Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 4 - Chương 21

Chương 021. Thu vũ khí của ngươi!

Tối nay, đa số mọi người ở đây đều vì sự kiện Long Tường đại lục mà đến, hiện tại bọn hắn đều nhìn thấy được hi vọng, hi vọng trở về nhà, tất cả bọn họ đều cảm thấy kích động! Tiếng hoan hô của mọi người, cắt đứt cuộc trò chuyện giữa Vân Khê cùng các thần khí, trong ánh mắt rung động cùng chờ đợi của mọi người, bọn chúng tự động trở về trên người nàng... Vân Khê đột nhiên cảm giác mình cực kỳ giống 《thánh đấu sĩ Seiya 》(bộ manga áo giáp vàng), các thánh đấu sĩ trong quá trình mặc chiến y để chiến đấu. Nàng đứng giữa không trung, không làm bất cứ chuyện gì, từng kiện thần khí tự động đến vị trí của mình. Bất đồng chính là, thánh đấu sĩ trên người mặc chiến y Hoàng Kim cấp bậc, mà nàng mặc chính là thần khí.

Trùng hợp chính là, mỗi một thần khí đều là trang sức dùng cho nữ nhân, từ đầu đến chân, kẹp tóc, khuyên tai, dây chuyền, vòng tay, nhẫn, lắc chân... Toàn bộ nữ trang đều đầy đủ! Vân Khê nhắm mắt, hít sâu, mở mắt ra lần nữa. Bỗng nhiên nàng cảm giác như mình cùng thập vật thần khí hợp thành một thể, bước vào cảnh giới mới, một khuôn mặt lãng khốc bỗng chốc tản mát ra một cỗ mị lực khiến ai ai cũng cảm thấy mơ hồ. Nàng vẫn đứng giữa không trung như cũ, trên người toả ra một tầng ánh sáng thanh khiết nhàn nhạt, ánh sáng thanh khiết đó so với minh nguyệt càng đẹp hơn! Nàng không chỉ có vóc người, tư thế, mái tóc dài vũ động theo gió, nhất là cặp mắt tựa như ánh sao kia của nàng, giữa khung cảnh này như toả ra vòng sáng màu ngọc, khiến người ta cảm thấy hít thở không thông!

Đám người xung quanh đều chìm sâu trong sự si mê... Nàng rõ ràng chính là nữ thần được trời phái xuống, giúp đỡ chúng sanh! Vân Khê từ từ thích ứng với cảm giác này, nàng cúi đầu, nhìn mọi người trên mặt đất, ánh mắt quét nhẹ, lộ ra vẻ rất bình tĩnh.

Sau phút ngắn ngủi chạm mắt với Long Thiên Tuyệt, nàng đem tầm mắt hướng về phía Văn trưởng lão, ánh mắt bỗng dưng hiện lên tia lạnh lẽo, nàng lạnh lùng nhếch môi nói: “Văn trưởng lão, chắc ngươi cũng thấy được, những món đồ này vốn là thuộc về ta, ngươi nói, bọn chúng sao lại xuất hiện trên người ngươi, vậy ngươi giải thích như thế nào?” Văn trưởng lão cũng mới thoát khỏi kinh hãi, không khỏi một thân đổ mồ hôi lạnh, không nói đến sau khi nàng có được thần khí, thực lực có bao nhiêu đáng sợ, cho dù nàng không có, hắn cũng rất khó thoát khỏi kết giới này của Long Thiên Tuyệt. Có thể nói, hôm nay chính là kiếp nạn của hắn! Ánh mắt không khỏi nheo lại, mâu quanh không khỏi ảm đạm, trong đầu không ngừng suy nghĩ đối sách.

Con ngươi liên tục chuyển động, Văn trưởng lão cùng sứ giả Độc Cô lĩnh trao đổi một phen, bỗng nhiên cảm thấy cả người trấn định lại, không hề sợ hãi giống như vừa rồi. “Ngươi cho rằng ngươi có thần khí, lão phu chỉ sợ ngươi sao? Ngươi nhất định không biết thần khí cũng có khắc tinh của nó...... Đó chính là Vu khí!” Nói đến Vu khí, đáy mắt Văn trưởng lão nhất thời nổi lên tinh quang, cười âm hiểm nói: “Vu khí chính là Tam Đại Thánh Địa chi bảo của Huyễn Dạ Tinh Hải, Độc Cô lĩnh cùng Bạch Sa đảo, khí linh của nó gọi Vu linh, cùng khí linh của thần khí giống nhau. Uy lực của chúng so với thần khí không hề yếu kém, thậm chí còn là khắc tinh của chúng. Trăm ngàn năm trước, Tam Đại Thánh Địa đã dựa sức mạnh của Vu khí chiến thắng bọn người xâm lăng của Long Tường đại lục, vậy các người có thể hiểu uy lực của nó ra sao...”

