Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc - Tập 4 - Chương 96

Chương 098-101. Kỳ Lân xuất thế

“Ta rời đi Vạn Hoàng học viện đã một năm, không biết trong học viện khi nào thêm một vị Vân sư muội tuyệt sắc khuynh thành?” Long Hựu Đình sở dĩ gọi nàng như thế, vì hắn thấy Vân Khê mặc trên người đồ của học viện, hắn cũng tò mò, thê tử Tiểu Tuyệt lại cũng là học sinh Vạn Hoàng học viện. “Chuyện này nói rất dài dòng, Cửu thúc, không bằng tìm một chỗ ngồi xuống, chúng ta cùng nhau tâm sự?” Long Thiên Tuyệt đề nghị. Long Hựu Đình ôn nhu cười, thanh âm ôn nhuận nói: “Tốt! Vậy Tiểu Tuyệt ngươi dẫn đường đi.”

“Phốc!” Vân Khê chợt nghe Long Hựu Đình gọi Long Thiên Tuyệt như vậy nhịn không được, trực tiếp phun “Tiểu Tuyệt?” Nàng hai mắt không có hảo ý liếc Long Thiên Tuyệt, nén cười đến mức đỏ tới mang tai. Nàng bình thường cũng thường xuyên trêu hắn, gọi hắn Tiểu Tuyệt Tuyệt nhưng không cảm thấy cái gì, ngược lại cho là đó là chút tình thú giữa vợ chồng. Bất quá, xưng hô Tiểu Tuyệt từ trong miệng Long Hựu Đình thốt ra, nàng liền không nhịn được phun. Tiểu Tuyệt, Tiểu Mặc. Hai người này tên nghe khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, làm cho nàng không nhịn được đem phụ tử liên tưởng đến một chỗ, bé trai Tiểu Tuyệt đứng cùng bé trai Tiểu Mặc nhất định là vô cùng ngốc. Nếu là ở giữa hai người thêm một Tiểu Bạch ngốc nghếch, ha ha, hình tượng này quả thực ngốc chết! Trong đầu các loại suy nghĩ miên man bất định, Vân Khê che miệng, nén cười đến mức cực khổ.

Long Thiên Tuyệt mắt liếc thần sắc của nàng, đoán được đầu nhỏ nàng suy nghĩ lung tung những thứ gì rồi, trên mặt bất giác đỏ bừng. Cái tên Tiểu Tuyệt này là hắn cùng Cửu thúc gọi khi còn nối khố, lúc bọn họ chia tay đều mới chừng mười tuổi, thoáng một cái mười mấy năm đã qua, cái tên cũ này nghe thân thiết nhưng lại quá đáng yêu. Tên khả ái như thế thật sự làm xấu mặt tôn nghiêm một đời Tà tôn của hắn! Hắn ho nhẹ, nói: “Cửu thúc, ngươi sau này gọi ta Thiên Tuyệt đi.” Nói xong, hắn âm thầm bấm eo nhỏ của Vân Khê, Vân Khê cả kinh thiếu chút nữa hô lên.

Long Hựu Đình mỉm cười nhìn hai người âm thầm ra hiệu, trong lòng bỗng nhiên nhớ lại một mảnh ấm áp. Tiểu Tuyệt trong trí nhớ hắn còn dừng lại ở bộ dáng mười tuổi, ai ngờ chỉ chớp mắt đã biến thành một nam tử trầm ổn, lung linh như thiên thần, hơn nữa có thê tử của mình, hắn cảm thấy thật tâm vui mừng. Bốn người trở lại sơn động. Tiểu sư đệ vẫn đi theo bên cạnh Long Hựu Đình cũng là học sinh Vạn Hoàng học viện, đã quen biết với Chiến Thiên Dực, cho nên mọi người trò chuyện với nhau thật vui vẻ. Trải qua một phen đàm đạo, Long Hựu Đình nói tới chuyện ngày mai như thế nào ngăn cản Thanh Lân học viện nhận được Kỳ lân thần thú, mọi người mỗi người phát biểu ý kiến của mình.

“Thanh Lân học viện lần này coi trọng Kỳ lân thần thú như thế, nhất định sẽ phái ra rất nhiều cao thủ truyền kỳ cảnh giới đến đây tiếp ứng, chúng ta muốn phá hư, tựa hồ khả năng rất nhỏ.” Chiến Thiên Dực bình luận khách quan. Hoàng Anh gật đầu tán thành: “Cao thủ truyền kỳ cảnh giới a! Một Mi trưởng lão cũng đã rất đáng sợ, ngày mai còn không biết sẽ có bao nhiêu Mi trưởng lão xuất hiện, chúng ta nếu như đối đầu cứng rắn, sợ rằng lúc đó chẳng những không có lấy được Kỳ Lân thần thú, ngược lại mất mạng trong tay cao thủ truyền kỳ cảnh giới. Nhất định phải cực kỳ thận trọng, tuyệt đối không thể xảy ra nửa điểm không may.” Đợi hai người nói xong, tất cả mọi người trầm mặc, kể cả Côn Luân lão giả cùng bốn đồ đệ.

“Phương pháp xử lí hữu hiệu duy nhất chính là dẫn dắt cao thủ Thanh Lân học viện rời đi, bao gồm Mi trưởng lão, những người còn lại sẽ không đáng sợ.” Long Thiên Tuyệt lúc nói tới Mi trưởng lão, trong con ngươi thâm thúy xẹt qua một đạo ánh sáng lạnh. Hắn bình sinh đã gặp gỡ vô số đối thủ, ngoại trừ Thánh cung cung chủ, hắn lần đầu gặp gỡ đối thủ cường đại như thế, hơn nữa cũng là lần đầu thất bại lớn như thế, nhớ lại sức ép nặng nề của lực lượng cường đại, cảm giác không thể chống đỡ, cảm giác bị sỉ nhục càng thêm khích lệ của hắn phải trở nên cường đại! “Kỳ Lân thần thú đối với bọn họ trọng yếu, muốn dẫn dắt bọn họ rời đi, chỉ có thể là khó càng thêm khó.” Hoàng Anh nói xen vào.

Hiện trường lại một lần nữa lâm vào yên lặng, Long Thiên Tuyệt khẽ xoa xoa chân mày, lâm vào trong trầm tư, hắn cũng không tin sẽ không nghĩ ra biện pháp, chuyện trên đời này cho tới bây giờ chỉ có không dám làm, nhưng không có làm không được. Vân Khê cũng tự hỏi cái vấn đề này, như thế nào mới có thể dẫn dắt cao thủ Thanh Lân học viện rời đi, hơn nữa còn có thể để cho tất cả mọi người bình yên vô sự đây? Nàng vừa suy tư, tầm mắt vừa từ từ quét qua mỗi người. Tất cả mọi người là cao thủ Huyền tôn cảnh, nếu đặt ở chỗ bình thường, đây tuyệt đối là một đoàn thể cường đại phi phàm có thể đủ chấn động rất nhiều người, nhưng bọn họ sắp sửa gặp phải là cao thủ truyền kỳ cảnh giới, người như Mi trưởng lão. Thực lực chân chánh Mi trưởng lão, dù ai cũng không cách nào đoán được, tóm lại chính là hai chữ, kinh khủng! Nếu muốn dùng vũ lực đánh nhau tới cùng với đối phương chính là lấy trứng chọi đá, tự tìm đường chết. Vũ lực không được, vậy thì chỉ còn lại có đấu trí. Tầm mắt của nàng vô ý thức từ lướt qua người Chiến Thiên Dực, đột nhiên trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng, không khỏi kích động đứng lên.

“Có rồi!” Ánh mắt của mọi người chỉ một thoáng toàn bộ tập trung trên người nàng. Trên mặt xinh đẹp khuynh thành Vân Khê toát ra tia sáng khác thường, nàng hưng phấn: “Đại ca, ngươi còn nhớ được chúng ta làm sao thu phục tiểu Minh Cung Vạn Hoàng Chi Hoàng?”

Chiến Thiên Dực biến sắc, mắt hổ cũng sáng rực hưng phấn: “Ý của ngươi là...... Càn Khôn Kính?” Huynh muội hai người bí hiểm, đem tâm trí mọi người bên cạnh toàn bộ treo ngược lên, mọi người dựng lỗ tai lắng nghe. “Không sai, chính là Càn Khôn Kính!” Vân Khê nói, tự tin mà kiên định, “Côn Luân tiên cảnh vốn là đỉnh núi bình thường, nếu không phải có cột sáng màu vàng đột nhiên xuất hiện ở ngọn núi này, người bên cạnh cũng rất khó phân biện Kỳ Lân thần thú đến tột cùng ẩn thân ở đâu trong ngọn núi. Chúng ta chỉ cần tìm kiếm một ngọn núi khác tương đối gần nơi này, vị trí cũng thích hợp, sau đó lợi dụng tác dụng Càn Khôn Kính chế tạo ra giống một ảo ảnh dụ dỗ những cao thủ Thanh Lân học viện đi trước. Lúc Kỳ Lân xuất thế, bọn họ có thể thông qua Càn Khôn Kính thấy tình cảnh giống nhau như đúc, đáng tiếc chỉ là thấy được nhưng sờ không được...... Hắc hắc, như thế chúng ta đạt được mục đích!”

