Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 4 - Chương 65

Chương 067. Kinh động Long Vương cốc

Ở Long Tường đại lục, mỗi một thành trì đều có một vị thành chủ, song căn cứ vào vị trí địa lý của tòa thành và vị trí chiến lược của nó là bất đồng, quyền hạn và uy danh của thành chủ cũng bất đồng thật lớn. Thành chủ Sở Diệp thành, chính là tộc trưởng đương nhiệm của Sở thị, trong một đám con trai, nhiều vợ nhiều con, ở trong đại gia tộc là chuyện thường gặp, đối với các đại gia tộc trong Long Tường đại lục, thì càng phổ biến. Bởi vì nếu bọn họ có càng nhiều thành trì, lại càng cần nhiều là người đáng tin cậy đi quản lý thành trì, thay vì đem trọng trách như thế phó thác cấp dưới, bọn họ nguyện ý làm cho huyết thống của mình đi thống trị thành trì, như thế mới có thể giữ cho huyết mạch của đại gia tộc vững vàng. Thành chủ Sở Diệp, dưới gối có bốn đứa con, con lớn nhất là Sở Thiểu thông, Sở Thiểu Dương thì đứng hàng thứ thứ hai, thời gian hai đứa bé ra đời cách nhau không lâu.

Sở Thiểu thông là con trai lớn của Sở thành chủ, thiên phú luyện khí tốt, bình thường rất được thành chủ yêu thích. Lần này Sở Thiểu Thông bị thương, cả phủ thành chủ nhất thời rối loạn. Vân Tiểu Mặc phụng bồi Sở Thiểu Dương chờ chực ở ngoài cửa phòng, nhìn mọi người lục tục ra vào gian phòng cùa Sở Thiểu thông, hoặc đi thăm hỏi, hoặc đi chữa trị, nhưng không ai để ý tới bọn họ. Trong lòng Sở Thiểu Dương hết sức thấp thỏm, không biết kế tiếp sẽ bị trừng phạt như thế nào. “Đừng lo lắng nữa, là tự hắn đem mình làm bị thương, không liên quan đến chúng ta.” Vân Tiểu Mặc rất bình tĩnh, khi hắn xem ra, bọn họ căn bản cũng không có sai.

Sở Thiểu Dương cười khổ, hắn quá mức ngây thơ rồi, nếu toàn bộ chuyện trên đời này thật sự có thể phân rõ đúng sai đen trắng, thì còn nói gì nữa. Hai người lại đợi hồi lâu, bên trong gian phòng toàn bộ đại phu sau khi rời đi, cuối cùng đi ra một nam một nữ, hướng bọn họ đi tới. Nam tử thân hình khôi ngô, có chút uy vũ, hắn mặt không chút thay đổi đến gần, đột nhiên không báo trước quăng cho Sở Thiểu Dương bạt tai một nặng nề! “Nghịch tử! Ngươi làm ra chuyện thật giỏi!”

Cả người Sở Thiểu Dương lay động, suýt nữa bị bạt tai này làm cho ngất, hắn giương mắt, ánh mắt bi thống ngưng mắt nhìn nam tử, đôi môi nhếch lên. Vân Tiểu Mặc cũng ngây dại, không nghĩ tới đối phương không nói một lời, đã cho Sở Thiểu Dương một bạt tai. “Thành chủ, người thấy rõ sao? Nghịch tử này tâm địa ác độc, hắn hận Thiểu Thông không thể chết sớm một chút, như thế thì hắn có cơ hội trở thành người thừa kế thành chủ. Ngài đừng xem hắn trong ngày thường ngoan ngoãn không lên tiếng, làm bộ như thật biết điều, một khi không có ai, nhất là thành chủ ngài không có ở đây thời điểm, hắn sẽ lộ ra bản tính hung tàn. Ngài căn bản không biết, bình thường hắn đối với thiếp không có nhiều tôn trọng, cho tới bây giờ hắn cũng chưa có gọi qua thiếp thân một tiếng di nương......” người phụ nữ bên cạnh nam tử che khăn, thương tâm khóc thút thít.

