Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tung Xinh đẹp - Chương 10

Chương 9: Tề Thiên Ngạo

Thời gian như nước, nháy mắt năm năm đã trôi qua. Dưới đỉnh Ngọc Ma quanh năm mây mù lượn lờ, là một cánh rừng bao la nhìn không thấy điểm cuối, nơi đây từng là lá chắn tốt nhất cho Ám Ma Tộc, khiến cho cả Đại lục Thần Ma phải khiếp sợ – Ngọc Ma Lâm. Trong Ngọc Ma Lâm cất dấu một phần lực lượng cực kỳ quỷ dị, gia tăng thêm nguy hiểm là đám ma thú tung hoành trong đó, quả thực chính là phần mộ của kẻ nào dám bước chân vào đây, trừ phi thực lực từ cấp Kiếm Thánh trở lên mới có thể may mắn trốn thoát. Nhưng từ năm năm trước, sau khi Thánh môn ngũ tông cùng với Thánh Thiên Đế quốc máu rửa Ám Ma Tộc, Ngọc Ma Lâm đã trở thành nơi cho những đệ tử trẻ tuổi có thiên phú của Thánh môn cùng với Thánh Thiên đại gia tộc đến đây rèn luyện, đương nhiên, phải có cả trưởng lão của gia tộc đi cùng, bằng không, cho dù là Kiếm Sư cấp cao đến Ngọc Ma Lâm cũng đều có đến không có về.

Nơi rừng sâu, một thiếu niên đang ngự kiếm mà đi. Thiếu niên này ước chừng mười tám mười chín tuổi, chân mày như mũi đao nhọn, mắt như lưỡi dao sắc bén, mũi cao thẳng tắp, tuấn dật phi phàm. Hắn cả người da thịt màu đồng thiếc, thân hình to lớn như một con báo săn dũng mãnh, dã tính mà khí phách. Nhưng điều làm người ta kinh ngạc nhất là, hắn tuy tuổi còn trẻ mà không ngờ lại sử dụng cực phẩm kiếm quyết ‘ngự kiếm thuật’, phải biết rằng thực lực không bằng cấp bậc Kiếm Thánh là tuyệt đối không có khả năng tu luyện loại kiếm quyết cao cấp này đâu. Cũng nên biết rằng thiên phú của người bình thường có thể cả đời cũng không vượt qua được cấp bậc Kiếm Thánh, cho dù là thiên phú tốt cũng phải đến ba bốn mươi tuổi. Một Kiếm Thánh không đến hai mươi tuổi! Tuyệt đối có thể được xưng là tuyệt thế thiên tài rồi! Giờ phút này, trong lòng Tề Thiên Ngạo đang tràn đầy ảo não. Hôm nay vất vả lắm mới có thể tới Ngọc Ma Lâm rèn luyện, nhưng thúc thúc của hắn Tề Dự lại dẫn theo nhiều tiểu thư công tử trong gia tộc như vậy, còn có một đống lớn hộ vệ. Không giống như đi rèn luyện, ngược lại giống như đi dạo chơi ngoại thành thì đúng hơn! Tề Thiên Ngạo hắn không muốn! Hắn chỉ muốn mau chóng săn giết vài ma thú để củng cố thực lực Kiếm Thánh cấp ba của mình thôi. Nhớ đến hắn mười tuổi bắt đầu theo phụ thân chinh chiến sa trường, hắn tự nhận là không ai có thể so với hắn hiểu rõ hơn ý nghĩa của việc chém giết ma thú đối với việc tu luyện kiếm ích lợi thế nào. Không ngừng đi sâu vào bên trong, Tề Thiên Ngạo nhịn không được khẽ nhíu mày. Sao lại thế này? Ngọc Ma Lâm được xưng là ma thú tung hoành, sao ngay cả một bóng dáng ma thú cũng không thấy? Ở phía ngoài khi đi chung với mọi người, cũng có gặp qua vài con vượn to lớn có cánh tay bằng sắt. Nhớ tới vẻ mặt hoảng sợ của mấy tiểu thư trong gia tộc khi nhìn thấy con vượn đó mà nói…, khóe miệng của hắn lộ ra vẻ giễu cợt. Nữ tử, vĩnh viễn là sinh vật hắn ghét nhất!

Lúc này, trước mắt Tề Thiên Ngạo đột nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng mỏng manh, hắn vội vã bay đến phía trước, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì cước bộ chợt dừng lại. Lúc này, Tề Thiên Ngạo cảm giác trái tim mình có chút hít thở không thông. Trong thiên hạ sao lại có một sinh vật xinh đẹp đến vậy! Đó là một ngọn thác chảy từ trên cao xuống, tạo nên dòng suối nước nóng hình vỏ sò, trong hồ nước lóng lánh hào quang màu bạc, một tiểu cô nương chừng mười tuổi đang tắm rửa. Nói chính xác hơn, đó là một tiểu cô nương xinh đẹp không thể dùng ngôn ngữ để hình dung. Tuy rằng bất quá mới mười tuổi, cũng đã là một báu vật xinh đẹp lạnh lùng mà sáng ngời đến cực hạn rồi! Không khó tưởng tượng sau này khi nàng trưởng thành sẽ kinh tâm động phách đến mức nào! Tiểu cô nương mười tuổi này dĩ nhiên là Diệp Thiên Tung.

