Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 4 - Chương 31

Chương 031. Lão phu nhân giá lâm

“Tiểu Bạch, ngươi muốn chơi bóng cầu, vậy trước tiên làm cho người ta thả lỏng một chút. Kẹp chặt như vậy, làm cho người ta làm sao làm Cầu Cầu?” Vân Khê thay Tiểu Bạch nghĩ kế nói. “Như vầy phải không? Hmm, ta đây biết rồi!” Mỗi bên một cái, hai cái Thần Long đột nhiên tách ra, Thần trưởng lão bị kẹp ở giữa rốt cục có cơ hội thở dốc.

“Chết tiệt! Lão phu không tha cho các ngươi, a aaaaaaaaa” Thân thể hắn chưa kịp rơi xuống, lời vừa nói ra được phân nửa, hai con Thần Long giống như là có hẹn ước, đồng thời hướng hắn quăng đuôi rồng, lần nữa giống nhân bánh bích quy đem Thần trưởng lão vững vàng kẹp lại. “Ba” thanh âm thanh thúy vang dội!

Như thế, thường xuyên qua lại, giòn vang thanh âm không ngừng, Thần trưởng lão bị hai Thần Long hành hạ đau đến không muốn sống. Mọi người bên dưới đánh rùng mình một cái, quá tàn nhẫn! nếu bọn họ thân ở vị trí của Thần trưởng lão, bị hai cái Thần Long khi dễ như thế, bọn họ tuyệt đối không chịu nổi. Lúc này, từ ngoài vườn tất tất tác tác truyền đến một mảnh tiếng bước chân: “Ơ, đây là đã xảy ra chuyện gì? Làm sao đem vườn của lão bà tử ta phá thành bộ dạng này?”

Chúng thị nữ vây quanh lão phu nhân tóc mai nhiễm bạch từ ngoài vườn đi tới, lão phu nhân dung quang toả sáng, sắc mặt hồng nhuận, trừ tóc mai có chút trắng, không có cách nào đem thực tế tuổi của nàng liên tưởng đến cùng một chỗ. Nàng đi lại nhẹ nhàng vững vàng, có thể thấy được là có tập võ, hơn nữa sâu không lường được, cho nên thoạt nhìn cùng lão phụ nhân bình thường xê xích khá xa, thân thể đặc biệt khỏe mạnh. Vân Khê nhìn lão phu nhân, cảm giác được ánh mắt nàng lợi hại nhất nhất quét toàn trường, có loại lực uy hiếp nắm trong tay mọi thứ, trong nội tâm nàng hơi kinh hãi, không biết lão phu nhân lần này tới là hỉ hay là lo... Trên bầu trời, Thần trưởng lão nghe được thanh âm lão phu nhân, thật giống như chiếm được phù cứu mạng, điên hô cứu mạng.

“Nga, phía trên này chính là người nào a? Lão bà tử ta già nên hoa mắt a, xem không quá rõ ràng, ai có thể nói cho ta biết không?” Lão nhân hoa mắt? Vân Khê hoàn toàn không tin, lão phụ nhân mắt mờ tay yếu, làm sao có thể làm cho nàng cảm giác được kinh hãi?

“Nương, con mắt của ngài lại không tốt? Đây chính là Thần trưởng lão của Bạch Sa đảo, chính là người tự cho là đệ nhất thiên hạ, không người nào có thể là kẻ địch của Thần trưởng lão!” Dạ Tử Hi nhẹ nhàng nhảy xuống đầu tường, dạo bước đến bên cạnh lão phu nhân, dắt lấy nàng, buồn cười nói. “Thần trưởng lão?” Lão phu nhân híp mắt nhìn kỹ một phen, sau đó lắc lắc đầu, “Không thể nào! Cái này quyết không thể nào! Thần trưởng lão võ nghệ đệ nhất thiên hạ, không người nào có thể là kẻ địch, làm sao có thể bị không ngừng trêu đùa như thế? Tử Hi, nha đầu ngươi còn nhỏ tuổi sao so với lão bà tử ta còn muốn hoa mắt hơn chứ? Ngươi cũng không thể tùy tùy tiện tiện chửi bới Thần trưởng lão, như vậy sẽ phá hư quan hệ Huyễn Dạ Tinh Hải ta cùng Bạch Sa đảo, trăm triệu không thể nói lung tung.” Dạ Tử Hi hé miệng cười xì một tiếng, sau đó rất đứng đắn gật đầu nói: “Nữ nhi biết sai rồi! vẫn là Nương anh minh thần võ, lấy đại cục làm trọng, nếu người kia không phải là Thần trưởng lão, vậy chúng ta cũng đừng quản.”

