Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 2 - Chương 38

Chương 45. Cả nhà đi dạo hội hoa đăng

Đi tới một cửa hàng bán hoa đăng, hai đứa bé Vân Tiểu Mặc và Đoan Mộc Tĩnh ương ngạnh dừng lại, ngẩng đầu lưu luyến nhìn hoa đăng treo đầy trước mặt. “Phụ thân, chúng con muốn hoa đăng.” “Tiểu Bạch cũng muốn.”

Tất cả đều quay đầu nhìn lại hai người, hai mắt chớp chớp, tràn ngập mong chờ. Vân Khê kéo tay Long Thiên Tuyệt, cũng ngẩng khuôn mặt đẹp khuynh thành lên, đôi môi chu lại: “Thiên Tuyệt, ta cũng muốn!” Long Thiên Tuyệt cúi đầu cười, nhìn đôi môi mềm mại cong lên, hạ thân sít chặt, ánh mắt cũng ảm đạm đi, đột nhiên nhìn ra xa nói:

“Nàng muốn thứ gì?” Hắn cố ý hỏi mập mờ, mang ánh mắt bốc lửa nhìn kỹ đôi môi như lưu ly kia, ánh mắt như đôi tay vô hình, khẽ vuốt nhẹ trên đôi môi. Trên mặt Vân Khê hơi nóng lên, trừng mắt nhìn hắn một cái, hé miệng cười trộm. Thực không chịu được, người này lúc nào cũng có thể bốc lên dục hỏa. “Phụ thân.” Thanh âm đầy chờ mong của Vân Tiểu Mặc lại lần nữa truyền tới, chặt đứt cảm xúc của hai người.

Long Thiên Tuyệt quay đầu, nhìn con, rồi đưa tay nói: “Đi đi, con muốn gì thì cứ lấy.” “Tốt quá, tốt quá!” Hai tiểu gia hỏa vui sướng kêu lên, bắt đầu ríu rít thảo luận nên chọn cái nào. Long Thiên Tuyệt quay đầu, tiếp tục nhìn thiên hạ bên cạnh, đưa tay ôm lấy eo nàng, để nàng dựa vào lòng, cúi đầu ghé sát tai nàng, giọng đầy từ tính nói: “Nói cho ta biết, nàng cuối cùng là muốn gì?”

Vân Khê vặn vẹo thân mình, hé miệng cười nói: “Muốn hoa đăng!” Long Thiên Tuyệt híp mắt lại, lắc đầu nói: “Đáp án không chính xác.” Vân Khê tiếp tục hé miệng cười: “Muốn đèn lồng!”

Long Thiên Tuyệt bấm lên eo nàng như trừng phạt, như cũ nói: “Đáp án vẫn không chính xác.” “A!” Trong miệng Vân Khê khẽ hô lên, xin tha nói: “Được rồi, muốn chàng, muốn chàng!” Khóe môi hoàn mỹ khẽ cong lên, Long Thiên Tuyệt lộ ra một tia hài lòng cười: “Đáp án chính xác! Đêm nay sẽ thỏa mãn nàng. Bây giờ thưởng cho nàng một cái hôn.” Nói rồi, hắn vô sỉ cúi đầu, ngậm lấy đôi môi khẽ mím chặt của nàng, từ từ nhấm nháp.

Khát vọng vừa rồi, cuối cùng cũng được như ý nguyện, cái miệng nhỏ nhắn này, thế nào cũng không thấy đủ, nàng nhất định là hạ chú hắn rồi, nếu không sao thế nào lại cũng không thể thỏa mãn khát vọng mãnh liệt trong lòng thế? “Tại sao tiểu đệ đệ tiểu muội muội còn không ra? Chúng hẳn là phải đi ra rồi chứ?” “Không biết có phải giống gà mái đẻ trứng không? Đầu tiên là đẻ trứng, sau đó lại chậm rãi ấp?”

“Tiểu Bạch không hiểu, Tiểu Bạch rất mơ hồ…” Đột nhiên nghe được tiếng thảo luận của hai đứa trẻ và Tiểu Bạch, Long Thiên Tuyệt và Vân Khê cùng quay đầu, lại thấy bọn chúng đang tò mò đánh giá họ, hơn nữa ánh mắt của hai đứa lại ở nửa người dưới của mình, ánh mắt kia như đang muốn nhìn xem trứng trong truyền thuyết rốt cuộc là từ đâu mà ra. Vân Khê đầu ong ong, dở khóc dở cười, không nhịn được nhéo mạnh eo Long Thiên Tuyệt. Đều tại hắn, trước mặt hai đứa bé cũng dám làm càn như vậy, giờ thì hay rồi, để bọn trẻ nhìn thấy, chàng đợi mà trả lời những câu hỏi siêu cấp của chúng đi.

Long Thiên Tuyệt lại ra vẻ không có chuyện gì xảy ra, khóe miệng hơi cười, nói với hai đứa trẻ: “Tiểu đệ đệ tiểu muội muội chúng rất mắc cỡ, lúc mới sinh, sợ nhất là thấy ánh sáng. Các con xem, ở đây nhiều hoa đăng như thế, chúng dù có muốn ra thì cũng bị dọa về rồi.” “Thì ra là vậy.” Đoan Mộc Tĩnh chợt hiểu ra. “Là như vậy sao?” Vân Tiểu Mặc lại có vẻ mặt hồ nghi.

Tiểu Bạch gãi đầu, suy nghĩ nói: “Tiểu Bạch vẫn còn mơ hồ.” “Thế nào, các con chọn hoa đăng xong chưa?” Đối với nghi vấn của con mình, Long Thiên Tuyệt mặt không đỏ, tim không đập mạnh, tùy ý xoay chuyển vấn đề. “Chọn xong rồi! Tiểu Tĩnh muốn một cái, còn hai cái này là của con và Tiểu Bạch.” Vân Tiểu Mặc chỉ lên mấy cái hoa đăng trên đầu mình, kiễng chân muốn lấy.

Ông chủ cửa hàng nhìn cả nhà, không khỏi trợn tròn mắt. Bởi vì hắn mới rõ ràng nghe thấy tiếng tiểu thú nói chuyện, bây giờ lại thấy trong móng vuốt của tiểu thú cũng có một chiếc hoa đăng, thực là đùa chết người. Ông chủ dụi mạnh mắt mình, cho là mình hoa mắt. Một đường đi loanh quanh, nhã hứng càng nhiều. Theo dòng người đi tới bên sông đào ngoài thành, thấy có người thả đèn xuống sông, từng chiếc đèn theo sông trôi đi, làm cho cảnh đêm nay, càng tăng thêm diễm lệ.

