Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên giới hoàng hậu - Chương 95

Chương 73.3

Trời thế nào lại xanh như vậy, mây thế nào lại trắng như vậy chứ? Tâm tình khoan khoái tựa như có dòng suối trong lành chảy qua. Lần này nàng đã thắng được một chút, nhưng mà sau này nàng cùng thái hậu cho dù có chính thức giao chiến, chỉ sợ lần sau sẽ càng thêm chấn động lòng người… Phượng Loan cung...

Mộc Thanh Dao mặt không chút thay đổi ngồi ngay ngắn ở đại điện, hơi nghiêng trên trường kỷ, Mai Tâm rót trà đưa đến, cả tòa điện bao phủ sự yên tĩnh không tiếng động, hôm nay chuyện xử trí Hoạ Mi cùng tiểu Thu, các nàng đều đã nghe nói, lúc này chỉ cảm thấy một trận áp lực, người đắc tội với hoàng hậu, chỉ sợ không có kết cục tốt, cho nên bọn họ vẫn là kiềm chế một chút. "Nương nương, mời dùng trà." "Ừ " Mộc Thanh Dao tiếp nhận chung trà, khuôn mặt ung dung nhàn hạ, Mai Tâm đi tới phía sau của nàng, bóp vai cho nàng, nhẹ giọng mở miệng: "Nương nương, vì sao không buông tha cho Hoạ Mi cùng tiểu Thu vậy?"

"Buông tha các nàng, ta cũng muốn buông tha các nàng, nhưng ngươi đừng quên các nàng là người thái hậu, nếu như thả các nàng, chính là thả hổ về rừng, ngươi nói ta sẽ giữ lại một tai họa bên người sao?" Mộc Thanh Dao lời nói lạnh lùng, khói trà nóng bốc lên tiêm nhiễm vào trong mắt của nàng, làm cho nó có chút sương mù, nhìn không rõ lắm, chỉ nghe nàng sau đó mở miệng: "Nếu như ta buông tha các nàng chính là tự gây khó dễ cho mình, đối với địch nhân từ, chính là đối với mình tàn nhẫn, ngươi biết không?" Mai Tâm thấy nương nương có chút tức giận, hù nàng ùm một tiếng quỳ xuống: "Nô tỳ đáng chết, không nghĩ tới nhiều như vậy, chỉ nhìn thấy hai nha đầu kia đáng thương." "Mỗi người đứng trước cái chết đều đáng thương, loài chim trước khi chết, sẽ phát ra tiếng kêu buồn bã, người trước khi chết, đều nói những điều thiện, bất cứ người nào trước lúc chết, đều làm người ta đồng tình, thế nhưng ngươi có nghĩ qua các nàng trước khi chết đã làm những chuyện gì không? Không biết đã hại bao nhiêu người, chẳng lẽ những người đó đều đáng chết sao?"

Mộc Thanh Dao lời nói lạnh lẽo vang vọng ở trong đại điện, rất nhiều người nghe được run như cầy sấy, nhưng lại cảm thấy hoàng hậu nương nương hiên ngang lẫm liệt, lời kia cũng rất có đạo lý. Ngoài cửa điện, Mạc Sầu đi đến, quét mắt liếc nhìn Mai Tâm một cái, thấy nương nương sắc mặt không tốt lắm, cũng không dám hỏi nhiều, cung kính bẩm báo. "Nương nương, đã xử lý."

"Ừ, vậy là tốt rồi." Mộc Thanh Dao gật đầu một cái, liếc nhìn Mai Tâm: "Ngươi cũng đứng lên đi, tâm địa thiện lương rất tốt, nhưng đừng quên, đây là hoàng cung, vẫn nên để tầm nhìn xa một chút sẽ tốt hơn, bằng không lần sau chết như thế nào cũng không biết." "Dạ, nương nương, nô tỳ đã biết." Mai Tâm nhu thuận mở miệng. So với Phượng Loan cung an bình.