“Hay! Quả nhiên hay!” Đang ngủ gà ngủ gật Côn Luân lão giả đột nhiên gào to, vỗ tay tán dương “Đã sớm nghe nói Chiến gia có Càn Khôn Kính, có thể ánh xạ ra bất kỳ tình cảnh gì, thiệt giả khó phân biệt, lão phu đã sớm muốn xem.” “Tốt! Vậy thì quyết định như vậy, ngày mai ta liền dùng Càn Khôn Kính chế tạo cảnh tượng Kỳ Lân xuất thế để mà mê hoặc cao thủ Thanh Lân học viện.” Chiến Thiên Dực nói. “Chuyện kế tiếp chính là như thế nào đem cao thủ Thanh Lân học viện hướng ngọn núi giả.” Con ngươi dài của Long Thiên Tuyệt hẹp lại, đột nhiên sáng lên, “Trong chúng ta cần lựa ra mấy người giả thành Mi trưởng lão cùng mấy học sinh Thanh Lân học viện, như thế mới có thể thật giả đánh tráo.”

“Ừ, hay là chuyện này Thiên Tuyệt, chàng đảm đương đi, chàng hiểu rõ Dịch Dung Thuật mà.” Vân Khê nói. Long Thiên Tuyệt quét một vòng, tầm mắt sâu kín rơi vào trên người Côn Luân lão giả tà mị nói: “Đầu tiên trong chúng ta đề cử ra một người hóa trang thành bộ dáng Mi trưởng lão, không biết mọi người trong lòng có chọn được người nào thích hợp?” Lời kia vừa thốt ra, mí mắt Côn Luân lão giả nhảy lên, lão từ chỗ ngồi như bị chạm điện nhảy lên: “Không được! Tuyệt đối không được! Lão phu không giả dạng thành bộ dáng nam không ra nam nữ không ra nữ, rất tổn hại thể diện lão phu rồi!”

“Côn Luân tiền bối, có quan hệ gì? Dù sao là dán mặt nạ giả, ai có thể nhận được ra lão đây?” Vân Khê cười nhẹ hướng về phía mọi người hỏi, “Mọi người đang ngồi, ai không đồng ý Côn Luân tiền bối giả trang Mi trưởng lão xin ngay đứng lên tại chỗ! Người đồng ý mời ngồi nguyên tại chỗ!” Râu mép Côn Luân lão giả động ba cái, phần gáy đột nhiên lạnh lẽo, có cảm giác bị bán đứng. “Côn Luân tiền bối, ngài cũng nhìn thấy đó? Vì mục đích chung, ngài không nên từ chối.” Vân Khê hướng hắn cười, cười đến quá tà dị, “Trong mọi người ở đây chỉ có thực lực của tiền bối cường đại nhất, chúng ta tiểu bối theo không kịp. Ngài không ra tay diễn chính, còn có người nào có tư cách này?”

“Nha đầu, sao ngươi có thể bắt nạt người già như vậy? Thấy ta hiền lành quá sao?” Côn Luân lão giả ra vẻ gạt lệ, ý đồ lấy được sự đồng tình. “Thiên Tuyệt, mau!” Vân Khê cũng mặc kệ hình dáng hắn đáng thương như thế nào, nếu tình nguyện tham gia vào vậy thì phải được tận dùng triệt để, đúng người đúng việc. Ba chữ, nhận mệnh thôi!

Cuối cùng đáng thương nhất là Côn Luân lão giả không có thể chạy trốn, bị hóa trang thành Mi trưởng lão xấu xa, bởi vì thực lực của Mi trưởng lão thật sự là quá mức cao thâm rồi, trừ Côn Luân lão giả quen thuộc Mi trưởng lão, quả thật không có ai so với hắn thích hợp hơn. Chọn người làm Mi trưởng lão đã định, Vân Khê tiếp tục cắt cử nhiệm vụ cho những người khác. “Đại ca, ngươi cùng Hà Khánh Chu thực lực tương đương, vậy ngươi hóa trang thành bộ dáng Hà Khánh Chu, đi theo Mi trưởng lão hội kiến những cao thủ Thanh Lân học viện, đưa bọn họ dẫn tới ngọn núi khác đi.”

“Tốt, tin tưởng giao cho ta.” Chiến Thiên Dực sảng khoái đáp ứng. “Dạ đại ca, Độc Cô, hai người các ngươi cùng nhau đi xem Kỳ Lân thần thú thật xuất thế.” Dạ Hàn Nhật ôn hòa gật gật đầu, Độc Cô Mưu thì không có bất kỳ động tĩnh, người không biết còn tưởng rằng hắn đã ngủ rồi, Vân Khê lại biết hắn đã nghe, đồng thời cũng chấp nhận.

“Hoàng tỷ tỷ, ngươi liền ở chung một chỗ chúng ta, về phần người của ngươi thì đi theo đại ca của ta cùng nhau đi tới, đồng loạt giả dạng thành học sinh Thanh Lân học viện, để người khác không sinh nghi.” “Tốt!” Hoàng Anh cũng rất sảng khoái đáp ứng, đối với kế sách bọn hắn, trong nội tâm nàng là cực kỳ bội phục. Nếu đổi lại là nàng, sợ rằng có nghĩ nức óc cũng nghĩ không ra phương pháp tuyệt diệu như vậy. “Còn có Ngọc Thụ Lâm Phong, các ngươi bốn người.....” Vân Khê lại quét qua tứ bào thai một lần, chần chờ, nhìn bốn người mặt không chút thay đổi, nàng khẽ thở dài, không ôm hy vọng quá lớn, khoát tay nói, “Bốn người các ngươi hay là làm người đi đường giáp ất bính đinh, đi theo sư phụ của các ngươi đi!”

“Cửu thúc, ngươi đồng hành theo chúng ta, về phần Tiếu sư huynh, hãy theo đại ca của ta, cho đủ nhân số. Mọi người xem, ta an bài như thế, còn gì chưa thỏa đáng?” Mọi người đều gật đầu, không có bất kỳ dị nghị nên tản đi, rối rít đi chuẩn bị. Mặt trời lên cao, chỗ sâu trong rừng, có chủ tớ hai cô nương lưng tựa lưng đánh liên tục, trong đó hồng y nữ tử đầu lắc lư, thiếu chút nữa sẽ tự hôn lên con tam giác thú trước nàng.

Lúc này, ngoài bìa rừng có tiếng bước chân truyền đến, kinh động chủ tớ hai người. Các nàng bị làm cho hoảng sợ thoáng tỉnh táo lại, tưởng rằng lại xuất hiện tam giác thú. Nhìn một đám người đột nhiên xuất hiện, Bách Lí Song hỏi cũng không hỏi thân phận của đối phương, vịn eo nhỏ mắng: “Sáng sớm các ngươi giả bộ quỷ dọa người chi? Để bồi thường tổn thất tinh thần của ta, các ngươi hiện tại phải chăm sóc tốt thú cưng của ta, nếu không nghe lời, đừng mơ tưởng rời khỏi nơi này!” Nàng là thật không có biện pháp rồi, biện pháp gì cũng thử rồi nhưng vẫn không có thể thực hiện được yêu cầu Vân Khê, khiến tam giác thú đã bị hút khô huyền khí này một lần nữa sinh long hoạt hổ đứng lên. Hiện tại thật vất vả gặp gỡ nhóm người, ngựa chết làm như ngựa sống, nàng quyết tâm bắt nạt đối phương.

Đoàn người tới không phải là người xa lạ, chính là những cao thủ Thanh Lân học viện, bọn họ tận lực không muốn làm cho người khác phát hiện bọn họ đến nên mới phải chọn lựa con đường này đi, ai ngờ sáng sớm lại ở chỗ này đụng với một hồng y nữ tử không nói đạo lý? Hơn nữa dưới chân cô nương này lại nằm la liệt tam giác thú, cả đám đều hay là giống như bị trọng thương, chẳng lẽ cũng là kiệt tác của cô nương này? “Đại trưởng lão, đừng để ý tới nàng, một tiểu nha đầu thôi, chánh sự quan trọng hơn.” “Vân Vân, đã thấy mảnh ngọc bội bên hông nàng sao? Đó là tượng trưng Thiên Long Thành, nàng nếu không phải cùng Thiên Long Thành hoặc là Thiên Long học viện có quan hệ đặc thù, nhất định không thể nào có ngọc bội như vậy.”

“Đích xác là thuộc về Thiên Long Thành Bách Lý gia tộc, hiện tại viện trưởng đang tích cực cùng Thiên Long học viện quan hệ mượn hơi. Dù nàng cùng Thiên Long học viện thật sự có quan hệ đặc thù gì, chúng ta cũng không thể đắc tội.” Hai gã cao thủ cầm đầu âm thầm trao đổi, phút cuối cùng, Đại trưởng lão cầm đầu liếc về phía liễu Bách Lí Song, trên khuôn mặt già nua cười hỏi: “Tiểu cô nương, ngươi họ gì?” “Ngươi muốn làm gì?” Bách Lí Song theo bản năng níu chặt cổ áo của mình, cảnh giác ngó chừng đối phương, thật sự là Đại trưởng lão cười quá mức hèn mọn rồi, làm cho nàng phải lo lắng.

