Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ sủng phi - Chương 38

Chương 38: Đêm xuân

“Xuân hàn ban thưởng tắm hoa thanh trì, ôn tuyền hoạt tẩy nõn nà” Lý Viên bên ngọc trì tuyền lẩm bẩm thì thầm: “Hiện tại ta đã biết vì sao nơi này đặt tên là Cam Tuyền cung rồi!” Nàng nhìn thấy trước mắt noãn trì bằng khoảng nửa bể bơi loại nhỏ không khỏi dùng sức chặc lưỡi, xa xỉ, quả thật quá xa xỉ. Lý Viên ngồi xổm người xuống ánh mắt liên tiếp ngắm nhìn từng khối từng khối đá xanh biếc, nàng giơ tay lên nhẹ nhàng gõ, ông trời phù hộ, trì này không phải là dùng ngọc thạch xây thành, nếu không nàng nhất định không dám ngâm mình trong nước đắc đến như vậy.

“Chủ tử, nghe nói Cam Tuyền cung này nước là được dẫn từ suối nước nóng duy nhất trên núi gần kinh thành” Cẩm Tú vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Bên trong Tử Cấm thành lớn như thế này, nhưng chỉ có chúng ta mới có”. Lý Viên khẽ hạ mi mắt, giật mình, liền nằm bò về phía Cẩm Tú bên cạnh lặng lẽ rỉ tai. Cũng không biết nàng nói những gì, nhưng thấy Cẩm Tú trên mặt hiện lên một chút đỏ bừng, lắp bắp nói: “Chủ tử, cái này không tốt…”

“Có cái gì không tốt, nơi này không có người khác, đi! Đi thôi! Cẩm Tú tốt, đi giúp ta đem lấy tới, nha?” Cẩm Tú nàng không còn cách nào khác, ôm khuôn mặt phiếm hồng đi ra ngoài. “Chủ tử, thật là!” Cẩm Tú cầm lấy trong tay món đồ đáng ngượng ngùng kia, cước bộ vội vã vòng trở lại “Không nên chuẩn bị loại đồ kinh hãi thế tục này đi ra ngoài”.

“Nô tỳ đi giữ cửa cho chủ tử” liền kín đáo một chút đem đồ vật kín đáo đưa cho Lý Viên, Cẩm Tú giống như sau lưng có người đuổi nàng chạy nhanh như chớp thoắt cái đã không thấy. “Cái này có cái gì không thể nhìn thấy!” Lý Viên ở sau lưng nàng bất ngờ vụng trộm nói một câu, sau đó giơ lên đồ trong tay vui thích nói: “Còn tưởng rằng phải đặt ở đáy hòm cả đời chứ! Không nghĩ tới lại còn có một ngày được mặc nó”. “Cẩm Tú tỷ tỷ mặt ngươi làm sao lại hồng như vậy a!” Xuân Hoa nghiêng nghiêng đầu kỳ quái hỏi.

Cẩm tú: “Khụ khụ. . . .” ho khan hai tiếng ở trên mặt hiện lên ý phiền, làm bộ như không nhịn được nói: “Đi đi đi, ở đây không có chuyện của ngươi”. Xuân Hoa ủy khuất vểnh miệng lên, nhấc chân muốn đi vào bên trong. Cẩm Tú đưa tay cản lại, hỏi: “Đi vào làm gì?”

Xuân Hoa kỳ quái nhìn nàng một chút, giơ lẵng trúc hoa trong tay nói: “Không phải ngươi nói chủ tử muốn tắm nên phân phó ta chuẩn bị tinh dầu, xà phòng, vòi hoa sen đấy sao?” Cẩm Tú đỏ mặt lên thầm trách mình rối loạn chừng mực, nàng nhận lấy giỏ trúc trong tay Xuân Hoa, nói: “Ta đưa qua cho chủ tử là được!” “Nhưng là-----------” Xuân Hoa nhíu nhíu mày: “Chủ tử lần này không cần người hầu hạ sao?”