Thì Quảng Dương cung một mảnh mưa tuyết băng sương, bừa bãi đầy đất, trên đại điện đồ sứ, ngọc khí, vỡ vụn văng khắp nơi, trong cung điện lớn lặng ngắt như tờ, ai cũng không dám nói chuyện, ngay cả thở mạnh đều không ai dám, chỉ sợ vừa thở ra, sẽ là tử tội. Ngồi trên cao, thái hậu nương nương sắc mặt đầy trời u ám, trong cặp mắt kia, hằn lên những tia máu đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi tựa như một quỷ dạ xoa, hoàn toàn không giống thái độ ung dung quý phái như lúc trước, nàng là bị hoàng hậu làm cho điên rồi, mấy lần giao đấu, nàng không có một phần thắng, nữ nhân kia hành sự thủ đoạn, nhanh nhẹn không kịp phản ứng, làm cho người ta khó lòng phòng bị, xem ra nàng phải chủ động xuất kích mới được, không thể ngồi chờ chết... Thái hậu tâm tư đang quay cuồng để nghĩ đối sách, thì trong đại điện một đạo thân ảnh cao gầy, chính là công chúa Mộ Dung Như m, tùy ý liếc đại điện một cái, hiểu rõ ở trong lòng liền nhướng lông mày: "Đều đi xuống đi."

"Dạ, công chúa." Mọi người thở dài một hơi, đứng dậy chậm rãi lui xuống. Thái hậu trong mắt u ám lạnh lùng trừng mắt nhìn nữ nhi, nha đầu kia thật tự tung tự tác, đem Quảng Dương cung trở thành cung điện của nàng, đang định phát tác, thì Mộ Dung Như Âm đã sớm nhảy phía trước một bước, mặt mài mỉm cười mở miệng: "Mẫu hậu, nhi thần biết mẫu hậu trong lòng phiền muộn, nhi thần cho mẫu hậu biết một chuyện quan trọng."

Ánh mắt của Mộ Dung Như Âm hiện lên tia gian xảo, khóe môi câu ra nụ cười đắc ý, thêm tư thái cao ngạo. Bất quá đối với những lời của nàng, thái hậu căn bản không muốn nghe, con gái của mình là năng lực gì, nàng còn không biết sao? Nàng ta có thể nghĩ ra cái chủ ý hay gì, chỉ biết khi dễ cung nhân, ăn được uống được mà thôi, còn có thể nghĩ chủ ý sao? Đôi mắt lành lạnh của Thái hậu hoài nghi quét nhìn Mộ Dung Như Âm một cái, công chúa vừa nhìn thấy sự xem thường trong mắt của mẫu hậu, lập tức nóng ruột vọt tới bên cạnh mẫu hậu, ghé vào lỗ tai nhỏ giọng nói thầm, từ từ ánh mắt của thái hậu nương nương sáng rực lên, không còn âm ngao như lúc trước, cả khuôn mặt lộ ra hào quang, chậm rãi gật đầu, cuối cùng đợi khi Mộ Dung Như Âm nói xong, thái hậu nương nương lại nở nụ cười.

"Tốt, quả nhiên là diệu kế, tốt, tốt." Thái hậu tán thưởng xong, như nhớ tới một việc, diệu kế này là nữ nhi nghĩ ra sao? Này mười bảy năm qua từ nhỏ đến lớn cũng chưa thấy qua nữ nhi có tài trí gì hơn người, bây giờ thành thiếu nữ tự nhiên thông vậy sao, ánh mắt thái hậu nhíu lại, nhàn nhạt mở miệng. "Như m, nói cho mẫu hậu biết, là ai giúp ngươi nghĩ ra cái chủ ý này?"

