Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ sủng phi - Chương 71

Chương 71: Lột Da (đại kết cục)

Càn Thanh cung, thượng thư phòng. “Nhạc dân chi nhạc, dân diệc nhạc kỳ nhac, ưu dân chi ưu giả, dân diệc ưu kỳ ưu. Vui cái vui của thiên hạ, lo nỗi lo của thiên hạ, song không vương giả, không chỉ có vậy. Là tại vì sao?”. Văn hoa các Đại học sĩ, chưởng viện Hàn Lâm viện, thêm danh hiệu Thái phó của thái tử, Vương Đình Lâm, xoa xoa ba thước râu của mình trầm giọng hỏi. Chỉ thấy một nam đồng tầm bốn năm tuổi ngồi dưới,thản nhiên đứng dậy, mồm miệng lưu loát, ý nghĩ rõ ràng đáp lại: “Ý tứ của những lời này là, lấy vui vẻ của thiên hạ làm vui vẻ của mình, lấy nỗi lo của vạn dân làm nỗi lo của mình, đem sự vui vẻ của người trong thiên hạ làm vui vẻ của mình, đem sự ưu sầu của người trong thiên hạ làm ưu sầu của mình, người như vậy không phải hoàng đế thì không thể là ai khác.” Vương Đình Lâm nghe nam đồng trả lời xong, trên mặt lộ rõ thần thái thỏa mãn, chỉ thấy hắn gật đầu cười nói: “Thái tử điện hạ giải đáp vô cùng chính xác!”

Thái từ điện hạ nha! Cũng chính là tiểu bằng hữu Hi nhi của chúng ta, cũng không bởi vì được Thái phó khích lệ mà lộ ra một sắc mặt tốt, hắn cầm tờ giấy thật chặt, khuôn mặt khả ái nhỏ nhắn cố gắng làm ra một bộ dạng đại nhân nghiêm túc. Song, cặp mắt to đen sẫm vẫn không tự chủ được hướng về thân ảnh minh hoàng phía trước. Đợi đến khi việc học kết thúc, Hi nhi sải bước chân ngắn đi tới trước người nọ, hắn cúi tiểu thân thể bập bẹ nói: “Nhi thần tham kiến phụ hoàng”. Phong Thành Vũ chân mày chau lên nhìn hài tử đáng yêu như tiên đồng trước mắt, khóe miệng không tự chủ được lộ ra nụ cười, hắn gật đầu nói: “Đứng lên đi!”

Sau khi Hi nhi đứng lên, hướng về phía Phong Thành Vũ lộ ra một nụ cười ngọt ngào, trong mắt tràn đầy vẻ vui sướng. Phong Thành Vũ tất nhiên lại hỏi hắn nhiều vấn đề về học vấn. Tiểu bằng hữu Hi nhi đều đều từng cái trả lời lại,nghe hắn trả lời mạch lạc rõ ràng, Phong Thành Vũ trong lòng rất là thỏa mãn, song, ở trên mặt vẫn là một bộ dạng nhàn nhạt, cuối cùng bảo với hắn một câu trăm triệu lần không được kiêu ngạo tự mãn mà phải tiếp tục cố gắng học hành. Hi nhi nghe xong, vội vã gật đầu nhỏ, ra vẻ ta đây là là hảo hài tử rất nghe lời phụ hoàng.

“Ừ! Hiện tại cũng là buổi trưa rồi, trẫm cùng ngươi hồi Cam Tuyền cung!” “Dạ!” Hi nhi cười híp mắt đáp lời. Nắm tay nho nhỏ của nhi tử, Phong Thành Vũ còn chưa đến gần bên trong điện liền nghe được thanh âm thanh thúy như chuông bạc đang đếm lấy đếm để: “Một trăm mười tám, một trăm mười chín. . . . . . . Hai trăm. . . . . Hai trăm lẻ một. . . . . Ai nha! Nương sao người lại ngừng, thật là đáng tiếc! Rõ ràng chỉ thiếu một chút nữa là có thể phá kỷ lục mà!”

“Ôi. . . . . Không! Không được!” Nữ tử thanh âm thở hổn hển đáp lại: “Thật sự là không nhảy nổi nữa!” Phong Thành Vũ giữa lông mày vừa nhíu, nhấc lên kim mành phượng hoàng vu phi, chậm rãi đi vào. “Ngươi đây là đang hành hạ cái gì vậy?” Hắn nhìn Lý Viên nửa người ngồi trên ghế trong tay còn cầm sợi dây, không vui hỏi.

