Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 2 - Chương 34

Chương 41. Phụ thân, mẫu thân đi hẹn hò

Tiểu Bạch nghe được giọng nói nữ ma đầu ôn nhu đáng sợ, thân thể nho nhỏ run rẩy một cái, trực tiếp từ ghế thái sư té xuống đất. Người trước mắt thật sự là nữ ma đầu sao? Ngươi có thể không cần nói chuyện sến như thế không? Còn có, Tiểu Bạch không thích ngồi ghế thái sư, không thích ngồi ở chỗ cao....

Tiểu Bạch ngồi chồm hổm dưới đất, ngẩng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, vẻ mặt tội nghiệp. Vân Khê từ trên xuống dưới nhìn chằm chằm nó một hồi lâu, rồi từ từ mất đi tính nhẫn nại, thở dài, trực tiếp khom lưng đem nó từ trên mặt đất ôm lên, lông mày lãnh nhẹ nói: “Tiểu Bạch, nhanh chóng đem Long Chi Diễm phun ra, để cho ta thử hỏa thế của nó một chút đi.” “Không được! Tiểu Bạch hiện tại không có tâm tình!” Tiểu Bạch giảy dụa loạng choạng thân thể, ở trong tay nàng kháng nghị.

Vân Khê híp lại mắt lạnh, đề cao âm điệu nói: “Không có tâm tình? Cho ngươi ăn, cho ngươi uống, ngươi còn không có tâm tình? Chẳng lẽ ngươi muốn để ta giúp ngươi đi tìm Tiểu Hắc, cho các ngươi hảo hảo giao lưu một chút tình cảm sao?” “Tiểu Hắc là ai?” Tiểu Bạch thiên chân vô tà nghiên nghiên cái đầu nhỏ “Tiểu Bạch chỉ thích Tiểu Mặc Mặc thôi!” Trong lòng Vân Khê vui mừng, nàng làm sao lại quên mất, Tiểu Mặc mới là tử huyệt của Tiểu Bạch: “Tốt lắm, ngươi chỉ cần ngoan ngoãn đem Long Chi Diễm phun ra, ta liền cho ngươi đi gặp Tiểu Mặc Mặc.”

Ánh mắt Tiểu Bạch sáng lên, nhưng ngay sau đó nó ảm đạm xuống liền, yếu ớt nói: “Tiểu Bạch ăn vào rồi, nhưng ói không ra.” “Làm sao có thể như thế?” Vân Khê vươn ra một ngón tay, dùng sức chọc chọc cái bụng nhỏ tròn trịa của nó, rồi lại dời đi nơi khác chọc chọc tiếp, vừa nghiên cứu, vừa thầm nói trong miệng “Một cái mồi lửa lớn như vậy, ngươi nuốt ở trong bụng, cũng không sợ tiêu hóa không được sao?” “Ha ha...Nữ ma đầu, ngươi đừng chọc loạn, Tiểu Bạch thật là nhột...... Ha ha..... Ha ha......Ha ha ha!” Tiểu Bạch cười đến thở không ra hơi.

“Nữ ma đầu, ngươi đừng chọc nữa, Tiểu Bạch thử một chút!” Tiểu Bạch a, rốt cục cũng chịu đi vào khuôn khổ sao? Vân Khê rốt cục hài lòng thu tay, đem nó đặt đến bên cạnh lò luyện đan trước đó nàng đã chuẩn bị xong, hướng về phía nó xé ra nụ cười ôn nhu, nói: “Tiểu Bạch, làm rất tốt, ta rất là xem trọng ngươi nga!”

Bộ lông trên người Tiểu Bạch run rẩy một cái, nhân tiện rớt hết mấy sợi lông, trong lòng âm thầm kêu khổ. Nữ ma đầu, ngươi nên khôi phục bản chất vốn có của ngươi đi, ngươi bây giờ so sánh với ma đầu càng đáng sợ hơn! Một người một thú sủng đứng ở trước lò luyện đan, Tiểu Bạch vận sức chờ phát động, nổi lên khí, hướng dưới đáy lò luyện đan thổi hơi. Hô

Phù phù …………. Phù phù ……….hô hô Miệng Tiểu Bạch há hốc, vận đủ sức lực, đáng tiếc tất cả thứ nó thổi ra đều là không khí, hoàn toàn từ đầu đến cuối ngay cả ánh lửa cũng không thấy.

Vân Khê nhìn thấy liền nóng nảy, ở phía sau nó dùng sức khuyến khích: “Tiểu Bạch, dùng sức! Lại dùng lực một chút! Phù phù….hô…….phù phù” Nàng hận không được thay nó mà thổi ra lửa. Hách Liên Tử Phong đi tới trước cửa phòng luyện đan, bước ngang qua thần giữ cửa, thật ra chính là lướt ngang qua người Độc Cô Mưu, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa mà vào. Vừa mở cửa ra, đập vào mắt hắn là một hình ảnh thật khả ái lại vừa tức cười, một người một thú sủng trước sau đứng ở lò luyện đan, nhất tề hướng về phía lò luyện đan dùng sức thổi thổi, tần số giống nhau, tiếng hô giống nhau.

“Ngươi, các ngươi đang làm gì đó?” Khóe môi Hách Liên Tử Phong khẽ có chút ít dấu hiệu lay động, nàng lại cùng một con thú sủng chơi đến quên cả trời đất, người này thật......” Thật là đáng yêu!” Chợt nghe thấy giọng nói của hắn, miệng của Vân Khê đang giương hình chữ O tức cười bất động ở nơi đó, quay đầu chống lại ánh mắt dò xét của hắn, nụ cười trên mặt Vân Khê cứng ngắt, nàng vội vàng vỗ vỗ khuôn mặt cứng ngắt của mình, cười khan nói: “Không có gì, đang luyện tập vận khí mà thôi.” Hách Liên Tử Phong hiển nhiên không tin, mâu quang chớp nhẹ, tiếp tục yên lặng nhìn nàng.

Tiểu Bạch thở ra một hơi dài, lăn lộn ngay tại chỗ, tội nghiệp liếc nhìn Vân Khê nói: “Nữ ma đầu, Tiểu Bạch đã tận lực! Có thể thả ta đi gặp Tiểu Mặc Mặc hay không?” Vân Khê thở dài, cho nó một cái ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lắc lắc tay, rốt cục cũng chịu thả nó đi. Tiểu Bạch nhất thời như nhặt được đại xá, cả người đều phấn chấn, không nói hai lời, tựa như một luồng khói trắng, nhanh chóng thoát đi khỏi phòng luyện đan. Tốc độ này quả là quá khoa trương đi, thấy vậy Vân Khê cũng bị một trận sững sờ kinh ngạc, hiện tại nàng mới phát hiện, khí lực của Tiểu Bạch so sánh với lúc trước thật giống như càng thêm kinh người.

