Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thời niên thiếu tươi đẹp ấy - Chương 29

Chương 29.

Trần Niệm về đến nhà liền tắm rửa gội đầu, thay bộ váy sạch. Cô lấy từ điển Oxford ra, lật sách, hoa khuyên tai ép khô rơi xuống bàn. Đó là một lớp thật mỏng trong suốt màu trắng nhạt, trên đó có đường vân mảnh. Cô quét một lớp keo thật mỏng lên tấm bookmark bằng gỗ mới mua, nhẹ nhàng dán hai đóa hoa lên, bỏ vào túi niêm phong lại. Cô quay về trường học, mua một cốc uống trà tốt nhất trong tiệm đắt đỏ, đến bưu điện gửi cho Trịnh Dịch. Cô đến cửa tiệm. Mười một giờ năm mươi, chuông tan học vang lên, học sinh lớp mười, mười một túa ra sân trường. Song mấy ngày qua cô đã thoát khỏi quãng đời học sinh của họ. Cô nhìn về phía đối diện, bước xuống bậc thang, đi về phía tòa nhà, thong thả ung dung, là tốc độ bình thường của cô.

Lúc đi đến ngã rẽ bức tường, cô quay đầu lại theo thói quen. Cây xanh muôn hoa đua nở, mấy thiếu niên mặc đồng phục cười nói vui vẻ, tuổi xuân phơi phới. Đèn xanh đi, đèn đỏ dừng. Cô băng qua phố, đi đến vùng đồng hoang đầy cỏ dại. Chờ chốc lát cô lại đi tiếp, bước vào khu nhà máy trống trải yên tĩnh, đi đến trước cánh cửa cuốn sứt sẹo. Cây dâu tằm tươi tốt, chiếc xích đu treo ở đó. Kể từ nay, bóng cây gọn gàng chỉ còn trong ký ức. Bao nhiêu lần từng ngắm mặt trời lặn, mặt trăng lên, một thân cây, một căn phòng tại căn nhà thuở thiếu niên, mà về sau có lẽ sẽ phải cách biệt hai phương trời.

Cô thong thả bước lên cầu thang, cầm chìa khóa mở cửa cuốn. Một mình cô đẩy cửa lên, tiếng rầm rầm dấy bụi mịt mù. Cô xua đi, lại nhẹ nhàng đóng cửa lại. Đã nhiều ngày không có ai ở, căn phòng đã nặng mùi ẩm mốc hơn. Nhưng cô rất thích. Cô nằm trên bàn một lúc lâu, vuốt ve cây đàn ghita của cậu, nhớ đến ánh mắt cậu khi cô bị ném vào phòng thẩm vấn. Cô lấy một con dao găm ra, chậm chạp khắc một hàng chữ trên chiếc bàn học họ từng ngồi đối diện nhau vô số lần:

“Anh Tiểu Bắc, chờ em trưởng thành quay lại bảo vệ anh.” Cô thổi nhẹ, vụn gỗ bay tán loạn. Cô kéo cửa sổ leo ra, đi vòng theo lối cầu thang thoát hiểm lên mái nhà, trông ra thành phố và đường ray xa xa. Bầu trời xanh trong vắt, cô ngồi bó gối trên mái nhà hóng gió. Chờ tiếng chuông vang lên, xe lửa xình xịch chạy qua, bánh mì nướng vàng ươm thơm sực nức.

Cô leo xuống mái nhà, đứng trên vách tường cao cao, chân run run, hít một hơi thật sâu rồi nhảy xuống. Đau đớn lan tỏa từ lòng bàn chân đến toàn thân, xông thẳng lên đỉnh đầu. Cô loạng choạng vài cái mới đứng vững, chậm rãi đi đến tiệm bánh mì, ua hai ổ bánh mì nhân dừa nướng. Cô ngồi một mình ở cửa, từ từ ăn hết. Cuối cùng cô đứng dưới ánh mặt trời, ngẩng đầu nhìn cánh cửa sổ ngôi nhà niên thiếu, nhìn lâu thật lâu. Cuối cùng cô cúi thấp đầu, từ từ bước đi, vừa đi vừa giơ mu bàn tay ra sức dụi mắt, nhưng cô không khóc, cũng không có gì đáng khóc…

Trên tòa thẩm vấn, Trịnh Dịch đã vô cùng kinh hãi. Chỉ mới mấy giờ không gặp, Trần Niệm đã cắt tóc ngắn ngang tai. Anh gần như lập tức nhìn về phía Bắc Dã ở phía bên kia tòa. Bởi vì bị giam giữ, tóc của cậu đã bị cắt sát. Tuy nhiên kỳ lạ chính là kể từ lúc hai người cùng xuất hiện trên tòa, họ không hề trao đổi ánh mắt, giống như người xa lạ. Trần Niệm ngồi chính giữa tòa bị thẩm vấn. “Lần đầu tiên hai người gặp mặt là khi nào?”

