Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 3 - Chương 24

Chương 024. Đám cưới, động phòng

Vân Khê trên đầu che khăn lụa đỏ, thấy không rõ cảnh tượng chung quanh, chỉ có tiếng nhạc, cùng lời chúc phúc không dứt bên tai, tay nàng nắm lấy một đầu của Hồng Lăng (dây lụa đỏ tân nương tân lang cầm), trong lòng thì tim đập như hươu chạy. Ở một đầu khác của Hồng Lăng, là nam tử mà trong cuộc đời này sẽ cùng bên nhau đến bạc đầu, nàng không còn nhớ rõ đến tột cùng là khi nào, thì có một nam tử như vậy tiến thật sâu vào đáy lòng của nàng, hình ảnh lần đầu gặp nhau, từng ly từng tý hiện ra trước mắt, như phù quang lược ảnh. “Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường......”

Nàng bị dắt díu lấy, trong tâm trạng bàng hoàng mà hoàn thành tất cả nghi thức, thật giống như nằm mơ. Nếu không phải trong tay đang vững vàng nắm một mặt của Hồng Lăng, cảm giác được sự hiện hữu của nó, nàng thật không dám tin tưởng mình có thể ở thời không này mà thành thân. “Đưa vào động phòng!” Tiếng cổ nhạc càng ngày càng xa, Vân Khê bị dẫn dắt rời xa hỉ đường, để vào động phòng.

Lúc này sắc trời còn sớm, Vân Khê được Mộ Vãn Tình, Thượng Quan Như nhi, Băng hộ pháp là ba vị nữ tử chưa thành thân dìu đi, lẳng lặng yên chờ chực ở bên trong tân phòng, lụa đỏ che đậy đi Dung Nhan xinh đẹp của nàng, đem tất cả vẻ tuyệt mỹ nhất ẩn dấu xuống. Mà chú rễ Long Thiên Tuyệt thì bị mọi người vây quanh bắt uống rượu chúc mừng, cho đến bóng đêm phủ xuống, mới chậm chạp mà trở về. “Đi, kế tiếp chúng ta náo động phòng! Long huynh động phòng mà không hảo hảo nhốn nháo, thì thiên lý nan dung!” Vân Khê vừa nghe thanh âm này, cũng biết là người nào rồi, nàng không nhịn được mà buột miệng cười, làm sao ở chỗ nào cũng đều có biểu ca phong tao của nàng thế?

Cửa phòng bị sức mạnh đụng vỡ, ba nữ tử ở bên người Vân Khê thấp giọng hô lên, rồi nhất tề quay đầu nhìn về cửa phòng. Chỉ thấy dẫn đầu bước vào gian phòng, không phải là một thân Long Thiên Tuyệt hỉ bào, Dung Thiếu Hoa một thân bạch y trang nhã cùng Long Thiên Thần, Lam Mộ Hiên, Mộ Cảnh Huy, Vân hộ pháp, Phong hộ pháp, Viêm hộ pháp. Thân là chú rễ Long Thiên Tuyệt bị bọn họ chen lấn ra phía sau, chỉ có thể mơ hồ thấy gò má của hắn cùng thần sắc khó lường kia. Vân Khê từ dưới khăn lụa đỏ hơi giương mắt, thấy được vài đôi giày đen, theo tính chất cùng kiểu dáng, cũng đại khái đoán được thân phận của người đến. Nàng ngồi thẳng bất động, thật là bình tĩnh, nhưng trong lòng có chút khẩn trương, từ của mọi người nhiều đôi giày đen tìm kiếm một đôi mà nàng quen thuộc.

“Các người hãy nghe ta nói, hôm nay vào ban ngày chú rễ đã vượt qua ba ải khảo nghiệm, bây giờ không phải là nên đến phiên tân nương rồi sao?” ánh mắt của Dung Thiếu Hoa bay chung quanh, là người ồn ào nhất. Long Thiên Thần nhớ tới vào ban ngày ca không yêu tẩu không thương mà sầu não, nên cũng phụ họa nói theo: “Có đạo lý! Tại sao chỉ khảo nghiệm đại ca của ta? Đại tẩu cũng có thể tiếp nhận khảo nghiệm mớiphải!” Mộ Vãn Tình dứt khoát chắn trước mặt Vân Khê, cất cao giọng nói: “Các ngươi đừng có ồn ào náo loạn nữa, đêm tân hôn, nơi nào có đạo lý khảo nghiệm tân nương chứ?”

Lam Mộ Hiên nhìn hai bên một chút, rồi yếu ớt cười nói: “Sư phụ là cô bé, mọi người đừng làm khó dễ sư phụ mà.” “Lam Mộ Hiên, ngươi rốt cuộc có phải là nam nhân không? Là nam nhân, thì có chút lập trường có được hay không?” Dung Thiếu Hoa chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà vỗ vào đầu vai Lam Mộ Hiên, già mồm nói, “Quy củ cũng là người định, ai nói không có quy định đêm tân hôn, không thể khảo nghiệm tân nương. Ta nói có, thì có!” Lam Mộ Hiên bĩu môi, cái mũ này chụp cho hắn có phải quá lớn hay không, thôi, hay là hắn giữ vững trầm mặc tốt hơn.

Phong hộ pháp liền góp phần náo nhiệt, theo sát nói tiếp: “Đúng vậy! Tôn chủ hiếm khi kết hôn một lần, mà cứ tùy tùy tiện tiện cho qua như vậy, rất là mất hứng nha?” Vân hộ pháp chứa đựng nụ cười quỷ vị, nói: “Phong hộ pháp, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ngươi còn muốn để cho tôn chủ kết hôn một lần nữa hả?” Phong hộ pháp nhất thời kịp phản ứng, bị hù dọa ra một thân mồ hôi lạnh: “Thuộc hạ tuyệt đối không phải là ý này?”

“Vân hộ pháp, ngươi tiểu nhân nham hiểm! Ngươi khích bác ly gián!” Phong hộ pháp hận không được hướng về phía ông trời mà thề, vẻ mặt khổ sở, nói, “Tôn chủ, thiên địa chứng giám, thuộc hạ tuyệt đối không có ý gì khác, chỉ do nói sai!” Long Thiên Tuyệt phất tay áo, cất bước lướt qua hắn, híp mắt lạnh nói: “Các ngươi có tin hay không, Bổn Tôn trực tiếp đem mấy người các ngươi hết thảy ném ra khỏi tân phòng?” Lời của Long Thiên Tuyệt vừa nói ra, quả nhiên vô cùng có lực uy hiếp.