Sở Thiểu Dương cúi đầu, quả đấm buộc chặt, cái lưng khẽ phát run. Sở thành chủ lạnh lùng nhìn hắn, tức giận không chỗ phát tiết, trong mũi hừ lạnh, trách mắng: “Quỳ xuống cho ta! Khi đại ca của ngươi vẫn chưa tỉnh lại, ngươi vẫn quỳ chuộc tội cho ta!” Sở Thiểu Dương nghe vậy, đột nhiên ngửng đầu lên, trong ánh mắt đều là kinh ngạc.

Bắt hắn quỳ xuống? Tại sao? “Hắn không có sai, tại sao muốn quỳ xuống? Là đại ca hắn cố ý bới móc, muốn vũ nhục hắn, đả kích lòng tự tin của hắn, kết quả đem tay mình làm cho bị thương, đây là tên đó đáng đời, căn bản không liên quan đến Thiểu Dương.” Vân Tiểu Mặc nhìn không được rồi, không nhịn được đứng ra vì Sở Thiểu Dương giải thích. “Ngươi câm miệng cho ta! Một tiểu hài tử cũng dám chất vấn bổn thành chủ?” Đường đường là thành chủ Sở Diệp thành, há lại để cho người khác khiêu khích?

Thành chủ phu nhân ở bên cạnh quạt gió thổi lửa nói: “Thật là một hài tử không có nuôi dạy! Cho nên nói vật họp theo loài, nhân dĩ quần phân, cùng Thiểu Thông chúng ta ở cùng một nơi, đềulà đệ tử danh môn vọng tộc, mọi người nuôi dạy vô cùng tốt, đối đãi người lễ phép hiểu chuyện, dáng vẻ này của nghịch tử, không những giống như hài tử không có nuôi dạy, kết giao bằng hữu cũng là những kẻ không hiểu lễ! Thật không biết phụ thân và mẫu thân hắn nuôi dạy hắn như thế nào” Sở thành chủ đột nhiên nheo lại mắt, hỏi: “Cha nương ngươi tên gọi là gì, ngươi là đệ tử của gia tộc nào?” Vân Tiểu Mặc nghe được đối phương quở trách, không ngừng mà hít sâu, hắn ngẩng đầu, mắt vàng chớp động: “Ta là ta, cha mẹ ta là cha mẹ ta, ta không cho các ngươi vũ nhục bọn họ! Phụ thân là thành chủ thì thế nào? Nuôi dưỡng nhi tử thành phế vật?”

Lại dám nói con của hắn là phế vật? Sở thành chủ nghe vậy, tức giận dậm chân một chút nhảy đi lên, tay áo phải của hắn động, sẽ vứt đi một cái tát trên gương mặt Vân Tiểu Mặc! Hắn không cho phép người khác nói nhi tử mình là phế vật, nhưng mà hắn cũng không nghĩ lại, dưới đáy lòng bản thân đã sớm đem Sở Thiểu Dương coi là phế vật sao?

Người trên cõi đời này a, chính là thích lừa mình dối người. Chưởng ảnh như gió, mắt thấy sẽ phải nện ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn mạn màng của Vân Tiểu Mặc, lúc này, một đạo ánh lửa Xích kim sắc hiện ra, phun tại tay của Sở thành chủ. Đây chính là dung hợp chín loại dị hỏa mồi lửa cô đọng mà thành ngọn lửa màu vàng tinh khiết, chỉ kém một loại dị hỏa cuối cùng, nó đã biến thành thế gian này hoàn mỹ nhất, cường hãn nhất mồi lửa —— hỏa Hoàng!

