Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 3 - Chương 101

Chương 102. Phụ tử quay lại tầng thứ tư

Vân Khê cùng Hách Liên Tử Phong hai người đứng ở chỗ cao, mắt nhìn xuống toàn bộ mặt đất, mỗi một chỗ trong không gian, bọn họ đều tinh tế quan sát, không buông tha bất kỳ một chỗ nhỏ nào. “Tầng địa cung này thoạt nhìn toàn bộ như bịt kín, không có bất kỳ cửa ra vào, nhưng lúc trước khi chúng ta đi vào, như có một lực vô hình khiến cửa biến mất ở trong không gian, ta tin cửa tiếp theo cũng có thể biến mất ở không gian tại nơi nào đó, chẳng qua là cần chúng ta đi kích hoạt nó.” “Chúng ta chia nhau tìm xem.” Hách Liên Tử Phong đưa mắt nhìn về đồng hồ cát trên vách tường, đồng hồ đã chỉ vị trí ở giữa, ánh mắt hắn chợt ảm đi, như có điều suy nghĩ.

Vân Khê không có chú ý tới hắn khác thường, ra lệnh cho Huyền Dực vòng quanh không gian điều tra. Chiến đội người sắt trên mặt đất cảm ứng được giữa không trung có động tĩnh, rối rít ngửa đầu, đem đôi mắt không có con ngươi ngẩn nhìn hướng Vân Khê, mài đao soàn soạt...... Đáng tiếc bọn họ chỉ có thể ở trên mặt đất hoành hành, nhưng không cách nào bay đến giữa không trung cùng người giao chiến. Bình thường mà nói, cho dù là cao thủ khinh công khá hơn nữa, cũng không thể một mực không trung mà bay, vĩnh viễn không chạm đất, cho nên chiến đội người sắt đối với người sấm quan mà nói lực uy hiếp vẫn lớn như cũ. Song Vân Khê có thú sủng có thể bay thì ngoại lệ, nó có thời gian dài bay ở giữa không trung, đủ để cho Vân Khê có thời gian đi phá giải ải thứ ba. Chẳng qua là, cửa ra rốt cuộc ở nơi đâu?

“A ——”tiếng kêu bén nhọn sợ hãi của Hách Liên phu nhân lần nữa vang lên, song lần này, nàng không phải vì mình, mà do nàng nhìn thấy bộ dáng của Lam Linh Nhi bị côn trùng đen sau khi bò lên làm cho sợ đến thét lên. “Nàng, nàng......” Hách Liên phu nhân cà lăm nói không ra lời, một đôi con ngươi hoảng sợ, nhìn thấy khuôn mặt Lam Linh Nhi hoàn toàn thay đổi, thê thảm không nỡ nhìn. Lúc này Lam Linh Nhi đã mất đi tri giác, đau đến ngất đi, song nàng khẽ động ngón tay, có thể đoán được nàng còn chưa chết, vẫn lưu lại một hơi cuối cùng như cũ. Hách Liên lão gia chủ cầm cánh tay Hách Liên phu nhân, đạp chân bay lên, liền mang theo nàng rời xa tiểu đảo. Hai chân của hắn giẫm đạp ở đầu vai người sắt, không ngừng dừng lại, căn bản không cách nào dừng lại, bởi vì hắn chỉ cần dừng lại sẽ gặp chiến đội người sắt công kích.

Đoạn đường đi lại này, trường kiếm của hắn không ngừng nghỉ, nhanh chóng chém tới côn trùng đen ác tâm leo lên trên người Hách Liên phu nhân. Một con tiếp theo một con, rơi xuống ở giữa chiến đội người sắt:...... Tam trưởng lão cùng khánh trưởng lão cũng lần lượt rời đi tiểu đảo, trên đảo nhỏ cuối cùng chỉ còn lại có một mình Lam Linh Nhi thê lương nằm nghiêng trên mặt đất, trên người bò đầy sâu màu đen, thân thể da thịt các nơi đều không còn hoàn hảo. Vân Khê từ giữa không trung quay đầu, thấy bộ dạng Lam Linh Nhi, chân mày cau lại, kết cục như vậy cho Lam Linh Nhi tựa hồ là quá mức tàn khốc.

