Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 529

Chương 147.11

Trong không khí như thế này, Tiểu Ngư nhi đã tìm cơ hội để chạy ra ngoài, hiện tại hai người ở trên điện hai ánh mắt đang giao nhau, đầy thâm tình chân thành, cả đôi mắt như chứa đầy ánh sáng, hai người đều đang chìm đắm trong đôi mắt của đối phương, đâu còn chứa được thứ gì khác, vì thế nếu nàng ở đây sẽ trở thành cái bóng đèn thật lớn a, nên vẫn nhanh chóng ra ngoài thôi, lúc nàng đi tới cạnh cửa tiện thể đem luôn Mạc Sầu đi ra xa, hai người các nàng liền ở trên thềm đá ngoại bạch ngọc trước cửa điện yên tĩnh, sau đó thì trò chuyện để giết thời gian. Bất quá chỉ một canh giờ sau, Nam An vương cùng tả tướng, và An tướng quân liền tiến cung, có thể thấy được mọi người đều cấp tốc chạy tới. Đoàn người vào đại điện, mọi người đến gặp trước hoàng thượng và hoàng hậu.

Sau khi tiếng nói của Huyền đế vừa dứt, ba người ở bên dưới phân ra để ngồi, Tiểu Ngư nhi thì tự động đi tới đứng bên cạnh phụ hoàng cùng mẫu hậu, rồi nhìn cục diện lúc này. “Thục phi trước khi chết, nói là đã hạ độc hoa hướng dương cho Thượng Quan Hạo, vì thế lúc này Thượng Quan Hạo nhất định ở trong kỹ viện , đêm nay chúng ta nhất định phải bắt được hắn, không thể tiếp tục để cho hắn đi ra ngoài làm hại người khác. Huyền đế vừa nói xong, đám người đều bên dưới vẻ mặt đều lộ ra vui mừng, còn trong lòng thì thở dài một hơi, điều này thật sự là quá tốt, chỉ cần bắt được Thượng Quan Hạo, tất cả mọi chuyện liền giải quyết dễ dàng.

Nam An vương lạnh lẽo đứng lên, cung kính mở miệng: “Thần đệ sẽ phái người lục soát các nhà kỹ viện, kỹ viện ở Lâm An thành này nói nhiều không nhiều nói ít không ít, khoản chừng hai ba chục nhà, chúng ta cần phải nhanh chóng trước canh ba bắt cho được Thượng Quan Hạo, bằng không hắn nhất định sẽ lại giết người lung tung.” Hộ quốc tướng quân An Định Phong cũng đứng lên, trầm ổn nội liễm mở miệng: “Thần sẽ cùng Nam An vương phân công nhau hành động.” Tả tướng Mộc Ngân cũng đứng lên, ba người cùng nhau nhìn hoàng thượng đang ngồi ở trên cao, trên ngũ quan tuấn dật của hoàng thượng, đang hiện lên sự sắc bén lạnh lẽo, ánh mắt thì như vực sâu vạn trượng, giận dữ như muốn dìm người ta vào đáy vực đó, hắn bỗng nhiên giơ tay lên, ý bảo Nam An vương cùng hộ quốc tướng quân an tâm một chút chớ nóng lòng.

“Các vị ái khanh không cần nóng ruột, hiện tại trẫm đã có kế thượng sách, công chúa đã hiến một kế, mà trẫm cho rằng đó là kế thượng sách.” “Công chúa?” Những ánh mắt trên đại điện song song nhìn về phía Tiểu Ngư nhi, Nam An vương cùng An Định Phong đã gặp qua dị năng khác người của Tiểu Ngư nhi, vì thế nên chẳng thấy lạ, sắc mặt cũng không có thay đổi, họ chỉ quan tâm công chúa đã đưa ra kế thượng sách gì, mà không chỉ hoàng thượng, ngay cả hoàng hậu cũng đều tán thành.

