Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 4 - Chương 58

Chương 060. Mùi của nàng

Long Thiên Tuyệt nói không nên quá mức phô trương, song sự thật chứng minh, đây là chuyện không thể nào! Khi hắn vừa xuất hiện ở học viện, các loại người vây xem cùng người theo đuôi, ùn ùn, không có biện pháp, trong Vạn Hoàng học viện nam tử tuấn mỹ không ít, nhưng tìm không ra một nam tử tuấn mỹ như thiên thần giống như hắn như vậy, thì cực kỳ bé nhỏ. Người người đều có lòng thích cái đẹp, đây là nhân chi thường tình. Dĩ nhiên, càng khiến nhiều người chú ý đến chính là khí thế cường giả như ẩn như hiện trên người hắn, Vạn Hoàng học viện mỗi lần xuất hiện cao thủ, cũng sẽ đưa tới đông đảo học sinh chú ý.

Đối mặt nhiều người vây xem cùng người theo đuổi như vậy, Long Thiên Tuyệt biểu hiện được hết sức bình tĩnh, hắn đột nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, có lẽ hắn ở trong học viện nổi tiếng càng cao, lại càng có thể khiến cho Khê Nhi chú ý, cho nên hắn cũng không có vội vả tìm người, ngược lại là thoải mái nhàn nhã ở trong học viện đi dạo. Không bao lâu thời gian, cơ hồ hơn phân nửa học sinh học viện cũng biết trong học viện tới một vị nam tử đẹp như vị thần như vậy, mọi người truyền miệng, nhân số biết được chuyện này còn đang không ngừng mà tăng trưởng. “Người nam nhân kia thật lớn lên rất đẹp trai a, các ngươi không đi tới nhìn, thật là đáng tiếc!”

“Có thật không? Ta đây cũng muốn xem một chút.” “Ta cũng đi! Ta cũng đi!” Thu sư tỷ đến tiểu lâu tìm kiếm Vân Khê, vừa vặn nghe được mấy tỷ muội Thanh chữ đường tụ ở chung một chỗ thảo luận cái gì, nàng dừng lại nghe chốc lát, không khỏi lên tiếng nói: “Một đám tiểu nha đầu, biết cái gì? Nam nhân là phải xem thực lực của hắn cùng phẩm hạnh, lớn lên đẹp trai có thể làm cơm ăn sao? Ở trong mắt ta, nam nhân cõi đời này, không có một người nào, không có một cái nào có thể cùng Chiến sư huynh so sánh, hắn mới là nam tử hán chân chính ở thế gian này!”

“Thu sư tỷ, ngươi đã thầm mến chiến sư huynh, vậy thì đi theo hắn biểu lộ đi! Nếu muộn, chiến sư huynh có thể bị người ta đoạt đi.” “Ha hả a, vậy sao! Thu sư tỷ mỗi lần đều ở trước mặt chúng ta tán dương Chiến sư huynh thật là tốt, khi chân chính đến trước mặt chiến sư huynh, nàng một câu nói cũng không nói được, liền nhanh chóng đỏ bừng mặt.” “Các ngươi nói nhăng gì đó?! Người nào thầm mến chiến sư huynh?” phong tư hiên ngang từ trước đến giờ của Thu sư tỷ đã không thấy, thay vào đó là khuôn mặt đỏ bừng cùng không được tự nhiên.

“Chiến sư huynh nhân vật lớn như vậy, ta chỉ có sùng bái cùng kính trọng, cho tới bây giờ cũng không dám có ý nghĩ không an phận. Các ngươi sau này nếu lại trước mặt của ta nói huyên thuyên, nhìn xem ta có thu thập các ngươi không!” Thu sư tỷ trợn mắt, ra vẻ hung dữ, hù dọa các nàng. Mấy tên nữ học sinh cùng nàng chung đụng đã lâu, biết rõ phẩm tính nàng, nơi nào lại sợ nàng, nhưng cũng không dám nói nữa, chẳng qua là mím môi, cúi đầu cười khẽ. “Thu sư tỷ, các ngươi đang nói chuyện cái gì đây?” Mạc Tử Hành đột nhiên xuất hiện, gia nhập vào trong các nàng.

