Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tung Xinh đẹp - Chương 18

Chương 16b: Huyết sắc thiên sứ cùng tam nguyên thể!

Tần Lệ cùng với đám đệ tử Tần gia đi trên đường ngoài thành Thanh Vân. Giờ phút này, ông đang vô cùng buồn bực. Tuy nói lần này ông hoàn thành nhiệm vụ của gia tộc lấy được băng tuyết chi lệ, nhưng cái giá phải trả thật quá lớn. May mắn bảo bối vẫn thuộc về ông. Tần Lệ lại cẩn thận nhìn rương sắt lớn trước mặt một chút, khóe miệng cuối cùng nở ra nụ cười âm ngoan, “Hừ, chỉ cần băng tuyết chi lệ ở trong tay người của Tần gia ta, thế gian này còn gì có thể địch nổi kiếm khí chí dương hỏa của Tần gia đây.” Tần Lệ khoe khoang nói với đám đệ tử Tần gia bên cạnh. “Lão tạp chủng, hỏa nguyên kiếm khí của Tần gia ông thì nhằm nhò gì!” Một giọng phách lối mười phần cắt ngang lời Tần Lệ đang phát ngôn bừa bãi.

Tần Lệ theo tiếng nói nhìn lại, thì phát hiện chính là hai nam tử tuyệt sắc một đỏ một trắng ở phòng đấu giá ban nãy. Nhưng khiến cho ông không tưởng được chính là, người mới vừa rồi mắng to vào ông lại là một bé gái mười tuổi. “Các ngươi là người phương nào? Lại dám cản đường Tần thị Thánh môn chúng ta, còn dám nhục mạ ta, các ngươi không muốn sống có phải không?” Giọng Tần Lệ tàn khốc. Không thể không nói, ba người trước mắt, thoạt nhìn có vẻ vô hại, nhưng có thể lặng lẽ không phát ra hơi thở xuất hiện trước mặt bọn họ như vậy, tuyệt đối không đơn giản. Hết lần này tới lần khác, Tần Lệ thân là một Kiếm Tông lại không nhìn ra thân phận ba người họ, lại càng nhìn không ra tu vi của bọn họ, theo bản năng cảm giác được một loại nguy hiểm đang rình rập. “Không muốn sống? Ha ha “ Diệp Thiên Tung xinh đẹp cười một tiếng, như yêu tinh mê hoặc lòng người, nhưng Tần Lệ bị nàng để mắt tới chỉ cảm thấy trong lòng từng trận run rẩy, cái loại ánh mắt giống như đang nhìn một vật đã chết khiến cho ông cảm thấy sợ hãi. Thiên Tung tựa như còn ngại chưa dọa bọn họ sợ đủ, tiếp tục nói: “Đích xác là không muốn sống, bất quá là các ngươi không muốn sống!”

Diệp Thiên Tung nói xong, thân hình bay lên trời, lớn tiếng quát: “Chư Thần, Đoạn Hồn, hiện!” Theo tiếng quát, một đôi cánh hoa lệ dài đến tám thước xuất hiện ở sau lưng nàng, một thanh xà tiên gắn đầy những chiếc kim bén nhọn làm người ta run sợ xuất hiện trong tay nàng. Theo kiếm khí xuất hiện, Diệp Thiên Tung lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt thanh tú lạnh lùng mà sáng ngời dường như có làn huyết sắc xinh đẹp vương vào, áo bào trắng noãn không gió tung bay, sát khí từ trong xương tủy như vô biên vô hạn mà tràn ra ngoài. Lúc này, cả người nàng tựa như một huyết sắc thiên sứ hoa lệ đang lơ lửng trên chín tầng trời, huyết tinh, tàn nhẫn, khiến người ta không nhịn được muốn quỳ bái. “Đoạn Hồn, đi!” Thiên Tung thuận thế chém ra một roi Đoạn Hồn, sinh mệnh một người lập tức kèm theo đó mà ngã xuống.