Tả tướng Mộc Ngân, bởi vì không hiểu rõ cháu gái của mình lắm, cho nên đối với lời nói của hoàng thượng hắn có chút không dám tin, nhưng mà cũng không tỏ vẻ gì, cả ba người liền trầm giọng mở miệng. “Là thượng sách gì?” “Công chúa có một con bạch sói, rất có linh tính, có thể tra ra Thượng Quan Hạo ở nơi nào? Tối nay, Nam An vương cùng An tướng quân, các lĩnh hai mươi tên thiếp thân thủ hạ, hộ tống trẫm cùng nhau truy bắt Thượng Quan Hạo.”

“Hoàng thượng, việc này?” Ba người hai mặt nhìn nhau, hoàng thượng sao có thể đi mạo hiểm chứ? Hơn nữa nếu Thượng Quan Hạo sử dụng quỷ kế, thì sẽ không làm thương tổn đến hoàng thượng, nên tả tướng Mộc Ngân lập tức nhảy ra trước một bước: “Hoàng thượng, trăm triệu lần không thể, việc này phái tinh binh đi vây bắt người này là được, hoàng thượng không thể đưa mình vào hiểm cảnh như thế?” Thanh Dao vẫn ngồi ở bên cạnh hoàng thượng, đôi mắt thanh lệ quét nhìn một vòng, nói thật ra, nàng cũng không muốn để cho Lưu Tôn đi mạo hiểm, thế nhưng trong lòng nàng hiểu rất rõ ràng, đây là nghiệt duyên giữa hoàng thượng cùng Thượng Quan Hạo, hơn nữa dù cho điều ra nhiều tinh binh, nếu như không thể trong một lần mà bắt được Thượng Quan Hạo, tất nhiên hắn sẽ thương tổn thêm nhiều quan viên của triều đình, đến lúc đó chỉ sợ mọi chuyện càng trầm trọng thêm.

“Lòng trẫm đã quyết.” Huyền đế lãnh chìm mở miệng mệnh lệnh, chuyện này hắn đã quyết định, đây là chuyện giữa hắn cùng Thượng Quan Hạo, nhưng đã liên lụy đến quốc gia, liên lụy đến nhiều người, truy cứu căn cũng là bắt nguồn từ những rối rắm giữa bọn họ, cho nên hiện tại hắn phải triệt để giải quyết xong chuyện này mới được. “Nếu như hoàng thượng đã quyết định, thì cứ làm như thế đi, các ngươi nhất định phải bảo vệ tốt hoàng thượng.”

Trong đại điện vừa mới an định lại, thì Băng Tiêu đã mang theo một con sói thân thể tuyết trắng cao to uy mãnh đi đến, Tiểu Ngư nhi vừa nhìn thấy Tiểu Bạch, đã sớm từ chỗ ngồi trên cao nhảy xuống, lấy tốc độ sấm sét không kịp che tai vọt tới, mà tiểu bạch sói vốn có linh tính, lúc này vừa nhìn thấy tiểu chủ tử chạy tới, nó đã sớm giật khỏi tay Băng Tiêu bổ nhào qua, nhất sói một người ôm chặt nhau cùng một chỗ thân thiết không gì sánh được, Tiểu Ngư nhi quả thật rất nhớ Tiểu Bạch sói, nên một bên ôm nó cổ, một bên chà đạp đầu của nó, vậy mà Tiểu Bạch sói vẫn dịu ngoan dựa vào bên người của nàng. Hình ảnh này ở giữa điện vừa ấm áp vừa dị thường, bất quá khi con sói kia ngước mâu quang lên nhìn, thì bên trong đôi mắt đó lại tản mát ra sát khí thị huyết, rồi cái miệng đột nhiên mở, lộ ra một hàm răng nanh, Nam An vương cùng An Định Phong là người có võ công cao cường, nên cũng không phải e ngại, nhưng tả tướng Mộc Ngân, thì trong lòng không ngừng sợ hãi, hắn nghỉ mãi không ra cháu gái này của hắn vì sao lại có sự thiên phú này, nhưng mà những chuyện phát sinh ở trên người mẹ con các nàng quả thực đều ly kỳ, tả tướng nghĩ như vậy, nên cũng cố thản nhiên mà chống đỡ. Mọi người thương nghị kế sách xong, chỉ chờ khi trời tối liền hành động.