“Khụ khụ, tiểu cô nương, ngươi đừng sợ! Chúng ta là trưởng lão Thanh Lân học viện, cũng là người tốt, chắc là không thương tổn ngươi.” Đại trưởng lão ý thức được thất thố của mình, cho nên khôi phục vẻ mặt chánh khí thần thái nghiêm nghị hắn trong ngày thường. Bách Lí Song đáy lòng buồn cười, ngươi nói ngươi là người tốt thì ngươi chính là người tốt sao? Trưởng lão Thanh Lân học viện thì sao? Có là viện trưởng Thanh Lân học viện, nàng cũng không coi ra gì! “Ngươi thật là người tốt?” Nàng con ngươi đảo một vòng, trong lòng bỗng nhiên có chú ý.

“Dĩ nhiên! Chúng ta Thanh Lân học viện nhưng là học viện trung quy trung củ, xếp hạng gần với Thiên Long học viện cùng Bạch Hổ, tuyệt đối là danh môn chính phái.” Đại trưởng lão nghĩ muốn cùng nàng lập quan hệ, cố ý tăng thêm bốn chữ “Thanh Lân học viện”, lại hết lần này tới lần khác là bốn chữ này, để cho Bách Lí Song mâu thuẫn. Muốn ói! Thiên Long học viện rất giỏi sao? Trong mắt bổn tiểu thư cũng chẳng khác heo gà gì! Đừng nói gì đến Thanh Lân học viện linh tinh, bổn tiểu thư đem dẫm dưới gót chân còn ngại ô uế giày đây! Bách Lí Song trong lòng mắng thầm nhưng trên mặt lộ ra vẻ mặt sùng bái không hết “Có thật không? Thì ra là Thanh Lân học viện lợi hại như thế?! Vậy ngươi cũng nhất định rất lợi hại, không gì làm không được rồi! Tiền bối, vậy ngươi có thể hay không giúp ta? Ta hiện tại thật rất cần người hỗ trợ đây! Năn nỉ người…”

“Kia lão phu hỏi trước, ngươi nhưng là họ kép Bách Lí?” Đại trưởng lão là nhân vật nào, hắn sao lại tùy ý ra tay giúp một cái tiểu nha đầu? “Ừ, ta tên là Bách Lí Song.” Bách Lí Song gật đầu, trong lòng đối với đối phương càng thêm không có hảo cảm. Quả nhiên hắn đến gần nàng là bởi vì gia thế nàng, ghét nhất mấy người như vậy! “Tốt, tự nhiên không thành vấn đề! Ngươi nói đi, đến tột cùng muốn lão phu hỗ trợ cái gì?” Đại trưởng lão xác nhận thân phận của nàng xong liền lập tức gật đầu đáp ứng, chuyện của một tiểu nha đầu làm sao có thể gây khó cho hắn? Mấu chốt là nàng cùng Thiên Long Thành hoặc là Thiên Long học viện có quan hệ đặc biệt, nếu hôm nay giúp nàng, nàng nhớ kỹ, quay lại nói cùng người đứng đầu Thiên Long Thành như vậy quan hệ Thanh Lân học viện cùng Thiên Long Thành chẳng phải là càng thêm vững chắc? Chuyện trăm lợi mà không có một hại như thế hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua.

“Đại trưởng lão, chúng ta ở chỗ này trì hoãn có thể hay không làm trễ nãi chánh sự?” Người bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở. Bách Lí Song thấy Đại trưởng lão nhíu mày, liền lập tức xen vào nói: “Chỉ là một chuyện nhỏ, các ngươi cũng không giúp mà cũng có thể tự coi là danh môn chính phái? Thật là khiến người khác thất vọng mà!” “Tiểu cô nương, đừng nóng vội!” Đại trưởng lão lên tiếng an ủi, sau đó hướng về phía bên cạnh người trừng mắt nói “Nơi này đã là chân núi Côn Luân tiên cảnh rồi, nếu có chuyện phát sinh, chúng ta từ chỗ này là có thể thấy, có thể làm trễ nãi cái gì? Giúp người vì vui vẻ, nếu tiểu cô nương cần chúng ta hổ trợ, chúng ta tự nhiên là làm hết sức. Tiểu cô nương, ngươi nói đi, muốn lão phu giúp ngươi cái gì?”

“Cái này có chút khó khăn, ta sợ… Hay là…” Bách Lí Song ra vẻ khó xử, nàng sợ đối phương biết được yêu cầu của mình xong sẽ không nói hai lời quay đầu đi, như vậy nàng chẳng phải là thật mất mặt? “Ngươi cứ việc nói! Cõi đời này còn không có chuyện gì là lão phu làm không được!” Đại trưởng lão giơ tay ngăn lại, mười phần tự tin. “Thật? Tiền bối thật chuyện gì cũng có thể làm được? Có nhiều người chứng kiến như vậy, nếu tiền bối nói không giữ lời, vậy cũng chính là con rùa đen nhỏ rồi!” Bách Lí hai ngón tay chỉ mọi người tại chỗ, ngây thơ nói.

Đại trưởng lão trong mũi hừ một tiếng: “Tiểu cô nương, ngươi cũng nhanh nói đi, đến tột cùng là chuyện gì? Lão phu bảo đảm nhất định có thể giúp ngươi hoàn thành là được!” Bách Lí ánh mắt sáng ngời, vội vàng chỉ vào tam giác thú hữu khí vô lực nằm đầy đất nói: “Vậy thì mời tiền bối đem huyền khí cho chúng nó, giúp chúng nó toàn bộ khôi phục sức lực, tiếp tục sinh long hoạt hổ đi!” Bách Lí Song hướng về phía đám người Đại trưởng lão hé ra nụ cười khả ái, lộ hàm răng trắng noãn.

Tiểu nha hoàn sùng bái tiến tới bên cạnh của nàng, gật đầu tựa như bằm tỏi. Tiểu thư thật là thông minh, đem một nan đề lớn như vậy vứt cho bọn họ, nếu như bọn họ có thể làm được, vậy thì tiểu thư có thể thuận lợi bái sư, nếu bọn họ không có thể làm được, thì họ chính là con rùa đen, mặt mũi danh môn chính phái mất hết! Tiểu thư thật là thông minh! Nàng vô cùng sùng bái. Đại trưởng lão nghe vậy, thần sắc trên mặt rõ ràng hơi khựng lại, sắc mặt có chút khó coi. “Ngươi là nói...... Để cho lão phu đem huyền khí cho chúng nó?”

Thanh âm của hắn mang theo chất vấn cùng tức giận rõ ràng, nghĩ lại hắn đường đường Đại trưởng lão Thanh Lân học viện, tại sao có thể làm chuyện không phù hợp thân phận này? Đây là vũ nhục đối với hắn! “Đúng vậy! Tiền bối mới vừa nói, không có chuyện gì là ngài làm không được. Ta nghĩ loại chuyện đưa huyền khí nhỏ nhặt này, hẳn là không có vấn đề với Đại trưởng lão ngài đi?” Bách Lí Song nói. Đại trưởng lão không nói gì, hơi thở quanh thân có chút âm lãnh.

“Đại trưởng lão là thân phận bực nào, tại sao có thể để cho hắn làm chuyện nhỏ như thế? Ta xem ngươi rõ ràng là đang trêu chọc chúng ta!” “Đại trưởng lão, chúng ta đừng để ý tới nàng! Thời gian Kỳ Lân xuất thế đã gần đến, chờ Kỳ Lân xuất thế quan trọng hơn.” Mấy người phía sau rối rít khuyên bảo, đồng thời cũng là cho Đại trưởng lão một lối thoát xuống.

“Tại sao? Chẳng lẽ tiền bối ngươi muốn nuốt lời?” Bách Lí Song không để cho hắn cơ hội lùi bước đổi ý, theo sát mà nói. Đại trưởng lão hô hấp thật sâu, hí mắt, cau mày, nói: “Lão phu nếu đáp ứng, tự nhiên sẽ không nuốt lời.” Hắn ngó mọi người phía sau: “Chuyện nhỏ này, tin tưởng không cần lão phu tự mình động thủ đi?”

Phía sau hắn, mặc dù mọi người địa vị thấp hơn nhưng nói như thế nào cũng là cao thủ rất có uy vọng trong học viện Thanh Lân, hơn nữa cảnh giới của mọi người hoặc là gần tới truyền kỳ, hoặc là đã bước vào truyền kỳ, vô luận đặt ở chỗ nào đều là nhân vật nổi bật. Để cho đám người mặt mũi lớn như bọn họ đi làm chuyện nhỏ này, người người trong lòng đầy khinh thường cùng khuất nhục. Đại trưởng lão đã phát lệnh, bọn họ nếu không tuân theo chẳng những đắc tội Đại trưởng lão, mà còn làm Đại trưởng lão mang danh nhơ nuốt lời ở trên lưng, cho nên bọn họ phải đáp ứng. “Dạ, Đại trưởng lão! Chuyện nhỏ như thế, cần gì Đại trưởng lão phải tự mình động thủ?” “Mọi người tay chân lanh lẹ chút, đừng chậm trễ đại sự!”