Tiểu Bạch vừa rời đi, bên trong phòng luyện đan, không khí trong nháy mắt lâm vào đông lạnh. Vân Khê thỉnh thoảng liếc Hách Liên Tử Phong, hắn cứ như vậy lẳng lặng đứng yên, không nói một chữ nào, đôi con ngươi thâm trầm như biển thật chặt khóa ở trên người của nàng, thấy vậy trong nội tâm của nàng một trận thấp thỏm. Hồi lâu, Vân Khê thật sự không nhịn được không khí như vậy, mở miệng trước, phá vỡ không khí đông lạnh này.

“Thương thế trên người của ngươi đã tốt lên nhiều chưa?” Hách Liên Tử Phong vẫn tĩnh mặc như cũ, ánh mắt nhìn nàng càng thêm nồng đậm, một hồi lâu trong miệng của hắn rốt cục cũng phun ra hai chữ ngắn ngủn: “Không tốt!” Thanh âm trong trẻo lạnh lùng, giống như là cát bụi trong sa mạc cuồn cuộn nổi lên, nhưng nó không phải là cuồng dã, mà là tịch mịch.

Vân Khê ngạc nhiên nhíu mi: “Không có bôi thuốc sao?” “Không có!” Hắn thẳn thắn sảng khoái trả lời, đôi con ngươi lóe lên một đạo ánh sáng, rất có thâm ý ngắm nhìn nàng, giống như muốn nói gì đó trong lúc không tiếng động Vân Khê cũng không có suy nghĩ nhiều: “Ta bảo tiểu Hiên Tử giúp ngươi bôi thuốc.”

Hắn không có nói tiếp, chẳng qua là càng thêm dùng sức ngắm nhìn nàng, trong ánh mắt có chút cảm xúc u oán cùng lên án. Vân Khê ngạc nhiên, không hiểu hắn rốt cuộc là có ý gì. Hắn tiếp tục ngó chừng nàng, cảm xúc u oán nồng đậm từ từ đem nàng vây quanh, Vân Khê suy nghĩ một hồi lâu, rốt cục đã lĩnh hội ý tứ của hắn, thì ra hắn muốn nàng giúp hắn bôi thuốc đây! Thở dài, Vân Khê đối với hắn quả thật có chút bó tay, hắn có miệng sao không nói, chẳng lẽ chỉ dùng để nhếch lên giả trang lãnh khốc, mà không phải dùng để nói chuyện sao? Một chuyện rõ ràng rất đơn giản, nhưng hắn hết lần này tới lần khác lại không chịu mở miệng nói, hắn không nên dùng ánh mắt chứa mấy ngàn Vôn điện áp đó gắt gao ngó chừng nàng a, bắt nàng phải tới đo lường ánh mắt của hắn. Cho xin, ánh mắt của hắn thâm ảo như vậy, người bình thường làm sao có thể lĩnh hội được chứ?

Hướng về phía trước liếc mắt một cái, Vân Khê đối với hắn quả thật thán phục sát đất, nể tình hắn vì nàng mà bị thương, nàng đành cố nhịn vậy. “Cho ta xem thương thế của ngươi.” Khóe môi kia rõ ràng là đã nhếch lên nhưng không tính là có độ cong, ánh mắt Hách Liên Tử Phong vụt sáng, ánh mắt u oán lên án lại có biến hóa, nhìn kỹ có thể thấy trong đó có một dòng nước xoáy ở sâu kín lưu chuyển ra, mang ý vị thâm trường.

Ánh mắt này là cái ý tứ gì? Vân Khê bất đắc dĩ theo dõi hắn, không biết nên nói cái gì cho phải. Ta suy, ta đoán, ta dùng sức đoán!

Nàng khẽ than nhẹ rồi xoay người, đi về phía tủ thuốc trưng bày đan dược, từ đó chọn ra mấy bình đan dược chữa thương tương đối hữu hiệu. Phía sau, bỗng truyền đến một trận thanh âm sột soạt, nàng chọn thuốc trị thương vừa xong, thì xoay người. Cảnh tượng chào đón trước mắt làm nàng thoáng cái sửng sờ, quên mất phản ứng. Da thịt màu đồng, bên hông không có chút vết sẹo nào, còn có hình dáng thật chuẩn…. Trong ngày thường Hách Liên Tử Phong luôn thể hiện bộ dáng sương lạnh, người lạ chớ tới gần, nhưng ẩn dấu một thân thể ngang tàng gợi cảm hoàn mỹ như thế!

Sắc mặt Vân Khê trở nên hồng lên, lập tức xoay người sang chỗ khác, nàng cố gắng nghĩ trở về, Thiên Tuyệt của nàng cũng có vóc người gợi cảm hoàn mỹ như hắn, không có gì đặc biệt hơn, hết thảy chỉ là mây trôi! Nghĩ như vậy, tinh thần của nàng lập tức trấn định xuống, coi như hắn là một pho điêu khắc tượng lạnh như băng, một tác phẩm nghệ thuật, nàng bất quá hiện tại chỉ bôi chút ít thuốc bột, tô son trát phấn cho nó, tô son trát phấn thôi. Song, lời nàng nói ra mỗi chữ mỗi câu đều rơi vào trong lòng Hách Liên Tử Phong, cũng tựa như lưỡi dao sắc bén từng cái đau nhói tim phổi của hắn.

“Sau này có thể không cùng Thiên Tuyệt đối địch nữa hay không?” Hmm, buồn cười! n oán giữa hắn và Long Thiên Tuyệt, chính là lập trường khác nhau, thủy hỏa bất dung. Vì sao nàng chỉ muốn đến khuyên hắn không nên cùng Long Thiên Tuyệt là địch, lại chưa từng đứng ở góc độ của hắn để suy nghĩ?

Không cùng hắn ta đối địch, có thể sao? Hách Liên Tử Phong phút chốc đứng dậy, áo bào màu tím trong tay hắn cuốn lên, trong nháy mắt đã bay phủ trên người của hắn. Không nói tiếng nào, cũng không nhìn lại, hắn rất nhanh rời đi phòng luyện đan, chỉ để lại thuốc bột màu trắng bị hắn kéo áo bào lên rơi trên đất cùng một căn phòng lạnh lùng. Hắn sinh khí, hắn bực tức rời đi.

