Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thiên Tung Xinh đẹp - Chương 26

Chương 24: Lên sàn chấn động

Lúc tâm hồn mọi người đều tập trung ở tiếng vó ngựa phương xa kia, mấy tiếng xé gió rung động lòng người đã hung hăng đập vào bên tai. Mọi người vội vàng nhanh chóng nhìn về phía bảng hiệu Thánh môn ở chân núi Thánh Linh. Chỉ thấy năm luồng sáng từ xa tới, trong giây lát đã đi tới trước cột đá Thánh Thiên. Chỉ có những người có tu vi đạt tới Kiếm Thánh trở lên, mới có thể nhờ kiếm khí trong cơ thể dẫn dắt, lăng không bay lượn. Như vậy có thể thấy được, tu vi của năm người này tuyệt không tầm thường. Năm người này có ba người dừng lại phía sau bảng hiệu Thánh môn, ba người là ba vị lão giả râu tóc bạc trắng, xem khí tức của bọn họ, cũng biết tu vi ba người nhất định bất phàm!

Còn đứng trước bảng hiệu Thánh môn là hai nam nữ tuổi hơn hai mươi. Bên trái cột đá là nam tử dung mạo bình thường, thân hình hơi có vẻ mập mạp, bất quá, nhìn ánh mắt và vẻ mặt phách lối kia, cũng biết người này nhất định là một cao thủ, nhân vật không ai bì nổi. Nhưng mọi người dường như tự động bỏ qua hắn, phần lớn ánh mắt tập trung vào trên người tiểu cô nương đứng bên phải. Cô nương kia xinh đẹp hơn hẳn ba người Bắc Thần Nguyệt! Mày mỏng như liễu, đôi mắt chứa mùa xuân, má đào ửng đỏ, lúm đồng tiền hiện rõ, môi đỏ mọng no đủ như anh đào mê người, kiều diễm ướt át. Giờ phút này, nàng mặc một bộ áo tím tao nhã, thân thể xinh đẹp, lung linh, hấp dẫn, theo gió nhẹ như ẩn như hiện, quả nhiên là xinh đẹp, giai nhân khuynh thành! Bất quá đáng tiếc, giai nhân này quả thật ‘nghiêng’ rất nhiều người, nhưng lại có mấy người không đem tâm tư đặt trên người nàng. Trong đó, rõ ràng nhất chính là hai anh em khuynh thành hơn cả tuyệt thế khuynh thành nọ, hai người bọn họ nhìn cô nương dương dương tự đắc như Hoa Hồ Điệp, vẻ mặt khinh thường. Bất quá, điều này cũng khó trách, mình so với người ta còn đẹp hơn mấy phần, liệu còn có thể chú ý tới ai? Bắc Thần Diêm, Diệp Tuấn cùng với u Dương Thiên Nhai cũng không sai biệt lắm, mặc dù ban đầu quả thật có cảm giác tươi đẹp, nhưng, dù sao thì người đẹp như mây, rất nhanh mọi người cũng dời lực chú ý, đi nghiên cứu ba lão giả bọn họ nhìn không thấu kia.

“Nhìn kìa, trước ngực bọn họ có một có một dấu hiệu, bọn họ là người của Tần thị Thánh môn!” Không biết là ai trong đám người kinh hô một tiếng, mọi người lúc này mới chăm chú nhìn lại, bừng tỉnh! Thì ra mấy người này chính là người của Thánh môn phái xuống phụ trách kiểm tra năng lực! Lúc này, cô nương mặc áo tím cực kì thỏa mãn, mở miệng nói: “Chư vị, mọi người đều biết, hôm nay là ngày Thánh môn chúng ta chiêu thu học đồ. Ta là Tần gia Tần Mộng Yên, vị này là biểu ca ta Tần Chính. Lần này sẽ do hai huynh muội chúng ta bố trí đề mục cuộc thi nhập môn cho mọi người, ba vị trưởng lão Tần gia sẽ phán xét, những người thuận lợi hoàn thành kiểm tra năng lực, sẽ trở thành môn sinh của Thánh môn, về phần ở tông môn nào, chờ mọi người lên núi sẽ quyết định sau!” Mọi người sau khi nghe được thân phận mấy người Tần Mộng Yên đều cực kì sửng sốt, trong nháy mắt như làn nước nổ tung, tiếng nghị luận thao thao bất tuyệt.

