Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 3 - Chương 5

Chương 005. Giúp ta đem nam nhân đổi đi

Tư Đồ Thanh Liên cuối cùng cũng từ trong xe ngựa đi ra, lúc vào cửa liền nghe được tiểu nhị cùng Vân Khê nói chuyện, nàng mấp máy môi, sau khi nghe được bốn chữ cực phẩm Huyết Yến, thì tốc độ nướt bọt trong miệng tiết ra cũng tăng nhanh theo. “Tiểu nhị, còn không mau tới đây chào hỏi bổn tiểu thư?” Không có ai tới đón tiếp nàng, nàng liền có vẻ mặt không vui. Tầm mắt mọi người đi theo thân ảnh của nàng, một chút xíu hoạt động, làm mọi người run run bả vai, nhịn cười cực kỳ thống khổ.

“Khách quan muốn gọi món gì?” tiểu nhị từ từ hướng nàng đi tới, tùy ý đem nàng dẫn tới một cái bàn trống, thái độ đãi khách cùng mới vừa nãy khác hẳn hoàn toàn. Tư Đồ Thanh Liên hướng về phía bàn Vân Khê nhìn một cái, rồi lạnh lùng nói: “Giống như bọn họ.” Tiểu nhị vẫy khăn lau trong tay, tùy ý phủi cái bàn, cao giọng la hét: “Mỗi món ăn đặc sắc đều mang lên một lượt “

“Từ từ, cực phẩm Huyết Yến kia đâu?” Tư Đồ Thanh Liên xoay người, vội vàng la lên. Tiểu nhị mang vẻ mặt quỷ dị rồi trên dưới đánh giá nàng, sau đó tươi cười nói: “Thật xin lỗi, quy định của khách sạn chúng ta, cực phẩm Huyết Yến chỉ tặng cho mỹ nhân hưởng dụng.” “Vậy còn không nhanh mang lên cho bổn tiểu thư một phần?” Đôi mày cao gầy thanh tú của Tư Đồ Thanh Liên nhếch lên, thần sắc ra vẻ đương nhiên.

Tiểu nhị có lòng tốt lập lại lần nữa: “Thật xin lỗi, quy định của khách sạn chúng ta, cực phẩm Huyết Yến chỉ tặng cho mỹ nhân hưởng dụng.” Hắn cố ý tăng thêm hai chữ “Mỹ nhân”. Những khách nhân còn lại đã sớm hiểu được ý tứ của hắn, cúi đầu chê cười ra tiếng. Ngụ ý, là Tư Đồ tiểu thư còn chưa đủ tư cách để có thể gọi hai chữ “Mỹ nhân”!

Đáng tiếc Tư Đồ Thanh Liên hoàn toàn không có chút giác ngộ bị người ta cười nhạo, lông mày vẫn cau lên như cũ, đập bàn nói: “Nàng là mỹ nhân, chẳng lẽ bổn tiểu thư không phải là mỹ nhân sao?” Tư Đồ Thanh Liên từ trước đến giờ tâm cao khí ngạo, hơn nữa cực kỳ tự phụ, đối với sự xinh đẹp của mình, cho tới bây giờ nàng đều có lòng tin mười phần, nơi nào chịu thừa nhận mỹ mạo của mình không bằng người ta? “Cái này sao...” tiểu nhị híp mắt, đem nàng từ trên xuống dưới đánh giá một lần, tươi cười nói, “Thật xin lỗi, tiểu nhân ánh mắt vụng về, cái vấn đề này sợ rằng phải hỏi chưởng quỹ chúng ta một chút, để cho hắn tới tự mình đưa ra quyết định.”

Tiếng chê cười chung quanh càng lớn, có phải mỹ nhân hay không, còn phải mời chưởng quỹ tới quyết định, đây tuyệt đối là sự vũ nhục rất lờn Vân Khê nở nụ cười yếu ớt, tò mò đánh giá tiểu nhị, nàng cảm thấy hắn có chút quỷ dị. Tướng mạo thì bình thường không có gì lạ, nhưng hết lần này tới lần khác lại có một đôi mắt phát sáng cơ trí, trong thoáng chốc làm cho người ta sinh ra ảo giác, một đôi mắt như vậy, không nên có ở trên người tiểu nhị lớn lên bình thường như vậy. “Ngươi… “ Tư Đồ Thanh Liên nhất thời mặt đỏ tới mang tai, nói không ra lời đồng thời chật vật bốc lên lửa giận.

