Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 4 - Chương 52

Chương 054. Ai so với ai giảo hoạt hơn?

“Chúc mừng.” Hàn Thiên Phong nhiều hứng thú nhìn Vân Khê, cười nhạt. Nàng thật tò mò, nhân vật đặc biệt trong miệng thái gia gia, đến tột cùng có cái gì kỳ lạ, vì sao có thể làm cho thái gia gia chú ý như thế? Nhưng trải qua sự kiện mới vừa rồi, nàng không thể không thừa nhận, đối phương đúng là xuất sắc, làm cho nàng càng ngày càng cảm thấy hứng thú. Vân Khê quay đầu, chống lại ánh sáng từ đáy mắt nàng toát ra, hơi sửng sờ, cảm giác, cảm thấy đối phương xuất thủ giúp nàng rất là kỳ hoặc. Nàng cũng cho là đối phương đồng tình, bởi vì thời điểm Tần Lam bị hành hạ đến bóng người cũng không thất, nàng ta không hề xuất thủ tương trợ, đủ thấy nàng ấy là người cực kỳ lý trí. Rốt cuộc là nguyên nhân gì, làm cho đối phương hướng mình đưa ra cành ô-liu? Cái vấn đề này đáng giá tìm tòi nghiên cứu.

Vân Khê hướng đối phương gật đầu, không quan tâm hơn thua. Hàn Thiên Phong lần nữa thật sâu đánh giá nàng, xoay người, rời đi Hiên Viên đài. “Hoan nghênh ngươi gia nhập Vạn Hoàng học viện, sau này có chuyện gì, có thể tới tìm ta. Ta tên là Hàn Thiên Diệp, nàng là tỷ tỷ ta Hàn Thiên phong, chúng ta ở chí tôn điện, tin tưởng ngươi rất nhanh cũng có thể đến ở cùng chúng ta rồi.” Hàn Thiên Diệp chứa đựng nụ cười, tiêu sái nói.

Vân Khê lạnh lùng nhìn lại, không có đáp lời, nhưng trong lòng thì đối với hai tỷ đệ đã có cảm giác thật là tốt. Hàn Thiên Diệp không sao cả cười cười, theo sát tỷ tỷ rời đi. Một cuộc tỷ thí, không tiếng động kết thúc, mọi người cảm khái hàng vạn hàng nghìn.

“Người này thật là đồ đệ mới nhận của viện trưởng sao? Làm sao nghe giọng nói của Hàn sư huynh, bọn họ như là vừa mới biết?” “Nói không chừng là Hàn sư tỷ cố ý muốn kéo lại cao thủ, cho nên cố ý nói như vậy sao.” “Có khả năng này! Ai cũng biết ba tỷ muội Mục gia trong ngày thường ở học viện ngang ngược càn rỡ nhất, Hàn sư tỷ cố ý muốn chọn ra người mới, vì chính là chèn ép khí diễmcủa ba tỷ muội Mục gia! Hàn sư tỷ thông minh cơ trí, tuyệt đối không thể nào vô duyên vô cớ trắng trợn bao che người mới, bất quá nói lại, vị này Vân cô nương đúng là lợi hại, ba chiêu đã đem Mục Li Li đánh cho cái mông nằm úp sấp trên mặt đất như chó mẹ vậy, mặt mũi của nàng coi như là mất hết, nhìn nàng sau này còn thế nào ở trong học viện đặt chân......”

“Vân cô nương? Di, nàng cũng họ Vân, có thể cùng Vân Tiên Tử là người một nhà hay không? Đáng tiếc Vân Tiên Tử gần đây vẫn đều bế quan, thật lâu không có ở trong học viện lộ diện, nhưng nếu nàng biết được trong học viện lại tới người họ Vân nữa, không biết nàng có thể đem đối phương thu nạp tiến vào đến Tụ Tiên cư hay không. Vân Tiên Tử từ trước đến giờ đều chọn ra người của Vân tộc, cho dù là tộc nhân thuộc bàn chi xa, cũng sẽ được nàng trọng dụng.” “Vân Tiên Tử chỉ dùng người mình biết, yêu quý nhân tài. Đợi nàng sau khi xuất quan, chúng ta liền hướng nàng mật báo đi, nàng nếu là cao hứng, đến lúc đó khẳng định không thể thiếu chỗ tốt cho chúng ta.” “......”

Phần lớn mọi người còn không có lập tức tản đi, mà là tam tam lưỡng lưỡng tụ ở chung một chỗ cúi đầu ghé tai. Vân Khê không để ý đến bọn họ, trước tiên đi tới trước mặt Tần Lam, thay nàng nhìn thương thế. Lúc này Tần Lam đã lâm vào hôn mê, trên mặt của nàng còn lưu lại dấu chân Mục Li Li, hai cái chân nàng cũng bị đụng tới gân mạch, cùng với phế đi không có gì khác biệt. “Súc sinh!” Vân Khê hung hăng mắng, chỉ cảm thấy mới vừa rồi đối với Mục Li Li quá khách khí.