Đầu ngõ, 110, họ còn chưa kịp thấy rõ mặt đối phương đã bị buộc hôn nhau. Khi đó cô vừa căm ghét, vừa nhục nhã. Khi đó, nào ai biết vận mệnh đã ràng buộc họ với nhau cả đời. Nào ai biết chỉ vì giữa đường gặp bọn lưu manh, cô không xem thường, không hờ hững, cầm điện thoại gọi báo cảnh sát, về sau người thiếu niên kia lại sẵn sàng hi sinh tính mạng, hi sinh tự do, yêu thương và bảo vệ cô cả đời. “Trên đường về nhà, tôi nhìn thấy phía trước có một đám người…” Trần Niệm nói khẽ, tốc độ hết sức chậm chạp nhưng không hề lắp bắp, giống như từng chữ đều suy nghĩ cặn kẽ, đến từ tận đáy lòng. Tiếng nói cô dịu dàng, êm ái đến bất ngờ. Cô chứng minh hôm đó Bắc Dã không muốn cưỡng hiếp cô, cậu không phải tên áo mưa, chứng minh rằng đêm đó Bắc Dã đã say.

Lúc này Trịnh Dịch phát hiện sợi dây đỏ thường đeo trên cổ tay cô không thấy đâu nữa. Trái lại sợi dây đỏ trên cổ lại đeo một chiếc chìa khóa, treo ở vị trí ngực. Hôm nay Trần Niệm trang điểm rất đẹp, mái tóc ngắn vừa mới cắt được vén ra sau tai bằng chiếc cài màu xanh nhạt tinh tế, lộ ra vành tai trắng nõn và gương mặt như vầng trăng khuyết sáng vằng vặc. Vầng trăng hướng về phía Bắc Dã. Ra tòa cô lại mặc bộ vá đồng phục học sinh đã giặt trắng tinh, trên vị trí ngực trái có một chiếc túi nhỏ, cài hai đóa hoa khuyên tai mới hái, hình loa kèn màu tím đỏ nở tươi đẹp. Mà trên tai cô, vị trí nên vốn xỏ lỗ tai cũng vẽ hai đóa hoa nhỏ.

Cô… Cô không giống một nhân chứng hoặc người bị hại. Cô giống như một cô gái đến hẹn hò cùng người yêu. Dáng vẻ xinh đẹp, khép nép dịu dàng. Trịnh Dịch lại lần nữa ý thức được rằng giữa cậu và cô có một hình thức bên nhau mà người ngoài không tài nào hiểu thấu.

Bắc Dã không hề nhìn cô, cô cũng không nhìn cậu. Họ như hai đường thẳng song song, tự mình buồn vui không liên quan đến đối phương. Luật sư của Bắc Dã cố gắng biện hộ, Bắc Dã thì bình tĩnh trấn định. Trước đủ loại nhân vật làm chứng, tố giác, sự thật phạm tội, đối mặt với các mục tố cáo và hàng loạt bằng chứng, thiếu niên Bắc Dã thản nhiên gật đầu thừa nhận, lần lượt trả lời: “Vâng.”, “Là tôi.”

Trần Niệm về chỗ ngồi, mắt nhìn phía trước giống như nhìn một sa mạc trong suốt. Cuối cùng phiên tòa thẩm vấn thuận lợi kết thúc. Thẩm phán tuyên bố: “Toàn thể đứng dậy.”