Đáng giận, thật sự là đáng giận! Chỉ là một tiểu nhị của khách sạn, mà dám coi thường nàng như thế? “Gọi chưởng quỹ các ngươi ra đâu! Cẩu nô tài mắt chó không biết nhìn người, bổn tiểu thư muốn để cho chưởng quỹ các ngươi đuổi việc ngươi! Hiện tại, hắn đã sợ chưa?

Tư Đồ Thanh Liên cười lạnh, bất quá chỉ là một tiểu nhị nho nhỏ, nên chưởng quỹ bọn họ cũng sẽ không vì giữ được một tiểu nhị, mà đắc tội với Thất tiểu thư Tư Đồ gia. Tiểu nhị mặt không đổi sắc, cố ý đem khăn lau trong tay ở trước mặt nàng lắc lắc, thuận miệng nói: “Vậy ngươi từ từ chờ.” “Thái độ ngươi như vậy là gì? Có tin bổn tiểu thư giết ngươi hay không?” Tư Đồ Thanh Liên xanh mặt, lời nói mau lẹ thần sắc nghiêm nghị hỏi.

“Tiểu thư xin bớt giận, chưởng quỹ chúng ta rất nhanh sẽ tới đây.” Lúc này, một gã tiểu nhị khác chạy vội tới, đem tiểu nhị mới vừa gây chuyện lôi kéo đi. Ánh mắt liếc về phía tên tiểu nhị lúc trước còn còng lưng xuống như chỉ trong nháy mắt đột nhiên đứng thẳng lên, Vân Khê cười khẽ một tiếng: “Có ý tứ.” Không bao lâu sau, một gã trung niên nam tử bốn mươi mấy tuổi bước nhanh từ trong đi ra sảnh đường, hướng phía bàn Vân Khê mà đến, phía sau hắn còn đi theo hai gã tiểu nhị, trong tay mỗi người đều bưng một chung, chẳng qua gã tiểu nhị mới vừa đi ra ngoài chào hỏi đã không thấy.

“Tiểu điếm trong vòng một ngày mà có hai vị mỹ nhân tới, thật là vinh hạnh của tiểu điếm!” Trung niên nam tử nho nhã trầm ổn, vẻ mặt mỉm cười, một đôi mắt đặc biệt có thần. “Tại hạ chính là chưởng quỹ của Bất Quy khách sạn, họ Nghiêm. Vị phu nhân này, cực phẩm Huyết Yến của ngài, xin chậm dùng!” Hắn tự mình đem chung bày ở trước mặt Vân Khê. “Nghiêm chưởng quỹ có lòng rồi!” Vân Khê không có chê ý tốt của hắn, lúc này nhấp một ngụm để thưởng thức, tinh tế thưởng thức, rồi gật đầu nói, “Không tệ, vừa vào miệng liền tan ngay, tươi mới nhẵn mịn, quả nhiên là Huyết Yến cực phẩm.”

Ánh mắt Nghiêm chưởng quỹ nhất thời sáng lên, vui vẻ nói: “Phu nhân vừa lòng, vậy tiểu nhân an tâm, ngày sau kính xin phu nhân chiếu cố nhiều hơn.” Vân Khê cười nhẹ không nói gì, tiếp tục thưởng thức Huyết Yến. Tư Đồ Thanh Liên ở một… bàn khác chờ có chút nóng nảy, vỗ bàn nói “Chưởng quỹ, khách sạn các ngươi làm thế nào chiêu đãi khách nhân vậy? Còn không mau đem một… chung Huyết Yến khác bưng tới đây cho bổn tiểu thư?”

Vốn còn muốn cùng tiểu nhị kia so đo, bây giờ nhìn thấy Vân Khê đang hưởng thụ, nàng cũng mở miệng chen vào, vì chờ không được nên phải theo sát hắn đòi hỏi. Nghiêm chưởng quỹ vẻ mặt ngơ ngác, lắc đầu nói: “Thật xin lỗi, quy định của khách sạn chúng ta, cực phẩm Huyết Yến chỉ tặng cho mỹ nhân hưởng dụng. Cho nên chỉ chuẩn bị hai phần, không có dư thừa.” Sắc mặt Tư Đồ Thanh Liên càng thêm xanh mét, lời của hắn lại cùng tiểu nhị lúc trước giống nhau như đúc, có chủ mưu muốn nàng tức chết sao?