“Phụ thân, mẫu thân, chúng con cũng muốn chơi.” Trên mặt Vân Tiểu Mặc và Đoan Mộc Tĩnh tràn ngập hưng phấn. “Các con đợi một chút, phụ thânđi mua đèn.” Giương lông mày lên, trong đôi mắt tràn đầy ý cười, Long Thiên Tuyệt quay đầu lại, nói nhỏ vào tai Vân Khê: “Ta đi xử lý cái đuôi phía sau một chút, sẽ quay lại ngay.” “Đi đi.” Vân Khê đưa tay khẽ cười, nàng sớm đã phát hiện mấy cái đuôi phía sau, chỉ là không có hứng quét, cho nên không phản ứng.

Long Thiên Tuyệt vừa rời đi, hai đứa trẻ liền kích động chạy về phía bờ sông. Vân Khê từ xa nhìn lại, cũng không hề ngăn cản. Bên mình vừa hay có một thân cây, nàng khẽ dựa vào đó. Gió đêm khẽ thổi qua mặt nàng, thổi bay mái tóc nàng. Nàng tối nay được hưởng thụ sung sướng, tâm tình cũng nhẹ nhàng. Khóe miệng nàng khẽ cong lên, thoáng hiện một nét cười tuyệt đẹp, dung nhan xinh đẹp xuất hiện, tao nhã không nói lên lời. Chỗ nàng đứng dòng người như nước, dáng người mềm mại dựa bên gốc cây, mang theo vài phần lười nhạc, trong thời gian ngắn, dẫn tới vô số ánh mắt truy đuổi. Dung nhan khuynh thành tuyệt sắc của nàng, cùng khí chất thanh lệ xuất trần, cơ hồ là khiến mọi người nghĩ rằng nàng là tiên tử giáng trần. Long Thiên Tuyệt rất nhanh đã thu thập được mấy cái đuôi bám theo, lại mua mấy cái đèn. Cất bước quay về, thấy được một màn mị nhân này, ánh mắt tràn ngập si ý. Hắn khép hờ mắt lại, xem ra sau này không thể tùy ý để nàng một mình ở giữa trung ương được. Vì cái này không ngờ lại dẫn tới nhiều ong bướm si mê nàng đến thế.

Đang nghĩ, thì bên gốc cây đã xuất hiện một kẻ si mê. Hắn cau mày, sát khí nồng đậm quanh người, chậm rãi đi tới. Mái tóc của Vân Khê bị gió thổi bay, ánh mắt nhìn chăm chú vào hai đứa trẻ đang nô đùa, lại đắm chìm trong suy nghĩ của mình. Bên mình bỗng có một đợt gió thổi tới, mang theo mùi rượu nồng đậm. Nàng cau nhẹ mày, đột nhiên quay đầu, đi tìm kẻ phát ra mùi rượu đáng ghét này. “A, đây không phải Vân tiểu thư sao? Thế nào đêm nay lại chỉ có một mình đứng đây vậy?”

Vân Khê nhận ra đối phương, chính là Tư Đồ Anh Kiệt ngày đó gặp trong phủ thành chủ. Cả người hắn nồng nặc mùi rượu, mặt đỏ bừng bừng, nhìn nàng mang theo vẻ tục tĩu. Vân Khê quay đầu, không muốn lý đến hắn, không muốn vì hắn mà phá hỏng tâm tình tốt đẹp đêm nay. Thân hình Tư Đồ Anh Kiệt hơi run rẩy, ánh mắt lờ đờ mông lung. Mấy ngày nay vì bảo vật U Cốt Thúy Diễm của Tư Đồ gia bị mất, ngũ trưởng lão chẳng những bị mù, còn bị phế mất một cánh tay, tâm tình rất tệ, nên trút giận lên đám đệ tử bọn hắn, hắn cũng không thể tránh được, còn bị lệnh cưỡng chế bắt buộc phải tìm được U Cốt Thúy Diễm ở Luyện Đan Sư đại hội, nếu không ai cũng đừng mong thoải mái.

Tư Đồ Anh Kiệt làm gì có bản lĩnh tìm được U Cốt Thúy Diễm, lại không dám về gặp ngũ trưởng lão, nên cũng chỉ dám uống say trong quán rượu, tạm quên đi phiền não. Tối nay, vừa đắc ý uống rượu một hồi, đang nghĩ muốn đi thanh lâu thoải mái một chuyến, ai biết được giữa đường gặp được hình ảnh kia. Đi tới gần, hắn nhận ra Vân Khê, hơi rượu bốc lên, hắn quên mất giáo huấn lần trước, nhìn chằm chằm đánh giá nàng, sắc tâm nổi lên. “Có hứng thú uống rượu cùng ta không?”

Ánh mắt Vân Khê khép lại, nàng thề rằng tối nay nàng muốn làm một thục nữ, không muốn đánh nhau, nhưng trời cao không muốn nàng như ý, tự động đưa một bao cát đến, sao nàng có thể để hắn thất vọng chứ. Bàn tay trong tay áo nắm lại, nàng đang nghĩ xem nên cho hắn một đấm bên trái hay bên phải, thì Long Thiên Tuyệt đã từ phía trước bước đến, trên khuôn mặt như ngọc của hắn có sát khí lưu động. Vân Khê khẽ nhếch miệng, bàn tay nắm lại đã buông lỏng.

Tối nay, nàng vẫn nên là một thục nữ dựa vào một người khác đi. “Tư Đồ công tử xác định muốn mời ta uống rượu sao?” Khóe miệng Vân Khê như câu dẫn, ánh mắt như nước lưu chuyển, đẹp không tả xiết. “Đó là tự nhiên, ta thành tâm muốn mời, Vân tiểu thư sẽ không không nể mặt chứ?” Ánh mắt si mê của Tư Đồ Anh Kiệt càng đậm hơn, lại muốn bước đến bên nàng, bàn tay đã tiến đến, lại cúi đầu ngửi mùi thơm trên người nàng, trong mũi hít dồn dập: “Thơm quá! Vân tiểu thư quả là một mỹ nhân khuynh thành tuyệt sắc!”