Long Thiên Thần, ba vị hộ pháp cùng Lam Mộ Hiên lập trường không kiên định, lúc này cũng không dám nói gì nữa, Mộ Cảnh Huy chẳng qua là cười nhạt đứng yên một bên, từ đầu đến cuối cũng chưa từng tham gia, chỉ có một mình Dung Thiếu Hoa là đối với lời đe dọa của hắn làm như không thấy. “Long huynh, đừng có làm mất hứng vậy! Chẳng lẽ ngươi không muốn biết biểu muội ta rốt cuộc hiểu rõ ngươi bao nhiêu sao? Nàng làm cách nào mà có thể từ trong đám người nhận ra ngươi đây?” “Cái này chơi hay! Cứ để cho đại tẩu đoán một lần, ngay trong chúng ta rốt cuộc người nào mới là đại ca.” Long Thiên Thần hăng hái ngẩng cao đầu phụ họa, đợi nhìn thấy ánh mắt huynh trưởng khác lạ, hắn cũng chột dạ theo, “Đại ca, ngươi đừng lão ngó chừng ta thế a! Cũng không phải là ta đưa ý kiến......”

Long Thiên Thần cảm thấy rất ủy khuất, tại sao mỗi lần cũng là trừng hắn? Chẳng lẽ bởi vì hắn là huynh trưởng mình là đệ đệ, cho nên đáng bị trừng nhất trong đám sao? Đôi môi mỏng của Long Thiên Tuyệt nhếch lên nụ cười lạnh như băng, làm cho người ta sợ hãi. Lúc mọi người ở đây cho là hắn sắp nổi đóa, thì Vân Khê đột nhiên mở miệng.

“Vui đùa một chút cũng không sao.” Dưới khăn lụa đỏ, môi son nhếch lên, cười đến quỷ bí. Long Thiên Tuyệt chắp tay ngưng mắt nhìn Vân Khê bị che dưới khăn lụa đỏ, sóng mắt nhu hòa, khóe môi khẽ mím, vẽ ra ý cười không dễ dàng phát giác.

Dung Thiếu Hoa vỗ tay khen: “Nhìn xem, biểu muội thật hào khí! Vậy chúng ta sẽ đứng thành một hàng, để cho biểu muội đoán một cái, nhìn nàng có thể đoán được đúng chú rễ hay không.” Phút cuối cùng, hắn còn hướng Long Thiên Tuyệt ném đi một ánh mắt khiêu khích. “Biểu muội, ngươi xoay người sang chỗ khác trước!” Vân Khê từ từ xoay người, nở nụ cười tự tin dưới khăn lụa đỏ, chút chuyện nhỏ có thể khó được nàng sao?

“Nhớ kỹ, tất cả mọi người không cho phép lên tiếng!” Dung Thiếu Hoa không tiếng động làm điệu bộ với mấy người bọn hắn, tổng cộng có bảy người, chia nhau đứng vây quanh Long Thiên Tuyệt đang bất động. Vì để nhiễu loạn tầm mắt, Dung Thiếu Hoa còn cố ý chỉ huy mọi người chuyển động qua lại nhiều lần, làm loạn thứ tự. Mộ Vãn Tình cùng Thượng Quan Như nhi thì đứng ở một bên quan sát, hé miệng cười trộm. Băng hộ pháp với gương mặt lạnh lùng, lặng yên mà không nói.

“Tốt lắm, có thể đoán.” dưới chỉ thị của Dung Thiếu Hoa, Mộ Vãn Tình thay thế Dung Thiếu Hoa tuyên bố, để tránh hắn vừa mở miệng sẽ bại lộ vị trí của mình. Vân Khê một lần nữa từ từ xoay người, tầm mắt nhất nhất từ trên giày mỗi người mà quét qua. Tám người từ đầu đến đuôi, Lam Mộ Hiên cùng Mộ Cảnh huy thì xếp hàng thứ hai bên trái vị trí đầu não. Hai chân Lam Mộ Hiên âm thầm nhích lên trước một chút, có ý đồ cho sư phụ một chút ám hiệu; Mộ Cảnh Huy thì đứng yên bất động, ổn định như Thái Sơn, bởi vì hắn biết mũi giày của mình có kiểu khác hơn bảy người còn lại, nên dễ nhận biết nhất, Vân Khê tuyệt đối sẽ không nhận lầm.

Long Thiên Thần đứng hàng thứ ba, một đôi chân run a run, hắn nhếch khóe môi, cười đến đặc biệt rực rỡ. Long Thiên Tuyệt cùng Dung Thiếu Hoa thì chia nhau đứng ở vị trí thứ tư, thứ năm, hai người vóc dáng cao bằng nhau, nhìn thẳng lẫn nhau, chỗ giao nhau của tầm mắt, tia lửa âm thầm bắn tán loạn ra. Nhưng nếu tầm mắt dời xuống, nhìn về phía chân hai người, là có thể phát hiện, hai người bọn họ lại mang một đôi giày giống nhau như đúc, đồng dạng là có chỉ kim tuyến, đồng dạng hoa văn, ngay cả số đo cũng giống nhau như đúc. Phía sau ba người Vân hộ pháp cũng phát hiện đều này, nên mọi người thán phục nhìn Dung Thiếu Hoa, thì ra là hắn đã có chuẩn bị mà đến, đặc biệt lấy một đôi giày giống nhau như đúc với tôn chủ, khó trách hắn có bộ dáng tràn đầy lòng tin như thế.

Không chỉ đám bọn hắn phát hiện, Vân Khê ở dưới khăn lụa đỏ cũng phát hiện hai đôi giày giống nhau như đúc, trong lòng liền hiểu rõ. Người nầy có phải quá nhàm chán rồi hay không, vì náo động phòng, mà đã sớm có chuẩn bị...... Nàng dịch bước dừng ở trước mặt Long Thiên Tuyệt cùng Dung Thiếu Hoa, nhưng chậm chạp không có bất kỳ động tác gì. Những người còn lại đều quay đầu nhìn về phía Long Thiên Tuyệt cùng Dung Thiếu Hoa, trên mặt hai người này có biểu cảm rất khác nhau, người trước thì thâm trầm vô cùng, nhìn không thấu sâu cạn, người sau thì cười đến cực kỳ phong tao, dương dương đắc ý.

Từ vị trí tầm mắt của Vân Khê, chỉ có thể nhìn thấy giày của hai người, từ đôi giày trở lên thì không có ở trong tầm mắt được. Tuy nói giày hai người giống nhau như đúc, nhưng Vân Khê thoáng cái đã phân biệt ra được thân phận của hai người. Dưới chân hướng vị trí của Long Thiên Tuyệt bước lên trước một bước, gương mặt tuấn tú đang thâm trầm của Long Thiên Tuyệt lúc này lộ ra nụ cười nhợt nhạt, hắn biết là Khê Nhi tuyệt đối sẽ không nhận lầm người. Nụ cười đang đọng lại ở khóe miệng, bóng dáng màu đỏ bỗng nhiên chuyển hướng sang phải, rồi dừng ở trước mặt Dung Thiếu Hoa, nụ cười bên mép của Long Thiên Tuyệt cũng dừng lại theo. Bây giờ ngược lại, gương mặt tuấn dật như hoa đào của Dung Thiếu Hoa triển lộ ra nụ cười đắc ý, nhìn bộ dạng Long Thiên Tuyệt kinh ngạc, tâm tình của hắn vui đến méo mó.

Đang lúc mọi người nhìn chăm chú, thì Vân Khê đột nhiên kiễng mủi chân, mở ra hai cánh tay, ôm lấy Dung Thiếu Hoa. “Ách......” Thanh âm hít không khí vào nối thành một mảnh.