“Ngươi không phải là chuẩn bị hai phần sao? Chẳng lẽ một mình nàng mà uống hai phần?” “Không sai a, đã chuẩn bị hai phần. Hai vị mỹ nhân, mỗi người một phần.” Trước ánh mắt kinh ngạc soi mói của Tư Đồ Thanh Liên, Nghiêm chưởng quỹ cười cười xoay người, tự mình đem một… chung cực phẩm Huyết Yến khác bưng đến trước mặt Đoan Mộc Tĩnh. Hắn còn tỉ mỉ vì nàng mà mở nắp chung, vừa nói: “Phần này là chuẩn bị cho vị tiểu mỹ nhân đây. Tiểu thư nhỏ, xin chậm dùng!”

“Cám ơn chưởng quỹ bá bá!” Đoan Mộc Tĩnh lễ phép đáp tạ. Tư Đồ Thanh Liên giật mình ngay tại chỗ, lòng tự ái chịu đả kích nặng nề. Thì ra hai vị mỹ nhân trong miệng hắn, là tính cả cô bé kia, ngược lại thì nàng đến hai chữ mỹ nhân cũng không dính nổi, càng đừng nói là có thể được đặc thù ưu đãi. Tư Đồ Thanh Liên giận đến phát run, hai tay nắm chặc.

Hắn rốt cuộc là thứ gì, lại dám vũ nhục nàng như thế? Vừa muốn đập bàn phát tác, hai mắt nàng liền thấy Long Thiên Tuyệt đang uống trà, cử chỉ của hắn ưu nhã cao quý, giở tay nhấc chân, hiển thị rõ phong lưu, nàng nhìn thấy thế cũng không nhịn được một trận si mê. Không được, nàng không thể ở trước mặt hắn lộ ra bộ mặt bất nhã, phải để lại ấn tượng tốt cho hắn, cho nên, lời mắng người đến khóe miệng, thì toàn bộ bị nuốt trở về trong bụng của nàng.

Cùng lúc đó, Tư Đồ Thanh Liên lại hướng Vân Khê quăng đi một ánh mắt lợi hại, nàng càng nhìn Vân Khê càng không vừa mắt. Tại sao cùng đi tiểu tiện, mà cuối cùng bị rắn độc cắn lại là nàng, bị mọi người cười nhạo cũng là nàng? Tại sao nàng ta lại có một trượng phu ưu tú xuất sắc như vậy, mà nàng thì ngay cả liếc mắt hắn cũng không thèm nhìn nàng? Còn có, tại sao nàng ta có cực phẩm Huyết Yến biếu tặng, mà nàng không có?

Càng nhìn Vân Khê thì càng thấy đáng hận hơn so với tên tiểu nhị đùa cợt nàng! Lúc này, Tư Đồ Đức vốn đã chạy không thấy bóng dáng đột nhiên xông vào khách sạn. “Thất tiểu thư, Thất tiểu thư......”

Tư Đồ Thanh Liên vừa thấy hắn, nhất thời sắc mặt xanh mét, thật vất vả mới đè xuống lửa giận, lúc này lập tức bạo phát lên: “Ngươi còn dám tới gặp ta? Cút cho ta!” Tư Đồ Đức lui về phía sau mấy bước, lắp bắp nói: “Thất, Thất tiểu thư, ngươi hãy nghe ta nói, ta, ta có tin tức quan trọng!” Kiếm bên hông Tư Đồ Thanh Liên rút ra một nửa, con mắt trừng hướng hắn, quát lên: “Ngươi tốt nhất là thật sự có tin tức quan trọng, nếu không......”

“Tuyệt đối là thật! Tiểu nhân bảo đảm.” Tư Đồ Đức cẩn thận từng li từng tí tiến lên trước một bước, ghé vào bên tai Tư Đồ Thanh Liên nói nhỏ mấy câu. Tư Đồ Thanh Liên sắc mặt khẽ biến hóa, sau đó thu hồi sắc mặt giận dữ, mép môi từ từ nở ra nụ cười: “Thật tốt quá! Vậy chúng ta hãy nhanh chóng lên đường!” Mọi người chung quanh nhất thời dựng lên lỗ tai lắng nghe, muốn biết rốt cuộc là cái tin tức quan trọng gì, đáng tiếc Tư Đồ Đức hạ giọng nói quá nhỏ, bọn họ không cách nào nghe được.

