Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 105

Chương 104:

Tứ Nhi biết rõ Cẩm Nương là muốn đổi y phục, giúp đỡ nàng đem cái váy gấm nhạt có thêu chim tước, có viền lụa trắng, cùng đai lưng nâng ngực, phối hợp với kiện nhung tơ, trên đầu chải búi tóc vân hoàn, vừa có vẻ cao quý mà long trọng, trên mặt đánh một chút ít phấn, khóe mắt đánh một chút màu vàng kim, khiến cho đôi mắt to của Cẩm Nương nguyên bản linh động thanh tịnhcàng tỏa ra ánh sáng hữu thần, cả người thoạt nhìn thần thái toả sáng, tinh thần lại không mất trang trọng. Lãnh Hoa Đình ở một bên nhìn không chớp mắt, đợi nàng trang điểm xong, trả lại cho nàng vòng ngọc, nhưng miệng lại chu lên nói: "Nương tử luôn ăn diện thật đẹp để cho người khác xem, từ nay về sau ở trong phòng, nàng mỗi ngày đều phải mặc đẹp để cho ta ngắm." Cẩm Nương nhìn hắn không được tự nhiên, cầm lấy vòng cổ trong tay hắn ở bên cạnh vừa đeo vừa nói: "Mỗi ngày cứ ăn diện như vậy, còn không khiến cho ta mệt chết đi, những vật này mang càng nhiều, đều rất nặng, ta cũng không thèm."

Lãnh Hoa Đình nghe vậy liền liếc mắt nhìn qua, trong lỗ mũi hừ hừ nói: "Ai bảo nàng không xinh đẹp hơn một chút, nếu là thiên sinh lệ chất, đâu còn cần phải ăn diện nữa." Cẩm Nương vừa nghe vậy liền phát hỏa, rống lên với hắn: "Nghĩ rằng ai cũng giống như chàng, lớn lên giống như yêu nghiệt, ta mặc dù không thiên sinh lệ chất, nhưng cũng là một cô nương thanh tú, chàng nói ta xấu, một lát nữa ta ra cửa, gặp bất kể người nào ta cũng sẽ hỏi, xem ta có phải xấu thật hay không." "Nàng... nàng dám, không cho phép nàng đi hỏi người khác, có đẹp hay không đều do ta định đoạt." Lãnh Hoa Đình nghe nàng nói vậy càng không tín nhiệm, tức đến mặt trắng bệch muốn túm nàng, không cho đi tới chỗ Thái tử phi, vừa ra khỏi cửa, ai biết nàng gặp được mấy nam nhân không có mắt, bộ dáng này của nàng, thật muốn thấy người liền hỏi, vẫn không thể... Không được!

Cẩm Nương vừa thấy hắn mặt mũi trắng bệch, vội vàng mềm mại một tiếng, xin khoan dung nói: "Đừng túm, quần áo mới mặc, không cần lại làm loạn, vừa nãy ta chỉ nói chơi thôi, sao có thể thật sự gặp người liền hỏi, nhiều nhất thì... Không hỏi, ai cũng không hỏi, tướng công đã nói tốt là được, chỉ để tướng công định đoạt." Lãnh Hoa Đình lúc này mới thả nàng ra, vẫn là tức giận, bên kia Thượng Quan Mai đã cho người đến thúc giục, Cẩm Nương vội vàng an ủi hắn nói: "Ta đi rồi sẽ về, mới vừa rồi dạy chàng những thứ kia, chàng ở nhà xem lại, sáng mai chúng ta lại tiếp tục a." Thượng Quan Mai sớm chờ ở nhị môn, Cẩm Nương vội vàng cùng Tứ Nhi chạy qua đó, Thượng Quan Mai nhìn thấy Cẩm Nương một thân phục sức như vậy, nhãn tình cũng là sáng lên, cười nói: "Đệ muội hôm nay thoạt nhìn tinh thần rất tốt." Nó xong, trong ánh mắt liền lộ ra một tia hâm mộ, cúi đầu xuống, bộ dạng có chút buồn vô cớ.

Cẩm Nương biết rõ trong nội tâm nàng cũng vẫn không thoải mái, nàng tất nhiên cũng thấy rõ Lãnh Hoa Đường làm người như thế nào, hiện giờ chính là thất vọng như rơi xuống vực sâu, liền tiến lên, thân mật nắm tay của nàng, cười nói: "Tinh thần tốt cũng không so được với Đại tẩu, Đại tẩu là người quý khí thiên thanh, bộ dáng kia không cần trưng diện so với ta còn đẹp hơn rất nhiều lần." Thượng Quan Mai nghe xong gương mặt có chút giãn ra, cùng nàng cùng nhau buôn chuyện, ở trên một chiếc xe. Đến phủ Thái tử, thủ vệ cung nhân nhìn thấy xe ngựa của Giản Thân Vương phủ, trực tiếp mở cửa cung, một ma ma lớn tuổi dẫn hai cung nữ đi tới.

