Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 526

Chương 147.8

“Hoàng thượng có khỏe không?” tiếng nói của Mộc Ngân vừa dứt, khóe miệng Thanh Dao nhịn không được giật giật, ánh mắt tùy ý quét về phía tiểu thái giám theo sát đằng sau mình, nếu để cho phụ thân biết hoàng thượng đã ngụy trang thành tiểu thái giám này, không biết hắn sẽ có cảm tưởng gì, còn bình tĩnh được như vậy hay không, bất quá nàng cũng không muốn phá hủy kế hoạch đêm nay. “Hoàng thượng rất khỏe, phụ thân không cần bận tâm.” Mộc Ngân ở phía trước dẫn đường, rất nhanh đem Thanh Dao mang vào trong đại sảnh của chính viện Mộc gia, bên ngoài, ánh trăng đã từ từ ngã về phía tây chiếu lên trên thềm đá, bên dưới thềm đá thái giám cùng cung nữ đứng san sát nhau, không khí yên tĩnh đến không tiếng động, rõ ràng đã gần tới đầu hạ, thế nhưng mọi người vẫn cảm nhận được hàn ý lạnh mỏng, ở trước cửa viện chính còn có lan can bạch ngọc nho nhỏ được xây thành một vườn hoa, bởi vì không có người xử lý, nên cỏ dại mọc thành bụi, che dấu những đoá hoa bên trong nó, hương thơm chỉ có thể âm thầm kéo tới.

Bên trong chính sảnh hoàn toàn yên tĩnh, vào thời gian này, ai cũng không có tâm tình để nói chuyện, họ chỉ chờ đợi kẻ kia tới, hoặc là hắn đã sớm tới nhưng chưa có hành động mà thôi. Thanh Dao cau mài, đáy lòng dẫn một mực nói, chỉ sợ hắn không đến, nếu như không đến, kế hoạch bố trí của các nàng không phải đã uỗng phí sao, nhưng sự lo lắng của nàng chỉ duy trì được một khắc đồng hồ, bên ngoài phòng liền truyền đến tiếng thái giám kinh hô: “Đã tới!” Thanh Dao xông ra ngoài trước mọi người, thân hình nhanh như thiểm điện, một lòng treo ngược lúc này đã buông xuống, Mạc Sầu thì theo sát phía sau nàng để vọt tới, còn Băng Tiêu đã bị bắt ở lại trong cung để bảo hộ Tiểu Ngư nhi, nên hôm nay không đến.

Trước cửa viện chính của Mộc phủ ngoại trừ vườn hoa, còn có một phiến đất trống, được những tảng đá quay quanh mà tạo thành, lúc này ở trên đất trống đứng mười mấy hắc y nhân, những người này diện vô biểu tình, ngay cả động tác cũng như người máy, cứng ngắc không gì sánh được, nhưng con ngươi lại lóe lên ánh sáng sắc bén thị huyết, lạnh lẽo nhìn chằm chằm những người vây quanh bọn họ, tuy nhiên họ vẫn đứng san sát nhau không nhúc nhích. Thanh Dao đã quên cả chuyện đi tới, khi nàng nhìn thấy nam tử dẫn đầu là Đoạn Hồn mà nàng đã hai lần gặp qua, hắn là thủ hạ đắc lực của Lưu Tôn, là thiếp thân ám vệ, không nghĩ tới bây giờ hắn đã thực sự bị Thượng Quan Hạo thao túng, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng không ánh sáng lúc này của hắn, đồng thời trong đó đã không có một chút thanh tỉnh nào, hơn nữa ngay cả Nam An vương hắn cũng nhận không ra. Nam An vương dẫn người vây quanh mười mấy người này, nhưng vẫn chưa động thủ, bởi vì hắn đang đợi, chờ hoàng thượng ra lệnh, bởi vì những người này là do hoàng thượng tỉ mỉ đào tạo ra, hôm nay phải ra tay phá hủy bọn họ, hoàng thượng nhất định sẽ rất đau lòng, nhưng nếu không hủy diệt, thì kẻ bị thương chính là bọn hắn, hơn nữa Thượng Quan Hạo cũng không có xuất hiện, đến tột cùng là hắn vẫn núp ở trong bóng tối, hay căn bản không có đến?