“Nhi thần tham kiến phụ hoàng” không đợi Lý Viên trả lời, Châu Châu năm nay đã tám tuổi giống như một chú chim sơn ca nhỏ xinh xắn đi tới bên cạnh hắn nói: “Phụ hoàng, mẫu phi là đang giảm cân đấy!” “Thần, thần thiếp tham kiến hoàng, hoàng thượng” Lý Viên bộ dạng hổn hển thỉnh an. “Nương, người không sao chứ?” Hi nhi nghiêng nghiêng đầu nhỏ, vẻ mặt lo lắng hỏi.

“Không có, không có chuyện gì!” Lý Viên nhìn nhi tử một chút, lại nhìn sắc mặt Phong Thành Vũ đang không được tốt, có chút đau đầu lắp bắp nói: “Nương đây là vận động, vận động, sinh mệnh là tại vận động mà!. . . . . . . . Đối với thân thể rất tốt!” Ở trước mặt bọn nhỏ Phong Thành Vũ vẫn tương đối cho Lý Viên mặt mũi, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng trợn mắt nhìn nàng một cái, xoay người phân phó cung nhân hầu hạ ngoài cửa nói: “Truyền ngọ thiện!” Lý Viên nhanh chóng nháy mắt với nữ nhi một cái, ý bảo nàng mau mau đem bảo bối “dây nhảy” giấu vào phía sau gốc cây, liền bước nhanh đi tới bên cạnh Phong Thành Vũ hầu hạ hắn thay y phục, rửa mặt.

Trước cái bàn tròn khắc hoa văn, nàng đầu tiên là đem một khối Tây Hồ thố ngư đem bỏ xương sạch sẽ rồi bỏ vào bát Hi nhi, sau đó đưa cho Châu Châu một bên một chén súp phỉ thúy trân châu, cuối cùng mới gắp một phần tử thanh vào bát trước mặt Phong Thành Vũ. Phong Thành Vũ khóe mắt khẽ nhảy, nhìn Lý Viên đối diện đoan chính uống trà sữa trong chén thủy tinh, nói: “Ngươi lại đang ăn kiêng?” Lý Viên hì hì hai tiếng gặp sắc mặt trầm xuống liền vội vàng nói: “Hoàng thượng, lần này người trăm triệu lần không thể ngăn cản thần thiếp nữa! Hôm nay Cẩm Tú đem quần áo mùa hè năm ngoái lấy ra, thần thiếp lại phát hiện. . . . . . .. . . .” Nàng vô cùng ai oán nhìn Phong Thành Vũ một cái, ý nghĩa thì không cần nói cũng biết.

Song Phong Thành Vũ đối với sự “thống khổ” của Lý Viên thì hoàn toàn lơ đễnh, chỉ nghe hắn thản nhiên nói: “Y phục không vừa thân nữa rồi thì may tiếp, chỉ suốt ngày hành hạ mình!” Đây không phải là vấn đề y phục vừa hay không vừa nữa rồi! Lý Viên trong lòng phát điên: “Nếu không phải ngươi năm lần bảy lượt cản trở kế hoạch giảm cân của ta, ta sẽ biến thành càng ngày càng tròn sao?” Ta mặc dù tên là Lý Viên, nhưng cũng không đại biểu ta hy vọng thân hình của mình cũng tròn! Ngươi đúng là không hiểu nỗi lòng nữ nhân.

Phong Thành Vũ cũng mặc kệ trong lòng nàng nghĩ cái gì, chỉ nghe hắn cất giọng nhàn nhạt phân phó: “Sau này không cho các ngươi đem những thứ đồ ngổn ngang này lên khi nương nương dùng thiện nữa, hiểu chưa?” “Dạ” các cung nhân đang hầu hạ trong phòng vội vàng đáp. Lý Viên cứng đờ, thầm mắng một tiếng: “Bá đạo”. Nhưng trong tầm mắt bức nhân của hắn rốt cuộc là nàng run run bỏ trà sữa trong thay xuống để ăn cơm.