Tư Đồ Thanh Liên nhếch môi, lạnh lùng quét qua tất cả mọi người có ý đồ nghe trộm, ánh mắt của nàng cuối cùng rơi vào trên người Long Thiên Tuyệt. Dọc theo đường đi nàng vẫn tìm không được cơ hội cùng hắn tiếp xúc, trước mắt, thật vất vả mới có cơ hội, sao nàng lại dễ dàng bỏ qua chứ? Đang lúc mọi người bị ánh mắt kinh dị của nàng nhìn soi mói, thì nàng đã cất bước đi về phía chỗ ngồi của Long Thiên Tuyệt, cách hắn hai bước thì đứng lại, nhẹ nhàng cười một tiếng nói: “Vị công tử này, có thể nói chuyện riêng một chút hay không? Ta có tin tức rất quan trọng muốn nói cho ngươi biết, ngươi tuyệt đối sẽ cảm thấy hứng thú.” tiếng nói vừa ra khỏi miệng chưa bao giờ mềm mại đáng yêu như thế, cả đám nghe được toàn thân đều nổi lên da gà. Tư Đồ Thanh Liên đôi mắt mang ánh sáng mỵ hoặc, mong đợi ngắm nhìn Long Thiên Tuyệt, nàng rất có lòng tin hắn nhất định sẽ đối với tin tức của nàng mà cảm thấy hứng thú.

Vân Khê tiếp tục phối hợp gắp đồ ăn, thật giống như không biết có người đang cố gắng dụ dỗ nam nhân của nàng, song không có ai thấy, ở trong ánh mắt mà nàng hơi rũ xuống, có một tia tinh quang khiếp người che ở đáy mắt. Chuyện rắn độc lúc trước còn không có làm cho nàng ta nhớ kỹ, bây giờ còn dám đến câu dẫn nam nhân của nàng? Lá gan không nhỏ a! Vân Khê dưới đáy lòng hừ hừ, nàng không có nhìn Long Thiên Tuyệt, nhưng là thần trí của nàng lấy tư thái cường thế đem phạm vi vài thước quanh người vây vững vàng khóa lại.

Long Thiên Thần nhìn đại ca xong rồi lại nhìn đại tẩu một chút, vẻ mặt xem kịch vui, hắn phải bội phục dũng khí của Tư Đồ Thanh Liên, người nào lại không quyến rủ, lại đi quyến rủ đại ca của hắn, hơn nữa còn làm trò ở trước mặt đại tẩu? Đây không phải là có lòng muốn chết sao? Ở ánh mắt mong chờ của mọi người, Long Thiên Tuyệt rốt cục miễn cưỡng mở miệng nói: “Sao ngươi biết ta sẽ cảm thấy hứng thú?” Ánh mắt của hắn quét nhẹ về hướng Vân Khê, thấy nàng chỉ lo vùi đầu ăn, không để ý tới bên này, trong lòng hơi có chút mất mác, chẳng lẽ nàng không lo lắng hắn sẽ bị nữ nhân khác hấp dẫn sao? Rốt cục Tư Đồ Thanh Liên cũng chờ được câu nói đầu tiên hắn nói với mình, tâm tình không khỏi kích động, hai mắt sáng quắc, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nhất thời phát ra ửng hồng. Nói thế nào đi nữa, thì dựa vào vẻ thùy mị của nàng, làm sao có thể không gây được sự chú ý của hắn chứ?

Nàng lộ liễu khoe ra dáng người, vừa kề sát hắn thêm mấy phần, rồi cúi đầu đến bên tai hắn nói nhỏ: “Chuyện này có quan hệ đến Xích đầu linh cô......” Đôi môi đỏ của khẽ khép khẽ mở, khi nói chuyện, còn cố ý hướng trong tai hắn thổi hơi, nói ra thì nàng cũng đi theo di nương trong nhà học qua chút ít mị thuật nữ nhân, biết làm như thế nào mới có thể thành công trêu chọc một nam nhân. “Răng rắc”Một tiếng vang lên, đũa trúc trong tay Vân Khê gãy đôi. Người ngồi quanh bàn nhất thời đều đem ánh mắt quăng về phía nàng, mặt Vân Khê không đổi sắc, thật giống như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, nở nụ cười nhẹ, quay đầu đối với Nghiêm chưởng quỹ nói “Phiền toái chưởng quỹ giúp ta đổi lại đôi đũa khác, đũa các ngươi chất lượng thật sự quá tệ.”