“Tần Mộng Yên, không phải là Thánh nữ Tần gia sao?” “Xem ra hiện giờ, quả nhiên Tần gia đã trở thành tông môn hàng đầu Thánh môn rồi, bằng không Tần gia sao có thể phụ trách kiểm tra năng lực đây!” “Nàng ấy chính là người đẹp đệ nhất Thánh môn Tần Mộng Yên sao!”

“Kia chính là trưởng lão Tần gia ư, thoạt nhìn cũng rất lợi hại, ta phải biểu hiện thật tốt mới được!” “Cắt, tự cho mình là người đẹp sao, ta cũng không kém!” ***

Trong lúc mọi người huyên náo, một hồi giọng nói hít không khí tức thời vang lên. Thì ra, mới vừa rồi, đội xe từ đằng xa kia khiến tâm thần mọi người dao động cuối cùng đã tới, mà mấy âm giọng hít không khí này cũng thấy rõ phát ra từ hai người trên xe ngựa. Anh em song sinh! Đây là cảm giác đầu tiên của mọi người. Nếu nói dung mạo hai anh em thiếu niên kia có bảy phần tương tự, thì anh em song sinh trên xe ngựa này dung mạo quả thực là giống nhau như đúc, như được làm ra từ cùng một khuôn đúc. Quan trọng nhất là, dung mạo của anh em song sinh này không ngờ không hề thua kém so với anh em lúc trước. Tròng mắt màu trà nhạt chói lọi như sao thần, da thịt trắng như ngọc, mịn như tiểu cô nương, tươi đẹp như hoa đào. Bộ dáng hai người tuy là tuyệt sắc khuynh thành, nhưng cũng khiến người ta cảm giác lạnh như băng, một loại lạnh như băng thấm đến tận xương tủy, khiến người bị bọn họ để mắt tới theo bản năng sinh ra cảm giác nguy hiểm.

Hiển nhiên loại dung mạo tươi đẹp này cùng với khí chất tương phản khiến cho người lần đầu tiên nhìn thấy hoàn toàn bị rung động! Nhưng rung động còn chưa kết thúc, mọi người ở đây lại ngốc lăng lần nữa. Chỉ thấy anh em song sinh vừa đến lập tức nhảy xuống xe, cực kỳ kính cẩn đứng một bên xe ngựa. Rèm vén lên, ngay sau đó một thiếu niên nhảy xuống, thiếu niên khả ái như thiên sứ, ấm áp như mặt trời, điều này khiến mọi người từ trong đáy lòng lại rung động không thôi! Có rất nhiều người lại lầm bầm lầu bầu, “Hôm nay là ngày gì, mà gặp nhiều người giống thần tiên vậy!” “Ôi! Coi như hôm nay không thể vào Thánh môn cũng đáng, thiếu niên này thật là quá đáng yêu!”

Mọi người còn đang thao thao bất tuyệt, trên xe ngựa lại nhảy xuống một bóng dáng, nhanh như con báo săn Jaguar, mọi người thấy bóng dáng này, lại một phen kích động. “Nhìn kìa, đó không phải là Tề nhị thiếu gia Tề Ngạo Thiên sao?” “Trời ạ, vậy vừa rồi chính là đệ đệ của hắn, thiên tài luyện dược sư danh chấn Thánh Thiên, Tề Thiên Duyệt rồi?!”