“Vân cô nương, hai chân Lam sư tỷ sợ là đã bị phế đi, sau này nàng cũng không thể tu luyện võ công nữa, nàng nên làm cái gì bây giờ a?” Thu sư tỷ sầu khổ nhìn Vân Khê, thực vì tương lai của Tần Lam lo lắng. Vân Khê lần nữa dò xét một phen thương thế Tần Lam, bình tĩnh nói: “Còn không phải bết bát như vậy, chỉ cần trị liệu thích đáng, chân của nàng vẫn là có thể khôi phục. Các ngươi trước đem nàng đưa về phòng đi, sau đó ta liền trị liệu cho nàng.” Đối với một chút này, nàng là rất có tự tin. Nhớ ngày đó chân Vân Thanh cũng là nàng trị tốt, chân Vân Thanh đả thương so sánh với Tần Lam nghiêm trọng nhiều lắm, chân của hắn cũng có thể khôi phục, chân Tần Lam lại càng không có vấn đề.

Thu sư tỷ nghe vậy, không khỏi mừng rỡ, lúc này liền phân phó mấy tên học sinh giúp đở nàng, cùng nhau đem Tần Lam mang trở lại chỗ ở của nàng. Mạc Tử Hành thấy người bên cạnh Vân Khê đi được không sai biệt lắm, lúc này mới tiến lên, cùng nàng đáp lời: “Vân tỷ tỷ, ngươi mấy ngày qua đều đi nơi nào? Mọi người đều tìm ngươi khắp nơi, bất quá may là, ngươi cuối cùng ở thời điểm tỷ thí kịp thời chạy tới.” Vân Khê cười cười, không có đáp lời, nàng tự nhiên sẽ không đem hành trình ba ngày qua nói cho hắn biết.

Mạc Tử Hành cũng không có tinh tế hỏi tới, tiếp tục nói: “Đúng rồi, Vân tỷ tỷ! Ta đã cho ngươi ở chỗ học viện ghi danh học sinh mới, ngươi xem một chút ngươi chừng nào có thời gian đi tham gia khảo hạch một chút, sau đó ngươi có thể chính thức trở thành học sinh Vạn Hoàng học viện.” “Khảo hạch?” Vân Khê giơ tay lên, vuốt vuốt mi tâm, chỉ cảm thấy phiền toái. “Chờ thêm hai ngày đi, ta trước trị lành chân bị thương của Lam sư tỷ rồi hãy nói.”

“Tốt tốt! Vậy thì hai ngày sau đi, hết thảy đều giao cho ta tới an bài, Vân tỷ tỷ đến lúc đó chỉ để ý ra mặt khảo hạch là tốt rồi.” Mạc Tử Hành không biết là nghĩ tới điều gì, cười đến đặc biệt rực rỡ. Từ rừng rậm Đen, tràn đầy nguy cơ. Một đoàn người ngựa xuyên qua ở trong đó, lại sớm bị theo dõi.

“Thiên công tử, con đường này mặc dù là đường tắt đi thông vạn Hoàng học viện, có thể bớt đi không ít hành trình, nhưng cũng là vô cùng nguy hiểm. Ta nghe nói trong cánh rừng này có dấu không ít yêu thú, cấp bậc đều vô cùng cao, rất nhiều cao thủ Huyền tôn chi cảnh tiến vào trong đó, cũng có thể không cách nào sống đi ra ngoài. Chúng ta có phải là nên đề phòng, đổi đường đi không?” Hai huynh đệ Vân Khải lo lắng nói. “Sợ cái gì? Đến điểm can đảm này cũng không có, còn dám tự xưng là người trong tộc Vân sao?” Long Thiên Tuyệt lạnh lùng nhếch môi, ánh mắt như điện, quét mắt chung quanh rừng rậm, hắn đã nhận ra hơi thở nguy hiểm. Nhưng điểm này nguy cơ, căn bản hù dọa không tới hắn, hắn hiện tại chỉ muốn mau sớm chạy tới Vạn Hoàng học viện, xác nhận Vân Khê có thật ở nơi đó hay không. Vì rút ngắn thời gian, tranh thủ sớm một ngày chạy tới, coi như là đầm rồng hang hổ, hắn cũng muốn xông vào!