Hai bang người đang lúc giằng co, thì một thanh âm trầm thấp lạnh lẽo vang lên. “Giết.” Một lời rơi, Nam An vương dẫn đầu xông lên, bảo kiếm trong tay giương ra, kiếm khí sắc bén như đột ngột từ mặt đất mọc lên, nhanh chóng bay qua đó, những người bao vây đám hắc y nhân càng cướp thân mà lên, bọn họ đều là nhân vật lợi hại, so với bọn người Đoạn Hồn cũng không kém bao nhiêu, vì thế sau một trận đánh thiên hôn địa ám chém giết khắp nơi, trong đao quang kiếm ảnh tất nhiên có người rất nhanh đã bị thương, thái giám cùng cung nữ mà Thanh Dao mang đến kỳ thực đều là thị vệ trong cung, tất cả mọi người cũng đồng loạt xông tới, bao vây mười mấy người kia lại, rất nhanh liền giết sạch những người vừa tới.

Không khí dày đặc mùi máu tươi tràn ngập ở trong Mộc phủ, màn đêm như bị lây nhiễm hồng sắc, tạo thành một mảnh yêu mị. Đến cuối cùng Thượng Quan Hạo cũng không có xuất hiện, Mộ Dung Lưu Tôn nhìn hết thảy trước mắt, trong lòng rất khó chịu, những người này đều là hắn dùng tâm huyết để tỉ mỉ bồi dưỡng mà ra, Đoạn Hồn, Trường Đình cùng Tương Ba, mặc dù hắn là chủ tử của bọn họ, nhưng rốt cuộc vẫn có cảm tình với nhau, hôm nay phải đích tay giết bọn họ, sao có thể không đau lòng, thế nhưng hắn và Thượng Quan Hạo đều xuất thân từ Thiên Sơn, nên đều biết nếu dùng dược vật để khống chế tư duy của con người, thì trong thời gian ngắn sẽ không có cách nào làm cho bọn họ thanh tỉnh lại cả, mà nếu bọn họ không chết, thì sẽ giết nhiều hơn người nữa, đồng thời còn trở thành lợi khí giết người trong tay Thượng Quan Hạo. Thanh Dao ngưng mắt nhìn Mộ Dung Lưu Tôn, sau đó nàng từ từ đi qua, vươn tay cầm lấy bàn tay to của hắn “Hoàng thượng, đừng khổ sở, bọn họ sẽ không trách ngươi đâu.”

“n, hồi cung đi.” Mộ Dung Lưu Tôn đột nhiên mở miệng, không ngờ cuối cùng Thượng Quan Hạo lại không có xuất hiện, nhưng vì sao hắn không xuất hiện chứ, ánh mắt của Lưu Tôn bỗng lóe lên một cái, thị huyết đến cực điểm, hắn nắm chặt tay Thanh Dao đi ra ngoài, Thanh Dao xoay người liếc nhìn lạ, bỗng nhiên trầm giọng mệnh lệnh Nam An vương: “Những người này bị chúng ta giết chết, chỉ sợ trong lòng của hắn có oán khí, tất nhiên sẽ làm ra hành động gì đó, Lưu Chiêu, lập tức đi bộ binh, phân bố họ ở bên trong Lâm An thành, cả đêm không ngủ để tuần tra, nhất định phải hết sức chú ý bất kỳ động tĩnh nào.” “Dạ, nương nương.”

