Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 3 - Chương 91

Chương 092. Cả nhà ngươi đều là ngu ngốc!

Ở cánh rừng Nam Diện, Đao Phong suất lĩnh mọi người Đao gia giờ phút này đang lâm vào trong trận ác chiến, đội ngũ nguyên bản hơn mười người, hiện tại chỉ còn lại có rải rác có mấy người, không phải do Đao gia thực lực quá yếu, mà là lực lượng của đối phương quá mức cường đại rồi. “Ngươi chính là Liệt trưởng lão của Thánh cung? Ta đã đem thần khí giao ra, vì sao còn muốn đuổi tận giết tuyệt?” Đao Phong toàn thân đầy máu, một tay vịn phụ thân của mình, một tay cầm trọng kiếm, để mở một đường máu. Lão gia chủ Đao gia nhắm hai mắt, hơi thở mong manh, căn bản là không cách nào đứng thẳng. Đao Phong chỉ có thể ở một bên cố đỡ lấy phụ thân, một bên cùng địch nhân chém giết, một thanh trọng kiếm trong tay hắn quơ đến uy vũ sinh phong, sắc bén phi thường.

Liệt trưởng lão nhẹ nhàng mà đứng ở trên cây, từ nơi cao nhìn xuống, tay hắn cuốn lại, đem ngân tiêu rút ra khỏi môi bờ, thần sắc kiêu căng nói: “Thánh cung chúng ta muốn ai chết thì kẻ đó phải chết, đâu cần gì lý do?” “Vô sỉ!” Đao Phong con ngươi trầm xuống càng sâu, kích ra một đạo ánh sáng lạnh, “Tốt! Đã như vậy, chúng ta sẽ cùng nhau đồng quy vu tận! Mang một mạng của Đao Phong ta, đổi vài chục con chó Thánh cung của các ngươi, đáng giá!” Đao Phong trong miệng mặc niệm cái gì đó, một vật vốn giấu ở trong ngực Liệt trưởng lão đột nhiên kịch liệt nhảy lên, cuối cùng lại từ trong ngực của hắn bậc đi ra.

“A, thần khí!” Liệt trưởng lão sắc mặt kinh biến, thốt ra nói, “Ngươi đã khiến thần khí nhận chủ rồi?” Tuấn dung tục tằng của Đao Phong lạnh lùng vài phần, thần khí thoát ly khỏi Liệt trưởng lão, liền bay trở về lòng bàn tay của Đao Phong, ánh sáng lạnh tăng vọt, phóng xuất ra vô hạn lực lượng, phảng phất như có thể nuốt hết Thiên Địa! “Đi mau ——” Liệt trưởng lão cả kinh quát lên, dùng tốc độ bình sinh nhanh nhất mà trốn chạy, hắn hoảng sợ chạy thục mạng, thân ảnh rất nhanh bị dìm ngập trong vô hạn ánh sáng lạnh.

Ở lối vào Bạch Hổ lâm, có năm người dừng lại, ngửa đầu nhìn về phía cánh rừng Nam Diện nơi nguồn sáng mạnh đang tăng vọt, một lần nữa lộ ra vẻ khiếp sợ. “Quá càn rỡ! Rõ ràng là liên tục sử dụng thần khí lực lượng, người này hoàn toàn không có đem Tam Đại Thánh Địa chúng ta để vào mắt, nếu như để cho ta biết rõ người này là ai, ta nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn!” nam tử áo bào trắng cầm đầu tức giận nói. Phía sau hắn là một nam tử trẻ tuổi cũng mặc áo bào trắng nói: “Trong tay hắn có thần khí, cho dù chúng ta muốn đuổi bắt hắn, chỉ sợ cũng không dễ a.”