Vốn chỉ là vì tiêu khiển, nhưng hiện tại tân nương ôm sai chú rễ, chuyện này thì thể diện chú rễ đặt ở nơi nào a? Ba người Viêm hộ pháp, Vân hộ pháp Phong hộ pháp cẩn thận từng li từng tí liếc về phía tôn chủ đại nhân, trong lòng thầm kêu không ổn. Xong, sắc mặt tôn chủ cực độ khó coi, có khuynh hướng sắp bùng nổ lớn, bọn họ vẫn là trốn xa chút thì tốt hơn. Long Thiên Thần trừng mắt nhìn, rồi đồng tình nhìn về phía đại ca, giờ phút này hắn đứng ở bên người đại ca, đột nhiên có loại cảm giác ngày tận thế sắp xảy ra, không khí vô cùng vô cùng không ổn. Mấy người còn lại cũng nín hơi không tiếng động, không khí càng thêm quỷ dị.

Dung Thiếu Hoa vốn còn dương dương tự đắc, lúc này nụ cười ở mép môi cũng đột nhiên cứng lại, bên tai của hắn giọng nói dễ nghe của một người âm thầm chui vào: “Biểu ca, ngươi bảo trọng nha!” Cả người Dung Thiếu Hoa cứng lại tại chỗ, cái đầu như robob từng chút một chuyển hướng về phía Long Thiên Tuyệt, đợi nhìn thấy ánh mắt sắc bén như lưỡi dao kia, hắn hận mình không được lập tức biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi đâu. Mông của con cọp quả nhiên là không sờ được a, là hắn quá mức đắc ý vênh váo mà không nghĩ tới hậu quả rồi!

Một trận gió chạm mặt đánh tới, cánh tay thoáng lướt qua lưng hắn, vô thanh vô tức điểm trúng huyệt vị của hắn. Hồng Ảnh trước người vừa rời đi, thì hắn bị một cơn gió nhấc lên, cả người y như đồ vật bay theo một đường cong ném ra ngoài cửa. Hắn cơ hồ còn chưa kịp phản ứng, đã bị người ta hung hăng ném ra ngoài cửa, bên trong nhà một thanh âm lãnh khốc theo sát tới. “Băng hộ pháp, đem người này lột sạch, treo trên Hoa Lầu!”

Đừng thế mà?! Dung Thiếu Hoa tâm can khẽ run rẩy, có cần ác như vậy hay không? Nhưng lúc này toàn thân không thể động đậy, chỉ đành trơ mắt nhìn Băng hộ pháp với mặt khốc, lĩnh mệnh cất bước hướng hắn đi tới.

“Băng mỹ nhân ——” “Băng muội muội ——” “Băng tỷ tỷ ——”

“Biểu muội ——” Kèm theo một tiêng khóc la thê lương xé cả bầu trời, mỗ phong tao nam bị Băng hộ pháp xách cổ như xách con gà con, một đường kéo đi, mang về phía Hoa Lầu. “Còn ai muốn đi Hoa Lầu nữa, Bổn Tôn nhất định sẽ thành toàn cho hắn!”

Một câu nói ra, người trong phòng nhất thời như sao xẹt, trong nháy mắt cả gian phòng dặm chỉ còn lại có Long Thiên Tuyệt cùng Vân Khê. Vân Khê vẫn đội khăn lụa đỏ như cũ, nhưng thân thể đã rơi vào vòng tay của Long Thiên Tuyệt, chỉ nghe tiếng loảng xoảng ở ngoài hành vang lên, rồi cánh cửa vững vàng đóng lại. Nàng không nhịn được mà hé miệng trộm vui mừng, hắn muốn làm gì, hiện tại không có những người khác để trút giận, chẳng lẽ tìm nàng trút uất ức sao? Lúc này giọng nói tiếng cười dần dần đi xa, bên trong tân phòng Hồng Ảnh chập chờn, huân hương xông vào mũi, yên tĩnh vô cùng.

Vân Khê chỉ cảm thấy trái tim đập rộn lên, ngay cả hít thở cũng trở nên gấp gáp. Khăn lụa đỏ ở trên đầu từ từ bị vén lên, ánh sáng của ngọn nến từ từ đập vào mi mắt, Vân Khê khẽ ngẩng đầu, đã thấy rõ nam nhân tuấn mỹ trước mắt. Thân ảnh của hắn vĩ ngạn như núi, tuấn mỹ như thiên thần, chẳng qua là giờ phút này sắc mặt có chút âm trầm, rõ ràng viết rõ hai chữ không vui, nhưng chỉ là ngắn ngủn chốc lát, thoáng cái liền biến mất. Long Thiên Tuyệt một cái tay ôm hông của nàng, một tay nâng lên lụa đỏ che kín Mĩ Nhan của nàng, Dung Nhan kiều mỵ xinh tương kia từ từ hiện ra ở trước mắt của hắn. Trong khoảnh khắc ngước mắt nhìn đó, đã ngưng lại hàng vạn hàng nghìn phong tình, lòng của hắn lay động, trên mặt mỉm cười, nhìn nàng hai gò má hồng hào của nàng, nhìn mỵ hoặc lan tràn của nàng, nhìn mâu quang nhẹ nhàng như nước của nàng, trong tim hắn tỏa ra sự nhu hòa cùng lưu luyến si mê, quên mất hết thảy.

“Khê Nhi, nàng thật đẹp!” Trong mắt Long Thiên Tuyệt màu đen dần dần dày đặc, cơ hồ có thể nhỏ ra mực, cánh tay nắm ở thắt lưng nàng buộc chặc hơn, hơi thở thuộc về hắn cũng phủ xuống theo. Hắn dễ dàng liền bắt được cái miệng nhỏ của nàng, ôn nhu thưởng thức, trằn trọc, hút vào hơi thở cùng hương thơm thuộc về nàng, đem nàng dẫn vào trong sự triền miên mà hắn xây dựng. Trên người của hắn nhuộm mùi rượu, nhưng lại không khiến người ta chán ghét vứt bỏ, ngược lại càng làm cho người ta chìm đắm trong mùi rượu kia. Vân Khê thân thể nhất thời hóa thành một vũng nước, chỉ có thể vịn đầu vai hắn, thật chặc mà tựa sát vào hắn, không cách nào hô hấp cùng suy tư.

Cùng một gian phòng, dưới giường, giờ phút này đang có ba đỉnh đầu nho nhỏ chui ra từ gầm giường, dùng ánh mắt rất hiếu kỳ như nghiên cứu bí tịch võ công, chuyên chú mà ngó chừng hai người đang hôn hít nhau. “Tiểu Mặc ca ca, bọn họ đang làm cái gì vậy?” “Bọn họ đang chơi hôn nhẹ!”

“Chơi vui lắm sao?” “Rất vui vẻ, Tiểu Tĩnh có muốn thử một chút hay không?” “Tốt!”

