Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ sủng phi - Chương 61

Chương 61: Thái tử

Hi Nhi y y nha nha xong, trong điện mọi người vẻ mặt mỉm cười nhìn về phía Phong Thành Vũ. Lý Viên thấy thế khuôn mặt liền khẽ động, không khỏi âm thầm oán giận nhi tử, đây là lúc để ngươi biểu hiện “luyến phụ” sao? Chỉ thấy Phong Thành Vũ lúc này lãng lãng cười một tiếng, hắn từ trên long ỷ đứng dậy, tự mình đi xuống bên cạnh Hi nhi.

Hi nhi vừa nhìn thấy phụ thân đi tới, lập tức khanh khách cười lên, đưa tay nhỏ bé ra muốn hắn ôm. Phong Thành Vũ hơi khom lưng, xoa xoa đầu nhỏ của bé, cười nói: “Ngươi tiểu tử này, còn không nhanh từ trong đó bắt một cái ra đây”. Mọi người nhìn thấy khuôn mặt chiều chuộng của Phong Thành Vũ, không khỏi ở trong lòng nhất tề ca ngợi: “Đại hoàng tử cùng hoàng thượng quả thật là phụ tử tình thâm!”

Nhưng Hi Nhi một chút cũng không nghe lời phụ hoàng của hắn mà, hoàn toàn không có ý nghĩ muốn nắm thứ gì, chỉ là dùng sức kêu a----------a----------. Lý Viên thấy thế không khỏi đứng lên, nhìn nàng một thân triều phục quý phi đỏ thẫm, từ thềm bạch ngọc uốn lượn đi xuống. Nàng đứng ở bênh cạnh Phong Thành Vũ hướng về phía hắn khẽ cúi người. Sau đó cầm lấy một thanh chủy thủ có khảm mã não hồng bảo thạch tinh xảo trên thảm, hướng Hi nhi cười nói: “Hi Nhi ngoan! Xem xem mẫu phi cầm trong tay là cái gì nè!” Nàng chăm chú nhìn tiểu tử thối kia, chỉ hy vọng thành quả giáo dục mấy ngày trước đây của nàng có thể có kết quả.

Nhưng có thể là Lý Viên giáp dục quá thành công rồi,bây giờ đối với Hi nhi đưa đến cái thanh này hắn không có hứng với đồ đã chơi chán mấy ngày nay. Lý Viên khom lưng nói một lúc lâu, bất đắc vì Hi Nhi cứ bất động. Ở nơi này, cả điện mọi người đều chăm chú soi mói nhìn, Lý Viên cuống quít!

“Vừa đến thời khắc mấu chốt cứ như vậy làm cho lão nương hỏng việc!!!” Lý Viên không có cách nào làm gì khác là vươn tay ra ôm Hi nhi vào trong lòng, nàng vẻ mặt ôn nhu ở bên lỗ tai nho nhỏ của hắn lặng lẽ nói: “Hiện tại lập tức, ngay lập tức đi bắt một món đồ trở lại cho ta, nếu không nghe lời nương liền đánh ngươi!” Nói xong, liền ở trên mông đít nhỏ cực kỳ bí mật véo một cái.

Ước chừng là Hi Nhi nghe hiểu lời mẫu thân đại nhân uy hiếp, sau khi lại bị thả trên giường, rốt cục đã bắt đầu bò loạn bốn phía. Lý Viên không quan tâm ánh mắt trách cứ như dao găm của Phong Thành Vũ, vẫn dùng vẻ mặt vui vẻ, ôn nhu mà hiền lành nhìn Hi nhi. Cho nên trong lúc mọi người đang nín thở nhìn chăm chú, Hi nhi đầu tiên là tiện tay cầm một quyển “Luận ngữ” gần hắn nhất, Lý Viên trong lòng nghĩ đến: bắt cái này rất tốt.

Thời điểm mà mọi người đều cho rằng đại hoàng tử bắt sách, thì tay nhỏ bé của Hi nhi lại buông lỏng, sách vừa rơi xuống, mọi người hai mặt nhìn nhau đều đem lời ca ngợi vừa đến miệng nuốt xuống. Phảng phất đây là khảo nghiệm sự kiên nhẫn của mọi người, Hi nhi cái tiểu bại hoại này một lát đẩy đẩy cái này, lúc lại sờ sờ cái kia, nhưng chính là không bắt một vật nào. “Nguyên Hi. . . . . .” Lúc này, Phong Thành Vũ lại cười nói: “Chẳng lẽ trong đó nhiều đồ như vậy lại không có thứ ngươi thích sao?”

Hi nhi nghiêng nghiêng đầu nhỏ, nhìn về hướng Phong Thành Vũ nói, đột nhiên giống như là nhận được chỉ lệnh gì đó, bắt đầu bò về hướng ngọc tỷ nằm ở giữa thảm. Mọi người tâm nhãn đều thấy được, nhìn hoàng tử điện hạ cười híp mắt ôm lấy ngũ long truyền quốc ngọc tỷ. Chỉ một thoáng không biết người nào một tiếng kêu lên: “Thiên ý! Đây là thiên ý ! Chúc mừng hoàng thượng có người nối nghiệp, Đại Chu triều có người nối nghiệp!”

