Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 108

Chương 106.2.

Một lát sau hai thị vệ thủ vệ canh chừng Lãnh Hoa Đường cùng hai bà tử đưa cơm bị đưa đến. Hai gã thị vệ là thân tín của Vương gia, vừa vào cửa liền quỳ một chân trên đất, nói với Vương gia: "Thuộc hạ vô năng, không có thể bảo vệ tốt Thế tử, xin Vương gia trách phạt." Vương gia nghe xong liền hỏi: "Thế tử độc phát có phải sau khi dùng xong cơm không?"

Một trong hai thị vệ liền nói: "Hồi bẩm Vương gia, Thế tử sau khi dùng xong điểm tâm cũng không có dị dạng gì, ngược lại sau canh ba giờ thìn, lại có người đưa điểm tâm đến, Thế tử sau khi dùng xong điểm tâm mới độc phát." Vương gia nghe xong liền hỏi hai bà tử này: "Điểm tâm này cũng là do hai người các ngươi đưa tới sao?" Hai bà tử này sớm bị dọa tới mặt không còn chút máu, quỳ trên mặt đất run rẩy, một người hơi mập mạp trong hai người, gan lớn một ít, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Vương gia rồi nói: "Hồi bẩm Vương gia, điểm tâm ấy là nô tỳ từ trong phòng bếp tiểu viện của Vương phi lấy ra, trời đất chứng giám, nô tỳ cũng không dám động tay động chân ở trong điểm tâm này."

Lúc này, có hạ nhân đem điểm tâm đồ ăn Thế tử đã dùng qua còn thừa tất cả đều trình lên, Vương gia liền cho người cầm đi kiểm nghiệm, hai khắc sau, kết quả kiểm tra đã ra, quả nhiên đồ ăn không độc, độc chính là trên mặt điểm tâm hoa quế cao, hơn nữa, ở trong đúng là hạ thạch tín, hai bà tử sợ tới mức toàn thân phát run, khóc hô nói: "Tụi nô tỳ thật sự không biết a, điểm tâm là phòng bếp đã sớm làm xong, nô tỳ tự tay tiếp nhận từ trên tay của đầu bếp mới của Vương phi, tụi nô tỳ thật là không có lá gan độc hại Thế tử gia." Vương gia liền cho người dẫn theo đầu bếp mới của Vương phi lên thượng đường, đầu bếp này mới hai mươi mấy tuổi, lớn lên hơi mập mạp, Cẩm Nương xem xét, cảm thấy có chút quen mắt, đây không phải là người lần trước Lãnh Hoa Đường tự mình tìm tới sao, nói là biết làm điểm tâm trong cung đình, muốn đưa đến trong nội viện của mình, về sau, bản thân mình thu nhưng lại đưa đến trong tiểu viện của Vương phi, đầu bếp này, quả nhiên cũng là một quân cờ? Đầu bếp này vẻ mặt khó hiểu, quỳ gối trong nội đường mắt lớn nhìn chung quanh, nhìn thấy những chủ tử lớn trong phủ đều toàn bộ ngồi đầy đủ trong này, không khỏi sợ tới mức cúi đầu xuống.

Vương gia liền chỉ vào bàn điểm tâm thừa này hỏi: "Điểm tâm này chính là ngươi làm sao?" Đầu bếp liếc điểm tâm này một cái, gật đầu nói: "Là nô tài sáng sớm hôm nay đặc biệt làm cho Thế tử gia, Thế tử gia đối với nô tài có ân tri ngộ, nô tài nghe nói Thế tử gia bị phạt, cho nên, mới làm một ít điểm tâm hắn ngày thường thích ăn dâng lên cho hắn." Vương gia nghe xong giận dữ, chỉ vào đầu bếp này liền mắng: "Cẩu nô tài, còn dám luôn miệng nói cảm động và nhớ nhung ân tri ngộ của Thế tử, nói, vì sao lại hạ độc trong điểm tâm mưu hại Thế tử? Là ai sai sử ngươi ?"