"Nô tỳ cung kính đón chờ Thế tử phi cùng Nhị thiếu phu nhân đã lâu, Thái tử phi đang chờ, nhị vị, xin mời." Ma ma này vẻ mặt tươi cười, khom người thi lễ, khoát tay liền đem Thượng Quan Mai cùng Cẩm Nương đi vào bên trong. Thượng Quan Mai đến đã nhiều lần, tất nhiên rất quen thân với ma ma này, liền cười nói: "Làm phiền Lệ ma ma ." Hai cung nhân khác liền ngăn cản hai người Tứ Nhi cùng Thị Thư ở ngoài cửa, trong nội cung Thái tử phi cổng sâu canh gác, chúng nha hoàn cũng không thể đi theo chủ tử đi vào trong điện.

Cẩm Nương đi sau lưng Thượng Quan Mai, cẩn thận bước theo, phủ Thái tử tất nhiên là lớn hơn rất nhiều so với Giản Thân Vương phủ, hành lang hoa viên bao quanh đều nhiều hơn vài tòa, thái giám cung nữ cũng nhiều, bởi vì cũng đã sắp tết, nên nhìn cũng thấy cực kỳ bận rộn, Cẩm Nương không dám tùy tiện nhìn loạn, hai mắt chỉ chằm chằm nhìn vài mét đường trước mặt, nhìn không chớp mắt đi tới, đi qua vài hành lang gấp khúc, lại xuyên qua vài khu vườn bối cảnh kỳ lạ, cuối cùng mới đến tẩm cung Thái tử phi. Lệ ma ma dẫn hai nàng trực tiếp đi vào trong điện, trên đường đi năm bước liền có một cung nhân, thấy Lệ ma ma mang theo Thế tử phi Giản Thân Vương, đều khom mình hành lễ, nghiêng người tránh qua một bên, nhường đường cho các nàng đi. Mới đến cửa điện, liền nghe được cạch một tiếng vang lên, Lệ ma ma bước đi nhanh hơn, chợt nghe Thái tử phi ở bên trong mắng: "Lần đầu tiên đã báo phải thưởng quần áo, cho tới bây giờ còn không có làm đầy đủ, châm tuyến cục là nhìn bản cung dễ khi dễ sao? Mấy ngày nữa là sắp tết rồi, trong nội cung tất cả mọi người đều mặc đồ mới, người trong phủ bản cung lại mặc đồ cũ sao? Thật tức chết ta."

Thượng Quan Mai nghe lời này có chút không hiểu, quay đầu, liếc nhìn Cẩm Nương, Cẩm Nương đối với việc trong nội cung cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, nhưng mà nếu thật sự lễ mừng năm mới quần áo mới cho mọi người trong cung đến tận lúc này mà còn chưa có chuẩn bị xong, Thái tử phi nổi giận cũng là bình thường, phủ Thái tử phức tạp hơn so với Giản Thân Vương phủ, người trong phủ nhiều, cung nữ thái giám phẩm bậc cao thấp không đồng nhất, quần áo chủng loại tất nhiên cũng không đồng dạng giống nhau như vậy, hình thức càng nhiều, phân phát cũng phải mất nhiều hơn mấy ngày, hiện giờ thật đúng là có chút gấp. Bên trong điện mấy ma ma khác vừa thấy Lệ ma ma đến đây, giống như được đại xá thở ra một hơi, vội nói: "Ma ma khổ cực, người cuối cùng cũng tới đây?" Lệ ma ma đầu nghiêng về phía sau nói: "Cuối cùng cũng đã đến đây, chủ tử đang tức giận chuyện gì vậy."

Ma ma này nhân tiện nói: "Hôm nay cung y sớm được đưa tới, cục y phục tiếp nhận, số lượng không ít, nhưng mà quần áo rất rối loạn, hơn nữa, lục phẩm cung y một bộ cũng chưa có, người cục y phục không thể phân phát ra, Vương ma ma quay lại bẩm báo, chủ tử vừa nghe, liền tức giận, mới đập bể một chén canh, tỷ tỷ một lát nữa đi vào, nên cẩn thận trả lời." Lệ ma ma cảm kích gật gật đầu, ma ma này liền đi vào bẩm báo, rất nhanh liền có cung nữ ra đón, mời Thượng Quan Mai cùng Cẩm Nương đi vào. Rất nhanh, có một ma ma lớn tuổi đỏ mặt, lui ra.

Thái tử phi đang đứng trong điện, cả người thoạt nhìn, so sánh với lúc nhìn thấy ở Dụ Thân Vương phủ người đã nặng nề hơn rất nhiều, bụng đã hở ra chút ít, xem ra, đã được ba bốn tháng rồi. Thượng Quan Mai đi vào, liền quỳ xuống, Cẩm Nương cũng vội vàng quỳ xuống theo, hành đại lễ, miệng hô thiên tuế thiên tuế thiên tuế. Thái tử phi mặt mũi trắng bệch, lúc này nhìn thấy Thượng Quan Mai cùng Cẩm Nương đồng thời đi vào, trong mắt vui vẻ, cũng bất chấp nhiều nghi lễ, liền nói với Lệ ma ma đang đứng một bên: "Nhanh, mau đỡ các nàng."