Rầm------------- quần thần cả điện tất cả cùng quỳ xuống một mảnh, mọi người mắt hàm lệ nóng nhất tề hô: “Chúc mừng hoàng thượng có người nối nghiệp. Đại Chu triều có người nối nghiệp!” Lý Viên ánh mắt co rút nhìn một màn này, quả thực không biết như thế nào cho phải. Phong Thành Vũ sắc mặt cực kỳ vui mừng một tay ôm Hi nhi lên, cất giọng cười lớn nói: “Các vị ái khanh nói không sai, Hi nhi có thể bắt được truyền quốc ngọc tỷ thì đó chính là thiên ý, trẫm thân là vua một nước, nhất định vâng theo thiên ý”.

Hắn nhìn chung quanh một vòng, hắng giọng nói: “Trẫm đã quyết ý, ít ngày nữa lập Hi nhi làm thái tử”. Cả điện đầy tiếng hoan hô của quần thần thoáng chốc yên tĩnh. Lý Viên cũng là vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn Phong Thành Vũ. Nam nhân này rốt cuộc suy nghĩ cái gì!

“Ngô hoàng anh minh!” những người kia có phản ứng cực nhanh, lập tức bắt đầu hô vạn tuế. Mọi người mới từ trong lúc khiếp sợ khẽ định thần lại, lại không quản trong lòng mình rốt cuộc vòng vo bao nhiêu ý niệm trong đầu, nhưng trên mặt tất cả đều nghĩ: Ông trời ơi! Đại đích ơi! Hoàng thượng ơi! Người rốt cuộc là muốn lập thái tử sao? Lý Viên lúc này cũng đã cứng ngắc bị bỏ rơi đằng sau, nàng nhìn thấy sỏa hài tử Hi nhi cười hì hì trong ngực Phong Thành Vũ, thật sự không thể tưởng tượng được thân thể mềm mại núc ních, trắng nõn như bánh bao ấy lại có thể làm tới chức vị “thái tử” cao quý như vậy.

Lần này có thể nói là lịch sử kỳ diệu nhất, hoang đường nhất, đã được ở đời sau kể chuyện say sưa việc yến tiệc chọn đồ đoán tương lai, liền dưới loại tình huống vô cùng hỗn loạn này mà hạ màn. Lúc mặt trời mọc, sáng sủa. Trong Cam tuyền cung, Lý Viên tỉnh lại từ trong lòng ngực đầy hơn rượu, nghênh đón nàng chính là hai mắt của Phong Thành Vũ hữu thần sáng ngời.

Lý Viên sắc mặt đỏ lên, lẩm bẩm kêu một tiếng: “Hoàng thượng”. Song, Phong Thành Vũ tựa hồ như đang chìm trong suy nghĩ của chính mình, cũng không có phản ứng lại với nàng. Lý Viên nghi ngờ, liền gọi lại một tiếng.

Lần này Phong Thành Vũ nghe thấy được, chỉ thấy hắn khẽ cúi đầu, cười nói: “Tỉnh rồi?” “Hoàng thượng đang suy nghĩ chuyện gì vậy?” Lý Viên tò mò hỏi. Phong Thành Vũ nghe được nàng hỏi như thế, trên mặt bỗng hiện ra một vẻ mặt rất kỳ diệu, hắn dời đi tầm mắt đang nhìn Lý Viên, vỗ lưng trần bóng loáng của nàng, nói: “Không có gì”.

Lý Viên bất quá cũng chỉ là thuận miệng hỏi, thấy hắn không muốn nhiều lời, cũng không cưỡng cầu. Ngược lại, trong lòng nàng nhưng lại có một đống vấn đề lớn đây! “Hoàng thượng!” nàng ngẩng đầu nhìn Phong Thành Vũ, nghiêm túc nói: “Người lập Hi nhi làm thái tử, có quá mức lỗ mãng hay không?”

Chỉ dựa vào bắt được ngọc tỷ liền lập thành thái tử, cũng không tránh khỏi quá mức qua loa đi. “Tại sao ngươi không hy vọng trẫm làm như vậy?” Phong Thành Vũ một tay chống đầu, nhíu mày hỏi. Lý Viên buồn rầu suy nghĩ một chút rồi nói: “Thần, thần thiếp không phải mất hứng. . . . . Chính là. . . . . Chính là vì. . . . . .”

Hi nhi hiện nay là con độc nhất của Phong Thành Vũ, thành thật mà nói trong tâm Lý Viên cũng muốn có một ngày Hi nhi sẽ được lập làm thái tử nhưng cũng là chuyện tình thật nhiều năm về sau! Hẳn là càng thêm chính thức, càng thêm suy nghĩ tường tận, thì dễ làm ra kết quả, mà không phải giống như thế này gần như là loại quyết định hoàng đường chơi đùa. “Thật là vô dụng” Phong Thành Vũ vẫn quấn quýt lầy Lý Viên thản nhiên nói: “Trẫm lập Hi nhi là thái tử là vì đã trải qua suy nghĩ sâu xa nên mới quyết định xuống dưới”.