Tay Sở thành chủ tất nhiên đụng phải ngọn lửa này, hắn cả kinh vội vàng thu tay về, liền lùi lại mấy bước. Mặc dù như thế, bàn tay của hắn vẫn là hoặc nhiều hoặc ít nhận lấy tổn thương, song hắn hoàn toàn không để ý lòng bàn tay bị thương, hai mắt trừng lớn như chuông đồng, thần sắc trăm mối ngổn ngang cảm xúc nhìn Tiểu Bạch. “Đây là...... mồi lửa dị hỏa?! Không đúng, không đúng, đây tuyệt đối không thể nào là mồi lửa dị hỏa bình thường, cho dù là thập đại mồi lửa dị hỏa trong truyền thuyết, cũng chưa chắc giống như ngọn lửa này cường đại mà hoàn mỹ!”

“Mau! Tiểu súc sinh, mau phun chút ít ngọn lửa ra! Cho ta xem ngươi rốt cuộc có thực lực như thế nào!” Sở thành chủ kích động rồi, hắn cũng là một gã luyện khí sư, đối với một gã luyện khí sư mà nói, ngọn lửa là nhân tố cực kỳ trọng yếu nhất là khi luyện khí, luyện khí sư tu luyện đến cảnh giới nhất định, bản thân có thể tu luyện ra ngọn lửa của bản thân, chất lượng ngọn lửa tùy theo tu luyện bản thân của luyện khí sư mà có điều khác biệt. Đối với luyện khí sư cấp thấp mà nói, bọn họ có thể hướng về việc tìm kiếm mồi lửa dị hỏa để dung nhập làm ngọn lửa của bản thân, mà đối với luyện khí sư cao cấp mà nói, bọn họ tương đối thiên hướng về một ngọn lửa sinh mệnh để tu luyện, bởi vì ngọn lửa sinh mệnh của bản thân so sánh với dị hỏa thì càng cường đại hơn. Nhưng việc này cũng không phải là tuyệt đối, ngọn lửa sinh mạng cũng có thể thông qua cắn nuốt mồi lửa dị hỏa, ngọn lửa từ từ tăng cường lực lượng của nó, nhất là cái loại mồi lửa vô cùng cường đại này chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, là thần vật mà bất kỳ luyện khí sư nào cũng ngắm nghía và mơ ước. Một khi bọn họ đem loại mồi lửa này luyện hóa, hơn nữa dung nhập vào đến bản thân của mình, như vậy lực lượng ngọn lửa bổn mạng của bọn hắn sẽ trở nên mạnh cỡ nào, bọn họ không cách nào tưởng tượng.

Sở thành chủ vừa thấy được trong miệng Tiểu Bạch phun ra ngọn lửa màu đỏ vàng, ngọn lửa trong truyền kia lại liên tục không ngừng phát ra lực uy hiếp, đủ để rung động linh hồn của hắn, làm cho bản tính tham lam của hắn trỗi dậy. Ngọn lửa phẩm chất cao như thế, hắn nhất định có được! Tiểu Bạch thống hận nhất người khác gọi nó là “Tiểu súc sinh”, trong lỗ mũi phun bạch khí, hai mắt đã phóng hỏa: “Ngươi mới là tiểu súc sinh! Ta phun cháy ngươi!”

Tiểu Bạch giận dữ, không hề cố kỵ mà biến thành rồng, thân thể màu trắng lẫm lẫm ở trên bầu trời đột nhiên run lên, giản ra, sau đó thân thể hướng lên hơi cúi xuống, hướng về phía Sở thành chủ phun ra ngọn lửa thật dài! Màu sắc vàng ròng, mang theo thanh âm như thành, đủ để khiến người sợ hãi cùng chấn động. Ánh mắt Sở thành chủ chợt lần, hắn lần nữa vội vàng rút lui, tránh né ngọn lửa.

