Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 528

Chương 147.10

Tiểu Ngư nhi ngẩng mặt lên nhìn mọi người đang yên lặng, nàng nhanh chóng nhắc nhở họ “Chúng ta đi thôi, vẫn nên nghĩ biện pháp để đối phó Thượng Quan Hạo đi. Chẳng phải nữ nhân này đã nói Thượng Quan Hạo không thể rời khỏi nữ nhân sao? Nếu như chúng ta còn kéo dài thời gian, e là tên kia sẽ giải độc xong, đến lúc đó càng khó tìm.” “Tốt, đi thôi.” Thanh Dao đã phục hồi tinh thần lại, dẫn mọi người đi ra ngoài, khi bước đến trước cửa gỗ nàng rốt cuộc cũng nhịn không được mà quay đầu lại, nhớ tới trước đây nàng cùng nàng ta lần đầu gặp mặt, nàng ta xinh đẹp như đoá hoa, nếu như không phải tâm cao khí ngạo, chỉ sợ sẽ trở thành một bông hoa thơm được nam tử nâng niu trên đầu ngón tay, nhưng bây giờ chỉ còn lại là một luồng u hồn.

“Nương nương, đi thôi.” Mạc Sầu giục nàng, mọi người liền đi ra khỏi căn phòng đá, theo hành lang ly khai lãnh cung, bên ngoài cửa cung ánh dương quang ấm áp màu vàng rơi đầy trên đất, vài tên nội thị cung kính đứng ở một bên, Thanh Dao thấy vậy liền dặn dò bọn họ: “Đến mang Thục phi nương nương đi an táng đi.” “Dạ, nương nương.”

Mấy người bọn họ đưa mắt nhìn nương nương rời đi, khi mấy người các nàng trở lại Phượng Loan cung thì hoàng thượng đã tới rồi, hắn đang ở trên đại điện nghỉ ngơi, Thanh Dao cùng Tiểu Ngư nhi đi vào, còn Mạc Sầu và Băng Tiêu thì ở lại ngoài cửa điện canh gác. Trên đại điện, Mộ Dung Lưu Tôn khẽ nhắm lại hai tròng mắt, đôi lông mài hẹp dài đã dãn ra, hàng lông mi dầy tạo ra bóng râm nho nhỏ trên gương mặt, đã nhiều ngày qua mệt nhọc, nên làm cho hắn gầy đi một ít, cằm cũng nhọn ra, lúc này hắn nhẹ tựa người ở trên mềm trường kỷ, mái tóc đen như mực thì để trút xuống vai, cùng với một thân màu cẩm bào màu đỏ tía, có thêu kim miêu phượng, làm cho hắn càng thêm đẹp đẽ quý phái và khí phách. Vừa nghe được trước đại môn có động tĩnh, hắn liền xoay mình mở mắt, con ngươi màu đen như một hồ nước hàn đầm, lạnh lùng như băng, khi tầm mắt kia nhìn thấy Thanh Dao, trong thoáng chốc bỗng nhiên nhu hòa ôn nhuận hẳn, khóe môi cười nhẹ: “Dao nhi đi đâu vậy?”

“Lãnh cung.” “Đi vào trong đó làm gì?” Mộ Dung Lưu Tôn vừa nghĩ tới tất cả mọi chuyện xảy ra hôm nay cũng đều do Tây Môn Tân Nguyệt ban tặng, nếu nàng không có từ trên tay A Cửu đem mình mang đi, thì hết thảy tất cả đã không có kết quả như vậy, và hôm nay sẽ có tình cảnh cực kỳ bi thảm này phát sinh sao?

