Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ sủng phi - Chương 18

Chương 18: Một ngày

Trong Thiên cơ điện , Lý Đại Hải kéo cái bàn gỗ lim thật cẩn thận đi đến. "Hoàng Thượng, đến giờ ngài phải dùng dược!" Nửa tựa vào gối mềm ngọc tường vân thuý, Phong Thành Vũ chậm rãi mở mắt.

Lập tức có cung nữ tới hầu hạ hắn uống thuốc. Việc Phong Thành Vũ trúng cổ tuy được giải kịp lúc, nhưng bất luận thế nào cũng đã thương tổn nguyên khí thật lớn. Cho nên hiện tại mặc dù tinh thần có khá lên, nhưng thân thể vẫn còn rất suy yếu.

Uống xong chén thuốc tăng khí bổ huyết, Phong Thành Vũ nhẹ nhàng vung tay lên, trong điện trừ bỏ Lý Đại Hải ra toàn bộ cung nhân đang hầu hạ đều lui xuống. "Chuyện ta giao cho ngươi đã làm xong hết chưa?" Phong Thành Vũ thản nhiên hỏi Hai má béo trắng của Lý Đại Hải hiện lên ý hận, chỉ nghe hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Hoàng Thượng yên tâm, chuyện tình bên kia nô tài đều đã an bài tốt, tuyệt đối không để cho một ai trong bọn họ có cơ hội đào tẩu"

Phong Thành Vũ nhẹ nhàng ừ một tiếng, suy nghĩ chốc lát lại hỏi: "... Lý dung hoa thế nào ?" "Hồi Hoàng Thượng, Lý chủ tử hiện nay mạnh khỏe, chỉ là vì mất máu quá nhiều, cần tĩnh dưỡng, mấy ngày nay cũng vừa khôi phục" Lý Đại Hải hiện tại đối với Lý Viên hảo cảm từ từ bành trướng lên, nghe được Phong Thành Vũ hỏi tự nhiên muốn thay nàng nói tốt vài câu, chỉ nghe Lý Đại Hải dùng giọng điệu vô cùng cảm khái nói: "Lần này, Hoàng Thượng gặp nạn thật sự ít nhiều nhờ có Lý dung hoa quyết định thật nhanh, bằng không, bằng không... ..." Hắn nói xong nước mắt liền chảy xuống, kết quả khủng bố như vậy làm cho hắn không còn chút can đảm muốn nhớ tới! Phong Thành Vũ tất nhiên đã sớm nghe nói qua toàn bộ quá trình.

Lúc này, trong đầu của hắn lơ đãng hiện ra khuôn mặt Lý Viên, hắn thật sự không nghĩ tới tiểu nữ tử thoạt nhìn ngu ngốc hồ đồ kia sẽ có gan dạ sáng suốt và quyết đoán như vậy. Nàng thật sự cứu hắn một mạng. Nghĩ đến Lý Viên, khóe miệng của hắn liền nhấc lên một cong thật đẹp, ngay cả cái tâm luôn lạnh lùng cứng rắn cũng trở nên mềm mại. "Hắt xì..." Lý Viên đột nhiên hắt hơi một cái.

"Chủ tử không phải là bị cảm chứ?" Một bên Cẩm Tú khẩn trương hỏi, nàng nâng tay lên sờ trán Lý Viên. Lý Viên ray ray cái mũi nhỏ, nhẹ nhàng lắc lắc đầu: "Ta không sao, đại khái là có người ở sau lưng nói thầm xấu ta gì đó!" Cẩm Tú thử thử độ ấm, phát hiện không có phát sốt mới hơi hơi yên tâm.

