Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 527

Chương 147.9

Trong lúc nhất thời, người người nghe đến tên kẻ trộm kia liền biến sắc, ngày ngày hoảng sợ không yên, càng miễn bàn đến việc buôn bán. Trên triều đình trong khoảng thời gian ngắn căn bản không nghĩ ra phương án tốt, cuối cùng chỉ phải tuyên bố bãi triều, Nam An vương lĩnh binh lục soát thành, nhưng hiệu quả thì không lớn lắm, bởi vì người nam nhân kia võ công cao cường, hoàn toàn có thể thừa lúc ngươi lục soát mà tránh đi, sau đó thì trở lại chỗ cũ. Phượng Loan cung.

Thanh Dao đang ngồi đó trầm tư suy nghĩ, để xem có kế sách gì tốt không, nàng đã nghe xong Thẩm Ngọc bẩm báo, buổi tối hôm qua một nhà của Thái Phó tự khanh Triệu gia đã bị người ta nổ chết, còn có rất nhiều người bị thương, đây chính là nhà chồng của tỷ tỷ, nếu như nàng ấy biết, nhất định sẽ rất thương tâm, hơn nữa Thượng Quan Hạo đã bắt đầu động thủ, kế tiếp nhất định còn sẽ còn nhiều nhà bị nổ chết, hiện tại tình hình đã lửa sém lông mày nên phải tìm cho được hắn, giết tên tặc tử này, mới có thể ngăn lại thảm hoạ kế tiếp, thế nhưng đối với kẻ ẩn thân từ một nơi bí mật gần đây như một con chuột, thì căn bản không phải ngươi muốn bắt là có thể bắt. Thanh Dao đang ở đây rối rắm nhiều lần, thì Tiểu Ngư nhi đang ngồi đọc sách ở cách đó không xa, nàng biết mẫu thân đang phiền não chuyện gì, tên Thượng Quan Hạo kia một chút hình bóng cũng không có, mẫu thân lúc này đang nghĩ biện pháp, nàng đã nghĩ biện pháp, xem phải làm thế nào để tìm được người nam nhân kia. Đại điện rất yên tĩnh, bỗng nhiên Băng Tiêu từ ngoài điện đi đến, cung kính hành lễ: “Nương nương, bên kia lãnh cung có người muốn gặp người.”

“Lãnh cung?” Thanh Dao cau mày một chút, chẳng lẽ là Tây Môn Tân Nguyệt, nàng ta gặp nàng làm gì? Tiểu Ngư nhi thấy Thanh Dao nghiêm mặt không nói chuyện, nên đã sớm tức giận mở miệng: “Trong hoàn cảnh nay ai thèm đi gặp nàng ta, tất cả mọi chuyện ngày hôm nay nàng thoát không khỏi liên quan, để cho nàng ta đi tìm chết được rồi.” Băng Tiêu nghe xong công chúa nói, ngẩng đầu lên nhìn về phía nương nương, chờ ý của nàng.

“Nàng không xong sao?” Đã mấy ngày trôi qua, chỉ sợ mấy người các nàng ai cũng không qua khỏi, nghĩ thế Thanh Dao có chút hơi mềm lòng, người chết sắp chết rồi, vì sao còn muốn gặp nàng chứ, nàng tự nhận cùng nàng ta qua hệ không tốt đến nổi không thể không gặp mặt. “Sợ rằng sẽ không qua khỏi hôm nay”

Băng Tiêu gật đầu, vẻ mặt vẫn bình thản, nàng là ám vệ, cũng giống như một món vũ khí, tuy rằng được nương nương thưởng thức, trở thành một võ tướng tứ phẩm, nhưng nàng vẫn đi theo nương nương, đối với thất tình lục tục, từ trước đến nay nàng khá lạnh lùng, ngay cả khi Đoạn Hồn cùng Trường Dình và Tương Ba chết, tim của nàng chỉ đau một chút thôi, và đó cũng là chuyện trong nháy mắt. “Vậy ta qua đó một chút.” Thanh Dao đứng lên, sửa sang lại la quần cho khỏi nhăn, lúc này Mạc Sầu cũng theo nàng đi ra ngoài, chỉ có Tiểu Ngư nhi là bất mãn nhìn ba nữ nhân nhanh chóng đi ra ngoài, ngẫm lại, thật đúng là nàng có chút hiếu kỳ, nữ nhân sắp chết kia muốn gặp mẫu thân làm gì, nghĩ vậy liền lập tức kêu to lên: “Chờ ta một chút, ta cũng muốn đi.”