Tiếng mọi người lục đục đứng dậy. Bắc Dã đứng, Trần Niệm đứng, tất cả mọi người đều đứng. Hội trường im phăng phắc: “…Sát hại Lại Thanh, chứng cứ vô cùng xác thực, thú nhận thẳng thắn… Thái độ nhận tội tốt, chủ động khai báo… Cung cấp đầu mối cho cảnh sát phá vụ án tên áo mưa, tích cực nhận lỗi… Vị thành niên… Tuyên án phạt tù thời hạn bảy năm.” Búa gõ xuống. Bãi tòa. Tiếng người bắt đầu huyên náo. Cảnh sát muốn giải cậu thiếu niên đi.

Bóng người giao nhau, Trần Niệm bỗng nhìn về phía Bắc Dã. Cũng trong khoảnh khắc đó Bắc Dã cũng nhìn về phía Trần Niệm Chỉ có trời mới biết, anh (em) yêu em (anh) biết bao. Đúng vậy, không thể che giấu, miệng lặng thinh nhưng ánh mắt đã nói ra tất cả.

Giây phút ánh mắt giao nhau, ánh nhìn thiết tha, là từ biệt lại không giống từ biệt. Ánh mắt hai đứa trẻ quấn quýt không rời, dù nắm tay, ôm ấp, thậm chí là hôn cũng không thể thân mật sánh bằng ánh mắt này, nó gần như là kiên trì thảm thiết. Họ nhận ra nhau trong bóng người rối loạn, thông qua nước mắt nhạt nhòa, ánh mắt kia vô vàn quyến luyến, đau đớn cùng cực, nhưng lại tràn đầy cảm kích. Cô nắm chặt chiếc chìa khóa trên ngực, cậu bị cảnh sát lôi đi chậm rãi lui về phía sau. Đôi môi chậm rãi mấp máy, im lặng nói ra một chữ: Niệm.

Bắc Vọng Kim Tâm, Trần Niên Bất Di. (Trông về trái tim này, muôn đời không thay đổi.)* (*) Mình để Hán Việt để các bạn thấy rõ được tên hai bạn nhân vật chính được lồng vào trong câu thơ. Là ai từng đứng dưới ánh nắng hè rực rỡ cầm nhánh cây viết lên một cái tên, nói với cậu thiếu niên: Trái tim này.

Là ai từng dụ dỗ cô bằng ánh mắt, muốn cô đọc một cái tên, dùng đầu lưỡi chuyển đến một viên kẹo chua ngọt. Là ai từng kéo cô chạy như bay trong khu xưởng bỏ hoang, nhìn hàng vạn ánh đèn sáng lên như phép màu. Là ai từng chạy trốn trên bậc thang sân khấu lộ thiên trong cơn mưa, bàn tay tuổi trẻ nắm chặt trong không trung.

Như thế, là ai tỉnh lại từ hồi ức, phát hiện mình đang ngồi trong đoàn tàu hỏa chậm chạp. Là ai ngồi trong toa xe nồng nặc mùi mì tôm và tiếng huyên náo, trông ra vô số vùng đất hoang và mặt trời như lòng đỏ trứng ngoài cửa sổ. Lại nhớ đến quan hệ cộng sinh chỉ hai lo vật cùng sinh sống để mang lại lợi ích cho đôi bên, thiếu một trong hai, cuộc sống của chúng sẽ chịu ảnh hưởng rất lớn, thậm chí tử vong. Tháng sáu cỏ dại mọc um tùm. Trần Niệm nhìn mái nhà của Bắc Dã cấp tốc mất hút ngoài cửa sổ tàu hỏa, hai hàng nước mắt rơi lả chả.

Ngày hôm đó, họ ngồi trên mái nhà cao cao, cô hỏi: — Bắc Dã, anh muốn điều gì nhất? — Anh thích một người, anh muốn cho cô ấy một kết cục tốt đẹp.

Chỉ thế mà thôi. PHIÊN NGOẠI: HAI LÁ THƯ

Trần Niệm: Thấy thư nhớ báo bình an. Đây là lá thư thứ chín anh viết cho em, anh đang nghĩ không biết phải viết đến lá thứ bao nhiêu em mới hồi âm. Nói đùa thôi, thật ra không sao đâu, anh biết em sẽ đọc.

Kể từ ngày từ biệt hôm ấy, không biết gần đây tình hình em sao rồi. Anh nhờ Tiểu Mễ hỏi thăm, con bé nói em sống rất yên ổn. Anh tin lời “yên ổn” mà Tiểu Mễ nói. Bởi vì Trần Niệm, em khác mọi cô gái anh từng gặp. Thời gian trôi đi nhanh quá, chỉ mới chớp mắt đã hết một năm. Anh định mỗi tháng gửi em một lá thư, nhưng không thể bởi vì anh thật sự bận quá.