Mấy người một phen thu xếp, bắt đầu truyền khí cho tam giác thú, bất quá không thể nào khiến bọn họ toàn tâm toàn ý tuyệt đối. Huyền khí đối với người tập võ cực kỳ quan trọng. Bọn họ làm sao có thể đem huyền khí mình cực khổ tu luyện có được cứ như vậy vô duyên vô cớ đưa cho đám tam giác thú không quan hệ? Hết thảy cũng vì mặt mũi Đại trưởng lão, đồng thời cũng muốn mượn hơi quan hệ cùng Bách Lý gia tộc. Nghĩ như vậy, tâm tình cũng tốt lên rất nhiều. Bọn họ đều là cao thủ trong cao thủ, tùy tùy tiện tiện đưa chút huyền khí cho một đầu tam giác thú thì có thể làm cho tam giác thú khôi phục thực lực, nhưng là chỉ một chút xíu huyền khí mà thôi. Bách Lí Song trong mắt đầy ý cười, nhìn hiện trường khí thế ngất trời, đáy lòng đã sớm hồi hộp, không khỏi bội phục mình, nàng làm sao lại có thể nghĩ ra phương pháp xử lí tốt như vậy chứ? Nàng làm sao lại vận khí tốt như vậy, thật vừa đúng lúc đụng vào một đám cao thủ này sao? Chẳng lẽ đây chính là duyên phận của sư phụ và nàng trong tương lai có được? Đại trưởng lão sắc mặt khó coi như cũ, nhưng thấy Bách Lí Song cười vui mừng như thế, đáy lòng hắn cũng hơi có chút an ủi. Hôm nay cùng tiểu nha đầu này quen biết, ngày sau giao hảo của bọn họ cùng Thiên Long Thành gần hơn từng bước.

Cách đó không xa, Côn Luân lão giả cùng đám người Chiến Thiên Dực giả trang thành đoàn người Mi trưởng lão cùng Hà Khinh Chu ở đường nhỏ ẩn núp chờ chực, trong lúc này họ đang dùng bí âm trao đổi. “Tiền bối, bọn họ chính là cao thủ học viện Thanh Lân, người cầm đầu là Đại trưởng lão, mười mấy năm trước cũng đã bước vào cảnh giới Huyền Hoàng truyền kỳ, đến nay đã có trên trăm tuổi. Nhân vật Đại trưởng lão như thế bọn họ cũng phái đi ra ngoài, đủ thấy bọn họ đối với Kỳ Lân thần thú coi trọng thế nào.” Chiến Thiên Dực nói. “Lão phu nhận ra hắn, cũng đã là người lớn tuổi rồi còn không biết ở yên lại còn ra loạn tới loạn lui, không chút đứng đắn.” Côn Luân lão giả tùy ý nói, thật giống như chính hắn cũng không phải là người lớn tuổi.

“Tiền bối, người xem bọn họ bây giờ đang làm cái gì?” Chiến Thiên Dực lại hỏi. “Trời mới biết! Nhàm chán, chuyện sỉ nhục nhàm chán!” Côn Luân lão giả dừng một chút, lại nói, “Thừa dịp bọn họ rối ren, chúng ta hiện tại đi qua, nói không chừng rất dễ dàng qua mặt.” “Hiện tại?” Chiến Thiên Dực không có gì nắm chắc.

Côn Luân lão giả đã dẫn đầu đi ra ngoài, hấp tấp xông về trước, vừa đi, vừa dùng thanh âm lanh lảnh quái dị của Mi trưởng lão nói: “Đại trưởng lão, các ngươi làm sao hiện giờ mới đến? Vội muốn chết, còn tưởng rằng các ngươi tìm không được chỗ đấy.” “Mi trưởng lão? Các ngươi không thủ ở địa phương Kỳ Lân thần thú xuất thế, chạy tới đây làm cái gì?” Đại trưởng lão nhướng mày, hơi có chút không vui. “Đại trưởng lão bớt giận! Nơi này ngọn núi vô số, mỗi một chỗ cũng là linh khí tràn đầy, chúng ta tạm thời còn không có tìm được vị trí cụ thể Kỳ Lân xuất thế, lại nghe người ta nói, có người học viện Thiên Long cùng Bạch Hổ cũng đến, muốn cùng chúng ta tranh đoạt Kỳ Lân thần thú, ta lo lắng chúng ta mấy người không địch lại đối phương cho nên vội vã đến tìm Đại trưởng lão các ngươi.” “Mi trưởng lão” hồi đáp đâu vào đấy.

Hắn sở dĩ dám như thế nói, là bởi vì cột sáng màu vàng do Kỳ Lân sắp xuất thế không phải lúc nào cũng phát ra, ít nhất từ đêm qua đến bây giờ, vẫn không có xuất hiện. “Cái gì? Người học viện Thiên Long cùng Bạch Hổ cũng tới? Buồn cười! Bọn họ biết rõ Kỳ Lân thần thú chính là thần thú học viện Thanh Lân ta, vì sao còn muốn tranh đoạt? Không đúng, bọn họ như thế nào biết được chuyện này? Chẳng lẽ trong chúng ta có người tiết lộ chuyện này?” Đại trưởng lão tức giận, nghi ngờ. “Cái này... ta không biết.” Khóe mắt có ánh sáng kỳ dị xẹt qua, “Mi trưởng lão” nhướng mày, bất động thanh sắc hướng Chiến Thiên Dực đi theo phía sau làm hiệu.

Hắn không có ngờ tới, thời gian lại tinh chuẩn như vậy, cột sáng màu vàng vừa vặn vào lúc này xuất hiện. “Nhìn! Kỳ Lân sắp xuất thế rồi!” Chiến Thiên Dực cùng đoàn người đi theo, có người chỉ vào ngọn núi nào đó hô to lên, người theo sát còn lại cũng rối rít chỉ vào cùng một cái phương hướng, phát ra tiếng la kích động. “Thật, Kỳ Lân thật sắp xuất thế rồi! Đại trưởng lão, chúng ta đi nhanh đi! Đã muộn, đến trễ có thể bị người học viện Thiên Long cùng Bạch Hổ đoạt mất tiên cơ.”

“Tuyệt không thể để cho Kỳ Lân thần thú rơi vào trong tay của bọn nọ!” Một nhóm người hấp tấp bay vút đi. Bách Lí Song trong mộng đẹp bái sư đột nhiên thấy bọn họ bỏ lại tam giác thú cứ như vậy đi, không khỏi vịnh lên eo thon nhỏ mắng to: “Rùa đen! Rùa đen! Nói không giữ lời là rùa đen!”

Thân hình Đại trưởng lão phi trên không trung đột nhiên dừng lại, quanh thân bão táp tức giận, hắn hung hăng quay đầu, hận không thể đem tiểu nha đầu này xé thành mảnh nhỏ. Song nghĩ lại thân thế bối cảnh của nàng, hắn cuối cùng nhịn xuống, tiện tay hướng Chiến Thiên Dực “Ngươi lưu lại! Những người khác theo lão phu đi!” Chiến Thiên Dực rõ ràng sửng sốt, không có ngờ tới lão lại đem hắn để lại, làm sao bây giờ? Không có Càn Khôn Kính trong tay hắn làm sao có thể chế tạo ra cảnh tượng giả mê hoặc bọn họ? Bên cạnh đột nhiên có người vỗ vào vai hắn, một tay nhận lấy Càn Khôn Kính từ trong tay hắn, “Mi trưởng lão” ghé vào lỗ tai hắn nói: “Ngươi nghe Đại trưởng lão, ở lại, để đây cho ta!”

Chiến Thiên Dực hướng hắn gật đầu, vì không muốn làm cho Đại trưởng lão hoài nghi, hắn chỉ có thể để lại. Nhìn các cao thủ tựa như tia chóp nhanh chóng lướt về phía mặt núi hướng nam, hắn thở phào nhẹ nhỏm, cũng là đưa mắt nhìn về phương bắc, nơi đó mới thật sự mới là địa phương Kỳ Lân xuất thế. “Uy, to con! Còn không mau đưa huyền khí cho tam giác thú, còn dư lại một đầu kìa, người học viện Thanh Lân các ngươi sẽ không phải cũng là nói không giữ lời a?” Bách Lí Song trợn tròn mắt, hai tay chống nạnh, nặng nề chỉ trích đối phương, hiện tại chỉ còn lại có một đầu tam giác thú, nhiệm vụ của nàng gần như hoàn thành, nói gì cũng không thể khiến hắn phá hư, làm cho nàng không có cách nào giao ra.