Mọi việc xảy ra chỉ trong nháy mắt, căn bản không có chút thời gian thở dốc. Sát khí bén nhọn, tiên pháp quỷ dị, áp lực mạnh mẽ, trực tiếp khiến mọi người như rơi vào hầm băng. Đoạn Hồn kia linh hoạt như một con rắn độc thị huyết, cuốn lấy thân thể ai, người đó lập tức trở nên huyết nhục mơ hồ, thậm chí bị xoắn thành một làn huyết nhục. Tần gia đứng trên vị trí cao quá lâu, nhất là những đệ tử Tần gia trẻ tuổi, đối mặt với máu tanh tàn sát như thế sớm đã mất đi dũng khí phản kháng. Chỉ có thể chờ đợi cái chết vô tình. Tần Lệ đã không biết nên hít thở như thế nào nữa. Ông không thể tin vào hai mắt mình. Ông muốn chạy trốn, nhưng thân thể giống như ngưng tụ lại thành một khối, bị khóa chặt lại, thậm chí muốn nháy mắt một cái cũng không được. Đây là áp lực, tuyệt đối là áp lực của cường giả! Tần Lệ nhìn về phía hai nam tử tuyệt sắc đang cười lạnh với ông, ông cảm nhận được một nỗi tuyệt vọng thật sâu. Giờ phút này, Diệp Thiên Tung như tiến vào một cảnh giới vô cùng kỳ diệu. Ở sơn cốc Ngọc Ma Lâm, đối tượng để nàng tu luyện luyện tập đều là ma thú. Lúc đó, Tru Thần quyết còn thấp, còn không phát huy ra mấy phần lợi hại. Thế nhưng, đây là lần đầu tiên nàng sử dụng kiếm khí tàn sát người khác, nàng cảm nhận được rất rõ ràng, mỗi một sinh mạng ngã xuống thì Đoạn Hồn cùng Chư Thần lại phát ra một loại hưng phấn không thể đè nén, hai luồng khí xoáy tụ trong cơ thể nàng càng không ngừng tăng tốc xoay tròn, nàng vậy mà cảm thấy có một năng lượng cực lớn từ trong cơ thể người bị giết liên tục không ngừng truyền vào bên trong kiếm khí của nàng, lại chuyển hóa thành năng lượng nguyên tố ánh sáng và nguyên tố bóng tối hút vào trong cơ thể nàng.

Chuyện này thật quá thần kỳ! Diệp Thiên Tung cảm thấy mỗi một lỗ chân lông dường như đồng loạt cùng mở ra, toàn thân cảm thấy vô cùng thoải mái. Lúc này, nàng đột nhiên nhớ lại trong Tru Thần quyết có một câu nói: người tu luyện tới một trình độ nhất định, có thể hấp thu được sức mạnh của người khác. Lúc ấy, nàng còn nghi ngờ không thôi, bởi vì Tru Thần quyết cũng không nói phương pháp cụ thể. Hôm nay nàng mới biết, thì ra sử dụng kiếm khí là có thể làm được! Không trách được một vị vĩ nhân đã từng nói: thực tế là tiêu chuẩn duy nhất kiểm nghiệm chân lý! Để đạt được sức mạnh càng thêm mạnh mẽ, Thiên Tung xuống tay càng ngày càng bén nhọn. Hơn nữa mỗi người bị nàng giết chết không ngoại lệ đều bị Đoạn Hồn tiên xoắn đến huyết nhục mơ hồ, thành một đống thịt nát. Ngay cả Bạch Ngân và Phi Dạ nhìn thấy vậy cũng run rẩy từng cơn, càng không cần phải nói tới Tần Lệ sớm đã bị hù dọa vỡ mật. Nhìn Diệp Thiên Tung trước mắt như thần chết đang từng bước tiến về phía mình, Tần Lệ điên cuồng kêu lên: “Ngươi rốt cuộc là ai? Lại dám đối nghịch với Tần gia?”

“Ta là ai?” Thiên Tung ngửa mặt lên trời cười to, “Ông không có tư cách biết! Nhưng ta sẽ nói cho ông biết, cũng bởi vì ông là người của Tần gia. Cho nên, phải chết!” Một roi Đoạn Hồn, cuối cùng Tần Lệ cũng biến thành một vũng máu. Nhìn máu tươi đầy đất, Thiên Tung như lại thấy được thảm kịch tàn sát Ám Ma Tộc. “Tiểu Diệp Diệp, muội không sao chứ?” Phi Dạ có chút lo lắng hỏi. “Tiểu Thiên, bọn họ đáng chết mà! Muội không sai.” Vẻ mặt Bạch Ngân tràn đầy ôn nhu.