“Nàng đã chết.” Trong giọng nói của Thanh Dao lộ ra một chút bất đắc dĩ, trước đâu nàng cũng hết sức thống hận Tây Môn Tân Nguyệt, khi lần đầu nhìn thấy Lưu Tôn bị khóa trên giá, nàng đã hận không thể thiên đao vạn quả nàng ta, nhưng khi chân chính đối mặt với cái chết thê thảm của nàng ấy, lòng của nàng vẫn cảm thấy chua chát. Mộ Dung Lưu Tôn vừa nhìn thấy thần sắc của Thanh Dao, liền biết nàng đang suy nghĩ gì, khóe môi của hắn nở ra nụ cười ôn hòa: “Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều.”

“Phụ hoàng, không nghĩ tới trước khi chết nữ nhân kia cuối cùng cũng giúp chúng ta một lần.” Tiểu Ngư nhi đứng ở bên cạnh nhịn không được nên mở miệng cướp lời trước, hiện tại nhất định phải bắt được Thượng Quan Hạo, sau đó rút gân, lột da hắn ra. “n?”

Mộ Dung Lưu Tôn quả nhiên rất kinh ngạc, Tây Môn Tân Nguyệt mà giúp bọn họ một lần sao, nàng ta đã làm chuyện gì? “Chuyện gì xảy ra vậy, Dao nhi?” Mộ Dung Lưu Tôn đưa tay lên kéo Thanh Dao qua ngồi ở bên cạnh hắn, đối mắt hắn từ trên gương mặt của Tiểu Ngư nhi đã chuyển qua gương mặt của Thanh Dao, trong đôi mắt đen kịt bỗng hiện lên ánh sáng tràn đầy màu sắc, như có một hi vọng hoàn toàn mới vừa rót vào đó. “Tây Môn Tân Nguyệt nói cho ta biết, nàng đã hạ độc hoa hướng dương cho Thượng Quan Hạo, mà độc hoa hướng dương ta cũng đã được nghe nói, đó là một loại dâm độc, người bị hạ độc cần phải nhờ thân thể của nữ nhân để giải độc, phải trải qua đủ chín mươi chín lần hoan ái, mới có thể giải hết loại độc này, ta nghĩ Thượng Quan Hạo hiện tại vẫn còn không chưa giải hết loại độc này, như vậy nơi hắn có khả năng ở nhất chính là kỹ viện, chúng ta chỉ cần phái người điều tra các nhà kỹ viện, nhất định sẽ bắt được hắn, đại khái có lẽ hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới chúng ta sẽ biết việc này.”

Mộ Dung Lưu Tôn nghe xong lời Thanh Dao nói, cũng tự mình suy nghĩ thêm một chút, đây quả thật là một cơ hội tốt, nếu như Thượng Quan Hạo không tìm nữ nhân trong kỹ viện thì rất có khả năng sẽ gặp lộ ra dấu tích, bởi vì nữ tử đàng hoàng thì không thể nào tùy tiện cùng nam nhân tằng tịu với nhau, như vậy khả năng lớn nhất chính là hắn phải lưu luyến ở kỹ viện, như vậy, vừa tiện lợi lại có thể ẩn thân. “Tốt, người đâu, lập tức triệu Nam An vương và tả tướng, còn có An tướng quân nữa, bảo họ cùng nhau tiến cung.” Mộ Dung Lưu Tôn ra lệnh một tiếng, thiếp thân thái giám Nghiêu An, lập tức lĩnh mệnh đi ra ngoài phân phó tiểu thái giám, phân công nhau đi truyền chỉ.

An Định Phong từ lần trước bị Nam An vương đánh trọng thương, đến bây giờ đã khỏi hẳn, hơn nữa hoàng thượng đã khôi phục binh quyền của hắn, hiện tại hắn vẫn đang ở kinh thành, vì thế đúng lúc có thể phối hợp cùng hành động lần này, còn tả tướng Mộc Ngân đang và Nam An vương thì đang lục soát toàn bộ Lâm An thành. Trên đại điện thượng, Tiểu Ngư nhi nghe phụ hoàng cùng mẫu hậu nói chuyện, bỗng nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, nàng nhớ tới một việc đến, liền nhếch môi cười rất vui vẻ. “Phụ hoàng, ta có biện pháp tốt hơn, có thể bắt được Thượng Quan Hạo.”