“A? Cái gì? Lại là con bạch long?!” Kinh ngạc xong, thay vào đó là càng nhiều là hưng phấn cùng kích động. Ai cũng sẽ không nghĩ tới, chính là một thành chủ Sở Diệp thành, lại là cao thủ Thần huyền, công kích của Tiểu Bạch không có trực tiếp phạm tới hắn, nhưng đã đem thành chủ phu nhân đứng bên cạnh Sở thành chủ, bị ngọn lửa phun vừa vặn không còn kịp chạy trốn nữa.

“A! lửa, lửa a ——” Tóc Thành chủ phu nhân bị cháy lên, mà bản thân ngọn lửa vàng ròng cùng với ngọn lửa khác bất đồng, cho nên tốc độ thiêu đốt cực nhanh, không tới một chút thời gian, lửa nhỏ kia bắt cháy cũng đã đốt hết tóc của thành chủ phu nhân. Thành chủ phu nhân bị làm cho sợ đến thất kinh vừa nhảy vừa là, gấp đến độ xoay quanh. Chà chà chà ——

Ba kiếm liên tục, phám là tóc cháy trên đầu thành chủ phu nhân, toàn bộ bị gọt hết. Sở thành chủ quyết định thật nhanh, phải chọn ra thủ đọan hữu hiệu và nhanh nhất, bởi vì … một khi ngọn lửa này đốt lên da thịt người, người nọ không chết cũng tàn phế, nhất là nữ nhân giống như thành chủ phu nhân như vậy tay trói gà không chặt, căn bản không cách nào cùng chịu được lực sát thương cường đại của ngọn lửa. “A —— tóc của ta!” Thành chủ phu nhân hai tay ôm đầu, vừa vuốt sợi tóc trên đầu của mình, vừa nhìn một chút tóc trên mặt đất xốc xếch rơi xuống, mặt của nàng toàn bộ vặn vẹo dử tợn, lâm vào trong điên cuồng.

Nữ nhân coi trọng nhất đúng là dung mạo của mình, nhất là làn da mái tóc, mất đi đầu tóc, đối với nữ nhân lớn tuổi như nàng mà nói quả thật đả kích nghiêm trọng. “Câm miệng!” Sở thành chủ phiền lòng rống to, không một chút thương hại, giờ phút này trong mắt của hắn chỉ có bạch long cùng ngọn lửa vàng ròng trong miệng nó phun ra. Sau khi chứng kiến uy lực của ngọn lửa, lòng mơ ước của Sở thành chủ muốn nó chẳng những chưa giảm, ngược lại càng lúc càng thịnh. “Người đâu, dàn trận! Bắt tiểu súc sinh cho ta!” Sở thành chủ hướng lên trời gào to, thanh âm của hắn rất nhanh truyền khắp cả phủ thành chủ.

Sưu sưu sưu sưu...... Bốn phương tám hướng, nhảy ra vô số cao thủ, một số đứng ở trên mái nhà cao, một số tại trên mặt đất đứng, bao vây bọn họ lại. Sở thành chủ chẳng những muốn có ngọn lửa tốt, còn muốn bạch long, quyết tâm của hắn không người nào có thể chống lại, thậm chí đem tất cả cao thủ đứng đầu trong phủ thành chủ toàn bộ gọi đi ra ngoài.

“Thất phu vô tội, hoài bích có tội! (*), Muốn trách chỉ đổ thừa ngươi không nên có mồi lửa trân quý như thế, người chân chính nên có nó, hẳn là ta! Ta mới là chủ nhân của nó! Ha ha ha ha......” Sở thành chủ cuồng ngạo cười to, trong lúc cười to mang theo âm lãnh. (*)Người bình thường thì không có tội, nhưng mang thứ quý giá bên người thì có tội. “Ngươi mơ tưởng! Tiểu Bạch, ngươi chạy mau!” Vân Tiểu Mặc có chút nóng nảy, không ngờ rằng chuyện phát triển đến tình trạng như vậy.

