Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ sủng phi - Chương 8

Chương 08: Lúc bệnh

Lý Viên trên một con đường, chậm rãi đi về phía trước. Bốn phía là một mảnh sương khói trắng xoá, nàng nhìn không rõ mình đang đi về phương nào. Đi tới, đi tới, đi tới…

Một ít thanh âm linh tinh vụn vặt dần dần bắt đầu vang lên ở bên tai. "Viên Viên, Viên Viên, tiểu bảo bối của ta nha! Mặt trời đều cao tận sào rồi! Sao còn nằm ở trên giường hả?" Một thanh âm ôn nhu lộ vẻ bất đắc dĩ nói. "Ngủ tiếp một phút, Viên Viên ngủ thêm một phút thôi!" Tiểu cô nương dùng thanh âm non nớt làm nũng.

Là ai, là ai đang nói chuyện? Tim Lý Viên nhanh chóng mạnh mẽ co rút thành một khối, nàng vươn tay đẩy sương khói chán ghét trước mắt này ra, muốn thấy rõ rốt cuộc là ai đang nói chuyện. "Đứa nhỏ này, thật sự giống cái trứng nhỏ làm biếng" trong thanh âm nữ nhân tràn đầy sủng nịch "Chỉ có một phút thôi nha! Nếu lại quay về giường, mẹ sẽ tức giận!" Xem ra các nàng là một đôi mẹ con rồi!

Lý Viên cơ hồ có thể tưởng tượng ra, người mẹ dùng ánh mắt bất đắc dĩ như thế nào nhìn tiểu nữ nhi của mình không muốn rời giường, nhất định cực kỳ ôn nhu đi! "Ba ba, ba ba, ba ba... ..." Có tiếng thùng thùng thùng chạy bộ vang lên, tiểu nữ nhi dùng thanh âm khóc lóc nói: " Lý Đại Mao kéo hư tóc Viên Viên rồi, còn vẽ tranh lên sách ngữ văn của Viên Viên, còn, còn, còn... oa oa oa... ... Còn đánh Viên Viên... oa oa... ... Ba ba, ba ba..." "Cái gì? Thằng tiểu súc sinh kia!" Một thanh âm giận dữ như bị trúng hỏa dược hét lên: "Dám khi dễ khuê nữ nhà ta, xem ta có lột da hắn thế nào . Ôi...Tiểu tâm can, tiểu bảo bối nhi của ta... Đừng khóc! Đừng khóc! ... Ba ba ngày mai liền mang ngươi đi báo thù... Bảo đảm làm cho hắn về sau thấy ngươi phải đường vòng mà đi "

"Dạ!" Tiểu nữ hài nhi ngừng khóc, ngược lại ngọt ngào như mật nói: "Ba ba ba ba, ngươi thật tốt, ngươi chính là đại anh hùng của Viên Viên, Viên Viên thương ba ba nhất!" Lý Viên nghe đến đó không khỏi bật cười, nghĩ rằng: phụ thân này mặc dù có chút "làm quá", nhưng đối với nữ nhi thì sủng ái đến cực đoan. Nàng đi dọc theo con đường này, cứ như vậy vừa đi vừa nghe.

Nàng nghe: mẫu thân chuyện trò lải nhải, lẩm bẩm lại vô cùng ôn nhu dặn dò. Nàng nghe: phụ thân ồm ồm cổ họng tiếng cười ha ha. Nàng nghe: tiếng tiểu nữ hài nhi không nghe lời mà còn nhõng nhẽo làm nũng.

"Đây là niềm hạnh phúc của người một nhà!" Lý Viên vui vẻ gợi lên khóe miệng, trên mặt cũng lộ ra tươi cười hạnh phúc. "Viên Viên... Viên Viên... Viên Viên... Viên Viên... ..." Có một giọng nữ ôn nhu không ngừng kêu. Viên Viên? Viên Viên là cái tiểu nữ hài nhi kia sao?

"Viên Viên... Viên Viên... Viên Viên... Viên Viên... ..." Nam nhân thanh âm sang sảng khàn giọng không ngừng kêu Hai thanh âm hỗn hợp ở một chỗ, không ngừng vang ở bên tai Lý Viên. Lý Viên dùng sức che lỗ tai, thân mình thống khổ ngồi xổm xuống, đầu nàng đau quá, đau quá, giống có cái gì sẽ phá kén mà chui ra.

"Viên Viên ngươi làm sao vậy?" Đột nhiên, có một bàn tay đỡ bả vai Lý Viên. Chung quanh hết thảy coi như đều ngừng lại. Lý Viên chậm rãi, chậm rãi, ngẩng đầu, nàng nhìn nữ nhân trước mắt, thanh âm run rẩy giống như đứt quãng: "Mẹ... Mẹ?"