Hai huynh đệ Vân Khải nhất thời cứng họng, không biết nên như thế nào nói tiếp. “Mấy người các ngươi, đứng yên ở tại chỗ này, ai cũng đừng lộn xộn cho ta, nếu không nghe lời, ta không dám bảo đảm an toàn của các ngươi.” Long Thiên Tuyệt vung lên ống tay áo, dưới chân đoàn người Vân tộc, vẽ một đạo vòng tròn. Nếu không phải cần mượn thân phận của bọn họ thuận lợi tiến vào Vạn Hoàng học viện, hắn mới lười quản xem sống chết khỉ gió gì đó của bọn hắn, mang theo một đám nhóc như vậy, quả thật làm chậm lại tốc độ bọn hắn.

Mọi người ngây ngẩn cả người, nhìn vòng tròn dưới chân, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên như thế nào phản ứng, bọn họ hay là lần đầu gặp một hộ vệ mạnh như vậy thế. Không bao lâu, vô số bầy sói từ hai bên cánh rừng bay vọt ra, bọn họ mắt ánh lục quang, hung hãn vô cùng. Đó là ánh mắt máu, dường như muốn đem người cho sinh sôi xé nát. “Ngao ——”

Bọn sói này sau khi thấy người, bắt đầu lộ ra vẻ hưng phấn, cầm đầu là một con sói hình thể đặc biệt to đưa ra chân trước, hướng về phía đám người Long Thiên Tuyệt huy vũ, đây là trần trụi khiêu khích! Long Thiên Tuyệt híp lại mắt, tò mò ngó chừng chân con sói này, kinh ngạc cho cử chỉ nhân tính hóa của nó. Đầu sói kia ngửa mặt lên trời hú lên, con ngươi sáng lục chuyển động, mà hắn đứng yên tại chỗ bất động, bầy sói phía sau nó một đầu tiếp theo một đầu chen chúc nhào lên trước.

Ừ? Con sói cầm đầu này lại có trí khôn? Long Thiên Tuyệt nhìn chằm chằm nó, kim quang chợt lóe, trường kiếm trong tay bay ra khỏi vỏ, sát nhập vào bầy sói.

Hắn chỉ nhìn chằm chằm con sói cầm đầu, một mạch liều chết, không để ý đến những bầy sói đến tột cùng là có đi tấn công hướng những người khác, hay là từ phía sau hắn bọc đánh lên. Hắn nhìn đúng một cái mục tiêu, bắt giặc phải bắt vua trước! Hách Liên Tử Phong, Dạ Hàn Nhật cùng Độc Cô mưu ba người cũng rối rít rút kiếm, gia nhập chiến đấu. Bầy sói này không giống với bầy sói bình thường mà trước đây bọn họ gặp, giao chiến được một lúc, bọn họ liền phát hiện, những bầy sói này đều so với mãnh thú bình thường trí khôn, bọn họ sẽ không ngây ngốc đấu đá lung tung, bọn họ có sách lược của mình, gặp mạnh thì lui, gặp kém thì tấn công, tìm được cơ hội sẽ vồ đến.

Thực lực của bọn nó có thể so với Thiên Huyền cao thủ. Đám người Vân Khải bắt đầu còn cố gắng lao ra vòng tròn đi đánh chết bầy sói, nhưng khi sau khi giao thủ, bọn họ liền phát hiện khác biệt. Tuy nói cùng là thực lực Thiên Huyền, nhưng những bầy sói này hàng năm ở trong rừng bắt giết động vật cùng tấn công người đi đường đi ngang qua, nên thực lực chân chánh cùng kinh nghiệm đối chiến vượt xa hơn những đệ tử ở trong đại gia tộc sống an nhàn sung sướng bọn hắn. Một khi bại lui, bọn họ vội vàng lui về trong vòng tròn, bởi vì chỉ cần bọn họ ở lại trong vòng tròn, có thể nhận được thêm chiếu cố của bốn người, nếu không nghe lời, bốn người căn bản sẽ không để ý sống chết của bọn hắn.

Đối mặt hộ vệ có cá tính như vậy, bọn họ cũng chỉ có thể nén giận, chịu nhục. “Ngao ——” Một đôi sói mắt chống lại đáy mắt Long Thiên Tuyệt vụt sáng mà kim quang, nhất thời hưng phấn lên, đầu sói ngẩng lên, móng vuốt đưa tay về phía trước, lại ngưng tụ thành một cổ huyền khí mạnh mẻ, hướng Long Thiên Tuyệt bắn tới như bão tố.

Ừ? Long Thiên Tuyệt lần nữa kinh ngạc, nó tu luyện huyền khí lại cùng huyền khí với người tu luyện giống nhau như đúc, hắn lúc này liền làm ra phán đoán, Dã Lang này nhất định là thành tinh, không biết sống mấy trăm mấy ngàn năm rồi, đã học được suy nghĩ cùng kỹ năng loài người, tuyệt không phải là một Dã Lang! Rất tốt!