Mắt phượng như mực xẹt qua một đạo ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, nam tử áo bào trắng trong lòng cười lạnh, Tam Đại Thánh Địa thì như thế nào? Bất quá là dựa vào uy danh trăm ngàn năm trước của tổ tiên đã lập nên sự nghiệp to lớn mà tác uy tác phúc thôi, cái gì quy củ định chế, cái gì trọng tài thưởng phạt, có lẽ nên thấy rõ tình thế là bọn hắn mới đúng, hiện nay cả Ngạo Thiên đại lục, ai mà còn ngoan ngoãn ngồi đợi tại đó, chờ người Tam Đại Thánh Địa đến mà xét xử bọn họ? “Sợ cái gì? Đừng quên, Tam Đại Thánh Địa chúng ta có vu linh chuyên môn khắc chế thần khí, lúc trước khi ta xuất môn, Các trưởng lão của Bạch Sa đảo chúng ta cố ý đem trang bị vu linh cho ta, mệnh ta cần phải đem người tự tiện sử dụng thần khí bắt trở về, để hắn tiếp nhận xét xử của Tam Đại Thánh Địa, một khi hắn thừa nhận tội danh, như vậy tội danh Dạ Thập Thất phóng túng tội phạm, lừa gạt hội trưởng lão thành lập. Đến lúc đó các trưởng lão nhân cơ hội làm khó dễ, hắc hắc…” lão giả áo bào trắng lành lạnh nở nụ cười, một bộ dạng nhất định phải được. “Vu linh?” nam tử áo bào trắng kinh ngạc, chưa từng nghe ngửi qua chuyện trên đời này còn có vật có thể khắc chế thần khí.

“Sư huynh, ngươi có chỗ không biết, vu linh này chính là chí bảo của Tam Đại Thánh Địa chúng ta, mỗi nhà đều có một pho tượng vu linh. Uy lực của bọn nó không thể so với thần khí, thậm chí còn là khắc tinh của thần khí. Trăm ngàn năm trước, Tam Đại Thánh Địa ta chính là dựa vào uy lực của vu linh mới chiến thắng người xâm nhập đến từ đại lục khác, ngay cả tai nạn hơn mười năm trước đây, cũng toàn bộ dựa vào uy lực của vu linh, mới bảo vệ Ngạo Thiên đại lục an bình, nên không thể bỏ qua công lao của vu linh.” một bạch bào nam tử khác nói. “Thì ra là thế, trên đời này chẳng lẽ không có vật có thể chiến thắng vũ khí vu linh sao?” “Là có, bất quá rất làm ra…”

Hai Sư huynh đệ còn muốn nhằm vào cái đề tài này tiếp tục nói chuyện, thì lúc này hai hắc bào nam tử còn lại có chút không nhịn được, thúc giục: “Đừng nhiều lời, chúng ta phải tranh thủ thời gian vào rừng a, nếu để người đó chạy, cho dù có Vu Linh cũng không hữu dụng.” Năm người không hề nói gì nữa, xoay người, lần lượt tiến vào Bạch Hổ lâm. Cánh rừng Nam Diện, đoàn người Vân Khê nhắm hướng bắc mà đi, chạy tới hiệp trợ Đao gia thoát hiểm. Đi đến nửa đường, chợt thấy phía trước có gió mạnh hung mãnh đánh úp lại, long Thiên Tuyệt vội vàng tung kết giới bảo vệ mọi người.

“Đó là lực lượng thần khí!” Vân Khê quen thuộc loại lực lượng kinh người này, nhớ tới lúc trước Mạnh Lạc Thu cưỡng chế sử dụng thần khí, lâm vào cảnh tượng bạo nổ mà chết, nàng không khỏi địa vì Đao Phong mà lo lắng, dù sao ngoại trừ nàng ra, nàng còn chưa thấy qua có những người khác thành công khi sử dụng lực lượng thần khí. “Đao đại ca sẽ không xảy ra chuyện chứ?” Long Thiên Tuyệt nói: “Yên tâm, Đao Phong thực lực không tầm thường, hắn có thể khống chế tốt lực lượng thần kh. Bất quá…”

“Bất quá cái gì?” “Sau khi sử dụng lực lượng thần khí, thân thể kẻ đó sẽ có một thời gian ngắn trống rỗng, trong đoạn thời gian này, kẻ đó sẽ suy yếu nhất. Nếu như lúc này, mà có người công kích, như vậy chỉ sợ dữ nhiều lành ít.” Vân Khê rùng mình, nói: “Chúng ta hãy mau đi tới, trong rừng Bạch Hổ ẩn dấu không ít thi khôi của Thánh cung, những này thi khôi sau khi chịu đựng lực lượng thần khí công kích xong, chưa hẳn sẽ tiêu vong. Nếu như bọn họ lần nữa sống lại, công kích Đao đại ca, như vậy thì rất nguy hiểm.”

