Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ sủng phi - Chương 3

Chương 03: Đích tỷ

"Nhị tỷ ———" Lý Viên nghênh đón tận cửa, giọng nói bao hàm vô hạn "Thâm tình" Nhưng mà nàng mặc dù miệng kêu tỷ tỷ, động tác cũng hành toàn lễ khiến người ta tìm không ra một chút sai sót. "Muội muội không cần đa lễ, mau đứng lên đi" Lý Phương thản nhiên cười đối với sự thức thời của nàng có chút vừa lòng

Tỷ muội gặp mặt tự nhiên muốn đánh giá nhau một phen, Lý Viên nhìn người chị từ nhỏ vốn xuất sắc, không khỏi cảm thán lần thứ một nghìn lẻ một vì sao cùng là tỷ muội, diện mạo hai người lại khác nhau một trời một vực như thế! So với một Lý Viên bình thường chẳng có gì ngạc nhiên, Lý Phương không thể nghi ngờ chính là một người tuyệt sắc hiếm có trong nhân gian. Chỉ thấy vai nàng vót nhọn yếu ớt, thắt lưng nhỏ nhắn, mi mắt như lông chim, da trắng như tuyết, mặc một bộ cung trang hồng nhạt, trên đầu cài một cây trâm Ngọc bích Linh Lung tóc đen dài buông xuống, vô cùng tự nhiên quyến rũ, nhưng mặt mày nàng luôn luôn có một vẻ cao ngạo làm người ta không dám thân cận.

"Từ lúc vào cung, tỷ muội chúng ta không một cơ hội trông thấy nhau" Lý Phương uống ngụm trà, nói giống như oán trách: "Ngươi cũng không đến Phương Phỉ các của ta một chút " "Tỷ tỷ ngươi luôn luôn biết, tính tình ta trầm lặng, cũng không thích đi lại chung quanh " Lý Viên cười nói "Bất quá, ta từng nghe người ta nói phía sau Phương Phỉ các tỷ tỷ có một rừng đào, đợi sau nửa tháng chắc chắn là một tuyệt cảnh hoa đào, đến lúc đó tiểu muội lại đi bái phỏng không phải vừa vặn có thể xem cảnh hiếm có này sao?" "Ngươi thật là biết chọn thời điểm" Lý Phương có chút đắc ý cười nói: "Vừa vặn ta định tổ chức đào lâm yến vào lúc đó, việc này cũng đã báo cáo Lệ phi nương nương rồi, nương nương đối với chuyện này cũng rất là chờ mong "

Lý Viên nghe vậy nhẹ tay bưng trà uống một chút, lập tức giống như kinh hỉ hé miệng cười "Vậy thì tốt rồi, nói vậy đến lúc đó trong cung lại có một phen náo nhiệt " Dù sao không thể so với trong nhà, Lý Phương không tiện ngồi lâu chỉ ngây người ước chừng thời gian hai ngụm trà liền cáo từ . "Nhị tiểu thư hôm nay tới làm cái gì?" Cẩm Tú vừa xoa bóp bả vai Lý Viên, vừa hỏi.

"Hừ hừ... ..." Thoải mái kêu hai tiếng, Lý Viên hơi mở mắt: "Đến khoe khoang! Ngươi cũng biết tính tình của nàng, không hề muốn ai đó so với nàng tốt hơn một chút " "Hừ, còn tưởng mình đang ở nhà làm tiểu thư tôn quý sao?" Cẩm Tú miệng mỉa mai một chút, chê cười nói "Nàng đẹp tựa tiên nữ hạ phàm vậy mà cũng không có bao nhiêu sủng hạnh khi gặp Hoàng Thượng " Nghe Cẩm Tú nói như vậy, Lý Viên thật ra ở trong lòng dấy lên một lò thuốc súng, chính nàng cũng âm thầm thấy kỳ quái từ lâu, Lý Phương bộ dạng xinh đẹp như vậy ngay cả mình là nữ nhân đột nhiên nhìn thấy cũng mặt đỏ tim đập nhanh, mà cầm thú kia cư nhiên đối với "Mỹ vị" ngon miệng như vậy làm như không thấy, thực là vô cùng kỳ lạ nha!