Hắn liền săn giết đầu Dã Lang này, nhổ xuống răng nanh của nó, rồi đem nó tạo hình trở thành hoa tai, đưa cho hài tử tương lai của hắn, hộ thân tránh ma quỷ. Giờ phút này, đầu sói trong mắt hắn đã trở thành một cái răng sói lớn. Một người một sói, giằng co lẫn nhau, lấy xu thế tia chớp mà tấn công.

Phanh! Cánh tay Long Thiên Tuyệt chấn động, trường kiếm bành bạch rung động, sau một khắc, đầu sói cũng nặng nề bay ra ngoài, nện vào trong hố đất. Áo bào phần phật, Long Thiên tuyệt không có cho nó bất kỳ thời gian phản ứng nào, tay cầm lên đầu sói, trường kiếm lóe lên, cứ như vậy thẳng tắp cắm vào trong miệng sói, đem một cái răng nanh lớn nhất nạy ra ngoài.

Tiếng kêu thảm thiết hù dọa cả đám chim rừng bay tán loạn. Đám sói còn lại thấy hắn cử chỉ dũng mãnh phi thường vô địch đáng sợ như thế, dọa sợ, không dám tiến lên nữa. Vân Khải cùng người trong Vân tộc cũng bị hắn thủ đoạn mạnh mẽ hung hãn như thế dọa sợ rồi, quả nhiên là không giống hộ vệ bình thường a!

Rất khốc rất vạm vỡ! Có hộ vệ như vậy, không biết phải tốn bao nhiêu bạc đây? Long Thiên Tuyệt cầm một khối khăn đem máu sói dính trên răng nanh sói bao trùm, mái tóc đen khẽ nghiên: “Vạn nhất là sanh đôi, chẳng phải là lễ vật không đủ chia sao?”

Vừa nói, Hàn mâu hắn quét nhẹ, lần nữa quét về phía Dã Lang còn đang thống khổ giãy dụa ở trong tay, muốn nhổ ra một cái răng nữa của nó. Dã Lang vốn là bị hắn làm cho sợ quá, lần này chống lại hắn con ngươi lóe kim quang kia, nhất thời bị làm cho sợ đến cả thân run run, không ngờ miệng phun ra tiếng người: “Đừng giết ta! Ta đem tất cả bảo vật đều cho ngươi, ngươi tha ta một cái mạng đi!” Quả nhiên là đầu sói thành tinh, chẳng những có suy nghĩ loài người, hơn nữa có thể miệng phun tiếng người.

Nghĩ nó trưởng thành dẫn bầy sói ở trong rừng hoạt động, nhất định đánh cướp không ít bảo vật người đi đường. Long Thiên Tuyệt suy nghĩ một chút, lạnh lùng nói: “Còn không mau mang ta đi?” Đoàn người đi theo Dã Lang tới một sơn động, Long Thiên Tuyệt dẫn đầu đi theo Dã Lang vào động, cái sơn động này có lịch sử rất xưa, trên vách động điêu khắc vô số phù điêu cùng văn tự cổ xưa, có chút thần bí, không giống như là tầm thường bầy sói sống nhờ. Hách Liên Tử Phong mâu quang lóe lên, nghĩ thầm trong sơn động này tất nhiên còn cất giấu không ít bảo vật, hắn nhấc chân, cũng theo sát đi vào. Khi hắn tiến vào đến chỗ sâu nhất sơn động, một tiếng thê lương kêu thảm thiết truyền ra, đập vào mắt, hắn liền thấy thủ lĩnh Dã Lang đã bị Long Thiên Tuyệt nhổ ra một cái răng sói khác, đau đến nằm trên đất lăn lộn.

Nữa xem Long Thiên Tuyệt, hắn đang đưa tay lấy ra một viên trong đống đồ vật, từ bên ngoài nhìn vào, giống như là một viên trái cây, lấp lánh ánh sáng sáng bóng. “Linh Nguyên Quả?!” Hách Liên Tử Phong một cái liền nhận ra bảo bối này, thân ảnh như gió, trong nháy mắt đã đến bên người Long Thiên Tuyệt. Một chiêu lấy đồ trong túi, đưa tay sẽ phải chém giết đoạt linh quả...... “Một viên Linh Nguyên Quả, liền tương đương với thu nạp hàng ngàn linh khí, có thể đủ khiến cho một gã cao thủ Thần huyền đỉnh tấn chức trở thành Huyền tôn. Ngươi cho rằng ta sẽ dễ dàng để mất nó sao?”