“Phu nhân xin chờ một chút, đôi đũa mới rất nhanh liền đưa lên cho ngài.” Nghiêm chưởng quỹ ôm lấy nụ cười, nụ cười rất quỷ dị, tùy ý hướng về phía tiểu nhị ra dấu, tiểu nhị liền đi thay đũa trúc. Ánh mắt của Long Thiên Tuyệt nhàn nhạt quét nhẹ gương mặt ra vẻ vô sự của Vân Khê, khóe miệng khẽ tràn ra nụ cười giảo hoạt, thì ra là nàng quan tâm hắn, chẳng qua chỉ giả vờ làm ra vẻ hào phóng thôi. Hắn cười mà không nói, đột nhiên rất muốn xem thần sắc ghen tuông của nàng một chút, thấy nàng vì mình mà ghen, lòng tự ái chủ nghĩa Đại nam nhân của hắn có thể nhận được thỏa mãn thật lớn. Tư Đồ Thanh Liên lạnh lùng liếc Vân Khê một cái, nâng cao cằm, hướng nàng thị uy, sau đó lại tiếp tục ghé vào bên tai Long Thiên Tuyệt nói: “Công tử nhất định là cảm thấy hứng thú đối với Xích đầu linh cô chứ? Ta hiện tại nhận được một tin tức rất quan trọng về chuyện Xích đầu linh cô. Ở đây nhiều người rất phức tạp, nếu như công tử muốn biết, hãy cùng ta dời bước đến nơi khác, để ta từ từ nói cho công tử biết.”

“Nga?” Long Thiên Tuyệt mang giọng lười biếng, kéo dài thanh âm, ánh mắt chứa đựng hứng thú vẫn ở trên mặt Vân Khê đảo quanh như cũ, nhưng hắn lại không biết mình đang đùa với lửa, đang khiêu chiến đến sự giới hạn của người khác. “Răng rắc” lại một tiếng giòn vang, một… đôi đũa trúc khác cũng bị bẻ gảy. Vân Khê quay đầu, nhìn lại vẻ mặt đùa bởn của Long Thiên Tuyệt, nhếch mày mở miệng nói: “Phiền toái chưởng quỹ, giúp ta đem nam nhân đổi đi!”

Nghiêm chưởng quỹ sửng sờ, nhưng ngay sau đó đã phản ứng lại, tiếng cười trộm khẽ vang lên. “Khụ khụ......” Long Thiên Tuyệt ho nhẹ, biết mình chơi đùa hơi quá, nên sắc mặt hắn nghiêm lại, hướng về phía Tư Đồ Thanh Liên lạnh lùng nói, “Thất tiểu thư, nếu như ngươi muôn nói cho ta biết, hiện tại người Đoan Mộc Gia tộc đang tấn công Lăng Thiên Cung, đúng là thời cơ tốt nhất để chúng ta trộm Xích đầu linh cô…, thì ta nghĩ ngươi hà tất phải làm điều thừa.” “Làm sao ngươi biết?” Tư Đồ Thanh Liên ngạc nhiên vạn phần, không khỏi bật thốt lên, nàng bất quá chỉ mới vừa nhận được tin tức thôi, hắn làm như thế nào mà biết được?

Nghe thấy đượctin tức kia, những người khác cũng sôi trào theo. “Cơ hội như thế, chúng ta còn chờ cái gì? Nếu là bỏ lỡ cơ hội lần này, đợi đến thủ vệ Lăng Thiên Cung ra tay, chúng ta cái gì cũng lấy không được.” “Đúng, thừa dịp hiện tại!”

“……………” Tư Đồ Thanh Liên vốn muốn bán một cái nhân tình cho Long Thiên Tuyệt, để lấy lòng hắn, ai ngờ hắn không muốn nhận. Hiện tại tốt rồi, tất cả mọi người đều biết tin tức kia, nàng cũng đừng mong lợi dụng cái gì nữa. Mọi người nghị luận một phen, rồi rối rít quyết định lập tức chạy tới Lăng Thiên Cung.

“Thiên Tuyệt, chúng ta cũng đi thôi.” Vân Khê nghĩ đến người của Đoan Mộc Gia tộc giờ phút này đang tấn công Lăng Thiên Cung, thì thần sắc trở nên nghiêm nghị, dù sao tai họa này là nàng rước lấy cho Long Thiên Tuyệt, nên trong lòng có chút đau lòng. Long Thiên Tuyệt hạ giọng an ủi: “Đừng lo lắng! Lăng Thiên Cung nếu dễ dàng bị đánh hạ như vậy, tôn chủ ta đây chẳng lẽ chỉ biết ngồi không.” Đưa mắt nhìn cả đám người chờ rời đi, Nghiêm chưởng quỹ tà tà tựa ở cánh cửa, khóe môi gợi lên nụ cười giảo hoạt.