Vân Tiểu Mặc cùng Đoan Mộc Tĩnh dùng thanh âm rất nhỏ thì thầm vào lỗ tai, rồi hai cái đỉnh đầu nhích lại càng gần, cái miệng nhỏ hướng về phía cái miệng nhỏ, rất nhanh sẽ đụng phải nhau. Trong lúc bất chợt này, đỉnh đầu nho nhỏ của Tiểu Bạch từ giữa hai người xông ra: “Tiểu Bạch cũng muốn chơi hôn nhẹ!” Vân Tiểu Mặc cùng Đoan Mộc Tĩnh đồng thời hôn ở trên thân thể lông mềm như nhung của Tiểu Bạch, hai người ăn một miệng đầy lông. Đoan Mộc Tĩnh cười khanh khách không ngừng, còn Vân Tiểu Mặc chu cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt âm trầm buồn bực.

Trước mắt, ánh sáng đột nhiên bị ngăn trở, ba đỉnh đầu nho nhỏ đồng thời ngước lên, thấy được hai người đang ngồi chồm hổm bên giường. “Vân di ——” Đoan Mộc Tĩnh le lưỡi, mang vẻ mặt làm sai chuyện. Vân Tiểu Mặc thì bình tĩnh nhiều lắm, từ dưới sàng bò đi ra ngoài, xử lý đầu tóc cùng quần áo, sau khi khôi phục bộ dáng áo mũ chỉnh tề xong, mới vỗ bộ ngực nói: “Phụ thân, mẫu thân, hai người yên tâm đi! Chúng con đã giúp các người kiểm tra ở đáy giường rồi, hết thảy bình thường!”

Lời của hắn còn chưa nói hết, cái cổ đã bị người ta xách như xách con gà con đưa lên, đi về phía ngoài cửa. “Mẫu thân, cứu ta, phụ thân là người xấu!” Vân Tiểu Mặc bị treo trên không hai tay hai chân múa loạn xạ, kêu la đến thê thảm. “Buông Tiểu Mặc Mặc ra! Tiểu Mặc Mặc, ta tới cứu ngươi!” Tiểu Bạch nhanh như chớp xông lên.

Long Thiên Tuyệt một tay nhấc nhi tử giơ lên, một ống tay áo huy vũ, đem Tiểu Bạch trực tiếp đánh văng ra ngoài cửa, rồi ngay sau đó liền đem nhi tử cùng ném ra ngoài. “Không cho náo loạn nữa, nhanh chóng trở về phòng ngủ đi!” Long Thiên Tuyệt cố ý làm ra vẻ mặt đe dọa, một đám lớn mới vừa đi, ở dưới sàng lại nhô ra mấy đứa nhỏ, cứ như vậy mãi, hắn không bị náo loạn cho điên mới là lạ! “Phụ thân là người xấu!” Vân Tiểu Mặc vuốt vuốt cái mông nhỏ của mình, nhăn lỗ mũi lên án.

“Người xấu! Người xấu!” Tiểu Bạch cũng vuốt mông nhỏ của mình, rất là bất mãn. Vân Khê từ trong nhà đi theo ra ngoài, thấy một màn như vậy, vừa buồn cười, vừa đau lòng. Nam nhân hưa thỏa mãn dục vọng thật là đáng sợ!

Vân Tiểu Mặc thấy Vân Khê, vội vàng mở ra bắp chân nhào tới, ôm chân của nàng dùng sức địa cọ: “Mẫu thân, Tiểu Mặc đau đau!” Tiểu Bạch vèo một cái nhảy tới trên mũ phượng của Vân Khê, Tiểu móng vuốt bới bới tóc của nàng, cũng làm nũng tới: “Nữ ma đầu, hắn là người xấu! Hắn khi dễ Tiểu Mặc Mặc cùng Tiểu Bạch!” Đoan Mộc Tĩnh thì dựa vào cánh cửa, che cái miệng nhỏ nhắn cười khanh khách không ngừng.

Long Thiên Tuyệt cau mày, ánh mắt bất thiện ngó chừng hai kẻ trên cưới chiếm cứ nữ nhân của hắn, sắc mặt rất là tối tăm. Môi của hắn khẽ cong lên, thân thể cao to vĩ ngạn từng chút một bao phủ xuống. Vân Tiểu Mặc càng thêm dùng sức ôm lấy bắp đùi mẫu thân, Tiểu Bạch cũng thật chặc địa níu lấy tóc Vân Khê, đau đến Vân Khê thấp giọng hô lên tiếng. “Tốt lắm, chàng đừng hù dọa bọn họ! Bọn họ vẫn còn là hài tử.” Vân Khê bất đắc dĩ hướng Long Thiên Tuyệt nhẹ trừng mắt một cái, một tiếng cười một cái nhăn mày, càng thêm quyến rũ động lòng người. Long Thiên Tuyệt càng nhìn trong lòng càng thêm nhộn nhạo, hận không được lập tức xử lý sạch hai tên chiếm lấy nàng.

“Nói đi, như thế nào mới bằng lòng ngoan ngoãn trở về ngủ? Ừ?” Cưỡng bức thì không được rồi, nên Long Thiên Tuyệt cuối cùng đã lựa chọn chính sách dụ dỗ, một vài điểm tâm tư nho nhỏ của nhi tử, hắn còn có thể không hiểu sao? Con hắn thiên chân vô tà, hồn nhiên khả ái, không sai, nhưng nếu có người cho là hắn thật sự ngây thơ vô hại, vậy thì mười phần sai rồi! Thường thường khi hắn càng ngây thơ vô hại, là lúc càng nguy hiểm, nói cho chính xác là bị hắn bán đi lúc nào còn không biết đấy. “Phụ thân, Tiểu Mặc là có lòng tốt, giúp hai người kiểm tra trong phòng có Lão Thử cùng con gián hay không,tại sao người có thể hoài nghi Tiểu Mặc đây?”

“Đúng vậy! Tiểu Mặc Mặc là thiện lương nhất!” Vân Tiểu Mặc cùng Tiểu Bạch một hát một hò, cùng nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại, thật giống như bị ủy khuất thật lớn. “Ừ?” Không để ý tới chuyện nhi tử nói sạo, Long Thiên Tuyệt cố ý đề cao âm điệu.

Vân Tiểu Mặc ha hả cười một tiếng, hết sức chân chó chạy đến bên người Long Thiên Tuyệt, ngược lại ôm hai chân của hắn nói: “Phụ thân, người là tốt nhất! Tiểu Mặc chỉ muốn một chiếc nhẫn trữ vật để vui đùa một chút thôi, chỉ cần có chiếc nhẫn, Tiểu Mặc lập tức biết điều mang Tiểu Bạch trở về ngủ.” Long Thiên Tuyệt híp lại ánh mắt, cúi đầu nhìn nhi tử, sâu không lường được. Vân Khê lắc đầu cười khổ, thì ra là nhi tử là hướng về phía chiếc nhẫn trữ vật mà tới, giỏi cho con bạch nhãn lang, bản lãnh kiến phong sử đà (gió chiều nào theo chiều đó) càng học càng tinh.

