Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tung Xinh đẹp - Chương 106

Chương 104: Tất cả đều kết thúc

Hai giọng nói rõ ràng này giống như hai cây thiết chùy nện vào trong lòng mọi người, làm người ta chấn động đến toàn thân nổi da gà. Tin tưởng người trong thiên hạ ra sức treo cổ suy nghĩ cũng sẽ không nghĩ đến, chủ nhân của tổ chức sát thủ thần bí nhất, Diệp sát môn khiến người ta nghe tin đã sợ mất mật, ngay cả Diêm Vương điện cũng e ngại ba phần không ngờ là Diệp Thiên Tung! Kỳ thực, hiện giờ mọi người suy nghĩ mới phát hiện ra dấu vết để lại trong này. Tại sao tên của tổ chức sát thủ này lại gọi là Diệp sát môn? Tại sao tra không ra chủ nhân phía sau nó? Tại sao Tứ tiểu thư của Tề gia bị truyền là hồng nhan tri kỷ của Diệp sát môn chủ, tự do ra vào Diệp sát môn? Cho đến lúc này, mọi người mới hiểu Tứ tiểu thư của Tề gia căn bản chính là Diệp sát môn chủ! Hiện giờ ngay cả đám người mặc áo đen kia cũng cảm thấy tâm tình khẩn trương. Tất cả mọi người cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Tiểu cô nương này hẳn là chưa đủ hai mươi tuổi! Thủ hạ của nàng lại là thế lực khủng bố nhường này, trừ bỏ chiến đoàn Minh Quân quét ngang thiên hạ còn có Diệp sát môn! Nhưng chỉ có người hiểu rõ Thiên Tung mới biết nàng đạt được ngày hôm nay có biết bao nhiêu không dễ dàng.

Lúc này, mọi người mới rõ ràng cảm nhận được, Thánh Thiên thực sự phải thay đổi rồi! Tiểu cô nương này sẽ dẫn dắt Thánh Thiên Đế quốc vào một cục diện mới. “Cho dù Diệp sát môn là của ngươi thì thế nào? Đấu thắng cường giả bậc Kiếm Thần sao? Ta không thế không thừa nhận, nếu cho ngươi thêm vài năm, ngươi có thể sẽ vượt qua Cửu Trọng Cung ta, nhưng ngươi không có cơ hội đó đâu!” Lão giả áo đen vẫn chưa từ bỏ ý định kêu gào. Mặc dù thế lực của Diệp Thiên Tung đáng sợ, nhưng ông xem ra cũng không đủ để uy hiếp chiến đội áo đen của bọn họ. “Lão tạp chủng! Ngươi đang ở đây nói cái gì, lão tử nói cho ngươi biết: hôm nay là kỳ chết của ngươi mới đúng!” Lão giả áo đen vừa dứt lời, một giọng nói dũng mãnh lập tức phá không truyền đến.

Mọi người lại một lần nữa nơm nớp lo sợ ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng dáng cũng màu lửa đỏ xuất hiện bên cạnh Thiên Tung. Đó là một nam tử xinh đẹp như yêu nghiệt, khuynh quốc khuynh thành. Thời điểm mọi người còn chưa phản ứng kịp, trên bầu trời lại thêm mấy bóng người lay động. Trong thời gian một nhịp thở, bên cạnh Thiên Tung đã có đến tám nam tử dung mạo tuyệt thế. Những người này theo thứ tự mặc trên người áo trắng, cao quý ưu nhã Bạch Ngân; mặc trên người màu đen lân bào, tà tứ không kềm chế được U Minh; mặc trên người áo lam, thanh khiết xuất trần Tiểu Hồ; mặc trên người áo xanh, lạnh lùng nghiêm nghị tuấn mỹ Tần Mộ Ngôn; mặc trên người áo trắng, thanh nhã sạch sẽ Nguyệt Tiêu Nhiên; mặc trên người vàng nhạt, nét đẹp không ai sánh bằng Mục Nhạc Ca, còn có mặc trên người áo tím, như thần bảo vệ đứng sau lưng Thiên Tung Diệp Tử Long; dĩ nhiên, còn có Phi Dạ xuất hiện sớm nhất. Đám nam tử tuyệt sắc khuynh thành, phong thần tuấn lãng này xếp thành một hàng, vây quanh bên người Thiên Tung, mỹ cảnh nhường này quả thực là thế gian khó cầu, giống như bầu trời đêm mỹ lệ đều làm nền cho bọn họ. Cho dù là kẻ ngu cũng có thể nhìn ra tình nghĩa giữa chín người này. Mà loại tình nghĩa này giống như làm cho mỹ cảnh trước mắt tăng thêm chút say mê, khiến người ta quả thật quên luôn bầu không khí thần hồn nát thần tính, giương cung bạt kiếm lúc này, thật sâu chìm đắm trong cảnh đẹp không thể tự thoát ra! Thấy một màn như vậy, đừng nói là thái tử, ngay cả người mặc áo đen kia cũng chân chính từ trong đáy lòng xông lên sợ hãi không thể ngăn cản. Những nam tử này không ngờ phần lớn đều là Kiếm Thần, thấp nhất là Kiếm Tiên cấp cao, đây quả thực là quá không thể tưởng tượng nổi! Đúng lúc này, Bạch Ngân đứng ở một bên Thiên Tung ôn nhu nói: “Tiểu Thiên, sao để cho chúng ta chờ lâu như vậy?”