Chiến Thiên Dực muốn không nhịn được, mới vừa thấy một ít dấu hiệu Cột sáng màu vàng rõ ràng chính là Kỳ Lân sắp xuất thế, hắn cần chạy gấp tới đỉnh núi, đi trợ giúp muội tử. Một khi Kỳ Lân thần thú vào được trong tay thì cho dù Đại trưởng lão bọn họ phát hiện sơ hở, cũng đã muộn. “Tiểu muội muội, ta có việc gấp, có việc lại nói sau.” “Như vậy sao được? Ai biết ngươi còn có thể tái xuất hiện hay không? Ta bất kể, ngươi phải làm cho đầu tam giác thú cuối cùng này khôi phục như cũ!”

Bách Lí Song vội vàng kéo lấy ống tay áo của hắn, không để cho hắn rời đi. Chiến Thiên Dực nhíu mày, bộ dạng chịu thua nhìn nàng, nói: “Ta không phải là người học viện Thanh Lân, cho nên chuyện này cùng ta không liên quan!” “Ngươi lừa gạt đứa trẻ hả? Ngươi mới vừa rõ ràng cùng bọn họ đi, cũng là lão đầu kia bảo ngươi lưu lại, ngươi bây giờ nghĩ lấy cớ cho có, rõ ràng chính là khi dễ người khác!” Bách Lí Song đột nhiên nhảy nhảy lên lưng của hắn, hai tay gắt gao quấn ở trên cổ của hắn, cơ hồ có thể ghìm chết hắn, “Tóm lại hôm nay ngươi không làm cho đầu tam giác thú cuối cùng khôi phục thực lực, ta liền chết cũng không buông tay, đeo bám không bỏ qua cho ngươi!”

“Khụ khụ......” Nàng thình lình hành động như thế, Chiến Thiên Dực không khỏi bị bất ngờ. Vừa định theo thói quen xuất thủ, nhưng nghĩ đến đối phương là cô bé, một nữ hài tuổi cùng muội muội của hắn không khác mấy, đáy lòng của hắn nơi nào đó không khỏi trở nên mềm mại, không đành lòng xuất thủ thương tổn đối phương. “Tiểu muội muội, ta thật không phải là người học viện Thanh Lân, ngươi không tin, có thể kéo da trên mặt ta xuống.” Chiến Thiên Dực cố gắng nói với nàng. “Ngươi nói giỡn với ta sao? Ta mới không tin!” Bách Lí Song quay đầu, thở hổn hển, rất là khinh thường.

“Ta nói chính là thật.” Chiến Thiên Dực bất đắc dĩ thở dài, tự đưa tay đem da mặt trên người xé xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn dật. Bách Lí Song tình cờ quay đầu, bỗng dưng đụng vào một khuôn mặt mới mẻ liền không khỏi ngây ngẩn cả người. Mới vừa là khuôn mặt thoạt nhìn xấu xí mà chua ngoa, hiện tại chỉ chớp mắt biến thành một khuôn mặt tuấn mỹ tràn đầy hơi thở nam tính, không biết có phải hay không là thị giác tạo thành tương phản mà giờ phút này khuôn mặt quá mức mỵ người này khiến cho tim của nàng trong nháy mắt nhảy lên, một dòng điện khác thường xẹt qua toàn thân, nàng thiếu chút nữa liền từ trên lưng của hắn tuột xuống. Tiểu nha hoàn ở một bên nhìn, hai tay che miệng mình, đã sớm dại ra. Tiểu thư nàng... Nàng lại nhảy lên lưng một người đàn ông, này...... Này quá giới hạn rồi, nếu để cho người khác biết, sau này còn thế nào gả đi ra ngoài sao?

“Tiểu thư, xuống nhanh lên một chút! Nam nữ thụ thụ bất thân, hôn xong, là mang thai!” Tiểu nha hoàn gấp gáp kêu to, sợ tiểu thư sau một khắc thật mang thai tiểu bảo bảo rồi, vậy làm sao bây giờ? Bách Lí Song bị lời của nàng đột nhiên thức tỉnh, hai gò má đỏ bừng, trên trán toát mồ hôi hột. Cho nên nói, không có văn hóa, thật là đáng sợ! Quay về nhất định phải hảo hảo dạy dỗ cho nàng nữ nhân là sanh con như thế nào... Chiến Thiên Dực nghe nói như thế, cũng dở khóc dở cười, trên khuôn mặt cương nghị tuấn mỹ lộ ra một tia đỏ ửng. Hiện tại tình hình này nhìn qua tựa hồ rất là không ổn đi.

“Tiểu muội muội, ngươi xuống đi! Ta đáp ứng giúp cho ngươi là được.” “Ngươi sẽ không gạt ta chứ?” Bách Lí Song không dám phớt lờ. “Ta Chiến Thiên Dực cho tới bây giờ nói một không hai, ngươi không cần hoài nghi!” Chiến Thiên Dực thanh âm hùng hậu, làm tan đi hơn phân nửa băn khoăn trong lòng Bách Lí Song.

Thì ra là hắn gọi Chiến Thiên Dực, cái tên này... nghe hay, ha hả, ha hả. “Tiểu thư, ngươi mau xuống đây đi, chớ cười ngốc!” Tiểu nha hoàn gấp đến độ không được, thật sợ một hồi hài tử lập tức sinh ra, nếu là tiểu thư ôm một hài tử về nhà, thành chủ có thể hay không giận đến té xỉu đi? Bách Lí Song hoàn hồn, cuối cùng từ lưng Chiến Thiên Dực nhảy xuống, ra vẻ bình tĩnh ngắt mặt của mình khiến cho nó biến trở về trạng thái bình thường, Ho nhẹ, chỉ vào một đầu tam giác thú cuối cùng nói: “Này, còn dư lại một đầu này.”

“Tốt!” Chiến Thiên Dực quay đầu lại hướng phương hướng ngọn núi liếc một cái, trên bầu trời có cột sáng màu vàng xông thẳng lên trời, cả vùng đất cũng bắt đầu khẽ đung đưa, mi tâm căng thẳng, hắn biết thời khắc mấu chốt nhất rốt cục đã đến. Hắn xoay người, một chưởng đánh ở trên ót tam giác thú, cơ hồ chỉ chớp mắt, thân ảnh của hắn chợt lóe rồi biến mất ngay tại chỗ. “Ghê tởm! Đại lừa gạt! Ngươi gạt ta!” Bách Lí Song cho là một chưởng hắn đánh chết tam giác thú rồi trốn chạy mất, giận nghiến răng. Nàng mới vừa rồi còn đối với hắn có chút hảo cảm, lại dám trêu chọc nàng? Nếu là lần sau gặp lại được hắn, nàng nhất định phải......

“Tiểu thư, mau nhìn! Tam giác thú đứng lên rồi, nó đã khỏe rồi.” Tiểu nha hoàn đột nhiên cười vui. Bách Lí Song dừng lời mắng trong lòng nhìn tam giác thú nháy mắt mấy cái, nháy mắt mấy cái nữa, từ từ nở nụ cười: “Ta đã nói rồi, hắn lớn lên tuyệt không giống như một tên lường gạt, làm sao sẽ gạt ta đây?” Tiểu nha hoàn len lén liếc nàng, dưới đáy lòng khinh bỉ, rõ ràng chính ngươi vừa nói hắn là tên lường gạt, là không mà.

Trong lúc chủ tớ hai nàng đang mơ màng suy nghĩ bất chợt phía sau truyền đến thanh âm kỳ quái. Tiểu nha hoàn quay đầu lại, không nhìn còn đỡ, vừa nhìn thấy liền sợ đến mức run rẩy nói không nên lời: “Tiểu thư, tiểu thư, phía sau......” “Phía sau cái gì?” Bách Lí Song theo hướng tay tiểu nha hoàn nhìn lại, sắc mặt tức thì tái xanh. Ở phía sau các nàng, mười mấy đầu tam giác thú đang xếp hàng sau lưng hai nàng, đông nghìn nghịt, khiến cho các nàng không thở nổi. Khó trách nàng mới vừa cảm giác kì quái, lại ngửi thấy mùi khó chịu, thì ra là...... “A, chạy mau a!” Nàng vội nắm tay tiểu nha hoàn, điên cuồng chạy trốn. Ở phía sau các nàng, mười mấy đầu tam giác thú xếp thành đội không nhanh không chậm đi theo sau. Trong rừng sâu nhất thời tạo thành một hình ảnh hết sức quỷ dị.

Đỉnh núi, cột sáng màu vàng chiếu thẳng lên trời. Kỳ Lân xuất thế! Ánh mắt của mọi người nhìn soi mói, một thân ảnh nhỏ hình cầu từ kim quang bắn đi ra ngoài, giống như là một Tùng quả xuất hiện ở Kỷ Băng Hà, một thoáng, tất cả mọi người đều bay tới hướng thân ảnh nhỏ vừa xuất hiện để cướp đoạt.