Song, đi theo bọn họ mà đến hai người Lam Mộ Hiên và Mộ Cảnh Huy đã đi nơi nào? Ai cũng sẽ không nghĩ tới, phủ thành chủ cũng không đơn giản như ngoại nhân suy nghĩ, trong phủ thành chủ cất dấu rất nhiều cao thủ, làm cho hai người Lam Mộ Hiên và Mộ Cảnh huy vừa mới âm thầm thăm dò vào phủ thành chủ, bọn họ cũng đã bị cao thủ phát hiện. Giờ phút này hai người bọn hắn, đang chiến đấu cùng cao thủ trong phủ thành chủ, thì làm cách nào có thể đi cứu Vân Tiểu Mặc và Tiểu Bạch đây?

Bất quá, nếu Sở thành chủ cho là có thể bắt Tiểu Bạch, vậy hắn mười phần sai lầm. Hắn đánh giá thấp thực lực của Tiểu Bạch, đánh giá thấp hơn uy lực ngọn lửa vàng ròng trong miệng Tiểu Bạch phun ra, lại nói, cho dù hắn bắt được Tiểu Bạch, cho dù Tiểu Bạch phối hợp hắn, nguyện ý vì hắn phóng hỏa, làm sao hắn có thể thừa nhận được lực cắn trả do chín loại mồi lửa dị hỏa dung hợp mà thành mồi lửa đây? Nghe được tiếng la của Vân Tiểu Mặc, cả người Tiểu Bạch run lên, nó làm sao có thể bỏ lại Tiểu Mặc Mặc, một mình chạy trốn đây? Hừ, đừng nói là chỉ có những người này, cho dù nhiều người gấp đôi hơn nữa, nó cũng không sợ! Dám khi dễ Tiểu Mặc Mặc, sẽ phải trả giá thật nhiều!

Cả người Tiểu Bạch run lên, hùng dũng oai vệ ngẩng đầu, hướng lên trời kêu to. “Ngao —— ngao —— ngao ——” Ánh huỳnh quang nhàn nhạt thánh khiết bao phủ nó, giờ phút này Tiểu Bạch chính là chúa tể của trời đất, làm cho người ta kìm lòng không đậu sùng bái.

Trong tiếng gầm của nó có tức giận, có kiêu ngạo, không hề chịu khuất nhục lòng tin! Thanh âm của nó giống như sấm nổ vang mùa xuân, xa xa truyền lại, liên miên không dứt. Cả bầu trời phủ thành chủ, bị thanh âm tức giận mà cao ngạo này bao phủ, mọi loài co rúc thành một đoàn, lạnh run.

Súc vật xung quanh Sở Diệp thành, nghe được thanh âm này, không tự chủ bò lổm ngổm trên mặt đất, giống như thần cúng bái! Trong chuồng, heo con đang chơi đùa rối rít trốn vào trong ngực heo mụ mụ, heo muội muội chạy chậm một bước sợ đứng ở tại chỗ phát run, trong lòng âm thầm cầu nguyện, nếu người nào hiện tại tới cứu nàng, nàng gả cho người đó. Thật ra, người ta cũng không phải là nghĩ gả như vậy..... Heo muội muội ngượng ngùng.

Ngựa chạy ở trên đường lớn đột nhiên ngừng lại, đem chủ nhân trên lưng ngựa vứt đến trên ngọn cây phía trước, mà trong miệng nó thì phát ra thanh âm ô ô, thay đổi đầu, thân thể bò lổm ngổm, hướng một cái phương hướng cúng bái. Chủ nhân ngựa bị treo ở trên ngọn cây cao, không trên không dưới, tức giận quả thật muốn chửi má nó. Rừng rậm sâu u, có bầy sói đang vây bắt con mồi, nghe được tiếng huýt gió này, rối rít bỏ đi trong đầu ý niệm đi săn, trong chớp mắt biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

...... Đứng ở trong viện phủ thành chủ những cao thủ sợ ngây người, đáy lòng sinh ra sợ hãi, Sở thành chủ cũng không ngoại lệ, trong mắt của hắn tia sáng hưng phấn như muốn nổ tung, càng quyết tâm muốn có bạch long hơn. Bạch long uy vũ cường đại như vậy, không nên chỉ là đồ chơi của một hài tử, nó nên có một chủ nhân cường đại cơ trí hơn, trợ giúp hắn công thành đoạt đất, mở mang bờ cõi, công lao sự nghiệp thành tựu muôn đời!

