Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 4 - Chương 118

Chương 123. Thư mời từ Tử Lâm tiểu trúc

Tại thời điểm Vân Khê quan sát đoàn Trưởng lão của Thanh Lân học viện, mấy người Đại trưởng lão cũng âm thầm quan sát Vân Khê, thấp giọng bàn luận xôn xao. “Nhớ kỹ! Vào ngày mai trước lúc tỷ võ, nhất định phải nghĩ biện pháp xem danh sách tham gia thi đấu của Vạn Hoàng học viện! Ta thấy ở Vạn Hoàng học viện, riêng nha đầu này đã có thực lực không tầm thường rồi, không biết sau lưng của nàng còn có những cao thủ khác phẩm cấp cao hơn nàng hay không...... Lấy quan sát của ta, đệ nhất cao thủ Chiến Thiên Dực của Vạn Hoàng học viện thực lực tựa hồ cũng tăng không ít, Vạn Hoàng học viện tỷ võ, hắn tất nhiên sẽ tham gia. Chúng ta đối với kiếm pháp của Vân Khê nắm giữ không nhiều lắm, nhưng là đối với kiếm pháp cùng công pháp của Chiến Thiên Dực cũng tương đối quen thuộc, chúng ta có thể nhằm vào đặc điểm của hắn tới thiết kế một loạt phương pháp ngăn trở hắn, như thế mới bảo đảm không có tí sơ hở nào.” “Đại trưởng lão anh minh!”

“Mặt khác, tiếp tục tìm kiếm tung tích thần thú Kỳ Lân, không nên bỏ qua bất kỳ một cái chi tiết nào khả nghi.” “Dạ, Đại trưởng lão!” Đợi mọi người thối lui, Đại trưởng lão hí mắt, hướng cách đó không xa một gã nam tử hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi vẫy vẫy tay: “Khánh Đình, đại ca của ngươi bất hạnh gặp nạn ở Côn Luân tiên cảnh, hiện tại Thanh Lân học viện đều trông cậy vào ngươi. Ngày mai tỷ võ, ngươi nhất định phải đem hết toàn lực, đánh bại Vạn Hoàng học viện!”

Hà Khánh Đình trên khuôn mặt tiêm gầy xẹt qua vẻ ngoan lệ: “Đại trưởng lão, ngài cứ yên tâm đi! Chúng ta tuyệt sẽ không thua!” “Tốt!” Đại trưởng lão hài lòng gật đầu, đối với hắn rất có lòng tin. Xa xa, thấy Vân Tiểu Mặc ở trong vòng vây của ba nam tử hướng nàng đi tới, Vân Khê tâm thần có chút dao động.

Nam tử áo bào màu bạc kia đến tột cùng là người nào? Vì sao dung mạo cùng nàng tương tự như thế? “Mẫu thân!” thanh âm non nớt của Vân Tiểu Mặc, thức tỉnh nàng, cúi đầu, nhi tử đã ôm lấy hai chân của nàng, vẻ mặt tươi cười. Vân Khê bất đắc dĩ sờ sờ đầu của hắn, đứa nhỏ này thật không làm cho người ta bớt lo, tùy tùy tiện tiện cùng người xa lạ ở chung một chỗ, nếu là gặp được cái kẻ xấu, bắt bé uy hiếp, vậy phải làm sao bây giờ?

“Tiểu Mặc, sau này không cho tùy tiện chạy loạn, biết không? Còn có, đối với người xa lạ, phải giữ một khoảng cách, ai biết đối phương có có hảo ý hay không.” Vân Khê nhẹ nhìn lướt qua ba người phía trước, ý tại ngôn ngoại nói. Tần Ca vừa nghe lời này, lập tức bất mãn kêu lên: “Vị phu nhân này, tại sao có thể nói như vậy? Chúng ta cũng không phải là người xấu, cùng lệnh công tử ở chung một chỗ, là an toàn nhất cho bé thôi.” Vân Khê cũng không để ý đến hắn, phối hợp tiếp tục giáo dục nhi tử: “Tiểu Mặc, con phải nhớ kỹ, bình thường nói mình không phải là người xấu, thường thường chính là người mang trong lòng ác ý.”