Vân Tiểu Mặc đánh giá thần sắc của phụ thân, rồi lắc lắc chân của hắn, vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên nói: “Phụ thân, con là con của người a, nhưng mà ngay cả một chiếc nhẫn trữ vật cũng không có, như vậy sẽ rất mất mặt của người!” “Phải không? Nhưng mà tại sao ta lại không cảm thấy mất thể diện đây?” trong lòng Long Thiên Tuyệt nén cười, thậm chí ngay cả loại lý do này cũng bịa đặt ra ngoài, thật đúng là nhi tử tốt của Long Thiên Tuyệt hắn a! Vân Tiểu Mặc nghiêm túc nói: “Mất, mất! Chỉ là Người không có nhìn được nghe được mà thôi! Vân thúc thúc Phong thúc thúc đã sớm nói không biết bao nhiêu lần, đường đường Tiểu Thiếu chủ Lăng Thiên Cung, thậm chí ngay cả chiếc nhẫn trữ vật cũng không có, quá làm mất mặt tôn chủ đại nhân! Người không tin, có thể hỏi bọn họ đi!”

Hai người Vân hộ pháp cùng Phong hộ pháp mới vừa rời đi không lâu nhất tề hắt xì một cái, phần gáy phía sau lạnh lẽo, cảm thấy có loại cảm giác bị người ta nói xấu. Long Thiên Tuyệt nghẹn cười, tiếp tục bất động thanh sắc nhưng ánh mắt nhìn xuống nhi tử, như đang muốn xem hắn rốt cuộc còn có thể giở thêm trò gì. Vân Tiểu Mặc bị hắn trành đến mất tự nhiên, ủ rũ nói: “Phụ thân, Tiểu Mặc sai rồi! Tiểu Mặc không nên nói láo, lời kia không phải là Vân thúc thúc Phong thúc thúc nói, thật ra thì......thật ra là Thần thúc thúc cùng Viêm thúc thúc nói.”

Bị hãm hại Long Thiên Thần cùng Viêm hộ pháp dưới chân nhất tề lảo đảo, mặt bị trận trận âm phong thổi đến, cả người không kìm được run rẩy. “Phì!” Long Thiên Tuyệt thật sự không nhịn được nữa, cười lên tiếng, khom người đem nhi tử bế lên, nói, “Tốt lắm, sau này muốn cái gì, cứ trực tiếp nói cùng phụ thân, không cho làm ra chủ ý quỷ gì! Đùa bỡn tâm cơ là có thể, nhưng đó là đối phó người ngoài, đối với mình thân nhân, không cho đùa bỡn tâm cơ, biết không?” “Đây, cái này đưa cho con! Phụ thân đã sớm muốn đưa rồi, chỉ là không có tìm ra cơ hội thích hợp.” Long Thiên Tuyệt từ trong lòng ngực móc ra một chiếc nhẫn, bỏ vào bàn tay nhỏ bé của nhi tử, đem trán chạm vào cái trán nhỏ của nhi tử, môi nhếch lên lộ ra mỉm cười.

“Cám ơn phụ thân! Tiểu Mặc nhớ lấy!” Vân Tiểu Mặc vui mừng đem chiếc nhẫn đeo trên ngón tay nhỏ bé của mình, lớn nhỏ vừa vặn với ngón giữa của bàn tay, chiếc nhẫn nhìn thấy rất mới, có lẽ gần đây mới chế tạo, bên trên còn khảm một viên bảo thạch màu lam, rất là tinh sảo, thấy vậy Vân Tiểu Mặc yêu thích không buông tay. Long Thiên Tuyệt nhìn khuôn mặt nhỏ bé của nhi tử vô cùng hào hứng, thì cố ý trầm mặt nói: “Ngoan ngoãn một chút trở về đi thôi! Tối nay không cho đến quấy rầy phụ thân cùng mẫu thân, nếu không nghe lời, phụ thân sẽ đem chiếc nhẫn thu hồi.” Vân Tiểu Mặc liền tranh thủ đem cái tay nhỏ bé giấu ở phía sau, lắc đầu liên tục bảo đảm nói: “Sẽ không, sẽ không! Tiểu Mặc nhất định sẽ không quay lại quấy rầy phụ thân cùng mẫu thân.”

Rốt cục cũng đem ba đứa nhóc đưa đi, Long Thiên Tuyệt từng bước đi về phía Vân Khê, khóe miệng chứa đựng nụ cười bí hiểm. “Nàng mới vừa đã nhận lầm người, có phải hẳn nên được trừng phạt hay không?” “Có sao? Ta làm sao không nhớ rõ? A ——”

Long Thiên Tuyệt đột nhiên ngồi xuống ôm lấy nàng, nhìn bộ dáng ăn quịt của nàng, cảm giác say mê từ từ xông lên ót, hắn khẽ cười bước đi trở về tân phòng, cửa phòng khi hắn bước vào đã tự động đóng. Rốt cục, trong tân phòng đã khôi phục thanh tĩnh, sẽ không có người đến đây quấy rầy nữa. Hai người ngồi yên ở trước giường hẹp, tay cầm chén bạc chứa rượu ngon, bốn mắt nhìn nhau.

“Khê Nhi, uống xong chén rượu giao bôi này, sau này chúng ta chính là nhất thể. Mặc dù ngày khác có xa xa cách nhau, lòng cũng vĩnh viễn ở cùng một chỗ.” giọng nói của Long Thiên Tuyệt có chứa từ tính dễ nghe, ở yên tĩnh ban đêm cùng nến đỏ chập chờn này, càng lộ vẻ mị hoặc cùng động lòng người hơn. Vân Khê thật sâu ngắm nhìn hắn, yên lặng đưa tay ra. Cổ tay chéo nhau, rượu ngon vào bụng, uống vào không chỉ là rượu ngon, mà còn có thâm tình nồng đậm.

“Sau này phu quân đi nơi nào, ta liền đi nơi đó, hình bóng một đường.” Vân Khê hơi thở như U Lan, cười như ưu đàm. Long Thiên Tuyệt tâm thần chấn động, trong mắt đầy đủ kích động cùng mừng như điên, hắn bỏ cái chén bạc trong tay, bắt được cổ tay của nàng, lấy chén bạc trong tay nàng cùng nhau vứt đi. “Nàng mới vừa gọi ta là cái gì?” giọng nói của hắn mang theo kích động cùng run rẩy.

“Phu quân a......” Vân Khê hé miệng cười khẽ, nàng bất quá chỉ kêu phu quân thôi, cũng có thể làm hắn kích động như thế sao, nghĩ vẫy nàng không khỏi mỉm cười. Long Thiên Tuyệt cười lớn đem nàng kéo vào trong ngực: “Ha ha, đúng, phu quân! Cõi đời này người gọi ta là phu quân chỉ có một......Thật tốt!” Thật là một kẻ ngốc! Như vậy cũng có thể vui vẻ cười to sao?