Lý Viên vẻ mặt không tin nhìn hắn, hỏi: “Nếu là Hi nhi hôm nay không bắt được ngọc tỷ thì sao?” Chuyện tình dựa vào vận khí, ai có thể đảm bảo! Nghe được Lý Viên hỏi như thế, trên khuôn mặt anh tuấn của Phong Thành Vũ hiện lên một vẻ đắc ý, chỉ thấy hắn khóe miệng nhếch cao nhắc tới, nói: “Nguyên Hi nhất định sẽ bắt”.

Nguyên Hi? Lý Viên tròn to mắt nháy nháy mắt mấy cái, hắn bình thường đều gọi là Hi nhi chẳng bao giờ kêu Nguyên Hi. Bỗng nhiên trong đầu Lý Viên hiểu ra, chỉ thấy nàng ngồi dậy một chút, cả kinh kêu lên: “Hoàng thượng người đã huấn luyện hắn?” Phong Thành Vũ nhìn nàng bộ dạng bỗng chốc cả kinh, không khỏi cười nói: “Như thế nào? So sánh với thành quả của ái phi không phải tốt hơn sao?”

Chẳng trách! Thật là quá gian trá rồi! Lý Viên rốt cuộc cũng biết rồi, Hi nhi tại sao ở giữa nhiều đồ như thế mà nhất định bắt ngọc tỷ. Thiếu chút nữa nàng còn nghĩ thầm: chả nhẽ con của nàng thật là có mệnh thái tử! “Ngươi nha!” Phong Thành Vũ cánh tay dài nhấc lên, lại lần nữa đem nàng ôm trong ngực: “Người người đều tranh nhau muốn tranh đoạt vị trí, vậy mà ngươi hết lần này tới lần khác lại như vậy!” Lý Viên vểnh miệng nhỏ lên hừ hừ hai tiếng: “Tình cảm dường như thật tốt!”

Phong Thành Vũ sờ cái mông của nàng, giống như không vui nói: “Làm sao? Ngươi còn có ý kiến?” Lý Viên nào dám nói có! Nàng nhanh chóng lắc lắc đầu, vừa bỗng nhiên giống như nghĩ tới điều gì, dùng vẻ mặt ta rốt cuộc biết chân tướng là gì nhìn Phong Thành Vũ nói: “Hoàng thượng. . . . . . Người sở dĩ thăng thần thiếp làm quý phi, chính là để lót đường cho Hi nhi sao?” Phong Thành Vũ lập tức khụ khụ hai tiếng nói: “Trẫm mặc dù có một tầng ý tứ như vậy bên trong, nhưng chủ yếu là bởi vì. . . . . .”

Lý Viên nhìn đôi môi khép khép mở mở trên khuôn mặt kia, một chữ cũng không có nghe lọt tai. Ta đã nói rồi! Phong Thành Vũ vẫn giống như cũ, coi trọng quy củ của nam nhân như vậy, làm sao lại trong lúc bất chợt đánh vỡ cung quy, làm cho nàng một bước thăng làm quý phi đây! Tình cảm của ta chính là để làm đá đặt chân cho con trai bảo bối của hắn! “Sách. . . . .” Phong Thành Vũ nhìn một chút xoay người sang chỗ khác nhìn Lý Viên, cau mày nói: “Tại sao lại phát cáu rồi?” “Đúng! Thần thiếp đúng là già mồm cãi láo sao?” Lý Viên tức giận nói.

Nhưng mà nàng chính là lại nổi tính nết, lần nữa già mồm cãi láo, vậy mà cũng có người nguyện ý thụ lấy. Chỉ thấy Phong Thành Vũ hướng vị trí Lý Viên nằm mà cọ cọ, cúi người ở bên tai nàng nói: “Được rồi! Đã làm mẹ rồi, một chốc thì gió lại một lát thì mưa”. Nàng mưa gió không chừng, xui xẻo liền chính là đương kim hoàng đế bệ hạ.

Lý Viên hiện tại so với nàng vừa tiến vào khắp nơi cẩn thận, nơm nớp lo sợ hoàn toàn khác biệt! Nàng hiện tại nắm chắc tức giận! Tiếp tục quay thẳng! Hơn nữa nàng sở dĩ nắm chắc tức giận như vậy, cũng không phải bởi vì nàng ỷ vào sinh ra Hi nhi cùng Châu Châu mà là tình cảm Phong Thanh Vũ cho mình.

Nam nhân cùng nữ nhân liền giống như là một cuộc kéo co tranh tài, đối thủ của ngươi khí lực có bất kỳ biến hóa nào, ngươi cũng có thể thông qua cái sợi dây liên kết giữa hai người mà cảm giác được. Khi hắn xả hơi rồi, mềm lòng, vậy ngươi liền phải nắm chặt thời cơ tiến công, cho đến khi đem hắn hoàn toàn túm tới đây mới thôi, tuyệt đối cũng không thể buông tay. Cho nên khi hắn mãnh liệt rồi,thì nàng chính là ngày càng thích ở trước mặt hắn đùa bỡn tính tình!

Ai bảo hoàng đế bệ hạ người ta thích bộ dạng này!.