Vân Tiểu Mặc hai mắt sáng ngời, cảm thấy trong lời nói của mẫu thân có lời gì đó. Tần Ca khóe miệng run lên, tính tình nóng nảy nổi lên: “Bổn công tử làm sao lại là người xấu? Ánh mắt nào của ngươi thấy ta làm chuyện xấu? Tiểu Mặc, cháu nói cho Nương cháu một chút, thúc thúc đến cùng có phải là người xấu hay không?” Vân Khê như cũ nhìn cũng không nhìn hắn một cái: “Tiểu Mặc, chúng ta cùng hắn rất quen sao?”

Vân Tiểu Mặc cong lên cái miệng nhỏ nhắn, gật đầu cũng không phải, lắc đầu cũng không phải, không hiểu được mẫu thân tại sao đột nhiên khác thường như vậy, chẳng lẽ là bởi vì mẫu thân không thích hắn cùng ba vị thúc thúc xa lạ ở cùng một chỗ? Tần Ca xem một chút vẻ mặt của hai mẫu tử, bị kích thích thật sâu, hít vào một hơi thật sâu, cái này còn có thiên lý hay không? Bách Lí Thanh Hoa thấy thế, không nhịn được cười khẽ, vỗ đầu vai bạn tốt trấn an.

“Vân cô nương, hai vị này là bằng hữu tốt của tại hạ, chúng ta cũng là học sinh của Thiên Long học viện. Mới vừa thấy Tiểu Mặc khả ái, liền dẫn hắn cùng nhau quan sát tranh tài, xin yên tâm, chúng ta tuyệt đối không có ác ý.” Giọng điệu của Bách Lí Thanh Hoa rất ôn nhuận. Vân Khê rốt cục quay đầu, cho Bách Lí Thanh Hoa một ánh mắt, nói như thế nào hắn cũng là ca ca của Bách Lí Song, mặt mũi này phải cho. Đúng rồi, Bách Lí Song đâu?

Thấy ca ca của nàng ấy, nàng ấy làm sao mà một chút phản ứng cũng không có? Lại quay đầu vừa nhìn, nơi nào còn có thân ảnh của Bách Lí Song? Quái!

Vân Khê rũ xuống lông mi, không hề tìm hiểu nữa, là chuyện nhà của người ta, nàng cũng không nên hỏi tới. Bách Lí Thanh Hoa thật giống như nhìn thấu ý nghĩ của nàng, bất đắc dĩ cười một tiếng, nói: “Vân cô nương, tiểu muội Song nhi tính tình không tốt, cá tính quật cường, nhưng cũng là một đứa bé tâm địa thiện lương, ngày sau đều làm phiền Vân cô nương chỉ điểm nhiều hơn, chiếu cố nàng.” Vân Khê gật nhẹ đầu, cũng là nghiêm túc đáp ứng. Thành đồ đệ của nàng, vậy sau này chính là người của nàng, người của nàng, nàng tất nhiên sẽ trông nom thật tốt.

Mấy người đang nói chuyện, thì Vân Khê rõ ràng cảm giác được có một ánh mắt vẫn chăm chú ở trên mặt của nàng, nhàn nhạt, cũng không bỏ qua được, đủ để đảo loạn tinh thần của nàng. Rốt cục, tầm mắt của nàng dời đi qua, cùng nó chính diện nhìn lại. Ánh mắt của hắn rất đẹp, chợt nhìn, lưu quang bốn phía, tinh mâu lóe lên, song nhìn kỹ, cũng là bát ngát vô tận, trông không đến cuối. Đó là một đôi mắt có thể dung nạp vạn vật, nơi đó trong veo mà thánh khiết, không nhiễm một tia phàm trần.

Hắn rốt cuộc là người nào? Vì sao nàng lại có cảm giác quen thuộc như vậy? Nàng rất xác định, lúc trước nàng chưa từng thấy qua hắn, nhưng tại sao lại đối với hắn có cảm giác quen thuộc mãnh liệt như thế?

Bốn mắt nhìn nhau, thật sâu ngắm nhìn. Không chỉ là trong lòng Vân Khê khơi dậy từng đợt sóng, giờ phút này ngay cả Vân Trung Thiên đáy lòng cũng không bình tĩnh. Nàng đến tột cùng là người nào?