Nam An vương cùng An Định Phong cáo từ trở về, hai người bọn họ đều tự chọn người để lấy ra hai mươi tinh binh, còn tả tướng Mộc Ngân ở lại trong cung, bởi vì hắn là quan văn. Hơn nữa hành động đêm nay, hắn sẽ không tham dự, nhưng mà hoàng thượng đã cùng hắn đi đến ngự thư phòng để xử lý chính vụ, gần đây trong cung công việc rất bề bộn, vì vừa mới thống nhất thất quốc lại xảy ra chuyện Thượng Quan Hạo, nên trên long án tấu chương đã chất thành núi, Mộ Dung Lưu Tôn đem tấu chương giao cho tả tướng, để cho hắn xem trước một chút, có tấu chương nào hắn cần phải hỏi mình thì tự đưa đến, như vậy công việc cũng đơn giản hơn nhiều. Buổi tối đã tới, không chỉ hoàng cung, mà toàn bộ Lâm An thành đều bao phủ một tầng sương lạnh lẽo, dù đã đầu hạ nhưng cũng không có mang đến cho mọi người chút tình cảm ấm áp nào, ngược lại chỉ có lạnh lẽo thêm, tuy rằng người mà Thượng Quan Hạo động thủ đối phó chính là đại quan của triều đình, thế nhưng cũng không bảo đảm đến cuối cùng hắn có đem mâu thuẫn nhắm ngay bình dân bách tính hay không, bởi vậy toàn bộ Lâm An thành, lòng người bàng hoàng, phố lớn ngõ nhỏ vắng vẻ không tiếng động. Lúc này, một đội tinh binh đồng loạt xuất phát, khoản chừng ba bốn chục người, nhưng mỗi người đều có võ công cao, hơn nữa trong con ngươi tinh quang bắn ra bốn phía, nhanh nhẹn như một cái bóng, dung hoà ở dưới màn đêm, bởi vì sợ kinh động đến Thượng Quan Hạo, nên mọi người không cưỡi ngựa, chỉ sử dụng cước bộ.

Đoàn người theo Tiểu Bạch sói, rất nhanh đi đến phố yên qua, mọi người men theo một bên bờ sông mà đi, Tiểu Bạch sói một đường cuồn cuộn kéo mọi người về phía trước, hoàn toàn không có tính toán dừng lại, trên thân nó cõng theo một người, như thân thể vẫn nhẹ như yến, trong đêm tối, đôi mắt sói phát ra ánh sáng xanh, làm cho người ta sợ hãi chấn kinh. Một lúc lâu sau, lòng tin mọi người có chút lung lay, khi mắt thấy thời gian đã trôi qua rất nhiều, hơn nữa ánh trăng đã ngã về tây, bóng đêm càng ngày càng sâu, Thượng Quan Hạo thật giống như một dã thú cuồng tính giữa đêm khuya, nếu như hắn nổi lên thú tính lần thứ hai, chỉ sợ lại có nhiều nhà lọt vào độc thủ của hắn. Nhưng Tiểu Ngư nhi thì ngược lại với mọi người, nàng có lòng tin mười phần, ngồi ở trên lưng Tiểu Bạch sói, nàng vuốt đầu của nó, thì thào tự nói: “Tiểu Bạch, nhất định phải giúp tỷ tỷ tìm được tên kia nga, bằng không sẽ có rất nhiều người không may, Tiểu Bạch của chúng ta là đứa trẻ thiện lương mà.”