“Ách, ” hai tầm mắt cùng nhau rơi xuống trên người của Tiểu Ngư nhi, Mộ Dung Lưu Tôn đối với cử chỉ khác lạ so với người thường của nữ nhi này đã thích ứng, nên lúc này hai người nhất tề nhìn chằm chằm vào Tiểu Ngư nhi, không biết nàng đã nghĩ ra biện pháp tốt hơn là cái gì? “Chúng ta đều đã quên đi Tiểu Bạch, bản lĩnh của Tiểu Bạch cũng không phải là nhỏ, hơn nữa khứu giác của nó rất linh mẫn, chỉ cần cho nó ngửi qua đồ vật mà người đó dùng, nó nhất định có thể chuẩn xác không hề lầm lẫn mà tìm được vị trí của người kia.” Tiếng nói của Tiểu Ngư nhi vừa dứt, ánh mắt của Mộ Dung Lưu Tôn cùng Thanh Dao hiện lên ánh sáng, điều này thật sự là quá tốt, về dị năng của Tiểu Bạch, Thanh Dao cũng biết, chỉ là bởi vì gần đây liên tiếp phát sinh nhiều chuyện, nên đã quên mất nó, bất quá Lâm An thành rất lớn, nếu để cho một con chó săn chạy khắp đường, cũng chưa chắc tìm được, nhưng hiện tại đã hoàn toàn khác, nếu đã biết Thượng Quan Hạo ở trong kỹ viện, như vậy chỉ cần lấy y phục của hắn cho Tiểu Bạch ngửi, thì sẽ biết được hắn ở kỹ viện nào, như vậy phạm vi tìm kiếm sẽ thu nhỏ lại rất nhiều.

“Người đến.” Thanh âm của Huyền đế kìm nén không được hưng phấn, con ngươi lại hiện lên vẻ thị huyết sắc bén, Thượng Quan Hạo, tối nay sẽ là ngày chết của ngươi, ngươi chờ đó cho trẫm. Nghiêu An rất nhanh đi đến: “Hoàng thượng?”

“Lập tức đi Lưu Ly cung, đem một ít y phục mà kẻ giả mạo từng mặc qua, bất kể là y phục hay là đồ vật gì hắn đã từng đụng chạm qua đều được?” “Dạ, hoàng thượng!” Nghiêu An rất nhanh lui ra ngoài, nhìn hoàng thượng quanh thân lạnh lẽo, nên không dám xem thường chuyện này, hắn tự mình mang theo mấy người tiểu thái giám đi qua đó, lúc trước mặc dù hắn không có đích thân phục vụ cho Thượng Quan Hạo, nhưng dù gì hắn cũng ra ra vào vào nơi đó nhiều lần, nên biết những thứ bị hắn chạm qua, vì thế hẳn không phải khó tìm, Lưu Ly cung bên kia hiện tại tạm thời phong tỏa ở, tất cả đồ vật tuy rằng bị đốt rụi, nhưng ngọc khí đồ cổ thì đâu có đốt. Tiểu Ngư nhi thấy phụ hoàng đã tiếp thu ý kiến của nàng, nên rất cao hứng, nghĩ đến chuyện có thể bắt được Thượng Quan Hạo, trong lòng mọi người đều thở dài một hơi, lúc này Tiểu Ngư nhi liền hướng ra cửa điện kêu một tiếng: “Băng Tiêu.”

“Lập tức đi tới chỗ ở lần trước, đem Tiểu Bạch mang về cho ta.” “Dạ, công chúa.” Băng Tiêu rất nhanh lắc mình rời đi, trên đại điện an tĩnh lại, Thanh Dao cùng Mộ Dung Lưu Tôn nhìn nhau, trong đáy mắt có một chút thoải mái, đợi sau khi diệt trừ Thượng Quan Hạo, bọn họ mới chân chính được giải thoát rồi..