Hi nhi ngẩng đầu nhỏ lên nhìn phụ thân một chút rồi lại nhìn mẫu thân một chút, cuối cùng dừng lại ở nơi tỷ tỷ đang làm mặt quỷ, cúi đầu bình tĩnh tiếp tục ăn cơm. Thói quen đã thành tự nhiên! Sau khi dùng xong thiện, Phong Thành Vũ trở về Dưỡng Tâm điện xử lý chính vụ thuận tiện đem Hi nhi đi, mỹ danh chính là: vì muốn lời nói và việc làm đều mẫu mực.

Lý Viên âm thầm vì nhi tử của mình mà rớt nước mắt đồng tình, đứa nhỏ này hồi bé thật là phải chịu đủ “cực khổ”. Mà chính nàng thì sao? Sau khi nghỉ ngơi, lập tức xắn lên tay áo, khí thế như lửa kêu lên: “Châu Châu mau! Đem dây nhảy của mẫu thân lại đây!” “Chủ tử” Cẩm Tú một bên vội vàng nói: “Người hôm nay đã nhảy vài trăm cái rồi, hay là ngày mai luyện tiếp đi!”

Lý Viên lập tức lắc lắc đầu, vươn ra một ngón tay, nghiêm túc nói: “Muốn giảm cân thành công phải dựa vào nghị lực kiên cường, phải liên tục luyện tập, cho đến khi gầy xuống mới thôi trước đó quyết không được có chút thư giãn.” Châu Châu con mắt lóe sáng nhìn mẫu thân của mình, bội phục nói: “Nương, người có nghị lực thật lớn nha!” Lý Viên đắc ý cười một chút, vẻ mặt vậy mà còn phải nói sao: “Tốt lắm, còn không mau đem sợi dây tới đây cho ta!”

Ngươi có thể ngăn cản ta ăn kiêng, nhưng cũng không thể ngăn cản ta vận động! Lý Viên xoa xoa một vòng bụng thịt, aiiii! Mới vừa rồi ăn một chén cơm làm tăng thêm bao nhiêu ca-lo-ri! Buổi chiều trong màn lụa đỏ. Lý Viên mồ hôi nhễ nhại gục ở trên ngực Phong Thành Vũ.

Vuốt ve bàn tay trắng nõn da thịt mềm mại, Phong Thành Vũ khóe miệng nhếch lên, hiển nhiên tâm tình vô cùng tốt. Đúng vậy! Mới vừa ăn no nê, nam nhân này tâm tình rất tốt, chỉ là có chút làm khổ Lý Viên, chỉ thấy nàng vươn tay xoa bóp eo của mình, cái loại động tác cưỡi ngựa độ khó cao này, nàng quả nhiên làm không được! “Sao vậy?” Phong Thành Vũ thanh âm khàn khàn hỏi.

“Đau thắt lưng!” Lý Viên rầu rĩ nói. Phong Thành Vũ trên mặt nụ cười càng sâu, chỉ nghe hắn ở bên tai Lý Viên thấp giọng nói: “Trẫm xoa bóp cho ngươi!” “Ngươi xoa chỗ nào?” Lý Viên đôi môi đỏ mọng vểnh cao lên, hờn dỗi nói.

Phong Thành Vũ xoay mình đem nàng đè ở phía dưới, bàn tay to theo một đường cong thân thể một đường trượt xuống phía dưới: “Đều xoa bóp cho ngươi!” Lý Viên gò má đỏ bừng, đôi mắt giống như là ngâm trong nước biến thành ướt át. “Uhm… sờ tựa hồ có chút mập!” Phong Thành Vũ tùy ý nói.

Trong nháy mắt, tất cả mộng ảo kiều diễm đều biến mất không thấy đâu. Lý Viên sinh khí, tức giận đẩy Phong Thành Vũ xuống, hừ hừ nói: “Hoàng thượng, hiện tại người chê thần thiếp mập?” Mắt thấy nữ nhân này lại bắt đầu cáu lên, Phong Thành Vũ không khỏi cười khổ, nhéo cái mũi nhỏ của nàng: “Trẫm khi nào nói lời như thế?”

Lý Viên không để ý tới hắn, tự mình chui vào trong chăn, chỉ chừa cho hắn một cái gáy. Phong Thành Vũ liền hiểu, nữ nhân làm sao lại quan tâm vấn đề “béo gầy” như vậy, chỉ cần động đến điểm này, lập tức có thể trở mặt với ngươi ngay. Lòng của nữ nhân quả thật là kim dưới đáy bể!

