Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tung Xinh đẹp - Chương 11

Chương 10: Ta giúp ngươi!

“Ngươi...” Tề Thiên Ngạo đã không biết phải nói gì để diễn tả tình trạng sắp hỏng mất của mình. Uổng cho hắn còn được xưng là đệ nhất thiên tài của Thánh Thiên Đế quốc, thực sự nên để cho những trưởng lão kia nhìn xem cái gì mới chân chính là không chút nhân tính này! Ngay cả ca ca mình – Thánh môn đệ nhất thiên tài lúc mười tuổi cũng chỉ đạt ngưng khí thành binh thôi. Mà cô bé mười tuổi này không ngờ lại là một Kiếm Thánh, còn là một Kiếm Thánh mình không thể nào suy đoán được cấp bậc. Không thể không nói, đối mặt với bé gái lạnh lùng mà sáng ngời tuyệt luân này, hắn cảm thấy quen thuộc trước nay chưa từng có. “Ngươi tên là gì?” Tề Thiên Ngạo nhịn không được hỏi. “Thiên Tung, nhưng... Ta họ Diệp.” Diệp Thiên Tung nói ra những lời này, bên miệng lập tức hiện ra một lúm đồng tiền hoa lệ tới cực điểm.

“Diệp Thiên Tung?” Nghe đến tên này, Tề Thiên Ngạo đột nhiên có cảm giác bỗng tỉnh ngộ. Trách không được nàng lại xinh đẹp như thế, thì ra nàng đúng là con gái của Ám Ma Tộc Thánh Vương Diệp Phong! Mà nàng cho mình cảm giác quen thuộc cũng là bởi vì nàng cực kỳ giống nữ tử trong bức họa phụ thân treo trong mật thất, nữ tử kia từng là Thánh nữ đệ nhất của Thánh Môn – Mục Tiêm Tuyết. “Mẫu thân của ngươi chính là Mục Tiêm Tuyết đúng không?” Tề Thiên Ngạo cũng không biết trong lòng mình vì sao ẩn ẩn cất giấu một chút cảm giác mâu thuẫn. Là vì nàng là con gái của nữ tử phụ thân mình yêu sao? “Đúng.”

“Ngươi là con gái của Diệp Phong và Mục Tiêm Tuyết?” Tề Thiên Ngạo lại mở miệng hỏi. “Đúng vậy.” “Từ sau trận chiến ở Ngọc Ma Phong năm năm trước, ngươi vẫn trốn ở chỗ này sao?” Khi nói lời này, ngay cả Tề Thiên Ngạo cũng không phát giác, giọng nói của hắn có chút đau lòng.

“Đúng, bất quá không phải trốn, mà là trù bị lực lượng, chuẩn bị báo thù!” “Báo thù?” Tề Thiên Ngạo trong lòng cả kinh. Mặt tràn đầy ngạc nhiên. “Ngươi chẳng lẽ không biết kẻ thù mà ngươi phải đối mặt là như thế nào sao?” “Biết chứ, vậy thì sao? Nếu bọn họ dám máu rửa tộc của ta, tất sẽ phải chịu róc xương lóc thịt. Đừng nói là một Thánh môn nhỏ nhỏ, dù là toàn bộ đại lục, Diệp Thiên Tung ta cũng không có nửa chữ sợ. Nếu thiên địa đối với ta bất nhân, vậy thì hủy đi thiên địa này cũng có làm sao?” Lời nói này quả thực cuồng ngạo cực kỳ, tàn nhẫn cực kỳ. Nếu người khác nghe được, hơn phân nửa sẽ nghĩ đến người này đang nói mơ. Nhưng Tề Thiên Ngạo biết nàng làm được!