Sau đó nhanh cho1nh nhắc làn váy nhỏ bé lên đuổi theo, đoàn người hướng về lãnh cung mà đi. Lãnh cung cách tam cung cực xa, ở địa phương vắng vẻ nhất của hoàng cung, bình thường không ai đi qua nơi này, nên cỏ dại mọc thành bụi, mất trật tự hỗn độn, bốn phía có tường độc lập vây quanh, trước cửa tường rào có nội thị coi chừng, họ vừa nhìn thấy Thanh Dao xuất hiện, liền cung kính thi lễ: “Tham kiến hoàng hậu nương nương.” “Các nàng thế nào?”

“Hồi nương nương, đã chết vài người, hiện tại chỉ còn sống hai ba người, hôm nay chỉ có một mình Thục phi nương nương sợ không qua khỏi, thế nhưng nàng vẫn kêu lên muốn gặp ngài, tiểu nhân vốn không muốn để ý tới nàng, thế nhưng nghe được thanh âm kêu gọi quá doạ người, cho nên mới phải để người ta qua đó bẩm báo một tiếng.” Nội thị dẫn đầu cẩn thận từng li từng tí báo cáo chuyện đã xảy ra, Thanh Dao nghe xong gật đầu một cái, rồi chậm rãi mở miệng: “Mở cửa đi.” Trên cánh cửa sắt loang lổ bị nội thị lôi kéo, tuôn những mảnh vỡ xuống đất, một tiếng ầm vang lên, cửa sắt kia liền bị mở ra, sau đó lập tức có người chạy đến phía trước dẫn đường.

“Nương nương, mời đi theo tiểu nhân.” Đây là lãnh cung sao? Thanh Dao ngước mắt đánh giá mọi thứ, đều tiêu điều thê lương, rõ ràng là đầu hạ, trên đỉnh đầu thì nóng rực, thế nhưng ở đây, lại có âm phong từng trận, trong bụi cỏ hổn độn thỉnh thoảng còn nhảy ra những con sâu kỳ lạ, càng tăng thêm biến hoá lạnh lẽo. Ánh dương quang ấm áp, nhưng nó đã bỏ quên nơi đây, không người hỏi thăm, không người để ý tới, cho nên từng đợt từng đợt linh hồn không nơi để về, mới làm cho ở đây càng tỏ ra âm u.

Lãnh cung, xưa nay là điểm kết thúc của nữ tử, cũng là đểm kết thúc của cuộc sống hoa lệ, vì thế nữ nhân hậu cung sợ nhất chính là chỗ này, từ nơi này mà có thể đi ra, chỉ sợ ít lại càng ít. Thanh Dao dẫn Tiểu Ngư nhi và đám người Mạc Sầu đi theo phía sau nội thị bước qua dãy hành lang âm u không ánh sáng, đến trước một phòng làm bằng đá tảng lạnh như băng, lại không có nửa điểm màu sắc, hôi, tối và lãnh. “Nương nương, tới rồi, Thục phi nương nương ở nơi này.”

“Tốt, các ngươi lui đi.” Mạc Sầu kéo cửa ra, một tiếng chi nha vang lên, cánh cửa gỗ cũ kỹ mang đến không phải hoài cựu, mà là lụi bặm, gian phòng rất nhỏ hẹp, cũng không tạp vật dư thừa, chỉ có một cái giường, đầu giường có một chiếc kỷ trà, ngoài ra thì không còn vật gì khác, lúc này động tĩnh ở cửa phòng đã kinh động người trên giường, dường như nàng đang một mực chờ giờ khắc này, nên xoay mình lại mở mắt ra, con ngươi bỗng nhiên nổi lên ánh sáng, đôi môi run rẩy hơn nửa ngày cũng không nói ra được một câu. Thanh Dao đứng ở trước giường của nàng, nhìn thấy bộ dạng xinh đẹp trước đây của nàng đã không còn, bây giờ chỉ còn là một đống tiều tụy, mái tóc đen bị lây nhè nhẹ sương trắng, đôi mắt bỗng trực trào ra một giọt nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào không tiếng động.

Mới không có bao lâu, mà tình huống lạibiến hóa long trời lở đất như vậy, nếu như không phải quá tự phụ, nếu như ở bước ngoặt hôm đó nàng thu tay lại, thì hôm nay tất cả kết quả đã không giống nhau, tuy rằng nàng sầu khổ, nhưng tình huống bi thảm hiện tại càng làm cho lòng người chua xót, nhưng nghĩ đến những chuyện nàng đã làm liên luỵ đến nhiều người như vậy, vì nàng mà những người đó phải chết, mặc dù sau này nàng có chết đi, e rằng cũng bị ném xuống A Tu La địa ngục. “Ngươi tìm ta có chuyện gì?” Thanh âm lành lạnh của Thanh Dao vang lên, tuy rằng trong lòng chua xót, nhưng là đối với những nữ nhân khác, mà không phải là Tây Môn Tân Nguyệt, nàng ta không xứng có được thương hại của bất luận kẻ nào.