Vân Khê đấm nhẹ lồng ngực của hắn, ra vẻ tức giận nói: “Làm sao? Chẳng lẽ chàng còn muốn cưới nữ nhân khác sao?” Long Thiên Tuyệt siết chặc cánh tay, vội vàng nói: “Dĩ nhiên không phải! Cõi đời này trừ nàng ra, không còn người nào mà ta nghĩ cưới nữa! Không chỉ là cả đời này, ta muốn đời đời kiếp kiếp đều cưới nàng làm vợ, trừ ta, ai cũng không thể cưới nàng!” “Nào có ai bá đạo như chàng vậy?” Vân Khê vùi sâu ở trong lòng ngực của hắn, khẽ gắt hắn, nhưng trong bụng lại ngọt như mật. Nếu thật có đời đời kiếp kiếp, nàng cũng chỉ nguyện gả cho hắn làm vợ, bởi vì trừ hắn ra, không ai có thể lọt vào mắt nàng nữa.

Lời hờn dỗi của nàng lọt vào tai, để cho tâm trí Long Thiên Tuyệt bừng tỉnh, hận không được đem nàng giấu vào trong thân thể của mình, thời thời khắc khắc mà thương yêu trìu mến. Bỗng nhiên như nghĩ tới điều gì, tay của hắn tiến vào trong ngực, từ bên trong móc ra một vật, bàn tay vừa mở ra, nơi lòng bàn tay rõ ràng là có một… chiếc nhẫn ngọc lục bảo khác,thủ công rất tinh tế, so với chiếc vừa cho Vân Tiểu Mặc thì càng thêm tinh xảo xinh đẹp. “Cầm!” “Đây là......” Vân Khê mừng rỡ nhận lấy, nhìn kỹ lại, thì càng thấy yêu thích không buông tay. Nàng thử khởi động chốt mở của chiếc nhẫn, hé vào khe hẹp, liền phát hiện không gian trong nhẫn trữ vật vô cùng khổng lồ, gần bằng hai phòng lớn vừa phải hợp lại, không biết có thể chứa bao nhiêu vật phẩm đây

Nhìn chiếc nhẫn, nàng đột nhiên nhớ lại lúc trước ở thế giới dưới lòng đất của Quỷ Cốc U Lâm phát hiện ra bảo tàng, ban đầu nàng không có kịp thời đem bảo tàng vơ vét, cũng là bởi vì không có vật cất chứa, hiện tại có nó rồi, cho dù muốn đem cả bảo tàng nhét vào, sợ cũng không thành vấn đề. “Thật tốt quá! Hôm nào chúng ta đi một chuyến đến Mộ Tinh Thành, đem bảo tàng trong bảo khố toàn bộ đưa đến Lăng Thiên Cung, đến lúc đó Lăng Thiên Cung dù không kinh doanh cái gì, cũng đủ chúng ta ăn được mấy đời.” “Bảo tàng?” Long Thiên Tuyệt nhẹ ôm lấy nàng, nhìn lúm đồng tiền Như Hoa của nàng, trong lòng cũng vui mừng đi theo.

Cho nên Vân Khê đem kinh nghiệm cùng quá trình trải qua ở Quỷ Cốc U Lâm toàn bộ nói cho hắn nghe một phen, nhưng sắc mặt Long Thiên tuyệt không có quá nhiều vui mừng, đối với hắn mà nói, bất kỳ bảo tàng nào so ra đều kém người ở trong lòng ngực của hắn. Hắn cúi đầu hôn nhẹ tóc của nàng sao, ôn nhu nói: “Nàng muốn làm cái gì liền làm cái đó, ta không có ý kiến.” Vân Khê cười một tiếng, lại đem chiếc nhẫn nhét lại trong tay của hắn, nói: “Chàng đeo nó lên giúp ta!” Long Thiên Tuyệt tự nhiên sẽ không cự tuyệt, tỉ mỉ giúp nàng đeo chiếc nhẫn.

Vân Khê cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trong tay, lại đem chiếc nhẫn hắn đeo trong tay nhẹ nhàng nâng lên, gở chiếc nhẫn ra, rồi một lần nữa đeo lên cho hắn. Long Thiên tuyệt không hiểu gì mà nhìn nàng, lại nghe nàng tinh tế nói: “Ở quê quán của ta, phàm là người mới vừa thành thân cũng sẽ đeo nhẫn cho nhau, biểu thị từ đó hết lòng yêu thương nhau, tình nguyện vì yêu mà trả giá......” Lời nói tình yêu ôn nhu của nàng lọt vào trong tai, trong lòng Long Thiên Tuyệt sóng bắt đầu khởi động, từ từ tích tụ thành hỏa diễm hừng hực, hắn cúi đầu hôn lên vành tai của nàng, lập đi lập lại mà liếm hôn nơi non mịn đó, trong miệng mơ hồ nói: “Khê Nhi, tối nay có thể không?”

Nghĩ đến chuyện hai người đều đang tu luyện Tàn Hoa bí lục, nên trong lòng Long Thiên Tuyệt có chỗ cố kỵ, song trong tim khát vọng mãnh liệt đối với nàng đã từ từ che dấu phần cố kỵ này. Vân Khê thở khẽ, chỗ hắn hôn chính là vị trí mẫn cảm nhất của nàng, cắn xé cánh môi, đứt quãng nói: “Huyền giai của ta đã tấn chức......Na Di thuật......Đã tu luyện được tốt......Ta nghĩ......có thể......” Lời phía sau của nàng bị sự nóng rực ướt át thay thế, Long Thiên Tuyệt điên cuồng mà hôn nàng, hai người khẩn cấp vì đối phương mà cỡi xuống quần áo cách trở hai người.

Ánh nến lay động, bọn họ bằng động tác nóng bỏng hướng đối phương biểu đạt tình yêu say đắm trong lòng, vào giờ khắc này, mỗi một tấc da thịt toàn bộ cho đối phương, không có bất kỳ gì giữ lại. Thân thể gợi cảm mê người của Vân Khê toàn bộ giản ra, để thừa nhận sự nhiệt liệt nhất của hắn, say lòng người nhất đánh sâu vào. Sự xâm nhập đã đem linh hồn hai người đều tăng lên một tầng vui sương khác, thần hồn điên đảo ở bên trong, nàng vuốt ve cùng ôm chặc thân thể phái nam hoàn mỹ của hắn, dùng hết cả sự hùa theo của cuộc đời này cùng hắn gắn bó chặt chẽ, không giữ lại chút gì. Lúc này, ở một góc Hoa Lầu, đang có người bị lột sạch áo, cột vào cây trụ.

Xa xa, có không ít đệ tử nghe được ‘chuyện tốt’ đến đây nhìn trộm, nhưng không người nào dám đến gần. Dù nói thế nào, thì kẻ bị vây xem cũng là đại thiếu gia Dung gia trong thập đại gia tộc, bị lột sạch cột vào trên Hoa Lầu đã rất là mất thể diện rồi, nhưng nếu còn bị mọi người vây xem giễu cợt, như vậy ngày sau hắn làm sao mà đứng trên giang hồ đây? Hiếm khi các đệ tử Lăng Thiên Cung có lòng tốt mà suy nghĩ dùm hắn, nhưng bản thân Dung Thiếu Hoa cũng không chấp nhận ân tình, trên mặt vẻ kia nơi nào có nửa điểm chịu nhục đau khổ muốn chết chứ, ngược lại còn thoải mái nhàn nhã liếc nhìn quanh, tâm tình có chút vui vẻ. Theo tầm mắt hắn nhìn, chính là đang xem người canh giữ hắn, chịu trách nhiệm trông coi hắn – Băng hộ pháp.