Nhưng giờ phút này, Tề Thiên Ngạo trong lòng đột nhiên xuất hiện nghi hoặc, hắn không khỏi hỏi: “Ngươi vì sao trả lời câu hỏi của ta? Chẳng lẽ ngươi không sợ ta nói ra sao?” “Ha ha,” Diệp Thiên Tung cười xinh đẹp đến phi thường, nàng chậm rãi nói: “Ngươi gặp qua người chết có thể nói sao?” Tề Thiên Ngạo kinh hãi, nàng lại muốn giết mình! Đúng vậy, sở dĩ nàng trả lời mình, là vì nàng đã coi mình là người chết rồi!?

Tề Thiên Ngạo trong lòng nổi lên một cảm giác mất mát trước nay chưa từng có. Ngay tại thời điểm thần chí hắn dao động, Đoạn Hồn tiên đã vụt tới tấn công. “Đợi chút!” Tề Thiên Ngạo cuối cùng phục hồi lại tinh thần, vẻ mặt kiên nghị. Đoạn Hồn tiên cách mặt Tề Thiên Ngạo một ly chợt dừng lại, Tề Thiên Ngạo vẫn không né tránh, làm như kiếm khí đoạt mạng người kia không phải đang ở trước mặt hắn vậy, phần khí phách này dĩ nhiên làm người ta khâm phục.

Nhưng trong những người khâm phục đó không bao gồm Diệp Thiên Tung, đối với nàng, rõ ràng trốn được còn ở đó mà khoe anh hùng, chính là một chữ – ngốc! Nàng thoáng nhíu mày, rất không kiên nhẫn hỏi: “Ngươi còn có di ngôn?” Nghe được câu này, khóe miệng Tề Thiên Ngạo rõ ràng giật giật. Nhưng hắn vẫn kiên định nói: “Ta giúp ngươi! Ta giúp ngươi hoàn thành kế hoạch báo thù của ngươi, điều kiện là giữ lại cái mạng của ta, thế nào?” “Ồ?” trong mắt Diệp Thiên Tung nhanh chóng thoáng hiện lên một luồng ánh sáng. “Ngươi dựa vào cái gì giúp ta?”

“Chỉ bằng ta mang họ Tề Thiên!” Không thể không nói, hiện giờ Tề Thiên Ngạo thật có thể nói là tràn đầy khí phách, giống như người trời. “Ngươi là con trai của Tề Thiên Minh?” Lúc này một giọng nói cực kỳ cao quý từ không trung truyền đến, trong nháy mắt, hai bóng dáng tuấn mỹ thoát tục rất tự nhiên xuất hiện bên người Diệp Thiên Tung. Nhìn thấy hai người này, con mắt Tề Thiên Ngạo thiếu chút nữa muốn rớt ra. Lại là hai cao thủ nhìn không ra cấp bậc, hơn nữa còn là hai nam tử tuyệt thế khuynh thành. Tướng mạo, khí phách này đúng là rất tương xứng với đại ca, Tề Thiên Ngạo trong lòng thầm suy nghĩ. Hắn còn kinh ngạc phát hiện, từ khi hai nam tử này bắt đầu xuất hiện, ánh mắt Diệp Thiên Tung nhu hòa rất nhiều, ba người kia đứng chung một chỗ, hài hòa đến khác thường, quả thực tựa như ảo mộng, tuyệt mỹ không thể nói hết. Thấy vậy trong lòng Tề Thiên Ngạo chua xót không thôi.

“Tiểu Diệp Diệp, huynh nói muội hôm nay thế nào lại tu luyện lâu như vậy? Thì ra là bị con cóc này quấn lấy!” Phi Dạ không khách sáo nói, lời nói vẫn ác độc như trước. “Ngươi nói ai là con cóc?” “Chính là ngươi! Ngươi bất quá là con mồi của Tiểu Diệp thôi, còn muốn giúp Tiểu Diệp, chỉ bằng một Kiếm Thánh nho nhỏ như ngươi sao! Hừ!” Phi Dạ mặt tràn đầy khinh thường, thái độ khinh bỉ kia khiến hai mắt Tề Thiên Ngạo bốc hỏa.