Vì sao gặp nàng, nội tâm của hắn dâng lên một loại tình cảm xa lạ khó có thể ức chế, cảm giác kia nói không rõ được, cứ đột nhiên xuất hiện như vậy, hắn không cách nào diễn tả bằng ngôn từ. Bách Lí Thanh Hoa và Tần Ca nhìn thật lâu hai người đang nhìn nhau, rất là kinh ngạc, nghĩ thầm chẳng lẽ nữ nhân trong lòng của Trung Thiên, chính là vị ở trước mắt này? Cũng phải, Vân Trung Thiên trời sinh đã ở trên cao, thiên phú xuất sắc kinh người, vô luận hắn đi tới chỗ nào, thì hào quang bắn ra bốn phía, hưởng hết tôn vinh. Xứng với loại nam tử này, cũng chỉ có nữ nhân cao ngạo cơ trí, độc lập độc hành, mới có thể xứng đôi.

Chỉ bất quá, cô gái trước mắt, đặc biệt thì có đặc biệt, nhưng không khỏi cũng quá bạo lực. Chẳng lẽ Trung Thiên thích nữ nhân bạo lực? Hai người liếc lẫn nhau một cái, nhất tề sợ run cả người, Trung Thiên yêu thích cũng đủ đặc biệt.

Nhưng mấu chốt là nữ tử này đã thành hôn, còn có hài tử. Trung Thiên nếu thật sự đã yêu cô gái này, đây chẳng phải là mang trên lưng một vết nhơ đoạt vợ người ta, để tiếng xấu muôn đời sao? Không được! Tuyệt đối không thể để cho bạn tốt lưng đeo danh nhơ như vậy, lỡ một bước sẽ thành thiên cổ hận! Hai người nặng nề gật đầu, ánh mắt giao hội, không nói hai lời, một người một bên, nhấc Vân Trung thiên lên, lôi hắn lập tức rời xa hai mẹ con, thật giống như hai mẹ con chính là vi khuẩn gây bệnh, bọn họ hơi chậm một bước, cũng sẽ vô tình bị vi khuẩn lây.

“Vân cô nương, chúng ta còn có việc, đi trước một bước.” Bách Lí Thanh Hoa không quên cùng Vân Khê lên tiếng cáo biệt. Vân Trung Thiên bị hai vị bạn tốt mang lấy, vẻ mặt khó hiểu, bất quá hắn không có đẩy ra hai người, mà là lặng yên quay đầu, nhìn thân ảnh nữ nhân từ từ đi xa, cảm giác xa lạ trong lòng hắn cũng chầm chậm biến mất. Động tác quay đầu lại nhìn của hắn, rơi vào trong mắt người khác, thì càng thêm giống hắn đã yêu một nữ nhân đã có chồng. Bách Lí Thanh Hoa cùng Tần Ca hai người lo lắng không dứt, vẻ mặt mang ý chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, thật hối hận hôm nay không nên để cho Vân Trung Thiên đi đến hội trường tỷ võ.

Không chỉ hai người bọn hắn nghĩ như vậy, ở cách đó không xa vẫn nhìn trộm Vân Trung Thiên, Bạch Tuyết Mai cũng là đồng dạng ý nghĩ, nàng dùng sức ngó chừng Vân Khê, hàm răng không ngừng cắn xé môi của mình, chẳng lẽ Vân sư huynh thích là loại nữ nhân này? Cũng chả có gì đặc biệt! Trước mắt bao người, còn dám hung hãn bạo lực như thế, không biết còn biến thái tàn bạo đến mức nào nữa, Vân sư huynh làm sao sẽ coi trọng nữ nhân như vậy? Nàng nghĩ như thế nào cũng nghĩ không thông!

“Mai tiên tử, ngươi đừng suy nghĩ nhiều, nữ nhân kia cũng đã có nhi tử rồi, không thể nào tranh đoạt Vân sư huynh cùng với ngươi.” “Đúng vậy! Một tàn hoa bại liễu mà thôi, làm sao cùng ngươi Mai tiên tử băng thanh ngọc khiết so sánh với? Vân sư huynh nếu là thật sự thích nàng, vậy cũng chỉ có thể chứng minh là Vân sư huynh không có mắt nhìn người!” “Các ngươi đừng có đoán mò, ánh mắt Vân sư huynh nhất định là không có sai. Theo ta thấy, Vân sư huynh căn bản cũng không có coi trọng nàng, hắn chẳng qua là nhìn đối phương nhiều mấy lần, cho nên mới tạo thành mọi người hiểu lầm.”

