Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ sủng phi - Chương 31

Chương 31: Quỳ gối cầu xin.

Trải qua chuyện độc trướng lần này, trong lòng Lý Viên nói cho cùng vẫn nổi lên ý sợ. Bởi vậy sau này, đối với việc ăn mặc nàng đều cẩn thận từng ly từng tí, hiện tại nàng không ăn đồ ăn do ngự thiện phòng đưa tới, mà ở bên chái phòng Lâm Lang các nàng mở một phòng bếp, vô luận là Cẩm Tú hay Dung mama đều là hỏa thủ trong việc nấu ăn, đặc biết Dung mama lại là một cao thủ thông thạo những món “thực bổ”, thực làm nàng cho nàng mừng rỡ. “Món canh sữa đậu hũ này ăn thật ngon, vừa trơn, vừa ngọt” Lý Viên mang thai, vẻ mặt thèm ăn nói.

Dung mama thấy nàng ăn vui vẻ cũng cười nói: “Nương nương là qua thời điểm nôn ọe rồi, hiện tại ăn gì cũng có khẩu vị rồi”. “Chủ yếu là do mama người thủ nghệ tốt” Lý Viên đem chén Bạch Ngọc đã ăn sạch sẽ để trên bàn, mãn nguyệt nói. “Chủ tử bây giờ có mama là không cần nô tỳ nữa rồi!” Một bên Cẩm Tú làm bộ làm tịch nói: “Liền nô tỳ làm tương giò ngài cũng không ăn vài miếng”.

Lý Viên bị lời nói dí dỏm của nàng chọc cười khanh khách, nàng dùng sức nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay Cẩm Tú, cười nói: “Lại có dấm chua rồi!” Đang lúc chủ tớ ba người cười cười nói nói, lại thấy Xuân Hoa dậm bước hai cái chân ngắn từ từ tiêu sái tới đây. Nhìn vẻ mặt kích động trên gương mặt nhỏ nhắn ngăm đen của nàng, Lý Viên cũng đã quen thuộc, bất quá, nàng lúc này trêu ghẹo, nói: “Xem cái bộ dạng lửa đốt đến mông của ngươi, chẳng lẽ lại nghe được cái bát quái gì rồi?”

Xuân Hoa vẻ mặt nghĩ hay là chủ tử hiểu ý của mình, lập tức khẩn cấp nói: “Chủ tử Liễu quý phi nương nương lúc này đang quỳ gối trước Dưỡng Tâm điện”. Lý Viên nghe xong trong lòng cả kinh, trong nội cung này chỉ có Hoàng đế đi tìm tần phi chưa từng xuất hiện chuyện phi tử tự mình đi tìm hoàng thượng, tội danh canh hành tung của hoàng đế ai có thể tha thứ được, Liễu Thanh Tuyết này chẳng lẽ bị choáng váng đầu. “Hoàng thượng có từng triệu kiến không?”

“Chưa từng” Xuân Hoa nói “Liễu quý phi đã quỳ được hơn nửa canh giờ”. Lý Viên sau khi nghe lời của Xuân Hoa nói liền nhanh suy nghĩ trở lại, nàng mặc dù ở Lâm Lang các dưỡng thai cả ngày đóng cửa không ra ngoài, nhưng vẫn cảm thấy trong thời gian này trên triều cùng hậu cung một mảnh sặc sỡ quỷ dị. Từ khi phụ thân của Liễu Thanh Tuyết bị Đài Ngự sử buộc bãi quan hạ ngục đã qua hơn nửa tháng rồi, mà thái độ của Phong Thành Vũ đối với việc này làm người ta nghĩ không ra bất cứ cái gì.

“Chẳng lẽ hắn hiện tại xuất thủ đối với Liễu gia?” Liễu Viên trong lòng âm thầm nghĩ. “……. Nương nương các cung đều qua bên kia khuyên rồi”Xuân Hoa chu cái miệng nhỏ nói: “Hiện tại Dưỡng Tâm điện náo nhiệt giống như cái chợ”. “Ngươi nói mò cái gì đó” Cẩm Tú lặng lẽ trừng mắt nhìn Xuân Hoa một cái.

“Chủ tử?” Nàng lo lắng kêu một tiếng. “Nàng quỳ cũng tốt, cầu xin cũng tốt, cùng chúng có có quan hệ gì” Lý Viên thản nhiên nói. “Chính là vậy” Dung mama gương mặt đồng ý nói: “Hiện tại nên tĩnh không nên động, cái gì so ra cũng không trọng yếu bằng tiểu chủ tử trong bụng nương nương”.

