Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thời niên thiếu tươi đẹp ấy - Chương 8

Chương 8.

“Cá hề có thể vệ sinh cơ quan bị hoại tử và ký sinh trùng trên hải quỳ, mà trong lúc ma sát với xúc tu của hải quỳ, cá hề có thể loại bỏ ký sinh trùng hoặc nấm mốc trên cơ thể mình.” Ôn tập đến hai tháng cuối cùng, làm đề luôn có thể gặp được những câu hỏi tương tự, liếc nhìn qua bộ não đã biết phải chọn gì. Nhưng thầy cô nói, người ra đề chuộng xây dựng ý mới trên đề cũ, nên đừng chủ quan. Trần Niệm làm hết mấy bộ đề Lý Tưởng mang đến, so đáp án với Tiểu Mễ, thảo luận phân tích những chỗ sai sót; học tập chỉnh sửa xong xuôi, đúng lúc vang lên tiếng chuông tan học.

Vừa lòng thỏa ý. Trần Niệm vươn vai, hất cằm ra ngoài phòng học, ý bảo Tiểu Mễ cùng cô ra ngoài hít thở không khí. Hai người nhoài người trên lan can nhìn cây biếc trời xanh. Mùa mưa đã đến, đêm đêm mưa rơi như trút nước, ban ngày lại rực rỡ ánh dương.

Tiểu Mễ nói: “Trần Niệm, hình như sau khi trở về từ Cục Công an, cậu đã nhẹ nhõm hơn rồi.” Trần Niệm nói: “Đã làm chuyện… nên làó… được… kết quả thỏa đáng.” Tiểu Mễ thầm hiểu, nhoẻn môi cười.

Được nửa chừng, nụ cười thôi tươi rói, Trần Niệm trông sang, Tăng Hảo xuất hiện tại cổng trường, ba mẹ vỗ vai cô ấy, dặn dò gì đó. Trần Niệm nhìn một hồi, quay đầu liếc mắt về sân thể dục ở đằng xa, cây đa tươi tốt che lấp khán đài. Cô nhìn sang góc tường bao, ngoài trường có một đám thiếu niên mặc áo trắng đi ngang qua, thoáng hiện rồi biến mất, không có ai nhảy qua tường rào cao cao vào trường. Cô đã nghe kể về cậu thiếu niên kia. Nhiều năm trước, một gái điếm báo cảnh sát, nói rằng bị cưỡng bức. Đằng nam ngồi tù, đằng nữ tiếp tục kiếm sống, đứa trẻ bị vứt vào nhà tình thương nuôi nấng.

Sau đó đứa trẻ ra đời kia trưởng thành, nhưng không hề đáng sợ, không hề làm cho Trần Niệm sợ hãi. Lời của Tiểu Mễ khiến cô thôi suy nghĩ miên man: “Trần Niệm, có khi mình nghĩ, chỉ có cậu nhìn thấy Hồ Tiểu Điệp bị bắt nạt thì phải?” Trần Niệm lẳng lặng nhìn cô.

Tiểu Mễ giải thích: “Không phải mình nói cậu. Nếu mình nhìn thấy, mình cũng sẽ sợ hãi, sợ bị liên lụy, rất có thể mình cũng im lặng, nhưng không ai ngờ được kết quả về sau. Nếu như Tiểu Điệp không chết, chuyện này gần như không đáng nhắc tới, thoảng qua như mây khói. Nhưng cậu ấy đã chết, chuyện này trở nên rất nghiêm trọng, cứ như phải trói chặt với đạo đức của con người vậy.” “Mình cũng từng… nghĩ tới những điều này.” Trần Niệm bất giác chà tay, “Mình vẫn luôn chỉ muốn mau… mau rời khỏi đây, không quan tâm đến điều gì khác, không muốn chọc phải… phiền phức. Nhưng cũng không… không muốn biến mình thành… kiểu người mình ghét.” Tiểu Mễ nói: “Vì vậy cuối cùng cậu đã lên tiếng, lựa chọn cách làm đúng đắn.”

Trần Niệm nói: “Nhưng, đối với người mà nói, lựa chọn con đường đúng đắn, nhiều khi, không có gì tốt, chỉ có tai hại.” Trần Niệm rũ mí mắt, rất hoang m Tiểu Mễ cũng chống cằm, thở thật dài: “Nghĩ mãi không hiểu.”