“Kỳ Lân thần thú là của Thanh Lân học viện chúng ta, ai dám tranh đoạt đều phải chết!” Mi trưởng lão khí thế mạnh mẽ, không người nào có thể ngăn! Trên bầu trời, một bóng người bị hắn đánh rơi, hắn hạ thủ hết sức tàn nhẫn, không lưu đường sống, người bị hắn đánh rơi không chết cũng trọng thương. Trong đó có mấy học sinh Tử Điêu học viện bị đánh thê thảm không nỡ nhìn. Đây chính là thủ đoạn cùng khí thế của cao thủ truyền kỳ cảnh giới. Trên ngọn núi, cơ hồ có thể vô địch! Trên thực tế, dù không có những học viên khác Thanh Lân học viện, một mình hắn cũng có thể tự mình ngăn chặn một mặt.

Hà Khánh Chu cùng học sinh Thanh Lân học viện cũng bắt đầu ra tay, bọn họ ra tay cực kỳ tàn nhẫn, chiêu nào cũng là chiêu đoạt mạng. Bất kỳ ai muốn cùng bọn họ tranh đoạt Kỳ Lân thần thú, bọn họ đều không bỏ qua. Khi Kỳ Lân thần thú xuất thế, chính là lúc bọn họ đại khai sát giới. Bởi vì có viện trợ cường đại, bọn họ không sợ! Đoàn người Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt đến bây giờ vẫn chưa hành động lỗ mãng, muốn cướp từ trong tay của Mi trưởng lão cường thế đoạt lấy Kỳ Lân thần thú, chỉ có thể dùng mưu. Bọn họ cũng tiến hành cải trang vì sợ người Thanh Lân học viện nhận ra bọn họ, sau này sẽ tìm đến Vạn Hoàng học viện trả thù. Cũng chính là vì vậy không có quá nhiều người chú ý đến bọn họ. Chỉ có mấy học sinh Tử Điêu học viện lúc trước đã thấy tiểu phượng hoàng trên vai Vân Khê nên tò mò đánh giá bọn họ nhưng lại không dám xác nhận. Đám người Mi trưởng lão thì nghĩ phần lớn nhân mã bọn họ rất nhanh sẽ chạy tới, cho nên căn bản cũng không thèm nhìn mọi người tại chỗ. Trong mắt hắn những người này cùng người chết không có gì khác biệt, dù sao sớm muộn gì đều phải chết.

Thấy Kỳ Lân thần thú rốt cục xuất hiện, Vân Khê đánh thức tiểu phượng hoàng đang buồn ngủ, nó mới là đòn sát thủ của bọn họ để tranh đoạt Kỳ Lân thần thú. “Tiểu Phượng Phượng, đến phiên ngươi ra tay rồi!” Phải biết rằng thần thú bình thường hết sức cao ngạo, người bình thường muốn thuần phục nó rất khó, chỉ có thần thú mới có tư cách cùng thần thú nói chuyện.

Tiểu phượng hoàng lười biếng không lên tiếng, tựa hồ không muốn nhúc nhích. Vân Khê liếc xéo nó một cái, bất đắc dĩ thở dài nói: “Tiểu Phượng Phượng, nếu như ngươi có thể thu phục được Kỳ Lân thần thú, ta liền giới thiệu một tiểu soái ca rất khả ái cho ngươi làm quen.” “Tiểu soái ca?” hai mắt tiểu phượng hoàng sáng lên, rốt cục khôi phục tinh thần, nó đập nhẹ cánh, ngẩng đầu đắc ý nói, “Yên tâm đi! Chuyện nhỏ này có thể giao cho Tiểu Phượng Phượng.”

Nói xong, nó kêu một tiếng rồi bay thẳng lên trời, biến mất vào trong cột sáng chói mắt. Vân Khê không nhịn được nhíu mày, may là tiểu gia hỏa này còn có nhược điểm nếu không thật không biết sai bảo nó như thế nào. Bất quá Tiểu Mặc tội nghiệp, phải hy sinh một chút nhan sắc. Tiểu Mặc Mặc vô tội đáng thương cứ như vậy bị lão nương bán đi. Long Thiên Tuyệt dở khóc dở cười nghe một người một sủng thú nói chuyện, tự thấy may mắn là, nàng không muốn hắn hy sinh nhan sắc.

“Các ngươi hết thảy đi chết cho ta!” Hà Khánh Chu giết người đỏ cả mắt, áo bào trên người đầy máu người khác, vọt tới hướng chỗ đoàn người Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt. Ánh sáng lạnh nhanh chóng xẹt qua tròng mắt Long Thiên Tuyệt, hắn một mình một người lao ra nghênh đón, hai kiếm va vào nhau khanh khanh. Bốn mắt nhìn nhau, Long Thiên Tuyệt cười lạnh “Muốn giết ta sao? Ngươi còn không đủ tư cách!”

“Ngươi nói cái gì?” chiến ý của Hà Khánh Chu chớp mắt đã nổi lên hừng hực. Hắn là đệ nhất cao thủ trong đám học sinh Thanh Lân học viện. Hắn không dám nói bừa trước mặt các trưởng lão, nhưng đối với người trong cùng thế hệ, hắn từ trước đến giờ vô cùng kiêu ngạo. Ngạo khí của hắn, tự ái của hắn, không người nào có thể khiêu khích. Nhìn đối phương, hắn bỗng nhiên nghĩ tới cao thủ hôm qua cùng mình đối chiến, trong lòng ầm một tiếng. Hiện tại lại thêm người khẩu khí cuồng vọng nữa tới, hắn khẽ cắn răng, sát ý càng đậm! Mặt mũi có thể ném một lần, lại không thể liên tục ném hai lần, bất cứ giá nào cũng phải đánh bại đối phương! “Ngươi sẽ trả giá thật nhiều cho sự cuồng vọng tự đại của mình!” Kiếm trong tay hắn xoay vun vút, bén nhọn lạnh lẽo, trường kiếm xé gió xoáy khí, thanh thế ngập trời.

“Có bản lãnh thì tới giết ta! Cho ta xem thực lực thật sự ngươi!” Long Thiên Tuyệt xoay người, nhảy ra khỏi phạm vi kiếm khí Hà Khánh Chu, hắn cho Hà Khánh Chu một nụ cười cực kỳ khiêu khích sau đó hướng dưới ngọn núi bay vút đi. “Ngươi đứng lại đó cho ta!” Hà Khánh Chu làm sao có thể bỏ qua khiêu khích như vậy? Lúc này liền đuổi theo. Vân Khê bình tĩnh đưa mắt nhìn thân ảnh Long Thiên Tuyệt biến mất, bởi vì … đây là kế sách của bọn họ. Nàng đứng yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn ánh sáng đang sáng chói. Ánh sáng nơi đó quá mức chói mắt làm người ta nhìn không rõ bên trong đến tột cùng chuyện gì đang phát sinh. Không thấy thân ảnh tiểu phượng hoàng lẫn Kỳ Lân thần thú, nàng chỉ có thể thỉnh thoảng thấy thân ảnh Mi trưởng lão bị bắn ra ngoài, trên không trung ngừng lại một chút lại cố gắng lao vào.

Xung quanh hắn, đám người Hoàng Anh, Dạ Hàn Nhật, Độc Cô Mưu cũng gia nhập chiến đấu, ngăn cản cao thủ học viện Thanh Lân tiến vào. Một đỉnh núi khác, đám người Đại trưởng lão chạy tới, nhìn qua chính là một cột sáng màu vàng xông thẳng lên trời, tuy nhiên bên trong không thấy cảnh mọi người tranh đoạt Kỳ Lân thần thú. Đây chính là điểm thần kỳ của Càn Khôn Kính. Nó là hai mặt thấu kính, trong đó một mặt có thể ánh xạ ra quang cảnh cùng nhân vật trong quang cảnh, một mặt còn lại có thể đem hình ảnh người vật trong quang cảnh hoàn toàn xóa đi, bởi vì hình ảnh thần thú không giống với người nên có thể hiện quang cảnh như cũ. “Đại trưởng lão, chờ một chút!” Nhìn đám người Đại trưởng lão sẽ xông vào trong cột sáng kia, “Mi trưởng lão” vội vàng lên tiếng ngăn cản, kia cột sáng vốn là cảnh ảo, nếu bọn họ xông vào, chân tướng rất nhanh sẽ bị vạch trần.

“Thần thú là vật cực kỳ cao ngạo, chúng ta muốn thu phục nó, không thể chỉ bằng vào vũ lực.” Đại trưởng lão nghe vậy cho là vô cùng có lý, ngưng hết thảy động tác. Kỳ Lân thần thú là thần thú giữ nhà Thanh Lân học viện, bọn họ phải cung kính đối đãi, nếu có thể không dùng vũ lực thu dùng nó thì không còn gì tốt hơn. “Mi trưởng lão, ngươi có biện pháp gì?”

“Cái này...... Ta tạm thời còn không có nghĩ đến.” “Mi trưởng lão” kính cẩn cúi đầu, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nói, “Bất quá các vị các trưởng lão cơ trí phi phàm, tài trí đều hơn xa tại hạ, tin tưởng nhất định sẽ nghĩ ra phương pháp như thế nào thuần phục Kỳ Lân thần thú.” Có câu nói, thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên (ai cũng thích được nịnh, được khen ngợi). Các vị trưởng lão nghe hắn nói như thế, tâm tình nhất thời tốt lên rất nhiều. “Mi trưởng lão, trong ngày thường ngươi tính tình rất kiêu căng, hôm nay làm sao trở nên kính cẩn nghe theo như thế? Còn có thể nịnh bợ bọn ta?” Một vị trưởng lão giọng khản nói.