Đầu bếp này nghe xong sắc mặt đại biến, chỉ lên trời thề nói: "Vương gia, nô tài chưa từng làm việc như thế, nô tài tuy có một tay nghề tốt, nhưng một mực không được trọng dụng, là Thế tử gia đem nô tài thu lưu, lại để cho nô tài vào làm việc trong Vương phủ, để cho nô tài có thể mở ra sở học, nô tài như thế nào lại có thể hại Thế tử gia, nô tài nếu có ý xấu như thế, sẽ bị trời giáng sấm sét, chết không yên lành." Vương gia nhìn hắn thần sắc không giống giả bộ, đang chần chờ, thì Nhị lão gia liền nói: "Cẩu nô tài, không đánh ngươi, chắc là không biết nói thật, Vương huynh, nô tài như thế quá mức xảo trá, dụng hình đi." Nhị thái thái nghe xong lại nói: "Chậm đã, ta xem hắn không giống như đang nói dối, nên hỏi lại hắn, có lẽ còn có người lợi dụng hắn động tay động chân trên điểm tâm, hạ độc, giá họa cho hắn, hắn lại không phải người ngu, biết rõ Thế tử ăn điểm tâm hắn làm sẽ chết, còn tự tay đi làm, vậy không phải là tìm chết sao, huống hồ, nếu thật là hắn làm, sau khi chuyện thành công hắn nên bỏ trốn mất dạng mới đúng, còn có thể ngu xuẩn ở trong phòng bếp để cho người tới bắt hắn?"

Đầu bếp này nghe xong cảm kích nhìn thoáng qua Nhị phu nhân, ngửa đầu nhíu mày nghĩ tới, một lát sau đột nhiên nói: "A, nô tài nghĩ tới, mấy ngày nay có một tiểu nha đầu trong nội viện Nhị thiếu phu nhân hay đến trong phòng bếp của Vương phi, quấn quít lấy nô tài dạy nàng làm điểm tâm, bảo là muốn học để làm cho Nhị thiếu gia ăn." Lời này vừa nói ra, khiến cho nhãn tình của Nhị lão gia, Nhị thái thái cùng Lão phu nhân tất cả đều sáng lên, chỉ có Tam phu nhân mặt mày nhăn lại, lắc đầu, thương tiếc nhìn về phía Cẩm Nương, Cẩm Nương nghĩ bọn họ làm một đống thứ, cuối cùng vẫn đem đầu mâu chỉ vào trong tiểu viện của mình, xem ra, người kia đã sớm đặt ở trong phòng mình một con cờ, ẩn núp được rất sâu, hôm nay có thể làm công dụng cho bọn họ điều khiển. Nàng cũng không nhìn tình thế phát triển trong nội đường, chỉ quay đầu nhìn Lãnh Hoa Đình, nàng hiện tại, cần có nhất, chính là an ủi cùng ủng hộ của Lãnh Hoa Đình.

Vừa quay đầu, đã thấy Lãnh Hoa Đình ôm bụng nói: "Ách, nương tử, ta đau bụng, muốn đi nhà xí." Cẩm Nương bị hắn làm cho dở khóc dở cười, tràng diện khẩn trương như thế, hắn còn muốn đi nhà xí? Quả nhiên Nhị thái thái nghe xong liền nói: "Tiểu Đình, đầu bếp này chính là chỉ ra người trong tiểu viện của ngươi, ngươi cũng nên nghe đến hết, đừng để một lát nữa nói người khác hãm hại ngươi." Ngữ khí này giống như là rất quan tâm Lãnh Hoa Đình, nhưng mà, Cẩm Nương nghe vào tai như thế nào cũng đều cảm thấy cũng không tự nhiên, là sợ Lãnh Hoa Đình lâm trận bỏ chạy sao.

Lãnh Hoa Đình nghe xong liền nói: "Ta mặc kệ nàng là người nào trong nội viện, người trong nội viện của ta toàn bộ đều là các người nhét vào, không chừng đều dùng để hãm hại nương tử của ta, lúc này ta đau bụng, ta muốn đi ra ngoài." Nói xong, cũng không quản người khác thấy hắn như thế nào, đẩy xe lăn liền đi ra ngoài, Cẩm Nương liền muốn giúp đẩy hắn, nhưng Nhị lão gia lại kịp thời nói ra, " Không phải có Lãnh thị vệ sao? Để hắn tới hầu hạ Tiểu Đình đi, cháu dâu, có một số việc, vẫn là trước mặt mọi người nói sẽ tốt hơn." Cẩm Nương lạnh lùng liếc nhìn Nhị lão gia, nghĩ thầm, cái lão hồ ly này như là nắm chắc mười phần sẽ hại được mình, lúc này đi ra ngoài, cũng xác thực không ổn, tổng yếu xem bọn hắn đến tột cùng dùng quân cờ nào, dùng biện pháp gì hại mình mới đúng.