Nữ nhân ôn nhu cười gật đầu "Khuê nữ bảo bối của ta!" Lại có tay kia đặt trên vai của nàng, Lý Viên không thể tin quay đầu nhìn lại, Nam nhân cười lộ ra một hàm răng trắng như tuyết

"Ba, ba ba..." Lý Viên nhớ tới ra toàn bộ, Viên Viên, Viên Viên, nàng chính là Viên Viên nha! Nàng là nữ nhi bọn họ mà! "Hu hu... Mẹ, ba ba" Lý Viên lệ rơi đầy mặt ôm chặt lấy hai người phía trước "Viên Viên rất nhớ ba mẹ! Hai người đi đâu rồi? Vì sao đều tìm không thấy, hai ngươi không cần Viên Viên nữa sao?"

"Viên Viên, Viên Viên... Tiểu bảo bối của ba mẹ đừng khóc! ... Ba mẹ yêu nhất là Viên Viên nha! ... ... Đừng khóc! Đừng khóc!" Lý Viên khóc thương tâm muốn chết, nàng sợ, sợ đây là một giấc mộng, sợ nàng tỉnh lại ba mẹ sẽ không thấy nữa. "Con ăn cơm cho ngon, đừng có kiêng ăn, ngủ nghê cho tốt, chớ có thức đêm!" Mẹ ôn nhu nói

"Tính tình phải mạnh mẽ lên, nếu gặp ai khi dễ con, con cứ dùng gậy gộc đuổi đi" ba ba thô lỗ xoa đầu của nàng "Co dù con ở nơi nào, ở phương nào! Chúng ta vĩnh viễn vĩnh viễn ở bên cạnh con, nữ nhi của chúng ta nha! Bảo bối của chúng ta nha! Cho tới bây giờ luôn rất kiên cường, dũng cảm nhất , con nhất định có thể chiến thắng khó khăn, nhất định... Nhất định... "Ba! Mẹ! " Lý Viên hoảng sợ nhìn thân ảnh càng lúc càng mờ nhạt sắp biến mất của cha mẹ, tê tâm liệt phế kêu khóc nói "Chớ đi, chớ đi, đừng bỏ lại con một mình hu hu hu..."

"Con xin ba mẹ... Con xin ba âm ... Mang con cùng đi với... ..." Nước mắt giàn giụa nhìn hai bóng hình từ từ khuất khỏi tầm mắt, cuối cùng, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người mỉm cười biến mất “Chủ tử... Chủ tử..." Có thanh âm dồn dập vang lên ở bên tai. Chủ tử? Chủ tử là ai? Nàng không phải chủ tử đâu! Nàng là Viên Viên, là Viên Viên của ba mẹ.

Nhưng là cái thanh âm kia không ngừng lại mà càng lúc càng quát to nói lớn: "Chủ tử tỉnh, chủ tử tỉnh, truyền Thái y... Mau truyền Thái y..." Lý Viên hơi hơi mở mắt, nàng không nhận ra nữ tử mặt đầy nước mắt này, sau một lúc lâu mới khàn cổ họng hỏi: "Ngươi, là ai... Này, là thế nào?" "Chủ tử, ngươi làm sao vậy? Nô tỳ là Cẩm Tú mà!" Cẩm Tú cầm tay Lý Viên kinh hoảng kêu: "Chủ tử, chủ tử, ..."

"Là thế nào?" Lý Viên suy yếu cố chấp hỏi. "Nơi này là Lang Huyên các của chúng ta! Chủ tử ngươi làm sao vậy?" Lang Huyên các?

Đúng vậy! Lang Huyên các, trừ bỏ nơi này nàng còn có thể đứng ở chỗ khác sao? Không tiếng động cười thảm, Lý Viên lại một lần nữa nhắm hai mắt lại. Bệnh đến như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ. Tuy ý thức Lý Viên đã bắt đầu dần dần thanh tỉnh, nhưng thân thể vẫn suy yếu vô cùng, mỗi ngày hơn phân nửa thời gian đều là nằm ở trên giường tĩnh dưỡng.

Một ngày, uống qua dược xong, có chút tinh thần nàng kêu Cẩm Tú lại nói chuyện. "Chủ tử à! Ngài thật sự là hù chết nô tỳ " Cẩm Tú vừa nghe Lý Viên nhắc tới ngày đó bắt đầu khóc nói: "Ngài nằm ở trên giường hôn mê suốt ba ngày ba đêm, còn sốt cao không giảm, Thái y đều nói ngài nếu kông tỉnh lại, chỉ sợ là, chỉ sợ là ..." Lý Viên tựa nửa người vào gối tơ lụa mềm đỏ thẫm, nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay Cẩm Tú: "Làm cho ngươi lo lắng rồi."

Cẩm Tú khóc một hồi lâu mới nói tiếp: "Thái y nóilà bệnh tích tụ trong tâm từ ngày xưa, lại gặp gió độc nhập vào thân thể, với lại ..." Nàng do dự nhìn mắt Lý Viên đem câu kia cố gắng nuốt trở vào. "Còn có chấn kinh quá độ chứ gì!" Lý Viên ở trong lòng lặng lẽ nghĩ, vô ý nâng tay lên sờ sờ cổ mình, nơi đó vẫn còn lưu lại đau đớn do bị người nào đó gắt gao bóp chặt. "Chủ tử" Cẩm Tú lo lắng nhìn Lý Viên sợ nàng lại nghĩ tới chuyện không tốt.