Khiếp sợ đâu chỉ là bọn hắn? Tại Long Vương cốc phía xa chúng thần Long rối rít cảm ứng được thanh âm rồng ngâm đặc biệt này, mọi người kích động, hết thảy tràn đến chỗ ở Long Vương, thất chủy bát thiệt nghị luận mở ra. “Đây là thanh âm Long Tộc chúng ta! Chẳng lẽ có Long Tộc chúng ta len lén chạy ra khỏi Long Vương cốc?” “Không thể nào! Ta mỗi ngày đem Long bảo bối chúng ta trong coi một lần, không thiếu một người, làm sao có thể sẽ có?”

“Chẳng lẽ là có người một mình nuôi hậu duệ Long Tộc chúng ta, đem bọn họ làm như thú sủng? Hừ, ta thống hận nhất loài người đem Long Tộc cao quý chúng ta làm như thú sủng nuôi, nếu để cho ta thấy đến, ta thấy một đánh một!” “Rất không có khả năng! Long Tường đại lục người nào không biết Long Tộc chúng ta lợi hại? Lúc trước những ai dám tự tiện nuôi Long Tộc làm sủng vật, toàn bộ đều đã đi xuống đất thấy Diêm vương, tin tưởng bọn họ không dám công khai cùng Long Tộc đối nghịch.” “Cái này cũng không phải, cái kia cũng không phải, con rồng này rốt cuộc từ đâu nhô ra?”

“......” Chúng thần Long nghị luận không ra. Lúc này, long hậu đang tựa gần Long Vương đột nhiên lên tiếng.

“Một đám Long ngu xuẩn! Không có điều tra rõ tin tức, tới đây cãi nhau, không thấy được ta đang nghỉ ngơi sao?” Long hậu thanh âm to lớn rống lên, bị làm cho sợ đến chúng thần Long rối rít rụt cổ. Chê cười! Ở trong Long Tộc trừ Long Vương ra, thực lực cường đại nhất chính là long hậu. Nó vung đuôi lên một chút có thể đem ngươi vứt đến trên cao, không đếm tới năm mươi, tuyệt đối không rơi xuống, ai dám dễ dàng trêu chọc nó? Hướng chúng Long bất mãn vứt một cái ánh mắt xem thường, long hậu quay đầu, nhìn về Long Vương uy vũ anh tuấn, trong nháy mắt liền từ Bạo Long dữ dội biến thành con rồng hiền thục. “Đại Vương, ngươi nghe chưa? Thanh âm này trong hùng hồn lộ ra một tia ngọt ngào, trong từ tính lộ ra một tia gợi cảm, trong sức mạnh lộ ra một tia kiên định, căn bản không thể nào từ trong miệng bất kỳ một Long ngu xuẩn phun ra! Thanh âm vang trời như thế, chỉ có Tiểu Long Long chúng ta mới xứng có, ta đoán nó nhất định chính là Tiểu Long Long chúng ta rồi! A, thanh âm cở nào ngọt động lòng người, giống như Đại vương lúc còn trẻ......” Long hậu run lên Long Giác xinh đẹp của nó, hai mắt rưng rưng, vừa kích động vừa say mê.

“Tiểu Long Long? Là Tiểu thái tử của chúng ta?” “Thật tốt quá! Nếu quả thật là Tiểu thái tử của chúng ta, vậy người thừa kế Long Tộc, có hy vọng rồi!” “......”