“Muội chỉ là muốn xem một chút, đường đường Cửu Trọng Cung trong truyền thuyết đến cuối cùng sẽ có thủ đoạn gì. Bất quá, trình diễn của bọn họ thật sự khiến cho muội rất thất vọng!” Thiên Tung vừa nói vừa không thú vị lắc đầu. “Không sao, lập tức để cho nàng xem kịch vui!” Bên môi U Minh kéo ra ánh sáng đỏ như máu tàn nhẫn. “Tiểu Ngữ!”

“Tiểu muội!!” Lại là hai tiếng gọi chứa đựng thâm tình, Tề Thiên Sách và Tô Ngọc Cẩn cũng xuất hiện ở bên cạnh Thiên Tung. Hai người họ kỳ thực đã sớm không nhịn được, vừa nhìn đám người Bạch Ngân xuất hiện, tự nhiên cũng vội vàng tới gần Thiên Tung. Lúc này, mười nam tử quan trọng nhất trong sinh mệnh của Thiên Tung rốt cuộc tụ tập tại một nơi. Nhìn mười nam tử giống như tiên nhân cùng tiểu cô nương không giống phàm trần kia, trong lòng mọi người đều sinh ra một loại xung động muốn quỳ bái.

Dĩ nhiên, trừ bỏ những người mặc áo đen kia. Lúc này vẻ mặt lão giả áo đen ngoại trừ không cam lòng chính là điên cuồng bất chấp tất cả. “Ha ha ha... Lão phu còn tưởng rằng Diệp Thiên Tung ngươi là người kinh tài tuyệt diễm, không nghĩ tới cũng chỉ là một dâm oa đãng phụ lấy sắc thị chúng mà thôi!” Lời nói này của lão giả áo đen rõ ràng mang theo một loại cuồng loạn điên khùng. Nhưng âm tiết cuối cùng của ông vừa rơi xuống, hơn mười kiếm khí sắc thái lộn xộn cũng đúng hạn lao tới. Mười người Bạch Ngân nghe được lời này, dường như là giận dữ đồng thời ra tay. Mọi người chỉ kịp thấy một màn giống như pháo hoa nổ vang. Vị trí của lão giả áo đen không ngờ bị đánh ra một cái hố to! Thái tử cùng với lão giả áo đen đó nhất thời hài cốt cũng không còn!

Nhưng cho dù thái tử bị đánh hài cốt không còn, mọi người tại đây bao gồm cả Thánh Thiên hoàng đế ngoài sửng sốt cũng không dám nói ra một câu chất vấn. Bất quá, trên thực tế, thái tử chết đi đối với phần lớn mọi người thật sự là hả hê lòng người. “Đúng là muốn tìm chết! Hừ!” Sắc mặt Bạch Ngân vẫn âm trầm như cũ. “Để cho bọn chúng chết dễ dàng như vậy, thật là tiện nghi cho chúng!” Vẻ mặt Tề Thiên Sách và Phi Dạ đều phẫn hận.