Thần trưởng lão ở bên trên tiếp tục rơi xuống vùi lấp, nghe được hai mẹ con lão phu nhân nói, vừa vội vừa giận: “Lão... Lão... Phu... Phu... Thật... Phải.. Phải.. Thần... Thần... Trưởng lão!” Tiểu Bạch càng ngày càng hưng phấn, cơ hồ là hắn chưa nói đến hai chữ, sẽ bị bao lại, thanh âm này còn mang theo hồi âm. Huyền Long vốn là thích Tiểu Bạch, bởi vì nó thân phận đặc thù ở Long Tộc, cho nên hết sức cưng chiều Tiểu Bạch, chỉ cần nó cao hứng, nó liền phụng bồi, nghĩ chơi như thế nào liền chơi như vậy. Hai mẹ con Lão phu nhân tay cặp tay, đầu vai riêng mình rõ ràng dấu hiệu lay động.

Vân Khê coi như là đã nhìn ra, lão phu nhân giả ngây giả dại, nói rõ chính là nhìn Thần trưởng lão không vừa mắt, sớm muốn dạy dỗ hắn, chỉ bất quá lần này vừa lúc bắt được cơ hội, liền mượn tay nàng để giáo huấn Thần trưởng lão. Có ý tứ! Nàng nhếch nhếch môi, quay đầu trong đám người tìm kiếm thân ảnh nhi tử, mới vừa đánh nhau một phen, cũng không biết có hù đến nhi tử hay không. Vừa nghiêng đầu tìm kiếm, khóe miệng của nàng đột nhiên co rút, tiểu tử này nào có nửa điểm bộ dáng sợ hãi, vóc dáng nho nhỏ đang nửa ngồi, vội vàng thu thập bảo bối của mình đây.

Cũng đúng, chủ vườn trở lại, nếu hắn không vội vàng thu hồi bảo bối của hắn, sợ tới lúc đó cũng bị người ta tịch thu. Vân Khê giơ tay lên, vỗ vỗ ót, thất lễ, quá thất lễ! Dạ Hàn Nhật mấy bước đi tới bên cạnh lão phu nhân, hạ thấp thanh âm nói: “bà nội, đừng đùa được quá mức, vạn nhất thật đem Thần trưởng lão giết chết, những người kia của Bạch Sa đảo chắc là không chịu để yên.”

“Ngươi ơ, chính là quá thiện lương.” Lão phu nhân đau lòng vỗ vỗ tay của hắn, lộ ra hiền lành. Lúc này, tỷ muội Bạch Tịch Tình dằng dặc tỉnh lại, thấy một màn trên bầu trời, không khỏi tức hộc máu. Đây mới thật là Thần trưởng lão như thần Như Phật tôn kính sùng bái ở trong suy nghĩ các nàng sao? Hắn hiện tại cư nhiên bị hai con rồng làm như món đồ chơi chơi đùa, đây cũng quá khó tin. “Lão phu nhân!” Bạch Tịch Vũ dẫn đầu phát hiện thân ảnh lão phu nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hướng nàng nhào tới. Trong ngày thường lão phu nhân đối với nàng rất không tệ, đã sớm đem nàng coi là cháu dâu tương lai mà đối đãi.