Chúng thần Long lần nữa kích động. Trong đôi mắt thâm thúy của Long Vương từ từ hiện lên hơi nước, đỉnh đầu nó oai hùng ngẩng lên, nhìn về nơi nào đó ngoài động phủ, ánh mắt từ từ thâm trầm. “Đại trưởng lão từng truyền tin tới đây, nói đã tìm được Tiểu Long Long rồi, rất có thể sẽ thông qua cứ điểm, đi tới Long Tường đại lục. Chẳng lẽ thật là Tiểu Long Long tới?”

“Nhất định đúng! Đại vương, ta chưa từng có cảm giác mãnh liệt như vậy, ta tin tưởng nhất định là thanh âm Tiểu Long Long.” Long hậu kích động nói. Long Vương thở dài: “Đáng tiếc Đại trưởng lão không có truyền đến bất kỳ tin tức nào, nhưng nếu chúng ta có thể liên lạc với nó, cũng có thể biết đáp án.” “Muốn biết đáp án còn không đơn giản?” Cổ Long hậu giương lên, quay đầu nhìn về chúng thần Long, khí thế mạnh mẽ trong nháy mắt bão tố, “Đi, lập tức triệu tập một đám Long ngu xuẩn, đi theo ta đi nhìn một cái!”

“Dạ, lập tức đi!” Chúng thần Long phía sau tiếp trước bay ra cửa động, rối rít ngâm ra thanh âm. Đáy mắt Long Vương lóe ra thủy quang trong suốt, đối với long hậu nói: “Vương Hậu, ngươi đi nhanh về nhanh! Nếu là xác nhận thật là Tiểu Long Long chúng ta, liền lập tức truyền tin cho ta, ta ở đây chờ đợi tin tức của ngươi.” “Yên tâm, ta có dự cảm, nó nhất định chính là Tiểu Long Long chúng ta. Nếu như không phải là, ta cũng muốn đích thân đem bắt nó trở lại, không phải chỉ là một cái Long ngu xuẩn sao? Cũng tốt hơn làm cho nhân loại đem chúng ta Long Tộc làm như đầy tớ bọn họ.” Long hậu khí phách nói.

Long Vương gật đầu, đồng ý cách làm của nó. Cũng không lâu lắm, đội ngũ Thần Long liền tụ họp xong, một bầy Thần Long hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, nghĩ tới rốt cục có thể xuất cốc đi, chúng thần Long biểu hiện rất hưng phấn. Long hậu đi tới chúng thần Long trước mặt, quét một vòng, đột nhiên lắc đầu: “Thôi, ta tự mình đi đi! Mang theo một đám Long ngu xuẩn, rất tổn hại hình tượng của ta!”

Chúng thần Long còn không kịp phản ứng, trước mắt một đạo ngân quang chớp động, long hậu đã sớm không thấy bóng dáng, chúng thần Long trong lòng không khỏi suy sụp. Long hậu xấu xa, không mang theo chúng ta chơi! Long hậu mới vừa rời đi không lâu, Hoàng Kim cự long đã trở về rồi, nó cơ hồ chính là cùng long hậu gặp lướt qua lẫn nhau nhưng không có chạm mặt. Ly biệt tộc nhân của nó nhiều năm như vậy, tâm tình của nó vô cùng kích động.

Vừa mới trở lại Long Vương cốc, vừa vặn nhìn thấy đúng là chúng thần Long tụ họp thành đội, hình ảnh sắp hàng, cực kỳ giống nghi thức hoan nghênh. Hoàng Kim cự long lập tức tựu phấn khởi, không nghĩ tới nó vừa mới trở lại, đã nhận lấy nghi thức hoan nghênh long trọng như thế, nó cảm động a. “Đại...... Đại trưởng lão?” “Trời ạ, Đại trưởng lão trở lại!”