Hắn vuốt mái tóc rối bù của mình, bày ra một tư thế tự cho là dễ mê hoặc nhất, híp mắt nhìn về phía Vân Khê: “Vân tiểu thư muốn đi trong đình bên bờ hồ hay là về hàn xá của tại hạ uống rượu? Chẳng qua tối nay gió lạnh, tại hạ cho rằng, về hàn xá của tại hạ tương đối…” Vân Khê nhìn khuôn mặt kia, trong lòng cảm thấy buồn nôn. Người cổ đại đều như vậy sao? Trong mắt, thân ảnh của Long Thiên Tuyệt càng lúc càng lớn. Nàng mím miệng, trong lòng nổi lên cảm giác muốn trêu chọc. Nàng đột nhiên cười nhẹ nhàng với Tư Đồ Anh Kiệt, ánh mắt dụ người, phong hoa vô hạn: “Ta cũng cảm thấy đêm nay gió quá lạnh, nước trong hồ lạnh, không thích hợp để ngồi ở đó uống rượu. Tư Đồ công tử cũng cần cẩn thận một chút, nhất định đừng để ngã vào hồ, sẽ bị nhiễm lạnh đó.”

“Ha ha.” Hắn còn tưởng rằng nàng sẽ giống lần đầu gặp mặt không cho hắn sắc mặt hòa nhã, sự tình lại ngoài dự liệu của hắn. Tư Đồ Anh Kiệt trong lòng một trận vui mừng, hướng về phía Vân Khê khoe khoang vẻ phong tao: “Vân tiểu thư quan tâm tại hạ như vậy, tại hạ cảm kích vô cùng, chúng ta bây giờ đi liền thôi.” “Tư Đồ công tử, ngươi nghĩ đi nơi nào?” Từ phía sau hắn, một giọng nói biếng nhác, thanh nhã truyền đến. Tư Đồ Anh Kiệt quay đầu lại nhìn thoáng qua, cảm thấy lạ mặt, cũng lười phản ứng, hướng hắn quát lớn: “Chúng ta đi đâu, ngươi quản được sao!”

“Ngươi chọc ghẹo phu nhân của ta, ngươi nói có liên quan đến ta không?” Long Thiên Tuyệt hơi nhếch môi, sắc mặt thản nhiên, một đôi con ngươi như ngọc đen lóe ra ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng. “Phu nhân?” Tư Đồ Anh Kiệt hốt hoảng, trái phải nhìn hai người, không có chút phản ứng. Đáng tiếc, Long Thiên Tuyệt không cho hắn thời gian phản ứng, tay áo rộng thùng thình vung mạnh lên, mang theo một trận cuồng phong, đôi mắt nhất thời một mảnh hàn băng sắc bén.

“Aaaaaa” Tư Đồ Anh Kiệt bị hất tung lên cao, vẽ thành một đường vòng cung rồi nặng nề rơi xuống giữa dòng sông chật ních hoa đăng. “Tõm” Một tiếng động lớn, khiến dân chúng đang ở bên bờ thả hoa đăng cả kinh, nhao nhao tản ra xa bờ, không biết đến tột cùng xảy ra chuyện gì.

“Thiên Tuyệt, chàng thật bạo lực quá đi!” Vân Khê kéo kéo vạt áo Long Thiên Tuyệt, hướng hắn tinh nghịch nháy mắt, khóe miệng lén mỉm cười. “Nghịch ngợm!” Long Thiên Tuyệt khẽ véo chiếc mũi xinh xắn của nàng, hắn sao lại không biết tâm tư muốn đùa dai của nàng, đáy mắt hiện lên một tia cười khổ. Lúc này Vân Tiểu Mặc và Đoan Mộc Tĩnh từ phía bờ sông chạy về.

“Phụ thân, mẫu thân, bên kia có người rơi xuống nước, hình như là hình như là thúc thúc xấu xa trong phủ thành chủ hồi trước a.” Long Thiên Tuyệt nhướng lông mày nhìn về phía Vân Khê, mang theo vẻ thắc mắc. Vân Khê nhẹ nhàng cười, vuốt đầu nhi tử nói: “Ừ, nước ở đây đã bị người làm dơ, chúng ta đem hoa đăng lên trên kia thả đi.” Sau đó quay sang trừng mắt nhìn Long Thiên Tuyệt, nói: “Đúng như Tiểu Mặc nói, chỉ là thúc thúc xấu xa mà thôi”

Không có hỏi thêm gì, Long Thiên Tuyệt dẫn ba người một thú, dọc theo bờ sông hướng thượng du đi đến. Tối nay hai người Lam Mộ Hiên và Mộ Vãn Tình cũng cùng nhau đi dạo hội hoa đăng, sợ bị đoàn người Vân Khê gặp được, hai bên cùng xấu hổ, cho nên hai người cố ý chờ cả nhà Vân Khê đi được một lúc mới chậm chạp xuất phát. Cả nhà Vân Khê vừa đi khỏi cây đại thụ, hai người bọn họ cũng vừa đi tới đây, hai người cùng nhau tâm sự, tâm tình đều có chút hưng phấn lẫn khẩn trương. Dọc theo đường đi Lam Mộ Hiên run run, muốn nắm tay Mộ Vãn Tình, thế nhưng mỗi khi sắp chạm đến thì lại căng thẳng mà thu tay về. Đưa lên thả xuống, không biết bao nhiêu lần,thấy thế đáy lòng Mộ Vãn Tình sốt ruột, nhịn không được nghĩ muốn cầm tay hắn.

Xa xa, nghe được có người hô cứu mạng, Mộ Vãn Tình thấy thanh âm nghe quen tai, liền vội bước đến, theo hướng phát ra thanh âm. Trên bờ sông đứng không ít dân chúng, đều vây xem Tư Đồ Anh Kiệt vùng vẫy trong nước, nhưng lại không ai tiến lên giúp đỡ. Mà Tư Đồ Anh Kiệt cũng là vận đen không gì sánh được, cư nhiên lại là một con vịt lên cạn, không biết bơi lội, một người ở trong nước giãy giụa hô cứu mạng, chính là không ai tới giúp, gấp đến độ hắn cảm thấy choáng váng không biết nói gì, thiếu chút kêu cha gọi mẹ. “Biểu ca” Mộ Vãn Tình nhận ra người đang giãy giụa trong nước, nên khẽ cau mày, không nói hai lời nhảy xuống nước. Bởi vì từ nhỏ cùng Tư Đồ Anh Kiệt cùng nhau lớn lên, nàng biết Tư Đồ Anh Kiệt không biết bơi, niệm tình cũ, nàng không chút do dự nhảy xuống nước cứu hắn.