Mộ Dung Như Âm ngẩn ra, lập tức giận lên, bất mãn kêu to: "Mẫu hậu, người nói lời này là có ý gì? Nhi thần mấy ngày nay một mực muốn giúp người, thật vất vả mới nghĩ ra một kế, ngươi lại hoài nghi không phải nhi thần nghĩ ra, lần sau mặc kệ mẫu hậu có chuyện gì, nhi thần cũng mặc kệ, được chưa?" Thái hậu vừa nhìn thấy Như Âm tức giận, vội vươn tay ra kéo nàng lại, xem ra cô gái này đã thông suốt, nếu như Ngữ Yên cũng trợ giúp nàng, nàng có thể như hổ thêm cánh, Ngữ Yên là một nữ nhân thông minh, đáng tiếc nàng si mê quá nặng. "Được rồi, mẫu hậu đã trách oan Như m, sau này không có việc gì thì giúp đỡ mẫu hậu nghĩ kế, chúng ta mẹ con hai người liên thủ, cũng không tin trừng không trị được nữ nhân kia."

"Mẫu hậu yên tâm đi, nhi thần nhất định sẽ giúp đỡ mẫu hậu, " Mộ Dung Như Âm tiếu ý lan tràn, làm gương mặt xinh đẹp trở nên khủng bố hung tàn, Mộc Thanh Dao ngươi tự cho là đúng, dám giáo huấn bản công chúa, chẳng lẽ bản công chúa sợ ngươi sao, ngươi cứ chờ đó, nhất định ta sẽ làm cho ngươi sống không bằng chết... "Ừ, mẫu hậu biết Như Âm có lòng trợ giúp mẫu hậu rồi, đi về trước đi." "Dạ, mẫu hậu." Như âm cung kính lĩnh mệnh, chậm rãi đi xuống đài cao, vẻ mặt xuân phong đắc ý, dung nhan tựa như bao phủ mật ngọt, đặc biệt ngọt ngào.

Bên ngoài cửa điện, chỉ nghe thanh âm của nàng vang lên: "Đi vào, đem đại điện quét sạch sẻ." "Dạ, công chúa." Có cung nữ lên tiếng trả lời, đợi đến khi Như Âm công chúa rời đi, mấy người cung nữ cẩn thận từng li từng tí đi tới, chỉ thấy thái hậu nương nương hoàn toàn không còn lạnh lùng tàn bạo như lúc trước nữa, khuôn mặt như trẻ ra. Thật không biết Như Âm công chúa nói chuyện gì, làm cho thái hậu nương nương hài lòng như vậy, mấy người cung nữ tay chân nhanh chóng quét dọn đại điện. Thái hậu mắt thấy đại điện đã khôi phục sạch sẽ, phất tay ý bảo các nàng đi xuống, chỉ giữ lại một mình Lý công công.

"Tiểu Lý tử, lập tức kêu Tần Hạo tới gặp ai gia." "Dạ, nương nương, người chờ một chút, tiểu nhân đưa Tần Hạo qua đây." Lý công công cẩn thận gật đầu, thân thể vừa lui, liền nhanh chóng đi ra ngoài. Tần Hạo rất nhanh được mang vào Quảng Dương cung, bất quá lần này không có đi cửa chính, mà theo thông đạo bí mật tiến vào tẩm cung, bên trong tẩm cung, thái hậu tùy ý tựa vào trên trường kỷ, ung dung thong thả nhìn Tần Hạo, Tần Hạo cung kính thi lễ với thái hậu.

"Tần Hạo tham kiến thái hậu." "Đứng lên đi, " thái hậu phất phất tay, mâu quang liền dời cái nhìn về phía Tần Hạo đang ở bên người Lý công công, Lý công công lập tức hiểu ý khom người: "Tiểu nhân lui xuống trước." "Đi xuống đi."