Mọi chuyện ở Hi Thành đều ổn cả. Bắc Dã cũng sống rất bình yên, vẫn như anh nói trước đó, ngày nào cậu ấy cũng làm công, học hành. Tháng trước họ lắp ráp thiết bị cho xưởng lắp ráp, thá ng này mài linh kiện cho xưởng máy.

Cậu ấy rất thông minh, hễ chạm tay vào là biết việc. Hôm qua cậu ấy lại lập công. Linh kiện cậu ấy mài giúp xưởng máy có mức sai số thấp kỷ lục, chỉ còn 0,1 micromet. Anh không hiểu mấy thuật ngữ chuyên nghiệp như tỉ lệ hao mòn trong cơ khí, nhưng nghe đồng nghiệp quản lý họ nói, như vậy tương đương tiết kiệm cho xưởng máy của họ trên một triệu. Anh đồng nghiệp đó còn nói, Bắc Dã rất hiểu chuyện, thái độ khác hẳn những người khác. Có kẻ buông bỏ sống không lý tưởng, thế nhưng cậu ấy lại rất cố gắng và nghiêm túc, muốn học hỏi, cũng muốn ra tù trước thời hạn. Cậu ấy đã trưởng thành rồi, nghe nói có lần bạn cùng phòng giam của cậu ấy lén mở thư em gửi cậu ấy. Cậu ấy vào tù lâu như vậy, đấy là lần duy nhất kích động, suýt nữa đánh nhau nhưng cuối cùng không làm vậy.

Cậu ấy kiềm chế được. Cậu ấy vẫn luôn có biểu hiện rất tốt, nhưng ít nói quá, cô giáo dạy văn hóa cho họ xấp xỉ tuổi cậu ấy, rất dịu dàng hiền hòa nhưng không tài nào cạy nổi miệng Bắc Dã. Cô ấy nói với anh, Bắc Dã học văn hóa cũng rất chăm chỉ, nhưng không tôn trọng thầy cô, trông thấy cũng không chào hỏi. Anh nói đùa, mắt nó mọc trên đầu, không nhìn thấy cô đâu.

Tuần trước anh đi thăm cậu ấy, hình như cậu ấy lại cao lên rồi. Trần Niệm, em có cao lên không? Nhưng người vẫn gầy như vậy, chắc hẳn em cũng thế. Đúng rồi, có một vài việc phát triển đến hiện tại cũng có chút thành quả, muốn nói cho em biết. Bắt đầu từ năm trước, anh xin tổ chức hoạt động phòng chống bạo lực học đường, được các sếp rất coi trọng. Đến giờ đã có kết quả tốt.

Xem ra, trên đời này không có vấn đề khó khăn không giải quyết được, chỉ có những việc không được chú trọng và dốc hết sức lực. Vì vậy anh thường nghĩ, nếu ban đầu vào lúc Tăng Hảo và Ngụy Lai gây ầm ĩ tới Cục, có ai đó, ví dụ như anh, chú tâm và dốc hết sức lực, có phải sẽ không xảy ra những chuyện sau này. Trần Niệm, trước sau anh vẫn nợ em

Đến bây giờ, anh vẫn muốn nói một tiếng xin lỗi em. Bởi vì dễ dàng hứa hẹn, bởi vì phụ lòng tin của em, bởi vì không bảo vệ tốt cho em; đến mức em mang thái độ nghi ngờ với tập thể nơi anh cư ngụ, đến độ em lạc lối trong lúc đơn côi nhất. Nhưng anh biết, em sẽ lại hờ hững nói, không phải là việc của mình anh.

Em luôn bình thản như vậy, em luôn nhìn thấu hết thảy mọi chuyện. Nhưng Trần Niệm, anh thường nghĩ, anh rất muốn biết hiện giờ em còn tin tưởng hay không? Tin tưởng chân, thiện, mỹ; tin tưởng vào việc “tin tưởng” bản thân. Nếu vẫn vậy, anh cảm kích vô cùng.

Trịnh Dịch Ngày 29 tháng 10 năm 2016. …

Cảnh sát Trịnh: Xin chào.