Thường ngày Lý Viên mỗi lần sau khi tắm rửa, cũng sẽ để Xuân Hoa xoa bóp cho nàng. Cẩm Tú thầm nghĩ: bộ dáng chủ tử bây giờ không nên để cho người ta nhìn thấy. Nàng vừa định mở miệng nói cái gì đó, lại bị một giọng nam tử đột nhiên truyền đến làm cho kinh hãi.

“Hai người các ngươi ở đây tranh giành cái gì?” “Nô tỳ tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”. Cẩm Tú cùng Xuân Hoa phốc một tiếng quỳ trên mặt đất, gấp giọng lạy nói. “Ừ! Tránh ra đi!” Phong Thành Vũ thản nhiên nói.

“Thần tần đâu?” Cẩm Tú ổn định tâm thần, tiến lên một bước trả lời: “Khởi bẩm hoàng thượng, nương nương hiện nay đang tắm rửa ở noãn trì, nô tỳ liền đi thông truyền”. “Không cần!” Phong Thành Vũ con ngươi ngăm đen hiện lên một đao lưu quang, hắn khom lưng nhặt lên giỏ trúc nhỏ Xuân Hoa làm rơi trên mặt đất, nói: “Các ngươi đều đi xuống”.

“Hoàng thượng. . . . . .” Cẩm Tú trong lòng quýnh lên, mở miệng định ngăn trở. Tiểu Hỉ Tử tay mắt lanh lẹ ở sau lưng nàng hung hăng chọc một cái. Cứ như vậy một lát sau, Phong Thành Vũ chắp một tay sau lưng, thản nhiên đi vào trong.

“Ngươi làm gì vậy?” Cẩm Tú tức giận ánh mắt đều đỏ. Tiểu Hỉ Tử vẻ mặt cười gian nói: “Thật là chuyện tốt, là chuyện tốt đó!” Cẩm Tú hung hăng trợn mắt nhìn hắn một cái, Tiểu Hỉ Tử này biết rõ hoàng thượng tới cũng không nhanh thông truyền một tiếng

“Chủ tử” nàng quay đầu lại nhìn cửa phòng đã đóng thật chặt, trong lòng không khỏi tràn đầy lo lắng, nếu như, nếu như hoàng thượng cho rằng chủ tử là cái loại sủng mị thượng, nữ nhân lỗ mãng phóng đãng, vậy phải làm thế nào!!! “A a a a a a ---------- Tiểu Hỉ Tử!!” Cẩm Tú dùng sức nhéo tới lui ở cổ Tiểu Hỉ Tử: “Cũng là ngươi làm hại a!!” Phong Thành Vũ vừa mới vòng qua tứ bình đại phiến khắc hoa nguyệt ảnh bích, liền nghe được từng tiếng từng tiếng nước chảy truyền đến, hắn thập phần hứng thú lông mày nhảy lên, nhanh chân rảo bước.

Đây là cái gì? Phong Thành Vũ không tự chủ mở to hai mắt nhìn. Chỉ thấy ở giữa ngọc trì đang ồn ào, một cô gái tóc đen như mực, lúc này nàng giống như một tiểu ngư nhi ở trong nước du ngoạn thật nhanh bơi tới bơi lui. Phong Thành Vũ con mắt chăm chú nhìn vào trên người tiểu ngư nhi tràn đầy dụ hoặc.

Dụ hoặc? Không sai! Chính là dụ hoặc! Nhưng thấy món ăn ngon miệng này toàn thân cao thấp cũng không có mặc áo lót, hai bên ngực tuyết trắng của nàng chỉ dùng hai mảnh sa mỏng lớn cỡ bàn tay màu đen che kín cùng một cái dây tinh tế bằng sợi bông buộc ở cổ, xuống nửa người dưới, Phong Thành Vũ không tự chủ từ trên cao nhìn xuống, hướng xuống nước nhìn lại, kia chỉ là một tấm sa bố lớn cỡ bàn tay, nho nhỏ, thật mỏng, khó khăn lắm chỉ che được cái địa phương thẹn thùng nhất của nữ nhân, phía sau cái mông.