Vân Khê nhéo đầu lông mày, lặng yên đưa mắt nhìn bóng lưng hắn rời đi, nàng cúi đầu thở dài, có một số việc đã định rồi, nàng muốn ngăn cản cũng không có sức để làm. Đại sảnh tửu lâu, Vân Tiểu Mặc đang theo sát Đoan Mộc Tĩnh sinh động thuật lại kinh nghiệm đi Quỷ Cốc U Lâm lần này, Đoan Mộc Tĩnh yên lặng tập trung tinh thần nghe, khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái bỗng khẩn trương theo lời hắn tường thuật, rồi bỗng nhiên buông lỏng. Tiểu Bạch thật vất vả mới được nữ ma đầu đại xá, đã chạy nhanh trở về trước mặt Vân Tiểu Mặc, chui vào trong ngực của hắn, làm nũng tố khổ.

“Tiểu Bạch, ngươi nói mẫu thân muốn ngươi đem Long Chi diễm phun ra, nhưng là ngươi phun không ra?” “Tiểu Bạch đã tận lực rồi, nhưng mà phun không ra, cũng không cóbiện pháp a.” Đầu nhỏ của Tiểu Bạch nghiêng nghiêng, phiền chán ủ rũ. Vân Tiểu Mặc hé miệng suy nghĩ một chút, liền sờ sờ đầu Tiểu Bạch nói: “Mẫu thân qua vài ngày nữa sẽ phải tham gia đại hội Luyện Đan Sư, nếu không có Long Chi Diễm hỗ trợ, mẫu thân không thể ở trên đại hội chiến thắng rồi. Không thể chiến thắng, vậy thì không thể nhận được Lam Tâm tuyết sâm, nói như vậy, bệnh của Tường thúc thúc cũng không cách nào chữa khỏi. Tiểu Bạch, ngươi không nên trách mẫu thân, mẫu thân cũng là vì muốn trị bệnh cho Tường thúc thúc.”

Nghĩ tới Tường thúc thúc, Vân Tiểu Mặc không khỏi lộ ra thần sắc thương cảm. Hai mắt nhỏ của Tiểu Bạch chuyển chuyển, nhìn ánh mắt Vân Tiểu Mặc ảm đạm, nó cũng đau lòng, nên dùng móng vuốt nhỏ gãi gãi ống tay áo của hắn, nói: “Tiểu Mặc Mặc, ngươi đừng lo lắng, Tiểu Bạch nhất định sẽ cố gắng! Nếu không như vậy đi, Tiểu Bạch hiện tại sẽ thử một chút xem sao.” “Ừ.” Vân Tiểu Mặc gật đầu, tươi cười rạng rỡ.

Cho nên, Tiểu Bạch lại bắt đầu thống khổ vận động hơi thở, còn hai tiểu bằng hữu thì vây bắt nó, đứng bên cạnh không ngừng khuyến khích. Long Thiên Thần từ bên ngoài tửu lâu trở về, nhìn thoáng qua thấy hai đứa bé đang vây bắt Tiểu Bạch há miệng thổi thổi, lông mày tuấn tú cao gầy của hắn nhướng lên, từ từ tới. Bọn nó đang làm gì chứ? Tại sao hắn càng ngày càng nhìn không hiểu thế? “Tiểu Mặc, các ngươi đang làm gì thế?”

“Hô!” Vân Tiểu Mặc thở dốc một hơi, quay đầu lại nói “Chúng ta đang cổ vũ Tiểu Bạch cố gắng lên, khiến nó đem Long Chi diễm từ trong miệng phun ra đấy.” “Ăn vào rồi, còn có thể phun ra?” Long Thiên Thần phán một câu rất trúng đích, lời lẽ vô cùng chí lý. Vân Tiểu Mặc ủ rũ lắc đầu: “Vậy phải làm sao bây giờ? nếu như mẫu thân không có Long Chi diễm để luyện chế đan dược, sẽ không biện pháp giúp Tường thúc thúc luyện đan chữa bệnh rồi.”

Long Thiên Thần suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên linh quang chợt lóe “Nghe nói rượu gặp lửa sẽ cháy, các ngươi có muốn thử để cho Tiểu Bạch uống chút rượu mạnh hay không, sau đó đem ngọn lửa từ trong miệng phun ra ngoài?” Hắn vừa nói, trong đầu vừa nghĩ ra hình ảnh Tiểu Bạch phóng hỏa, hắn nhún vai, không nhịn được cúi đầu nở nụ cười. “Để cho Tiểu Bạch uống rượu?” Vân Tiểu Mặc trừng mắt nhìn, cũng cảm thấy cái biện pháp này có lẽ có thể được. Tiểu Bạch hai mắt gắt gao ngó chừng Long Thiên Thần cười đến như tên trộm kia, tại sao nó cảm thấy phương pháp của hắn không chút tốt đẹp chứ? Còn có, tại sao hắn cười đến gian như vậy? Tiểu Bạch vô hạn hoài nghi lòng tốt của hắn, cho hắn một ánh mắt khinh bỉ.

“Xấu, xa!” Long Thiên Thần nghe hai chữ như thế, tâm thần đang đi vào cõi thần tiên liền bị kéo trở lại, hắn ho nhẹ, sờ sờ lỗ mũi, cười hì hì nói: “Ta chỉ là thuận miệng nói một chút mà thôi, các ngươi tiếp tục chơi, ta sẽ không quấy rầy các ngươi.” Mới vừa đi mấy bước, hắn liền thay đổi ý định quay trở lại, đem một phong thư đặt ở trước mặt Vân Tiểu Mặc, nói: “Tiểu Mặc, đây là thư của phụ thân gửi cho mẫu thân ngươi, ngươi nhớ một lát chuyển giao cho nàng nha.”

“Thư của phụ thân sao?” Ánh mắt Vân Tiểu Mặc chợt sáng, cầm thư lên, lật xem, đáng tiếc phong thư bị dán kín, nên hắn không có cách nào thấy nội dung bức thư. “Nhớ phải giao cho mẹ ngươi ngay đấy!” Long Thiên Thần sảng lãng cười khẽ, vừa hướng về phía Tiểu Bạch trừng mắt nhìn, thuận miệng nói ra một câu “Tiểu Bạch, ngươi nên bớt mập một chút đi, nhìn bụng ngươi như thế, người khác không biết, còn tưởng rằng ngươi mang thai đây!” “Ai nói ta mang thai? Ta đây là hậu duệ chính tông của Long Vương, làm sao có thể mang thai?” Tiểu Bạch phát điên nhảy lên, nó là nam tử hán chân chính trong long tộc, tại sao có thể đem so sánh với phụ nữ có thai?

“Ngao……….” Tiểu Bạch nổi giận, hậu quả rất nghiêm trọng, một ngọn lửa thật dài không có chút nào báo trước từ trong miệng hắn phun ra. Vân Tiểu Mặc cả người đều là sợ hết hồn, rối rít lui về phía sau. “Hỏng bét, thư của phụ thân!”