“Mộ tiểu thư” Lam Mộ Hiên đuổi theo sau, muốn ngăn cản nàng, nhưng phát hiện đã không còn kịp rồi. Nàng đã không suy nghĩ nhảy xuống nước, hắn nhăn mày, nhìn chằm chằm nơi giữa dòng, trong lòng lo lắng vạn phần. Mộ Vãn Tình nhanh chóng lặn vào trong nước, thân thể linh hoạt tựa như một con cá, chỉ một lát đã bơi đến bên cạnh Tư Đồ Anh Kiệt. “Biểu ca, nắm lấy tay ta!”

Tư Đồ Anh Kiệt đang thống khổ giãy dụa nghe được thanh âm của nàng, trong lòng mừng như điên, nước mắt vui mừng cũng chảy ra. Vẫn là biểu muội tốt nhất, tuy rằng nàng lớn lên không xinh đẹp lắm nhưng tâm địa thiện lương, đối với hắn cũng tốt. Biết vậy chẳng làm những việc kia, vốn đang tốt đẹp lại đi trêu chọc nữ nhân khác, các nàng tuy xinh đẹp tuyệt trần nhưng tâm địa rắn rết ác độc, hắn hiện tại hối hận không thôi. Nắm tay biểu muội, theo nàng chậm rãi bơi vào bờ, Tư Đồ Anh Kiệt nhớ lại chuyện vừa rồi, ôm Mộ Vãn Tình khóc rống: “Biểu muội, may là ngươi đã đến! Bằng không đêm nay ta thực sự chết đuối ở đây, ta không cam lòng a… ” “Biểu…”

Nhìn Tư Đồ Anh Kiệt đường đường một đại nam nhân thế nhưng lại khóc oa oa, những người vây xem đồng thời hít khí lạnh, ầm ầm bàn tán. Lam Mộ Hiên cúi đầu nhìn hai người đang ôm nhau, trong lòng bốc hỏa ngùn ngụt, rất muốn xông lên phía trước, đem nam nhân nước mắt tèm lem đang ôm ấp Mộ Vãn Tình khóc rống ném xuống dòng sông lần thứ hai. Thế nhưng hắn, hắn không thể làm như vậy, bởi vì trên lí thuyết bọn họ đều là quan hệ huynh muội họ hàng, từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, tự nhiên quan hệ gần gũi hơn so với hắn. Không thể làm gì hơn, hắn đành đứng ở một bên nhìn họ, đáy lòng không kìm được lửa cháy.

“Biểu ca, nếu không có việc gì, ngươi mau đứng lên! Như vậy còn thể thống gì nữa?!” Mộ Vãn Tình có chút đau đầu, đường đường một nam tử hán, cư nhiên nhu nhược vô năng, nếu không phải nhớ đến máu mủ ruột rà, nàng cũng chẳng muốn cứu hắn. Tư Đồ Anh Kiệt không chỉ không buông nàng ra, trái lại càng ôm chặt lấy nàng: “Biểu muội, ngươi đối với ta thật tốt! Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ cưới ngươi, trên đời này không có nữ nhân nào tốt hơn ngươi. Ngày mai ta nhất định phải đi cầu hôn…” Mộ Vãn Tình khóe miệng run rẩy, trong lúc vô tình nâng mắt, thấy được Lam Mộ Hiên đứng sừng sững ở một bên sắc mặt âm trầm, Mộ Vãn Tình trong lòng căng thẳng, lúc này mới phản ứng lại, vội vàng đẩy Tư Đồ Anh Kiệt từ trên người ra.

“Lam công tử, biểu ca ta hắn từ nhỏ không biết bơi…” Mộ Vãn Tình vội vã giải thích, chỉ sợ Lam Mộ Hiên hiểu lầm. Lam Mộ Hiên nhàn nhạt nở nụ cười, đáy mắt tản ra ánh sáng nhu hòa bốn phía, lắc đầu nói: “Không có việc gì, nếu không thì chúng ta đưa hắn trở về đi.” Mộ Vãn Tình đáy lòng thở phào nhẹ nhõm, cũng nở nụ cười ôn nhu, hoàn hảo, hắn không có hiểu lầm, bằng không nàng thực sự không biết nên làm cái gì bây giờ.

Thượng du dòng sông, cả nhà Vân Khê chơi đùa vui vẻ. Sau khi thả hết hoa đăng liền thuê một con thuyền nhỏ, xuôi xuống hạ lưu một đường du ngoạn. Vân Tiểu Mặc cùng với Đoan Mộc Tĩnh hai người ghé vào bên mép thuyền, ngắm hoa đăng trôi hai bên, tiếng cười vang vọng. Tiểu Bạch nhảy qua lại hai bên, chơi đến mệt chết đi. Vân Khê tựa đầu vào vai Long Thiên Tuyệt, ngẩng đầu ngắm trăng, trong lòng cảm thấy buổi tối hôm nay thật sáng sủa, thật tuyệt vời, ngay cả bầu trời đầy sao cũng phá lệ sáng chói, lộng lẫy.

Long Thiên Tuyệt cúi đầu nhìn nàng, môi khẽ nhếch, đôi mắt hẹp dài chợt lóe sáng, mở miệng hỏi mở miệng hỏi: “Vừa rồi cầu xin điều gì?” Vân Khê quay đầu lại, hướng về phía hắn nháy mắt mấy cái, vẻ mặt tươi cưoif nói: “Tâm nguyện nếu nói ra sẽ có thể mất linh.” “Nàng không nói, ta đây đành đoán vậy.” Hắn nhướng mày, tay áo vung lên, phát ra một cỗ kình lực, men theo dòng nước lên xuống, dễ dàng đem hoa đăng nàng vừa thả giữa dòng thu vào lòng bàn tay.

Vân Khê khẽ hô, vội vã đem hoa đăng từ trong tay hắn đoạt về, giấu ở trong lòng: “Đáng ghét, không được nhìn!” Vân Tiểu Mặc từ chỗ mép thuyền quay đầu lại, hiếu kỳ nhìn chằm chằm hoa đăng trong lòng nàng, thanh âm êm dịu hỏi: “Mẫu thân, người rốt cuộc ước cái gì? Tiểu Mặc cũng muốn biết nha.” Vân Khê kiên quyết lắc đầu: “Ai, cũng, không, được, nhìn lén.”