Bên ngoài Lãnh Khiêm lách mình tiến đến, đẩy Lãnh Hoa Đình ra khỏi. Cẩm Nương nhất thời cảm thấy rất cô tịch, lại cảm thấy thật mỏi mệt, thể xác và tinh thần đều mệt chết đi được, ở trong cái phủ này, quá nhiều âm mưu tính toán, quá nhiều lạnh lẽo cắt da cắt thịt, quả thực khó lòng phòng bị, khi nào thì, mình mới có thể cùng yêu nghiệt hai người, ở cùng một chỗ vui vẻ tự tại đây? "Ngươi nói, nếu như có nửa câu nói dối, bổn vương cắt đứt đầu chó của ngươi." Vương gia chỉ vào đầu bếp này nói ra.

Đầu bếp này nghe xong thấp đầu nói: "Nô tài thật không dám vọng ngữ, đây còn là chuyện đại sự liên quan tới nhân mạng, nô tài không dám nói sai nửa câu, như thế sẽ hại chết người, sáng sớm hôm nay, thật sự là Kim Nhi trong phòng Nhị thiếu phu nhân đã tới phòng bếp, hơn nữa, đúng lúc nô tài đang làm điểm tâm, nô tài cũng không biết có phải nàng ra tay hay không, nô tài tuyệt đối không có nửa lòng hại người." Cẩm Nương nghe xong vừa muốn cười, quả nhiên Kim Nhi có vấn đề, bản thân để Trương ma ma nhìn chằm chằm nàng thật nhiều ngày, là không cho nàng ở trong nội viện của mình làm ra việc hại người, không nghĩ tới, nàng ngược lại vươn tay vào trong nội viện của Vương phi, thật đúng là nha đầu lợi hại, mặc cho ai cũng không nghĩ ra, nàng có thể có bản lĩnh, ở trong nội viện Vương phi hạ độc. Vương gia nghe xong liền lẳng lặng nhìn về phía Cẩm Nương, Cẩm Nương thần sắc thản nhiên nhìn lại, nếu là lần này, Vương gia thực trúng kế của những kẻ tiểu nhân này, muốn trừng phạt chính mình, tướng công hắn... Hắn sẽ như thế nào, nàng đột nhiên cảm giác quá bi thương, trong nội tâm từng đợt co rút đau đớn, nếu là mình mất đi, hắn sẽ như thế nào? Nếu là mình thật sự xuyên trở về, hắn sẽ bỏ được sao? Nhưng nếu mình thực bị người hại chết, hắn sẽ rất thương tâm, rất đau đớn đi, tướng công đáng thương, chẳng lẽ Cẩm Nương cùng chàng thật sự chỉ là tình thâm duyên ngắn sao?

Vương gia thấy được bi ai trong mắt Cẩm Nương, đã nhìn thấy một vòng thê lương cùng bất đắc dĩ trong mắt nàng, trong nội tâm có vị chua xót, cho Cẩm Nương một ánh mắt trấn an. Việc hôm nay, cho dù tất cả căn cứ chính xác đều chỉ hướng Cẩm Nương thì tính sao? Cẩm Nương là người Tiểu Đình yêu mến nhất quan tâm nhất, giống như mình với Vương phi, coi như là Vương phi phụ người trong thiên hạ, Vương gia cũng chỉ tin Vương phi, giống như vậy, cho dù Cẩm Nương làm ra việc đại ác, Vương gia cũng sẽ giúp đỡ Tiểu Đình che chở cho nàng, huống chi, Cẩm Nương vào phủ lâu như vậy, cũng chưa từng làm một việc đại ác nào, nữ tử thiện lương lại thông tuệ như thế, làm sao có thể làm việc thương thiên hại lí này? Những tiểu nhân này không biết trời cao đất rộng, bọn họ không biết, Cẩm Nương mới là cứu tinh của Vương phủ, hôm qua Tiểu Đình đã nói với chính mình, Cẩm Nương nhận biết được đồ kỳ nhân kia lưu lại, Giản Thân Vương phủ muốn tiếp tục phú quý, chỉ có Cẩm Nương mới có thể đến giúp, bọn họ không biết hãm hại cái này, lại hãm hại cái kia, không biết Cẩm Nương là xương sống của mình và Đình Nhi, mặc cho ai cũng không thể thương tổn sao?

Một lát sau, hai bà tử đi đưa Kim Nhi bắt đến, trong tay còn cầm một bao thạch tín từ trong phòng Kim Nhi tới. Kim Nhi sau khi đi vào, vẻ mặt thất thố lo sợ không yên, Nhị lão gia không đợi nàng quỳ xuống liền quát: "Chính ngươi là người hạ độc dược trong điểm tâm của Thế tử gia?" Kim Nhi nâng mắt lên nhìn thấy Nhị lão gia, một đôi mắt sáng thanh tịnh con ngươi tràn đầy khủng hoảng, trong mắt nổi lên tầng hơi nước, để cho người ta nhìn thấy chính là một bộ dáng yêu tiếc, nhưng nàng chưa có trở lời Nhị lão gia, mà ngẩn ngơ nhìn Vương gia.

