Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ sủng phi - Chương 5

Chương 05: Tập hung

Mặc áo bào cửu sắc long văn, nam tử chậm rì rì từ sau cây đào thong thả đi ra. Lý Viên cảm thấy hai chân mềm nhũn, lập tức cúi đầu quỳ rạp xuống đất hô "Thần thiếp thỉnh an Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế " Phong Thành Vũ trên cao nhìn xuống Lý Viên, không nói lời nào, cũng không bình thân.

Trong lòng Lý Viên bất an , nàng thật sự không nghĩ tới ở chỗ này nhặt đóa hoa cũng có thể gặp được hoàng đế. "Lý dung hoa… thật tài tình" sau một lúc lâu Phong Thành Vũ mới hộc ra một câu như vậy. Lý Viên biết hắn nghe được mình vừa rồi ngâm ra "Đại tác phẩm", lập tức cảm thấy vừa thẹn lại uất, chỉ hối hận mình không cẩn thận nhìn trước khó sau, xui xẻo đụng mặt cầm thú này.

Phong Thành Vũ khóe mắt nhìn xuống, thấy Lý Viên kia thấp đầu hận không thể chôn luôn xuống đất, không biết tại sao bỗng nhiên liên tưởng tới một con mèo nhỏ mập mạp mà lúc nhỏ mình từng nuôi, tròn tròn , mềm mềm, mỗi lần bị mình đùa tức giận sẽ đem thân mình cuộn thành một khối, gọi thế nào cũng không thèm để ý. "Đứng lên đi!" Phong Thành Vũ tâm tình rất tốt nói. Lý Viên lúc này mới run rẩy đứng dậy, cúi đầu đứng ở một bên.

Lý Đại Hải thái giám bên người Phong Thành Vũ ở bên cạnh, mắt nhìn Lý Viên đứng ở nơi đó giả vờ ngu ngốc, nghĩ rằng: vị chủ nhân, ngươi hãy nói chút gì đi! Đây là thật tốt cơ hội đó! Đáng tiếc Lý Viên cùng hắn không có tâm linh tự cảm ứng, lúc này lòng của nàng chỉ có một ý niệm trong đầu: "Hắn sao còn chưa đi! Hắn sao còn chưa đi! Hắn sao còn chưa đi! ..." Một bàn tay to trắng noãn thon dài, bỗng nhiên dừng ở trên ngực của nàng, không đợi nàng có phản ứng, chợt nghe nam nhân không biết khi nào đứng ở trước người nàng nói: "Dính này… "

Nàng xem trong hai ngón tay kia cầm cánh hoa đào màu phấn hồng, môi thưa dạ vài cái, cũng không biết nên nói cái gì. Phong Thành Vũ thật ra có chút ý vị, hắn lại một lần nữa liếc mắt nhìn Lý Viên một cái, sau đó mới mang theo Lý Đại Hải đi về phía đông. "Thần thiếp cung tiễn Hoàng Thượng" thẳng đến khi thân ảnh kia hoàn toàn biến mất, Lý Viên mới thở ra một hơi thật to.

"Chủ, chủ tử" Cẩm Tú bên này quả thực so với nàng còn muốn kích động hơn "Chuyện vừa rồi, không cần nói với bất luận kẻ nào" Lý Viên nhìn qua Cẩm Tú tay chân có chút nhũn ra nói Nơi này cách chỗ chúng tần phi gặp nhau rất gần, nếu không phải hoa đào sum xuê tầng tầng lớp lớp che khuất tầm mắt, chỉ sợ Phong Thành Vũ vừa xuất hiện đã bị nhìn thấy, theo phương hướng hắn rời đi, có thể hiểu hắn cố ý không muốn bị ai bắt gặp.