Đợi Vân Tiểu Mặc muốn cứu lấy lá thư thì đã muộn, ngọn lửa đã nuốt sống lá thư, trong nháy mắt đem nó đốt thành tro bụi. Long Thiên Thần cũng ngu ngơ ngay tại chỗ, trơ mắt nhìn thư hóa thành một đống tro màu đen. Tiểu Bạch tỉnh táo lại ngay, cũng kinh hoàng ngây người nhìn thư bị đốt thành tro bụi, hai móng vuốt nhỏ nửa nắm ở trước ngực, trái tim nhỏ không nhịn được mà đập thình thịch.

Cái này xong rồi, nó đốt thư của nữ ma đầu, nàng nhất định sẽ không bỏ qua cho nó! “Tiểu Mặc Mặc, cứu mạng! Tiểu Bạch không muốn bị nữ ma đầu biến thành Tiểu Bạch thịt khô!” Vân Tiểu Mặc dùng sức nuốt xuống vài hớp nước miếng, thật vất vả mới khôi phục vẻ trấn định, hắn tiến lên an ủi: “Tiểu Bạch yên tâm, mẫu thân sẽ không đem ngươi nướng thành thịt khô, chỉ cần chúng ta không nói, mẫu thân nàng sẽ không biết phụ thân có gửi thư cho nàng.”

“Thần thúc thúc, bằng không ngươi viết một phong thư cho phụ thân, để cho phụ thân lại gửi một phong thư nữa tới đây đi.” Vẻ mặt Vân Tiểu Mặc mong ngóng nhìn nhìn Long Thiên Thần, đây là lần đầu tiên mẫu thân nhận được thư hàm của phụ thân, nhưng còn chưa kịp xem đã bị thiêu hủy rồi, hắn cũng rất lo lắng mẫu thân nhịn không được, đã trực tiếp xách Tiểu Bạch đi nướng. “Cái này......” Long Thiên Thần nhớ tới, mới vừa rồi nếu không phải hắn cố ý trêu chọc Tiểu Bạch, cũng sẽ không làm Tiểu Bạch nổi đóa, đem thư tín thiêu hủy, chuyện này hắn cũng có chút trách nhiệm. Nếu như tra cứu ra, sợ rằng đại tẩu cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, suy nghĩ một chút, hắn quyết định theo chân bọn họ cùng nhau đem chuyện thư tín giấu diếm đi. “Được rồi, vậy các ngươi cũng đừng nói chuyện lá thư, ta sẽ nghĩ biện pháp báo cho phụ thân ngươi, để hắn gửi một phong thư khác tới đây.”

“Ừ, vậy ngươi nhất định phải nhanh lên một chút!” Vân Tiểu Mặc cùng Tiểu Bạch hai người nhất tề dùng ánh mắt lóe sáng nhìn hắn, để cho Long Thiên Thần càng thêm cảm thấy trách nhiệm của mình trọng đại, cho nên lúc này liền xoay người ra cửa, đi làm chánh sự. Đêm rất yên tĩnh, ánh trăng treo cao, các vì sao thưa thớt trải rộng.

Ngoài Mộ Tinh Thành, trong rừng Tây Giao có một chiếc xe ngựa ngừng lại, ngoài xe ngựa có một người đang ngồi, kiển chân nhìn con đường nhỏ cuối cánh rừng, không biết là đang đợi người nào. Bên trong xe ngựa, chợt có bóng người chuyển động, phát ra tiếng hít thở nhẹ nhàng. Gió đêm nhẹ thổi, bóng cây cao thấp chập chờn, loang lổ. Trên mặt đất phảng phất như có hình ảnh giương nanh múa vuốt vô cùng quỷ mị.

“Phong hộ pháp, đi ra ngoài cánh rừng xem một chút, phu nhân đã tới chưa.” Tiếng nói từ tính trầm thấp từ bên trong xe ngựa dằng dặc truyền ra, mang theo vài phần nôn nóng. “Tôn chủ yên tâm, thuộc hạ đã phái hai người đến cửa thành của Mộ Tinh Thành coi chừng, nếu nhìn thấy có thân ảnh phu nhân xuất hiện, bọn họ lập tức phát ra tín hiệu báo.” Phong hộ pháp quay đầu, cách một đạo màn xe nhìn vào bên trong xe ngựa, thần sắc trong lúc này có một loại kính sợ từ đáy lòng. “Khê Nhi nhìn thư của ta xong, hẳn là sẽ đến.” Ở bên trong cúi đầu thở dài, có nhàn nhạt quyến luyến cùng tư niệm.

Phong hộ pháp nhẹ cười một tiếng, xem ra tôn chủ thật sự rơi vào lo âu a, tôn chủ mặc dù hùng bá nhất phương, uy nghi thiên hạ, người người nghe thấy đều run sợ, nhưng cuối cùng bất quá cũng là nam tử bình thường, có thất tình lục dục. “Tôn chủ đừng lo lắng, phu nhân biết được ngài bị thương, liền lập tức mang theo Tiểu Thiếu chủ đến đây tìm người, có thể thấy được phu nhân có tình có nghĩa. Nàng sở dĩ lưu lại Mộ Tinh Thành, bất quá là vì để lấy được Lam Tâm tuyết sâm, thay Đông Phương công tử chữa bệnh thôi.” “Đông Phương Vân Tường?” Một cái hừ lạnh từ bên trong xe ngựa truyền ra, Phong hộ pháp sờ sờ lỗ mũi, tựa hồ nghe thấy được trong không khí có mùi vị chua chua. Tôn chủ hiện tại đang ở thời kì cuồng nhiệt của tình yêu, rất dễ dàng phát ra ghen tuông, hắn vẫn nên đem chuyện phu nhân trăm phương ngàn kế muốn thu phục Độc Cô mưu nhanh chóng nuốt ở trong bụng thôi, tránh cho tôn chủ đến lúc đó bay dấm chua lung tung, ngập cả ao cá.

Thời gian đi qua từng khắc, trong rừng lần nữa lâm vào yên lặng, trăng sáng càng lên càng cao. Ánh trăng xuyên thấu qua ngọn cây dày đặc chiếu nghiêng xuống, soi vào chiếc bóng cô đơn trên xe ngựa, lộ ra vẻ vắng lạnh cô liêu. Trong rừng thỉnh thoảng có tiếng chim gáy càng thêm mấy phần trong trẻo lạnh lùng. Phong hộ pháp đi qua đi lại ở trên đường nhỏ trong rừng, sao lại đợi không được người đến, cũng không có bất kỳ tín hiệu gì, đừng nói tôn chủ chờ đến nóng nảy, ngay cả hắn cũng bắt đầu không nhịn được.