“Trời ơi, trời ơi! Hôm nay không ngờ có thể nhìn thấy người trong truyền thuyết!” “A! Thiên Duyệt thiếu gia rất đẹp trai!” “Thiên Ngạo thiếu gia mới đẹp trai!”

*** Lúc chúng nữ biết được thân phận của bọn họ như muốn té xỉu, chúng nam tử thì mặt lộ vẻ sùng kính, lại một nhân vật bất phàm khiến mọi người kích động thiếu chút nữa ngất đi. Nín thở, Tề Thiên Sách như Chiến thần xuất hiện trước mặt mọi người. Thật ra thì, từ khi Tề Thiên Duyệt xuất hiện, bất kể là đám người Bắc Thần Diêm, hai anh em tuyệt sắc, hay bọn người Tần Mộng Yên ở Thánh môn đều đã đem lực chú ý chuyển dời đến bên Tề gia rồi. Đợi đến khi Tề Thiên Sách xuất hiện, hiện trường dường như xuất hiện chấn động!

Tề Thiên Sách là ai, là người kinh thế tuyệt diễm nhất Đại lục Thánh Thiên, mười bảy tuổi đã trở thành Kiếm Tôn tuyệt thế thiên tài! Tề Thiên Sách xuất hiện, khiến cho ba trưởng lão Tần gia vẫn nhắm chặt hai mắt cũng lập tức mở ra! Bọn người Bắc Thần Diêm là bộ mặt sùng bái, ngay cả anh em tuyệt sắc thâm tàng bất lộ kia cũng hiện ra vẻ hoảng sợ. Càng đừng nhắc tới chúng nữ, Tần Mộng Yên, u Dương tuyết … Sau khi ba anh em Tề gia theo thứ tự ra sân, các nàng dường như đều là trong lòng rung động không ngừng, không kềm chế được. Nhưng khi mọi người ở đây cho là tràng diện rung động cuối cùng cũng đã kết thúc thì chỉ thấy một trong hai anh em song sinh cung kính quỳ xuống. Người còn lại một đôi mắt rực lửa, kích động nâng lên hai tay, cung kính cúi người. Ngay cả ba người Tề Thiên Sách cũng vén rèm lên, hầu bên cạnh xe. Mọi người đều nghi ngờ không hiểu, ai có mặt mũi lớn như vậy? Cũng duỗi dài cổ nhìn.

Mọi người đang ngẩng đầu chờ đợi thì một bàn tay đưa ra ngoài. Không thể không thừa nhận, đó là một bàn tay đẹp đến cực hạn, lạnh vì khí, ngọc vì cốt, mượt mà tà mị, tinh sảo mê người, bàn tay này như biết trước phương hướng, nhẹ nhàng đặt lên hai tay thiếu niên. Lúc này, không ai vì nhún nhường của thiếu niên này mà cảm thấy tiếc hận, nếu có thể cầm đến một đôi tay như vậy, nhún nhường hơn nữa thì có làm sao? Mọi người tiếp tục chờ đợi, chủ nhân của bàn tay kia cuối cùng từ trong xe đi ra, nhẹ nhàng đặt chân lên lưng thiếu niên đang quỳ trên mặt đất, vững vàng đi xuống. An tĩnh, lúc này, chân núi Thánh linh xuất hiện an tĩnh trước nay chưa từng có! Tiểu cô nương này chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi, dung mạo đã như tiên nữ, thanh lệ phi phàm. Làn da vô cùng mịn màng, lông mày như xuân sơn, mắt như thu thủy, tỏa ra hào quang mà lại thanh khiết lạnh lùng mê hoặc lòng người. Cả người nàng đứng ở nơi đó dường như tiên nữ cung Quảng Hằng, khí chất lạnh lùng mà sáng ngời đạm mạc lạnh lùng, xinh đẹp rất khác phong tình, khiến người ta không nhịn được trầm mê. Người khiến người khác rung động như vậy dĩ nhiên là Tề Thiên Tung.