Lệ ma ma cũng biết trong nội tâm Thái tử phi cũng đang sốt ruột nóng giận, vội vàng nghe lệnh tới giúp đỡ Thượng Quan Mai cùng Cẩm Nương. Thượng Quan Mai cùng đi, liền lại gần Thái tử phi, trong mắt ẩn chứa ngôn ngữ tha thiết ân cần, "Điện hạ đang là phụ nữ có mang, tức giận hại thân thể, chuyện gì để được cho người phía dưới làm được thì để cho họ làm đi, làm gì ôm hết mọi chuyện vào người? Sẽ cực kỳ mệt nhọc." Thái tử phi nghe xong gương mặt giãn ra, vỗ vỗ tay của nàng nói: "Muội nha, chỉ cần để ý quản bản thân muội cho tốt, đừng để cho tỷ tỷ ta bận tâm là được rồi, ta làm việc có chừng mực."

Vừa nâng mắt, vẫy tay về phía Cẩm Nương nói: "Đệ muội mau tới đây, đến bên này của tỷ tỷ ngồi, coi trong nội cung này giống như đang ở Giản Thân Vương phủ, đừng quá câu nệ." Cẩm Nương nghe xong lại phúc thân, mới mỉm cười tiến tới gần, cười nói: "Nguyên nói muốn tới thỉnh an điện hạ, nhưng mà chuyện trong phủ quá nhiều, trì hoãn, còn kính xin điện hạ thứ lỗi mới đúng." Thái tử phi nghe xong liền cười: " Nha đầu ngươi cực kỳ lanh lợi, lần trước gặp ngươi ngươi cho chủ ý, mau tới ngồi bên cạnh chị dâu ngươi đi, tỷ tỷ cũng không phải là người quá câu nệ ba cái lễ tiết này, tỷ tỷ là có việc cầu ngươi giúp đỡ."

Thái tử phi ở trước mặt Cẩm Nương không xưng bản cung mà xưng tỷ tỷ, điều này làm cho mấy ma ma ở một bên cao thấp nhìn thoáng qua Cẩm Nương, xem ra, vị Nhị thiếu phu nhân này của Giản Thân Vương, ở trong mắt Thái tử phi có chút phân lượng, bằng không, lấy cá tính lợi hại ngày thường của Thái tử phi, cũng sẽ không cố ý thân cận một Nhị thiếu phu nhân của Vương phủ như thế. Nhất thời bọn họ mang lên trái cây điểm tâm, lại ngâm nước trà, Cẩm Nương ngồi phía dưới Thượng Quan Mai, cũng không như Thượng Quan Mai thoải mái tùy ý như vậy, chỉ dám ngồi ba phần ghế dựa, lưng cũng thẳng tắp, thần sắc nghiêm túc kính cẩn, ngay cả lúc uống trà, cũng sợ cái chén va chạm tao ra âm thanh. Thái tử phi thấy vậy liền ngưng mắt, Tôn Cẩm Nương này thực không tầm thường, tuyệt không bởi vì bản thân mình tận lực thân cận mà buông lỏng chính mình, theo đúng khuôn phép, nửa điểm sai đều cũng không tìm ra, so với Mai Nhi, thì lão luyện nhiều lắm, Mai Nhi a, còn phải rèn luyện thêm mới được, chỉ là hi vọng Tôn Cẩm Nương ở trong Giản Thân Vương phủ không cần đối nghịch cùng Mai Nhi, có thể tương trợ Mai Nhi mới tốt, chính mình cố ý thân cận nàng, nguyên cũng là muốn lôi kéo nàng.

Trước kia Thái tử phi mặc dù muốn hỏi Cẩm Nương biện pháp trị trong cung, nhưng không có nổi lên tâm lôi kéo này, trước đó vài ngày Thượng Quan Mai cầm một hộp trà hương đến, để Thái tử phi giúp đỡ kiểm tra hư thực, sau khi tra xét xong, khiến Thái tử phi tức giận đến nỗi trận lôi đình. Nhị phu nhân này thì ra lòng dạ độc ác như thế, chả trách Mai Nhi gả đi lâu như vậy, vẫn không có mang thai, nguyên lai thật là có người hạ độc thủ, trước kia nàng từng hoài nghi là Vương phi, nếu không phải Cẩm Nương chỉ điểm cho Mai Nhi, sợ là Mai Nhi đến nay còn tưởng là Nhị phu nhân là tri kỷ là một người thím dâu tốt, thật không ngờ là, Nhị phu nhân này còn luôn luôn cùng Lưu di nương cùng nhau tiến cung tiếp kiến bản thân mình, giả bộ một lòng muốn tốt cho Mai Nhi, trước mặt thì biểu hiện quyết tâm, quay sau lưng lại là mặt khác, sắc mặt ác độc. Ngày đó Mai Nhi liền muốn đi nháo với Nhị phu nhân, cũng do mình cưỡng chế khuyên giải, người ta âm thầm hạ thủ, Mai Nhi làm sao có thể chắc chắn rõ ràng là nàng ta làm, âm thầm động tay động chân mới là biện pháp hay, trong phủ Thái tử càng thêm phức tạp hung hiểm so với Giản Thân Vương phủ, quả thực từng bước đều là bẫy rập, khắp nơi đều có nguy cơ, nếu như không có tâm cơ thủ đoạn cao tay, vị trí Thái tử phi của chính mình cũng không thể ngồi ổn, càng đừng nghĩ an an ổn ổn sinh hạ hài tử.