Long Thiên Tuyệt khóe môi vẽ bề ngoài, lạnh lùng cười một tiếng, trên tay không quên cùng hắn đối chiêu. Cao thủ tỷ thí, trong nháy mắt, đã qua một chút cũng không biết mấy chiêu. Hai người thế lực ngang nhau, không ai nhường ai.

Bên người bọn hắn, một ít viên Linh Nguyên Quả đang phát ra ánh sáng trong suốt, linh khí bốn phía. “Không nghĩ tới ngắn ngủn mấy ngày, Huyền giai ngươi cũng đã gần tới đỉnh Huyền tôn nhất phẩm, trên người của ngươi đến tột cùng cất giấu bí mật gì?” Long Thiên Tuyệt hai mắt vững vàng khóa ở trên người Hách Liên Tử Phong, song phương vừa mới đối chiêu, hắn cũng cảm giác đi ra ngoài thực lực của đối phương tăng cao, có chút khó tin. “Mọi người cũng vậy, ta không hỏi thăm bí mật của ngươi, ngươi cũng đừng nghĩ tìm tòi nghiên cứu bí mật của ta!” Hách Liên Tử Phong cười khốc một tiếng, áo màu tím trên không trung nhanh chóng bay vút, làm cho người ta bắt không được bất kỳ bóng dáng.

Long Thiên Tuyệt cánh tay dài chấn động, từ trên người bộc phát ra khổng lồ hơi thở, hắn muốn tìm một chút giới hạn thấp nhất của Hách Liên Tử Phong, muốn nhìn một chút trên người của hắn đến tột cùng ẩn tàng bí mật như thế nào, khiến cho hắn có thể trong thời gian ngắn ngủn, liền từ Thần huyền đỉnh tấn chức trở thành Huyền tôn, hiện tại liềm lâm Huyền tôn nhất phẩm đỉnh? Lúc này bọn hắn, thế lực ngang nhau, đều là Huyền tôn nhất phẩm đỉnh. Cho nên này một viên Linh Nguyên Quả đối với bọn họ mà nói, liền giống như cam tuyền gặp hạn hán đã lâu, chỉ cần ăn nó vào, bất kỳ một người nào trong bọn họ cũng có thể đột phá Huyền tôn nhất phẩm, trở thành cao thủ Huyền tôn nhị phẩm. Tranh đoạt, là phải!

“Xuất ra thực lực của ngươi, cho ta xem bản lãnh thật sự của ngươi!” Long Thiên Tuyệt cười lạnh, hai mắt chợt có kim quang bay vút, khí thế kinh người. “Hừ!” Hách Liên Tử Phong hừ một tiếng, huyền khí toàn thân tăng vọt. Cả sơn động nhất thời đầy rẫy huyền khí mạnh mẻ của hai người, không ngừng mà qua lại đụng nhau.

Rầm rầm rầm...... Liên tiếp tiếng phá hủy, đem chung quanh sơn động nổ nát bấy. Hai người Thân ở trong đó, không chút nào cảm giác, lẫn chuyên chú ngưng mắt nhìn đối phương, kiếm chiêu trên tay càng ngày càng sắc bén.

Tình địch cũng tốt, đối thủ cũng được, hết thảy nợ cũ toàn bộ bị lật đi ra ngoài. Khí diễm trên người hai người càng đốt càng tràn đầy, hai mắt đốt hỏa! Dạ Hàn Nhật cùng Độc Cô mưu hai người chạy tới, liền thấy hai người này kịch liệt đối chiến, đem trọn sơn động chấn động gần như muốn hủy diệt.

“Lại tới nữa! Hai người bọn họ làm sao lại không thể hòa bình chung đụng đây? Dọc theo đường đi đều đấu bao nhiêu hiệp rồi?” Dạ Hàn Nhật lắc đầu khó hiểu, quay đầu, chỉ thấy Độc Cô Mưu hướng sơn động đi vào. “Lại thêm một tên kỳ quái!” Dạ Hàn Nhật bất đắc dĩ lắc đầu, ôn hòa nở môi cười, mấy ngày nay đi theo bọn họ cùng nhau lên đường, hắn kiến thức hơi phong phú, bị ba người bọn họ lây nhiễm, năng lực tiếp nhận đủ loại người kỳ quái đối với cõi đời này càng ngày càng mạnh. Bàn về cá tính, trình độ tính khí cổ quái, còn có ai có thể vượt xa ba người bọn họ?

Oanh! Oanh! Oanh! Hai trùm phá hoại, đem sơn động oanh tạc tàn phá không chịu nổi. Lúc này, một đạo hắc ảnh hiện lên, Linh Nguyên Quả vốn là đặt ở trong hộp đột nhiên biến mất không thấy.