“Tiểu Vũ, đừng sợ! Lão phu nhân ở chỗ này.” Lão phu nhân cho là nàng bị hình ảnh mới vừa rồi làm cho sợ hãi, Bạch Tịch Vũ thuở nhỏ thể chất kém nhiều bệnh, lại không có tập quá võ, nhìn thấy hình ảnh máu tanh như thế, sợ là bình thường, lão phu nhân rất tỉ mỉ, dốc lòng an ủi nàng. Bạch Tịch Tình cũng cùng đi theo tới đây, ngẩng đầu nhìn thảm trạng Thần trưởng lão, không nhịn được lên tiếng xin xỏ cho: “Lão phu nhân, xin ngài mau cứu cứu Thần trưởng lão đi! nếu còn như vậy, Thần trưởng lão sẽ không còn Mệnh.” Không có chỗ dựa Thần trưởng lão, các nàng chẳng phải là càng thêm tứ cố vô thân?

Lão phu nhân thần sắc nghiêm túc, đưa mắt nhìn về Vân Khê, nàng liếc thấy liền biết Vân Khê mới thật sự là người thao túng Thần Long, bởi vì nàng ấy đứng ở trong vườn, di thế mà độc lập, khí độ phi phàm, thoáng cái liền hấp dẫn ánh mắt của nàng. Nàng sở dĩ chậm chạp không cùng nàng giao thiệp, vì chính là muốn cho Thần trưởng lão thật nhiều dạy dỗ, mài dũa tính tình nóng nảy kiệt ngao bất tuần của hắn. “Vị cô nương này, có thể cho lão bà tử ta mặt mũi, tha hắn một lần hay không? Huyễn Dạ Tinh Hải Chúng ta cùng Bạch Sa đảo cùng là tam đại Thánh Địa, từ trước đến giờ đồng khí liên chi, nhưng nếu có người Bạch Sa đảo ở Huyễn Dạ Tinh Hải xảy ra chuyện, chuyện này truy cứu tới, liền bất lợi hài hòa giữa tam đại Thánh Địa. Hi vọng cô nương có thể thông cảm lão bà tử khó xử, trước buông tha hắn.” Lão phu nhân dùng giọng nói thương lượng, trần thuật nói rõ trong đó quan hệ lợi hại, không có bất kỳ ý bức bách, thoáng cái liền khiến cho Vân Khê có hảo cảm thật tốt, nhưng nếu nàng cũng cùng đám người Thần trưởng lão một loại, muốn đối với nàng phát hiệu lệnh, nàng cũng mặc kệ đối phương đến cùng đúng là đảo chủ phu nhân hay không, không để ý tới không hỏi.

“Nếu là lão phu nhân có lời, tại hạ tự nhiên là muốn làm theo.” Vân Khê khẽ mỉm cười, ngửa đầu lên hướng về phía trên bầu trời Tiểu Bạch cùng Huyền Dực nói, “Các ngươi trở lại đi! Hôm nay tạm thời thả hắn trước, nhưng nếu tiếp theo hắn còn như thế, đối với ta nói năng lỗ mãng, đến lúc đó cho các ngươi tùy tiện chơi!” Nàng mượn lệnh triệu hồi Thần Long, không quên cho Thần trưởng lão cảnh cáo, nếu tiếp theo hắn đụng vào nàng nữa, đối với nàng nói năng lỗ mãng, như vậy kết quả của hắn cũng không phải là đơn giản như hôm nay. Tiểu Bạch cùng Huyền Dực nghe lệnh, mỗi con tự mình rút lui, trở về tại chỗ, Thần trưởng lão thình lình mất đi lực chống đở, từ giữa không trung nặng nề rơi xuống. Trong nháy mắt rơi xuống đất, xương cốt hắn ken két rung động, các nơi trọng yếu của thân thể khí huyệt ẩn có thanh âm bạo liệt. Chân khí trong cơ thể hắn rối loạn, một thân công lực, coi như là hoàn toàn phế đi.

“Sư phụ” “Sư phụ” Nam tử cao gầy từ ngoài vườn từ từ bò trở về, mà râu ngắn nam tử nghĩ động cũng bất động, chỉ có thể trơ mắt nhìn sư phụ chịu nhục, trong lòng tràn đầy ghen ghét.