Nam An vương lĩnh mệnh xong, lúc này hoàng thượng đã dừng lại thân thể, để Thanh Dao nhìn tả tướng Mộc Ngân đang đứng khá xa, nặng nề mở miệng: “Phụ thân, theo chúng ta cùng nhau về hoàng cung đi, ở lại Mộc phủ quả thật không an toàn.” “Được.” Mộc Ngân không có phản đối, vốn muốn lấy thân làm mồi dụ dỗ Thượng Quan Hạo xuất hiện, không nghĩ tới Thượng Quan Hạo kia không có hiện thân, nhưng lại để cho mười mấy tên thủ hạ ra mặt, bọn họ đã tiêu diệt đi phụ tá đắc lực của hắn, hắn nhất định rất cáu giận, không biết hắn có đợi mọi người đi rồi quay lại đây hay không, nếu như hắn không đến, bọn họ thật là mất công chờ đợi, nếu như hắn quay lại đây, mà người của hoàng thượng đã rút đi, chẳng phải mình bỗng dưng đánh mất một cái mạng mà không lợi ích gì sao, không bằng cứ tiến cung rồi mới quyết định tiếp. Hoàng đế cùng hoàng hậu dẫn một đám người ly khai mộc phủ, kể cả Mộc Ngân cũng rời khỏi, Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu dẫn mười mấy tên thủ hạ, hộ tống hoàng thượng cùng hoàng hậu hồi cung, sau đó đi đến bộ binh để điều binh, tối nay toàn bộ Lâm An thành cần phải dè dặt cẩn thận, người nam nhân kia nhất định sẽ ẩn nấp ở nơi nào đó.

Đợi đến khi tất cả mọi người ly khai Mộc phủ, mọi vật bỗng an tĩnh lại, lúc này trên đất trống trước cửa chính viện bỗng nhiên có một bóng người. Bóng người lặng yên đến bên cạnh Đoạn Hồn cùng Trường Đình, cúi đầu sờ lên mặt của bọn họ, trong miệng thì thào lẩm bẩm. Thế nhân đều nói ta ác độc, kỳ thực hắn không ác độc sao, mắt không chớp không nháy hạ lệnh cho người ta giết chết các ngươi, các ngươi đi theo hắn, đến tột cùng là may mắn hay bất hạnh.

Nói xong liền nhún người một cái, hoà nhập vào trong màn đêm, sau đó biến mất không để lại dấu vết, giống như không có gì phát sinh cả, chỉ có những lá cây nhẹ lay động trong gióng đêm. Mộ Dung Lưu Tôn cùng Thanh Dao trở lại hoàng cung, trong cung cũng không có phát sinh chuyện gì, xem ra bàn tay của người nam nhân kia đã không có đưa đến hoàng cung, như vậy kế tiếp hắn muốn làm cái gì đây? Hai người trong lòng thấp thỏm không yên, càng ngày càng trầm trọng, hiện giờ sự tồn tại của nam nhân kia, chính là một quả bom lúc nào cũng có thể phát nổ, hơn nữa bọn họ vốn cho là hắn sẽ đích thân ra tay, kết quả mọi thứ chuẩn bị đều vô ích, trái lại chỉ làm cho mười mấy người kia phải chết. Đêm đã rất khuya, Mộ Dung Lưu Tôn nhìn thấy ánh mắt Thanh Dao đầy mệt mỏi rã rời, cũng có thể trên thân thể mệt mỏi thua xa sự mệt mỏi trong lòng, người nam nhân này còn sống chính là một thứ dằn vặt, bởi vì không có ai biết kế tiếp hắn sẽ còn làm ra chuyện khát máu gì nữa, dường như hắn còn sống chính vì để giết người, không ngừng giết người, mà mọi người trong bọn họ căn bản bắt không được hắn.