Nhị lão gia thấy nàng sau nửa ngày cũng không có lên tiếng, không khỏi khó thở, lại quát to một tiếng: "Con tiện tỳ này, Lão gia hỏi ngươi, có phải là ngươi ra tay hạ độc dược trong điểm tâm của Thế tử gia hay không? Lại không trả lời, Lão gia ta giết ngươi." Kim Nhi bị Nhị lão gia làm sợ tới mức cổ co rụt lại, chậm rãi xoay đầu lại, giống như mới nhìn thấy Nhị lão gia, thật lâu, nàng mới sâu kín nói: "Người không phải Lão Nhị gia sao? Lớn tiếng như thế thật quá mức hung dữ với nô tỳ? Nơi này là Vương phủ, không phải Đông phủ, chủ tử của nô tỳ là Vương gia cùng Vương phi, Vương gia ở đây, Nhị lão gia ngài hỏi cái gì?" Nhị lão gia bị lời này của Kim Nhi hỏi đến bí lối, tức giận muốn tiến lên đi đạp Kim Nhi, Vương gia thấy lạnh giọng nói: "Lão Nhị, ngươi lớn tiếng như vậy muốn đoạt tân chủ sao, trong lúc này, ta còn ở đây, ngươi gấp cái gì."

Nhị lão gia nghe xong đành phải nhịn tức giận, hung hăng trừng mắt Kim Nhi, bên kia Nhị thái thái lại quay đầu, liếc trừng Nhị lão gia, Nhị lão gia ánh mắt chớp lên, như là minh bạch cái gì, liền không có tiếp tục lên tiếng, Nhị thái thái quay đầu lại, ánh mắt sắc bén nhìn Kim Nhi. "Kim Nhi, đầu bếp này nói, buổi sáng hôm nay lúc hắn làm điểm tâm, ngươi đến trong phòng bếp, trên điểm tâm của Thế tử hạ độc, có việc này sao?" Vương gia ngữ khí bình thản hỏi. "Hồi bẩm Vương gia, Kim Nhi không có làm việc hại người này." Kim Nhi kính cẩn trả lời.

"Vậy bao thạch tín ở trong phòng ngươi là chuyện gì?" Vương gia lại theo sát hỏi. "Nô tỳ không biết, trong phòng nô tỳ cũng không có thạch tín." Kim Nhi nhìn thoáng qua gói thuốc nhỏ này, nhàn nhạt nói. "Hồi bẩm Vương gia, cái bao thuốc bột này hai nô tỳ xác thực tìm thấy trong phòng Kim Nhi, có thị vệ làm chứng." Hai bà tử bắt được Kim Nhi cúi đầu nói.

"Xem ra, không đánh nàng sợ là không biết nói thật, phụ vương, ngài cũng không thể quá nhân từ nương tay, chứng cứ chính xác rõ ràng như thế này, nha đầu này còn có thể mạnh miệng cuồng vọng, dụng hình đi, cũng không thể để tướng công không công mà chịu nạn này." Thượng Quan Mai vừa vặn từ trong phòng đi tới, thấy được một màn này, trong nội tâm không khỏi bốc lửa giận vạn trượng, một tiện tỳ lại có thể chút nữa lấy đi mạng của tướng công mình, không đánh nàng sẽ không bắt được người giật dây, không đánh nàng, khó có thể tiêu trừ mối hận trong lòng mình. Nàng mới hầu hạ Lãnh Hoa Đường nằm ngủ, nhìn thấy mặt trượng phu tái nhợt, lại nổi lên một hồi đau lòng, nàng vẫn còn yêu thương hắn, từ lúc mới bắt đầu đã yêu thương hắn, yêu mến có đôi khi cũng chỉ một cái liếc nhìn, chính là cả đời a, cho dù hắn không tốt, tật xấu của hắn nhiều hơn nữa, đã gả cho hắn, liền muốn cùng hắn bạch đầu giai lão, có người hại hắn, nàng tự nhiên là hận. "Đúng, dụng hình với nàng ta, để cho nàng ta nói ra người sai khiến sau lưng nàng ta." Lão phu nhân một mực ngồi một bên nhìn thấy Nhị lão gia cùng Nhị thái thái bị Vương gia giáo huấn không tiện mở miệng, liền tức giận nói.

.