Trong khi cảm thán, lúc này, nước trong đầm đột nhiên xảy ra biến hóa. Một vòng tiếp theo một vòng nước xoáy không ngừng mà khuếch tán, tiểu đảo từ từ hướng về phía trước dâng lên, từ từ cao hơn mặt nước, cho đến khi cao hơn một thân người, vẫn không có dấu hiệu muốn dừng lại. cả người Lam Linh Nhi thật giống như bị đặt ở trên dàn tế cao cao, chuẩn bị tiếp nhận tế bái...... Trong lúc bất chợt, một thân ảnh màu lam từ nơi nào đó ở giữa đảo nhỏ cùng đầm nước đột ngột xuất hiện, giống như một cơn gió màu lam, nhanh chóng phất qua tiểu đảo, sau một khắc, thân thể Lam Linh Nhi liền biến mất, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. “Mau, miệng ra là ở chỗ này!” Vân Khê thấp giọng hô lên, khống chế Huyền Dực, liền xông về nơi lam ảnh biến mất trước tiên.

Lúc gần ra tới khỏi miệng, có thể cảm giác được có một cổ lực lượng cường đại dẫn dắt nàng, nàng không có hao phí quá lớn khí lực, đã bị cổ lực lượng này cuốn đi vào. Vân Khê bị cuốn vào một không gian không biết...... Địa cung tầng thứ tư, người tụ tập ở tầng này càng ngày càng nhiều, trừ lúc trước Long Thiên Thần, tỷ đệ Hách Liên Tử Ngữ cùng Bàn trưởng lão, còn có tổ tôn ba người Dung gia, Tư Đồ gia chủ cùng hai trưởng lão Tư Đồ gia cũng lần lượt hội tụ đến tầng không gian này.

“Hư, đại tẩu thật đi mất rồi! Nếu như đại ca biết, nhất định sẽ khùng mất.” Long Thiên Thần hỏi thăm một lần, phát hiện Vân Khê thật không giải thích được mà mất tích, trong lòng bắt đầu bối rối. “Mấy vị Hách Liên gia kia cũng không ở chỗ này, có lẽ bọn họ chỉ tới tầng thứ ba, không có trực tiếp đến tầng thứ tư.” Dung Mậu Xuân trên mặt lộ ra lo lắng chân thật, nhíu mày nói, “Chúng ta nơi này có Long tôn chủ cho chúng ta mở đường, quét dọn chướng ngại, không biết Khê Nhi có thể thuận lợi vượt qua kiểm tra hay không, thật là khiến người lo lắng a.” Dung Thiếu Hoa đề nghị: “Phụ thân, nếu không chúng ta một lần nữa trở lại tầng thứ hai, thử lại lần nữa.”

Dung Mậu Xuân tán thành nói: “Cũng là ý tốt!” Phụ tử liên thủ, đồng thời hướng về phía lối vào ra lực, cố gắng đem cửa vào một lần nữa mở ra, lại phát hiện không làm nên chuyện gì. “Để cho lão phu thử một chút.” lão gia chủ Dung gia một bước lên trước nói.

Phụ tử Dung Thiếu Hoa kinh ngạc liếc nhau một cái, nhưng ngay sau đó thì hiện ra mừng rỡ, bọn họ nguyên tưởng rằng Dung lão gia chủ không muốn tiếp nhận Vân Khê, cho nên thái độ vẫn lãnh đạm, hiện tại coi như lo lắng dư thừa. “Phụ thân, ba người chúng ta cùng nhau dùng sức thử một chút!” Dung Mậu Xuân đề nghị nói. “Tốt!” Tổ tôn ba người rất nhanh nhất trí.

Long Thiên Thần thấy thế, vội vàng lên trước: “thêm ta nữa!” Bốn người thành hình dàn trận, lấy Dung lão gia chủ cầm đầu, đồng tâm hiệp lực, phát Huyền lực...... Thừa dịp bốn người chuyên chú mở ra cửa vào, Hách Liên Tử Ngọc lặng lẽ lôi kéo Hách Liên Tử Ngữ đi tới, hạ giọng nói: “Tỷ, thời gian không nhiều lắm rồi, chúng ta đi trước đi! Vạn nhất không cẩn thận bị vây ở chỗ này, chúng ta thật sự ra không được.”