Thoắt cái đã bốn năm đã trôi qua. Cầm bút lên, cảm thấy không biết nên nói gì. Chuyện học hành vẫn thuận lợi, em đang học lên thạc sĩ.

Em viết lá thư này vì cảnh sát Tiểu Diêu nói, trong thời gian tha bổng, Bắc Dã rời Hi Thành tới vùng khác, em phải viết bản tường trình để chứng minh tình trạng của em và anh ấy là bình thường, và tích cực hướng về phía trước. Em không biết thư từ có được xem như bản tường trình không. Hồi cuối tháng Tám đi đón Bắc Dã, em không thấy anh. Cảnh sát Tiểu Diêu nói anh đến Bắc Kinh họp hành rồi. Nói đến việc đi đón anh ấy, có nhỏ. Lúc anh ấy đi ra, hai tay trống trơn, ngoài một bộ quần áo thì không có gì cả. Khi đó em rất lo lắng, sợ quần áo em mua không vừa người, không ngờ anh ấy mặc vừa khít. Em nghe nói, người ra tù phải đốt quần áo cũ, như thế có thể xóa bỏ vận xui; nhưng anh ấy nói khỏi cần.

Anh ấy bảo, không bao giờ đốt quần áo nữa. Còn nói, đốt quần áo cũng không đốt được những chuyện con người đã làm, những nơi đã đi qua. Em nói được.

Ngày hôm ấy vẫn như ở ngay trước mắt, kết quả hai tháng đã trôi qua rồi. Cảnh sát Tiểu Diêu lại gọi điện thúc giục bản tường trình. Em nghĩ, bản tường trình cũng để cho anh xem, phải “bình thường”, phải “tích cực hướng về phía trước”, bèn viết cho anh lá thư. Mấy năm nay anh vẫn viết thư cho em, thật ra em rất biết ơn, bởi vì anh luôn nhắc tới chuyện Bắc Dã. Em lo anh ấy không được ai quan tâm. Nhận được thư của anh, em biết anh đến thăm anh ấy thường xuyên, ấy vậy mới an tâm. Em không hồi âm vì em không muốn nói chuyện với anh. Em biết anh đang giúp hội La Đình nên thầm cảm thấy bất bình, tại sao không ngăn cản Ngụy Lai từ sớm, tại sao còn phải giúp lũ La Đình?

Chúng nó lần lượt được cho cơ hội, nhưng những gì em và Bắc Dã gặp phải lại là đau khổ. Đêm bốn năm trước ấy, em căm hận thành phố đó, căm hận từng người tại thành phố nơi em sinh ra, kể cả anh, kể cả người mẹ ở thành phố xa tít tắp kia, kể cả em – đứa con gái muốn trưởng thành lại luôn nhỏ yếu, kể cả những đối thủ cùng trang lứa không biết dựa vào sự chở che và quyền thế ai mang tới mà còn đáng sợ hơn cả người trưởng thành. Nhưng cảm xúc đêm đó đã dần nhạt phai, giờ đây không thể diễn tả chính xác được. Bởi vì thời gian đã mài mòn nó, mỗi khi em quay đầu nhìn lại, em cho rằng mình sẽ thấy buồn thương, nhưng những gì quãng thời gian đó để lại cho em là cây dâu, đèn đường, xích đu, hoa khuyên tai, ô mai, kẹo dẻ hình gấu, và cả hương bánh mì nướng giữa buổi trời chiều.

Có lẽ bởi vì đêm đó em ngủ trên giường của anh Bắc Dã, anh ấy ôm em, sớt chia một nửa đau thương. Em cảm thấy, anh ấy đã đỡ đần hơn nửa. Nhưng, không ai trong các anh hiểu được những trải nghiệm ấy. Chỉ có anh ấy và em hiểu. Em đã quên lũ La Đình từ lâu lắm rồi, nhưng cũng không thể nói là tha thứ.

Học luật nhiều năm như vậy, đã chứng kiến điều tốt, cũng nhìn thấy điều xấu. Trên lớp có nhắc đến tội phạm thanh thiếu niên, thầy dạy luật luôn nói, xử phạt kiểu trút giận sẽ phạt nặng hơn tội, phá hỏng nền móng của luật pháp. Đặc biệt là thanh thiếu niên, mất đi tất cả vào thời điểm cần học hỏi tìm tòi và đắp nặn nhân sinh quan nhất, ra xã hội càng dễ dàng bước lên con đường lệch lạc, làm bẩn xã hội. Hơn nữa, luật pháp là nhân tính, khi nó trừng phạt tội phạm, đồng thời cũng để lại hy vọng lớn nhất cho xã hội.