“Chúng ta đang nói chuyện......” Có nữ học sinh muốn đáp lời, lại làm cho Thu sư tỷ cho sinh sôi cắt đứt, “Không có hàn huyên cái gì, chính là mấy tiểu nha đầu tư xuân thôi, thảo luận mấy nam nhân hôm nay mới tới học viện đây.” “Ta cũng có nghe nói, không biết tới đến tột cùng là người nào, những nữ học sinh kia thật giống như đều gặp qua rồi, khắp nơi đều đang bàn luận bọn họ.” Mạc Tử Hành có chút buồn bực nói, đều là nam nhân, hắn làm sao lại chưa từng có được quá nhiều chú ý như vậy chứ? “Hắn lớn lên quá đẹp trai rồi, ta cho tới bây giờ cũng không có nhìn thấy nam nhân đẹp trai như vậy, theo ta thấy a, trên đời này chỉ sợ cũng chỉ có Vân cô nương chúng ta mới xứng đôi với hắn đây!” Trong đó có một nữ học sinh kích động hình dung nói.

“Nói giỡn gì đó? Vân tỷ tỷ há lại tùy tiện người nào cũng có thể xứng đôi chứ? Huống chi Vân tỷ tỷ sớm đã có người yêu rồi, hơn nữa người trong lòng của nàng độc nhất vô nhị trên trời hiếm thấy dưới đất khó tìm đấy. Các ngươi không tin hà, trên người của ta có bức họa của hắn, bảo đảm cho các ngươi mở rộng tầm mắt.” Mạc Tử Hành đắc ý móc ra một bức họa trong ngực, đây là thời điểm Vân Khê nhờ hắn đi tìm người, vẽ mấy tấm bức họa, còn cố ý lưu lại bản thảo. Mấy vị nữ học sinh tò mò vây quanh tới đây, Thu sư tỷ cũng không ngoại lệ. Bức họa một từng chút mở ra, hình dáng nam tử trong bức tranh cũng từ từ rõ ràng, một cô gái đột nhiên thét chói tai lên, mọi người cả kinh nhất tề chấn chấn động.

“Ngươi làm gì? Gặp quỷ hả?” Thu sư tỷ tức giận trợn mắt nhìn nữ học sinh thét chói tai kia một cái. Nữ học sinh miệng mở rộng, ngón tay chỉ vào nam tử trên bức họa, vẻ mặt kia muốn phong phú bao nhiêu thì có bấy nhiêu: “Hắn, hắn, hắn...... Trời ạ, ta thật gặp quỷ! Hắn chính là chính là cái nam nhân kia ta đang nói! Hắn bây giờ đang ở trong học viện đây!” “Cái gì?!” Mọi người trăm miệng một lời

“Thật, ta không có lừa các ngươi! Thật sự là hắn! Chắc là hắn tới học viện tìm Vân cô nương!” Mạc Tử Hanh lưu loát thu lại bức họa, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai chạy nhanh đi, xa xa, truyền đến tiếng gầm gừ kích động hưng phấn của hắn: “Tỷ phu, chờ ta! Ta tới——” Đám người Thu sư tỷ thấy vậy trợn mắt hốc mồm.

Long Thiên Tuyệt tiếp tục ở trong học viện du lịch, trong lúc bất chợt, xa xa thấy có thân ảnh một người hướng hắn vội vàng chạy tới, hắn cước bộ ngừng lại, kinh ngạc ngó chừng đạo nhân ảnh kia. “Tỷ phu! Ta tới——” Bóng người càng lúc càng lớn, Mạc Tử Hành cứ như vậy giương hai cánh tay, kích động chạy về phía Long Thiên Tuyệt.

Long Thiên Tuyệt chân mày nhẹ chau chuyển động, khẽ lắc mình, sau đó liền nhìn Mạc Tử Hành trượt qua vai hắn, nhào vào người phía sau hắn. “Mạc Tử Hành, ngươi cái lưu manh này!” Bốp bốp bốp!

Đáng thương Mạc Tử Hành còn không có kịp phản ứng là chuyện gì xảy ra, trên khuôn mặt tuấn tú đã bị đánh mấy bạt tai. Không nên khi dễ người như thế chứ...... Mạc Tử Hành ủy khuất bụm mặt, nhìn trước mắt, chẳng biết lúc nào từ nam biến thành nữ học sinh, khóc không ra nước mắt.

Xoay người. May là, tỷ phu còn đang ở đây! “Tỷ phu, ta tìm được ngươi rồi!” Lần này, Mạc Tử Hành vừa vặn ôm được, kích động được thiếu chút nữa chảy nước mắt khóc rống.