Ừ? Trong lúc đánh nhau Long Thiên Tuyệt cùng Hách Liên Tử Phong nhất tề quay đầu lại, nhìn qua đúng lúc là một màn Độc Cô Mưu đem Linh Nguyên Quả nuốt vào trong bụng...... Hai người đều ngây dại, khóe miệng rút rút.

Độc Cô mưu?! Hai người hung hăng nhìn chằm chằm Độc Cô Mưu, thật muốn một tay bóp chết hắn. Bọn họ ở chỗ này đánh cho khí thế hừng hực, hắn ngược lại làm ngư ông đắc lợi, âm thầm, đem Linh Nguyên Quả ăn mất. Ai nói người không lên tiếng là khi dễ tốt nhất? Hẳn là người không lên tiếng, là gian xảo nhất mới đúng!

Xem một chút Độc Cô mưu đi, trong ngày thường không nói tiếng nào, thời khắc mấu chốt, thì ở sau lưng hai người ra tay như vậy, Long Thiên Tuyệt cùng Hách Liên Tử Phong hai người giận đến mắt bốc lửa. Mà Độc Cô Mưu thì sao? Sau khi Hắn ăn Linh Nguyên Quả, bình tĩnh vô cùng ngồi xuống ngay tại chỗ, bắt đầu luyện hóa linh Nguyên trong Linh Nguyên Quả, thử muốn đột phá cảnh giới Thần huyền đỉnh, chính thức bước vào Huyền tôn chi cảnh.

Long Thiên Tuyệt cùng Hách Liên Tử Phong hai người liếc mắt nhìn nhau, hừ lạnh một tiếng, lẫn nhau tách ra. Linh Nguyên Quả cũng không có, bọn họ tiếp tục đánh xuống cũng không có ý nghĩa gì, ở chung quanh xem một chút, có còn cái bảo bối tốt nào khác hay không. Ùng ùng! Sơn động lần nữa chấn động, lần này, cũng không phải do hai người Long Thiên Tuyệt đánh nhau mà tạo thành.

Mọi người nhất tề quay đầu, nhìn về phía Độc Cô Mưu đang ngồi, giải đất chung quanh thân thể của hắn tạo thành một vòng Chân Không, cường đại hơi thở quanh quẩn sinh ra. Độc Cô Mưu, tấn chức rồi! Hai huynh đệ Vân Khải đi tới cửa sơn động, thấy một màn như vậy, cả kinh trợn mắt hốc mồm.

Cái này tấn chức rồi? Lại một Huyền tôn sinh ra? Đây cũng quá dễ dàng đi? Bao nhiêu người tha thiết ước mơ mà không được, trên người bốn người này, nhưng lại trở nên dễ dàng như thế, chuyện này không khỏi quá đả kích người. Bốn người này đến tột cùng là người thế nào, thật là hộ vệ Tam gia phái tới sao?

Hai huynh đệ sinh ra hoài nghi. Long Thiên Tuyệt cùng Hách Liên Tử Phong hai người không có quá mức kinh ngạc, bọn họ biết rõ chỗ tốt cùng trân quý của Linh Nguyên Quả, nhưng nếu một người trong bọn hắn ăn vào Linh Nguyên Quả, giống như trước có thể tấn chức. “Có Mùi, ta đi tìm một chỗ, rửa răng sói!” Long Thiên tuyệt đưa tay lấy khăn bao vây răng sói, xoay người, một mình cất bước rời đi sơn động.

Hách Liên Tử Phong híp híp mắt, đưa mắt nhìn bóng lưng hắn rời đi, trong lòng tỏa ra chút ít nghi ngờ, cảm giác, cảm thấy trong này tựa hồ có cái gì không đúng. Đến tột cùng là cái gì đây? Hắn nói không ra. Long Thiên Tuyệt Rời đi sơn động, khóe môi nhếch cao cao, vẻ đắc ý dật vu ngôn biểu. (tình cảm bộc lộ trong lời nói) “Hách Liên Tử Phong, ngươi nhất định sẽ không nghĩ tới, Linh Nguyên Quả thật ra thì không chỉ có một quả......” Bàn tay của hắn mở ra, nơi lòng bàn tay rõ ràng nằm bốn viên Linh Nguyên Quả lớn hơn mượt mà hơn, so sánh với Linh Nguyên Quả trong vỏ sò vừa rồi, chất lượng liền lập tức rơi xuống thấp hơn.

Hắn mới vừa vào sơn động, liền lập tức cảm thấy hơi thở Linh Nguyên Quả, khi hắn phát hiện bọn chúng, tổng cộng chính là năm quả. Hắn vốn có thể đem năm quả toàn bộ bỏ vào trong túi, song nghe được tiếng bước chân đặc biệt, hắn lập tức đoán được thân phận của người đến. Cố ý muốn thử dò xét thực lực của đối phương, cho nên mới đem Linh Nguyên Quả chất lượng tiểu thừa nhất thả lại chỗ cũ. Hách Liên Tử Phong cất bước vào sơn động, hắn thấy cũng không phải là động tác hắn muốn lấy Linh Nguyên Quả, ngược lại, là hắn mới vừa đem Linh Nguyên Quả thả lại chỗ cũ, đang muốn thu tay lại.

