Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 4 - Chương 27

Chương 027. Xếp hạng bảng tỷ thí

“Đảo chủ hôm nay đích thân đến bến tàu nghênh đón khách quý, sợ rằng qua vài canh giờ mới có thể trở về.” Mỹ nhân ca ca đáp lời câu hỏi của Vân Tiểu Mặc, nhưng ánh mắt trong vắt lại là rơi vào trên người Vân Khê, hiển nhiên lời này là hắn muốn nói cho nàng biết, để tránh nàng không thấy đến người mà mất mác. Cảm thấy hắn tỉ mỉ, Vân Khê gật đầu, thò người ra muốn nhảy xuống xe ngựa. Một bàn tay có thể nói hoàn mỹ, đưa tới trước mặt nàng.

Vân Khê sững sờ, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt của hắn sáng như nước, không chứa bất kỳ tạp chất, tinh khiết phảng phất như thanh tuyền trong núi. Trong lòng không khỏi sinh ra nghi ngờ, từ mới gặp gỡ đến bây giờ, hắn chẳng bao giờ hỏi thăm lai lịch hai mẹ con nàng, nhưng đối với bọn họ hết sức thân mật, thật giống như đã sớm biết thân phận nàng. Quái! Thật quái lạ. Không có nghĩ nhiều nữa, nàng vịnh tay của hắn, mượn lực nhảy xuống xe ngựa.

trong nháy mắt nai tay chạm nhau, nàng cảm giác giống như là cầm một khối ngọc nõn nà, trơn mà không bóng, nàng không nhịn được ghen tỵ, trời cao vì sao hậu đãi hắn như thế, cho hắn một đôi tay đẹp như vậy? “Phu nhân nếu như không vội, không ngại trước tiên ở Cung Lí nghỉ ngơi.” “Ách, cũng tốt!”

Đi theo phía sau mỹ nhân ca ca, Vân Khê ngước đầu nhìn lại, không khỏi lần nữa bị quang cảnh hùng tráng Huyễn Dạ Tinh Cung mà kinh sợ, nó không có quá nhiều trang sức hoa lệ, cung điện thật dài, cùng tường rào cùng cổng cao lớn, không khỏi hiển lộ rõ ràng đại khí hùng vĩ rộng rãi, làm cho người ta nghiêm trang kính nể. Trời xanh thẳm như vừa được rửa, mặt trời treo cao, sáng ngời nhu hòa chiếu rọi xuống, mà không nhiễm một hạt bụi. Huyễn Dạ Tinh Cung phảng phất như dung hợp ở trong trời xanh, khắp nơi lộ ra tiên khí, giống như thắng cảnh Thiên cung.

Vân Khê đột nhiên hiểu vì sao người Huyễn Dạ Tinh Hải quần áo đều lấy màu xanh da trời làm chủ đạo, bởi vì phía trên bầu trời xanh thẳm nơi này như mới được rửa, phía dưới đón bờ biển xanh vô cùng mênh mông, mọi người thân ở trong thắng cảnh một cách tự nhiên cũng dung nhập vào trong thiên nhiên sáng tạo tuyệt đẹp! Một cổ rung động phát ra từ nội tâm, tự nhiên sinh ra! “Không hổ là Huyễn Dạ Tinh Hải đứng đầu tam đại Thánh Địa...” Vân Khê thở dài.

Mỹ nhân ca ca cước bộ có chút dừng lại, thanh âm êm tai dễ nghe nói: “Huyễn Dạ Tinh Hải sở dĩ xưng là Huyễn Dạ Tinh Hải, là bởi vì mỗi khi ban đêm tới, từ đó nơi quan sát tinh không, có thể thấy các loại ánh sao kỳ diệu. Phàm là thế gian phát sinh hết thảy, cũng có thể từ trong số tử vi mà coi ra, khi trăng khuyết, thế gian vạn tượng thay đổi, thiên kỳ bách quái, ùn ùn... Song, đây hết thảy đều ở trong đó!” Hắn ngửng đầu lên, nhìn Thiên Không, ánh mắt có chút mơ hồ. “Ngươi hiểu số tử vi? Vậy ngươi có tính ra ta là vì cái gì mà đến Huyễn Dạ Tinh Hải không?” Vân Khê càng cảm thấy hắn thần bí.

