Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 115

Chương 108.3.

Ở tiền viện, Vương gia cùng Vương phi đã sớm tới, đến tuyên chỉ chính là Lý công công, mà Vương gia thì sớm đã quen biết, hắn là tổng quản thái giám trong Từ Ninh cung, là người tâm phúc bên người Hoàng Hậu nương nương, cũng là Giản Thân Vương có mặt mũi, bằng không, người bình thường khác hắn cũng không tới tuyên chỉ. Lúc này thánh chỉ cầm trong tay cũng không vội tuyên, mắt nhìn thấy mọi người không có tới đủ, hắn cũng là lão nhân tinh quái, biết rõ sợ là vị Thiếu phu nhân được thụ phong đang chỉnh trang, liền nhàn nhã đứng nói chuyện phiếm cùng Giản Thân Vương, hắn thanh âm lanh lảnh âm nhu, nghe có hơi chói tai một chút: "Chúc mừng Vương gia, ta nghe nói, ngài lấy được một cô con dâu có khả năng đặc biệt, hôm qua Thái tử phi cố ý đi tới trong cung của Hoàng Hậu nương nương, nói là người con dâu này đại ân đại đức giúp cho Thái tử phi, còn đem điều trần của nàng cho Hoàng Hậu nương nương xem, Hoàng Hậu nương nương thấy xong phượng nhan mừng rỡ, lập tức liền viết chiếu chỉ, phong cho con dâu của ngài là cáo mệnh lục phẩm." Người khác nghe được không hiểu, Vương phi lại biết rõ khúc chiết trong đó, nghe xong liền cười nói với Vương gia nói: "Cẩm Nương xác thực là người thông tuệ, nàng cũng làm một cái hướng dẫn cho ta, giúp đỡ ta quản gia, hiện giờ ta so với quá khứ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thiệt nhiều công việc cũng không cần tự mình hỏi đến, đều có người làm tốt rồi đến báo lại cho ta, giống như công công nói, chúng ta thật đúng là có được người con dâu tốt."

Vương gia nghe xong cũng gật đầu, nhưng mà với cáo mệnh lục phẩm này có chút không vừa ý, phẩm cấp này, nếu là muốn đi vào nội cung gặp Lưu phi nương nương cũng có chút khó khăn, nhưng mà, đây cũng không có cách nào khác, ai bảo Đình Nhi chỉ là quan viên Lục Phẩm, còn là một chức quan nhàn tản, thê tử phẩm cấp cũng không thể lướt qua Đình Nhi, nếu Đình Nhi có thể đứng lên, đứng ở trong triều đình, lại đem căn cứ ở phía nam quản lý tốt... Đừng nói là lục cấp, cho dù để cho Hoàng thương phong hầu tước cho hắn, cũng không nói chơi. Lúc này Lưu y đang ở trong Vương phủ đi ra, cũng theo đến tham gia náo nhiệt, hắn tới chắp tay với Lý công công nói: "Lý công công hôm nay nhìn tinh thần càng ngày càng tốt, gần đây bệnh thấp khớp có thường trở chứng không?" Lý công công nghe xong liền cười nói: "Làm phiền y chính đại nhân nhớ mong, ta sau khi uống thuốc ngài cho, ngược lại khá hơn một chút, nhưng mà, gần đây trởi trở lạnh, đầu gối của ta lại không thể đứng thẳng, ai, người đã già, không còn dùng được nữa."

Lời nói lúc này, vừa đúng lúc Cẩm Nương đẩy Lãnh Hoa Đình tới, vừa vặn nghe được lời cuối của Lý công công, Cẩm Nương tâm tư chuyển động, vẫn phụ giúp Lãnh Hoa Đình đi tới. Vương gia thấy Cẩm Nương cùng Lãnh Hoa Đình đều đến, liền liếc nhìn Lý công công, Lý công công khẽ hừ một tiếng nói: "Thánh chỉ đến, con dâu Giản Thân Vương Tôn Thị Cẩm Nương tiếp chỉ..." Tất cả mọi người Giản Thân Vương phủ, kể cả Lãnh Hoa Đình đều quỳ xuống tiếp chỉ, cúi đầu nghe thánh chỉ.

Lý công công cao giọng cất tiếng lanh lảnh đọc thánh chỉ, cuối cùng đem thánh chỉ đưa cho Cẩm Nương, Cẩm Nương cung kính tiếp nhận thánh chỉ, một bên cung nữ liền cầm triều phục đại biểu cho lục phẩm cáo mệnh phu nhân đem tới. Vương phi liền vội vàng khen thưởng, Lý công công hồng bao tất nhiên là lớn nhất, sau khi tuyên hết thánh chỉ, Lý công công có ý muốn đi, Cẩm Nương tiến lên phía trước, thi lễ với Lý công công phúc nói: "Công công vạn phúc, mời ngài ngồi lại một lát, Cẩm Nương có một chút đồ muốn tặng cho công công, còn mời công công chờ, Cẩm Nương sẽ nhanh chóng quay lại." Lý công công nghe vậy khẽ giật mình, Vương phi bao đỏ cũng không nhỏ, lẽ ra Cẩm Nương cũng không cần lại thưởng, không nghĩ tới tiểu nương tử này cũng là người có nhãn lực, còn có cái gì muốn tặng cho mình, xưa nay biết rõ Giản Thân Vương phủ là một chỗ rất lớn, có thánh chỉ nào truyền xuống, hắn đều là tự mình đến, không cho tới tay người khác, xem ra, hôm nay thu lợi so với ngày xưa càng lớn hơn, hắn không khỏi hơi có chút chờ mong.