"Chủ tử, ngươi không biết đâu" Cẩm Tú oán giận nhớ lại "Thư Họa! Đúng rồi! Nàng Thư Họa kia vốn là đại nha hoàn bên người của nhị tiểu thư, hồi xưa kêu Tịch Mai, hiện tại đổi tên gọi là Thư Họa, cái kia lỗ mũi kia lúc nào cũng hướng lên trời!" Cẩm Tú học theo một bộ dáng cả vú lấp miệng em, nâng cằm lên cao, ngón tay tạo thành hoa lan âm thanh the thé tức giận nói: " Phương chủ chúng ta nha! Được Lệ phi nương nương yêu thích nhất, mỗi khi có cái gì ăn ngon, trò gì vui đều không quên chủ tử chúng ta! ... ... Lệ phi nương nương yêu thích nhất là trà hoa do chủ tử chúng ta làm, mỗi ngày đều phải uống một ly nếu không buổi tối sẽ ngủ không yên. . . Lệ phi nương nương thế này... ... Lệ phi nương nương thế kia..." Lý Viên nhìn Cẩm Tú biểu diễn mấy câu không khỏi bị chọc, cười lên ha ha. Thấy nàng vui vẻ như vậy, Cẩm Tú bắt chước cười theo, hai người cùng nhau bật cười. "Lệ phi này…" Ban đêm, nàng nằm ở trên giường nghĩ ngợi có chút xuất thần "Nàng muốn thử làm cái gì đây?" Lý Viên cũng không cho rằng nàng đối với việc Lý Phương hôm nay đến bái phỏng Lệ phi hoàn toàn không biết gì cả "Là tới thử ta? Lý Phương? Hay là... "

Trên ngọn nến, tia lửa nổ lép bép, Lý Viên dùng sức vỗ vỗ mặt mình "Quên đi, nghĩ nhiều như vậy làm gì, binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn đi!" Nàng nhắm mắt từ từ đi vào thanh tĩnh, cứ như ngày thường thong thả ngâm mình trong ôn tuyền dục, chờ cho dấu vết cầm thú kia để lại trên người mình hoàn toàn biến mất, Lý Viên mới mang theo một thân ấm dào dạt nặng nề ngủ. Từ đó về sau liên tục hơn một tháng, Lý Viên đều không có cơ hội thị tẩm, không tránh khỏi nghe được một ít tin đồn, ngay cả Cẩm Tú cũng âm thầm nóng vội.

"Trước kia hơn hai tháng không thấy được mặt Hoàng Thượng, cũng không phải vẫn sống qua ngày đó sao?" Lý Viên ăn miếng quả đào ngâm muối, tâm tình cực tốt nói. "Ai~~" Biết chủ tử nhà nàng là tính tình gì, Cẩm Tú cũng không nói nhiều chính là lặp đi lặp lại thở dài nhiều lần "Nô tỳ vẫn hiểu được!" Nàng tức mà hít vô số không khí, tâm can chủ tử của nàng là tảng đá thờ ơ, hoàn toàn không biết vì sao thuộc hạ phiền não, cho nên đành phải cố tình nói tiếp mục đích của mình.