Hắn khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, hãm sâu ở trong khe hở một cái dây lưng là chuyện gì xảy ra! Lý Viên hiện tại trong lòng đang mỹ mãn! Bơi hai cái liền đứng lên xem một chút tác phẩm tâm huyết của mình. “Bikini a! Bikini!” Nàng vui thích kéo kéo quần lót chứ T màu đen mặc cũng như không.

Ánh mặt trời, biển rộng, bờ cát, soái ca. Nàng mặc bikini vô cùng hấp dẫn bước đi cao ngạo trước mắt họ, làm kinh diễm con ngươi. Đây chính là một trong những ước mơ Lý Viên chưa từng thực hiện.

Kiếp trước không có đạt thành nguyện vọng, không nghĩ tới bây giờ lại làm được. Lý Viên ngẩng đầu, ha! Trên nóc lưu kim thải li gắn vô số viên dạ minh châu giống như ánh nắng cực nóng ở bãi biển. Lý Viên cúi đầu, ha! Suối nước này mặc dù xa xa cũng không thể cùng biển rộng so sánh nhưng lại thắng ở chỗ “quý” nha! Hơn nữa tự mình một người bơi cũng dư dả.

Trọng yếu nhất chính là, nàng vẻ mặt si mê nhìn hình ảnh ngược trong nước, bikini màu đen mị hoặc tràn đầy cảm giác mê loạn, quả nhiên chỉ có tỷ tỷ dáng người hoàn mỹ ma quỷ mới có thể tạo ra hiệu quả như thế này! Hiện tại, chỉ còn thiếu xuất hiện một soái ca. Lý Viên nhắm nửa con mắt bắt đầu vọng tưởng.

Không sai! Lúc này đang có một đại soái ca xuất hiện ở phía sau của ngươi, hắn đang dùng ánh mắt lửa cháy triền miên nhìn bóng lưng của ngươi. Hiện tại, ngươi muốn làm nhất chính là dùng tư thái đẹp nhất của ngươi, nụ cười có sức hấp dẫn nhất, đi trêu đùa hắn, đi câu dẫn hắn. Lý Viên càng nghĩ càng mỹ, càng nghĩ càng high. (TT: tự sướng quá rồi ^_^)

Chỉ thấy nàng vô cùng phong tao lấy một lọn tóc đặt ở trong miệng khẽ ngậm, nhẹ một chút quay người qua, một mị nhãn nhẹ như vậy bồng bềnh bắn tới đây. Nhìn thấy hay không mị lực của tỷ tỷ! Ngu chưa! Mắt dại ra chưa! Lý Viên trong lòng cười ha ha. . . . .

Cười ha ha . . . . . . Ha ha . . . . . . Hmm. . . . . . .

Nàng không cười được nữa. “Ái phi thật hăng hái!” Phong Thành Vũ đứng sau Lý Viên vẻ mặt ửng hồng nói. Lý Viên:. . . . . . . . .

Đây là mộng! Người ta chẳng qua là ảo tưởng ảo tưởng thôi! Chẳng lẽ hiện tại liền phát sinh hoa mắt ảo tưởng cũng không cho phép sao? Ô ô ~(> _<) không nên đùa như vậy nha! Lý Viên lui về phía sau một bước, Phong Thành Vũ liền tiến lên một bước, Lý Viên vừa lùi về phía sau một bước, Phong Thành Vũ lại tiến lên một bước. Lý Viên chân vừa trượt, phốc một cái ngã nhào ở trong trì thủy, nhưng lại giúp nàng thanh tỉnh lại.

“Hoàng hoàng hoàng thượng. . . . . . .” Nàng vừa thẹn vừa vội, hai tay giơ lên che bộ ngực của mình thật chặt, cũng không vội đứng lên cứ như vậy núp ở trong nước. Phong Thành Vũ nhìn nàng ngượng ngùng bộ dạng muốn khóc, càng thêm cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, không nhịn được nữa xoát xoát xoát bắt đầu cởi quần áo. Hắn hắn hắn --------- hắn muốn làm gì?