Thật ra em không đồng ý khi thầy giáo đứng ở góc độ người bị hại tô điểm cho pháp luật. Bởi vì chỉ có một bộ phận người có hy vọng. Nhưng mẫu thuẫn chính là, mỗi khi em nhớ tới Bắc Dã, em lại hy vọng pháp luật bao dung với anh ấy hơn chút.

Anh nói xem, con người có phải dối trá lắm không. Không lâu sau đó, em nhận được thư xin lỗi của La Đình. Tâm trạng lúc đó rất bình thản. Em không suy nghĩ gì cả. Em cảm thấy cô ta đã trở về trạng thái ấy, là kết quả tốt. Về phần tha thứ hay không, em không nghĩ tới vấn đề này.

Đến giây phút này đây, em vẫn cảm thấy không công bằng với những thương tổn của người bị hại. Nhưng đồng thời em cũng phải thừa nhận, nếu ngay cả pháp luật cũng bị chỉ trích, sụp đổ hoàn toàn, thế giới này sẽ trở nên điên cuồng và khủng khiếp. Em không muốn như vậy.

Em nghĩ, em của hiện tại chỉ tìm một điểm thăng bằng giữa hai Hồi bé em cho rằng không phải đen tức là trắng, không có vùng trung gian; cũng cho rằng một chấm đen sẽ đen hết, một chấm trắng sẽ trắng phau. Nhưng khi lớn lên tiếp xúc với rất nhiều người và vô số việc, em phát hiện con người là loài động vật phức tạp nhất trong giới tự nhiên, nhân cách của anh ta có thể mang nhiều mặt; dối trá và chân thật, ác độc và thiện lương, xấu xí và tốt đẹp, có lẽ đều tồn tại trong tim anh ta.

Không, phải nói là chắc chắn đều tồn tại trong một trái tim. Trên đời không có một trái tim con người nào chỉ mang chân, thiện, mỹ; chỉ có chính diện mà không có mặt trái đối lập với nó. Chưa từng có người như vậy.

Trái tim con người đấu tranh chẳng qua chỉ vì tìm kiếm điểm cân bằng kia thôi. Như thể nhiều năm trước, em nhắc tới bộ phim kia, em mang dao, em nảy sinh ý niệm muốn giết Ngụy Lai, đây là một ác niệm. Như thể nhiều năm trước, Bắc Dã muốn hoàn thành kế hoạch, nảy sinh ý niệm muốn giết Lại Tử, đây cũng là ác niệm. Nhưng khi gặp Lại Tử lại không đành lòng ra tay, về sau lại đập vỡ đầu cậu ta trong men rượu và cơn phẫn nộ.

Chúng ta đều đang tìm kiếm, đôi khi lạc lối, đôi khi sẽ trở về. Bắc Dã nói mấy năm qua là tốt cho anh. Phán quyết ấy đã kéo anh về từ cuộc đời hỗn độn và lệch lạc. Em không biết có phải anh ấy đang an ủi em không, nhưng quả thật anh ấy đã trở nên chín chắn rồi.

Điều không thay đổi chính là, dù là năm năm trước hay năm năm sau, anh ấy vẫn là người bền bỉ và dịu dàng nhất mà em đã từng gặp, hệt như ngọn đèn đường soi tỏ buổi hoàng hôn. Đã từng, mỗi khi nghĩ đến việc anh ấy mất tự do, dò dẫm ở nơi tối tăm mù mịt, nhưng trong thư gửi em lại viết mọi điều tốt đẹp trong cuộc đời: Con chim nhỏ bay qua cửa sổ, nó mang bộ lông vũ màu xanh biếc; đóa hoa nhỏ nở giữa kẽ tườngánh hoa màu hồng… Em nghĩ thôi đã muốn rơi lệ. Anh nói xem, sao anh ấy có thể tốt đến vậy?