“Là nàng?!” Ánh mắt Bắc Thần Diêm nóng bỏng nhìn chằm chằm Tề Thiên Tung nói. Diệp Tuấn hơi có vẻ si mê hỏi: “Bắc Thần huynh biết nàng ấy?” “Diệp Tuấn huynh nhất định cũng nghe qua đại danh của nàng rồi, nàng ấy chính là tiểu thư nhỏ nhất được sủng ái nhất Tề gia, dưỡng nữ Tề gia, Tề Thiên Tung!” u Dương Thiên Nhai vừa nói vừa chăm chú nhìn chằm chằm Thiên Tung, ánh mắt lộ ra vẻ mê say, như đang nhớ tới lần gặp mặt tình cờ ba năm trước.

Diệp Thần và u Dương Tuyết tự nhiên cũng nhận ra Thiên Tung, bất quá một người thì vẻ mặt vô cùng vui mừng, một người thì mặt lộ vẻ âm lãnh. Diệp Thần hoàn toàn hưng phấn nói với Diệp Tuấn: “Biểu ca, huynh không biết đâu! Thiên Tung muội ấy cũng là con gái nuôi của cha muội, cũng chính là muội muội của muội, lẽ dĩ nhiên, muội ấy cũng là biểu muội của huynh!” “Phải không!” Diệp Tuấn sửng sốt, ngay sau đó, trên khuôn mặt công tử tuấn nhã không nhịn được lộ ra vẻ vui mừng.

Mọi người nghe được đám người Bắc Thần Diêm nói chuyện, tự nhiên cũng biết thân phận của Tề Thiên Tung. Mọi người không nhịn được đều muốn hoan hô! Phải nói gần ba năm nay, trong Thánh Thiên thành ai có danh tiếng lớn nhất? Đương nhiên là Tứ tiểu thư của Tề gia! “Nàng chính là Tứ tiểu thư của Tề gia! Quả nhiên danh bất hư truyền!” “Ta thật sự hâm mộ nàng, có ba vị ca ca tốt như vậy, ta mà có thể chạm vào tay Thiên Sách công tử, ta chết cũng vui lòng!”

“Nàng ấy so với đệ nhất mỹ nữ Thánh môn kia xinh đẹp hơn mấy lần, hôm nay đến đây thật là đáng giá!!!” *** Tần Mộng Yên từ khi thấy Tề Thiên Tung, trong lòng đã phẫn hận không dứt, từ nhỏ đến lớn, nàng ở đâu cũng là tiêu điểm của mọi người, bây giờ không ngờ bị người khác đoạt đi danh tiếng có thể nói là không cam lòng tới cực điểm. Nhưng nghĩ đến màn kiểm tra năng lực, nàng lập tức không nhịn được lộ ra một nụ cười lạnh, giành danh tiếng của ta ư, ta tuyệt đối sẽ khiến ngươi hối hận cả đời!

Tề Thiên Tung kể từ khi ra ngoài cũng đem vẻ mặt của mọi người cất vào đáy mắt. Ánh mắt oán độc của Tần Mộng Yên dĩ nhiên không tránh được chú ý của nàng. Tề Thiên Tung trong lòng thầm nói: hừ, thật là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi cứ muốn xông tới! Nàng cho tới bây giờ đều không phải là hiền lành, dám lộ ra loại ánh mắt như vậy đối với nàng đã là xúc phạm nàng, chạm đến ranh giới cuối cùng rồi! Khiến nàng càng giận là người đứng bên cạnh Tần Mộng Yên, kẻ năm đó đánh nàng rơi xuống vách đá Tần Chính! Xem ra hôm nay thật là một ngày tốt, không thu chút lãi, thật đúng là phải xin lỗi chính mình! Khóe miệng Tề Thiên Tung nhếch lên vẻ khinh thường. “Các vị, cuộc kiểm tra năng lực chính thức bắt đầu! Mời mọi người xếp hàng!”.