“Nàng nói không sai! Chỉ cần người khống chế thi khôi còn sống, thi khôi vẫn có thể sống lại.” Long Thiên Tuyệt nói. Xa xa trên mặt đất, cột ánh sáng lạnh dần dần yếu xuống, chỗ thừa nhận áp lực của kết giới cũng đã biến mất. Long Thiên Tuyệt thu hồi kết giới, suất lĩnh mọi người hoả tốc chạy tới địa điểm phát sinh, chờ bọn hắn đến nơi đó, lại phát hiện đã có một nhóm người ngựa đã trước bọn họ một bước tới đây.

Trong đám người, hắn một thân Tử Y rực rỡ, thâm trầm mà cao quý, như hạc giữa bầy gà. Vân Khê liếc mắt nhìn hắn, trong nội tâm thấy quái lạ, hắn là khi nào thì tới Bạch Hổ lâm, hết lần này tới lần khác lại có thể đuổi trước bọn nàng một bước đến đây? Hách Liên Tử Phong đã nhận ra bọn họ đến, nên từ trong đám người quay đầu, bộ mặt nghiêm khắc không có chút nào biến hóa, ánh mắt của hắn nhàn nhạt đảo qua Vân Khê, sau đó xẹt qua long Thiên Tuyệt, lạnh lùng mà xa cách, coi như bọn họ chưa bao giờ quen biết qua.

Hắn quay đầu, đem Đao Phong đang hôn mê tự trên mặt đất nâng dậy, dùng chưởng chuyển vận Huyền khí. Vân Khê tầm mắt chợt chuyển dời đến trên người đao phong, ánh mắt hơi trầm xuống, nhiều hơn vài lo lắng. Quả nhiên, hắn vì vận dụng lực lượng thần khí mà nhận lấy phản phệ, nếu không có như thế, thì sao hắn lại lâm vào hôn mê? “Hắn tới thật đúng là kịp thời.” giọng điệu Long Thiên Tuyệt hơi trào phúng khi nói câu này.

Vân Khê tâm thần lay động, sợi sợi nghi kị mọc thành bụi, phụ họa nói: “Thật là quá kịp thời.” “Hừ, tại sao là ngươi a?” Một cái hừ lạnh theo bên cạnh truyền đến, Vân Khê quay đầu, lần nữa nhìn thấy một người quen. “Hách Liên Tử Ngọc?” Vân Khê cười khổ, tại sao lại gặp gỡ cực phẩm này ở đây?

Hách Liên Tử Ngọc đầu tiên là nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng, sau đó cái cằm vừa nhấc lên, hừ lạnh nói: “Ngươi không muốn gặp lại ta, ta còn không muốn gặp lại ngươi đâu! Trước đó lần thứ nhất, trước mặt ta các ngươi cướp đi cổ bảo kiếm cùng Cửu Khiếu Thủ Ô, khoản này sổ sách còn không có với tính toán rõ ràng ngươi đâu.” Vân Khê ngạc nhiên, một lần nữa cười khổ, nàng như thế nào quên, vị tiểu tổ tông này có được bản lãnh đọc hiểu lòng người? Hắn cư nhiên còn có mặt cùng nàng tính sổ? Thật sự là phục hắn!

Bất quá, đi so đo cùng một cái cực phẩm như vậy, thật sự là không sáng suốt. Nàng tâm thần vừa động, nở nụ cười ôn hòa, nhìn lại ánh mắt của hắn, rồi dưới đáy lòng nặng nề mà thầm mắng câu: Ngươi thật ngu ngốc! Cả nhà ngươi đều là ngu ngốc! Hách Liên Tử Ngọc nhìn xem ánh mắt của nàng, thám thính tiếng lòng của nàng, tức giận đến nhảy dựng lên, chỉ vào cái mũi Vân Khê mắng: “Ngươi, ngươi nhục mạ ta? Ngươi còn nhục mạ cả nhà của ta? Ngươi…” Vân Khê vô tội buông tay ra, lại không nói lời nào chỉ chỉ miệng của mình, không ngừng lắc đầu, tỏ vẻ nàng từ đầu không nói lời nào, tại sao lại nói nhục mạ chứ?