Cho nên, nàng để Thượng Quan Mai trước mắt chịu đựng, tìm kiếm thời cơ, đối với Nhị phu nhân quay giáo một kích, nhất định phải bắt được chỗ hiểm của Nhị phu nhân, bằng không, chỉnh nàng không suy sụp cũng không có ý nghĩa. Bởi vì một kiện sự này, cách nhìn của Thái tử phi đối với Cẩm Nương cải thiện thật lớn, trong tâm nổi lên cái nhìn thưởng thức với Cẩm Nương, khó khăn nhất chính là, nàng biết rõ muốn liên hợp Mai Nhi trước chống đỡ Đông phủ độc thủ, cái sách lược này so với Mai Nhi đã cao hơn một bậc, cho nên, hiện tại lôi kéo Cẩm Nương là thời cơ tốt nhất. "Đệ muội, Mai Nhi tuy nói so với muội lớn hơn một chút, nhưng tính tình lại khờ dại đơn thuần, trong phủ, muội nên quan tâm nàng một chút, miễn cho nàng ngốc nghếch, nhặt cọng rơm lại coi là vàng thỏi, không có nhãn lực nhìn người nhìn vật, bị người bán còn giúp người ta đếm bạc." Thái tử phi cũng lười khách sáo, đi thẳng vào vấn đề nói với Cẩm Nương.

Cẩm Nương tất nhiên là biết rõ theo lời trong miệng Thái tử phi rơm rạ là ai, Thái tử phi có thể khôn khéo hơn rất nhiều so với Thượng Quan Mai, chịu nói ra minh bạch như thế, ý không sai biệt lắm bày ở bên ngoài, ít nhất là hiện tại, nàng là thành tâm thân cận với mình, Cẩm Nương muốn đúng là hiệu quả này, nhiều bằng hữu, tốt hơn nhiều so với nhiều địch nhân, Giản Thân Vương phủ thủ quá sâu, bốn bề thọ địch, khắp nơi mắt lang sói nhìn chằm chằm thật khó chịu, huống chi, Nhị phu nhân, Lưu di nương, lớn nhất dựa vào chính là Thái tử phi, mình có thể cùng Thái tử phi giao hảo, đó chính là bớt đi một kình địch lớn nhất. "Điện hạ nói quá lời, Đại tẩu kỳ thật cũng là người thông tuệ, chỉ là, nàng tâm địa thuần hậu, thậm chí không có nghĩ tới người lại xấu xa như vậy, thần phụ cũng bởi vì bị người đó hại, cho nên mới phải lo lắng cho Đại tẩu, không nghĩ tới, những người kia, không chỉ là đối với thần phụ lòng dạ ác độc, đối với Đại tẩu cũng không có nương tay, ai, ta cùng Đại tẩu, thật đúng là nên cẩn thận sống qua ngày ở Giản Thân Vương phủ." Cẩm Nương cũng không khách khí, lời nói cũng nói trắng ra, nàng cũng không nghĩ ở trước mặt Thái tử phi có vẻ quá mức có tâm cơ, như vậy sẽ chỉ làm Thái tử phi đối với chính mình sinh lòng cảnh giác. "Ừ, muội làm rất khá, việc này, tỷ tỷ cũng rất cảm kích muội, đây chính là quan hệ đến chuyện hạnh phúc cả đời của Mai Nhi, muội không phải giúp qua loa, cũng coi là cái đại ân." Thái tử phi bưng chén quả tương tử, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, chân thành nói với Cẩm Nương.

Cẩm Nương vội vàng lại khiêm tốn vài câu, Thượng Quan Mai cũng là theo lời nói của Thái tử phi, luôn cảm tạ Cẩm Nương, khiến cho Cẩm Nương mặt đỏ rần, rất không được tự nhiên muốn đứng dậy đáp lễ với Thượng Quan Mai, Thái tử phi thấy liền cười ra tiếng, phất phất tay nói: "Quên đi, việc này nói đến đây thôi, Mai Nhi trong nội tâm minh bạch, ai là người tốt, ai là người xấu là được rồi." Tiếp theo lại kéo tay Cẩm Nương tay nói: "Hôm nay mời muội tới, thứ nhất là cảm tạ muội chi ân cứu trợ Mai Nhi, sau là muốn mời muội hỗ trợ, lần trước ở trong Dụ Thân Vương phủ, kiến thức qua điều trần của muội, thật là làm cho tỷ tỷ ta đại khai nhãn giới, nhưng mà trong phủ Thái tử quy chế cũng không giống như Giản Thân Vương phủ, tỷ tỷ ta thông thường quá nhiều chuyện, không có công phu nghĩ lại, một mực không nghĩ ra phương pháp quản lý tốt mọi chuyện trong cung, vừa rồi muội cũng nhìn thấy rồi đó, ngày tết sắp đến gần, ngay cả quần áo cho cung nhân cũng chưa có chuẩn bị tốt, thật sự là đáng giận." Cẩm Nương nghe xong liền cười chối từ nói: "Thần phụ chỉ là mò mẫm chút ít, cũng không biết mẫu phi lại đem biện pháp kia ra, thật sự là xấu hổ chết người, điện hạ mới là tài tình tuyệt diễm, là người khôn khéo có khả năng, là điển phạm cho khuê trung nữ nhân chúng ta học tập, thần phụ về điểm này cũng không sánh bằng, trong mắt điện hạ chỉ là chút tài mọn thôi, điện hạ đừng nói vậy sẽ làm giảm thọ thần phụ, thần phụ xấu hổ không dám nhận a."