"Cẩm Tú" chỉ trong khoảng nửa khắc đem chuyện tình chủ yếu và thứ yếu nhận định sang lại một cách mạch lạc, Lý Viên bỗng nhiên có chút nhàn nhạt hỏi: "Trên người ta còn có đóa hoa sao?" Cẩm Tú cẩn thận nhìn: "Trên vai chủ tử, búi tóc, còn dính vài miếng" chỗ rừng đào này, dính cánh hoa đâu phải chuyện gì lạ lùng, đâu cần phải… ... ...

... ... "Chủ tử?" Nhìn dáng điệu nghi vấn của Cẩm Tú, khuôn mặt nhỏ nhắn Lý Viên đột nhiên đỏ lên, nàng giả vờ ho khan hai tiếng "Đừng quên chuyện vừa rồi dặn ngươi, chúng ta trở về đi!" Sau khi nói xong liền đi đến chỗ chúng tần phi tụ tập.

"Hắn vừa rồi chắc chắn là cố ý sờ ngực ta" hung hăng dày vò khăn gấm trong tay áo một chút, Lý Viên cắn răng mở miệng nghĩ ở trong lòng: cầm thú quả nhiên chính là cầm thú. Đợi sau khi Lý Viên trở về, thi hội đã gần kết thúc, cuối cùng danh hiệu đệ nhất bị "An tần" cướp đi, nàng nghe Vương tài tử ríu ra ríu rít chung quanh kể lại, An tần tài trí hơn người thế nào, huệ chất lan tâm thế nào, ngâm một bài “đào hoa” thế nào mà đánh gục hết câu chữ của chúng phi tần. Lý Viên ngồi ở trên đệm cói không ngại phiền phức, ngược lại vui tươi hớn hở nghe nàng nói chuyện, có chút nghĩ ngợi không đâu: Khổng Tú Dung hiện tại chắc là thực thất vọng lắm đây!

Ánh mắt đảo qua toàn cảnh, ở trong lòng yên lặng tính toán còn bao lâu thời gian nàng mới có thể trở lại "Tiểu oa" của mình, Lý Viên chú ý tới có một vị cung nữ, vội vàng đi tới bên người Lệ phi, ở bên tai nàng nói gì đó, chỉ thấy khuôn mặt Lệ phi đang tươi cười, lập tức cứng lại rồi dường như không có việc gì phất tay. Trận đào lâm yến này, chúng tần phi tận hứng thỏa thích chưa muốn về, đợi cho đến khi rời đi trong tay người người đều bẻ vài cành hoa, nói là muốn mang về cắm trong bình ngắm chơi mấy ngày. Khi Lý Viên trở lại Lang Huyên các đã là đang lúc hoàng hôn, rửa mặt chải đầu xong thay đổi một chiếc váy dài thoải mái xong, nàng triệu tiểu thái giám Thường Phúc đến đây hỏi xem lúc mình rời đi có chuyện gì phát sinh không, biết hết thảy đều như cũ mới yên lòng.

Đêm nay ngự thiện phòng đưa tới là vịt hoang Bát Bảo, phật thủ kim cuốn, đậu hủ nhất phẩm, hạnh nhân rau chân vịt, bốn món đồ ăn, Lý Viên đối với Bát Bảo vịt hoang cực kỳ yêu thích, ăn hết nửa bàn. Đợi ăn qua cơm chiều, Lý Viên lười nhác nằm ở tháp mỹ nhân, Cẩm Tú cùng Xuân Hoa bồi ở một bên nói chuyện phiếm, không khí ấm áp tự nhiên, mà giờ phút này ở trong Lệ Thuỷ cung vốn không nhẹ nhàng như vậy . Bàn sứ bạch ngọc bị hung hăng quăng ngã trên mặt đất phát ra một tiếng va chạm thật lớn, Lệ phi gắt gao che ngực mình vẻ mặt tàn khốc tức giận mắng "Nhất định là Liễu Thanh Tuyết tiện nhân kia làm hỏng chuyện tốt của bản cung"