“Nói rất có đạo lý! Vân sư huynh ánh mắt tự nhiên là sẽ không sai, hắn làm sao có thể có coi trọng một nữ nhân tàn hoa bại liễu?” “......” Bọn nữ tử phía sau nghị luận rối rít, Bạch Tuyết Mai một câu cũng nghe không lọt, nàng ngoan cắn hạ môi của mình, vô luận sự thật đến tột cùng là như thế nào, nàng cũng quyết không cho phép có chút khả năng phát sinh, nàng muốn đem tất cả bóp chết từ khi còn ở trong trứng.

Vân sư huynh chỉ có thể là của nàng! Nàng đau khổ theo đuổi mười năm, đây là nàng nên được, ai cũng không thể đem Vân sư huynh từ trong tay nàng cướp đi. “Tối nay Bách Lí tỷ tỷ không phải là mời chúng ta đi tới Tiểu trúc ngắm hoa sao? Các ngươi đến chỗ Bách Lí tỷ tỷ đòi thêm một thư mời, đưa cho Vân cô nương kia.”

“Mai tiên tử, ý của ngươi là......” Bạch Tuyết Mai mỉm cười cười nói: “Ta không có ý gì, chỉ là muốn xin Vân cô nương cùng nhau đi tới Tử Lâm Tiểu trúc ngắm hoa thôi.” Bên cạnh bọn nữ tử liếc lẫn nhau một cái, lẫn nhau ngầm hiểu, nhất tề lộ ra tươi cười quỷ dị.

Vân Khê nào đâu biết rằng, mình đang bị ngầm tính toán, nàng không có trực tiếp rời đi hội trường tỷ võ, mà là dẫn Tiểu Mặc đi đến sau núi. Trải qua một đêm, trên sơn đạo bao phủ một tầng sương trắng. Đường núi càng thêm u tĩnh.

Hiên Viên Túc Gia đang cùng Long Hựu Đình câu có câu không tán gẫu, đột nhiên nhìn thấy Vân Khê đến, hắn kích động chạy lên trước, vươn ra hai tay cùng nàng yêu cầu: “Ngươi đã tới, vốn còn muốn xuống núi tìm ngươi đây. Mau! Giải dược của ta đâu?” Vân Khê tiện tay ném cho hắn một viên thuốc, đi qua vai hắn, lôi kéo tay nhỏ bé của nhi tử, trực tiếp đi tới chỗ của Long Thiên Tuyệt. “Tới.” Long Hựu Đình từ chỗ ngồi đứng lên, ôn nhuận mỉm cười.

“Cửu gia gia.” Vân Tiểu Mặc nhu thuận chào, theo như bối phận, Long Hựu Đình coi như là ông chú của bé, chỉ bất quá hắn là người trẻ tuổi, là một ông chú thật anh tuấn. Long Hựu Đình từ ái sờ sờ đầu Vân Tiểu Mặc, đối với bé rất là yêu thương. “Vân sư muội, muội yên tâm đi. Thiên Tuyệt mọi chuyện đều tốt, không có bất kỳ dị thường.”

Vân Khê khẽ thở dài một tiếng, đưa tay nhẹ vỗ về cánh tay Long Thiên Tuyệt, mặt mày ẩn tình, yên lặng không nói gì. “Mẫu thân, phụ thân rốt cuộc bị làm sao? Tại sao không nhúc nhích?” Vân Tiểu Mặc tay nhỏ bé chọc chọc bắp đùi Long Thiên Tuyệt, tò mò hỏi. “Còn không phải là do bàn cờ kia làm hại?” Vân Khê thở dài, cũng không biết làm như thế nào cùng nhi tử giải thích.

“Cờ? Chính là ván cờ này sao?” Vân Tiểu Mặc ngẩng đầu, nhìn về bàn cờ ngọc bích. “Tiểu Mặc, đừng loạn nhìn!” Vân Khê chợt nhớ tới cái gì, vội vàng đưa tay đi che ánh mắt của nhi tử, may là, bé còn chưa kịp thấy toàn bộ bàn cờ. Tiểu Mặc từ nhỏ đã theo Dạ cô Phong học tập cầm kỳ thư họa cùng các loại kỹ năng, đối với các nước quân cờ cũng không xa lạ, nàng rất lo lắng Tiểu Mặc có di truyền thiên phú của phụ thân bé, cùng ván cờ Trân Lung cuộc cũng có duyên, do đó sẽ vào cuộc, có khi gặp gỡ nguy hiểm cũng không biết trước được, cho nên vì ngăn chặn hết thảy mọi việc xấu có thể xảy ra, nàng không thể để cho Tiểu Mặc nhìn bàn cờ.

