Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thỏ yêu không đáng tin - Chương 1

Chương 01: Long long long !.

Ở Tứ Hải Bát Hoang này yêu quái tu luyện mấy ngàn năm cũng chỉ có hai đường con đường để đi. Hoặc là làm thần, hoặc làm thần thú. Hay là có thể đổi lại cách nói khác, một là được cưỡi, hai là bị cưỡi. * Tứ Hải Bát Hoang: ý chỉ bốn biển và tám vùng lục địa Với tư cách là thần thú nhất tộc bị cưỡi vạn năm không thể tranh luận, lý tưởng của thỏ yêu Bạch Tiểu Bạch không thể nói là không bi tráng được a - vì nàng muốn cưỡi long thần.

''Nếu như hắn không muốn.., ta cũng sẽ không miễn cưỡng hắn, vì dù sao thì ta chạy cũng rất nhanh.'' Bạch Tiểu Bạch rất quan tâm mà suy nghĩ, lòng bàn tay đổ mồ hôi nắm chặt dây trói rồng, bước chân cứng ngắc đi về phía Bàn Long Cốc. Bàn Long Cốc là nơi tụ tập long thần lợi hại nhất ở Tứ Hải Bát Hoang này, Bạch Tiểu Bạch nghĩ thầm, cũng không cần phải bắt con rồng thần nào lợi hại nhất, chỉ cần đủ dùng là được rồi. Nàng hoàn toàn không để ý đến điều kiện của bản thân mình – chỉ là một con thỏ trắng nhỏ bé với đạo hạnh mới bảy trăm năm. Mà rồng trong Bàn Long Cốc, cho dù con non nớt nhất cũng có thể làm tổ tông của tổ tông nàng, con yếu nhất cũng chỉ cần một cái vẫy đuôi là có thể đập nàng bay thẳng đến vùng hoang dã phương Bắc rồi.

Bạch Tiểu Bạch bỏ sức chín trâu hai hổ mới bôn ba đến được Bàn Long Cốc, nhưng trong cốc lại trống rỗng, Xiu… Xiu... vài tia sáng kỳ lạ từ trong cốc bay ra, không biết bay về hướng nào. Bạch Tiểu Bạch sợ run một hồi lâu, nuốt nuốt nước miếng, nắm thật chặt dây trói rồng trong tay - xem ra, lão long đều đi ra ngoài hết rồi, trong ổ có lẽ chỉ còn có tiểu long a. Bạch Tiểu Bạch là một bé thỏ trắng rất có suy nghĩ. Nàng tin tưởng, giáo dục thần thú là phải bắt đầu dạy dỗ từ bé, cho nên nàng quyết định bắt một con rồng con, tốt nhất là trứng rồng - về phần làm sao để ấp ra, thì nàng lựa chọn không để ý đến. Trong lòng Bạch Tiểu Bạch đã soạn ra một bộ kế hoạch dưỡng thành bé rồng cưng, đương nhiên điều kiện đầu tiên là phải bắt được bé rồng cưng đã. Bạch Tiểu Bạch nghênh ngang đi vào Bàn Long Cốc. Bàn Long Cốc được xưng là nơi nguy hiểm của Bát Hoang, hang ổ sào huyệt của Thần Long vạn yêu chi vương , chưa từng có người dám tới bới móc, cho nên dĩ nhiên sẽ không có cái gì gọi là phòng vệ nghiêm ngặt rồi.

Tay Bạch Tiểu Bạch nắm chặt dây trói rồng, một đôi mắt xoay tròn nhìn bốn phía, nhìn lên thì giống như nàng rất khôn khéo nhưng kỳ thật đó hoàn toàn là ảo giác của ngươi thôi... ''Ôi!'' Bạch Tiểu Bạch bị trượt chân, hoa hoa lệ lệ mà bổ nhào về phía trước, nước mắt lưng tròng ngẩng đầu, im lặng nhìn trời. Bằng thời gian của tốc độ ánh sáng, nàng đã phát hiện!

Một con rồng đang nằm ngáy ngủ dưới gốc đại thụ! Cũng xiu..uu… một tiếng! Thế là Bạch Tiểu Bạch liền phát huy ưu thế của thỏ, chạy nhanh như gió đến trốn ở phía sau một thân cây khác quan sát. Nhìn qua thì con rồng này không lớn, có chút béo tròn, vảy rồng màu trắng bạc, còn có thêm một tầng ánh sáng nhàn nhạt – nhìn nó như thế có lẽ cũng chỉ tầm ba trăm năm tuổi thôi... Bạch Tiểu Bạch nhớ lại bộ dạng của nàng lúc ba trăm năm tuổi cũng không khác nhau lắm, chỉ là cái bộ dạng này thôi. Không kịp nghĩ nhiều, Bạch Tiểu Bạch khẽ cắn môi, ném dây trói thần ra, trong miệng niệm chú ngữ, trên không trung dây trói thần phát ra ánh sáng đỏ chói mắt, chuẩn xác không lầm, chụp vào trên mông của tiểu long.

Hô hấp của tiểu long đang ngủ dừng một chút, mí mắt cũng không nâng lên, rồi lại tiếp tục nằm ngáy o..o.. Trong lòng Bạch Tiểu Bạch thả lỏng một chút, rón ra rón rén chạy đến, lôi kéo dây trói thần vòng vèo toàn bộ bao trọn lấy tiểu long ở bên trong, ánh sáng đỏ loé lên, bao phủ cả người Tiểu Bạch Long. Bạch Tiểu Bạch cau mày, đâm rách một ngón tay, nặn ra một giọt máu, ấn lên mi tâm của Tiểu Bạch Long , huyết quang nhanh chóng thấm vào, ánh sáng màu đỏ biến mất. Cứ như vậy, Bạch Tiểu Bạch đã bắt được một con rồng làm thần thú...