Thái tử phi nghe xong nụ cười trên mặt liền thu lại, trịnh trọng nói với Cẩm Nương: "Ta đã gọi muội một tiếng đệ muội, tất nhiên cũng là coi muội như người trong nhà, muội đối tốt với Mai Nhi, ta cũng biết phân rõ tốt xấu, đã mời muội tới, là muốn dùng thành tâm đến đối đãi muội, muội lại đa lễ như vậy, lại thoái thác chuyện này, tỷ tỷ thật là tức giận." Cẩm Nương nghe xong thần sắc liền hoảng hốt, ánh mắt trốn tránh nói với Thái tử phi: "Muội muội đáng chết, không nên quá mức giữ lễ tiết, xin tỷ tỷ tha thứ." Nói xong, lại muốn đứng dậy hành lễ. Thái tử phi bất đắc dĩ đè lại nàng nói: "Tỷ tỷ ta cũng không gạt muội, trong phủ của ta đây cũng không khá hơn bao nhiêu so với các muội ở trong Giản Thân Vương phủ, cũng là âm đao ám kiếm, đề phòng khắp nơi..." Nói đến chỗ này, Thái tử phi dừng một chút, vung tay lên, cung nhân hai bên đều lui xuống, chỉ có mang Lệ ma ma lúc trước nghênh đón Cẩm Nương vào cùng với một vị ma ma khác lưu lại hầu hạ .

"Muội không biết, ta đây vừa mới mang thai, bên kia Trương trắc phi liền tìm tới tận cửa, trước mặt Thái tử gia nói là muốn giúp ta quản lý công việc trong cung này, Thái tử vốn cũng rất là sủng nàng, nghe xong lời này liền khen nàng hiền lành hiểu chuyện, tỷ tỷ ta tất nhiên là không chịu, nàng cho rằng ta không biết sao, nghĩ thừa dịp ta mang thai, để nhận được quản lý, sau đó đem các nơi trong cung sắp xếp thân tín của nàng vào, âm thầm từng bước một đoạt quyền, tỷ tỷ lúc này đây nếu sinh được nam thì thôi, nếu sinh là một công chúa... Nàng ta còn đối với ta đùa bỡn thủ đoạn, hừ, ta cũng không để nàng ta được như ý... Nhưng mà, người mang thai, thật đúng là càng ngày càng lười biếng, mỗi ngày đều muốn ngủ, không thể nâng nổi tinh thần, có lúc có mấy chuyện xảy ra, liền mệt mỏi, phía dưới những người kia cũng không phải toàn năng để tỷ tỷ yên tâm... Xem đi, ngày tết sắp tới chuẩn bị chút ít quần áo cho cung nhân làm lễ mừng năm mới, cũng xảy ra lớn chuyện như vậy, khiến cho tỷ tỷ rất tức giận. Vì chuyện này, Thái tử gia tức giận với tỷ tỷ, ai!" Thái tử phi thở dài mở miệng nói, liền bắt đầu phun mật vàng, lời lẽ này thật đúng là không nên nói cho một ngoại nhân như Cẩm Nương nghe, dù sao cũng là việc tư trong phủ Thái tử, nhưng đã nói, khiến Cẩm Nương là muốn bo bo giữ mình không đếm xỉa đến cũng khó khăn . Khá tốt, nàng nguyên là đánh trúng phải dựa vào Thái tử phi, có chủ ý làm cho nàng thiếu nợ mình trong chuyện này, nghe xong lời này, Cẩm Nương cũng không nói tiếp, cúi thấp đầu, thoáng suy tư một lát, bên kia Thượng Quan Mai nhìn thấy liền gấp, dùng bả vai chạm nhẹ Cẩm Nương, nhỏ giọng nói: "Đệ muội nếu thật có biện pháp gì đến giúp tỷ tỷ, cũng đừng có bận tâm, chỉ cần nói ra là được, trong lúc này cũng chỉ có tỷ muội chúng ta, tỷ tỷ cũng là người hiểu đạo lý, cho dù nói sai cái gì, nàng cũng sẽ không trách ngươi." Cẩm Nương nghe xong liền ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Thái tử phi, Thái tử phi gật đầu với nàng nói: "Muội cứ việc nói, chúng ta coi như là đang nói chuyện phiếm là được, cùng một chỗ thương lượng, cuối cùng thì vẫn là một người kế ngắn ba người kế dài mà."