Long Thiên tuyệt không có trốn, không phải là hắn không còn kịp tránh né, mà là sự chú ý của hắn toàn bộ bị hấp dẫn bởi bức họa rơi trên mặt đất kia. “Tranh này...... Ngươi từ đâu mà có?” Thanh âm của hắn bắt đầu rung động. Mạc Tử Hành quay đầu, lúc này mới phát hiện bức họa mới vừa cất trong ngực mình chẳng biết lúc nào rơi ra ngoài, quyển tranh rời rạc tự động mở ra, bức họa lộ ra thân ảnh của Long Thiên Tuyệt.

“Đây là Vân tỷ tỷ đích thân vẽ đấy, nàng một mực tìm ngươi đây!” “Thật sự là Khê Nhi! Nàng ở đâu? Nhanh lên một chút dẫn ta đi gặp nàng!” Long Thiên Tuyệt kích động níu lấy đầu vai Mạc Tử Hành, trái tim cuồng nhiệt đập gần như muốn nhảy ra cổ họng. Trăm phương ngàn hướng bao lần tìm kiếm, bỗng nhiên quay đầu, người nọ chỉ gần trong gan tấc!

Hắn khó mà hình dung tâm tình mình giờ phút này. Mang theo đệ đệ trở về Long gia, làm sáng tỏ chuyện năm đó, vì mẫu thân đòi lại một công đạo, cho tới nay cũng là tâm nguyện của hắn. Nhưng nếu vì hoàn thành điều tâm nguyện này, mà để cho vợ chồng bọn họ cách xa nhau thiên nhai mà nói…, vậy hắn sẽ bỏ cuộc. Trời mới biết hắn ảo não biết bao nhiêu, khi phát hiện không thấy bóng dáng nàng, hối hận cùng lo lắng, giống như thủy triều nuốt hết. Trong đầu của hắn thậm chí hiện lên một cái ý niệm, nếu Khê Nhi thật sự từ nơi này biến mất, vậy hắn nên làm cái gì bây giờ?

Một người còn sống, cuộc sống dài như vậy, hắn một mình một người phải vượt qua như thế nào đây? Hiện tại rốt cục đã có tin tức của nàng, tay của hắn đang run rẩy, thân thể đang run rẩy, Tim càng run rẩy hơn. Tâm tình mất rồi lại được, chỉ có tự mình trải qua hầu hết mới có thể hiểu được.

Khê Nhi, ta tới tìm nàng. “Nhanh lên một chút dẫn ta đi gặp nàng!” Mạc Tử Hành bị hắn thất thố rống lên, lực lắc liên tục làm đầu óc choáng váng: “Những ngày qua Vân tỷ tỷ nàng cũng không ở học viện, bất quá ta có thể dẫn ngươi đi tới chỗ ở của nàng, ngươi ở chỗ của nàng đợi nàng, nàng trở lại, là có thể nhìn thấy ngươi.”

“Đi!” Long Thiên Tuyệt rốt cục từ từ bình tĩnh lại, nhưng là tim thủy chung không cách nào bình tĩnh. Đi theo Mạc Tử Hành tới chỗ ở của Vân Khê, mỗi khi đến gần một bước, Long Thiên Tuyệt tim đập liền tăng nhanh một phần. Rốt cục...... Rốt cục, hắn nghe thấy được mình mùi thuộc về riêng nàng, không sai, đây là mùi của nàng, độc nhất vô nhị, thật sự là Khê Nhi của hắn! “Nàng đi nơi nào?”

Mạc Tử Hành vẫn đều quan sát hắn, càng xem càng ngưỡng mộ, bản thân điệu bộ của hắn xuất chúng hơn người, khó trách có thể được Vân tỷ tỷ yêu thương. Nghe được đối phương hỏi thăm, hắn không chút nghĩ ngợi nói: “Vân tỷ tỷ mấy ngày trước liền ra cửa, đến bây giờ cũng còn không có trở lại, bất quá tỷ phu ngươi không cần phải lo lắng, có chiến sư huynh phụng bồi nàng, nàng sẽ không có nguy hiểm.” Không cần phải lo lắng? Không lo lắng mới là lạ! Ai có thể nói cho hắn biết, Chiến sư huynh là người nào chứ?