“Muốn ta nói, thì là nên dẫn bọn chúng đến hình thất trong Khinh Hồng lâu khoản đãi một phen!” Trên mặt U Minh phảng phất vẻ tàn nhẫn. Tần Mộ Ngôn, Mục Nhạc Ca và Nguyệt Tiêu Nhiên mặc dù không lên tiếng, nhưng lãnh khí thả ra trên người bọn họ đủ để làm người ta chết rét. “Ta thì muốn ném chúng cho Lân Nhi, để cho chúng làm đồ chơi của Lân Nhi!” Vẻ mặt của Tiểu Hồ tà ác trước nay chưa từng có. Diệp Tử Long luôn luôn trầm mặc ít nói vào lúc này cũng lên tiếng, “Ta cảm thấy vẫn là giao bọn chúng cho hình đường của Diệp sát môn tốt hơn, dụng cụ ở đó tương đối đầy đủ.”

Lúc này, Thiên Tung ngoài trừ cảm động chỉ còn cảm động, những nam tử này chỉ cần liên quan đến chuyện của nàng, lúc nào cũng kịch liệt, liều lĩnh như vậy. Bên này Thiên Tung đang thoải mái, nhưng đám người phía dưới nghe được đều một lòng kinh sợ. Những nam tử này, thoạt nhìn đều phong thần tuấn lãng như tiên nhân. Ai ngờ trong lòng lại tà ác máu lạnh như vậy. Lúc này, Thiên Tung chú ý tới Tô Ngọc Cẩn vẫn luôn không nói gì. Nàng nghĩ đến thái tử cho dù không đúng thế nào, nhưng cuối cùng cũng là ca ca của Tô Ngọc Cẩn. Mình làm như vậy có phải có chút ích kỷ hay không? Nàng vừa định lên tiếng an ủi, lại thấy Tô Ngọc Cẩn đột nhiên quay lại, nghiêm trang nói: “Mặc dù ta không biết hình đường của Diệp sát môn có bao nhiêu lợi hại, nhưng ta cảm thấy vẫn là công cụ của tử lao hoàng thất ta nhiều hơn một chút.” Mọi người nghe được ngay cả nhị điện hạ luôn luôn ôn nhuận tao nhã của bọn họ cũng nói ra dạng lời này, trong lòng không khỏi tiếc hận! Nhị điện hạ vốn hiền lương nhất của chúng ta! Không ngờ biến thành bộ dáng này, thật là gần mực thì đen!

Lúc này, tâm tình Thiên Tung càng thêm phập phồng. Trong mắt của nàng, Tô Ngọc Cẩn dường như vẫn là một tiểu nam tử cần nàng bảo vệ. Nhưng tiểu nam tử này lại luôn luôn vì nàng che gió che mưa, vì nàng thay đổi tín ngưỡng, vì nàng thay đổi cuộc sống, thậm chí vì nàng thu hồi vẻ mặt ôn nhu của mình, vươn ra móng vuốt sắc bén. Nam tử như vậy đáng để nàng thật tâm đối đãi. Thiên Tung thu lại cảm xúc của mình. Nói với mọi người phía dưới: “Bây giờ, thái tử đã chết, chỉ cần các ngươi từ nay thần phục nhị điện hạ, ta bảo đảm sẽ không động tới các ngươi, nếu không kết quả của các ngươi sẽ giống như thái tử! Về phần ân oán của ta và Cửu Trọng Cung, ta cũng không muốn liên luỵ tới người khác!” Kỳ thực, lời này của Thiên Tung chủ yếu là nói với Bắc Thần gia, u Dương gia cùng tam đại công hội. Một điểm này, tất cả mọi người ở đây đều lòng dạ biết rõ. Đôi mắt màu băng lam của Thiên Tung theo thứ tự thoáng hiện lên hai người Bắc Thần Diêm, u Dương Thiên Nhai, từ trong mắt của hai người họ đọc được một loại mừng rỡ xa cách gặp lại cùng thoải mái như trút được gánh nặng.