“Mẫu thân, tại sao? Tại sao không thể nhìn?” Vân Tiểu Mặc không giải thích được. “Tiểu Mặc nghe lời, nhắm mắt lại, không có mẫu thân cho phép, con không thể mở mắt ra.” Vân Khê nói xong, vẫn là không yên lòng, định ôm lấy nhi tử, “Cửu thúc, ta xem ta vẫn nên mang Tiểu Mặc đi về trước, nơi này giao cho thúc. Ta sẽ cho người đưa thức ăn cùng quần áo để thúc thay đổi.” “Tốt.” Long Hựu Đình hiểu dụng tâm lương khổ của nàng, cũng không nói thêm gì nữa.

“Lúc này đi? Ta còn muốn chơi với hài tử khả ái kia.” Hiên Viên Túc Gia tiếc hận nhìn bé trong ngực Vân Khê, có chút hối tiếc, hắn còn chưa từng gặp mặt một bé trai khả ái như vậy. Chỗ ở của Vân Khê, thư mời đến từ Tử Lâm Tiểu trúc, đúng hạn tới, chẳng qua là trong đó còn nhiều thêm một phần thư mời đặc biệt. “Chiến công tử, tiểu thư nhà ta cố ý dặn dò nô tỳ, phải đem thư mời lần này tự mình đưa đến trong tay công tử, mong rằng chiến công tử tối nay có thể tới Tử Lâm Tiểu trúc.”

Chiến Thiên Dực nhìn thư mời trong tay, thần sắc có chút khác thường, có như vậy trong nháy mắt, hắn không biết nghĩ tới điều gì, thất thần. “Chiến công tử, nô tỳ chờ câu trả lời của ngài.” Chiến Thiên Dực trở về thần, khẽ vuốt cằm nói: “Nói cho tiểu thư nhà ngươi biết, ta nhất định sẽ tới đúng hẹn.”

“Tốt! Vậy nô tỳ xin được cáo lui trước.” Mĩ tỳ hớn hở rời đi, cũng là không có nói đến một phong thư mời khác, chẳng qua là tùy ý đem nó giao lại trong tay Long Thiên Thần, phảng phất mục đích chuyến này của nàng cũng chỉ là vì Chiến Thiên Dực mà đến, về phần đối với Vân Khê muốn mời, là thuộc về ngoài ý muốn ở ngoài. Bách Lí Song cùng tiểu nha hoàn của nàng từ ngoài cửa lớn đi vào, vừa vặn cùng mĩ tỳ gặp thoáng qua, nàng rất kinh ngạc, đây không phải là tỳ nữ của cô cô nàng sao? Làm sao sẽ xuất hiện ở nơi này? Bách Lí Song lắc đầu, tâm tình vô cùng tốt bước vào đại môn: “Sư phụ, ta tới rồi!”

“Di? Ngươi ngươi ngươi...... Ngươi chính là cái kia người ngày đó sao?” Bách Lí Song liếc thấy Chiến Thiên Dực còn đứng ở trong sân ngó chừng thư mời xuất thần, một đôi mắt đẹp nhất thời thả ra ánh sáng, nhấc làn váy hướng hắn chạy đi. Chiến Thiên Dực nhíu lông mày, liếc nàng một cái, tựa như đang hồi tưởng lại. “Ngươi không nhận ra ta? Ta à, là ta a! Cái kia tam giác thú!” Bách Lí Song dùng sức chỉ chỉ mình, cái miệng nhỏ nhắn méo xẹo, rất là thất vọng. Hắn lại đem nàng quên mất......

Nghe được ba chữ “Tam giác thú”, Chiến Thiên Dực tuấn Mi rốt cục giản ra, nở một nụ cười sảng lảng: “Tiểu muội muội, là ngươi a.” Hắn rốt cục nhận ra nàng, thật tốt! Bách Lí Song khoan khoái tâm mới vừa bay bổng lên, bóng người phía trước thoáng một cái, hắn cứ như vậy xoẹt qua vai của nàng mà rời đi.

Ách...... Cứ như vậy? Cái gì kia? Mắc công nàng còn đối với hắn rất có hảo cảm, kết quả cũng là nàng tự mình đa tình, ô...... Nàng thật đau lòng a. “Tiểu thư, người đã đi xa.”