“Phong hộ pháp, ngươi xác định đã đem thư đưa đến?” Bên trong xe ngựa một lần nữa truyền ra thanh âm, mang theo vài phần chất vấn. Phong hộ pháp vội vàng dừng bước, lập tức lui trở về trước xe: “Hồi tôn chủ, thuộc hạ đã phái người đi, hắn trở lại nói đã đích thân đem thư đưa đến tay Nhị công tử, Nhị công tử cũng nói sẽ đem thư tự mình chuyển giao đến tay phu nhân, nói vậy sẽ không sai. Phu nhân đến nay còn chưa xuất hiện, nói không chừng là có chuyện trì hoãn......” Hắn tiểu cẩn thận giương mắt, liếc về phía màn xe thật dầy.

Sau màn xe tĩnh mặc không tiếng động, tâm tình hắn cũng thấp thỏm đi theo, tôn chủ nhất định rất thất vọng, chờ ở đây lâu rồi, nhưng không thấy người đến, hi vọng ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện không hay. Hồi lâu, từ bên trong xe ngựa truyền ra một tiếng thở dài: “Thôi, tối nay còn có một trò hay phải xem, ngày mai ta sẽ tự mình vào thành đi gặp nàng cũng không muộn.” Phong hộ pháp ôm quyền cố thủ nói: “Tôn chủ anh minh! Chúng ta thật vất vả mới thiết lập ván cục để Địa Long tôn giả cùng Hách Liên Tử Phong tranh đấu với nhau, trò hay như thế có thể nào dễ dàng bỏ qua? Có lẽ tối nay chúng ta có thể nhân cơ hội này trừ đi hai đại cường địch!”

“Đừng xem thường Tống Hi cùng Hách Liên Tử Phong, hai người bọn họ cũng là nhân vật không tầm thường, khó dò xét. Hách Liên Tử Phong cố nhiên là tử địch của chúng ta, bất quá trừ đi hắn rồi, sau này người của Thánh cung sẽ không có cố kỵ nữa, mà chuyên tâm để đối phó Lăng Thiên Cung chúng ta, đây cũng không phải là chuyện tốt đối với Lăng Thiên Cung chúng ta. Cho nên, mục tiêu tối nay của chúng ta là Tống Hi, mặc dù không thể giết hắn, nhưng cũng phải để cho hắn hao binh tổn tướng, lột một tầng da! Về phần Hách Liên Tử Phong… Trước giữ lại hắn, sau này từ từ thu thập hắn!” Bên trong xe ngựa, thanh âm thanh thanh nhã nhã, mang theo tiếng nói từ tính đặc biệt dễ nghe, hết sức phong tình cùng mị hoặc, song sát cơ vô hình kia cũng đang che dấu ở dưới phong tình mị hoặc này. Phong hộ pháp rùng mình, ánh mắt cũng sáng lên theo, lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, tầm mắt hướng về phía người sau màn xe ngựa kia càng thêm tràn đầy kính sợ. Tôn chủ thật đúng là tôn chủ, đăm chiêu suy nghĩ, vĩnh viễn đều cao hơn người khác một bậc. Hắn bắt đầu có chút mong đợi màn giao đấu tối nay.

Tối nay, Vân Khê thật sớm đã tiến vào mộng đẹp, nàng hoàn toàn không biết ở trong rừng ngoài thành có người khổ sở đợi nàng hơn nửa đêm, càng không biết ban đêm ở nơi này xảy ra một cuộc đại chiến, chính là trận đại chiến tối nay, khiến cho diễn biến tranh đấu ở giữa các thế lực trọng yếu của cả Ngạo Thiên đại lục càng thêm kịch liệt. Trời tờ mờ sáng, Vân Khê từ trong giấc ngủ tỉnh lại, bởi vì nàng đã nhận ra có người đến gần, mùi vị dược thảo đặc thù nhàn nhạt tỏ khắp ở chóp mũi nàng, đây là mùi vị thuốc trị thương nàng đích thân điều chế. Ánh mắt của nàng phút chốc mở ra, thấy được một người lẳng lặng đứng ở trước giường.

Vân Khê khẽ cau mày, ngửa đầu nhìn hắn, mang theo chút cảnh giác. “Tại sao ngươi xuất hiện ở nơi này?” Hắn tùy ý xông vào gian phòng của nàng, vô thanh vô tức, đến tột cùng là muốn làm gì? Trên người của hắn bao phủ một tầng hàn sương, quanh thân lạnh lẻo, trong mùi thuốc nhàn nhạt còn ẩn chút mùi máu tươi. Không có gì ngoài những thứ này, hắn vẫn như cũ là một thân tử y kích diễm, hơi thở trong trẻo lạnh lùng, phong hoa tuyệt đại.

Hách Liên Tử Phong đứng ở đầu giường, lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu, ánh mắt thâm thúy đen tối, nhưng trong đáy mắt sóng ngầm mãnh liệt, làm cho người ta đoán không ra hắn đến tột cùng đang suy nghĩ cái gì. Thân thể hắn đột nhiên lắc lư, thẳng tắp lảo đảo hướng trên giường hẹp ngãn xuống. Vân Khê không kịp chuẩn bị, đợi đến khi phản ứng kịp, thì nửa người trên của hắn đã vững vàng để lên hai chân nàng. “Hách Liên Tử Phong? Ngươi làm sao vậy?”

Vân Khê đẩy hắn mấy cái, hắn thật giống như lâm vào trong hôn mê, không có bất kỳ phản ứng nào. Nàng kéo một cái tay của hắn lên, lắng nghe mạch đập, mặt mày đột nhiên căng thẳn, hắn đã bị nội thương, thương thế cực kỳ nghiêm trọng. Chẳng lẽ hắn gặp cường địch? Nghĩ đến hắn võ nghệ phi phàm, nếu không phải lúc trước ở trong Quỷ Cốc U Lâm vì cứu mẫu tử bọn họ mà bị thương, cừu gia của hắn sợ cũng rất khó làm hắn trọng thương, nghĩ tới đây nàng vẫn thấy có chút trách nhiệm. Nên không hề suy nghĩ nhiều, nàng vội vàng nhảy xuống giường, tìm kiếm đan dược trị thương cho hắn.