Hách Liên Tử Ngữ bỏ rơi tay của hắn, đưa mắt nhìn về bóng lưng Long Thiên Thần: “Vậy làm sao được? Ta muốn cùng Thiên Thần đi chung!” “Cần bọn người hắn làm cái gì? Hắn cũng không phải là Long Thiên Tuyệt, không phải là tôn chủ Lăng Thiên Cung, muốn võ công không có võ công, muốn quyền thế không có quyền thế, hắn có thể cho ngươi cái gì? Tỷ, ngươi đừng u mê nữa! Lấy sắt đẹp cùng tài năng của ngươi, hoàn toàn có thể gả cho một người so với hắn tốt hơn, tại sao lại để một đóa bó hoa tươi cắm ở trên một đống phân trâu đây?” “Không cho ngươi nói hắn như vậy!” Hách Liên Tử Ngữ lớn tiếng quát bảo hắn ngưng lại, phiền não nói, “Tử ngọc, chẳng lẽ trong mắt ngươi cũng chỉ có tiền cùng quyền thế sao? Ta cho ngươi biết, nhìn một người, quan trọng nhất là phẩm tính của hắn, chỉ cần phẩm tính hắn thiện lương đơn thuần, thật lòng yêu ta, dù hắn hai bàn tay trắng, ta cũng vậy không có chút do dự cùng hắn ở chung một chỗ! Nếu như một người phẩm tính tà ác, tham tiền háo sắc, mê luyến quyền thế, chỉ sợ địa vị của hắn cao tới đâu, võ công cao tới đâu, có nhiều tiền tài hơn nữa, ta cũng vậy sẽ không gả cho hắn!”

“Tỷ, ngươi nhất định là bị ma nhập rồi! Ta bất kể, ngươi trước đi theo ta, ta để cho cha mẹ hảo hảo mà khuyên nhủ ngươi. Ta chính là không thích ngươi cùng hắn ở chung một chỗ, bọn họ cũng không phải là người tốt lành gì!” Hách Liên Tử Ngọc kiên trì dắt tay nàng, đi xuống tầng tiếp theo. Ánh mắt Long Thiên Thần thấy hướng đi tỷ đệ, trong lòng hắn quýnh lên, vội vàng rút lui Huyền lực, đuổi theo. “Nhanh chóng buông Tử Ngữ ra!”

Tổ Tôn ba người Dung gia bởi vì hắn đột nhiên thu hồi Huyền lực, nhận lấy nho nhỏ liên lụy, thân hình nhất tề lay nhẹ. Lúc này, lối vào xảy ra dị động, ánh sáng kỳ dị lần nữa tái hiện, một ngọn gió từ lối vào đột nhiên thổi vào, đem ba người nhất tề tách ra. Dung Thiếu Hoa thấp giọng hô lên, thân thể bị Cuồng Phong thổi đến không tự chủ được bay ngược về phía sau. Nhưng hai mắt hắn thủy chung nhìn về phía lối vào không ngừng biến hóa ba động, cho đến cửa ẩn hình lần nữa tái hiện.

“Hưu ——” Năm thân ảnh từ cửa ẩn hình nhảy vào, thong dong xuất hiện ở trước mặt mọi người. Song phương mọi người nhất tề ngây người, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, lâm vào trong bất khả tư nghị.

Im lặng, trong không khí, một âm thanh mềm nhũn vang lên: “Di? Phụ thân, chúng ta tại sao lại trở về rồi?” “Tiểu Mặc? Long huynh? Các ngươi làm sao sẽ......” Dung Thiếu Hoa phản ứng đầu tiên, trên khuôn mặt trắng nõn toát ra vẻ kinh ngạc. Năm người tới chính là phụ tử Long Thiên Tuyệt, tổ tôn Đoan Mộc Hùng cùng Vân hộ pháp, bọn họ không phải là đã đi tầng tiếp theo sao, làm sao sẽ lại lần nữa trở lại tầng thứ tư thế? Điều này thật sự là thật là quỷ dị! Long Thiên Tuyệt trong lòng kinh ngạc không thể so với hắn ít, một màu đen trong đôi mắt hẹp dài quay cuồng, sâu không thấy đáy. Môi mỏng của hắn khẽ nhếch, kéo thành một cái tuyến, toàn thân hơi thở đều giao động.

Tại sao có thể như vậy? Hắn rõ ràng đã xông qua tam quan, nên đến tầng thứ bảy địa cung mới phải, làm sao mà một lần nữa trở lại tầng thứ tư? Trong lúc này rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề?