Hai cô bạn tốt nhíu mày, im lặng. “Không, không phải chỉ có tai hại.” Tiểu Mễ bỗng nói, “Chuyện tốt và chuyện xấu cậu làm đều tạo ảnh hưởng tới người bên cạnh, tựa như truyền dẫn năng lượng vậy, sẽ tạo ra hiệu ứng dây chuyền. Mình không mong thế giới này sẽ trở thành kiểu mình ghét. Mình cảm thấy mỗi người đều có thể thay đổi thế giới, bắt đầu từ việc làm bản thân tốt hơn, dù là chút xíu. Trần Niệm à…” Tiểu Mễ quay đầu lại nhìn cô, mỉm cười với ý chí sục sôi, “Hai chúng ta, về sau đều phải làm người tốt, có được không?”

Trần Niệm nhìn thấy, bàn tay Tiểu Mễ giơ lên giữa trời, ánh nắng chiếu vào khe hở, màu hồng ngập tràn hy vọng chảy xuôi. Trong khoảnh khắc ấy, cô rất an lòng. Bỗng nhiên cô không muốn rời khỏi vườn trường nho nhỏ này như vậy nữa. Rất nhiều năm tháng đứng bên lan can nhìn ngắm bầu trời, những cái đầu của thanh thiếu niên chứa vô số chuyện nghĩ không thông. Ngày qua rồi ngày lại, năm đến rồi năm đi, nghĩ về xã hội, nghĩ về người với người, nghĩ về thế giới, nghĩ về đúng sai, nghĩ về đời người, nghĩ về thiện và ác.

Hồi còn làm học sinh, thời gian luôn vừa chậm vừa dài, sẽ nghĩ tới rất nhiều việc. Sau này trưởng thành rồi, bề bộn công việc, trở thành bác sĩ, giáo viên, cảnh sát, bà chủ cửa hàng bánh bao, bận bịu làm việc kiếm sống, không còn nhiều thời gian đoán mò như vậy nữa. Có lẽ, nghĩ vẩn nghĩ vơ, trầm tư ngẫm ngợi, đây chính là ý nghĩa của đời học sinh. Trần Niệm quay đầu lại, trùng hợp nhìn thấy Tăng Hảo đi tới.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Tăng Hảo không có biểu cảm gì, đi thẳng về lớp học, trở về chỗ ngồi lấy sách ra cúi đầu ôn bài. Lại là một tiết thể dục, Trần Niệm và Lý Tưởng chơi cầu lông nửa giờ, vừa nóng vừa mệ Thể lực Lý Tưởng rất tốt, tiếp tục chơi với bạn học nam, còn Trần Niệm trở về phòng học nghỉ ngơi.

Tránh ánh nắng gắt, cô chạy lên khán đài, dưới bóng câu lóe qua cái bóng màu đen. Trái tim Trần Niệm giật thót, có một nhóm người xuất hiện, người cầm đầu là Ngụy Lai, nỗi hận như muốn giết chóc hằn sâu trong mắt. Trần Niệm kinh ngạc, cô cho rằng hội Ngụy Lai và La Đình sẽ bị quản thúc! Cô lập tức chìm vào nỗi sợ sâu thẳm nhất, vì vậy cô đứng im vài giây không phản ứng chút nào. “Chơi cầu lông vui không?” Ngụy Lai nói.

Họ đi về phía cô, Trần Niệm không nhúc nhích, cứ như một con chuột nhỏ bé bị kẹp chặt trong bẫy chuột, sắp chết, không thể xoay chuyển tình thế. Trần Niệm bị Ngụy Lai tát một phát. Lý Tưởng, Hồ Tiểu Điệp, nợ cũ thêm thù mới. Tai cô ong lên. Ngụy Lai ra hiệu cho mấy chị em, mấy đứa con gái đi lên, ba chân bốn cẳng kéo lê Trần Niệm. Trần Niệm ra sức đẩy họ ra, kết quả phải hứng chịu thêm mấy cái bạt tai nữa. Cô không tài nào đối chọi, chợt nghe một tiếng quát lớn: “Mấy đứa làm gì thế?”