“Các vị nói đùa, bất quá ta cũng nhận thấy được mình thay đổi, có lẽ... Có lẽ bởi vì ta tu luyện công pháp sao?” “Mi trưởng lão” vuốt râu mép, bày ra bộ dáng buồn rầu. Hắn nói chưa dứt lời, mọi người không khỏi nén cười. Nơi này có không ít người biết Mi trưởng lão bởi vì tu luyện ma công mà khiến nam tính trên người hắn càng ngày càng ít, đây bình thường là chuyện cấm kỵ của Mi trưởng lão, người nào thoáng nhắc tới, hắn sẽ lập tức nổi giận làm sao có thể vì mình trần tình như hôm nay? “Mi trưởng lão” chẳng những không cảm thấy không được tự nhiên, ngược lại rất hưởng thụ phản ứng mọi người, dù sao hắn làm xấu mặt Mi trưởng lão, không phải hắn. Sớm xem Mi trưởng lão không vừa mắt, hiện tại vừa lúc nhân cơ hội này hảo hảo chỉnh hắn.

Hai mắt Đại trưởng lão vẫn không hề chớp nhìn chằm chằm hướng cột sáng, sợ Kỳ Lân thần thú sau khi đi ra sẽ chạy mất, bây giờ nghe mọi người còn có thể thanh thản ở chỗ này cười giỡn, hắn không khỏi xụ mặt xuống: “Đừng quên trách nhiệm nặng nề lần này chúng ta! Mọi người nhanh chóng thử nghĩ xem có biện pháp gì có thể không cần vũ lực, cũng có thể để cho Kỳ Lân thần thú biết điều một chút đi theo chúng ta trở lại Thanh Lân học viện?” “Đại trưởng lão, viện trưởng đã nói, lúc Kỳ Lân thần thú xuất thế, thông minh còn dừng lại ở giai đoạn trẻ nít, cho nên không thể nào cùng nó nói chuyện. Viện trưởng giao cho chúng ta một ngọn Kim Hòa tháp dùng thu phục Kỳ Lân thần thú. Chỉ cần chúng ta trước đem Kỳ Lân thần thú mang về Thanh Lân học viện, chuyện kế tiếp, sau này hãy nói.” Một gã trưởng lão đứng ra nói. Đại trưởng lão gật đầu đồng ý “Ngươi không nói, ta thiếu chút nữa quên mất lời viện trưởng dặn. Nếu như vậy chúng ta trước hết chờ Kỳ Lân thần thú xuất hiện, chỉ cần nó vừa xuất hiện liền dùng Kim Hòa tháp thu nó, đem nó vào ngủ trong Kim Hòa tháp.”

Chân mày “Mi trưởng lão” nhăn lại, không ngờ đối phương lại còn đem bảo bối thu phục thần thú đến. Kim Hòa tháp này hắn cũng là nghe nhiều nên biết đây chính là một trong các bảo vật của Thanh Lân học viện. Nó rất mạnh, cho dù là cao thủ Huyền tôn cũng có thể bị nhốt vào, không cách nào chạy trốn, thần thú cũng thế. Đích xác là bảo bối thu phục thần thú tuyệt hảo. Dù cho lần này bọn họ có cực phẩm bảo bối cũng không thu được, bởi vì nơi này căn bản không có xuất hiện Kỳ Lân thần thú. Hắn khẽ nghiêng người, hướng ngọn núi ngược lại, nơi đó cách một ngọn núi, mơ hồ có thể thấy được một cột ánh sáng vàng phóng lên cao, nơi đó mới thật sự là nơi Kỳ Lân xuất thế. Không biết nha đầu kia như thế nào rồi. “Chết tiệt! Ngươi đứng lại đó cho ta!” Hà Khánh Chu đuổi sát Long Thiên Tuyệt từ ngọn núi đến sườn núi, dần dần phát hiện tốc độ của đối phương thật nhanh kinh người, hắn Huyền tôn tứ phẩm, thậm chí ngay cả bóng người cũng đuổi không kịp, hơn nữa thoạt nhìn đối phương tựa hồ còn cố ý giảm bớt tốc độ chờ hắn.

Tình huống như thế kích thích hắn nặng nề. “Ngươi đến tột cùng là người nào? Có bản lãnh thì nói tên của ngươi ra!” Người phía trước đột nhiên dừng lại, quay đầu, khinh cười “Ta nói rồi, ngươi không xứng hỏi tên Bổn Tôn!”

“Ngươi…ngươi là…” Hà Khánh Chu ngừng ngoài Long Thiên Tuyệt năm bước, hai mắt từ từ mở lớn, lời này rất quen thuộc, phảng phất còn quanh quẩn bên tai. “Không sai! Chính là Bổn Tôn!” Long Thiên Tuyệt giương tay lên, trong nháy mắt bỏ đi mặt nạ trên mặt. Hà Khánh Chu thần sắc đại biến, đầu tiên là kinh dị, sau đó là vẻ mặt tức giận: “Là ngươi! Lại là ngươi! Rất tốt, ta hiện tại sẽ giết ngươi! Xem ngươi sau này còn như vậy làm sao trước mặt của ta làm càn?”

“Ngươi ngày hôm qua giết không được ta, ngươi cho rằng ngươi hôm nay là có thể giết được ta sao?” Long Thiên Tuyệt trên mặt nở nụ cười, khuôn mặt tuấn tú bỗng sáng lên, ống tay áo đột nhiên bay lên, huyền khí trên người hắn cứ như vậy phóng ra ngoài không thèm che dấu, cả người khí thế bừng bừng. “Cái gì? Ngươi..ngươi đã thăng đến Huyền tôn ngũ phẩm rồi?!” Hà Khánh Chu cả kinh bắt đầu run rẩy, đây tuyệt đối là thực lực Huyền tôn ngũ phẩm, đối mặt cao thủ thiên tài học viện Thiên Long ở lần Đại hội tỷ võ trước hắn đã khắc sâu uy áp này. Không sai, đây tuyệt đối là uy áp Huyền tôn ngũ phẩm! Làm sao có thể như vậy? Mới một ngày ngắn ngủn, hắn liền từ Huyền tôn tứ phẩm tấn thăng đến Huyền tôn ngũ phẩm. Từ lần Đại hội tỷ võ trước đến bây giờ đã vài năm, mình vẫn như cũ dừng lại ở cảnh giới Huyền tôn tứ phẩm. Chênh lệch lớn như thế khiến hắn choáng váng, cũng bị đả kích thật sâu! Chênh lệch giữa người với người sao có thể lớn như vậy? Tính tự ái cùng háo thắng của hắn bị ép xuống mãnh liệt. “Rất kinh ngạc sao? Rất kích thích sao? Bất quá ngươi rất nhanh sẽ giải thoát, bởi vì ở trên đời này sẽ không bao giờ … nữa có người Hà Khánh Chu này!”

Long Thiên Tuyệt mị hoặc cười một tiếng, nhưng rơi vào mắt Hà Khánh Chu là cực kỳ tàn nhẫn, cực kỳ kinh khủng. Sau đó, hắn từ từ rút bội kiếm bên hông ra, giờ phút này trong đôi mắt màu vàng có ánh sáng ngọc huy hoàng. Lúc này Vân Khê còn đang đưa mắt nhìn lên trời, nơi ánh sáng rực rỡ, Mi trưởng lão bay vào bay ra nhiều lần, cũng không thể đem Kỳ Lân thần thú hàng phục, động tác tựa hồ càng ngày càng chậm chạp, giống như rất nhanh sẽ không kiên trì được. “Rất tốt, thời cơ đến!” hai mắt Vân Khê lóe sáng, phóng cả người lên cao, bay vào hướng cột sáng.

Vừa mới tiếp xúc đến luồng sáng, nhiệt độ nóng rực làm cho Vân Khê có chút không thích ứng. Áng sáng màu vàng bảo phủ khiến cho huyền giai bình thường giảm vài phẩm, nàng đã hiểu vì sao Mi trưởng lão ra vào nhiều lần cũng không thu hoạch được gì. Nàng mơ hồ thấy được thân ảnh tiểu phượng hoàng “Tiểu Phượng Phượng, thế nào rồi?” Rất nhanh tiếng tiểu phượng hoàng truyền vào tai nàng “Người quái dị, không nên đi theo ta! Xấu chết đi! Bẩn chết đi!”

Vân Khê nhìn chăm chú theo hướng tiếng chim thấy cách đó không xa, thân ảnh màu vàng tiểu phượng hoàng đang bay tới hướng nàng, một viên cầu sống chết bám trên lưng nó, dính chắc giống như một miếng cao su, khó trách tiểu phượng hoàng nổi nóng như thế. Chẳng lẽ đây chính là Kỳ Lân thần thú trong truyền thuyết? Ách, cũng quá xấu đi? Khí tức trong không khí đột nhiên biến hóa, Mi trưởng lão muốn nửa đường tập kích tiểu phượng hoàng.