“Ta thấy được!” Bách Lí Song khả ái đảo cặp mắt trắng dã. “Vậy người làm sao còn dùng sức nhìn dõi theo hắn?” “Ta đang nhìn không khí, không được a?” Bách Lí Song thu hồi tâm trạng đang bị thương, hướng về phía tiểu nha hoàn nổi giận hô lên.

Tiểu nha hoàn cảm giác rất vô tội, nàng cũng không nói cái gì a, tiểu thư tại sao tức giận như vậy? Bách Lí Song hoàn quay đầu nhìn một chút người còn lại ở trong sân, cất giọng hỏi: “Chào mọi người, ta tên là Bách Lí Song, sư phụ ta đâu?” “Sư phụ ngươi là người nào a?” Long Thiên Thần đột nhiên nhớ tới cái tên này vì sao quen thuộc như thế, Bách Lí Song, không phải là thiên kim tiểu thư bị lạc đường của phủ thành chủ sao?

“Ngay cả sư phụ của ta cũng không biết?” Bách Lí Song áp sát vào người hắn, đi quanh hắn vài vòng, đột nhiên ha ha cười một tiếng, vỗ tay nói, “Ta biết ngươi là ai! Ngươi không phải là người mà ngày đó ở cửa thành bị yêu nữ Hoa Oánh Oánh ở trước mặt mọi người đùa giỡn sao?” Long Thiên Thần sắc mặt trong nháy mắt phát Hồng, thật là tự vạch áo cho người xem lưng, hắn tiến lên một bước, níu lấy ống tay áo của Bách Lí Song, liền kéo ra ngoài: “Ngươi lập tức rời khỏi đây cho ta! Chúng ta nơi này không hoan nghênh ngươi!” Bách Lí Song lắc mình một cái, tránh thoát hắn: “Ta là đồ đệ mà đại tẩu ngươi mới thu, ngươi nghĩ đuổi ta đi ra ngoài, sẽ không sợ ta tố cáo đại tẩu của ngươi sao?”

“Cái gì? Đại tẩu lại thu ngươi làm đồ đệ? Hừ, ánh mắt đại tẩu, lúc nào trở nên kém như vậy rồi?” Long Thiên Thần khinh bỉ nàng một cái, trong lòng tức giận khó tiêu, nhưng cũng không dám lại đem nàng đẩy ra ngoài cửa. “Ngươi là tân đồ đệ của Vân nương tử? Khó trách tính tình kém như vậy, khẳng định lại là một cái nữ nhân bạo lực, cho nên nói vật họp theo loài, người họp theo….” Bạch Sở Mục cũng gia nhập vào hàng ngũ hai người đối chiến, bất quá hắn chủ động đứng về phía Long Thiên Thần. “Ngươi dám nói ta tính tình kém? Còn đem sư phụ của ta cũng mắng ở bên trong? Ngươi...... Rất tốt! Rất có can đảm!” Bách Lí Song hít sâu, hai tay áo vung lên, hùng hổ ngó chừng hai người, thủ thế, vô cùng khiêu khích.

“Nói ta bạo lực? Ta đây bạo lực cho các ngươi xem một chút!” Bách Lí Song làm bộ sẽ tiến lên đánh cho hai người một trận, tiểu nha hoàn liều chết ôm lấy hông của nàng, đau khổ khuyên bảo: “Tiểu thư, chúng ta là tới bái sư học nghệ, không cần gây nhiều chuyện a! Vạn nhất đem bọn họ đả thương, Vân cô nương không thu ngươi làm đồ đệ, vậy cố gắng của ngươi chẳng phải là uổng phí sao?” “Có bản lãnh sẽ tới a, nhìn Vân nương tử đến lúc đó còn muốn thu ngươi hay không?”

“Đại tẩu rất thương ta, ngươi dám làm tổn thương ta một sợi lông, ta bảo đảm nàng lập tức đem ngươi trục xuất sư môn!” Long Thiên Thần cùng Bạch Sở Mục hai người cấu kết với nhau làm việc xấu, đem Bách Lí Song làm giận đến thiếu chút nữa thở không ra hơi. Bất quá từ từ, Bách Lí Song rốt cục bình tĩnh lại, đúng vậy, bái sư tương đối trọng yếu, về phần hai tiện nam trước mắt, có thể nhịn thì nhịn a.

Ngón tay của nàng dùng sức chỉ hai người Long Thiên Thần cùng Bạch Sở Mục, hung hăng cắn răng: “Hai người các ngươi...... Ta nhịn các ngươi!”.