Bạch Tịch Tình thấy thế, vội vàng tiên phát chế nhân, chỉ vào Vân Khê lên án nói: “Lão phu nhân, nàng thật sự là gan lớn, đem Thần trưởng lão đã thương nặng đến vậy, hi vọng lão phu nhân có thể theo lẽ công bằng làm việc. Giết nàng này, vì Thần trưởng lão báo thù” “Đúng! Bạch Sa đảo cùng Huyễn Dạ Tinh Hải cho tới bây giờ cũng là đồng khí liên chi, hiện tại có người ngoài đã thương người Bạch Sa đảo, Huyễn Dạ Tinh Hải nên cùng chung mối thù, nhất trí đối ngoại. Giết nàng, mới có thể tiêu tan mối hận trong lòng sư phụ ta! Mới có thể giữ được uy vọng tam đại Thánh Địa!” Râu ngắn nam tử tức giận nói, một đôi mắt phun cháy, không thể không đưa Vân Khê vào chỗ chết. Bạch Tịch Tình âm tàn ngó chừng Vân Khê, lại nói: “Lão phu nhân, ngài xử sự nhất định công bằng hợp lý, tất cả mọi người đối với ngài sùng kính có thêm. Hi vọng ngài không nên thiên vị ngoại nhân, lấy thủ hộ danh dự của tam đại Thánh Địa ta làm trọng, không thể để cho ngoại nhân tùy ý khi dễ người tam đại Thánh Địa ta!”

Cái mũ thật lớn trùm lên nha, lần này sẽ đem tư oán thăng đến vinh nhục tam đại Thánh Địa, không hổ là người Bạch Sa đảo, tính cách như xảo trá âm tàn như cá mập! Hừ! Vân Khê hừ lạnh một tiếng, trong tay trường tiên lần nữa huy động.

Ba! Ba! Ba! Ba! Liên tục bốn tiên, nàng vứt Bạch Tịch Tình cùng thầy trò ba người Thần trưởng lão cột vào một chỗ, nàng phi thân nhảy lên, trên cao nhìn xuống, một cước giẫm đạp ở trên người bốn người, khí thế cuồng ngạo, làm người ta không rét mà run. Hừ, muốn tánh mạng của nàng? Nàng cần gì phải theo chân bọn họ khách khí nữa?

“Ha ha ha Các ngươi muốn mạng của ta? Ta đây trước hết muốn mạng của các ngươi, để xem ai có thể cười đến cuối cùng?” Vân Khê trong lúc cười to, hai mắt chợt bắn nhanh ra hàn quang sắc bén, bốn người Bạch Tịch Tình kinh sợ cả người run rẩy. Bọn họ biết, Vân Khê cũng không phải là tùy ý uy hiếp, nàng tuyệt đối có thực lực này, lại không bất kể thực lực bản thân nàng đến tột cùng có nhiều quỷ bí khó lường, chỉ bằng vào nàng có ba thú sủng kia, hiện tại cũng đủ để đạp bằng cả hoa viên. Bọn họ còn không muốn chết, nếu hiện tại chết, một chút cũng không đáng. Không bằng đợi đến những cao thủ gia tộc chạy tới, bọn họ tìm cơ hội trả thù, bọn họ cũng không tin, lấy toàn thủ lực trong tộc, còn diệt không được một Dã nha đầu nàng?

“Chờ một chút! Ngươi đừng có giết chúng ta! Tha cho chúng ta một mạng đi.” Bạch Tịch Tình chẳng biết xấu hổ cầu xin tha thứ. Vân Khê hí mắt ngó chừng nàng, ánh mắt nàng né tránh, đủ để cho nàng xuyên thủng tâm tư đối phương. Ừ muốn trả thù nàng sao? đến đây đi! Nàng cũng muốn nhìn một chút, những cao thủ Bạch Sa đảo biết nàng là một người duy nhất có thể thúc dục thập đại thần khí, mở ra cửa vào, cứu vớt người tam đại Thánh Địa, thì sẽ phản ứng như thế nào? Là quỳ khóc cầu van xin nàng, hay là đưa nàng vào chỗ chết?

Khóe môi hiện lên một độ cong tà ác, nàng thật rất có hứng thú muốn biết..