“Băng hộ pháp, ngươi vì đau lòng ta, vì bảo toàn mặt mũi của ta, ngươi lại công khai cải lời tôn chủ các ngươi. Ta thật sự là quá cảm động!” Gương mặt lạnh lẽo của Băng hộ pháp như băng sơn ngàn năm, đối với lời nói của hắn chỉ im lặng, cái hắn gọi là cải lời tôn chủ ra lệnh, không phải là ám chỉ nàng chỉ cỡi áo của hắn, mà không có đem toàn bộ quần áo của hắn cỡi sạch sao? Nếu không phải bởi vì nam nữ hữu biệt, cũng cảm thấy tôn chủ không phải thật sự muốn Dung đại thiết gia bị lột sạch, mà chẳng qua là vì cảnh cáo, hù dọa hắn một chút thôi, nếu không phải thế nàng đã sớm đem toàn bộ quần áo lấy hết để diễu phố thị chún. Thật là một tên vô lại không đầu không đuôi! Sợ rằng ngay cả chữ “Cảm thấy thẹn” viết như thế nào hắn chưa chắc biết?

“Nếu như ngươi cảm thấy chưa đủ lạnh, ta có thể giúp ngươi tiếp tục lạnh thêm.” Nàng từ từ rút ra trường kiếm trong tay, mũi kiếm chỉ hướng hạ thân của hắn, vị trí mũi kiếm nàng chỉ vừa vặn nhắm ngay ch yếu hại của hắn, Dung Thiếu Hoa bị làm cho sợ đến nhất thời hoa dung thất sắc. “Uy, ngươi cũng làm loạn!Dung gia ta còn dựa vào nó mà nối dõi tông đường đấy!” Băng hộ pháp ngơ ngẩn một chút, nhưng ngay sau đó liền hiểu được, trên gương mặt xinh đẹp bỗng dưng bị nhiễm rặng mây đó, ảo não khẽ trừng mắt liếc hắn một cái. Cái tên vô lại này, còn nói ra những lời như vậy, hắn không thấy xấu hổ sao?

Dung Thiếu Hoa vẫn cảm thấy nàng rất đặc biệt, không riêng gì dung nhan mỹ lệ của nàng, mà còn có khí chất lãnh ngạo cùng tính tình chấp nhất trên người nàng, song những thứ này đều không bì kịp nổi vẻ thẹn thùng khẽ trừng mắt của nàng giờ phút này, thái độ xấu hổ của tiểu nữ nhi trong nháy mắt hiển thị rõ không sót chút nào. Dung Thiếu Hoa không khỏi có chút nhìn ngây dại, từ trước đến nay nàng luôn đối với mình lãnh nhược băng sương, duy chỉ khi hướng về phía Long Thiên Tuyệt mới có hiển lộ ra sự xấu hổ của nữ nhi, khi đó, đáy lòng của hắn cũng sẽ sinh ra chút chua xót. Song hôm nay, hắn lần đầu tiên gặp nàng ở trước mặt mình toát ra thẹn thùng khác biệt, làm động lòng người đến vậy, khiến hắn thật sâu say mê ở trong đó. “Thật đẹp!” Hắn kìm lòng không đậu mà phát ra tiếng than thở.

Trong lòng Băng hộ pháp chấn động, đối diện mâu quang si của hắn, dung nhan vốn đã bị lây nhiễm một tầng hà sắc lúc này càng thêm đỏ hơn. Trên hai gò má lúc này chỉ cảm thấy như hỏa thiêu hỏa đốt, ánh mắt Băng hộ pháp do dự, có chút chân tay luống cuống. Chết tiệt! Cái tên vô lại này! Thật rất muốn chém hắn! Trường kiếm trong tay nắm chặt, nhưng cuối cùng nàng phát hiện mình căn bản không có hạ thủ, nàng ở trong lòng mắng hắn nhiều lần, rồi nặng nề tra lại kiếm vào vỏ, xoay người rời đi Hoa Lầu.

Dung Thiếu Hoa đem tất cả thần sắc của nàng thu hết vào mắt, môi mỏng nhếch nhẹ, hai tròng mắt thật giống như thu nạp vô số ánh sao sáng, càng phát ra rực rỡ. Hướng về phía thân ảnh bối rối thoát đi của nàng, hắn cất giọng hô lớn: “Băng nhi, ta thích ngươi ——” Băng hộ pháp đang gấp rút khẩn cấp giẫm lên bậc thang xuống Hoa Lầu, chợt nghe được tiếng hét lớn của hắn, dưới chân nàng đạp trượt bậc thang, từ thang lầu lăn xuống dưới. May mà vị trí của nàng, cách mặt đất không cao, cho nên cũng không đáng ngại. “Băng nhi, ngươi không sao chớ? Có té hay không?”

Băng hộ pháp nghe thấy thanh âm trên lầu, trong lòng vừa tức vừa giận, chết tiệt tên vô lại, hắn rốt cuộc muốn làm gì? Đùa giởn nàng như vậy thú vị lắm sao? Hắn là đại thiếu gia của thập đại gia tộc, thân phận tôn quý vô cùng, mà nàng thì sao? Nàng bất quá chỉ là nữ cô nhi, tuy đã là một trong tứ đại hộ pháp của Lăng Thiên Cung, nhưng thân phận cũng không sánh bằng thiên kim khuê tú của thập đại gia tộc, bọn họ căn bản không có khả năng dính líu. Nếu là như thế, hắn vì sao còn muốn tới trêu nàng, trêu chọc nàng chứ? Nàng càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng hận, trường kiếm trong tay hướng phía cột trụ Hoa Lầu hung hăng ném mạnh tới, lạnh lùng nói: “Ngươi còn hồ ngôn loạn ngữ nữa, ta liền giết ngươi!” Nói xong, nàng cũng không đi thu hồi trường kiếm, chạy vội rời đi Hoa Lầu.

Dung Thiếu Hoa hiểm hiểm nghiêng đầu tránh thoát, một phần của thanh trường kiếm cắm thật sâu đâm vào vị trí gần cổ hắn, mang theo hàn quang, tràn đầy sát khí. Hắn nhíu mày nhìn về phía lầu dưới thấy thân ảnh nho nhỏ đang chạy đi, thu hồi thần sắc bất cần đời thường có của hắn, thần tình từ từ ngưng trọng thâm trầm. Cho đến khi thấy nàng biến mất ở bên trong màn đêm, có nhìn nữa cũng không thể tìm ra, hắn cúi đầu thở dài, là hắn quá nóng vội sao? Hay là trong nội tâm nàng vẫn không quên được Long Thiên Tuyệt? Hắn hướng lầu dưới huýt sáo một cái, vài lần, liền có mấy tên đệ tử Dung gia xuất hiện ở trên Hoa Lầu, cởi dây thừng thay Thiếu chủ nhà mình. Trên thực tế bọn họ đã sớm tiềm phục tại Hoa Lầu, chỉ bất quá không có được ra lệnh Thiếu chủ, bọn họ không dám lộ diện. Nhìn thần sắc Thiếu chủ hoảng hốt, cả đám đệ tử đều lo lắng bất an, bọn họ mới vừa rồi cũng có nghe rõ, Thiếu chủ hô lớn tiếng, chẳng lẻ Thiếu chủ thật đã yêu Băng hộ pháp của Lăng Thiên Cung?