"Chủ tử nha! Ngài cũng nên chú ý thân thể của mình như là quan tâm đến điểm tâm đi!" Cẩm Tú thở dài nói. Lý Viên biết nàng đau lòng cho mình, vội vàng cười cầm tay Cẩm Tú: "Tỷ tỷ tốt, ta thật sự không có việc gì! Người ta không phải đều nói hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai sao? Ngươi xem ta... Trong khoảng thời gian này gặp bao nhiêu chuyện không hay ho! Mà toàn bộ đều rất tốt không phải sao? Chúng ta kiên định tin tưởng ánh mặt trời sẽ trở lại sau cơn mưa, Lý Viên ta đường thăng quan tiến chức nói không chừng rất nhanh sẽ đến !" Cẩm Tú không chịu nổi nhất chính là khi Lý Viên làm nũng quấn quýt si mê, nhưng dáng điệu nàng chắc còn lâu mới nói xong, thật sự là làm cho người ta dở khóc dở cười!

"Nô tỳ hiện tại chỉ cầu nguyện chủ tử bình an ..." Cẩm Tú thở dài nói, nàng lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay phải quấn đầy băng của Lý Viên "Ngài cũng không biết, khi ngài nói muốn dùng huyết của mình cứu Hoàng Thượng nô tỳ có bao nhiêu khẩn trương bao nhiêu sợ hãi " " ... ..." Nói xong Cẩm Tú liền ô ô khóc "Máu đỏ thẫm kia liền chảy ra giống như không cần tiền, nô tỳ nhìn mặt chủ tử ngày càng tái nhợt, thật sự là... Thật sự là... ... Chủ tử à! Việc này ngài chỉ làm một lần thôi đó nha!" "Ô ô... Cẩm Tú ngươi yên tâm... Ta hẳn là không có cơ hội để làm lần hai gì đâu !"

Phong Thành Vũ sẽ không trúng cổ một lần nữa đâu! Hai chủ tớ giống như đứa ngốc ôm đầu khóc rống một hồi, cuối cùng là đem hờn dỗi trong lòng phát ra hết. "Chủ tử..." khóc xong tâm tình Cẩm Tú cuối cùng khôi phục lại thay Lý Viên kéo chăn thêu "Thái y nói, ngài bây giờ cần nghỉ ngơi nhiều cho thỏa đáng!"

Lý Viên cũng thuận thế nằm xuống, kỳ thật nàng chảy máu tươi ước chừng khoảng 600CC, đối với một người trưởng thành mà nói trừ bỏ cảm thấy suy yếu nhiều ngày, đối với thân thể thật ra không có ảnh hưởng gì quá lớn, nhưng vì không có tồn tại kim và ống lấy máu từng giọt, hoàn toàn là dùng đao kéo của thời đại này, đối với việc trong mấy giờ chảy ra 600CC máu tươi, cùng với việc trong một giây chảy ra 600CC máu tươi tuyệt đối là hai việc khác nhau một trời một vực. Cho nên tạo thành kết cục là Lý Viên hiện tại ngay cả đất cũng không thể xuống, cả ngày chính là nằm ngủ trên giường, nếu không thì chính là ăn nhân sâm, lộc nhung, tổ yến, vây cá làm cho nàng hiện tại vừa nghe đến hương vị thuốc bổ đã muốn phun. "Cẩm Tú..." Lý Viên đột nhiên nghĩ tới một chuyện, nàng hỏi: "Tiểu Hỉ Tử có ở đây không?"

Cẩm Tú trả lời: "Hắn ở bên ngoài, chủ tử muốn gọi hắn vào sao?" Lý Viên nghĩ nghĩ sau đó nói: "Hiện tại thì không cần, ngươi nói cho Tiểu Hỉ Tử, bảo hắn hỏi thăm một chút sự tình của Liễu quý phi cùng An tần bên kia... Ta cảm thấy..." Nàng nhíu nhíu mày "Tóm lại, hiện tại chúng ta mặc dù tạm thời ở tại Thiên cơ điện này, nhưng tin tức bên ngoài tuyệt đối không thể fián đoạn " Cẩm Tú gật gật đầu, nói: "Nô tỳ hiểu, lập tức đi phân phó Tiểu Hỉ Tử "

Cẩm Tú đi rồi Lý Viên cũng lâm vào trầm tư. Rốt cuộc là ai hạ cổ Phong Thành Vũ đây? Muốn hạ cổ với hắn, nhất định là người thân cận làm. Vậy —— rốt cuộc là ai đây?