Nghe đến đây, ánh mắt Vân Khê híp lại, nhẹ nhàng nổi lên một tầng lạnh lẽo. “Lão phu lần này có chuẩn bị mới đến, cho dù ngươi có thần khí, cũng không làm gì được lão phu, bởi vì lão phu......” Một cái tay của hắn mò tới trước ngực, đang muốn lộ ra đòn sát thủ, bỗng nhiên xảy ra sự cố! Một bàn tay khác đang mò vào túi của hắn, không ngừng dò xét, sau một hồi nhẹ nhàng rút ra, mang theo Vu Khí của hắn.

“Cái gọi là Vu Khí của Văn trưởng lão, chính là cái này sao?” Long Thiên Tuyệt cầm trong tay một món đồ hình bảo tháp, tùy ý xoay nhẹ trong tay, khóe miệng hắn vẽ lên một độ cong hoàn mỹ, dùng ngữ khí tràn đầy lười biếng nói. Văn trưởng lão giật mình, không nghĩ tới tốc độ của hắn lại nhanh như vậy, mình hoàn toàn không có thời gian phản ứng. Khi hắn phát hiện, thì Vu khí đã trong tay đối phương. “Ngươi, ngươi trả lại cho ta!” Văn trưởng lão gấp đến đỏ cả mắt, nếu không giữ được Vu khí, cũng chính là phạm phải trọng tội, mấy tên đầu sỏ trong hội tuyệt đối không thể bỏ qua cho hắn, thậm chí những thân nhân của hắn cũng bị liên luỵ. Hắn cũng thật là nóng nảy, tội nặng như vậy, so với việc mất mạng còn nghiêm trọng hơn!

Thấy Văn trưởng lão từ vẻ mặt lớn lối trực tiếp xuống dốc không phanh, thay đổi tới 180°, biến thành bộ dạng hiện nay, khiến Vân Khê cảm thấy thật sự sảng khoái! Không hổ là phu quân của nàng, cùng nàng tâm ý tương thông, mới vừa rồi trong đầu nàng thoáng hiện lên ý niệm đó, muốn đem món đồ trong tay hắn trực tiếp đoạt lấy! Quản nó là Vu khí, hay là thần khí, tóm lại khiến Văn trưởng lão cảm thấy tức giận, nàng liền muốn làm, khiến hắn phải chịu sự sỉ nhục lớn này! Nàng nhẹn nhàng nhảy xuống, bước đến bên cạnh Long Thiên Tuyệt, cùng hắn nghiên cứu Vu khí.

“Cũng chả có gì đặc biệt! Không phải hư rồi chứ?” tuy miệng nàng nói vậy, đáy lòng cũng đang âm thầm cùng Tiểu Tả bọn họ trao đổi. Về Vu khí là lần đầu nàng nghe nghe nói tới, hơn nữa Văn trưởng lão nói Vu khí là khắc tinh của thần khí, cái này là tin tức mấu chốt, khiến nàng nhất định phải thận trọng. Nàng thậm chí có chút lo lắng, vạn nhất Văn trưởng lão cùng nàng giống nhau, cùng Vu khí nào đó có khế ước, vậy cho dù bọn họ chiếm được Vu khí, hắn vẫn có thể ra lệnh Vu khí đối phó bọn họ. Song từ lúc nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của hắn mà nói, có lẽ sự thật không phải như thế. “Tiểu Tả, Vu khí này rốt cuộc là cái gì? Thật sự là khắc tinh của các ngươi sao?”

Tiểu Tả huênh hoang trả lời: “không phải đâu! cái mà bọn họ gọi là Vu khí, là khắc tinh của ta chính là nhằm chống đối bọn ta, chẳng qua cũng là thần khí cấp cao giống chúng ta vậy thôi, chúng ta căn bản không sợ bọn họ! Hừ hừ!” Vân Khê bễu bễu môi, liền cảm thấy an tâm. Cái gì Vu khí chết tiệt, rốt cuộc nó cũng là một loại thần khí sơn dã một chút mà thôi, đối đầu với thần khí chân chính, chúng căn bản không có cửa!

Văn trưởng lão nghe được Vân Khê nói Vu khí của hắn là “món đồ hư “, nhất thời tức đến hộc máu: “Ngươi biết cái gì? Ngươi đừng xem ngoại hình nó chỉ là một bảo tháp, chỉ cần ngươi đọc Vu khí bát tự chân ngôn, nó có thể đem người nhốt trong đó! Ngươi thần khí có thể sao? Không chỉ như thế, nó còn có thể......” Nói được một nửa, hắn đột nhiên nhận ra bản thân quá lời, vội vàng ngậm miệng lại. Đáng tiếc, đã chậm.

“Bát tự chân ngôn sao?” Vân Khê từ Long Thiên Tuyệt trong tay nhận lấy bảo tháp, đem nó lật ra mặt sau, trong miệng thì thầm: “Có phải đọc như vậy không? X, X, X, X, X, X, X, X!” Đợi sau khi nàng đọc xong bát tự chân ngôn rất khó đọc dưới chân bảo tháp này, nàng ra vẻ ngây thơ trừng mắt nhìn nó, sau đó đem bảo tháp phía dưới nhắm ngay Văn trưởng lão, tiếp tục nói: “Văn trưởng lão? Là đọc như vậy sao?” “Không nên! ——” ba thê lương thanh âm đồng thời vang lên, Văn trưởng lão vừa lộ ra thần sắc kinh khủng, cả người liền biến mất, hai sứ giả Độc Cô lĩnh bên cạnh hắn cũng đồng thời biến mất ngay tại chỗ.