“Mẫu thân thật nhỏ mọn nga!” Vân Tiểu Mặc tặng nàng một ánh mắt xem thường. Xoay chuyển tầm mắt, hắn thò tay từ trong nước vớt lên một cái hoa đăng khác, cười khanh khách nói: “Là hoa đăng của Tiểu Tĩnh a! Ta muốn biết Tiểu Tĩnh rốt cuộc ước cái gì.” “A, Tiểu Mặc ca ca, ngươi xấu lắm!” Đoan Mộc Tĩnh dẩu cái miệng nhỏ nhắn, muốn đoạt lại hoa đăng nhưng vẫn chậm một bước.

Vân Tiểu Mặc cười ha hả mà đọc: “Nguyện cả nhà Tiểu mặc ca ca vĩnh viễn hạnh phúc vui vẻ.” Sau khi đọc xong, Vân Tiểu Mặc thu hồi nụ cười, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái của Đoan Mộc Tĩnh, trong lòng không khỏi mà dâng lên một dòng tình cảm ấm áp. Không chỉ có hắn, cả Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt cũng có chút kinh ngạc mà nhìn về phía Đoan Mộc Tĩnh, nguyện vọng của nàng không phải vì mình, mà là vì chúc phúc bọn họ. Hài tử đơn thuần thiện lương như vậy, sao có thể làm người ta không yêu thương, không luyến tiếc được?

“Tiểu Tĩnh, đến chỗ Vân di nào.” Vân Khê đem đèn đặt một bên, mở ra hai tay, gọi Đoan Mộc Tĩnh. Đoan Mộc Tĩnh đi mấy bước thì nhào tới trong ngực nàng, nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, hé ra đôi mắt ngấn nước: “Vân di, con nhớ phụ thân cùng mẫu thân lắm.” Nói xong, nàng oa một tiếng khóc lên. Thì ra là bởi vì nghĩ tới người nhà mình gặp bất hạnh, cho nên nàng mới càng hy vọng người khác có thể được đến hạnh phúc vui vẻ.

Đứa nhỏ này quả thật là thông minh thấu hiểu tâm tư! Vân Khê hốc mắt nóng lên, ôn nhu đem nàng ôm vào trong ngực, ôn nhu thoải mái nói: “Tiểu Tĩnh ngoan, sau này chúng ta chính là người nhà của con, con chẳng những có phụ thân cùng mẫu thân, con còn có Tiểu Mặc ca ca, con sẽ không cô đơn tịch mịch.” “Vâng.” Đoan Mộc Tĩnh nhu thuận gật đầu, như cũ vùi vào trong ngực của nàng, nhỏ giọng khóc thút thít.

Long Thiên Tuyệt bàn tay to bao quát hết thẩy, đem hai người cùng ôm vào trong lòng, muốn dùng vòng tay rộng lớn của mình ôm ấp, cho các nàng an toàn và hạnh phúc vô bến bờ. Vân Tiểu Mặc nhìn ba người ôm nhau, trong lòng nóng lên, cũng nhào tới: “Tiểu Mặc cũng muốn ôm một cái” “Tiểu Bạch cũng muốn!” Tiểu Bạch cũng không rơi thua kém, kêu một tiếng, ngay lập tức thật nhanh chui vào khe hở ở giữa mấy người họ.

Thân thuyền đột nhiên lay động xuống, Long Thiên Tuyệt vững vàng che chở mà ôm lấy ba người, đồng thời dở khóc dở cười, nhưng trong lòng thì nhu thuận yên tĩnh. Hắn âm thầm ở trong lòng hạ quyết tâm, để giữ lại nụ cười hồn nhiên tốt đẹp của bọn họ, kể từ hôm nay, hắn càng phải thêm cố gắng xây dựng một nhà hạnh phúc, để cho bọn họ đều có thể ở dưới cánh chim của hắn mà hạnh phúc vui vẻ sinh hoạt. Người chèo thuyền ở mũi thuyền nhìn hình ảnh một nhà ấm áp ôm nhau, cũng cảm thấy cảm động vô cùng. Một đêm này, cả nhà đều cùng chơi đùa rất vui vẻ.

Khi trở lại tửu lâu, hai đứa bé đã bởi vì mệt mỏi, mà ngáy khò khò ngủ trong lòng Long Thiên Tuyệt. Vân Khê nhìn Long Thiên Tuyệt một tay ôm hài tử, đầu vai còn có một đứa bé khác, tình cảnh này có chút buồn cười, nhưng cũng hết sức uất ức. Tư thế như vậy, khi đến phiên hắn làm lại không có chút nào khó khăn hoặc không được tự nhiên, ngược lại giống như là đã luyện qua vô số lần, vừa tự nhiên, vừa ấm áp khiến trên miệng của hắn cũng giống như bao phủ một tầng hào quang nhàn nhạt, làm cho người ta ở trong lúc lơ đãng mà lâm vào si mê. Đột nhiên nghĩ tới, nếu trong nhà có thêm một hài tử, vậy chẳng phải là sẽ bò đến trên lưng hắn sao?

Nghĩ đến hài tử, trên mặt nàng ửng đỏ, cùng hắn phát sinh qua mấy lần quan hệ thân mật, cũng không biết trong bụng nàng có phải đã có tiểu Tuyệt nho nhỏ hoặc là tiểu Mặc nho nhỏ rồi hay không? Tay phải không tự chủ xoa bụng của mình, nàng hé miệng cúi đầu cười trộm. “Nàng muốn hài tử …, chúng ta còn cần nhiều nỗ lực hơn nữa mới được.” Long Thiên tuyệt không biết khi nào từ phía trước nghỉ chân quay đầu, giống như thấy rõ tâm tư nàng, khóe môi hắn khẽ nhếch, khuôn mặt tuấn mỹ cười giương lên một tia tà khí.

“Ai mà muốn hài tử? Muốn sinh một mình ngươi sinh đi!” Vân Khê đỏ mặt, khẽ gắt hắn một cái, từ trong lòng ngực của hắn đem Đoan Mộc Tĩnh ôm lấy, giành trước một bước vào tửu lâu. Long Thiên Tuyệt cúi đầu cười, gương mặt vô cùng tao nhã. Một đêm yên bình.