“Nhanh đi bẩm báo Đại vương, Đại trưởng lão trở lại!” Thần Long nhóm từ mới vừa mới có thần sắc đưa đám, rối rít ngẩng cao đầu hoan hô hô to. Không đợi Thần Long đi bẩm báo, Long Vương cũng đã từ trong huyệt động bay ra, thân thể màu trắng Long Lân uy phong lẫm lẫm, chính là thân phận cùng tượng trưng cho quyền lực cao nhất Long Tộc, cũng chỉ có huyết mạch của Long Vương chân chính nhất, mới có thể có màu trắng Long Lân (vảy rồng) thánh khiết như thế.

Long Vương đến, làm cho tất cả Thần Long không tự chủ cúi xuống đỉnh đầu cao ngạo của bọn họ, cung kính chờ đón. “Đại vương!” Hoàng Kim cự long nhìn Long Vương dung nhan không thay đổi như ngày xưa, hai mắt rưng rưng, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. “Đại trưởng lão, ngươi bình yên vô sự trở về, thật sự là quá tốt rồi! Nói cho ta biết, Tiểu Long Long ở nơi nào, nó rốt cuộc thế nào?” Long Vương thanh âm trầm thấp hỏi, uy nghiêm trong tiết lộ ra bao dung cùng nhân ái.

“Đại vương, Tiểu Long Long nó rất tốt, trưởng thành rất khỏe mạnh, đã càng lúc càng giống Đại vương lúc nhỏ. Bất quá ta cùng Tiểu Long Long mất đi liên lạc, hiện tại ta cũng không biết nó đến tột cùng ở nơi đâu, ta lần này trở lại, chính là hy vọng có thể huy động lực lượng Long Tộc, cùng nhau tìm kiếm Tiểu Long Long.” “Nói như vậy, thanh âm mới vừa, vô cùng có khả năng chính là Tiểu Long Long......” trên dung nhan anh tuấn của Long Vương, lộ ra thần sắc mừng rỡ, hắn lập tức hướng về phía chúng thần Long rống lên thanh âm, “Mọi người mau theo ta cùng nhau đi nghênh đón thái tử của các ngươi!” “Ngao —— ngao ——”

Cả Long tộc rối rít sôi trào. Trở lại phủ thành chủ Sở Diệp thành, giờ phút này Tiểu Bạch đã nổi giận, đuôi dài của nó hoành tảo thiên quân, không biết lật ngược phủ thành chủ bao nhiêu gạch ngói vụn, trong miệng nó phun ra ngọn lửa, không biết thiêu hủy bao nhiêu cây cối. Những cao thủ mọi nơi trốn lủi, trận hình đã sớm hỗn loạn, không cách nào tạo thành công kích hữu hiệu, trừ phòng ngự, vẫn là phòng ngự.

“Má ơi! Này cũng quá mãnh liệt đi” Trong đó một gã cao thủ không khỏi lên tiếng kinh hô, nhìn bạch long uy phong lẫm lẫm khí thế hiên ngang, khí diễm thoáng cái héo tàn. “Bắt nó! Nhất định phải bắt nó cho ta!” Hai mắt Sở thành chủ tràn ánh sáng, kích động không kềm chế được, phảng phất bạch long đã sớm trở thành vật trong túi hắn. Tội cho những cao thủ không ngừng mà bị đuôi rồng quét đến, khổ không thể tả.

Vân Tiểu Mặc lôi kéo Sở Thiểu Dương trốn chỗ an toàn, nhìn Tiểu Bạch ở trên bầu trời hùng vĩ, Vân Tiểu Mặc không khỏi vì nó vỗ tay bảo hay. Sở Thiểu Dương thì ngược lại, nho nhỏ niên kỉ, ánh mắt nhưng tràn ngập tang thương. Sở thành chủ dù sao cũng là cha ruột hắn, phủ thành chủ là nhà của hắn, hắn làm sao có thể trơ mắt nhìn Tiểu Bạch phá hủy hết thảy đây? Nhưng là, cái phụ thân này, cái nhà này, cũng làm bị thương tâm hắn, hắn lâm vào tình cảnh lưỡng nan.

.