Chỉ tiếc, hắn còn chưa kịp xác minh lai lịch Hách Liên Tử Phong, lại bị Độc Cô Mưu thừa dịp chiếm tiện nghi, cắt đứt kế hoạch của hắn. Bất quá, Linh Nguyên Quả đến trong bụng Độc Cô Mưu, vốn so sánh với đến trong bụng Hách Liên Tử Phong vẫn tốt hơn. Trên khóe môi Hắn dao động, ánh sáng chớp động: “Ta ăn vào hai viên, còn lại hai viên, để lại cho Khê Nhi. Lễ vật cho Khê Nhi cùng hài tử đều có rồi, thật hy vọng có thể nhanh một chút nhìn thấy bọn họ......”

Ánh mắt của hắn từ từ hóa nhu hòa, sau đó đem hai viên Linh Nguyên Quả nuốt vào trong bụng, tìm một chỗ yên lặng, cũng ngồi xuống luyện hóa. Toàn bộ nhân mã áp tải trân bảo hội hợp xong, Long Thiên Tuyệt mới khoan thai tới chậm. Hách Liên Tử Phong hí mắt đánh giá Long Thiên Tuyệt, cảm giác, cảm thấy hắn có chút biến hóa.

Là màu da của hắn? Da trắng noãn trong suốt, đến lỗ chân lông cũng có thể thấy nhất thanh nhị sở như vậy, không có chút nào tỳ vết nào, cả người hắn quả thực như thủy tinh tạo thành, có thể nói hoàn mỹ. Hay là khí chất hắn? Hắn vốn là khí chất tôn quý vô thượng, hiện tại hơi thở có vẻ thần thánh hơn. Giở tay nhấc chân, Như vị thần, thống Ngự Chư Thiên Thần Ma. Hay là khí tức trên thân hắn? Mơ hồ, từ trên người hắn ta truyền lại tới cường đại hơi thở, để cho đáy lòng hắn nhéo một cái. Đây tuyệt đối không phải là thực lực ngang nhau mới cùng mình đấu như vừa rồi, rõ ràng bay vọt một tầng, hắn xa không thể chạm!

Chết tiệt! Nhất định là tên giảo hoạt này trộm ăn một mình! Hắn cư nhiên bị lừa.

Hách Liên Tử Phong nắm lại quả đấm, nhìn chằm chằm mặt Long Thiên Tuyệt đường làm quan rộng mở, lửa giận đáy lòng ùn ùn thiêu đốt. Long Thiên Tuyệt tâm tình vô cùng tốt, nhếch nhếch môi, phát ra tiếng cười rất nhỏ, cũng không để ý đến hắn, đụng vai hắn, trực tiếp trở lại trong đội ngũ. “Đi! Tiếp tục lên đường!” Hắn ra lệnh một tiếng, suất lĩnh lấy đội ngũ, tiếp tục đi về phía trước.

Người Vân tộc hẳn là không tự chủ được nghe theo hiệu lệnh hắn, không có bất kỳ chần chờ, liền nhanh chóng đi theo phía sau hắn, đội ngũ xuất phát. Hai ngày trôi qua trong chớp mắt. Vân Khê trong hai ngày này chuyên tâm thay Tần Lam trị liệu đôi chân bị thương, đã có thành công nho nhỏ, phần còn lại là Tần Lam phải tự mình điều dưỡng cùng rèn luyện. Tần Lam vốn tưởng rằng mình sau này đứng lên không nổi nữa, là Vân Khê cho nàng hi vọng, cũng cho nàng lực lượng, nàng hết sức cảm kích.

“Vân cô nương, nhất định mời ngươi tiếp nhận thỉnh cầu của ta, chính thức trở thành thủ lĩnh Thanh chữ đường. Thanh chữ đường cần ngươi!” Tần Lam chủ động nhượng lại chỗ ngồi thủ lĩnh, nàng tự nhiên biết rõ ràng, muốn giữ được Thanh chữ đường, nhất định phải có một người thực lực chân chính cường hãn trấn giữ, mà Vân Khê chính là thí sinh tốt nhất. Vân Khê trầm mặc, nàng tận mắt nhìn thấy Tần Lam như thế nào vì giữ được Thanh chữ đường mà ở Hiên Viên trên đài không để ý sinh tử, nàng làm sao có thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, cướp đi vị trí thủ lĩnh? “Vân cô nương, xin mời ngươi đáp ứng ta đi! nếu ngươi không đáp ứng, ta đây tình nguyện để cho hai chân ta phế đi, dù sao bằng sức một mình ta, căn bản không cách nào giữ được Thanh chữ đường. Vân cô nương, có thể nể một mảnh thành tâm của ta, đáp ứng sao.” Tần Lam lần nữa khẩn cầu.