Hắn khom người, đem Vân Tiểu Mặc an trí đến trên mặt đất, ánh mắt vội vàng quét hết một vòng, nhíu mi nói: “Khê Nhi đâu? Nàng làm sao không có đi với các ngươi thế?” Thanh âm của hắn có mấy phần nặng, mang theo giọng chất vấn. “Biểu muội không có đi tầng này, có thể là đến những khác tầng trong địa cung đi......” Lời Dung Thiếu Hoa còn chưa nói hết, cổ áo đột nhiên hung hăng bị xách lên, một cổ hơi thở đáng sợ trong nháy mắt tiến tới gần.

“Ngươi nói cái gì?” ánh mắt Long Thiên Tuyệt thâm trầm đen như mực, trong đó giấu diếm sóng triều lật úp thiên địa, giờ phút này hắn cực kỳ giống một con sư tử điên cuồng, làm Dung Thiếu Hoa bị một trận sợ hết hồn hết vía. “Long huynh, ngươi bình tĩnh một chút! Cũng không phải là ta để cho Khê đi nơi khác, ngươi hướng ta nổi giận làm cái gì?” “Chết tiệt!” Long Thiên Tuyệt đẩy ra hắn, dùng bảy phần lực đạo, sóng ngầm trong mắt chẳng những không có rút đi, ngược lại càng tụ càng hung mãnh.

Dung Thiếu Hoa nặng nề ngã ở trên mặt đất, ngửa đầu, khuôn mặt ủy khuất. Quả nhiên, không thể cùng người mất đi lý trí ở quá gần, nếu không thế tất nhiên sẽ trở thành vật hy sinh để phát tiết. Hắn thở dài, từ từ trên mặt đất bò dậy, không nhịn được lại thêm câu, an ủi nói: “Yên tâm đi! Trừ nàng ra, còn có Hách Liên Tử Phong cùng Hách Liên gia chủ bọn họ cũng không có ghé qua đến tầng này, có lẽ bọn họ giờ phút này đều ở cùng một chỗ......”

Hắn không thêm câu này thì tốt, vừa tăng thêm một câu này, lệ khí trên người Long Thiên Tuyệt nặng hơn rồi, chỗ sâu nơi đáy mắt bắt đầu khởi động mùi vị Thị Huyết. Dung Thiếu Hoa cùng hắn ta hai mắt đụng vào nhau, một thoáng kia, trong cơ thể hắn ta đột nhiên dâng lên một cổ cảm giác làm người ta kinh hãi run rẩy, theo bản năng, dưới chân hắn lui về phía sau hai bước, tận lực rời xa tên này, tránh cho lần nữa chịu vạ lây. Đáng tiếc, vẫn là chậm một bước, Long Thiên Tuyệt bước ra xông lên trước, cầm lên cổ áo của hắn, đưa hắn lần nữa hung hăng quăng ngã ở trên mặt đất.

“Tại sao? Ta nơi nào nói sai rồi? Ngươi! sao ngươi?” Dung Thiếu Hoa không khỏi nổi giận, hắn nào chọc người nào, tại sao vô duyên vô cớ bị đánh? “Thay ta chiếu cố Tiểu Mặc!” Long Thiên Tuyệt không để ý tới hắn, chỉ lãnh khốc bỏ lại một câu nói, liền như mũi tên bay vụt đi ra ngoài, trong nháy mắt biến mất ở cửa ra vào địa cung. Nhất định là lúc trước hắn bỏ sót cái gì, cho nên mới phải từ tầng thứ sáu địa cung lầm đến tầng thứ tư, hắn muốn đi điều tra một phen.

Khê Nhi, hãy chờ ta. Ta nhất định sẽ mau sớm xông qua quan, đem nàng từ địa cung cứu ra! Dung Thiếu Hoa đưa mắt nhìn thân ảnh hắn vội vàng rời đi, tức giận trong lòng cũng từ từ chậm lại, tiến lên mấy bước, ôm lấy Vân Tiểu Mặc, hỏi: “Tiểu Mặc, nói cho cậu biết, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Các ngươi tại sao lại trở lại tầng này?”