"Nương nương bớt giận, nương nương bớt giận" đại cung nữ Tử Bình liền bước lên phía trước vài bước, khuyên nhủ "Nương nương phải bảo trọng ngọc thể!" Lệ phi tức giận thở thật sâu ra, trong đôi mắt vẫn là tức giận không tan "Bản cung tốn bao nhiêu tâm tư mới đem Hoàng Thượng tới, định dựa vào dung mạo tuyệt sắc của Lý Phương để có thể lưu lại Hoàng Thượng, không nghĩ tới vẫn là bị Liễu Thanh Tuyết tiện nhân kia phá hủy " "Chủ tử" Tử Bình vươn tay nhẹ nhàng thay Lệ phi xoa ngực "Việc gì vì chuyện đó mà tức giận phá hư thân mình, lần này không thành thì còn cơ hội khác, hơn nữa ——" giọng nói của nàng ngưng lại, không biết có nên nói hay không.

"Hơn nữa cái gì?" Lệ phi nhìn nàng hỏi "Hơn nữa" Tử Bình thật cẩn thận nói "Nô tỳ cho rằng, dung mạo nương nương tú lệ, trong lúc hoa đang rực rỡ, cùng với việc đem Lý Tiệp dư lên vị trí cao không bằng..." "Ngươi cho là bản cung không nghĩ sao?" Lệ phi thất thần thở dài "Ngươi là do bản cung mang đến từ nhà mẹ đẻ, bản cung ta không muốn gạt ngươi, đương kim Thánh Thượng không phải người ham mê dục vọng, một tháng thì có mười ngày một mình ở trong dưỡng tâm điện, bản cung, Đức phi, Cảnh phi, Hiền phi, còn có Liễu Thanh Tuyết tiện nhân kia có thể có cố định hai ba ngày, các tần phi khác theo tâm ý Hoàng Thượng, chỉ là ngẫu nhiên được chút mưa móc cũng không có gì đáng kể."

"Chủ tử..." Tử Bình còn muốn khuyên nữa, Lệ phi cũng phất tay ý bảo nàng không cần nói. "Cho nên, bản cung nghĩ dung mạo Lý Phương tuyệt sắc kia trước cứ dùng để đem Hoàng Thượng giữ ở lại Lệ Thuỷ cung này" chỉ cần người ở trong này, nàng luôn có cơ hội. "Ai..." Lệ phi thở thật dài, mặc kệ chiêu này có dùng hay không cũng chỉ là một nước cờ thôi.

Ban đêm, Lệ phi nằm ở loan sàng lòng tràn đầy toan tính phải làm thế nào mới có thể từ chỗ Liễu Thanh Tuyết kia gỡ lại cục tức này. Ban đêm, Lý Phương ngồi ở nệm gấm xé rách mười tám khăn tay, khóc đến bình minh. Ban đêm, Lý Viên nằm ở trong ổ chăn ấm, mơ một giấc mộng đẹp, trong mộng nàng đem cầm thú kia hung hăng dẫm nát dưới chân, vừa đá vừa kêu: cho ngươi còn dám sờ ngực, cho ngươi còn dám sờ ngực, ... Cường bạo hoa cúc của ngươi... Cường bạo hoa cúc ngươi...