Cô ôm đầu không chịu ngẩng lên. “Ngụy Lai! La Đình! Cả mấy em nữa! Có phải không muốn lấy bằng tốt nghiệp không?” Thầy chủ nhiệm tức giận không thôi. “Ai cho các em tới trường, hả?!” Thầy chủ nhiệm giận dữ mắng mỏ, nhưng mấy đứa con gái làm như gió thổi bên tai, không ai buồn trả lời. Chúng trợn trừng mắt, không hề sợ thầy giáo, tỉnh bơ giải tán, đi xuống khán đài.

Lúc đi lướt qua Trần Niệm, Ngụy Lai huých vai cô, nhìn đăm đăm vào cô, nhướng mày cười lạnh: “Không chỉnh chết mày đâu.” Trần Niệm sợ hãi đến nỗi trái tim thót lại. Chủ nhiệm lớp cũng nghe thấy, quát: “Các em còn không biết hối lỗi hả?” Đám Ngụy Lai không buồn quay đầu lại, nhởn nhơ đi luôn. Thầy chủ nhiệm tức không chịu nổi, lần điện thoại cho từng phụ huynh của chúng, bảo họ quản lý con cái cho tốt. Nhưng các phụ huynh đang đi làm nên đáp qua loa. Nói chuyện điện thoại xong, cơn tức càng dâng cao hơn. Trần Niệm đứng im tại chỗ, đầu tóc rối bù, dáng vẻ nhếch nhác.

Thầy chủ nhiệm liếc nhìn cô, cơn giận nguôi ngoai hoàn toàn. Thầy bước tới vỗ vai Trần Niệm, thở dài: “Đừng để bị ảnh hưởng, đừng phân tâm, hãy tiếp tục kiên trì đi, thi xong là có thể thoát rồi.” Trước kia, dường như tất cả hy vọng đều gửi gắm vào cuộc thi ấy; nhưng hôm nay, bậc thang hướng về hy vọng của cô đang lung lay sắp đổ rồi. “Thưa thầy…” Trần Niệm ngẩng đầu nhìn thầy, đôi môi khẽ mấp máy, “Sau khi tan học, thầy có thể đưa… đưa em về nhà không.” Giọng cô vừa khẽ khàng vừa run run, méo mó không thành hình hệt sự sợi dây trước cánh quạt, “Cậu ấy nhất định sẽ… trả thù em. Em hiểu mà.”

Hơn một tuần tiếp đó, Trần Niệm không dám một mình đến trường và về nhà, phải nhờ thầy chủ nhiệm đưa đón. Nhiều lần cô nhìn thấy đám Ngụy Lai lượn lờ xung quanh, nhìn chằm chằm cô từ xa. Mỗi khi chúng đột ngột xuất hiện, cô chỉ cho thầy giáo nhìn qua nhưng người đã đi mất rồi. Mà so với đường đến trường, trường học mới là điểm bắt đầu của cơn ác mộng. Mấy bạn nữ thường ngày có quan hệ tốt hay không có dính líu tới Ngụy Lai đều coi Trần Niệm như cái đinh trong mắt, tiến hành trả thù: Ở trên lớp càng không thèm kiêng nể gì nhại lại cô; lúc tức giận thì duỗi chân ngáng cô vấp ngã; đổ mực đỏ lên ghế của cô, trên mông váy màu trắng toàn là “kinh nguyệt”. Sau khi tan học, lúc đi lướt qua cô luôn âm thần và tàn nhẫn nhéo cánh tay cô rồi quay đầu giả bộ không biết chuyện gì; khóa trái cửa nhốt cô trong buồng vệ sinh; trong lúc chơi đùa “sơ ý” giội nước lên người cô; “chắn đường” thì trực tiếp va chạm xô đẩy, thậm chí đập đầu. Trần Niệm từng báo thầy giáo, nhưng đám người kia không còn bị quản thúc từ lâu. Lý Tưởng đã giúp cô vài lần, cô cũng thử chống cự nhưng kết quả càng tệ hại hơn. Tiểu Mễ giúp đỡ thì suýt nữa liên lụy đến cô ấy. Có nhiều người chọn cách tránh né giống như Tăng Hảo.