Lúc sáng sớm, Vân Khê đang dựa trong ngực Long Thiên Tuyệt ngủ say sưa, thì ngoài cửa tiếng gõ cửa vội vàng đột nhiên vang lên. “Sư phụ, mau tỉnh lại! Xảy ra chuyện lớn!” “Đã xảy ra chuyện gì?” Vân Khê mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhưng mà rất nhanh chóng từ trên giường bò dậy, nàng biết nếu không phải chuyện cực kỳ trọng yếu, Lam Mộ Hiên chắc chắn sẽ không làm phiền nàng lúc sáng sớm.

Long Thiên Tuyệt chớp chớp mắt, nhìn tốc độ nàng lưu loát rời giường mặc quần áo, không khỏi sợ hãi, tốc độ này hầu như có thể so sánh với người trong quân đội. Vân Khê mở cửa, nhìn thấy ngoài cửa vẻ mặt vẻ lo lắng của Lam Mộ Hiên, kinh ngạc hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?” Lam Mộ Hiên nhăn mày, nói ra: “Sư phụ, lần này người phải giúp ta một chút! Nếu không, đồ nhi thật không biết nên làm cái gì bây giờ nữa.”

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Vân Khê cau mày nói. Lam Mộ Hiên cúi đầu nhớ đến, nói: “Vừa rồi nha hoàn của Mộ tiểu thư đưa tin đến cho ta, nói là biểu ca của Mộ tiểu thư sáng nay đi phủ thành chủ cầu hôn rồi, ta......” Vân Khê bĩu môi, vuốt mái tóc đen xõa dài, không chút lo lắng nói: “Không phải là cầu hôn sao? Không thành thân, ngươi gấp cái gì?”

Lam Mộ Hiên vội la lên: “Vậy mà còn có thể không vội sao? Vạn nhất Mộ thành chủ thật sự đồng ý, đem Mộ tiểu thư gả cho biểu ca nàng, ta đây......” Vân Khê nhìn khuôn mặt hắn vừa vội vừa hồng, thì không nhịn được cúi đầu nở nụ cười, đưa tay vỗ vỗ đầu vai hắn, an ủi: “Yên tâm, Mộ thành chủ chắc sẽ không đem muội muội của hắn gả cho tên ngu ngốc kia!” Lam Mộ Hiên nhíu mày, vẻ mặt vẫn lo lắng.

Vân Khê nhìn như vậy, nên không cách nào khác, không thể làm gì hơn là nhún vai nói: “Như vậy đi, nếu kẻ ngu ngốc kia chọn hôm nay đi cầu hôn, vậy chúng ta cũng là đừng chọn ngày, liền hôm nay đi cầu hôn!” “A?!” Gương mặt tuấn tú của Lam Mộ Hiên hiện lên một mảnh đỏ, thật giống như bí mật trong lòng bị đào ra, vừa mong đợi lại vừa không được tự nhiên. “Nhưng, nhưng ta không có chuẩn bị sính lễ, hơn nữa cũng không có báo cho người nhà, như vậy có thể quá gấp rút rồi hay không?”

“Vậy không phải là ngươi dự định báo trước cho trên dưới Lam gia, sau đó chuẩn bị đủ sính lễ, mời bà mai, tặng thiệp, cuối cùng mới tới cửa cầu hôn đó chứ?” Vân Khê nặng nề vung một chưởng lên ót của hắn, một bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Đợi đến khi đó, hoa cúc đều lạnh, Mộ tiểu thư của ngươi chỉ sợ cả oa nhi cũng đều sinh ra luôn, ngươi còn nói kết cái gì hôn?” Lam Mộ Hiên tâm thần rùng mình, ánh mắt trở nên kiên định, nặng nề gật đầu nói: “Tốt, cứ quyết định như vậy, hiện tại liền tới cửa cầu hôn đi!” Nói xong, hắn vội vã xoay người chạy ra ngoài. Tại sảnh đón khách trong phủ thành chủ, tất cả các rương lớn nhỏ đều được bày đầy trên đất, từng cái đều mở rộng ra, ánh vàng của hoàng kim châu báu, đồ cổ danh họa cái gì cần có đều có.

Tư Đồ Anh Kiệt ngẩng cao đầu, vẻ mặt kiêu ngạo, nghĩ thầm hắn mang đến nhiều sính lễ như vậy, biểu ca hẳn là không có lý do gì để phản đối hắn cưới biểu muội đi? Thử nghĩ xem, gia đình tầm thường thì sao có thể lấy được ra nhiều bảo vật để làm sính lễ như vậy, cũng chỉ có Tư Đồ gia mới có tài lực nhiều thế. ” Biểu ca, ta thật lòng thật tâm muốn cưới biểu muội làm vợ, hi vọng biểu ca có thể thành toàn.” Mộ Cảnh Huy cúi đầu uống trà xanh, mắt nhìn thẳng, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Mộ Vãn Tình đứng ở bên người huynh trưởng, cũng nóng nảy, nàng trăm triệu không có ngờ tới Tư Đồ Anh Kiệt thực sự sáng sớm tới cầu hôn. Trông mong nhìn phía ngoài cửa, nội tâm nàng lo lắng, vì sao Lam công tử đến bây giờ còn không có tới? Ngồi đối diện với Mộ Cảnh Huy, là Ngũ trưởng lão đang dùng miếng vải đen che hai mắt, hắn dùng tay trái uống trà, ống tay áo bên phải trống rỗng, gió nhẹ nhàng thổi lên, ống tay áo cuốn lại bay phất phới. Đứng ở phía sau hắn còn có bốn gã đệ tử Tư Đồ gia, mọi người quần áo ngăn nắp, đứng thẳng ngẩng đầu. Lúc này, Ngũ trưởng lão lên tiếng trước: “Mộ thành chủ, hôm nay lão phu là đại biểu Tư Đồ gia tới phủ thành chủ tặng sính lễ, tin tưởng Mộ thành chủ nhất định nể mặt mũi của Tư Đồ gia, sẽ không để cho chúng ta tay không mà về.”

Mộ Cảnh Huy nhíu mày, từ từ đem chén trà cầm trong tay đặt lại trên bàn. “Tiểu Tình đúng thật là đã đến tuổi có thể kết hôn, nhưng Mộ gia ta bên trên còn có trưởng bối, một mình ta không thể quyết định được. Ngũ trưởng lão nếu là thật sự có thành ý, không bằng chờ ta trưởng bối của Mộ gia tới, mới định đoạt cũng không muộn.” “Mộ thành chủ có ý tứ là, hôn sự của lệnh muội phải đợi trưởng lão Mộ gia tới mới có thể làm chủ?” Ngũ trưởng lão giọng nói có chút bất thiện, vừa nghe đã cảm thấy là đối phương muốn kéo dài thời gian, song ngẫm nghĩ lại, cũng cảm thấy để hợp lý, dù sao Mộ Tông Minh cũng là tổ phụ của bọn họ, ở Ngạo Thiên đại lục lại có danh tiếng, trưng cầu sự đồng ý của hắn cũng là đúng.