Ngày vội vàng qua, trong nháy mắt cách đào lâm yến cũng đã hơn nửa tháng. Lý Viên vẫn như cũ an ổn sống trong hậu cung, nàng mỗi ngày hoạt động theo lịch trình như thế này: buổi sáng, trước đi cấp Hiền phi thỉnh an cùng khác tần phi nói một vài câu cảm tình, sau đó trở về ăn cơm trưa, sau khi ăn xong ngủ trưa một canh giờ, buổi chiều cố định luyện hai tờ chữ to, không cần thành ngôi sao thư pháp chỉ là hưng trí mà thôi, luyện chữ xong thì nàng nghỉ ngơi trong chốc lát, ăn xong cơm chiều, hoạt động nghỉ ngơi chủ yếu của nàng chính là thêu thùa, cộng thêm nghe tiểu cung nữ Xuân Hoa "Chuyện kể đó đây mỗi ngày" Mà hôm này nội dung chủ yếu lại là: Lý Tiệp dư lỡ miệng nói phạm Liễu quý phi, bị phạt cấm túc ba tháng.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Lý Viên buông khung thêu trong tay nghi hoặc hỏi Xuân Hoa biết Lý Tiệp dư kia là tỷ tỷ ruột của chủ tử nhà mình, cho nên nàng đối với tin tức này hỏi thăm cũng rất cẩn thận. Nàng giương cái miệng nhỏ nhắn tỉ mỉ kể lại: "Nghe Tiểu Tinh tỷ tỷ Khôn Táp cung nói , hôm nay Liễu quý phi đột nhiên hứng trí, muốn đi dạo ngự hoa viên, không hiểu sao đụng phải Lý Tiệp dư, Lý Tiệp dư hướng quý phi nương nương thỉnh an thì bị quý phi nương nương thấy được trên đầu mang trâm thanh ngọc chạm rỗng Loan Phượng, quý phi nương nương lúc này giận dữ, ngay tại chỗ trách cứ Lý Tiệp dư muốn leo lên vị trí cao, Lý Tiệp dư lên tiếng cãi lại, ngôn ngữ rất vô lễ, làm quý phi nương nương tức giận té xỉu, nghe nói việc này còn kinh động Hoàng Thượng" Xuân Hoa nuốt nước miếng nói tiếp: "Cuối cùng vẫn là nhờ Lệ phi nương nương cầu tình, Lý Tiệp dư mới bị phạt cấm chừng ba tháng, chép phụ đức nữ giới một ngàn lần "

Lý Viên nghe xong lời Xuân hoa nói, ánh mắt lăng lăng nhìn về phía trước, xa một lúc lâu không nói gì, Cẩm Tú hướng Xuân Hoa đưa ánh mắt muốn nàng lui ra, rồi mới nhẹ nhàng kêu lên: "Chủ tử?" "Ta nhớ rõ năm ấy bảy tuổi " Lý Viên nói: "Tẩu tử nhà mẹ đẻ phu nhân từng đến nhà bái phỏng, tặng một cây trâm tơ quấn song loan điểm phượng, khảm hồng ngọc nặng bẩy lượng vàng cho nhị tỷ tỷ, nhị tỷ tỷ ghét bỏ, bảo cây trâm quá tục khí, không đủ thanh nhã, chưa một lần nào đem ra dùng" nói đến chỗ này, Lý Viên nhìn Cẩm Tú lộ ra một nụ cười nghịch ngợm "Ngươi nói, nếu nhị tỷ tỷ lúc ấy biết mình về sau không được cài cây trâm loan phượng kia, có thể phải nắm chặt thời gian, mang nhiều ngày cho đã nghiền hay không!" " a... Ha ha..." Cẩm Tú bị Lý Viên chọc bật cười, khi đó trang sức của nhị tiểu thư nhiều đến không chỗ mang, mà tiểu thư của nàng thì... ... Nghĩ đến đây nàng không khỏi lại có chút chua xót trong lòng.

"Chuyện này có cái gì ảnh hưởng chủ tử hay không a?" Cẩm Tú lo lắng nói, hai người dù sao cũng là tỷ muội, quan hệ này dùng thế nào cũng chém không đứt . Lý Viên lắc đầu, vô vị cười cười: "Ta là một dung hoa nho nhỏ, làm thế nào lọt vào ánh mắt của các nương nương" nàng từ khi tiến cung đối với Lý Phương bên kia luôn luôn bất hòa, mỗi ngày chỉ thành thành thật thật đứng ở trong Lang Huyên các này, muốn hắt chút nước bẩn lên người nàng cũng không dễ dàng, xa thế cơ mà! "Cùng lắm sẽ bị người ta bàn tán náo nhiệt vài ngày " Lý Viên cầm lấy khung thêu tiếp tục thêu hai phiến lá cây xanh biếc "Chúng ta đóng cửa lại lo cuộc sống mỗi ngày của mình là được "

Cái khác ít quản..