Đến buổi trưa, Lý Viên theo thường lệ nằm ở trên giường nghỉ ngơi, nàng khép hờ hai mắt suy nghĩ, nhưng lại trở nên mù mờ. Từ khi nàng vào cung tới nay, Liễu quý phi ngày đó cao cao tại thượng giống như xa xôi không thể với tới, mình vô tài vô mạo vô gia thế cùng Liễu Thanh Tuyết so sánh không thể nghi ngờ càng giống xuyên qua nữ tử, bất luận bối cảnh gia đình trước kia hùng hâu như thế nào, liền từ bản thân nàng mà nói, chẳng những dung mạo so với Thường Nga còn tài tình xuất chúng hơn, thực sự chính là thiên chi kiêu nữ mà mọi người khó có thể nhìn thấy bóng lưng. Lý Viên không khỏi nghĩ đến đoạn cuộc sống ở Nam dương, đó là lần đầu tiên nàng cùng vị thiên chi kiêu nữ này có tiếp xúc ở khoảng cách gần.

Mỹ lệ, tôn quý, làm người ngắm nhìn thấy xấu hổ, đấy là nàng cho Lý Viên ấn tượng đầu tiên. Song theo hành trình Nam Dương gió nổi mây bay, Liễu Thanh Tuyết cũng dần dần lộ ra vẻ ngang ngược kiêu ngạo, bản tính dối trá, nghĩ tới đây Lý Viên không khỏi tự giễu cười một tiếng, thầm nghĩ mình quả nhiên ngây thơ, lại dựa vào vẻ ngoài để đánh giá một người. “Liễu Thanh Tuyết, Thái hậu, Hoàng thượng………” Lý Viên cau mày môi nhẹ nhàng lầm bầm, Lý Viên biết muốn so cùng người khác phải hơn rất nhiều.

Sau khi Đại Tư Mã Liễu Trường Không bạo bệnh bỏ mình, Phong Thành Vũ lấy khí thế sét đánh không kịp trở tay, hoàn toàn phế bỏ tam công tam ti chế, thiết lập hai chức tả tướng hữu tướng, thế lực Liễu gia đã giảm đi nhiều không còn huy hoàng bằng trước kia. Hơn nữa Liễu Trường Không kia như thế nào mà chết, Lý Viên biết đến rõ ràng, Phong Thành Vũ nếu không tiếc lấy hiểm mệnh cũng muốn trừ đi hắn, dĩ nhiên là quyết định muốn đối phó Liễu gia. “Nhưng bây giờ là lúc thích hợp để động thủ sao?” Lý Viên trong tâm không ngăn được lo lắng thay hắn, dù thế nào cũng là nhà mẹ đẻ của Thái hậu mà!

Đối phó Liễu gia chẳng phải là hướng thiên hạ biểu lộ hắn cùng Thái hậu không hòa hợp. Không! Hắn có phải không nên làm như vậy hay không! Lý Viên phiền não trở mình, nàng biết Phong Thành Vũ là một nam nhân rất có lý tưởng cũng rất có dã tâm, hắn khát vọng một phen gây dựng nên sự nghiệp, khát vọng trở thành một minh quân danh truyền thiên cổ, như vậy hắn sẽ tuyệt đối không để mình gánh trên lưng tội danh bất hiếu này. “Cái đồ tinh thần phân liệt, đồ hai mặt” Lý Viên không biết nhớ ra cái gì đó, nàng vểnh vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên thầm mắng một câu: “Cứ khiến người ta lo lắng”.

Mà lúc này ở bên ngoài Dưỡng Tâm điện, mặc dù không khoa trương bằng Xuân Hoa hình dung, nhưng cũng là dã thị hương phong tấp nập, trào ngôn phúng ngữ không ngừng. Câu cửa miệng nói thật hay, tường đổ mọi người leo, Liễu Thanh Tuyết thường ngày ỷ lại mình là thanh cao, tính tình khiến mọi người không chịu được, thường ngày những người kia ghen ghét nàng, hoặc là bị nàng chèn ép, làm sao lại bỏ qua cơ hội này. “Ui------------------Quý phi nương nương, người cứ quỳ như vậy, làm cho người ta nhìn thấy còn ra thể thống nữa”.

“Chính vì muốn người ta nhìn mới quỳ mà!” “Ai ……… nương nương cũng vì phụ thân mà lo lắng mà! Ngươi sao lại không biết …… ha..ha….” “Nghe nói phụ thân của nàng tham ô quốc khố trọn thuế của ba thành, mấy ngàn vạn lượng bạc trắng đấy!”

“Còn không dừng lại ở đây! Ngươi biết không?. . . . . . .Mười tám phòng tiểu thiếp. . . . . Cường đoạt a. . . . . .” “Thật sao?. . . . . . Không nghĩ tới. . . . .a. . . . . . .” Liễu Thanh Tuyết cứ như vậy cái lưng thẳng tắp quỳ ở nơi đó, nàng lạnh nhạt nghe những lời nói bên tai, cảm thấy vô cùng khó chịu cùng tức giận, nàng hận không được hung hăng đứng lên đánh mấy tiện nhân này mấy cái bạt tai, nhưng là------ nàng gắt gao nắm chặt nắm tay của mình, hiện tại nhất định phải nhẫn, nhẫn đến khi hoàng đế biểu ca đau lòng, chịu gặp nàng mới thôi.