“Dao nhi, đi ngủ sớm một chút đi, các đường phố trong kinh thành đã có Nam An vương rồi! Tên kia muốn làm cái gì, thì chúng ta nhất định sẽ biết được trước tiên.” “n.” Thanh Dao gật đầu, tuy rằng nàng rất lo lắng, nhưng đối với một người điên khùng như thế nàng căn bản không có biện pháp suy đoán được, chỉ có thể chờ tin tức. Hai người ở Phượng Loan cung nghỉ ngơi, ngày thứ hai, hoàng thượng vào triều sớm, thì thấy Nam An vương cả người lạnh lùng mệt mõi tiến cung bẩm báo: “Hoàng thượng, ban đêm hôm qua quả nhiên đã xảy ra chuyện, Thái Phó tự khanh Triệu gia đã bị nổ chết hơn mười người, còn bị thương rất nhiều người, hiện trường vô cùng thê thảm.”

Tiếng nói của Nam An vương vừa dứt, cả triều đình ồ lên, quần thần nghị luận sôi nổi, mọi người đều đưa ánh mắt chuyển qua trên mặt hoàng thượng, trên ngũ quan tuấn dật của hắn, lúc này bao phủ ánh sáng đen, hắn cắn chặt hàm răng, nắm bàn tay to, dùng sức siết chặt đến nổi gân xanh trải rộng, nếu như hiện tại hắn có thể tìm được tên đó, nhất định sẽ đưa kẻ cặn bả này ra bầm thây vạn đoạn, cho dù có làm cho tên đó chết một nghìn lần, một vạn lần đều không quá đáng, tim của hắn ta là màu đen, và máu lạnh hay sao? Mà lại muốn tàn hại người vô tội, chẳng lẽ mạng người ở trong mắt của hắn ta thực sự không đáng giá nhắc tới như vậy? Thừa tướng Mộc Ngân từ trong đám quần thần đi tới, cung kính mở miệng: “Hoàng thượng, chỉ sợ kế tiếp tặc tử còn ngông cuồng hơn thế nữa, chúng ta nhất định phải mau chóng tìm được hắn.” Tâm tình của Mộ Dung Lưu Tôn hiện giờ như chìm đến đáy cốc, tuy là quân vương một quốc gia, nhưng để cho thần dân của mình phải trải qua ngày tháng khủng hoảng như vậy, hắn thật sự là khó trốn tránh trách nhiệm, nên lúc này quanh hắn hàn khí nhè nhẹ như từ địa ngục xông ra, những lời nói của tả tướng tất nhiên là có đạo lý, thế nhưng người nam nhân kia lòng dạ bí hiểm, không chỉ võ công cao, hơn nữa còn am hiểu sâu thuật dịch dung, nên người bình thường căn bản là bắt không được hắn, càng không thể nhận ra hắn.

“Hoàng thượng, thần sẽ lĩnh binh lục soát Lâm An thành.” Hiện tại Lâm An thành nơi nơi đều bất an, người người trong lòng đều run sợ, mặc dù biết thời gian trước hoàng thượng làm ra những chuyện như vậy, là do có kẻ giả mạo, nhưng bây giờ kẻ giả mạo kia vẫn còn sống, hơn nữa lại hại chết nhiều người như vậy, hiện tại vẫn đang không có dấu hiệu dừng lại, mà còn trầm trọng thêm, đêm hôm qua đã nổ chết một nhà của Thái Phó tự khanh, không biết hôm nay sẽ nổ đến nhà ai, nên rất nhiều người vì để đề phòng, không dám ở lại trong nhà, vì thế đã làm cho khách sạn tửu lâu trên đường phố chật ních, quả thật có nhà mà không được ở, phải đi ở khách sạn, bởi vì cho tới bây giờ, còn không thấy hắn đối với khách sạn tửu lâu động thủ, cũng không ra tay đối với gia đình bình thường, chủ yếu là gia quyến của các vị quan trong triều bị hắn hạ độc thủ, bởi vậy quan viên trong triều, đều di cư đến nhà dân thường, hoặc ở đến tửu lâu trà tứ mà trú ngụ..