"Tỷ tỷ hiểu lầm, muội muội không phải có bận tâm này, mà là đối với tình huống trong nội cung của ngài không biết rõ, cái gì cũng không hiểu, không biết phải làm như thế nào." Cẩm Nương vội vàng nhẹ nói. Thái tử phi nghe xong liền xua tay nói: "Cũng đúng, muội xem ta, đem chuyện này lại quên đi, Lệ ma ma, đi, cầm sổ sách trong phủ Thái tử đến, để cho Nhị thiếu phu nhân nhìn xem, biết được quy chế trong phủ chúng ta." Lệ ma ma kỳ thật sớm đã đem những vật này chuẩn bị tốt, nhưng mà, nàng đều một mực ở một bên nghe, luôn đối với Nhị thiếu phu nhân không chút thu hút nào của Giản Thân Vương phủ không được nhiệt tình, nghe nói là một thứ nữ của Tôn Tướng phủ, ở Giản Thân Vương phủ mới quản gia được mấy ngày, bộ dạng mới mười lăm tuổi, có thể có bao nhiêu bản lãnh, tới giúp Thái tử phi trị cung cầm phủ chứ?

Trong lòng tuy là nghĩ như vậy, nhưng trên mặt vẫn rất cung kính đem lên một quyển sổ thật là to. Cẩm Nương liền lật quyển sổ ra, chỉ xem đến vài tiểu viện được phân ra trong phủ Thái tử, cũng có chút choáng váng đầu, Thái tử có một chính phi, ba sườn phi bốn thị thiếp, những nữ nhân phẩm cấp khác nhau ở cùng một chỗ cũng có hai mươi bốn người, mỗi người ở một tiểu viện, từng tiểu viện còn có cung nữ thái giám riêng, rồi phòng bếp, trướng phòng, mua đồ, cách sắp xếp, phòng thêu thùa, phòng y phục, phòng giặt giũ, ….. đều có quản sự quản lý, cũng có hơn mười chỗ, cả phủ Thái tử ngay cả nô tỳ cung nữ cùng một chỗ cũng có hơn sáu trăm người, ăn uống chỗ ở, cộng thêm quần áo, trang sức, ra ngoài làm việc, nhiều vô số, cũng phải có người trông coi, Thái tử phi một người có thể chống không có gây ra việc gì, quả thật có khả năng rất khôn khéo. Tuy nói phủ Thái tử các hạng sự vụ sớm có định chế, nhưng định chế không quản được lòng người, luôn luôn có người tham lam tay bẩn, dùng mánh lới gian xảo, muốn thừa dịp trước mặt chủ tử, trộm lười biếng, nếu như không có một chương trình tốt, thật sự là khó khăn quản lý thuận lợi, hơn nữa, những người này, nhìn một cái cũng thấy được bao nhiêu phiền phức, nếu không phải đối với các phường cục trong phủ rõ như lòng bàn tay, người lạ nhìn vào, thật đúng là nửa ngày cũng không nhìn ra phương hướng.

Cẩm Nương nghĩ thầm, thật muốn đem phủ Thái tử toàn bộ chỉnh đốn, cũng là không có khả năng, cũng may Thái tử phi nguyên là một người thông tuệ khôn khéo, phía dưới nàng lưu giữ Lệ ma ma, tất nhiên cũng là người giỏi quản lý công việc trong phủ, bản thân mình chỉ cần chỉ điểm một hai, các nàng liền có thể một trăm trận trăm thông. "Thật sự là làm khó Thái tử phi tỷ tỷ, ma ma nha, nhiều người như vậy muốn ăn muốn uống, toàn bộ đều do tỷ tỷ một người trông coi, quả thực khó." Cẩm Nương cầm quyển sổ trong tay gấp lại, cảm khái nói. Thái tử phi nghe lời này của nàng rất là thoải mái, nàng vốn là một người mạnh mẽ, một mực lấy bản lãnh của mình mà kiêu ngạo, lúc trước Hoàng Hậu nương nương chọn trúng nàng làm Thái tử phi, cũng là nhìn trúng năng lực làm việc mạnh mẽ này của nàng, nếu không có việc thật sự khó xử, nàng cũng không muốn đem chố yếu của mình để lộ cho người bên ngoài xem, nghe xong lời thiệt tình cảm phục của Cẩm Nương, tự nhiên càng cảm thấy Cẩm Nương dễ gần.

"Đệ muội là có biện pháp tốt giúp tỷ tỷ xử lý sao?" Thái tử phi vội vàng hỏi thăm, ngày tết vô cùng cấp bách, Trương sườn phi cố ý âm thầm giở trò quỷ, làm cho mọi việc của nàng cũng không thuận lợi, nàng nhất thời không có đủ tinh lực đi thăm dò, chỉ có thể trước hết để cho Cẩm Nương giúp đỡ quản lý qua cửa ải ngày tết này rồi nói sau. "Đúng là có, chỉ là cái cơ cấu này quá lớn muội muội ta cũng chỉ có thể sửa chữa vài chỗ, tìm ra chỗ có vấn đề giúp đỡ tỷ tỷ, hiệu quả như thế nào, cũng không quá lớn nắm chắc." Cẩm Nương thử thăm dò nói, nàng cũng không dám đem nói chắc, đứng ở chỗ này đều là người thành tinh, một lời nói không tốt, sẽ làm cho người ta sinh đố kị, lại gây ra họa. "Vậy muội muội nghĩ nên bắt đầu từ đâu, hôm nay muội trước hết đề ra một ý tưởng, sáng mai tỷ tỷ liền đem biện pháp của muội làm thử." Thái tử phi vừa nghe, mừng rỡ, vội vàng phân phó cho người cầm bút giấy tới.