Xôn xao —— Thật sự là không thấy người a! Tất cả mọi người đem ánh mắt ngạc nhiên hướng về phía tháp bảo trong tay Vân Khê, sau đó thấy được nàng làm một cử chỉ khiến người khác dở khóc dở cười...

“Văn trưởng lão, ngươi đang ở bên trong sao? ngươi làm sao tiến vào? Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta đây!” Vân Khê dùng sức lắc bảo tháp trong tay, lực đạo của nàng, tựa hồ như đang lắc xí ngầu. Mọi người không khỏi nổi da gà, thật là thâm độc, được tiện nghi còn khoe mã, Văn trưởng lão không bị giận đến hộc máu mới là lạ a! Bọn họ không khỏi âm thầm nghĩ, nếu hiện tại người bị hút bảo tháp trên tay nàng là mình, không biết có bao nhiêu bi thảm. Cho nên nói, đắc tội người nào, cũng không thể đắc tội nữ nhân! Không đúng, thực tế, đắc tội người nào, cũng không nên đắc tội gia đình bọn họ! Bởi vì không ai có đủ thế lực, chỉ cần người nào chạm đến sợi lông của gia đình bọn họ, chắc chắn sẽ lãnh đủ!

Văn trưởng lão ba người bị hút vào trong bảo tháp, đã đủ thảm rồi, hiện tại lại bị nàng liên tục lắc lư như vậy, ba người bọn họ trong đó ngã tới té lui, khổ không thể tả, chỉ còn kém nước kêu cha gọi mẹ mà thôi. “Vân Khê, lão phu sẽ không bỏ qua ngươi! Ngươi chờ đó!” “Thả chúng ta đi ra ngoài! Ngươi cũng biết kết quả khi đắc tội Tam Đại thánh địa chúng ta?”

“Ngươi sẽ khó sống tử tế!” Tai Vân Khê nhích tới gần bảo tháp, mới miễn cưỡng nghe được tiếng kêu rên của ba người, nàng bật cười, lộ ra hàm răng trắng noãn, cười đến vô cùng thống khoái! Bạch Sở Mục thấy thế, không khỏi nóng nảy, tiến lên phía trước nói: “Vân nương tử, Văn trưởng lão bọn họ tuy rằng làm sai, nhưng ngươi đối đãi như thế với bọn họ, không khỏi quá tàn khốc nha. Bọn họ dù sao cũng là nhân vật có tiếng trong Tam Đại Thánh Địa, ngươi nhục nhã bọn họ như vậy, bọn họ ngày sau còn chỗ đứng trên giang hồ sao?”

“Hừ, bọn họ như thế, còn xứng đi lại trên giang hồ sao?” mặt Vân Khê nhất thời trầm xuống, nàng vẫn còn nhớ rõ, những kẻ ban đầu đã bắt cóc nàng, hắn cũng trong số đó. Mặc dù không phải là kẻ chủ mưu, nhưng hắn giúp kẻ xấu làm việc, đối với hành động của đám người Văn trưởng lão, đều chỉ thờ ơ, là đồng mưu trong việc đó, nàng vẫn còn nhớ rõ đây. Mặt Bạch Sở Mục trở nên đỏ hồng, hắn cũng biết hành vi của họ có chút quá phận, nhưng hắn có thể thấy chết mà không cứu sao? “Vân nương tử, ta biết trong lòng ngươi tức giận, nhưng ngươi cũng đã trả thù bọn họ, không bằng làm vậy, cứ để ân oán lúc trước xóa bỏ!” ngữ điệu của hắn chậm rãi mà rõ ràng, có mang theo chút khẩn cầu.

Ai ngờ Vân Khê sắc mặt càng lạnh hơn, lạnh lùng nói: “Ngươi lại vì bọn họ cầu tình, cũng đừng trách ta tuyệt tình, đem ngươi nhốt vào đây!” Bạch Sở Mục cứng họng, vội vàng im bặt, hắn tuyệt đối tin tưởng nàng nói được làm được. Ánh mắt cầu trợ liếc về phía sư huynh của hắn, Nam Cung Dực xảo diệu tránh khỏi tầm mắt của hắn, hắn cũng không tính xen vào chuyện này, tính cách của Vân Khê hắn còn có thể không hiểu rõ sao? Nàng tuyệt đối là người có thù tất báo, lúc trước Văn trưởng lão bọn họ đối đãi nàng như thế, lại trong lúc nàng tỷ thí cố ý phá hư, nếu nàng chịu bỏ qua, vậy thì nàng không phải là Vân Khê rồi!.