Bạch Tiểu Bạch phát hiện Tiểu Bạch Long còn đang ngủ - hài tử nha, cần phải ngủ nhiều thì cơ thể mới cao lớn và cường tráng được. Bạch Tiểu Bạch rất thông hiểu gật đầu, khoa tay múa chân một lát, nàng cảm thấy nếu mình cõng nó thì sẽ đánh động nó, thế là lôi lôi kéo kéo, chuyển nó để vào trong một cái sọt bằng trúc, sau đó mới vác ra sau lưng, một bước lại một bước đi ra khỏi Bàn Long Cốc. Tiểu Bạch Long phía sau lưng nàng nâng mí mắt lên, nhìn thấy búi tóc mềm mại đen nhánh trước mắt, còn có thêm một đôi tai thỏ giấu ở bên trong búi tóc chưa hoàn toàn biến mất. Thỏ yêu nhất tộc đây là đang có ý định tạo phản hay là có ý muốn chết đây, lá gan quá lớn mà, ngay cả hắn cũng dám bắt.

Được rồi, dù sao cũng có người cõng trên lưng, hắn sẽ ngủ tiếp một lát nữa thôi. Đại ca bọn họ đi tham dự tiệc đầy tháng ở Đông Hải, có lẽ sẽ không trở về nhanh như vậy đâu. Sau khi trời đã tối đen, Bạch Tiểu Bạch mới dừng chân trong một thôn trang dưới chân núi. Chọc chọc Tiểu Bạch Long vẫn đang ngủ, trong lòng Bạch Tiểu Bạch đắc ý - nàng đã bắt được rồng này! Kỳ thật cũng đâu có gì khó khăn đâu! Nhưng mà vì sao hắn không phản kháng, thậm chí cũng chưa từng tỉnh lại? Sẽ không chết chứ?

Trong lòng Bạch Tiểu Bạch hoảng hốt, lại chọc chọc cái bụng ấm ấm lành lạnh của hắn, một cánh tay khác run run để vào dưới mũi của hắn - hô, may mắn, còn có hơi thở... ''Ngươi, ngươi tỉnh , tỉnh lại ah...'' Bạch Tiểu Bạch mạnh miệng nói ''Ngươi ngủ rất lâu rồi, tỉnh dậy đi, nói chuyện với ta được không?'' ''Long Long, ngươi mở mở mắt nói chuyện nha...'' trong giọng nói của Bạch Tiểu Bạch lẫn thêm ba phần khẩn cầu.

''Ngươi nói chuyện, ta cho ngươi ăn đồ ăn a!'' Đây là cám dỗ. ''Nếu ngươi không tỉnh lại, ta sẽ ném ngươi ra bên ngoài, rồi để cho dã thú ăn hết thịt của ngươi!'' Đây là cưỡng bức. Có con dã thú nào dám ăn hắn?

Khoé miệng Tiểu Bạch Long giương lên, đổi lại tư thế tiếp tục ngủ. Ô ô ô! Có phản ứng rồi! Bạch Tiểu Bạch vui mừng nhảy dựng lên, ''Ta sẽ chuẩn bị cơm tối cho ngươi!'' nói xong liền chạy đi. Qua một hồi lâu, Tiểu Bạch Long nghe được tiếng kêu '' ùm... ụm bò..ò..'' - hô hấp dừng lại một hồi.

Không thể nào... Nâng mi mắt lên liếc một cái. Lúc này, hắn liền sợ ngây người... Bạch Tiểu Bạch kéo một con trâu lớn tiến đến, ngây ngô nói: '' Long Long! Ngươi tỉnh rồi! Tới bú sữa mẹ này!''

Tiểu Bạch Long cứ ngơ ngác nhìn nàng như vậy. Thứ nhất, cho tới bây giờ hắn chưa từng uống qua sữa. Thứ hai, cho dù uống cũng là uống sữa rồng.

Thứ ba, con trâu nàng kéo vào là con trâu đực... Tiểu Bạch Long đại khái cảm thấy giải thích những chuyện này với nàng thật sự là lãng phí sức lực, lãng phí nước miếng, vì vậy, hắn xoay đầu một cái, mặt quay vào vách tường, không để ý tới nàng. Trái tim thủy tinh của Bạch Tiểu Bạch bị tổn thương thật lớn, khuyên bảo Tiểu Bạch Long bú sữa mẹ không có kết quả, nàng đau khổ thở dài hà hà mà phóng sinh con trâu đi, nhìn thấy con trâu đực kia tung chân chạy vội đi, Bạch Tiểu Bạch càng cảm thấy thê lương a.

Trở lại trong phòng, Tiểu Bạch Long nằm ở trên giường ngáy o o. Bạch Tiểu Bạch nhìn thấy giường ngủ đã bị chiếm, sờ sờ yêu giới tệ (*) không còn nhiều, nghĩ thầm, hắn là đứa bé, vẫn nên nhường giường cho hắn a. Vì vậy, trải chăn đệm xuống đất, nằm xuống dưới chân giường mà ngủ. (*) Yêu giới tệ: Tiền ở yêu giới

.