Cẩm Nương nghe xong cười nói: "Tỷ tỷ tốt nhất giúp muội muội chuẩn bị một cây bút và cây thước, muội muội trước sẽ vẽ cho tỷ tỷ một bức họa, để cho tỷ tỷ thấy tõ." "Cây bút?" Thái tử phi kinh ngạc nhìn Cẩm Nương, cây bút cũng không phải là chỗ nào cũng đều có, ngoại trừ hoàng cung cùng trong phủ Thái tử có một hai cây bút, dân gian không người nào biết đến, càng không người dùng qua, Thái tử phi cũng là sau khi vào cung, ở trong thư phòng của Thái tử nhìn thấy qua một lần, Thái tử cũng chỉ đặt ở trong ống đựng bút, chưa bao giờ dùng qua, cây bút này dùng than đặc chế thành một đầu bút cứng, nhưng mà, nàng đều dùng bút lông, cũng không biết loại bút này có gì tác dụng. Cẩm Nương vừa nghe có, trong nội tâm vui vẻ, nàng cũng chỉ là thuận miệng nói mà thôi, không nghĩ tới trong phủ Thái tử thật sự có vật kia, cho nên mắt chờ mong nhìn về phía Thái tử phi, con mắt chói lọi sáng như sao, khiến cho Thái tử phi trong nháy mắt cảm thấy toàn thân nàng đều tản mát ra tia sáng khác thường.

"Lệ ma ma, người đi trong thư phòng Thái tử gia, đem cây bút này lấy ra." Thái tử phi hơi chần chờ một chút, liền quyết đoán ra lệnh cho Lệ ma ma. Một lát sau, giấy cùng bút, tất cả đều chuẩn bị tốt, Cẩm Nương đem giấy mở ra, cầm quyển sổ, bắt đầu ghi ghi vẽ vẽ, Thái tử phi cùng Thượng Quan Mai ở một bên nhìn xem, thấy nàng sử dụng này ngọn bút rất thuận buồm xuôi gió, như là nàng sớm đã dùng qua tám trăm năm vậy, rất là kỳ quái, nhất thời hai người nhìn xem đều cảm thấy cực kỳ mới mẻ, nhưng mà, bất kể là Thái tử phi hay là Thượng Quan Mai, hai người đều rất có phong độ, lúc Cẩm Nương làm việc, tất cả đều không nói một lời chỉ đứng ở một bên nhìn xem, cũng không có đề ra nghi vấn đi quấy rầy nàng. Cẩm Nương vẽ xong họa đồ, đem cây bút vừa để xuống, Thái tử phi lập tức đem tờ giấy kia trong tay nàng cầm tới, xem xét phía dưới, chậc chậc lấy làm kỳ lạ, ngay cả Thượng Quan Mai cũng không quá quen thuộc đối với phủ Thái tử, xem hết bức họa đồ của Cẩm Nương, cũng hiểu được rõ ràng sáng tỏ, vừa xem liền hiểu ngay.

"Đệ muội quả nhiên kỳ tài, thật không ngờ đơn giản liền đem trọn cơ cấu trong phủ Thái tử nói ra được rõ ràng." Thái tử phi thiệt tình tán dương nói, thật đúng là không phục cũng không được, chính mình lúc vừa mới tiến vào phủ Thái tử, nhìn quyển sổ cơ cấu trên bàn này, vài ngày mới có thể hiểu rõ cơ cấu cùng quản lý sở hữu trong đó, Cẩm Nương chỉ chưa đầy nửa canh giờ liền phác thảo ra nhất thanh nhị sở, nàng... Từ nơi nào học được những này biện pháp? Thái tử phi không khỏi nghiêng đầu nhìn Cẩm Nương. "Muội muội chỉ là nhìn quyển sách này xem chóng mặt, nên nghĩ cách đơn giản hóa nó, dùng đường cong như thế, mũi tên chỉ thị đi ra, từ nay về sau người khác nhìn qua, cũng có thể tinh tường rõ ràng một ít, tỷ tỷ còn có thể ở trong sơ đồ này ghi tên cung nhân quản sự, từ nay về sau nếu như cơ cấu này xảy ra vấn đề, so sánh xem xét, liền biết rõ phải tìm ai đến hỏi trách." Cẩm Nương cười giải thích nói. Thái tử phi vừa nghe, hai mắt sáng lên, Cẩm Nương chỉ ra điểm này rất tốt, Thái tử sẽ kế thừa quốc gia này, về sau mình sẽ lên làm Hoàng Hậu, hoàng cung Đại Cẩm cơ cấu người làm càng thêm phiền phức, đến lúc đó, cũng có thể dùng biện pháp này quản lý người, vậy cũng sẽ thoải mái hơn rất nhiều lần.