Vân Khê thấy thế liền âm thầm triệu tập lực lượng thần khí, ánh sáng của Trảm Lãng kiếm trong tay đột nhiên tăng mạnh, thậm chí lấn át ánh vàng xung quanh, nàng không chút do dự bổ kiếm về phía liễu Mi trưởng lão. “Thiên thượng vân ngoại, nhất kiếm kinh hồng!” Thần âm từ miệng Vân Khê thốt ra, khí tràng cả người nàng trong nháy mắt biến hóa, ánh sáng màu vàng càng ngày càng mạnh, cho đến cuối cùng, cả người nàng biến mất trong ánh sáng. Chỉ còn lại kiếm khí kinh thiên động địa. Nhất kiếm kinh hồng!

“Cái gì?!” Mi trưởng lão lộ thần sắc kinh hoảng khi trước mắt hắn một tiếng nói tới từ Địa Ngục, kiếm quang phá tan tầng tầng lực cản, đánh thẳng mặt hắn, thế không thể đỡ, phảng phất sau một khắc, thân thể hắn sẽ bị chém thành hai nửa. Hắn dù là cao thủ truyền kỳ cảnh giới đối mặt một kiếm nhất kiếm kinh hồng như vậy cũng cảm thấy vô lực. Đây rốt cuộc là kiếm pháp gì? Cư nhiên kinh khủng như thế? Không cho hắn thời gian ngẫm nghĩ, kiếm quang đã gần đến trước mắt, Mi trưởng lão nhanh chóng xoay người trốn chạy, rời xa phạm vi kim quang bao phủ. “Hà Khánh Chu, mau theo ta đi tìm kiếm Đại trưởng lão! Chúng ta cần bọn họ trợ giúp!” Mi trưởng lão lao ra, vừa gặp Hà Khánh Chu từ sườn núi trở về, hắn ở giữa không trung hô to.

Uy áp một kiếm kia khiến cho hắn ấn tượng thật sâu, hắn không cho là mình có thể ngăn cản được kiếm thứ hai nên cần gấp kiếm được đám người Đại trưởng lão làm hậu thuẫn, như thế mới có thể lấy được Kỳ Lân thần thú. “Tốt!” Hà Khánh Chu đáp ứng, phi thân lên, rất nhanh tới bên người Mi trưởng lão. “Chúng ta đi!” Mi trưởng lão đề khí rời đi, trong lúc bất chợt hắn hét to một tiếng, khó tin cúi đầu nhìn về phía hông, một thanh trường kiếm đâm xuyên thật sâu qua eo phải hắn, xuyên qua bụng.

Một kiếm này tới quá nhanh, quá đột ngột, hắn hoàn toàn không kịp phản ứng. Khí thế mạnh mẽ một kiếm này khiến hắn chảy thật nhiều máu, không thành công cũng thành nhân! Nồng đậm sát ý. Hắn đột nhiên ngửng đầu lên, nhìn về phía người cầm kiếm dữ tợn trước mặt, tức giận lại nghi ngờ. “Tại sao? Ngươi tại sao muốn giết ta?” Hắn nhìn tận mắt người trước mắt lớn lên, ngày thường đối với hắn không ít hơn sư phụ của hắn, hắn tại sao muốn giết mình? Hắn không thể nào tin nỗi.

“Muốn biết sao? Chờ ngươi xuống Địa Ngục thì sẽ hiểu!” trường kiếm trong tay Hà Khánh Chu chợt chuyển động, hướng phía dưới kéo qua, thêm một kiếm này, Mi trưởng lão không thể tiếp tục sống. Mi trưởng lão rống to một tiếng, tắt thở, hắn đến chết cũng không hiểu sư điệt tại sao lại giết hắn. Hắn chết không nhắm mắt. Các cao thủ trên mặt đất nhìn thấy có người giết Mi trưởng lão, trong lòng kinh dị đồng thời khoái chí. Mi trưởng lão khiến thân nhân bằng hữu bọn họ chết hoặc trọng thương, hắn chết làm lòng người vui sướng. Chẳng qua bọn họ cũng không hiểu, hai sư thúc điệt mới vừa còn cấu kết với nhau làm việc xấu vì sao giờ phút này tự giết nhau? Đáng tiếc, bọn họ sẽ không có đáp án vì Hà Khánh Chu đã rút kiếm, phi thân xông vào trong cột sáng.

“Khê Nhi, ngươi không sao chứ?” Vân Khê bỗng quay đầu, đập vào mắt là khuôn mặt làm nàng chán ghét, kiếm trong tay chuẩn bị chém tới, chợt nghe tiếng đối phương nàng mới kịp thời dừng tay. “Thiên Tuyệt ——”

Nguyên lai là hắn! “Mi trưởng lão cùng Hà Khánh Chu đã chết, chúng ta nhanh rời đi thôi! Cao thủ Thanh Lân học viện rất nhanh sẽ tìm đến.” Vân Khê cúi đầu nhìn ra bên ngoài, quả nhiên thấy Mi trưởng lão ngã xuống trong vũng máu. Nàng mừng rỡ, trừ đi một chuyện, chuyện cần gấp trước mắt chính là mau sớm thu phục Kỳ Lân thần thú.

Nhìn lên thấy tiểu phượng hoàng vừa bay, vừa đập hai cánh cố gắng làm rớt nhục cầu bám trên sống lưng. Đáng tiếc vô luận nó cố gắng như thế nào, cũng là phí công. Vật nhỏ kia tựa hồ là dán lên nó, làm sao cũng không chịu rớt xuống. Vân Khê buồn cười nhíu mày, đầu năm nay chuyện lạ thường có, năm nay đặc biệt nhiều, xem ra bất cứ chuyện gì cũng có thể phát sinh trên người bọn hắn. Không lấy xuống cũng không sao, tóm lại là ngăn trở được người Thanh Lân học viện thu phục Kỳ Lân thần thú là công đức viên mãn. “Tiểu Phượng Phượng, chúng ta cần phải đi!”

“A a a, chán muốn chết! Chán muốn chết!” Tiểu phượng hoàng đậu lên vai Vân Khê, vẻ mặt ủy khuất. Cái gì tiểu soái ca? Nó không cần nữa! Chỉ cần có thể đem cục bẩn bẩn trên lưng nó bỏ đi, trai đẹp lớn bé gì nó cũng không cần nữa! Vân Khê nén cười nghẹn đỏ mặt liếc nhìn tiểu cầu mập mập trên lưng nó, cho nên nói Tiểu Mặc Mặc nhà chúng ta cũng không phải là dễ như vậy thân cận, muốn gặp tiểu soái ca phải trả giá thật nhiều!

“Thiên Tuyệt, mau gọi Cửu thúc, Độc Cô, Dạ đại ca, Hoàng tỷ tỷ nhanh chóng rời đi thôi!” Đoàn người vừa rời đi, cột sáng màu vàng cũng biến mất. Cùng một thời gian, ở một ngọn núi khác, đoàn người Đại trưởng lão còn đang kiên nhẫn chờ chực Kỳ Lân xuất thế, lúc này, đột nhiên thấy cột sáng màu vàng từ tuyệt địa biến mất, mọi người bắt đầu nổi lên lòng nghi ngờ. Đại trưởng lão tung người nhảy vào khu vực vốn nên là tuyệt địa.

Oanh —— Ảo cảnh biến mất, ngọn núi khôi phục lại như cũ. Mọi người kinh hãi, lúc này mới lĩnh ngộ, bọn họ đến nơi này nào phải địa phương Kỳ Lân xuất thế? “Mi trưởng lão? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Đại trưởng lão ánh mắt lợi hại khóa ở trên người “Mi trưởng lão”, ánh mắt như có thể đem vạn vật đốt cháy.

“Mi trưởng lão” miễn cưỡng cười một tiếng, không nóng không vội: “Đại trưởng lão, ta theo các ngươi tới, các ngươi không biết là chuyện gì xảy ra, ta như thế nào lại biết?” Đại trưởng lão ngẫm nghĩ lại, tựa hồ sự thật đúng là như thế, nhưng là cảm giác chuyện là lạ ở chỗ nào đó “Đại trưởng lão, nhìn bên! Bên kia thật giống như có động tĩnh.” Rốt cục có người chú ý tới chỗ khác thường trên ngọn núi khác. Trên thực tế, nếu không phải bọn họ mới vừa quá mức chú ý động tĩnh bên này đã rất dễ dàng nhận thấy được trên ngọn núi đối diện kịch liệt đánh nhau, chỉ tiếc, hiện tại mới tỉnh ngộ, đã muộn.

“Đi!” Đại trưởng lão giờ phút này trong lòng chỉ có Kỳ Lân thần thú, tạm thời cũng không tra rõ thị thị phi phi, nếu làm mất Kỳ Lân thần thú, đây chính là tổn thất trọng đại không cách nào thừa nhận của Thanh Lân học viện..