Trải qua một phen hành hạ, lông mi Hách Liên Tử Phong nồng đậm nhẹ chớp, từ từ tỉnh lại. Hắn mở mắt ra, hàn quang sắc bén bắn tán loạn, như có hàng vạn hàng nghìn mũi tên như lưu tinh lướt qua, lộ ra hung quang. Nghe được chung quanh có tiếng động rất nhỏ, hắn nhếch môi thành một được thẳng tắp, quay đầu nhìn về phía thân ảnh đang bận rộn trước sau trong phòng, ánh mắt đang sắc bén lóe ra hàn quang nhưng vừa nhìn thấy thân ảnh kia, cũng từ từ cởi ra ra mũi nhọn, hàn quang bén nhọn giống như thủy triều rút lui chớp mắt, thay vào đó là ánh sáng nhu hòa tỏa ra ra. Hắn lặng yên nhìn Vân Khê, nhìn thân ảnh quen thuộc đang bận rộn chiếu cố hắn, hết thảy thật giống như mấy năm trước khi ở Từ Vân sơn. Mỗi lần hắn bị thương, cũng là nàng chữa thương, thần sắc nàng chuyên chú, tính tình chấp nhất, làm tim đã phong bế của hắn có một chút xíu mở rộng, là nàng đã cho hắn cảm nhận được một chút ấm áp trong thiên băng tuyết địa, là nàng làm bạn cùng hắn, giúp hắn vượt qua cuộc sống năm năm gian nan cô tịch nhất, hắn thật nhớ nàng, nhớ một chút ấm áp duy nhất này.

Cảm nhận ánh mắt hắn nhìn chăm chú, quá mức mãnh liệt, nên Vân Khê từ trong bận rộn quay đầu lại, chống lại ánh mắt dị thường nhu hòa của hắn, nàng cười một tiếng: “Ngươi đã tỉnh? Đúng lúc, ta đã đem thuốc sắc tốt lắm, ngươi nhanh chóng đem nó uống đi.” Nàng bưng lên một chén thuốc nóng hổi, cẩn thận đi tới bên giường. “Nội thương của ngươi rất nặng, phải hảo hảo mà điều trị! Ta đã phối dược cho ngươi rồi, ngươi mang về, mỗi ngày dùng một thang, mười ngày sau là có thể khỏi hẳn.”

Hách Liên Tử Phong xoay tròn tròng mắt, đem tất cả suy nghĩ che dấu ở đáy mắt, có chút tức giận quay đầu, lạnh lùng nói: “Ta không cần!” “Chẳng lẽ ngươi không muốn trị lành thương thế của mình sao?” Hắn lần nữa quay đầu, ngó chừng ánh mắt của nàng, cúi đầu nói một câu: “Ta sẽ không sắc thuốc.”

Vân Khê tức cười, hắn lớn như vậy lại không biết sắc thuốc? Đến tột cùng là không biết sắc thuốc, hay là căn bản không muốn sắc thuốc? Nàng rất là hoài nghi nha. “Vậy thì tìm thủ hạ ngươi giúp ngươi sắc thuốc đi.” “Ngươi sắc cho ta uống!” Ánh mắt của hắn sáng quắc, giọng nói rất kiên trì.

Vân Khê nhíu mày, nói: “Ta cũng không phải là hạ nhân của ngươi, tại sao phải giúp ngươi sắc thuốc? Một mình ngươi không thương tiếc mình, là chuyện của ngươi, ta sẽ không quản ngươi chết sống nữa.” Nàng đem chén thuốc cầm trong tay kéo tay của hắn nhét tới, trầm giọng nói: “Nhanh chóng uống nó!” “Không uống!” Tay của hắn nhấc lên, cầm chén thuốc còn nguyên đặt ở một bên, vẫn dùng ánh mắt kiên trì, sáng quắc ngó chừng nàng như cũ. Thật giống như đang nói nàng không đáp ứng, hắn sẽ vĩnh viễn không uống thuốc.

Vân Khê đầu đầy hắc tuyến, đối với hắn quả thật bó tay, rõ ràng là người lớn, làm sao tính tình lại giống hài tử thế? Ngay cả Tiểu Mặc của nàng cũng không bằng? Tiểu Mặc của nàng ngã bệnh, còn có thể ngoan ngoãn tuân theo lời dặn của đại phu mà uống thuốc, hắn ngược lại, cùng nàng chấp nhạt. Được rồi, nể tình hắn đã cứu mẹ con nàng, nàng nhịn một chút! “Được rồi! Ta giúp ngươi sắc thuốc! Ngươi bây giờ cũng có thể uống thuốc đi? Hách Liên đại công tử?”

Vân Khê dùng sức trừng hắn, quả nhiên, chiếm được cam đoan của nàng xong, hắn không nói hai lời, liền lập tức bưng lên chén thuốc, đem thuốc trong chén uống đến không còn một giọt, còn ý vị dùng đầu lưỡi liếm hết dược chất lưu lại trên cánh môi, thật giống như mới vừa uống xong một chén quỳnh tương ngọc dịch. “Ngươi thật sự là Hách Liên Tử Phong?” Vân Khê nghiêng thân nhìn sát vào trước mặt hắn, ngạc nhiên đánh giá hắn, môi của hắn hơi nhếch lên, tâm tình tựa hồ có chút vui vẻ. Song trong trí nhớ của nàng thì cái người kia làm cho nàng sợ hãi cùng với Hách Liên Tử Phong hiện tại đúng là khác biệt một trời một vực, rõ ràng chính là hai người khác lạ a, nàng không khỏi có chút hoài nghi, người trước mắt đến tột cùng có đúng là Hách Liên Tử Phong mà nàng biết hay không. Mâu quang hắn có chút run nhẹ, ngước mắt, hướng về phía nàng bắn tới một đạo ánh sáng lạnh khiếp người, có chút bất mãn với chất vấn của nàng. Vân Khê hơi ngẩn ra, rốt cục đã xác nhận, người trước mắt xác thực chính là Hách Liên Tử Phong nàng biết.

Vân Khê lui về phía sau một chút, tò mò hỏi: “Thương thế của ngươi đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Là ai đả thương ngươi?” Mâu quang Hách Liên Tử Phong thu vào, trong nháy mắt quanh thân lạnh lẻo tăng vọt, không biết là nghĩ tới điều gì, trong ánh mắt của hắn chiết xạ ra tia nhìn thị huyết tràn đầy sát khí. Vân Khê thấy hắn yên lặng như vậy, cũng không hỏi tới nữa.

“Có thể theo ta đi một chỗ hay không?” Hách Liên Tử Phong đột nhiên nói. “Đi nơi nào?” Vân Khê hỏi. Hách Liên Tử Phong một lần nữa lâm vào trầm mặc, chẳng qua là hai mắt như có điều suy nghĩ nhìn về phía ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ vừa vặn có vài tản mây trôi từ từ bay đi, sáng sớm, ánh bình minh chiết xạ từ tầng mây trung tâm, tán bậc ra vầng sáng màu vàng.