Con sói kia nghe vậy liền ngửa đầu kêu một tiếng, tiếp theo lần thứ hai chạy như điên, Mộ Dung Lưu Tôn vung tay lên ý bảo mọi người theo sau. Bất quá lúc này nó đã không để cho mọi người chờ bao lâu, Tiểu Bạch cuối cùng đã ngừng lại, quả nhiên là một nhà kỹ viện, Ba chữ lớn Yên Vũ lâu bắt mắt này được viết thật to ở trên chiêu bài, trong bóng tối cạnh bờ sông, son phấn phiêu hương, mười dặm bờ sông, hằng hà sa số thanh lâu đang làm ăn, và đều phi thường náo nhiệt, chỉ có một nhà, ở trước cửa vắng ngắt, ngay cả tú bà cũng không có, trên thềm đá vắng vẻ chỉ một mảnh yên lặng. Tiểu Ngư nhi quay đầu nhìn đám người phía sau, nhếch môi mà cười, nụ cười hiện lên lãnh ý.

“Phụ hoàng, ở nơi này.” Nàng nói xong, quay đầu sờ sờ đầu Tiểu Bạch sói, chậm rãi mở miệng: “Tiểu Bạch, hiện tại mang chúng ta đi tìm hắn.” Tiểu Bạch gật đầu, thân hình phóng tới, chỉ thấy trước mắt ngân quang hiện lên, thì bóng sói đã không còn, phía sau, Mộ Dung Lưu Tôn thân hình càng nhanh như tia chớp, bám sát không rời khỏi thân thể của Tiểu Bạch, bên trong Yên Vũ Lâu hành lang gấp khúc uyển chuyển, ngọn đèn mê ảnh, có vài tên quy nô đang ở trước cửa chụm đầu nói chuyện trời đất, vì sao Yên Vũ Lâu lại quạnh quẽ như vậy, là bởi vì bị một kẻ có tiền bao cả toà lầu này, tất cả các cô nương mặc dù chỉ hầu hạ một mình hắn, nhưng không nghĩ tới nam nhân kia đúng là thân thể kim cương không ngã, một đêm mười lần, làm cho các cô nương trong lòng mừng rỡ vì hắn có tiền, tướng mạo lại tốt, nên cũng không có chiêu đãi khách nhân khác, hơn nữa cũng không có quan to hiển quý gì qua đây, bởi vậy nơi đây mới đặc biệt quạnh quẽ.

Mấy người quy nô đang nói chuyện sôi nổi, chợt thấy một trận gió cuồn cuộn nổi lên, bụi bặm mê mắt, đợi cho đến khi lau mắt xong, huyệt vị trên người đã bị người ta chế trụ, chỉ có thể chuyển động hai tròng mắt, ngốc lăng lăng nhìn đoàn người họ xông vào Yên Vũ lâu, chạy thẳng đến gian phòng ở lầu hai, chớp mắt liền dừng ở trước cửa phòng một gian phòng ấm áp, đây chính là phòng khách nhân kia đã bao, quy nô nọi muốn kêu lên nhưng lại không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả. Cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu Ngư nhi vừa nhếch lên, thì tiếng nói đã đi ra: “Chính là ở căn phòng giữa này.” Nam An vương liền xông lên trước, dưới hành lang hắn dũng mãnh hét lên, một cước đạp tới, cánh cửa khắc hoa liền vang lên một cái rồi sập xuống, Mộ Dung Lưu Tôn vọt đi vào trước tiên, lúc này bên trong phòng một đạo kình phong bỗng bắn ra, hắn liền lấy áo choàng màu đen quét tới, hai luồng nội lực va chạm làm bể rất nhiều vật trong phòng.

Mộ Dung Lưu Tôn vừa nhìn thế tới hung hãn liền phản ứng, không cần nghĩ cũng biết là người phương nào, nên hắn hét lớn một tiếng: “Thượng Quan Hạo, nhìn xem ngươi còn trốn ở chỗ nào?”.