Vân Tiểu Mặc nhíu chân mày nho nhỏ, mê mang lắc đầu: “Con cũng vậy không biết! con cùng phụ thân đã liên tục xông tam quan, thời điểm đến tầng thú sáu, chúng ta phát hiện ra lối ra. Phụ thân liền mang theo chúng ta cùng nhau xuyên qua lối ra, nhưng kết quả lại trở lại nơi này, thật kỳ quái nga!” Tay nhỏ bé gãi gãi đầu, Vân Tiểu Mặc cảm thấy khốn hoặc. “Tiểu Mặc Mặc, có phải là người thổi tiêu kia đang gạt chúng ta hay không?” Tiểu Bạch từ trong túi quần hắn thò đầu ra, ra vẻ thâm trầm suy tư nói.

Vân Tiểu Mặc sờ sờ càm, gật đầu nói: “Có thể? Bất quá hắn thoạt nhìn, không giống như là người tốt lành gì đâu.” “Cái gì người thổi tiêu?” Dung lão gia chủ chen lời vào, một đôi con ngươi phát sáng vững vàng ngó chừng Vân Tiểu Mặc, thật giống như nhìn thấy một loại trân bảo, không nỡ dịch chuyển khỏi. “Chính là người thổi tiêu ở phía dưới a! Hắn dùng tiếng tiêu khống chế người đến đánh chúng ta, thật xấu!” Vân Tiểu Mặc nghiêng đầu, ngón tay chỉ chỉ dưới đất, mang theo vài phần tự hào, nói, “Bất quá, hắn càng lợi hại cũng vô dụng, thoáng một cái đã bị phụ thân đánh gục rồi!”

Tiểu bạch gật đầu tiếp lời nói: “Ừ, phụ thân Tiểu Mặc Mặc thật là lợi hại!” Mọi người nghe được như lọt vào trong sương mù, chỉ biết là Long Thiên Tuyệt giải quyết người thủ quan, mà người thủ quan lại bị người thổi tiêu khống chế. “Là một trong trưởng lão của Thánh cung! Hắn dùng tiếng tiêu khống chế thi khôi giết người, hắn trú ở trên mặt đất tầng thứ sáu.” Đoan Mộc hùng tăng thêm một câu, vì mọi người giải thích nghi hoặc.

“Thì ra là như vậy.” Dung lão gia chủ khẽ gật đầu, hai mắt vẫn như cũ rơi vào trên người Vân Tiểu Mặc, ánh mắt từ từ nhu hòa. Đây là ngoại tôn của hắn a, Thông Tuệ khả ái như thế, thật là trời giáng thần đồng! Bị hắn nhìn chăm chú thời gian quá dài, Vân Tiểu Mặc quay đầu, liếc về phía hắn, nháy nháy mắt nói: “Lão gia gia, người ngó chừng ta làm cái gì? Ta biết người sao?”

Dung lão gia chủ nhất thời ngẩn người, không biết nên trả lời như thế nào. Một già một trẻ, mắt to trừng đôi mắt nhỏ. Dung Mậu Xuân bước lên trước, ôn hòa mỉm cười, nói: “Tiểu Mặc, hắn là ông ngoại của mẹ con, con hẳn phải gọi hắn là ông cố ngoại mới đúng.”

“Ông cố ngoại?” Vân Tiểu Mặc nghiêng đầu nhỏ, rất là nghi ngờ, lắc lắc đầu nói, “Mẫu thân đã nói, không thể nhận thân thích loạn! Cõi đời này người xấu nhiều lắm, liền thích lừa gạt tiểu hài tử! Ừ...... Chờ Tiểu Mặc hỏi mẫu thân, nếu như người thật là ông cố ngoại ta, ta sẽ gọi người đi.” Dung lão gia chủ cùng phụ tử Dung Mậu Xuân hơi sửng sờ, không khỏi cười khổ, đứa nhỏ này thật đúng là quỷ linh tinh! Dung Thiếu Hoa ôm Vân Tiểu Mặc, cúi đầu nở nụ cười, đột nhiên nhớ tới tình cảnh phụ tử Long Thiên Tuyệt lần đầu tiên ở Quỳnh Hoa Lầu gặp mặt. Ngay cả cha mình cũng không dám nhận thức loạn, chớ nói chi là cách vài đời ông cố ngoại, hắn không có học mẹ hắn nói câu”Đừng nhận thức loạn ông cố ngoại, vạn nhất là một người nghèo rớt mồng tơi làm sao bây giờ” cũng đã rất tốt rồi.

.