Lý Viên lúc này hận không được hôn mê đi, nàng vừa mới bị nam nhân này bắt gặp mình một mặt “lẳng lơ”, chính là thời điểm xấu hổ muốn chết, nếu là lúc này phát sinh chuyện gì, nàng thật không muốn sống! Lý Viên hạ xuống, xoay người ra sau liền chạy đi, song nàng hiện nay đang ở trong nước vốn là chạy không nổi, quan trọng hơn nữa là nam nhân kia đã “dục hỏa thiêu thân” quyết định sẽ không để cho nàng chạy mất! Phong Thành Vũ cánh tay dài đem con cá nhỏ thân hình màu mỡ mê người kia mò lên, hắn thấy mắt nàng trợn to, hơi thở mùi đàn hương từ miệng khẽ nhếch, thân thể run rẩy co rúm lại nhưng hương thơm đầy mũi, có loại dụ ý câu hồn nhiếp phách.

Hơn nữa thân y phục này của nàng, Phong Thành Vũ con mắt lóe sáng dọa người, hắn một tay đem Lý Viên ôm thật chặt, còn cánh tay khác ở phía sau nàng từ từ chuyển động đi lên, đầu ngón tay quấn ở thắt lưng của nàng, làm như muốn cởi ra. Lý Viên bị hắn dọa làm cho cả người nhũn ra, nửa tựa nửa dựa nằm trước ngực hắn, thanh âm run run gọi: “Ối ối, hoàng thượng”. Một tiếng kiều kiều mềm nhũn này giống như áp đảo lý trí cuối cùng của hoàng thượng, Phong Thành Vũ hổ gầm một tiếng, cúi đầu liền hôn lên đôi môi mọng đỏ của Lý Viên.

Lý Viên trong đầu cảm giác ông ông, loại hôn này gần giống như cường thế dã man, làm nàng không khỏi nức nở lên tiếng. Kiểu này môi cùng môi đụng chạm, lưỡi cùng lưỡi dây dưa, bọt cùng bọt tương dung, lửa nóng làm cho nàng cảm thấy thiên toàn địa chuyển, khó có thể hô hấp. Phong Thành Vũ bàn tay to ôn nhu chiếm hữu hai bên ngực của nàng, hắn tựa hồ đối với bikini trên người Lý Viên đặc biệt cảm thấy hứng thú, liền như vậy cách tầng vải mỏng điên cuồng dày xéo.

Lý Viên đau đến run run, nàng càng như vậy, Phong Thành Vũ động tác lại càng thêm mãnh liệt. Hai tay hắn đang kẹp hông của nàng, dùng sức đem nàng nổi trên mặt nước, Lý Viên cho dù cùng hắn triền miên bao lần, nhưng cũng chỉ là trong đêm tối dưới ánh nến đỏ triền miên, chưa từng giống như hôm nay sáng loáng như vậy phơi bày ra trước mắt hắn. Trong khoảng thời gian ngắn vừa cảm thấy đau đớn, vừa hổ thẹn, cuối cùng không khỏi run rẩy khóc lên.

“Khóc cái gì!” Ước chừng là hắn đang hài lòng, đôi môi Phong Thành Vũ nóng hôi hổi lại đang ở trên người nàng gặm cắn. “Đau!” Lý Viên thút tha thút thít đáp. Phong Thành Vũ cứng đờ, ngẩng đầu đang chôn ở cần cổ nàng lên, bất mãn lầm bầm nói: “Hừ. . . . Yếu ớt muốn chết!”

Song, chính là lực đạo thủ hạ rốt cuộc là nhẹ đi chút ít. Hai người ở trong nước triền miên hồi lâu, da thịt cọ xát, thân thể tương hợp, hắn cuồng nhiệt đụng chạm làm cho nàng không nhịn được kêu lớn lên, nàng thân thể nhu thuận mị hoặc làm cho hắn càng thêm rơi vào tình triều. Cảm quan bị lạc làm cho hai người này quên mất thời gian, quên mất địa điểm, chỉ cầu giờ khắc này, tình thâm dục nùng.

.