Từ từ thu hồi tầm mắt, mỹ nhân ca ca cười mà không nói, cất bước hướng phía trước đi tới. “Mỹ nhân ca ca, chờ ta một chút!” Vân Tiểu Mặc chạy mau mấy bước, rất thân thiết theo sát tới. Nhi tử thích mỹ nhân ca ca như vậy, để cho đáy lòng Vân Khê có chút không thích, cũng không có cái gì nha, không phải là xinh đẹp một chút, cử chỉ có chút ôn nhuận, nhưng làm sao lại đem vẻ xinh đẹp cùng trí khôn của hắn so sánh với mẫu thân chứ?

Tiểu tử thúi, ngươi có mới nới cũ! Không mang theo ngươi đi chơi! Vân Khê cất bước, đang muốn đuổi theo, thì vai phải đột nhiên bị người nặng nề va chạm. Quay đầu, chống lại ánh mắt bất thiện của thị nữ thủ lĩnh, nàng ngạc nhiên, nàng đã chọc người nào a, đi mà cũng có thể ghét sao? “Huyễn Dạ Tinh Cung không phải là người nào cũng có thể vào, nhất là người không rõ lai lịch, hi vọng ngươi sẽ không mang đến phiền toái cho công tử.” Lúc sát vai đi qua, thị nữ dùng thanh âm chỉ có hai người có thể nghe được.

Ánh mắt Vân Khê lúc này đông lạnh lại, đây coi là cái gì? Cảnh cáo? Uy hiếp? Nếu không phải nể mặt chủ nhân nàng ta, nàng không cùng nàng ta so đo, nếu không đừng mơ tưởng sống khá giả! Còn chưa có người nào dám đối với Vân Khê nàng quơ tay múa chân... Qua mười bậc thang mà lên, sau khi xuyên qua cửa cung hùng tráng, chính là một quảng trường bát ngát, trên quảng trường chợt có hai ba nhóm đệ tử tụ ở một chỗ tập võ nghệ, so chiêu tỷ thí. Tiếp tục đi về phía trước, phía trước có tám cửa cung, lớn nhỏ khác nhau. Chọn một cửa nhỏ, phía trước chính là một vườn hoa với bách hoa nở rộ. Vân Khê chân phải mới vừa bước vào mặt đất vườn hoa, từ phía sau bỗng dưng truyền lại tới một cổ năng lượng mãnh liệt giao động, cơ hồ là phản ứng theo bản năng, thân thể của nàng nghiêng về phía sau, ngã ra một độ cong hiếm thấy, chuyển động mủi chân, dán mặt đất xoay tròn 180°!

Hưu Một ít năng lượng giao động liền hiểm hiểm lướt qua phía trên rốn nàng! Nguy hiểm thật! Vân Khê sắc mặt kinh biến, cổ lực lượng này nếu không phải là cao thủ Thần huyền trở lên, căn bản không cách nào thi triển.

“Người nào?” Rốt cuộc là người nào đánh lén nàng? Kinh hồn chưa định, lại là một cổ năng lượng cường đại hơn đánh tới, lần này, Vân Khê gầm nhẹ, cương kình ở trong nháy mắt bộc phát, nàng thi triển ra Phản Phệ thuật, đem năng lượng đánh tới hết thảy quăng trở về.

“Tốt!” thanh âm gọn gàng linh hoạt trầm trồ khen ngợi, đồng thời vang lên. Theo phương hướng năng lượng đánh tới, Vân Khê từ từ thấy rõ khuôn mặt đối phương, một gã cô gái áo lam Ngọc Cốt Băng cơ, mặt mày như họa, tư thế oai hùng, từ ở bên trong bụi rậm bách hoa rủ xuống, đi tới. Hình như là Hoa tiên tử, để cho bách hoa ảm nhiên thất sắc! “Cô?” Mỹ nhân ca ca ở phía trước quay đầu. Cô? Vân Khê nhìn nàng ta số tuổi tối đa cũng hơn nàng bốn năm tuổi, cùng mỹ nhân ca ca niên kỉ kỷ xấp xỉ, bối phận lại là cô?