Kỳ thật, từ khi Tề Thiên Ngạo bước vào sâu trong Ngọc Ma Lâm, nàng đã phát hiện ra sự tồn tại của hắn. Chẳng qua, đã lâu chưa gặp được con mồi nào, nàng mới không quản hắn, mặc kệ hắn đi vào nơi này. Dù sao mình cũng đã lâu không động tay động chân rồi. Nghĩ như vậy, Diệp Thiên Tung câu môi cười một tiếng, xinh đẹp đoạt hồn. Ngay trong lúc Tề Thiên Ngạo còn đang ngây ngốc, Diệp Thiên Tung đã bay lên trời, sử dụng kiếm khí hút quần áo trên tảng đá đắp lên người. Thẳng tắp đánh ngay về phía hắn. Tốc độ nhanh đến nỗi chỉ lưu lại tàn ảnh. Tề Thiên Ngạo nhất thời cả kinh, đồng tử chợt mở to, tiểu cô nương chừng mười tuổi này không ngờ lại là một cao thủ cấp bậc Kiếm Thánh! Uy lực của kiếm khí quả thực so với hắn còn mạnh hơn mấy lần!

Nhưng Tề Thiên Ngạo dù sao cũng là định lực phi phàm, thực lực cũng tương đối mạnh. Hắn lập tức hô: “Đế Giao, đi!” Hòa cùng tiếng gió xé, trong không khí xuất hiện một thanh Kim Long kiếm sắc bén, Tề Thiên Ngạo sử dụng nguyên tố kim để tu luyện kiếm khí, cũng là Kiếm Thánh! Diệp Thiên Tung thấy vậy trong mắt thoáng hiện lên một chút hưng phấn, cũng lớn tiếng kêu: “Đoạn Hồn, đi!” Tiếng nói như chim hoàng oanh khiến Tề Thiên Ngạo càng thêm kinh hãi.

Hắn thấy được một cây xà tiên màu bạc gắn đầy những chiếc kim bén nhọn! Thứ này chỉ cần đụng vào người sẽ khiến người ta phải huyết nhục mơ hồ, tên gọi tắt là huyết nhân. Tề Thiên Ngạo hắn tuy rằng kiêu ngạo, tuy rằng khí phách nhưng cũng không phải là một người không dám chịu thua. Trước mắt, sinh vật xinh đẹp phi phàm này bất kể là thực lực, hay thủ đoạn đều cao hơn hắn một bậc, đánh tiếp cũng là tự mình chuốc lấy cực khổ thôi, huống hồ trong lòng hắn vô cùng không muốn động thủ với nàng. Tề Thiên Ngạo chính là dùng hết toàn lực tránh xà tiên của Diệp Thiên Tung, sau đó la lớn: “Dừng tay! Ta nhận thua!” Diệp Thiên Tung nghe xong rất khó hiểu, bởi vì Tề Thiên Ngạo nhìn qua thật sự không giống một người dễ dàng nhận thua. Nhưng nàng vẫn thu lại Đoạn Hồn tiên, xoay người muốn rời đi.

Tề Thiên Ngạo thấy nàng xoay người muốn đi, trong bụng sinh ra cảm giác lo lắng khó tả, vội vàng mở miệng hỏi: “Ngươi là gì?” “??” Diệp Thiên Tung nghe xong chợt dừng bước, hàn khí trên người tỏa ra bốn phía. Kỳ thật, trong lòng Tề Thiên Ngạo, Diệp Thiên Tung này xem ra bất quá chừng mười tuổi, cũng đã giỏi hơn cao thủ như hắn rồi, chuyện này quả thực không có khả năng, hơn nữa nàng tướng mạo dọa người, tự nhiên làm cho người ta liên tưởng đến nàng ‘không phải người’.

Nhìn ánh mắt lạnh như băng của Diệp Thiên Tung theo dõi hắn, cũng không trả lời, hắn lại nhịn không được hỏi: “Ngươi là giao nhân ư? Sao lại không có đuôi?” (Giao nhân: người cá) “...” “Chẳng lẽ ngươi là tinh linh?” (tinh linh: yêu tinh, ma)

“...” “Ngươi rốt cuộc là cái gì vậy?” Diệp Thiên Tung giờ phút này mới nhận ra được nam tử cương nghị khí phách trước mắt này thật sự không biết nàng là cái gì. Trong lòng Diệp Thiên Tung hoàn toàn không biết dung mạo của mình đối với thế nhân mà nói là dọa người cỡ nào.

Dường như không chịu nổi hắn làm phiền, Diệp Thiên Tung lạnh lùng nói: “Ta là người.” “Loài người không có khả năng xinh đẹp như vậy, ngươi rốt cuộc là cái gì?” Tề Thiên Ngạo không cần suy nghĩ lập tức phản bác. “Trừ con người ra, còn có sinh vật gì có thể tu luyện ra kiếm khí?” Diệp Thiên Tung vốn không muốn dây dưa với một con mồi tự đưa mình đến cửa. Nhưng đồ chơi đã đưa đến cửa, không chơi đùa một chút thực có lỗi với mình.

“À..., ngươi thật sự là người?! Trời ạ, ngươi là loại biến thái gì vậy, không ngờ mới mười tuổi đã đạt tới cấp bậc Kiếm Thánh rồi, còn là người tu luyện nguyên tố ánh sáng nữa.” Tề Thiên Ngạo không còn phong độ bình tĩnh xuất sắc ngày thường, dường như từ khi hắn đối mặt với Diệp Thiên Tung, hắn đã bắt đầu trở nên không giống mình nữa rồi. Đột nhiên, hắn như lại nghĩ tới cái gì đó, khẩn trương hỏi: “Ma thú ở sâu trong Ngọc Ma Lâm...” “Giết rồi, chúng nó quá ồn, quấy rầy ta tu luyện.” Diệp Thiên Tung vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ. Nhưng nghe ở trong tai Tề Thiên Ngạo quả thực là kinh hãi không thôi, sâu trong Ngọc Ma Lâm, ít nhất cũng có mấy vạn ma thú, không ngờ đều bị giết hết?!!!!!!

.