Đợi được Lý công công đi ra bên trong tẩm cung vắng vẻ không tiếng động, thái hậu khẽ thở dài một hơi, khuôn mặt ứ đọng, Tần Hạo quan tâm hỏi: "Thái hậu nương nương có chuyện gì lo lắng sao?" "Đừng nói nữa, từ khi nữ nhân kia tiến cung đến nay, bản cung cũng không có một ngày dễ chịu." Thái hậu khi nói đến nữ nhân kia, thì trong lòng liền hận nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt xấu xí đến cực điểm, Tần Hạo nghe xong thái hậu nói, lập tức quanh thân hiện vẻ ác độc, trầm giọng mở miệng: "Tần Hạo sẽ đi giết nữ nhân kia." "Khoan, không thể lỗ mãng, nữ nhân kia bên người có thủ hạ rất lợi hại, ngươi đừng mạo muội hiện thân, nếu làm kinh động nàng, chỉ sợ thất bại trong gang tấc, ai gia tìm ngươi đến, là cho ngươi đem tổng quản Xuân Hàn Phượng Loan cung, đưa đến đây cho bản cung, nô tài đáng chết này, xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn lại dám từ đầu tới đuôi không đếm xỉa đến, ai gia tuyệt đối không bỏ qua cho hắn."

Tần Hạo vừa nghe thái hậu nói, lập tức ôm quyền lĩnh mệnh: "Nương nương yên tâm đi, Tần Hạo nhất định đem người đưa tới." "Ngươi cẩn thận một chút, chớ kinh động nữ nhân kia, ngươi là bùa hộ mệnh của ai gia." Thái hậu thân thiết dặn dò, trong mắt củaTần Hạo hiện lên một tia cảm động, gật đầu lĩnh mệnh: "Nương nương yên tâm đi, Tần Hạo sẽ cẩn thận hành sự."

"Đi thôi, " thái hậu nương nương nhìn bóng lưng cao to của Tần Hạo rời đi, một người cao to ngạo nghễ như vậy, thật giống với hắn năm đó, đáng tiếc chính mình đã phụ hắn, thực sự là một cuộc nghiệt duyên a, nhưng kết quả là, mình chiếm được cái gì, sự vui vẻ sao? Nếu như lúc trước không tiến cung, tất cả đều đã khác, nhưng bây giờ nghĩ những thứ này còn có tác dụng gì? Trong mắt Thái hậu một mảnh ánh sáng sắc bén, hiện tại chỉ có thể đánh trận này mà thôi.... Lần này Nam An vương rửa được tội danh, toàn bộ là do mưu kế của hoàng hậu. Hoàng đế Mộ Dung Lưu Tôn ở Thiên điện của Lưu Ly cung mở tiệc chiêu đãi hoàng hậu, đồng thời cũng mời Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu.

Trong đêm tối, trên trời đầy những ngôi sao, bầu trời trong vắt giống như phiến ngọc lưu ly màu lam, gắn vô số bảo thạch lòe lòe nhấp nháy. Gió nhẹ thổi qua lạnh như nước, đỉnh nhuyễn kiệu xuyên qua nhiều hành lang đình đài cột trụ, phía trước có thái giám cầm đèn, phía sau có cung nữ đi theo, đoàn người ung dung thong thả hướng Lưu Ly cung mà đi. Trước cửa Lưu Ly cung, A Cửu dẫn một đống thái giám trong ngóng mong mỏi, hoàng thượng cùng Nam An vương ở trong Thiên điện, hiện tại còn chỉ còn thiếu hoàng hậu nương nương, đáng tiếc hoàng hậu nương nương khoan thai nên tới chậm, không phải không tới chứ, A Cửu mang bộ dạng lo lắng, tuy rằng cảm giác khả năng này không lớn, nhưng hoàng hậu tựa hồ chuyện gì cũng có thể làm ra được.

Đang lo lo lắng lắng, thì nhuyễn kiệu lặng yên không một tiếng động đi tới trước cửa cung, kiệu vừa để xuống đất, liền có cung nữ tiến lên nhấc tấm màn kiệu, từ trong màn đi ra một người, không phải nương nương còn ai?.