“Thú vị, hiếm khi được thấy tôn chủ kinh ngạc! Xem ra sau này muốn ở Lăng Thiên Cung có cuộc sống tốt, toàn bộ dựa vào vị tôn chủ phu nhân này......” Hắn vừa lầm bầm lầu bầu, vừa kéo mặt nạ da người trên mặt xuống, lộ ra một khuôn mặt nam tử âm nhu yêu nghiệt. Quay đầu lại, hướng phía tiểu nhị phân phó mấy câu, thân ảnh kia chợt lóe, giống như luồng khói xanh biến mất ở cửa khách sạn. Đường nhỏ đi thông Lăng Thiên Cung có hai đường, cửa ải thứ nhất là đại lộ nối thẳng Lăng Thiên Cung, đã bị Đoan Mộc Gia tộc quang minh chánh đại mà đến chọn, những người đi chọn đường đó, giờ phút này song phương đang chiến đấu đang lâm vào giai đoạn gay cấn; còn có một cái đường nhỏ khác, cỏ cây sanh u, rậm rạp âm tùm, nhưng lại có phong cảnh mê người, như đi vào tiên cảnh. Bình thường những thứ người có mục đích lén lút cũng sẽ lựa chọn đi đường nhỏ này, mượn rừng cây sum xuê bí mật che dấu hành tung của bọn họ, song bọn họ lại không biết đường nhỏ mà họ chọn so sánh với đại lộ thì càng thêm hung hiểm, trạm gác ngầm so sánh với đại lộ càng dày đặc hơn rất nhiều.

Làm đoàn người Vân Khê mới vừa bước vào lối vào đường nhỏ, cũng đã có mười mấy nơi âm thầm theo dõi bọn họ, Lăng Thiên Cung có phương thức truyền tin tức của riêng mình, nên chỉ chỉ trong chốc lát, tin tức liền từ lối vào truyền đến trong tai Vân hộ pháp đang trấn giữ ở Lăng Thiên Cung. “Tôn chủ bọn họ tới thật là nhanh, Viêm hộ pháp đi đón tôn chủ rồi sao?” Vân hộ pháp đang cúi đầu nghiên cứu bản đồ Lăng Thiên Cung, đem từng cây cờ màu đỏ nhỏ cắm ở vị trí tương ứng, đâu vào đấy. “Bẩm Vân hộ pháp, Viêm hộ pháp tự mình đi Bất Quy khách sạn, dọc đường đều tiếp ứng tôn chủ.”

“Vậy thì tốt!” cờ đỏ trong tay Vân hộ pháp bỗng nhiên giăng đầy vị trí, sau đó suy tư, nói, “Đi nói cho Băng hộ pháp, vừa đánh vừa lui, đem đám lão già kia dẫn vào Lưu tiến trận, ta muốn để cho bọn họ chỉ có tiến mà không có lui!” “Dạ, thuộc hạ đi liền.” Đệ tử vừa mới rời đi, thì một lão giả chống quải trượng từ từ tiến bước vào đại đường, lão giả niên kia kỉ không dưới năm mươi, miếng vải đen che thân, ngay cả khuôn mặt cũng che lại trong lụa đen, mang theo vài phần cảm giác thần bí. Tóc mai của bà có vài sợi tóc trắng, cái trán mượt mà cùng nơi khóe mắt có mấynếp nhăn, còn lại toàn bộ khuôn mặt đều che ở dưới lụa đen, nhìn không rõ lắm. Chân của nàng thoạt nhìn có chút khập khễnh, kéo bước đi cũng nặng nề, không muốn khiến cho người chú ý cũng không được.

Vân hộ pháp nghe tiếng chân, lập tức để đồ trong tay xuống, cất bước tiến lên đón chào: “Dương bà bà, ngài làm sao lại tới đây?” Vân hộ pháp nhìn lão giả kia, trong mắt mang theo vài phần kính sợ, hắn tự tay dắt lấy bà, đem bà dẫn tới chỗ ngồi. “Có phải tôn chủ cùng Nhị công tử sắp trở về rồi hay không?” Dương bà bà vừa mở miệng, thanh âm liền khàn khàn giống như cưa gỗ rất khó nghe. Vân hộ pháp đã sớm có thói quen nghe giọng nói của nàng, cho nên không có chút nào biến đổi sắc mặt, cung kính bẩm báo: “Đúng vậy, lần này tôn chủ còn mang theo phu nhân tương lai cùng Tiểu Thiếu chủ trở về.”