Ba mẹ Tăng Hảo dặn dò cô ấy phải bo bo giữ mình. Hiện giờ học tập là quan trọng, đừng đối địch với người ta. Ngày đó ở Cục Cảnh sát, cha mẹ Tăng Hảo quyết định tha thứ cho Ngụy Lai, để hai đứa bắt tay “hòa giải”, sẽ bỏ qua chuyện cũ trước kia. Người bị bắt nạt chỉ còn lại một mTrần Niệm. Trường học chính là một quần thể sinh vật, động vật sống trong đó có xu thế tìm lợi tránh hại, cách xa Trần Niệm, cách xa kẻ yếu bị cô lập, bị bắt nạt. Công việc của lớp cuối cấp quá nhiều, thầy chủ nhiệm không xử lý nổi chuyện của Trần Niệm; thầy cũng dần dần bất lực với việc đưa đón cô, mà Ngụy Lai vẫn chưa xuất hiện lại. Thầy chủ nhiệm lớp nói với Trần Niệm là không thể đưa đón cô được nữa, nếu trên đường có chuyện gì thì phải gọi điện thoại ngay cho thầy.

Ngày đó sau khi tan học, Trần Niệm không dám ở lại phòng học, cũng không dám ra khỏi trường học, bèn đứng ở cổng trường học. Các bạn học đeo cặp sách ào qua như thủy triều, cô như người phàm được thần tiên vẽ vòng bảo hộ, không thể nhích nổi nửa bước. Những học sinh cuối cùng đã đi về, đèn ở phòng bảo vệ đã sáng, bác bảo vệ bưng bát cơm đi ăn, hỏi: “Sao cháu còn chưa về?” Trần Niệm lắc đầu. Chân cô đã tê rần, ngồi trên bậc thang. Xung quanh im ắng, cô nhìn thế giới dần mờ tối, cảm thấy dường như mình đang đợi trong hầm mộ. Cùng đường rồi. Cô nhớ ra, lấy tấm danh thiếp Trịnh Dịch cho cô từ trong túi xách. Trịnh Dịch chạy đến thì trời đã tối rồi. Cửa sổ phòng bảo vệ tỏa ra ánh sáng mờ tối, cứ như chiếc đèn lồng cũ rích. Trần Niệm cô đơn ngồi trên bậc thang, co rúm lại.

“Xin lỗi, công việc bận quá nên anh đến muộn.” Trịnh Dịch chạy đến thở hổn hển, bước hai ba bước lên bậc thang, vỗ bả vai gầy gò của cô, “Đi thôi.” Trần Niệm không nhúc nhích, cô vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy hai chân, đầu cúi thấp, như cái nhộng ve. Cô mệt mỏi quá rồi. Gió đêm rất khẽ, thổi qua tấm lưng mướt mát mồ hôi của cảnh sát Trịnh Dịch, dấy lên cơn lạnh khắp người. Anh nhận thấy một chút khác thường, anh cũng nhớ anh từng hứa hẹn, nếu cô nói ra thì đám người kia sẽ phải chịu trừng phạt.

Nhưng chúng không hề hấn gì, người xuống địa ngục chính là cô. Sự thất tín bất đắc dĩ khiến lòng anh muộn phiền, anh bảo đảm sau này sẽ dốc hết sức bảo vệ cô. Anh ngồi xổm xuống, chưa mở miệng đã thấy Trần Niệm lắc đầu, khẽ nói: “Trường học, không như thế này.” Một câu nói khiến Trịnh Dịch á khẩu.

“Đại học… có tốt hơn không?” Cô ngẩng đầu lên, rưng rưng nước mắt, hỏi: “Sẽ tốt hơn chứ?” Cô cầu khẩn: “Chắc chắn sẽ tốt hơn chứ?” Trịnh Dịch nhìn cô bé trước mặt, trong lòng như chợt bị đâm một nhát.

Viền mắt cô đỏ au, đôi môi run run, ân hận: “Cảnh sát Trịnh, em nói… dối. Em có… lỗi. Xin lỗi, Hồ… Tiểu Điệp. Hôm nhảy lầu, cậu ấy có nói… nói với em một câu.” Trịnh Dịch thầm căng thẳng: “Câu gì?” “Bọn Ngụy Lai, đang bắt nạt mình, các cậu không nhìn thấy sao?”

Các cậu không nhìn thấy sao? Sao không làm gì đó đi? Sao các cậu không làm gì đó đi?!

.