Cô gái áo lam tựa hồ đối với Vân Khê cảm thấy hứng thú, một đôi ánh mắt sắc bén trên dưới đánh giá Vân Khê, hồi lâu, ôn hoà nói một câu: “Công phu không tệ, có cơ hội luận bàn một chút.” “Cô, ngươi làm sao có thể đối với khách nhân động thủ?” Mỹ nhân ca ca lần nữa mở miệng. Cô gái áo lam lúc này mới dời tầm mắt, nhìn về phía mỹ nhân ca ca ánh mắt nhiều mấy phần ấm áp, giọng nói chuyện lại trách móc nặng nề: “Hàn Nhật, thân thể của ngươi cần nghỉ ngơi, làm sao không ở trong Cung nghỉ ngơi cho thật tốt, lại chạy loạn khắp nơi?”

Mỹ nhân ca ca ôn hòa cười một tiếng: “Ở trong đó đến buồn bực rồi, nên đi ra ngoài dạo một chút.” “Ra ngoài đi một chút, liền mang về hai khách nhân? Ngươi so sánh với đảo chủ có khả năng nhiều hơn, bọn họ đến nay vẫn chưa về đây.” Cô gái áo lam vừa nói, vừa đem ánh mắt hồ nghi tiếp tục rơi vào trên người Vân Khê, mang theo vài phần sắc bén. Tâm thần Vân Khê khẽ nhúc nhích, xem ra vị cô cô này mới là người bình thường, liếc thấy liền biết nàng không rõ lai lịch, chỉ bất quá nàng mới vừa gọi nam tử này là”Hàn Nhật” Cái tên này nghe làm sao quen tai như vậy? Giống như đã từng quen biết,

“Thôi được, cô biết ngươi cũng không phải là người tham luyến sắc đẹp, ngươi hảo hảo chào hỏi một chút đi, ta hôm nay còn muốn đi luyện công, chuẩn bị cho tỷ thí ngày mai của bảng xếp hạng.” Cô gái áo lam nói xong, ào ào xoay người rời đi, tác phong làm việc gọn gàng linh hoạt, để cho đáy lòng Vân Khê tỏa ra thưởng thức. Mỹ nhân ca ca cũng là bởi vì nàng nói một câu, mà trên da thịt trắng nõn nổi lên một tầng màu mật ong khả nghi, hắn lắc đầu thở dài, quay đầu đối với Vân Khê nói: “Đây là cô của ta, Dạ Tử Hi, nàng là nữ nhi nhỏ nhất của ông nội ta, cũng là kiếm khách thiên tài trẻ tuổi mạnh nhất trong Huyễn Dạ Tinh Hải. Nàng ngày thường không có những yêu thích khác, chỉ thích tập võ, cùng người so chiêu, nàng mới vừa rồi phát hiện phu nhân biết võ, cho nên mới đánh lén thử Chiêu. Nàng từ trước đến giờ làm việc rất có phân tấc, cũng không có bất kỳ ác ý gì, kính xin phu nhân không nên trách tội.” Vân Khê lắc đầu nói: “Không sao! Ta chỉ là tò mò, trong miệng nàng cái gọi là xếp hạng bảng tỷ thí, là chuyện gì?”

“Hàng năm Tam đại Thánh Địa cũng sẽ cử hành một lần Đại hội tỉ võ, từ Huyễn Dạ Tinh Hải, Bạch Sa đảo cùng Độc Cô Lĩnh chia ra chọn lựa kiếm khách ưu tú, tham gia Đại tỉ võ, sau đó dựa theo thực lực mà xếp hạng, nhưng phàm là người còn trẻ có tuổi từ hai mươi lăm tuổi trở xuống, khi tham gia Đại tỉ võ nếu có thể đứng trong hàng mười người đứng đầu, là có thể nhận được hội trưởng lão biếu tặng một bảo vật, hơn nữa có thể được tự bọn họ chỉ điểm, được ích lợi không nhỏ.” “Thì ra là như vậy, như vậy ngày mai cũng là có thể mở rộng tầm mắt.” Trong cơ thể Vân Khê dâng lên một trận nhiệt huyết, có thể quan sát các đệ tử tam đại Thánh Địa xuất sắc nhất tỷ thí võ nghệ, thực khó có được, nàng đã bắt đầu mong đợi.