“Thần, thần thiếp. . . . . . Thật sự rất béo sao?” sau một lúc lâu, lúc Phong Thành Vũ sắp ngủ thiếp đi, Lý Viên mới nhẹ nhàng hỏi. m thầm ngoắc ngoắc khóe môi, Phong Thành Vũ nhấc cánh tay dài đem nàng bao quát ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng xoa xoa đầu nàng, hắn nhắm mắt lại nói: “Bất kể là ngươi mập hay gầy, trẫm cũng không ghét bỏ ngươi!” “Nhưng là chính mình ghét bỏ mình thì sao?” Lý Viên vươn một ngón tay vẽ các vòng tròn trên ngực hắn: “Thần thiếp thời gian trước còn không có béo như vậy đâu! Không biết tại sao từ lúc vào hạ đến giờ mỡ trên bụng lại càng nhiều thêm, không biết lại còn tưởng mang thai đấy!”

“Chỉ suốt ngày mò mẫm suy nghĩ linh tinh, nghi ngờ cái gì----------------” Phong Thành Vũ còn chưa dứt lời, liền mở mắt, hắn túm lấy một bên bả vai của Lý Viên gấp giọng hỏi: “Ngươi vừa mới nói cái gì?” Lý Viên bị hành động của hắn làm cho sửng sốt, chỉ thấy nàng quơ quơ đầu nói: “Thần, thần thiếp đâu có nói gì!” Phong Thành Vũ một tay vén chăn thêu lên, ánh mắt kinh ngạc nhìn vòng bụng nhỏ có vẻ mập thêm nhiều của Lý Viên.

Chưa chờ Lý Viên minh bạch là tại sao, chỉ nghe hắn lớn tiếng kêu lên: “Người đâu! Thắp đèn, truyền thái y--------------” Sáng sớm ngày kế. Minh Châu công chúa điện hạ cầm một sợi dây tinh xảo dài hơn một thước, hoạt bát đi vào tẩm điện của mẫu phi nàng.

n! Ngày hôm qua mẫu thân nàng nhảy dây ghi lại cao nhất được hai trăm lẻ tám, hôm nay có thể phá kỷ lục hay không đây! Song, khi nàng vừa vào lại phát hiện phụ hoàng vẫn còn ở đây. Hơn nữa, cả phòng mọi người đều tựa hồ là một bộ dạng hết sức phấn khởi, là xảy ra chuyện tốt gì đây, Châu Châu âm thầm suy nghĩ.

“Nhi thần Minh Châu tham kiến phụ hoàng, tham kiễn mẫu phi!” “Ừ! Mau đứng dậy đi!” Châu Châu sau khi đứng dậy tò mò nhìn một chút vẻ mặt hưng phấn của phụ thân, lại nhìn một chút mẫu thân mang thần sắc lúng túng đang nằm trên giường.

“Nương, người bị làm sao?” Châu Châu nhìn thái y cách đó không xa, có chút bận tâm hỏi. Lý Viên trên mặt vẻ run sợ lại càng nặng hơn, liên tục nói: “Không có gì, không có gì!” Châu Châu nghiêng nghiêng cái đầu, cho đến khi xác định mẫu thân nàng thật sự không việc gì, mới vẻ mặt tiếc nuối quay quay sợ dây dài trong tay nói: “Xem ra, nương hôm nay là không thể tiếp tục nhảy rồi!”

Rất đáng tiếc! Nương rõ ràng đã nói sẽ kiên trì nhiều ngày mà. Lý Viên nhìn sợi dây dài trong tay nàng, sắc mặt thoáng cái liền trở nên trắng bệch, chỉ nhìn thấy nàng giống như là đầu gỗ bị rơi mất, quay đầu nhìn nam nhân kia vẻ mặt đang từng chút từng chút biến thành đen như đít nồi. Ô ô ô ~~~~~~ Châu Châu, nương hôm nay sẽ bị ngươi hại chết!!!

Cho nên ở nơi này, cảnh xuân tươi đẹp buổi sáng sớm, tiếng một người đàn ông dữ dội hô vang cả Tử Cấm thành. “Lý, Viên, nhi, tử, của, ta, có, tam , trường, lưỡng, đoạn, gì, ta, lột, da, ngươi!”.