Vân Khê thở dài, vỗ vỗ đầu vai của nàng nói: “Tâm tình của ngươi ta hiểu, chỉ là thân phận của ta, không có như ngươi nghĩ đơn giản như vậy, hơn nữa ta có thể cũng sẽ không ở chỗ này quá lâu. nếu có một ngày ta rời đi, ngươi chẳng phải là càng thêm thất vọng sao?” “Không! Chỉ cần Vân cô nương chịu tiếp nhận vị trí thủ lĩnh Thanh chữ đường, cho dù một ngày kia ngươi rời đi, chúng ta như cũ vẫn luôn xem ngươi là cầm đầu dẫn, vĩnh viễn theo đuổi ngươi. Vân cô nương nếu ngại công việc hàng ngày Thanh chữ đường quá nhiều, ngăn trở ngươi tu hành, ngươi hoàn toàn không cần sầu lo. Chuyện thông thường sự vụ liên quan với Thanh chữ đường, ta cùng Thu sư muội hoàn toàn có thể hiệp trợ chủ trì, chúng ta chỉ cần Vân cô nương trở thành lãnh tụ tinh thần của chúng ta, cho chúng ta lòng tin cùng lực lượng, như vậy đủ rồi.” Đối mặt với lời mời chân thành tha thiết Tần Lam, Vân Khê không cách nào nữa cự tuyệt, yên lặng gật đầu.

“Vân cô nương, ngươi đáp ứng? Thật tốt quá!” Tần Lam trên dung nhan thanh lệ rốt cục cũng nở ra nụ cười vui, “Tần Lam bái kiến Vân sư tỷ!” “Trước không vội, ta còn không phải là học sinh chính thức học viện, còn trải qua khảo hạch mới có thể định đoạt.” Vân Khê giúp nàng một tiếng, nhẹ nhàng cười nói. “Bằng thực lực Vân sư tỷ, học viện nơi nào không có đạo lý thu nhận? Vân sư tỷ nếu là chính thức vào học viện, sợ là sẽ trực tiếp tiến vào chí tôn điện tu hành, trở thành một trong học sinh chí tôn điện.” trong lúc nói, trong mắt Tần Lam toát ra thần sắc hâm mộ. Ở Vạn Hoàng học viện, ai không muốn trở thành học sinh của Chí Tôn Điện, được mọi người nhìn lên? Chỉ tiếc người chính thức có được thực lực ít càng thêm ít, cũng không phải là tất cả mọi người có thiên phú, đều có thể rảo bước tiến lên cánh cửa kia.

Vân Khê nhàn nhạt cười cười, không có ý kiến, trên thực tế, đối với nàng mà nói, có thể trở thành học sinh chí tôn điện hay không, căn bản không trọng yếu, quan trọng là …, nàng có thể quang minh chánh đại đi trước Tàng Thư Các, lật xem tin tức nàng cần biết liên quan đến chuyện Long Tường đại lục cùng Ngạo Thiên đại lục. Hai người nói chuyện phiếm một lát, thì Mạc Tử Hành hăng hái chạy đi vào. “Vân tỷ tỷ, ngươi chuẩn bị xong chưa? Hôm nay là ngày là tham gia khảo hạch của học viện, tất cả mọi người đều chờ ở đó vì muốn cỗ vũ cho ngươi đấy.”

“Bất quá là tham gia khảo hạch thôi, không có chuyện gì lớn.” Vân Khê cười nhạt. “Sao sao không phải là đại sự? Lấy thực lực của ngươi, nhất định là trực tiếp tiến vào chí tôn điện trở thành học sinh chí tôn điện, Vạn Hoàng học viện chúng ta lại có thêm một gã học sinh đến chí tôn điện, đây cũng là đại sự của Vạn Hoàng học viện!” Mạc Tử Hành nghiêm túc nói, nói xong, hắn lại bộ dạng hả hê, khuôn mặt tươi cười, lôi kéo Vân Khê nói, “Vân tỷ tỷ, ta đã mở miệng khoe khoang với mọi người, nói ngươi nhất định có thể vào chí tôn điện, trở thành học sinh chí tôn điện, ngươi ngàn vạn lần không thể cố ý ẩn dấu thực lực, để cho ta ở trước mặt mọi người không ngẩng đầu lên được nha.”.