Hôm nay, khí trời thật tốt! Hai đứa bé Vân Tiểu Mặc cùng Đoan Mộc Tĩnh hôm nay cũng thức dậy thật sớm, hai người tay nắm tay, chuẩn bị cùng đi bơi hồ đạp thanh. Dĩ nhiên, cũng không thể thiếu được Tiểu Bạch tựa như bóng đèn nho nhỏ bám sát theo. Hai người vừa muốn ra cửa, đã thấy được Vân Khê cùng Hách Liên Tử Phong trước sau hướng ngoài cửa tửu lâu đi tới, Vân Tiểu Mặc tiến lên hỏi: “Mẫu thân, người muốn đi đâu?”

“Mẫu thân cùng thúc thúc đi ra ngoài một chuyến, rất nhanh sẽ trở lại, ngươi cùng Tiểu Tĩnh, Tiểu Bạch ngoan ngoãn đợi ở trong tửu lâu, không nên chạy loạn khắp nơi.” “Nha.” Vân Tiểu Mặc chột dạ cúi đầu, người ta đang định cùng Tiểu Tĩnh đi bơi hồ đây. Vân Khê giống như là xem thấu tâm tư của hắn, siết chặt khuôn mặt nhỏ bé của hắn nói: “Gần đây trong thành người xấu rất nhiều, các ngươi ngoan ngoãn đợi ở trong tửu lâu, chờ ít ngày nữa mẫu thân rảnh rỗi, sẽ mang bọn ngươi đi chơi, biết không?”

“Biết rồi.” Vân Tiểu Mặc chu cái miệng nhỏ nhắn, có chút ủ rũ. Vân Khê sờ sờ đầu của hắn, vừa phân phó mấy câu xong, liền theo Hách Liên Tử Phong đi ra cửa. “Tiểu Mặc ca ca, vậy chúng ta còn đi bơi hồ không?” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái của Đoan Mộc Tĩnh cũng có chút thất vọng, nàng nắm chéo áo của Vân Tiểu Mặc, cúi đầu hỏi.

Vân Tiểu Mặc quay đầu bắt gặp thần sắc thất vọng của nàng, khí khái tiểu nam tử thoáng cái dâng lên, vỗ vỗ lồng ngực nói: “Tiểu Mặc ca ca đã đáp ứng ngươi cùng đi bơi hồ, tuyệt đối sẽ không nuốt lời! Yên tâm đi, Tiểu Mặc ca ca sẽ bảo vệ ngươi!” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái của Đoan Mộc Tĩnh từ từ sáng lên, lộ ra nụ cười xinh đẹp, mạnh mẽ gật đầu nói: “Ừ, có Tiểu Mặc ca ca, ta cái gì cũng không sợ!” “Vậy chúng ta đi thôi!” Vân Tiểu Mặc cười nhẹ một tiếng, một lần nữa dắt bàn tay nhỏ bé của nàng, công khai đi ra ngoài cửa.

Tiểu Bạch đi theo phía sau hai người, nhịn không được rung đùi đắc ý: “Chẳng lẽ đây chính là hồng nhan họa thủy trong truyền thuyết? Tiểu Mặc Mặc, các ngươi chờ ta một chút......” Nhóm người của Vân Tiểu Mặc ra khỏi tửu lâu, liền hướng Đông hồ ở thành Đông mà đi, hai hài tử như tiên đồng dạo chơi, hơn nữa còn có một con thú sủng khả ái đi theo, thực sự hấp dẫn ánh mắt của người đi đường. Phía sau bọn hắn, có một con cái đuôi lặng lẽ theo sát phía sau, mà bọn họ không có chút nào phát hiện. Xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ, phía trước cách không xa chính là Đông hồ, trải qua một con hẻm nhỏ cuối cùng, một thân ảnh từ trên trời giáng xuống, ngăn chặn đường đi của bọn họ.

“Thúc thúc, ngươi ngăn trở đường của chúng ta.” Vân Tiểu Mặc ngửa đầu nhìn về nam tử mặc trường bào màu hồng phía trước, lông mày, tóc hắn của đều có màu đỏ, trong lòng âm thầm sinh ra cảnh giác. Ánh mắt của đối phương âm lãnh, nhìn bọn hắn chằm chằm, khóe miệng chứa đựng vẻ nụ cười lạnh tà tứ. “Ngươi tên là gì? Cùng Vân Khê có quan hệ như thế nào?” Người này không phải là ai khác, chính là người cùng Vân Khê ước hẹn tỷ thí luyện đan, Mạc Tích Thành.

Kể từ sau khi cùng Vân Khê ước hẹn tỷ thí, hai ngày nay hắn vẫn âm thầm chú ý động tĩnh của Vân Khê, mặc dù đối với thuật luyện đan của mình hắn rất có lòng tin, nhưng biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, đồng thời tích cực chuẩn bị cho cuộc chiến, hắn cũng không quên thời thời khắc khắc thăm dò hành động của Vân Khê. Ngày hôm qua nghe nói nàng ra khỏi thành đi một ngày, đến lúc hoàng hôn mới trở về, trong lòng hắn còn có chút nghi ngờ, cho nên muốn nghĩ cách thăm dò rõ ràng, có phải Vân Khê đã đi ngoài thành sưu tầm dược liệu trân quý gì hay không, hay là phải đi thỉnh giáo cao nhân nào. Đang âm thầm do thám trước sau, vừa vặn liền gặp được hai đứa bé cùng một con thú sủng từ trong tửu lâu đi ra, lúc trước thấy bên người Vân Khê có một Hách Liên Tử Phong, vì khiếp sợ uy danh của Hách Liên Tử Phong, hắn không dám tùy tiện tiến lên theo dõi, bây giờ nhìn thấy hai đứa bé cũng từ một chỗ đi ra, tâm tư hắn lập tức động đến hai đứa bé. Ánh mắt Vân Tiểu Mặc lóe lên, giả vờ khờ dại nháy mắt mấy cái, nói: “Vân Khê là ai? Ta không nhận ra nàng! Thúc thúc, ngươi nhất định là nhận lầm người!”

Mạc Tích Thành cúi đầu nở nụ cười lạnh, nhìn hắn từ trên xuống, quát lớn: “Tiểu tử thúi, ngươi dám đùa bỡn ta? Các ngươi đều ở cùng một tửu lâu, ngươi dám nói ngươi không nhận ra Vân Khê?Nếu ngươi không chịu nói thật, có tin hay không, ta chỉ dùng một tay là có thể đem ngươi bóp chết giống như một con kiến?” Đoan Mộc Tĩnh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, tiến lên một bước, căm tức nhìn hắn, đồng âm mềm nhũn nói “Ngươi là người xấu! Không cho ngươi khi dễ Tiểu Mặc ca ca!” Vân Tiểu Mặc đưa tay đem Đoan Mộc Tĩnh kéo ra phía sau: “Tiểu Tĩnh, ngươi đứng phía sau ta đi, để cho ta tới đối phó cái tên xấu xa này!”