"Nô tỳ vẫn cảm thấy chủ tử nên tốn nhiều tâm tư đối với Hoàng Thượng một chút, người ta nói thanh xuân con gái ngắn ngủi, như đóa hoa trên đầu kia, lúc hoa nở không có người xem, đợi cho hoa tàn thì sẽ rơi xuống bùn bị người giẫm lên, chủ tử à! Hay là người nghĩ biện pháp để được Hoàng Thượng sủng ái, mau chóng sinh một đứa con, chỉ có như vậy mới có thể đứng vững gót chân trong cung này!" Cẩm Tú một phen cầm tay Lý Viên kích động nói: "Ngươi xem Vương Hiền phi kia bất quá chỉ là cung nữ hầu hạ bên người khi Thánh Thượng vẫn còn là hoàng tử thôi, nhờ sinh ra đại công chúa mới nhảy lên phi vị, chỉ có một công chúa đã như vậy, nếu chủ tử sinh ra hoàng tử " "Cẩm Tú" Lý Viên đánh gãy lời của nàng "Ngươi đã quên ta mấy ngày trước đây ta nói với ngươi điều gì sao?" "Chủ tử, nô tỳ biết ngươi không giống nhị tiểu thư, không quyến luyến phú quý quyền thế, ngươi mong cuộc sống im lặng bình thường thản nhiên, nhưng chúng ta đã vào hoàng cung thâm hiểm thủ đoạn này…"

"Cẩm Tú, ta biết, ngươi là muốn tốt cho ta" Lý Viên thấy nàng bộ dáng kích động như vậy vội vàng ôn nhu an ủi: "Ngươi theo lời ta cẩn thận ngẫm lại, ngươi cũng phải biết rằng, chuyện sinh đứa nhỏ muốn gấp cũng không được, ngươi xem hậu cung ba ngàn giai lệ, nhưng trừ bỏ Hiền phi nương nương sinh ra cô công chúa kia thì không có đứa nhỏ nào khác, chuyện này đâu thể gấp! Có chăng là hoàng đế bệ hạ chúng ta sốt ruột thôi" Cẩm Tú nghe Lý Viên hơi cười khẽ trêu chọc, sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt vội vàng nhìn nhìn xung quanh dáng điệu vẫn còn sợ hãi: "Chủ tử, lời này là tuyệt đối không thể nói, nô tỳ nghe Thường Phúc kể lại, từng có một vị mỹ nhân đem chuyện này vui đùa, kết quả ngày hôm sau đã bị Hoàng Thượng đánh chết ngay cả thi thể đều tìm không thấy " "Không, không thể nào!" Lý Viên nghe xong cũng bị dọa mà nhảy dựng, dựa theo trong cung quy, tần phi phạm vào lỗi lớn hoặc bị biếm lãnh cung, hoặc là ban độc rượu bạch lăng tự tử, rất ít có người ở trước công chúng đánh chết rõ ràng.

Nàng hậu tri hậu giác che cái miệng nhỏ lại, ở trong lòng không ngừng dặn mình về sau nhất định không thể nói lung tung. "Chủ tử à! Người từ nhỏ vốn thông minh, người khác không biết chẳng lẽ Cẩm Tú còn không biết sao? Chỉ cần chủ tử xuất ra chút tinh lực đối phó lão gia, đại phu nhân khi ở nhà..." Cẩm Tú nhớ mãi không quên chuyện lúc đó "Phổ tể sư phó Phật quang tự từng nói qua ngài là người số may mắn lớn, chắc chắn..." Lý Viên ở trong lòng bi thương cảm thán hai tiếng, nghĩ rằng hôm nay không cho nàng đem nổi lòng nói cho hết sợ là sẽ không ngừng.

Nhưng Lý Viên đối với việc của mình luôn tự biết, có trí tuệ hơn người là vì mình có kinh nghiệm hai kiếp đời, về phần lời lão hòa thượng từng nói thì rất vô căn cứ, giống như trong Tivi trước mặt mọi người hé miệng nói: "Tiểu thư là thiên phượng thân, chắc chắn sẽ là mẫu nghi thiên hạ" những lời linh tinh này sao đáng tin? Lý Viên luôn luôn cảm thấy nữ nhân có thể không đẹp rực rỡ, không thông minh, nhưng nhất định không thể không tự biết an phận. Lao động trí óc trên cấp tiến sĩ giống như loại cung đấu này, thật sự là đùa không nổi nha!