“Như vậy Mộ đại sư khi nào mới có thể đến?” Tư Đồ Anh Kiệt vừa nghe Mộ Tông Minh muốn tới, trong lòng không khỏi lo lắng. Biểu ca là thành chủ đứng đầu một thành trì, vì dân chúng của Mộ Tinh Thành suy nghĩ, có lẽ sợ sự uy hiếp của Tư Đồ gia mà có thể đáp ứng việc hôn sự này, nhưng mà Mộ Tông Minh là nhất đại luyện đan tông sư, cho tới bây giờ cũng không chịu bị ai bó buộc, nên căn bản là sẽ không e ngại Tư Đồ gia. Nhưng nếu hắn không đồng ý việc hôn sự này, dù cho Ngũ trưởng lão ra mặt, chỉ sợ cũng vô dụng. “Trưởng lão, chuyện này phải sớm giải quyết không nên chậm trễ, hay là sớm một chút định ra cho thỏa đáng, chậm thì dễ sinh biến.”

Ngũ trưởng lão hừ lạnh một tiếng: “Gấp cái gì? Dù là Mộ đại sư tới, chẳng lẽ hắn còn dám để Tư Đồ gia ta mất thể diện sao?” Lời này tuy là nói cho Tư Đồ Anh Kiệt nghe, kì thực là đang uy hiếp huynh muội Mộ gia, nếu bọn họ dám không đáp ứng việc hôn sự này, như vậy Tư Đồ gia bọn họ tất nhiên truy cứu xuống, Mộ Tinh Thành sẽ không được bình yên. Lúc này, ngoài cửa truyền tới một giọng nói: “Khiến ngươi thất vọng rồi, lão phu sẽ không đồng ý hôn sự này!”

m thanh vang lên xong, ngoài cửa đại sảnh đi tới mấy người, đầu chính là Mộ Tông Minh, theo sau còn có Vân Khê, Lam Mộ Hiên cùng huynh đệ Long Thiên Tuyệt. “Vân Khê? Các ngươi?” Tư Đồ Anh Kiệt thấy Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt hai người, liền nhớ tới chuyện nhục nhã đêm qua bị rơi xuống nước, đáy lòng tức giận nhưng lại không dám thể hiện ra. Tầm mắt Vân Khê lạnh lùng liếc về phía hắn, coi hắn không tồn tại. Hai huynh đệ Long Thiên Tuyệt thì càng đừng nhắc tới, bọn họ vốn tới để tham gia náo nhiệt, đối với người xem không thuận mắt, tự động sẽ không nhìn.

Lam Mộ Hiên tiến lên mấy bước, hướng tới Vãn Tình đứng đằng sau cách tấm màn không quá ba bước, yên lặng nắm tay nàng, không tiếng động mà dùng ánh mắt truyền lại tiếng lòng. Mộ Vãn Tình trong lòng vui mừng, trên mặt thần sắc cũng buông lỏng đi theo, gương mặt hiện ra vẻ nhẹ nhàng thanh thản. Ngũ trưởng lão không nhìn thấy sắc mặt mọi người, chẳng qua chỉ nghe được Mộ Tông Minh cự tuyệt hôn sự, thì sắc mặt hắn đột nhiên trầm xuống, quát khẽ: “Anh Kiệt hắn là một nhân tài, tướng mạo đường đường, lại xuất thân danh môn, ngươi vì sao không đồng ý? Chẳng lẽ là coi thường Tư Đồ gia ta, muốn cùng Tư Đồ gia đối địch sao?”

Quả là một lời vu oan rất lớn! Mộ Tông Minh nhập tọa ở vị trí chủ vị sau khi Mộ Cảnh huy nhượng lại, cười lạnh nói: “Nhà ta Vãn Tình tài đức gồm nhiều mặt, lớn lên cũng không kém, dù nói hợp với vương công quý tộc cũng không quá đáng. Nhưng nếu người nào tới cửa nhắc tới hôn sự, cũng giở giọng uy hiếp như Ngũ trưởng lão, Vãn Tình nhà ta chẳng phải là đã gả hết mấy lần rồi sao?” Trong lòng Mộ Tông Minh tuy tức giận, nhưngngoài miệng cũng không thể nói quá trắng trợn, dù sao Tư Đồ gia tộc thế lực khổng lồ vẫn còn đó, phàm là người của Ngạo Thiên đại lục, nhiều hay ít đều đối với bọn họ có mấy phần sợ hãi, nên hắn không dám đắc tội trực tiếp với bọn họ.

Mộ Tông Minh sợ phá hỏng uy vọng của Tư Đồ gia, nhưng Vân Khê thì không sợ, cứ tiếp tục dùng cách mềm dẻo với bọn họ nữa, thì lúc nào mới có thể đem chuyện cầu hôn này giải quyết đây? Nàng lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Ngũ trưởng lão, ngươi nói hắn là nhân tài số một của Tư Đồ gia, tướng mạo đường đường, nhưng vì sao chúng ta không nhìn thấy? Chúng ta nhìn thấy hắn bất quá chỉ là một gã háo sắc vô năng là bọn cướp đoạt chuột nhắt, muốn tài không tài, muốn mạo không mạo, Mộ tiểu thư thích hắn mới là lạ! Ngũ trưởng lão chẳng lẽ là học Vương bà bán dưa, mèo khen mèo dài đuôi?” Long Thiên Thần nhịn không được, liền trực tiếp chê cười ra tiếng. Nghe đại tẩu mắng chửi người, cũng rất thú vị!

“Ngươi…ngươi” Tư Đồ Anh Kiệt nhất thời sắc mặt đỏ lên, chỉ vào Vân Khê nói “Ngươi nói ai là háo sắc vô năng là bọn cướp đoạt chuột nhắt?” “Người nào thì người đó tự biết!” Vân Khê liếc xéo của hắn, khinh thường nói “Đây là chuyện thực mọi người đều biết, tin tưởng Ngũ trưởng lão ở trong lòng cũng biết. Bằng không mà nói…, dựa vào sự ưu tú nhiều mặt của ngươi, vì sao Mộ đại sư không muốn đáp ứng hôn sự này?” Tư Đồ Anh Kiệt càng thêm nổi giận: “Vân Khê, ngươi không nên náo loạn chuyện tốt của ta?”