Lý Viên lắc đầu ý bảo mình không sao, "Vẫn còn dấu vết sao?” Nàng hỏi. Cẩm Tú đau lòng thương tiếc nhìn nàng, thật lâu sau mới chậm rãi gật đầu, cái vết ngấn bóp chẹt đen thùi rõ ràng nằm trên cần cổ tuyết trắng. Chủ tử lúc ấy nhất định hoảng sợ đến tuyệt vọng, Cẩm Tú tâm vừa nghĩ vừa đau, không khỏi dâng lên một cỗ oán hận đối với Phong Thành Vũ.

"Vết thương thật là không tồi" Lý Viên trong khổ mua vui nghĩ. Cái trán bị thương, cổ bị thương, thân thể lại gặp một trận bệnh nặng, năm nay thật đúng là năm xui xẻo mà! "Ta thành cái dạng này có người nào nhìn thấy không?" Lý Viên lo lắng hỏi. Cẩm Tú lắc đầu: "Hoàng Thượng đã hạ lệnh trong lúc chủ tử dưỡng bệnh, bất luận kẻ nào cũng không được quấy nhiễu "

Vậy là tốt rồi! Lý Viên thản nhiên nhẹ nhàng thở ra, bộ dáng này của nàng nếu những người khác nhìn thấy, không chừng còn sinh ra bao điều thị phi. "Chủ tử, lúc ngài hôn mê, Hiền phi nương nương, Lệ phi nương nương, Khổng dung hoa, Vương tài tử đều phái người tới thăm qua " "Lệ phi?" Lý Viên nhíu chân mày, nàng ở trong Chung Nguyên cung thuộc phạm vi quản lý của Hiền phi, Hền phi sai người tới thăm một chút cũng không kỳ quái, kỳ quái là Lệ phi, nàng chỉ là một dung hoa nho nhỏ làm sao có thể được Lê phi nhớ tới?

Ánh mắt Lý Viên híp lại, đột nhiên hỏi: "Nhị tỷ ta có phái người lại đây sao?" "Nàng?" giọng điệu Cẩm Tú hận không thể cắn ai đó một ngụm nói: "Nàng hiện tại đường làm quan rộng mở lắm! Làm sao có thể nhớ ra mình còn có một muội muội bệnh nặng " "Ngươi có ý gì?" Lý Viên kỳ quái hỏi

Cẩm Tú cẩn thận nhìn sắc mặt của nàng, mới do dự nói: "Hoàng Thượng liên tục bảy ngày đều lật bài tử của nàng ta, hiện tại trong cung đang đồn đại nhị tiểu thư là người ở trong lòng Hoàng Thượng, chắc sẽ thành nhất sủng lục cung" Ngủ với muội muội xong, lập tức lại đi ngủ với tỷ tỷ sao? Lý Viên ở trong lòng lạnh lùng nghĩ. Cẩm Tú biết Lý Viên nhất định khổ sở, ngay cả nàng cũng nếm qua không phải sao? Vào lúc sinh mệnh chủ tử nhà nàng đe dọa, kẻ gây nên chuyện lại hoàn toàn không để ý tới, còn đi tìm Lý Phương kia... Chủ tử tâm chắc đau nhiều đây!

Lý Viên phục hồi tinh thần lại nhìn vẻ mặt buồn bã của Cẩm Tú, biết nàng có thể hiểu lầm, bèn nói: "Không đề cập tới chuyện đó, không đề cập tới chuyện đó, tỷ tỷ tốt, ta hôn mê ba ngày nên ba ngày đều không có ăn cơm. Ngươi cần phải bồi thường ta thật tốt" Cẩm Tú lau nước mắt nói: "Chủ tử, muốn ăn cái gì?" Lý Viên trương trương cái miệng nhỏ nhắn đọc ra một chuỗi tên đồ ăn, Cẩm Tú nghe rồi liên tục gật đầu.

Đợi cho Cẩm Tú đi ra ngoài, Lý Viên mới kéo chăn, nằm xuống, nàng suy nghĩ mơ hồ nhìn màn hoa vũ quá thiên tình đoàn trên đầu, nhớ gương mặt ba mẹ trong mộng, nhớ lời bọn họ nói với nàng. Vô luận nàng ở phương nào họ đều bên cạnh nàng, đúng không? Nàng ôn nhu gợn lên khóe miệng. Đúng vậy! Viên Viên của ba mẹ đã trưởng thành, nàng không còn là tiểu nữ hài nhi chỉ biết khóc và làm nũng nữa! Nàng là con gái của ba mẹ, cho nên nàng nhất định sẽ dũng cảm, sẽ kiên cường sống sót! Khóe mắt Lý Viên đầy nước mắt, ánh mắt lại dần dần kiên định lên

.