Song, Liễu Thanh Tuyết cứ chờ, đợi đến khi thân thể nàng không chịu được ngất đi mới thôi, nàng không chờ được hoàng đế biểu ca của nàng, thân thân lang quân. Tin tức Liễu quý phi quỳ gối cầu xin không được hoàng thượng gặp, té xỉu ngoài đại môn Dưỡng Tâm điện, giống như là đã mọc cánh nháy mắt truyền khắp nơi trong hậu cung. “Xem ra quý phi nương nương thất sủng” Đây là phản ứng của đại đa số mọi người sau khi nghe tin tức này.

“Hoàng thượng đây là đang uy hiếp ai gia đây” bên trong Từ Ninh cung, đàn hương lượn lờ, Liễu thái hậu nhẹ nhàng khuấy động kim men hộ giáp trong tay, vẻ mặt không thay đổi biểu tình nói. “Nương nương. . . . . . . . . . ” Lão mama hầu hạ bên người nàng lo lắng kêu lên. Liễu thái hậu lạnh lùng cười một tiếng: “Có thể mang thai không nhất thiết có thể sinh hạ, có thể sinh hạ không nhất thiết có thể sinh dưỡng” trong ánh mắt của nàng hiện lên vẻ âm tàn “Ai gia muốn xem một chút nàng có bản lãnh này hay không?”

“Nhưng Thần tần này làm sao có thể mang thai đây?” lão mama kia thấp giọng nói: “Đây là chuyện tuyệt đối không thể nào!” Liễu thái hậu nghe được lời ấy, trên mặt cũng hiện ra một cỗ thần sắc cực kì quái dị. “Có thể hay không cùng Hiền phi kia giống nhau. . . . . . ”

“Hừ. . . . . Sự kiện kia chẳng qua là chúng ta phỏng đoán thôi! Cho tới bây giờ cũng không tìm ra nửa điểm dấu vết”. Nếu không hôm nay, cần gì phải bị động như vậy. “Gọi người dưới bên kia tạm thời thu tay lại” sau một lúc lâu, Liễu thái hậu thở dài nói. Lão mama kia nhìn Thái hậu trong một đêm tựu phảng phất như già đi rất nhiều, không khỏi nhẹ nhàng kêu một tiếng: “Nương nương. . . . . . .”

Liễu thái hậu mệt mỏi khoát tay áo, một lát sau, bỗng nhiên nói: “Ngày mai ngươi truyền ý chỉ của ai gia, tuyên phu thê Thuận vương đến Từ Ninh cung”. Lão mama nghe vậy, luôn miệng bận rộn trả lời: “Dạ”, nàng cười nói: “Thuận vương gia, lần trước cố ý đưa tới hai con có học miệng bát ca, nhưng là linh xảo chọc cười a!” “Hắn nha, sẽ suy nghĩ những thứ nhỏ nhặt tỉ mỉ này” nhắc tới con độc nhất của mình, trên mặt Liễu thái hậu tựu trở nên nhu hòa.

“Còn không phải cho ngài hết buồn bực, nhìn thấy mới mẻ nên mới đưa tới! Thuận vương điện hạ của chúng ta rất hiếu thuận!” Lão mama nặng nề thở dài một hơi nói: “Rốt cuộc là cốt nhục ruột thịt của nương nương, không giống-----------” “Hừ. . . . .” Trên mặt thái hậu không khỏi hiện lên thần thái: “Thiên hạ này vốn nên thái bình. . . . .Một ngày nào đó. . . . . .Một ngày nào đó. . . . . Ai gia nhất định sẽ. . . . . .” “Hồi bẩm hoàng thượng, Liễu quý phi nương nương chỉ là vì thân thể suy yếu, khí huyết không thông, ngất đi, đưa đến cho Kinh thái y chẩn bệnh đã không còn đáng ngại nữa”.

“Ừ” Phong Thành Vũ thản nhiên nói: “Ngươi nói cho người của thái y viện, trẫm muốn Liễu quý phi ở nơi đó trong vòng một tháng, an an hảo hảo”. Lý Đại Hải khom người trả lời: “Dạ”. Đợi sau khi lui ra, một ám vệ vô thanh vô tức xuất hiện trước mặt Phong Thành Vũ, hắn quỳ một chân trên đất thanh âm cung kính: “Khởi bẩm hoàng thượng, ám vệ đã thành công khống chế được tất cả người nằm vùng trong cung”.

Phong Thành Vũ hướng về phía nam nhân tựa như quỷ vừa bay tới gật đầu, nói: “Nam Cung Nhu nhất định không đem tất cả tuyến người đưa ra, ngươi báo cho ám vệ phải nghiêm mật giám thị nhất cử nhất động trong cung, không được xuất hiện bất kỳ sai lầm nào”. “Dạ” nam nhân này giống như lúc đến, không phát ra bất kỳ hơi thở gì liền biến mất. Sau một lúc lâu, Phong Thành Vũ liền thở ra một hơi, hắn cứng ngắc nắm chặt quả đấm, thấp giọng lẩm bẩm nói: “Một ngày nào đó. . . . . . .Một ngày nào đó. . . . . . . Trẫm nhất định phải. . .. . . . …”

.