Cẩm Nương kỳ thật chỉ là vẽ một họa đồ cơ cấu quản lý mà thôi, cái này ở hiện đại người quản lý xí nghiệp thường dùng, bức họa đồ này, đương nhiên là không có thể giải quyết khó xử trong phủ Thái tử phi, Cẩm Nương lại chỉ vào trong cục y phục nói: "Mới vừa rồi lúc muội muội cùng Đại tẩu tiến đến, tỷ tỷ đang nổi giận với người may y phục trong cung?" Thái tử phi nghe xong vội vàng gật đầu nói: "Đúng vậy, muội muội còn có biện pháp giúp tỷ tỷ xử lý việc này sao?" Cẩm Nương nghe xong liền cầm bút bắt đầu ghi, chỉ nhằm vào cục y phục viết ra một biện pháp giải quyết, đưa cho Thái tử phi xem, nàng lúc này không có giải thích quá nhiều, Thái tử phi là người minh bạch, những kẻ có ý đồ vùng lên sẽ làm tổn hại đến lợi ích của một số người, bất kể là ở trong phủ nào, phủ lớn hay phủ nhỏ, quản sự phía dưới đều có biện pháp tham tiền tài hoặc trộm công lười biếng, mà biện pháp của mình tất nhiên là sẽ ngăn cản tài lộ của một số người, giống như Vương ma ma lúc trước, cũng sẽ ghét hận với nàng.

Cẩm Nương chỉ là đề ra biện pháp, làm như thế nào đều là do Thái tử phi, nàng không đáng đi đắc tội tiểu nhân trong phủ Thái tử phi, bỗng nhiên kéo thêm kẻ thù cho mình. Thái tử phi cầm qua đều trần kia, sau nửa ngày không nói gì, trầm ngâm một lát mới nói với Cẩm Nương: "Muội muội biện pháp này rất tốt, yên tâm, tỷ tỷ cũng rõ ràng tâm tư của muội, sẽ không đem muội muội nói ra, tỷ tỷ chính mình cầu biện pháp, đương nhiên sẽ không để cho muội muội khó xử." Cẩm Nương tuỳ ý thi lễ với Thái tử phi, Thái tử phi xác thực rất là minh lý, cũng săn sóc, "Đa tạ tỷ tỷ."

Thái tử phi nghe xong liền cười chỉa trán nàng, cười mắng: "Tiểu nhân khôn lỏi, là tỷ tỷ nên cảm tạ muội mới phải, biện pháp này của muội rất tốt, giảm đi rất nhiều việc cho tỷ tỷ, so với lúc trước ở trong Dụ Thân Vương phủ cách mà mẹ chồng ngươi đưa cho ta xem càng phù hợp phủ Thái tử hơn, tỷ tỷ dùng được thuận tay, cũng có thể an tâm dưỡng thai, ừ, sáng mai tỷ tỷ liền muốn tiến cung, tặng cho muội một phong hào, sẽ không để cho muội phí một lần tâm tình này." Cẩm Nương nghe được vui vẻ, cúi đầu bái lạy, Thái tử phi cho nàng một kinh hỉ thật lớn đi, hơn nữa, Thái tử phi là người cực khôn khéo ổn trọng, sẽ không đơn giản hứa hẹn với người khác, nàng đã chịu ở trước mặt mình nói ra, tất nhiên là nắm chắc mười phần. Trong đầu lại hiện ra lời nói ngày đó của Lưu di nương, có phẩm cấp, hừ, từ nay về sau mình cũng có phẩm cấp, tương lai, sau khi tướng công đoạt lại những gì thuộc về mình, phẩm cấp của mình cũng sẽ cao hơn.

Sau khi chính sự làm thỏa đáng, Thái tử phi lại sai người mang nhiều lụa hoa do cung chế, đồ trang sức đến thưởng cho Cẩm Nương cùng Thượng Quan Mai, còn giữ họ lại trong cung dùng cơm, mắt thấy sắc trời không còn sớm, Cẩm Nương đứng dậy cáo từ, đúng lúc, cung nhân báo lại, Thái tử hồi phủ, đang đi tới tẩm cung của Thái tử phi. Cẩm Nương tuy rất không được tự nhiên, bản thân mình là thần phụ không có phẩm cấp, không có tư cách tiến kiến Thái tử, vội vàng muốn thối lui đến phía sau màn trướng, nhưng Thái tử phi lại kéo tay của nàng nói: "Không có chuyện gì, Thái tử ôn hòa, cùng Tiểu Đình cũng là quen biết cũ, cùng phụ thân muội cũng rất thân, sẽ không trách móc." Rất nhanh liền nghe được tiếng bước chân, cung nhân trước điện tất cả đều đều quỳ xuống, Thái tử phi chống eo, chậm rãi đi ra ngoài đón, Cẩm Nương cùng Thượng Quan Mai cũng quỳ xuống cúi đầu nghênh giá.

.