"Ai ——" nàng sâu kín thở dài, tuy nghĩ không ra kết quả, nhưng cũng biết Nam Dương hành cung này sẽ có một phen tinh phong huyết vũ . Lý Viên đoán quả nhiên đúng như vậy! Mặc dù nàng cả ngày nằm ở trong Thiên cơ điện không ra ngoài, nhưng có thể cảm thấy rõ ràng mưa gió khẩn trương đang kéo đến, vào lúc nửa đêm, một loạt các đội tra xét tìm kiếm ở bên ngoài cửa điện tiếng bước chân cùng áo giáp ma sát phát ra tiếng leng keng làm cho nàng khẩn trương không thôi, cho nên ban đêm nàng luôn ngủ không ngon.

Một ngày, Lý Viên tinh thần không tốt vội vàng ăn qua loa cơm trưa, Lý Đại Hải đột nhiên đến, truyền chỉ nói: "Hoàng Thượng triệu kiến " "Thần thiếp Lý Viên, tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế" Lý Viên cúi người bái chào nói. "Đứng lên đi!" Phong Thành Vũ thản nhiên nói.

Lý Viên đứng lên, cẩn thận nhìn Phong Thành Vũ, không ngờ nàng vừa nhìn trộm lập tức bị bắt gặp, trong lòng cả kinh lại cúi đầu. Lúc này đến phiên Phong Thành Vũ thấy phiền muộn, nghĩ ngươi trốn cái gì a! Chẳng lẽ là không muốn thấy trẫm? Chẳng trách mấy ngày nay ngươi ờ lì một chỗ ăn ngủ phu phê, ngay cả nửa câu cũng không thèm hỏi thăm trẫm. Nghĩ như vậy, lòng dạ hắn bắt đầu bất bình

Chỉ nghe thanh âm hắn lạnh lẽo cứng rắn nói: "Ngươi lần này cứu giá có công, trẫm sẽ tiến hành ban thưởng " Lý Viên quỳ xuống dập đầu nói: "Hoàng Thượng là chân mệnh thiên tử tất nhiên là được trời cao che chở, thần thiếp chỉ làm việc nên làm, sao dám mặt dày xin thưởng " Phong Thành Vũ xem dáng điệu nhỏ bé sợ hãi rụt rè, mày không tự giác nhảy lợi hại, vừa muốn nói gì tầm mắt xoay chuyển lại thấy được vết thương bị quấn khăn ở trên cổ cánh tay.

"Trẫm tự mình có chủ ý, việc phong thưởng về sau hãy nói, ngươi trước hết đứng lên đi!" Lý Viên nghe vậy đành phải đứng lên, lúc này nàng biết ngoan ngoãn tầm mắt không nhìn loạn cũng không lướt loạn, thành thành thật thật đứng như khúc gỗ ở đó. Phong Thành Vũ chỉ cảm thấy trong lòng buồn đến nghẹn, hắn ba —— một chút đem sách quăng trên long án.

Lý Viên vĩnh viễn không rõ quy luật cảm xúc lên xuống của nam nhân này, thấy hắn lại bắt đầu "hờn giận" vội vàng rụt lui về phía sau Phát hỏa gì cũng làm ơn đừng rút lên người ta nha... Lý Viên nghĩ: ta hoàn toàn vô tội mà. Bất quá may mà vị đại gia kia dường như cũng không có ý tứ tìm nàng tra xét, chỉ thấy hắn giơ ngón tay chỉ nói: "Qua bên đó! "

Lý Viên nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy có bàn hồ sơ kê phía bắc chỗ cửa sổ, có bố trí tháp quý phi gỗ tử đàn khảm trai, trên đó trải da lông trắng thật dày, đầu tháp bày một cái bàn bên cạnh bằng gỗ tử đàn khảm trai, trên bàn có mấy địa đồ ăn vặt, thoạt nhìn đúng là đã sớm chuẩn bị tốt. Lý Viên hướng về Phong Thành Vũ phúc phúc thân mình, thực nghe lời tiêu sái đi qua. "Hắn thoạt nhìn thì hoàn toàn không có vấn đề rồi!" Bởi vì vị trí cách xa nên lá gan Lý Viên cũng dần dần lớn lên, ánh mắt nàng nhìn thẳng mặt nghiêng của Phong Thành Vũ.