Tây Môn Tân Nguyệt dùng sức gật đầu, mặt của nàng bị hãm ở trong mái tóc sương trắng, nàng chưa già mà đã yếu, nhưng lại giống một lão phụ già nua, có thể thấy được sự dằn vặt kia đã sâu tận xương tủy, thế nhưng lúc này đại bộ phận trên mặt đã được phục hồi, chí ít chẳng còn dữ tợn như trước, tuy nhiên thi độc đã sâu nhập vào máu, mọi người đành chịu bó tay. “Ta có chuyện muốn nói.” Nàng ngay cả nói chuyện cũng khó khăn, nhưng mâu quang cứ cố lấy sức nhìn Thanh Dao , sở dĩ muốn gặp nàng, là bởi vì có việc.

“Được, ngươi nói đi.” Thanh Dao cũng không làm khó dễ nàng, mặc dù nàng ta tội ác tày trời, nhưng đối với một người sắp chết, kỳ thực nàng có tư cách nói ra tâm nguyện của mình. Trong không khí mùi hoa như có như không, nó đã che đi mùi tanh hôi của thi độc, điều này làm cho nàng dễ chịu nhiều lắm, chí ít có thể ích kỷ cho rằng, nàng ra đi cũng được sạch sẽ.

“Về Thượng Quan Hạo.” Nàng từng chữ từng lời mở miệng, Thanh Dao nghe được ba chữ Thượng Quan Hạo thì nhíu mày vô cùng kinh ngạc, không biết nàng ta muốn nói chuyện gì về Thượng Quan Hạo? Người trước khi chết, sẽ nói lời tốt, có thể vào phút cuối cùng lương tâm nàng trỗi dậy, nói ra bí mật gì đó mà không muốn người khác biết, cũng có thể sẽ giúp đỡ được rất nhiều người. “Ngươi nói đi?”

“Thượng Quan Hạo không ly khai khỏi nữ nhân được.” Tây Môn Tân Nguyệt nói xong lời này, liền bắt đầu thở dốc, lúc này, ánh mắt của Thanh Dao cùng Tiểu Ngư nhi và mọi người đồng loạt nhìn thẳng nàng, nàng còn có câu dưới chưa nói xong, lúc này khi nhìn thấy nàng hết suyễn mọi người mới thở ra một hơi, thật làm cho người lo lắng, nếu không phải sợ thi độc ở trên người nàng sẽ truyền nhiễm, Tiểu Ngư nhi sớm kêu lên, làm cho nàng ta nói nhanh lên một chút. Mọi người thật vất vả mới đợi được Tây Môn Tân Nguyệt qua cơn suyễn thở đều lại, sau đó mới nghe được nàng nói tiếp. “Ta đã hạ độc hoa hướng dương cho hắn, thuốc kia sẽ làm hắn không ly khai khỏi nữ nhân.”

Lúc này cuối cùng nàng cũng nói ra một câu hoàn chỉnh, trên gương mặt thanh tươi xinh đẹp của Thanh Dao trong nháy mắt bao phủ một tầng lãnh sương, nếu như hắn không ly khai được nữ nhân, thì nơi hắn có khả năng ở nhất chính là kỹ viện, lúc này nàng cũng lười truy vấn Tây Môn Tân Nguyệt làm thế nào mà hạ độc được tên nam nhân giảo hoạt kia, nàng đang thầm nghĩ bắt hắn, nhất định không thể để cho hắn nổ bị thương người nào nữa. “Cám ơn ngươi.” Lúc này ít nhiều cũng nhờ nàng ta, nếu như nàng ta không nói, chỉ sợ còn có rất nhiều người bị giết, Thanh Dao bình tĩnh nhìn nàng, ánh mắt của Tây Môn Tân Nguyệt lúc này đã có chút rời rạc, nàng chậm rãi từng chữ từng lời mở miệng: “Ta hối hận, thế nhưng trên đời không có thuốc hối hận a, kiếp sau, ta hi vọng được làm người trong sạch, không còn có việc không cam lòng.”

Không biết có phải là hồi quang phản chiếu hay không, nàng có thể nói một hơi nhiều đến như vậy, cuối cùng mới chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, nước mắt chảy xuống, vô thanh vô thức mà chết đi. Trong phòng, gió lạnh thổi quá, cái lạnh như thấm nhập vào đáy lòng, trong lòng mỗi người đều không thấy vui vẽ gì, hết thảy mọi chuyện đến tột cùng là lỗi do ai ….