Phía trước, có một đạo ánh mắt khác thường như có như không nhẹ quét tới, khóe môi Hách Liên Tử Phong nổi lên ý cười không thể nhận ra, vì nó chỉ lóe lên tức thì. Long Thiên Thần đã sớm xem tiểu tử Hách Liên Tử Ngọc này không vừa mắt, bây giờ nhìn thấy hắn lại vô duyên vô cớ oan uổng đại tẩu, vì vậy liền nhảy ra, cùng Hách Liên Tử Ngọc giằng co. “Tiểu tử ngươi, đừng được một tấc lại muốn tiến một thước! Biết rõ nàng là ai chăng? Nàng chính là đại tẩu ta, là nữ chủ nhân Lăng Thiên cung. Ngươi tùy tiện oan uổng đại tẩu ta, thì chính là đắc tội Lăng Thiên cung, biết đắc tội Lăng Thiên cung sẽ kết cục ra sao không?”

Hắn hai mắt trừng lên, vẫy tay, liền có một đám đệ tử một loạt tiến lên, hùng hổ. Hách Liên Tử Ngọc tức giận đến đôi môi run rẩy, nữ nhân này rõ ràng hư hỏng như vậy, cố ý đùa giỡn hắn a? Đôi môi hắn bẹp bẹp, cảm xúc ủy khuất ở đáy mắt chậm rãi ngưng tụ, mọi người ở đây cho là hắn muốn gào thét, thì hắn đột nhiên hướng phía sau lưng kêu lớn lên: “Tỷ, bọn họ khi dễ ta!”

Tất cả mọi người của Lăng Thiên cung như bị sét đánh hóa đá. Dưới tầm mắt của mọi người, một nữ tử áo tím từ từ bước ra, tư thái xinh đẹp cao quý, dáng vẻ thướt tha mềm mại. Tầm mắt của nàng đầu tiên là rơi vào trên người Long Thiên Thần, ánh sáng trong mắt chợt lóe lên, rồi rất nhanh ảm đạm xuống, trên mặt giống như mây che trăng, nhiễm lên màu sắc u tối. “Tử ngọc, làm sao vậy?”

Hách Liên Tử Ngọc ngạnh cổ, như đứa bé đến cáo trạng nói: “Tỷ, nàng nhục mạ ta, nhục mạ Hách Liên gia chúng ta! Còn có hắn, xui khiến những người khác, làm ta sợ!” Hách Liên Tử Ngữ lần nữa ngước mắt lên, nhìn Long Thiên Thần, chống lại ánh mắt đã sớm ngơ ngác của hắn, hai bên lâm vào lặng im trong không khí dường như rất quái dị. Long Thiên Thần không ngờ đến sẽ ở dưới tình cảnh như vậy mà cùng nàng gặp lại, bỗng nhiên những phát sanh hết thảy ở Thấm Dương Thành như mới hôm qua, tâm tình nói không nên lời, chỉ khi hắn vuốt ngực của mình, mới phát giác tim hắn đập nhanh như vậy.

“Ngươi… Có khỏe không?” Long Thiên Thần nhẹ giọng thì thầm hỏi thăm, sợ quấy nhiễu nàng. Trong đôi mắt đẹp của Hách Liên tử ngữ nhộn nhạo thành một mảnh mông lung, vô số phong cảnh tươi đẹp trong nháy mắt xẹt qua, đang muốn nói vẫn tốt. Thì chợt nàng thấy được có người cố ý tiến lên một bước, vịn khuỷu tay Long Thiên Thần, Lam Linh nhi biểu thị công khai quyền sở hữu… Hai nữ tử tầm mắt mẫn cảm chống lại, sinh ra địch ý lẫn nhau, rồi lòng đố kị mọc lan tràn thành bụi.

“Long đại ca, nàng là ai? Các ngươi quen biết sao?” Lam Linh nhi kéo cánh tay Long Thiên Thần, con ngươi nhẹ chuyển, ra vẻ khờ dại hỏi. “Nàng…” Còn chưa chờ Long Thiên Thần trả lời, gương mặt đang cười của Hách Liên Tử Ngữ trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, nói: “Chúng ta đương nhiên quen biết! Không chỉ quen biết, mà còn rất thân thuộc! Ngươi là ai?”

“Ta? Ta tại sao phải nói cho ngươi biết?” Lam Linh nhi ngẩng đầu, ánh mắt chứa sóng nước lưu chuyển nhìn xem Long Thiên Thần, hé miệng nói, “Long đại ca, người Hách Liên gia bọn họ làm sao đều là người gây sự như vậy? Còn nói là Thập Đại gia tộc chi thủ, một chút phong độ tiểu thư khuê các đều không có…”.