“Bắc Thần gia (u Dương gia) ta xin thề, sau này nhất định thần phục nhị điện hạ, cuộc đời này không thay đổi!” Bắc Thần Thương cùng với u Dương Thiên Nhai cũng biết đại thế đã mất, vội vàng quy phục nói. Ánh mắt Thiên Tung lại liếc về phía đám người Duẫn Thiên Diệu và Tiêu Hãn. Thần sắc hai người này tương đối phức tạp. Thời điểm Tô Ngọc Cẩn gọi Thiên Tung là Tiểu Ngữ, bọn họ cũng đã biết Thiên Tung chính là Mục Niệm Ngữ lúc trước, chỉ là bọn họ chưa từng nghĩ đến, mình không ngờ sẽ cùng người mà mình tâm tâm niệm niệm xung đột vũ trang, điều này khiến bọn họ làm sao chịu nổi? “Từ nay về sau, tam đại công hội chúng ta nhất định sẽ thần phục nhị điện hạ, môn chủ yên tâm!” Lý Hoa nhìn hai người Duẫn Thiên Diệu đều không nói chuyện, vội vàng chạy đến chân chó nói.

Thiên Tung khinh bỉ nhìn ông ta một cái, cũng không muốn lại nhìn thêm lần nữa. Nói cho cùng, với tính tình của Thiên Tung, những thử cỏ đầu tường này nên giết không tha. Nhưng chung quy nàng không muốn đem một giang sơn tràn đầy máu tanh đưa cho Tô Ngọc Cẩn. Rốt cuộc cũng phải dọn sạch chướng ngại, Thiên Tung trên không trung vô cùng khí phách vung tay lên, nói: “Ra tay”. Tức khắc, gió nổi mây phun, trời đất biến sắc.

Các loại Kiếm Khí như vô số chuỗi ngọc minh châu rực rỡ đột nhiên xuất hiện trên bầu trời đêm, hoà lẫn vào nhau như ánh sao đầy trời, ánh sáng mỹ lệ nở rộ, nhưng phía sau cảnh đẹp này cũng là sát khí vô tận! Không nghi ngờ chút nào, đây là một cuộc tàn sát đơn phương. Lúc này, đám người Thiên Tung đã gọi ra kiếm của mình khí. Chỉ thấy sau lưng Thiên Tung là Chư Thần Dực, người khoác Thành Nhật cung, chân đạp Lam Băng liên, eo cài Đoạn Hồn tiên, tay trái là khiên Thị Phách, tay phải Xích Viêm kiếm. Hơn nữa, trải qua ba ngày tu luyện, Thiên Tung đã thành công đem Thương Phong kiếm thuộc tính mộc dung nhập vào trong Xích Viên kiếm. Mộc sinh hỏa, uy lực hiện giờ của Xích Viêm kiếm có thể cùng kiếm khí cấp Kiếm Thần phân cao thấp.

Thấy phong thái như đứng giữa nhân gian của Thiên Tung, không ai có thể dâng lên chút phản kháng nào. Nàng là thần, chỉ có thể quỳ bái; nàng là ma, giết hết đám người muốn chết! Đám người Bạch Ngân, Phi Dạ, Tề Thiên Sách cũng mau nhanh chóng thả ra Kiếm Khí. “Chư Thần, Ám Vũ Vạn Nhận!”

“Cửu Trảm, Thánh Quang Trảm!” “Thiên Xà, Kiền Xà Diễm!” “Huyết Nguyệt, Tỏa Hồn Trảm!”

Có đám người Bạch Ngân, Tề Thiên Sách cùng Thiên Tung gia nhập, người mặc áo đen giống như bị lưỡi hái cắt lấy, điên cuồng giảm nhanh. Tường thành hoàng cung dường như bị nhuộm thành màu máu. Có người nói, ngày đó, bọn họ thấy được thần ở hoàng cung! Có người nói, ngày đó, hoàng cung Thánh Thiên thành một mảnh vũng máu.

Có người nói, ngày đó, bầu trời đêm Thánh Thiên dường như che lên một dải ngân hà, cực kỳ xinh đẹp. Ngày đó, là ngày biến cố hoàng cung lớn nhất trong mấy ngàn năm nay ở Thánh Thiên Đế quốc. Kinh tâm động phách, xưa nay chưa từng có. Nhưng đợi cánh buồm qua đi, phù hoa trên sông biến mất, cũng chỉ còn lại có bốn chữ: trần ai lạc định [1]. [1]: tất cả đều kết thúc

.