Ánh mắt Long Thiên Tuyệt nhạy cảm buồn bả, giọng nhàn nhạt hỏi: “Chiến sư huynh là ai?” “Chiến sư huynh a, hắn là học sinh của chí tôn điện Vạn Hoàng học viện chúng ta, đệ nhất cao thủ! Là anh hùng trong suy nghĩ của tất cả học sinh Vạn Hoàng học viện chúng ta! Vân tỷ tỷ từng cứu tánh mạng của hắn, cho nên Chiến sư huynh đối với Vân tỷ tỷ rất là cảm kích, còn đặc biệt để cho Vân tỷ tỷ đưa đến ở cách vách cạnh hắn, để chiếu cố cùng bảo vệ Vân tỷ tỷ đây.” “Hắn ngụ ở cách vách?” Long Thiên Tuyệt mí mắt dao động, vẻ mặt bí hiểm.

“Ừ, không có mấy bước đường là đến. Chiến sư huynh thường xuyên đến Vân tỷ tỷ nơi này nghiên cứu võ học, ta xem bọn họ lần này cùng nhau xuất hành, hơn phân nửa cũng là vì tu luyện võ công.” Mạc Tử Hành rất không có nhãn lực tiếp tục nói, hoàn toàn không có chú ý tới sắc mặt Long Thiên Tuyệt càng ngày càng thối. “Ngươi đem hết thảy chuyện liên quan với Khê Nhi nói cho ta biết, một cũng không có thể bỏ sót, ta muốn biết từng cái chi tiết!” Long Thiên Tuyệt bình tĩnh nói, nhưng đáy lòng đã sớm ghen tức ngập trời, hắn cũng không hoài nghi Khê Nhi sẽ làm ra chuyện gì có lỗi với hắn, chẳng qua là biết được nàng cùng một ra sắc nam nhân làm láng giềng, còn cùng nhau du lịch, điều này làm cho trong lòng rất không thoải mái. Mạc Tử Hành chính là đứa không có mắt, nghe hắn nói như vậy, thì liền triệt để đem tất cả mọi chuyện chậm rãi mà nói, phàm là chuyện hắn biết đến, hắn tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn (nói sạch không dấu diếm g), đem mỗi sự kiện đều miêu tả đến sinh động như thật, hết sức nhiệt tình.

“Ngươi là nói, cái tên gọi là Cố sư huynh kia một mực đánh chú ý với Khê Nhi?” Long Thiên Tuyệt ngón tay gỏ trên mặt bàn, tiết tấu lúc nhanh lúc chậm. “Không sai! Cũng là bởi vì nguyên nhân là Cố sư huynh, nên ba tỷ muội Mục gia Tiêu Tương các mới thống hận Vân tỷ tỷ như vậy, thường xuyên tìm Vân tỷ tỷ gây chuyện.” “Tiêu Tương các?” đáy mắt Long Thiên Tuyệt tinh quang lóe lên, “Còn gì nữa không? Còn có ai khi dễ qua nàng không?”

“Có nữa chính là Vân Tiên Tử rồi! Là Vân tỷ tỷ cứu tánh mạng chiến sư huynh, nhưng Vân Tiên Tử kia quá không biết xấu hổ, lại đem công lao làm thành của mình dùng, thiếu chút nữa khiến cho Vân tỷ tỷ cùng người trong Chiến Minh kết thù.” “Vân Tiên Tử?” ánh mắt Long Thiên Tuyệt lần nữa tối xuống, quỷ dị khó lường. “Ừ ừ, Vân Tiên Tử kia bề ngoài thoạt nhìn giống như tiên tử, thần thánh không thể xâm phạm, nhưng mà nội tâm lạicực độ dối trá. Vậy mà ta còn từng sùng bái nàng ta, ta thật là mắt bị mù rồi, nàng ta sao có thể so sánh cùng Vân tỷ tỷ chứ? Vân tỷ tỷ mới thật sự là Vân Tiên Tử đó!”

Một câu tâng bốc này cực kỳ đúng, khiến cho tâm tình Long Thiên Tuyệt hết sức vui vẻ, khí áp cả phòng cũng tăng trở lại. “Ngươi tên là Mạc Tử Hành?” “Đúng a! Tỷ phu có thể gọi ta Tử Hành, Vân tỷ tỷ cũng gọi ta như vậy.”

“Ừ, ngươi dẫn ta đi thấy Cố sư huynh kia đi.” khóe môi Long Thiên Tuyệt khẽ nhếch lên khó mà nhận ra, cũng chỉ có người quen thuộc với hắn, mới biết được hàm nghĩa vẻ mặt hắn lúc này là như thế nào. Mạc Tử Hành hơi sửng sờ, không biết hắn đến tột cùng là có dụng ý gì, tại sao đột nhiên nghĩ đến muốn đi thấy Cố sư huynh? Ở trong trạng thái tỉnh tỉnh mê mê, Mạc Tử Hành dẫn Long Thiên Tuyệt đi tới nơi Quân Tử đảng các thường xuyên tụ tập. Vận khí thật đúng là không tệ, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tự động đưa tới cửa.