Chỉ thấy sắc mặt hắn hồng nhuận tinh thần mười phần tỉnh táo, mặc dù so với trước kia gầy yếu rất nhiều, nhưng vẫn như cũ có thể nhìn thấy thần thái lanh lảnh ngày xưa. Nói vậy chuyện cổ trùng đã không còn đáng ngại. Lý Viên chậm rãi thở ra một hơi, kỳ thật nàng rất muốn hỏi, hỏi hung thủ hạ cổ này là ai? Nhưng nàng lại không dám

"Biết càng nhiều chết càng mau" những lời này từ lúc bắt đầu tiến cung nàng đả luôn ghi nhớ ở trong lòng. Cứ như vậy nàng trong chốc lát ngẫm cái này, trong chốc lát ngẫm cái kia, suy nghĩ như tơ liễu bay loạn trong không trung nhưng cảm thấy có chút mệt nhọc, bình thường lúc này nàng đã ngủ trưa rồi! Lý Viên thầm nghĩ, từ đó nàng xê dịch thân mình tựa vào gối bướm đùa trăm hoa. Trong thiên cơ điện, trừ bỏ thanh âm Phong Thành Vũ ngẫu nhiên lẩm nhẩm tấu chương, chậm rãi vang lên một tiếng hít thở nhợt nhạt.

Tay Phong Thành Vũ cầm bút son dừng một chút, quay đầu nhìn về phía bên kia, trên tháp cẩn ốc đứa nhỏ kia đã lệch người, ngọt ngào đi vào giấc mộng Góc miệng hắn hơi giơ lên, hừ lạnh một tiếng "... ... Ngủ cũng rất nhanh " Lý Viên tỉnh lại đã là giờ thần canh ba, nàng co quắp lôi kéo áo choàng trắng ở trên người không biết đắp lên khi nào.

"Tỉnh... ?" thanh âm Phong Thành Vũ đột nhiên vang lên dọa Lý Viên bị sốc một cú. "Dạ!" Nàng nhẹ nhàng đáp. Phật và lão tử cẩn trọng công tác, mà thân là tiểu đệ mình lại ngủ vùi cảm thấy hơn thẹn thì phải?

"Lý Đại Hải" Phong Thành Vũ kêu lên: "Truyền lệnh đi!" Chẳng lẽ là đợi ta tỉnh ngủ sao? Trong nháy mắt Lý Viên có một ý nghĩ lạ lùng như vậy. Lắc đầu, nàng từ trên tháp đứng dậy, sớm có cung nữ thái giám hơn mười người tiến vào hầu hạ rửa mặt chải đầu.

Đồ trang sức kêu leng keng nhưng ngay ngắn có trật tự, vừa thấy đã biết là trải qua huấn luyện thành cao thủ. Phong Thành Vũ ngồi chỗ chủ vị, Lý Viên cơ bản muốn đứng ở bên người hắn hầu hạ hắn dùng thiện. Hắn lại nói: "Ngươi thương thế tay phải chưa lành, hành động không tiện ngồi xuống cùng nhau ăn đi!"

Đây là lần thứ hai Lý Viên cùng Phong Thành Vũ ăn cơm chung, không biết tại sao nàng ở trong không gian yên lặng này lại cảm thấy một tia vui vẻ. Đợi cho hai người đều ăn xong, Phong Thành Vũ lại đi phê duyệt tấu chương, Lý Viên thấy thế cũng không thể không cảm khái một câu, hoàng đế cũng không phải dễ làm nha. "Đêm nay ngươi ở tại chỗ này" Phong Thành Vũ thình lình nói ra những lời này.

Lý Viên có chút mơ hồ, nhất thời không phản ứng lại, chuyện này không hợp cung quy đâu! "Nghe chưa?" Thanh âm không hờn giận vang lên. “Vâng” cung quy tuy rằng không hợp nhưng hợp với hoàng đế là được.

.