Hôm qua anh ấy đưa em đi xỏ lỗ tai, giữa đường anh ấy bỗng nhìn lên trời, nói với em: Đồ nói lắp, em nhìn đi. Đám mây kia có giống hình trái tim không? Em ngẩng đầu nhìn, giống thật.

Cơn gió thổi qua. A, chuyển thành đóa hoa rồi. Anh nói, nó giống đóa hoa em vẽ trên tai hôm ra tòa. Đúng vậy, giống thật đấy. Đã từng, trong tiềm thức em đã oán trách anh, nhưng về sau em phát hiện, căn nguyên ở chính bản thân mình.

Mọi quyết định của con người cuối cùng đều do bản thân, không liên quan tới người khác. Mấy năm nay em đã nghĩ vô số lần, nếu hôm ấy sau khi đâm Ngụy Lai bị thương, em gọi điện cho anh chứ không đi tìm Bắc Dã, liệu mọi chuyện có gì khác biệt. Có phải mùa hạ ấy, không phải kinh hoàng sợ hãi, ngày đêm sống trong lo sợ nữa.

Mà những năm về sau có phải cũng không cần sống cực khổ như vậy? Nhưng, không có “nếu”. Dù thời gian có đảo ngược, em cũng sẽ không gọi điện cho anh, em cũng sẽ đi tìm anh ấy không hề chùn bước, đây là bản năng rồi. Bởi vì, anh ấy là người duy nhất em tin tưởng trên đời, đây là phó thác bằng cả sinh mạng.

Bọn em chia sẻ niềm vui, chia sẻ khổ nạn. Bọn em chia sẻ ánh sáng, cũng chia sẻ bóng tối. Em nhớ hồi đó anh ấy vốn quen hỏi em: “Em có tin anh không?” Đương nhiên em tin.

Mỗi khi anh ấy hỏi, em càng tin thêm một chút. Anh ấy nói em không giết người, em liền tin em không làm vậy. Đây là sức mạnh giúp em có thể kiên định bước đi trên con đường pháp luật này. Chưa từng có một ai bảo vệ em như thế, bảo vệ nội tâm em không bị bóng đen xâm nhập, bảo vệ linh hồn em hoàn toàn tinh khiết. Nhưng không ai ngờ rằng, người bảo vệ em lại phải đích thân trải qua khổ nạn chứ?

Anh ấy từng nói, hy vọng có ngày em hiểu được ý nghĩa của việc nhìn lên bầu trời sao, bởi vì anh ấy mà em dần sáng tỏ. Trong một lá thư anh hỏi em còn tin tưởng hay không? Tin tưởng chân, thiện, mỹ; tin tưởng vào việc “tin tưởng” bản thân. Cảnh sát Trịnh, chỉ vì có Bắc Dã, em vẫn tin tưởng.

Trần Niệm Ngày 1 tháng 11 năm 2019. Đôi lời gửi đến fan của Thành Thời Gian và đặc biệt là các bạn độc giả của truyện Thời niên thiếu tươi đẹp ấy – Cửu Nguyệt Hi!

Phải nói lâu lắm rồi kể từ hồi kết thúc Kiêu Sủng và Dục Vọng Kẻ Chinh Phục, cả nhóm Thành Thời Gian đã không còn làm chung với nhau nữa. Mỗi người đều đeo đuổi một dự án của riêng mình, tuy tốc độ chậm nhưng chất lượng thì ngày càng được nâng cao và đảm bảo. Có lẽ chung tay thực hiện truyện này cũng do một mối duyên và động lực nào đó đã thúc đẩy cả nhóm bọn mình ngồi lại cùng nhau để thực hiện một dự án khá ngắn để chia sẻ với mọi người. Cảm ơn các bạn đã kề vai sát cánh với bọn mình suốt 30 ngày qua. Qua truyện này bọn mình cũng phát hiện Thành Thời Gian đã có thêm kha khá bạn đọc mới. Hoan nghênh các bạn đã đến với Thành Thời Gian và hi vọng sẽ luôn cùng đồng hành với bọn mình nhé. Lời cuối cùng mình xin gửi lời cảm ơn cũng như lời hẹn hò với “bạn nào đó” đã tiếp động lực cho bọn mình đẩy nhanh tốc độ và hoàn trong tích tắc, hẹn bạn lần sau chúng ta chơi tiếp nhe!!!!

-Thành Thời Gian-.