“Phu nhân, Tiểu Thiếu chủ?” chân mày của Dương bà bà rõ ràng nhíu lại, giọng nói như cưa gỗ càng thêm khó lọt vào tai, “Tuyệt Nhi làm sao lại hồ đồ như thế, tùy tùy tiện tiện ở bên ngoài nhận hài tử, huyết mạch của Long gia sao có thể lẫn lộn như vậy? Tuyệt Nhi từ trước đến giờ rất biết tự hạn chế, không hề ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, làm sao đột nhiên có một đứa bé nhô ra như thế? Ai biết đứa bé kia có phải là họ Long hay là họ khác?” “Ta......Tin tưởng tôn chủ sẽ không có nhận sai.” Vân hộ pháp bộ dạng khó xử nhìn Dương bà bà, cả Lăng Thiên Cung cũng chỉ có là Dương bà bà là dám nói tôn chủ như vậy, mà hắn thì không dám tùy ý ở trước mặt tôn chủ nói ra lời này, mặc dù trong lòng có nghi vấn, hắn cũng không dám nói ra, bởi vì hắn tin tưởng tôn chủ, nếu đã nhìn nhận hài tử, thì tự có chủ ý của ngài. “Còn nàng kia nữa, sợ cũng không phải là nữ nhi nhà đứng đắn gì, nếu là người có gia giáo, sao lại chưa kết hôn mà có con?” Dương bà bà mày nhíu lại càng sâu hơn, suy nghĩ rồi liên tục nói, “Vân hộ pháp, ngươi đi thay ta tra rõ ràng lai lịch của nàng kia, đem thân thế của nàng điều tra rõ rồi hồi báo cho ta, ta tuyệt không cho phép huyết mạch của Long gia có bất kỳ nghi vấn gì.”

“Tốt, thuộc hạ nếu có thời gian, nhất định giúp bà bà tra.” Vân hộ pháp ngượng ngùng đáp lời. “Đừng cho là ta già rồi, ngươi nghĩ tùy tiện lừa dối ta! Ta hai mắt mờ rồi, nhưng mà lòng cũng không mù, ta hạn cho ngươi trong vòng ba ngày, phải cho ta câu trả lời chắc chắn.” Dương bà bà chống quải trượng, đứng lên, vừa khập khễnh mà thẳng bước đi ra ngoài. Vân hộ pháp dùng sức lau mồ hôi, làm người thật khó a!

Nghe giọng nói của Dương bà bà, tựa hồ không quá hoan nghênh phu nhân cùng Tiểu Thiếu chủ đến, hắn không khỏi có chút bận tâm, lo lắng thay cho phu nhân cùng Tiểu Thiếu chủ, nhưng mà nghĩ lại, Dương bà bà khó dây dưa, phu nhân cũng không phải là chủ nhân dễ trêu, đến tột cùng ai thắng ai thua, còn không có biết đâu! Hắn một lần nữa trở lại bản đồ trước mắt, ngón tay chỉ vào hướng một bộ phận nhỏ bằng ngón tay đã bị cờ xí bao quanh, nơi đó chính là nơi Xích đầu linh cô sinh trưởng. Môi hắn khẽ vẽ lên một đường cong, trong lòng đoán chừng giờ phút này bọn họ hẳn là đã tới nơi này. Đoàn người của Tư Đồ Thanh Liên vẫn dọc theo đường nhỏ đi về phía trước, lúc tình cờ quay đầu, Tư Đồ Thanh Liên chợt phát hiện hai đứa bé cùng hai người lớn đi theo ở bên cạnh Vân Khê đã không thấy bóng dáng, phút chốc nàng dừng chân lại, mang theo ánh mắt nghi ngờ nhìn chăm chú hai người Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt rồi từng bước đến gần.

“Làm sao chỉ còn hai người các ngươi?” “Có vấn đề sao?” Vân Khê lạnh lùng cau mày nói. Tư Đồ Thanh Liên càng ngày càng cảm thấy có cái gì đó không đúng, nên hồ nghi trên dưới đánh giá bọn họ.

Lúc này, Tư Đồ Đức từ phía trước vòng trở lại, bẩm báo: “Thất tiểu thư, phía trước chính là nơi trồng nấm linh chi. Căn cứ kinh nghiệm của thuộc hạ, chung quanh nơi đó nhất định có không ít cao thủ mai phục, chúng ta tốt nhất hãy phái mấy người đi đánh trận đầu trước, đểdò thám hư thật.” “Có đạo lý.” ánh mắt hồ nghi của Tư Đồ Thanh Liên tiếp tục hướng ở trên người của Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt, giây lát sau, nàng bỗng nhiên đưa tay chỉ hướng vào Vân Khê, “Ngươi, đi dò thám thật hư!” “Tại sao phải là ta?” Nàng ra rõ ràng là muốn mượn tay của Lăng Thiên Cung để hại chết nàng, sau đó tiếp tục mơ tưởng nam nhân của mình, cái này nha, thật là độc ác!