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Khi dễ hai đứa bé, ngươi rốt cuộc có biết xấu hổ không?” Vân Tiểu Mặc vừa nhìn chằm chằm hắn, cái tay nhỏ bé vừa hướng về phía Tiểu Bạch âm thầm phất phất. Tiểu Bạch tiếp thu chỉ thị của hắn, nhẹ tay nhẹ chân đến phía sau Mạc Tích Thành, đột nhiên phóng lên người, thân thể nho nhỏ đột ngột đánh về phía phần gáy của Mạc Tích Thành, nó muốn dùng hàm răng có chứa kịch độc hung hăng cắn cho hắn một cái. Mạc Tích Thành đã nhận ra nguy cơ, Địa Liên Hỏa Diễm nơi lòng bàn tay trong nháy mắt cháy lên, hắn xoay người, đem ngọn lửa màu đen trong lòng bàn tay đẩy ra.

Tiểu Bạch kinh hô kêu lên, vội vàng lui bước, đáng tiếc đã chậm một bước, bộ lông thuần trắng trên người nó lây dính chút hoả tinh, đau đến nó lăn lộn trên đất, thật vất vả mới đem hoả tinh trên người dập tắt. Vân Tiểu Mặc thấy Tiểu Bạch một kích không trúng, cũng hóa chưởng làm đao, thân thể linh xảo hướng Mạc Tích Thành tấn công. Đoan Mộc Tĩnh ngây người ngay tại chỗ, không biết nên làm như thế nào cho phải, vẻ mặt khẩn trương nhìn Vân Tiểu Mặc cùng Tiểu Bạch trước sau giáp kích Mạc Tích Thành.

Mạc Tích Thành không ngờ đến một hài tử cùng một con thú sủng lại có chút bản lãnh, ánh mắt thị huyết nhất thời sáng lên, lúc trước còn không xác định được thân phận hài tử này, nhưng bây giờ thì không thể nghi ngờ, hắn nhất định cùng Vân Khê không thoát khỏi liên quan. “Tiểu tử chết bầm kia, lại dám ám toán ta? Xem ta thu thập ngươi như thế nào?!” Ngọn lửa màu đen diêm dúa lẳng lơ ở song chưởng của Mạc Tích Thành đang dấy lên sáng quắc, đem con hẻm nhỏ bao phủ trong màu đen diêm dúa của nó, chung quanh nhiệt độ càng lên càng cao. Vân Tiểu Mặc chợt cảm thấy không ổn, vội vàng kinh hô: “Tiểu Bạch, Tiểu Tĩnh, mau trở về tìm mẫu thân!”

Lời của hắn vừa rơi xuống, một thanh âm trầm thấp đầy tức giận vang lên trên bầu trời của con hẻm nhỏ: “Ai dám mắng nhi tử của ta là tiểu tử chết bầm?” Kèm theo cái thanh âm này, cả con hẻm nhỏ bị bao phủ bởi một khí thế kinh khủng, trong hẻm nhỏ, ngọn lửa màu đen sáng quắc thiêu đốt, phảng phất cũng nhận ra lực uy hiếp, khí thế ngọn lửa càng ngày càng yếu, thấp dần và cuối cùng tự dập tắt. “Phốc!”

Trong miệng Mạc Tích Thành phun ra một ngụm máu đen, song đồng hoảng sợ mở lớn hơn, rốt cuộc là người nào? Người nào có công lực đáng sợ như thế, lại đem Địa Liên Hỏa Diễm đang cháy bừng bức lui vào trong cơ thể hắn, để cho thân thể của hắn nhận lấy sự cắn trả của Địa Liên Hỏa Diễm. Sương mù màu đen từ từ tản đi, trên bầu trời từ từ hiện ra thân ảnh một ngườ,i cao lớn uy vũ, trường sam màu đen nhẹ nhàng bay múa, như tơ lụa phiêu phiêu trong gió, khuôn mặt lạnh lùng mị hoặc, giống như thiên thần phủ xuống. Vân Tiểu Mặc ngửa đầu, thấy rõ bộ dáng người vừa tới, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hắn nhất thời hiện ra nụ cười mừng rỡ, vui vẻ kêu lên: “Phụ thân!”

Ống tay áo Long Thiên Tuyệt vung lên, một chưởng lực vô hình hung hăng đánh vào trên mặt Mạc Tích Thành, đưa cả người hắn ném đi, nặng nề đụng vào trên vách tường hẻm nhỏ. “Ngươi thật to gan lớn mật, ngay cả nhi tử của Long Thiên Tuyệt ta cũng dám động?” Sau một tiếng quát chói tai, thân hình hắn di động, liền vững vàng rơi vào bên cạnh nhi tử.

Lúc này, ở hai đầu hẻm nhỏ, xuất hiện mười mấy đệ tử Lăng Thiên Cung do Phong hộ pháp cầm đầu, đem Mạc Tích Thành vây lại vững vàng trong hẻm nhỏ. Ánh mắt Long Thiên Tuyệt lạnh lùng như lưỡi dao quét qua Mạc Tích Thành, con ngươi tà diễm mỉm cười, sau đó dời đi tầm mắt, khom người đem nhi tử ôm đến trong ngực, khuôn mặt tuấn lãnh lúc nay tách ra nụ cười sáng như ngọc. “Tiểu Mặc, hắn có đả thương đến con không?”

“Không có, là Tiểu Bạch bị lửa của hắn đốt đó.” Vân Tiểu Mặc từ trong ngực của hắn quay đầu, nhìn về phía bộ lông hoàn mỹ của Tiểu Bạc mà lòng đau. Sắc mặt Long Thiên Tuyệt tuôn ra lệ khí, hừ lạnh nói: “Phong hộ pháp, đã nghe chưa? Vết thương trên lông của Tiểu Bạch là do hắn gây ra, ngươi đem lông của hắn toàn bộ đốt đi!” “Dạ, tôn chủ!” Phong hộ pháp lĩnh mệnh, cười hắc hắc, rất là thích nhiệm vụ này.

Long Thiên Tuyệt từ từ thu hồi tầm mắt, nhìn về phía nhi tử, khuôn mặt tươi cười hiện ra một tầng ôn nhu, hỏi: “Tiểu Mặc, mẫu thân con đâu? Sao nàng không đi cùng với con?” Vân Tiểu Mặc thành thực hồi đáp: “Mẫu thân đi hẹn hò rồi.”.