Vân Khê khẽ cười lắc đầu nói “Ngươi sai rồi! Ta hôm nay tới không phải là muốn quấy nhiễu chuyện tốt của ngươi, ta thay mặt đồ đệ của ta đến cầu hôn Mộ tiểu thư.” Cái này mà không tính là quấy nhiễu chuyện tốt của hắn sao? Tư Đồ Anh Kiệt giận đến nghiến răng nghiến lợi, quay đầu trừng mắt nhìn Mộ Vãn Tình đang liếc mắt đưa tình với Lam Mộ Hiên, thì lớn tiếng quát lên “Một tên ngốc như hắn, cũng dám tranh giành?” Hắn bước tới chỗ Mộ Vãn Tình ngữ điệu uyển chuyển: “Biểu muội, nàng sẽ không đồng ý gả cho hắn đúng không? Người nàng thích là ta, nếu không …, nàng cũng sẽ không quên mình nhảy xuống sông cứu ta.”

Mộ Vãn Tình lạnh lùng liếc hắn một cái, chuyển thân dựa vào hướng Lam Mộ Hiên, nói “Biểu ca, ta thích Lam công tử, ta nếu muốn gả cũng chỉ có gả cho hắn, ta sẽ không gả cho ngươi.” Lam Mộ Hiên nghe vậy, không khỏi vui mừng, nếunàng có thể lớn mật nói ra lời trong lòng như thế, sao hắn có thể cô phụ nàng đây? “Lam Mộ Hiên ta, cuộc đời này không phải là Mộ tiểu thư sẽ không lập gia đình, nhưng nếu ngươi nghĩ làm khó Mộ tiểu thư, Lam gia ta cũng sẽ không sợ Tư Đồ gia của các ngươi!” Lam Mộ Hiên lớn mật cầm tay Mộ Vãn Tình, ưỡn ngực, dõng dạc nói ra.

Mộ Vãn Tình vui mừng ngắm nhìn hắn, có chút cảm động. Mộ Tông Minh cùng Mộ Cảnh Huy cũng nhìn hắn với ánh mắt khác, lúc trước coi trọng hôn sự của hắn và Mộ Vãn Tình, tất cả đều là vì Vân Khê, bây giờ nhìn thấy hắn quyết tuyệt, không sợ cường quyền như thế, không khỏi đối với hắn tăng thêm mấy phần hảo cảm. Tư Đồ Anh Kiệt sững sờ, quay nhìn hai người một chút, trong khoảng thời gian ngắn hắn không biết phải phản bác như thế nào.

Ngũ trưởng lão đột nhiên vỗ bàn, cất giọng nói “Chỉ là một Lam gia, cũng dám đấu với Tư Đồ gia? Người trẻ tuổi, chớ khẩu xuất cuồng ngôn, thị phi không rõ!” Trong lòng Lam Mộ Hiên tức giận, đỉnh đầu cao cao giương lên, giọng nói kiên định phản bác: “Cho dù ta không phải là người của Lam gia, hôm nay ta cũng sẽ không lùi nửa bước. Mộ tiểu thư, ta nhất định sẽ cưới!” Mộ Tông Minh đáy mắt hiện lên lo lắng, cục diện hôm nay, nếu muốn để cho Tư Đồ gia chủ động thối lui, sợ là không dễ dàng. Tầm mắt của hắn rơi vào trên người Vân Khê, trong lòng tinh tế suy nghĩ, mắt lão dần dần trở nên thâm thúy sâu xa.

“Lão phu thấy chuyện này không bằng như vậy, hai vị đồng thời tới cửa nhắc tới hôn sự, đều có tâm ý với Vãn Tình. Chúng ta không bằng tổ chức một cuộc tỷ thí, người thắng cuộc, lão phu liền để cho hắn cưới Vãn Tình. Ngũ trưởng lão cùng Vân tiểu thư chính là đại biểu trưởng bối của hai bên nhắc tới hôn sự, các ngươi nghĩ dùng cái phương pháp này để quyết định hôn sự như thế nào?” Ngũ trưởng lão âm trầm ngữ khí: “Như thế nào tỷ thí?” “Hai ngày sau chính là đại hội Luyện Đan Sư, các ngươi song phương phái một người tham gia thi đấu, ai có thể đạt được vị trí đầu, lão phu liền đem Vãn Tình gả cho bên chiến thắng.” Mộ Tông Minh đôi mắt sáng ngời không lay động, vuốt râu nói.

Vân Khê nhíu mày, cười lạnh nói “Ta không có ý kiến, cũng không biết Tư Đồ gia bị mất đi dị hỏa luyện đan, có còn bản lãnh thắng được tranh tài hay không, hoặc là nói còn dám tham gia trận đấu hay không?” Ngũ trưởng lão nặng nề hừ lạnh một tiếng, biết rõ đối phương đang dùng phép khích tướng, nhưng nếu hắn không đáp ứng, vậy chẳng phải là làm hỏng uy phong của Tư Đồ gia sao? Hắn trầm ngâm chốc lát, bỗng nhiên như nghĩ tới điều gì, khóe môi từ từ gợi lên độ cung, gật đầu nói: “Tốt, cứ quyết định như vậy! Chúng ta đi!” Phía sau có đệ tử vội vàng tiến lên đỡ hắn. Mộ Cảnh Huy một mực yên lặng đứng ở một bên, thấy bọn họ muốn đi, liền vội vàng mở miệng nói: “Như vậy những thứ sính lễ này, kính xin Ngũ trưởng lão hãy mang về.”

“Không cần! Dù sao Tư Đồ gia ta thắng chắc rồi, đến lúc đó miễn phải đem sính lễ đến nữa, trước hết để ở lại phủ thành chủ đi.” Ngũ trưởng lão giơ giơ tay trái, hẳn là không để cho hắn cơ hội trở về sính lễ, trực tiếp mang theo đệ tử đi. Trước khi đi, Tư Đồ Anh Kiệt không cam lòng còn nhìn về phía Lam Mộ Hiên cùng Mộ Vãn Tình, đáy mắt nồng đậm phẫn hận..