Cho nên —— nàng bình tĩnh đứng dậy, bình tĩnh cởi giày thêu, bình tĩnh ghé vào giường, bình tĩnh ngáp nho nhỏ quyết định ngủ một giấc. Hết thảy vẫn là nên thuận theo tự nhiên. Bây giờ, trời vừa mới có một cơn mưa nhỏ, Lý Viên ngồi học bên bàn gỗ hoàng lê rộng rãi trải vài tấm giấy Tuyên Thành, cầm bút lông trong tay thong thả luyện nét chữ.

Người xưa nói nét chữ là nết người, chữ Lý Viên tự nhiên sẽ cho người ta cảm giác giống như lăng bát kiều ở chỗ nên cong vào lại phóng khoáng đá ra, nét chữ linh hoạt và rông rãi. "Từ cổ chí kim, từ nội ra ngoại có thể sử dụng chữ nhỏ trâm hoa viết ra cuồng thảo cũng chỉ có ta đi!" Nàng cầm lấy tác phẩm vĩ đại của nhìn thế nào cũng đều cảm thấy tràn đầy ý nhị "Chủ tử..." Ngay lúc nàng đắc ý không biết xấu hổ, Cẩm Tú cầm cái thiệp mời đỏ nạm vàng bước nhanh đi tới.

"Lý Tiệp dư đưa bái thiếp mời ngài ba ngày sau đến Phương Phỉ các tham gia hoa đào yến tiệc " Lý Viên tiếp nhận bái thiếp, tùy tiện lướt ngót tay vuốt ve một lần: "không ngờ nàng ta thật đúng là muốn làm cái này nha!" "Chủ tử ngài chuẩn bị tham gia sao?"

Lý Viên suy nghĩ sau nói: "Việc này trước hết hỏi Hiền phi nương nương " Bất quá nàng đoán chừng chuyện này chín phần mười là đã định đoạt rồi. "Ta đang muốn nói chuyện cùng các ngươi đâu!" Trong Chung Nguyên điện Hiền phi cười ung dung "Lệ phi muội muội cũng mời ta ngày ấy cùng đi, hơn nữa bản cung lần cuối đến đó cũng đã cách vài năm rồi, nhưng vẫn nhớ rõ rừng đào kia vô cùng đẹp, mưa ngập trời cánh hoa, lần này vài vị muội muội cùng đi nhất định có thể chiêm ngưỡng cảnh đẹp này một phen "

"Đều là nhờ phúc của nương nương, ti thiếp mới có vinh hạnh tới đó du ngoạn một ngày " “Theo lời nương nương thấy cảnh đẹp diệu kỳ, làm cho ti thiếp hận không thể lập tức tới đó liếc mắt nhìn một cái" "Được được được, đến lúc đó cho các ngươi xem thỏa thích "

Lý Viên đứng ở một bên, khóe miệng mỉm cười nghe chúng tần phi nịnh nọt Hiền phi, lúc này bọn họ tựa hồ đều quên mất lần người đưa thiếp mời là Lý Tiệp dư"Phương Phỉ các". Bất quá đứng phía sau vẫn là Lệ phi! Nàng nháy ánh mắt, trong đầu lại suy nghĩ kín đáo . Ở hậu cung này, Liễu quý phi - chất nữ của Thái Hậu có thân phận cao nhất, tiếp theo đó là bốn vị phi tử của Hoàng Thượng—— Hiền phi, Lệ phi, Đức phi, Cảnh phi.

Trong đó Lệ phi luôn luôn cùng Hiền phi giao hảo, dường như có xu thế chống lại Liễu quý phi. Mà Đức phi và Cảnh phi đều không thể đắc tội, tất nhiên là họ có thế lực lớn nhất. "Chỉ sợ yến tiệc không đơn giản như vẻ ngoài đây!" Lý Viên âm thầm nói một câu, có chút đau đầu lo nghĩ: tỷ tỷ của nàng kiêu ngạo giống như khổng tước nhưng đừng có quá ngu ngốc mà biến thành bia đỡ đan cho kẻ khác nha!

.