Đây là đại sự, không phải chuyện đùa a, biết trước là gia chủ cùng các trưởng lão trong tộc nhất định sẽ không đồng ý, nên bọn họ không khỏi lo lắng cho tiền đồ của Thiếu chủ. Trong đêm đám cưới, phần lớn các đệ tử cùng tân khách đều uống đến say mèm, sáng sớm ngày thứ hai, tất cả mọi người ngủ rất muộn, nhưng cũng vào lúc này, Lăng Thiên Cung một lần nữa lại nghênh đón cao thủ của Tư Đồ gia tộc đến đây chuộc người. Vân hộ pháp vốn định đi bẩm báo tôn chủ, nhưng vừa tới ngoài cửa, đã nghe thấy bên trong có tiếng động mập mờ, hắn liền vội vàng dừng bước, lúc này mà tiến vào, chẳng phải là mình chịu chết hay sao?

Hơn nữa, cắt đứt chuyện tốt của tôn chủ, sẽ bị thiên lôi đánh xuống a, hay là hắn thức thời một chút, nghĩ phương pháp khác thôi. Hắn suy nghĩ một chút, nghe nói lần trước người Tư Đồ gia đến đây, là Tiểu Thiếu chủ đuổi đi, có lẽ lần này Tiểu Thiếu chủ cũng có thể đảm nhiệm được. Quyết định chủ ý xong, hắn liền xoay người hướng chỗ ở của Tiểu Thiếu chủ đi tới. Vân Tiểu Mặc đêm qua chiếm được chiếc nhẫn trữ vật xong, thì hưng phấn một đêm, đem đồ trong phòng toàn bộ cất vào, rồi lại lấy ra, bất diệt nhạc hồ (quên cả trời đất), chỉ còn chưa đem mình cất vào trong chiếc nhẫn trữ vật thôi.

Lúc Vân hộ pháp đi tìm hắn, hắn còn đang mơ mơ màng màng ngủ, Vân hộ pháp khuyên can mãi, mới đem được hắn từ trong chăn ôm ra. “Tiểu Thiếu chủ, một lát gặp người của Tư Đồ gia, ngàn vạn lần đừng sợ! Thuộc hạ có vẫn theo ở bên cạnh ngươi......” Vân hộ pháp có chút không yên lòng, vừa đi, vừa ghé vào lỗ tai hắn dặn dò. Sợ? Đáng tiếc trong đầu Vân Tiểu Mặc chưa từng có hai chữ này, trừ một chữ “Ngủ” thôi.

Vân Tiểu Mặc vừa ngáp, vừa xoa xoa ánh mắt, mơ hồ nói: “Phụ thân cùng mẫu thân đâu? Tại sao bọn họ không đi tiếp đãi khách nhân?” “Bọn họ......” Vân hộ pháp nhe răng có chút khó nói, suy nghĩ một chút nói tiếp, “Bọn họ đêm qua quá mệt mỏi, đến bây giờ cũng còn chưa tỉnh ngủ đâu.” “Tiểu Mặc cũng buồn ngủ, còn chưa ngủ đủ đâu.” Vân Tiểu Mặc vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên, bước đi cong cong quẹo quẹo, rất là ủy khuất.

“Nhưng mà Tiểu Thiếu chủ, tôn chủ cùng phu nhân ngày hôm qua mới vừa thành thân, tân hôn người không thích hợp ngày thứ hai gặp khách, ngươi thân là con của bọn họ, hẳn là thay bọn họ giải quyết mới phải.” “Vậy Vân thúc thúc cũng có thể tiếp đãi bọn hắn a.” “Tư Đồ gia là một trong thập đại gia tộc, thân phận của thuộc hạ không thích hợp cùng bọn họ một mình giao thiệp, chỉ có thân phận của Tiểu Thiếu chủ mới thích hợp. Tiểu Thiếu chủ chịu cực khổ chút ít, đi gặp bọn họ, rất nhanh là tốt, thấy xong rồi, ngươi có thể trở về ngủ tiếp.”

“Vậy cũng tốt!” Vân Tiểu Mặc vừa nghĩ tới gặp xong rồi còn có thể trở lại ngủ, liền gật đầu đáp ứng. “Tư Đồ gia tộc......Cái tên này nghe làm sao quen tai như vậy? Ta không phải là ở nơi đâu đó nghe qua rồi chứ?” Vân Tiểu Mặc nhức đầu, còn đang bị mê mang, nên đã sớm quên mất mình từng mời người ta ăn một bữa, còn thu người ta một vạn lượng tiền ăn. Trên trán Vân hộ pháp rơi xuống mấy cái hắc tuyến, Tiểu Thiếu chủ lại quên mất, trong lòng hắn rất là lo lắng, để cho Tiểu Thiếu chủ một mình đi gặp cao thủ Tư Đồ gia, đến tột cùng là đúng hay sai, hắn không cách nào phán đoán được.

“Tiểu Thiếu chủ không nhớ sao? Ngày đó......” cho nên Vân hộ pháp liền đem tình hình ngày đó kể lại một lần nữa, tuy nói ngày đó hắn không ở hiện trường, nhưng sau này nghe các đệ tử ở đó miêu tả sinh động như thật xong, ngay cả hắn cũng đối với Tiểu Thiếu chủ ôm chặt vạn phần kính ý. Thật là đen, cùng so sánh với tôn chủ, thì không thua kém bao nhiêu, không hổ là hay phụ tử, có tương lai thừa kế phụ thân! Vân Tiểu Mặc nghe hắn nói xong, liền bừng tỉnh đại ngộ, rốt cục nhớ lại hình như là có một sự việc như vậy. Song để cho trí nhớ hắn khắc sâu, không phải là việc hắn kiếm được một vạn lượng bạc, mà bởi vì hắn vừa ăn cơm vừa quan sát người ta biểu diễn tiết mục dùng đầu lưỡi nâng kiếm, đối phương còn không cẩn thận đem đầu lưỡi cắt trúng. Hắn vốn muốn học trò này, nhưng thấy nguy hiểm như vậy, mới bỏ qua ý niệm học tập trong đầu. “Không phải nói trong ba ngày phải chuộc người đấy sao? Hiện tại đã vượt quá ba ngày rồi......” Vân Tiểu Mặc bất mãn cau chân mày nhỏ, oán giận nói, “Người lớn mà không…giữ chữ tín rồi! Thật đáng ghét!”

Khóe miệng Vân hộ pháp co quắp lại, không khỏi vì người của Tư Đồ gia mà mặc niệm, đắc tội với Tiểu Thiếu chủ, sợ rằng so với đắc tội tôn chủ còn phiền toái hơn!.