“Ngươi không có can đảm, không dám đi hả?” Tư Đồ Thanh Liên quăng ra một ánh mắt khiêu khích. A, phép khích tướng? “Ta có thể đi, trừ phi ngươi theo ta cùng đi.” Vân Khê nở nụ cười, quẳng trở lại cho nàng một ánh mắt tràn đầy khiêu khích giống như trước.

Tư Đồ Thanh Liên do dự, không dám mạo hiểm như vậy. “Ngươi đã không có can đảm, vậy tại sao ta phải mạo hiểm?” Vân Khê nắm cả cánh tay Long Thiên Tuyệt, miễn cưỡng nói. Tư Đồ Thanh Liên nhìn nàng nắm cánh tay Long Thiên Tuyệt, trong lòng ghen tỵ càng lan tràn, đột nhiên trong bụng hung ác, quả quyết nói: “Tốt, ta với ngươi cùng đi!”

Cùng lắm thì, thời điểm gặp nguy hiểm, lấy nàng ta làm bia đở đạn! Long Thiên tuyệt không có ngăn cản các nàng, nụ cười chứa đựng vẻ cao thâm, đưa mắt nhìn các nàng rời đi. Mọi chú ý của người khác toàn bộ tập trung ở trên người hai cô gái, nên Long Thiên Tuyệt đột nhiên ẩn mình vào trong rừng cây sum xuê, không thấy bóng dáng, đáng tiếc không có ai phát hiện. Hai người Vân Khê cùng Tư Đồ Thanh Liên một trước một sau, hướng khu vườn trồng đầy Xích đầu linh cô đi tới, thần sắc hai người khác hẳn nhau. Vân Khê đi ở phía trước, vẻ mặt thản nhiên, giống như là đang đi dạo hậu hoa viên nhà mình, sự thật quả là như thế, mà Tư Đồ Thanh Liên thì một tay nắm chuôi kiếm ở bên hông, cẩn thận từng li từng tí quan sát bốn phía, rồi nhắm mắt theo đuôi.

Bốn phía im ắng, trừ tiếng chim hót ở sâu trong rừng, thì cũng không nghe được bất kỳ tiếng vang nào, nơi nào giống như có bộ dạng mai phục? Hiện tại phần lớn nhân mã của Lăng Thiên Cung đều ở đại lộ đối phó người Đoan Mộc Gia tộc, có lẽ nơi này hoàn toàn không có cái gì gọi là mai phục cùng thủ vệ, song nàng không dám có chút thư giản, giữ được mạng nhỏ quan trọng hơn. Hai gã đệ tử ẩn thân ở trong bóng tối thấy có hai cô gái hướng bọn họ đi tới, hai người đang rãnh rỗi tới nhàm chán, bắt đầu ra dấu tay khoa tay múa chân.

“Hai nàng rốt cuộc người nào mới là tôn chủ phu nhân?” “Không cần hỏi, nhất định là cô gái lớn lên đẹp nhất kia!” “Ánh mắt ta không tốt, thấy không rõ người đẹp nhất, ngươi chỉ cho ta, rốt cuộc là người nào?”

“Chính là người đi phía trước! Mặc quần áo trắng, vóc người rất tốt, dung mạo rất đẹp đó kia......” “Chậm, chậm, ngươi có thể làm chậm lại hay không? Ta xem không rõ —...” “Viêm hộ pháp cũng thiệt là, biết rõ mắt ngươi không tốt, còn đem ngươi phái tới nơi này cắm điểm. Vạn nhất tính sai, đem tôn chủ phu nhân đắc tội, vậy chúng ta chẳng phải là chịu khổ sao?”

“Đã bảo ngươi ra dấu chậm rồi, làm sao ngươi lại càng khoa tay múa chân nhanh hơn thế? Ta hoàn toàn theo không kịp.” Hai người khua tay múa chân ra dấu, nói chuyện với nhau đến khí thế ngất trời, mà bên Vân Khê cùng Tư Đồ Thanh Liên thì đã đi vào trong ruộng Xích đầu linh cô..