Thiên Tung nhìn khuôn mặt hai người thân thiết, cười nhạt, trong nháy mắt, huyết sắc hoàn toàn biến mất, như băng tuyết tan rã, đẹp như hoa xuân. “Đồ ngốc, muội mạnh như vậy, sao có thể có chuyện. Tới xem chiến lợi phẩm của chúng ta một chút đi.” Ba người đi tới bên cạnh rương sắt, Bạch Ngân vung tay lên, khóa sắt chắc chắn vỡ nát trong nháy mắt. Băng tuyết chi lệ óng ánh trong suốt xuất hiện trước mắt ba người. “Oa, lạnh quá!” Phi Dạ bi ai nói. Cũng khó trách, Phi Dạ dù sao cũng là dị thú thuộc tính hỏa, mặc dù mạnh mẽ, nhưng đến cùng vẫn tương khắc với thuộc tính nước.

Nhưng rất kỳ quái, Thiên Tung ở gần băng tuyết chi lệ vậy mà lại cảm thấy thân thiết, nàng đột nhiên cảm thấy trong Ám Ma Huyễn có biến động lạ, nàng dùng thần thức tra xét, không nghĩ tới lại là Hắc Thiết trùy, giờ phút này, quanh người nó lại tỏa ra tia xanh mờ ảo sáng bóng, một giọng nói thúc giục xuất hiện trong đầu Diệp Thiên Tung: ăn nó đi! Diệp Thiên Tung như ma xui quỷ khiến nhanh chóng cầm băng tuyết chi lệ lên, bỏ vào trong miệng. Lần này, Bạch Ngân và Phi Dạ đều kinh hãi. Phải biết băng tuyết chi lệ là vật mang bên ngoài, cho tới bây giờ cũng không có người ăn qua. Bởi vì trong băng tuyết chi lệ chứa một lượng năng lượng khổng lồ, hàn khí nặng đến mức thân thể con người không thể tiếp nhận. Nhưng bọn họ muốn ngăn cản đã không kịp, bọn họ chỉ có thể gắt gao chú ý đến biến hóa của nàng. Sự thật chứng minh, vận may của Thiên Tung quả thực cực kì tốt. Ngay thời kiểm nàng sắp không thể chống cự nổi hàn khí khổng lồ kia thì trong Ám Ma Huyễn đột nhiên lóe lên luồng sáng ánh sáng xanh tĩnh mịch bao vây nàng trong đó. Ngay khi luồng sáng ánh sáng xanh thấm vào, nàng cảm thấy vùng đan điền lại sinh ra một mảnh đất, một luồng khí xoáy tụ màu xanh đang cấp tốc tạo thành, hơn nữa năng lượng của băng tuyết chi lệ cũng bị từ từ cuốn vào trong đó, mắt thường có thể nhìn thấy tinh thể màu băng lam từ từ thành hình, cùng với hai tinh thể màu đen trắng ở hai bên trái phải tạo thành khuynh hướng đối chọi.

Thiên Tung cũng cảm thấy loại biến hóa này không thể tưởng tượng nổi, nếu nàng đoán không sai, nàng hiện giờ đang trong trạng thái tam nguyên đồng thể, gọi tắt là tam nguyên thể, chuyện này ở trên toàn bộ Đại lục Thần Ma đều chưa từng xuất hiện qua! Nếu đúng như nàng phỏng đoán, mới vừa trợ giúp nàng chính là Hắc Thiết trùy kia. Nhưng nó rốt cuộc là thứ gì? Thiên Tung trong lòng tràn đầy nghi vấn. Ánh sáng xanh dần dần tản đi, Phi Dạ và Bạch Ngân lập tức khẩn trương nhào tới. “Tiểu Diệp, Tiểu Diệp, muội có sao không? Có bị đông lạnh không?” Phi Dạ khẩn trương, vành mắt hồng hồng nhìn Thiên Tung.

“Tiểu Thiên, muội... muội, tam nguyên thể!” Bạch Ngân nhạy cảm lập tức phát hiện ra vấn đề, kinh ngạc nói. Lúc này, cảm giác bén nhạy phi thường ập đến, Thiên Tung đột nhiên vội vàng nói: “Lát nữa giải thích với các huynh, có người đến, mau trốn!”.