“Tỷ phu, nhìn! Hắn chính là Cố Mạc Thành.” Long Thiên Tuyệt men theo hướng chỉ của hắn nhìn đi qua, quả nhiên đúng lúc phía trước có một nam tử nhanh nhẹn đi tới, lòng bàn chân hắn sinh gió, tay áo nhẹ nhàng, tóc đen trên trán rũ xuống, chợt nhìn, thật đúng là công tử biết ăn cơi văn nhã. “Đem y phục ngươi cỡi ra.”

“A?” Mạc Tử Hành bị yêu cầu quỷ dị hắn đột nhiên đưa ra làm sợ hết hồn, song chống lại ánh mắt kiên trì kia, hắn không hề do dự nữa, ngoan ngoãn đem áo khoác trên người cởi xuống. Cố Mạc Thành đi về phía trước, tâm tư có chút hoang man, một gương mặt đẹp trai rốt cục cũng khôi phục lại bình thường, bất quá chỉ trải qua mấy ngày nay, bởi vì chuyện giữa Vân Khê cùng Mục Li Li, khiến cho tâm thần hắn không yên, cũng không ở trong trạng thái bình thường. Bên phía Mục Li Li, ba tỷ muội Mục thị thường xuyên đến tìm hắn làm phiền, ép phải cưới Mục Li Li làm vợ, đối với nàng chịu trách nhiệm, để cho hắn không thể không phiền. Mà bên Vân Khê, hắn cũng hi vọng nàng có thể tới phiền hắn, chỉ tiếc người ta hoàn toàn không để hắn vào trong mắt, thời gian lâu như vậy, hắn đến bóng dáng của nàng cũng không có thấy. Cái này thật buồn bực a!

Hắn thở dài, đang lúc cảm thấy rât buồn bực, thì bất chợt, phía trước có một hơi thở đạo cường đại đánh tới, hắn cảnh giác ngẩng lên đầu. Còn chưa chờ hắn tới kịp xuất thủ phản kích, liền thấy một khối vải màu trắng từ trên trời giáng xuống, che tầm mắt của hắn, roi xuống trên mặt hắn, che lên khuôn mặt anh tuấn kia. Bốp bốp bốp bốp...... Liên tiếp quyền ảnh ngay sau đó giáng xuống, không một sai sót chút nào hung hăng đập vào trên đầu của hắn, trên khuôn mặt, hơn nữa quả đấm còn vô cùng tập trung hướng về phía khuôn mặt của hắn mà đập.

Cố Mạc Thành muốn phản kháng, lại phát hiện toàn thân mình bị một cổ lực lượng kỳ quái trói buộc, tay chân trở nên không nghe sai khiến, khiến cho không có khí lực. Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? “Người nào? Người nào ám toán ta?” Hắn bi phẫn hô to. Rốt cục, quả đấm ngừng lại, chung quanh yên tĩnh không tiếng động, Cố Mạc Thành bị đánh đến đầu óc choáng váng, hai mắt ứa sao.

Chờ hắn thật vất vả hồi phục tinh thần, phát hiện tay chân mình đã khôi phục tự do, hắn tức giận lột xuống vải trắng trên đầu, hai mắt phát hỏa, suy nghĩ đến người ám toán hắn. Lúc này, trên con đường này trùng hợp không có ai, cũng là có mấy người đang từ khúc quanh đi tới. “Người nào ám toán ta? Lăn ra đây cho ta!” Hắn gầm gừ phẫn nộ, rất nhanh đem học sinh Quân Tử đảng ở khúc quanh thu hút tới đây.

“Cố sư huynh? Mặt của ngươi......” Đang tức giận Cố Mạc thành nghe hắn kinh ngạc nhắc nhở như vậy, thì vội vàng giơ tay lên, sờ sờ mặt của mình, chỉ một thoáng, hắn càng thêm buồn bực. Hắn thật vất vả dưỡng mấy ngày, mới đem mặt khôi phục lại, ai ngờ vừa hết sưng, lại bị tiếp, hơn nữa lần này so sánh với lần trước càng thêm thảm trọng!