Đúng lúc này, âm giọng cao nhã kia lại vang lên: “Ngươi vẫn chưa trả lời, ngươi có phải là con trai của Tề Thiên Minh hay không?” Tề Thiên Ngạo lúc này mới nhìn về phía Bạch Ngân, có chút cảnh giác nói: “Đúng thì thế nào?” “Nếu là vậy, “ Bạch Ngân tao nhã cười, ôn nhu nói với Diệp Thiên Tung: “Tiểu Thiên, Tề Thiên Ngạo này thật sự có thể giúp muội. Muội nên biết Tề gia là một trong tứ đại gia tộc của đế quốc, mà phụ thân hắn là chủ nhân của Tề gia.”

“Đúng vậy, ta có thể giúp cho ngươi dễ dàng trà trộn vào đế quốc hoặc là Thánh môn, hơn nữa ta cũng sẽ đem hết khả năng ra giúp ngươi!” Tề Thiên Ngạo như đang muốn chứng minh chính mình, có chút bức thiết nói. Diệp Thiên Tung cực kì thông minh tất nhiên hiểu rõ, trà trộn vào Thánh môn tuyệt đối là một biện pháp tốt. Không hề do dự, nàng nói: “Được, ta không giết ngươi. Làm một trao đổi, ta cần thân phận, một thân phận có thể đứng dưới ánh mặt trời. Đã đến lúc nên ra ngoài ngao du một lúc cho vui rồi!”

Thấy Diệp Thiên Tung thẳng thắn đáp ứng, Tề Thiên Ngạo cũng có chút ngoài dự tính. “Vì sao ngươi đáp ứng nhanh chóng như vậy, không sợ ta có mục đích khác sao?” “Mục đích? Trên người ta đã không còn thứ gì để mất còn sợ gì nữa, nhưng thật ra ngươi nếu quả thật có mục đích, cũng nên chuẩn bị để mất thứ gì đó đi.” Không biết vì sao, khi nghe lời như thế, bất kể là Tề Thiên Ngạo hay Phi Dạ cùng với Bạch Ngân đều có một cảm giác chua xót khó có thể kiềm chế được. Bọn họ phảng phất thấy được ẩn dưới khuôn mặt lạnh lùng mà sáng ngời kia là một tâm hồn lạnh như băng.

“Tiểu Diệp, cái gì gọi là không còn gì để mất, muội còn có huynh mà! Muội nỡ vứt bỏ huynh sao? Huynh bất kể muội ra khỏi cốc, lên núi đao hay xuống biển lửa, phải cộng thêm huynh!” Phi Dạ không chịu nổi cái không khí này, một phen kéo Diệp Thiên Tung ôm chặt đến chết đi được. “Còn có huynh nữa! Tiểu Thiên.” Năm năm rồi, năm năm sớm chiều ở chung, chẳng lẽ còn không đủ để cho muội tín nhiệm ta sao? Bạch Ngân vẻ mặt thâm tình nói. “Còn ta nữa!” Tề Thiên Ngạo cũng rất muốn đem ấm áp của mình tất cả đều đưa cho bé gái lạnh như băng này, không chút nghĩ ngợi thốt lên. Hắn vừa nói xong, hai tầm mắt có thể so với tia laser đều hướng vào hắn, thiếu chút nữa đem hắn bắn thành gà nướng.

“Ta biết ngay tiểu tử ngươi có ý đồ bất chính, cái gì còn ngươi nữa? Ở đây có chuyện của ngươi sao?” Phi Dạ trực tiếp kích động oa oa kêu to. Bạch Ngân mặc dù không nói gì, nhưng ánh mắt rõ ràng biểu đạt: tiểu tử, ta khuyên ngươi khiêm tốn một chút! Diệp Thiên Tung nhìn cảnh này, tảng băng trong lòng cũng lặng lẽ tan ra, nàng thầm nghĩ: kỳ thật, con mồi biến thành đồng bọn, cũng không tệ!.