“Phu nhân xin mời.” Dạ Hàn Nhật không hề nữa nói gì, tiếp tục dẫn đường như trước. Vân Khê gật đầu, bỗng nhiên cảm giác được trên người thật giống như có một ánh mắt mãnh liệt theo dõi mình, mang theo tâm tình nào đó. Nàng quay đầu lại nhìn quanh, cũng không có phát hiện bất kỳ khác thường nào, lắc đầu, nhất định là nàng suy nghĩ nhiều rồi. Đợi đoàn người từ từ rời xa, ở bên trong bụi rậm bách hoa, liền đi ra hai cô gái, trên quần áo các nàng không giống với những đệ tử khác của Huyễn Dạ Tinh Hải, chính là một thân quần áo thuần trắng, ở phía trước có thiêu huy hiệu đặc biệt. Các nàng đi ngắm hoa ngang qua, vừa vặn thấy một màn vừa rồi, một người trong đó đáy mắt bỗng dưng bắn ra hai đạo tia sáng ghen ghét.

“Tình tỷ, ngươi vì sao ngăn ta? Ta thật vất vả nhìn thấy Nhật ca ca, ngươi vì sao không để cho ta đi gặp?” Vóc người tương đối nhỏ nhén xinh xắn nói, nàng chu môi đỏ mọng, rất có mấy phần khả ái. “Ngươi không thấy được hắn dẫn theo nữ nhân trở lại sao? Ngươi khi nào thì thấy hắn trừ cô hắn ra lại thân mật như thế với nữ tử khác chứ? ngươi động não tí đi, ngươi là vị hôn thê của hắn, lúc này đi ra ngoài, ngươi cảm thấy thích hợp sao?” bạch y nữ tử đang nói không phải là ai khác, mà chính là Bạch Tịch Tình ngày đó ở trên đại hội luyện đan bại bởi Vân Khê, Vân Khê từng hại chết người trong lòng của nàng, nàng đến nay vẫn nhớ lấy thù. Bạch Tịch Vũ nghe vậy nhất thời đỏ mặt, kéo ống tay áo của nàng nói: “Tình tỷ, ý của ngươi là, Nhật ca ca cùng nữ nhân này có quan hệ không thể cho ai biết? Ta đây nên làm cái gì bây giờ a?”

Bạch Tịch Tình giọng nói sắc bén: “Ngươi bây giờ mới nóng lòng sao? Ban đầu làm sao không hảo hảo cố gắng, mau sớm bắt lấy tâm Dạ Hàn Nhật?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Tịch Vũ đỏ lên, giọng nói sợ hãi: “Tâm của Nhật ca ca bí hiểm, ta nào có bản lãnh bắt lấy? Hơn nữa, lúc trước hắn bị thương, Dạ đại thúc bọn họ đều không cho ta đến gần hắn...... “Ngươi đần a! Bọn họ không để cho ngươi nhích tới gần, ngươi liền không nhích tới gần? Ngươi là vị hôn thê danh chánh ngôn thuận của hắn, từ trong bụng mẹ liền định ra hôn sự, theo lý thường phải chiếu cố vị hôn phu của mình. Tính tình ngươi chính là quá hèn yếu rồi, cho nên mới phải chậm chạp không chiếm được tâm Dạ Hàn Nhật.”

Bạch Tịch Vũ cúi đầu, lộ ra bộ dáng muốn khóc chọc người thương yêu. Bạch Tịch Tình thấy vậy, không đành lòng nói cái gì nữa, chỉ có thể thở dài chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. “Tốt lắm, ngươi yên tâm, có Tình tỷ ở đây, Tình tỷ nhất định sẽ giúp cho ngươi! Đi, chúng ta đi theo xem một chút.” Bạch Tịch Tình lôi kéo biểu muội, xa xa theo sát phía sau Vân Khê cùng Dạ Hàn Nhật

.