Hắn giận đến nghiến răng nghiến lợi: “A —— nếu để cho ta biết là ai ở sau lưng ám toán ta, ta nhất định phải bầm thây vạn đoạn!” “Cố sư huynh, nhìn! Y phục này là thuộc về học sinh ngoại viện, chỉ cần chúng ta cầm lấy y phục đi thăm dò, nhất định có thể tra ra manh mối.” “Tra cái rắm? Các ngươi cho Cố Mạc thành ta là người vô năng đến một cái học sinh ngoại viện cũng có thể tùy ý khi dễ chà đạp đến cùng sao?” Cố Mạc Thành nắm chặt xiêm y trong tay, hơi dùng sức, cái xiêm y liền nát bấy.

Hắn có thể tinh tường đoán được, lực lượng kia tuyệt đối là Huyền tôn trở lên, trong học viện, cảnh giới Huyền tôn trở lên, vừa oán hận hắn, còn ai vào đây chứ? “Chết tiệt Mục Li Li! Ta không cưới ngươi, ngươi cứ như vậy tìm người ám toán ta? Rất tốt, từ nay về sau, mơ tưởng Cố Mạc thành ta nhìn ngươi thêm một cái nữa!” Rời hiện trường cách đó không xa, Mạc Tử Hành sùng bái nhìn Long Thiên Tuyệt, hai mắt ứa ra sao. Hắn trăm triệu không nghĩ tới Long Thiên Tuyệt hỏi mượn hắn xiêm y, là vì muốn bị đánh Cố Mạc thành một trận, thật ra thì hắn cũng sớm muốn làm như vậy rồi, chỉ trách hắn không có thực lực, đừng nói đến một sợi lông Cố Mạc thành đều đả thương không đến, nếu bị bắt được, chính hắn nói không chừng sẽ hung hăng bị sửa chữa một bữa.

“Tỷ phu, làm thật đẹp! Vậy kế tiếp, chúng ta sẽ tìm người nào tính sổ đi?” Long Thiên Tuyệt nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn một cái, khóe môi nhếch nhẹ: “Không vội, từ từ sẽ đến, một cũng sẽ không bỏ qua!” Đang khi nói chuyện, xa xa liền thấy nữ học sinh Tụ Tiên hội hướng bọn họ đi tới, đúng là sau khi hắn tới học viện, nữ học sinh kia đã dẫn đường cho bọn họ. Long Thiên Tuyệt mi tâm vừa động, đối với Mạc Tử Hành nói: “Ngươi trở về trước, nếu là nhìn thấy Khê Nhi trở lại, lập tức hướng ta bẩm báo, ta hiện tại tạm thời ở nơi Tụ Tiên hội.”

“Tụ Tiên hội? Tỷ phu, làm sao ngươi cùng người Tụ Tiên hội có quan hệ? Đây chính là phạm vi thế lực của Vân Tiên Tử.” Mạc Tử Hành không hiểu hỏi. “Theo như mệnh lệnh của ta đi thi hành! Nhớ kỹ, có tin tức Khê Nhi, liền lập tức tới cho ta biết.” giọng điệu chân thật đáng tin. “Tốt! Ta nhất định làm theo!” Mạc Tử Hành mừng rỡ nói, nghĩ thầm vị tỷ phu này khí thế thật là cường đại, thật giống như từ nhỏ chính là người phát lệnh, để cho mình trong lúc vô tình, liền nghe mệnh lệnh của hắn, hơn nữa còn không có một chút kháng cự, thật là lợi hại a!

Đợi Mạc Tử Hành rời đi, Long Thiên Tuyệt co kéo khóe môi, cất bước hướng nữ học sinh đi tới. Nghe xong Mạc Tử Hành miêu tả tình huống học viện này, ở đáy lòng hắn âm thầm có mưu kế, Khê Nhi lần này trong thời gian ngắn ngủi tại học viện, cũng chọc xuống không ít phiền toái, bằng phán đoán của hắn, những người kia nhìn nàng không vừa mắt nhất định sẽ có sự trả thù đang chờ nàng. Nếu hắn đã tới, hắn liền nhất định thay nàng giải quyết những thứ phiền toái này, không thể phủi bỏ trách nhiệm. “Thiên công tử, tìm được ngươi thật tốt quá! Vân Tiên Tử an bài dạ tiệc, mấy vị đồng bạn khác của ngươi đã lục tục đi qua, chỉ còn thiết một mình ngươi.” Nữ học sinh ngẩng đầu nhìn hắn, hai mắt lấp lánh tỏa sáng. “Ừ, ở phía trước dẫn đường đi.” Long Thiên Tuyệt không vui, nhăn mày trầm giọng nói.

.