Dù sao trong nội cung sự tình cũng không nhiều, lại cùng Giản Thân Vương quen thuộc, lại có thêm có Lưu y chính, cùng một chỗ tán gẫu cũng không sao cả, không bao lâu, Cẩm Nương cầm trong tay một bọc y phục nhỏ tới đây, Lý công công khẽ nâng đôi mắt, thấy Cẩm Nương đi tới, đem đồ trong tay mở ra, hai tay trình lên. Trong bao quần áo là một đôi lông dê may thành cái bao buộc đầu gối, ở trong là nhung tử, bên ngoài lấy sợi lên phủ lên, sờ vào mềm mại ấm áp, rất là thoải mái, Lý công công chưa thấy qua thứ này, cũng không biết có gì tác dụng, thấy không phải vàng bạc cũng không phải châu báu, liền có chút ít thất vọng, nhưng ngại mặt mũi Giản Thân Vương, vẫn là gượng cười tiếp nhận. Lại nghe thấy Cẩm Nương nói: "Vừa rồi Cẩm Nương nghe nói công công có bệnh thấp khớp, thường xuyên đau đớn, vật này vừa vặn thích hợp với ngài."

Nói xong, nàng cầm lấy một bao đầu gối kéo kéo, ý bảo nói: "Đây có độ co dãn, ngài đeo trên đầu gối cũng sẽ không rơi, khả năng giữ ấm chống lạnh, lại mềm, còn có thể bảo vệ đầu gối của ngài." Lý công công nghe thấy vậy liền giật mình, trong nội tâm liền nổi lên một cỗ tình cảm ấm áp, cho tới bây giờ hắn là người như vậy, thân thể tàn, tuy rằng trong cung nổi danh với người khác, đại thần trong triều thấy coi như khách khí, nhưng lại có mấy người là thật tâm nhìn hắn ? Cho dù có mạnh đến thế nào, cũng là nô tài, hơn nữa, còn là một... Đây là lần đầu tiên có người quan tâm tới hắn từ trong tâm tặng lễ vật cho hắn, cho dù không phải rất đáng tiền, cũng rất đáng giá, khiến cho hắn cảm giác mình cũng được người quan tâm, thực tế nhìn đôi mắt của Cẩm Nương, lúc nàng nhìn qua, cũng rất chân thành, không có tận lực nịnh nọt, cũng không có một tia hèn mọn, cực kỳ bình thản, nhưng mà khiến cho Lý công công cảm giác mình thật được nàng tôn trọng, được nàng ngang hàng đối đãi ... Hắn không phải là người dễ dàng biểu lộ tâm tình của mình, phần ấm áp này chỉ để ở trong lòng, chỉ là giờ khắc này, hắn tận lực khiến cho thanh âm của mình trở nên trầm thấp một ít: "Đa tạ Nhị thiếu phu nhân, quả nhiên đồn đãi không giả, Nhị thiếu phu nhân xác thực là người thông tuệ."

Lý công công đi rồi, Vương gia rất là hài lòng nhìn Cẩm Nương nói: "Con làm rất khá, Lý công công là người đắc lực bên cạnh Hoàng Hậu nương nương, cùng người này giao hảo, từ nay về sau sẽ có lợi cho Tiểu Đình." Cẩm Nương phúc lễ cười nhạt không nói, người một nhà lại đến đưa Lưu y chính, liền đều trở về tiểu viện của Vương phi, Vương phi nhìn vết máu loang lổ nơi chính đường, nói với Vương gia: "Cứ như vậy buông tha nhà Lão Nhị sao? Dù sao cũng phải một lần nữa ra lệnh cấm túc nàng, hoặc là, để Lão Nhị bỏ nàng, hừ, ngài lại cô tức dưỡng gian..." "Còn có thể như thế nào? Phía sau nàng ta bối cảnh cũng là cực kỳ phức tạp, nàng nghĩ rằng ta và nàng thật sự có thể xử trí nàng ta sao? Đừng quên, Lão Nhị chức quan cũng không thấp, trong triều thế lực không thể khinh thường, hắn cũng không có khả năng bỏ rơi em dâu, hơn nữa... Thật sự bằng chứng như núi sao?" Vương gia bất đắc dĩ nói với Vương phi, ánh mắt ngưng trọng, như có điều suy nghĩ.

Vương phi nghe xong cũng là thở dài, Vương gia nói lời này nàng cũng hiểu rõ, chỉ là... Cảm thấy quá tiện nghi cho Nhị phu nhân, cho nên trong lòng vẫn là buồn bực vô cùng. "Coi như là bị trừng phạt không nhỏ, cũng yên tĩnh được một thời gian." Vương gia cũng thở dài, rồi quay sang nói với Lãnh Hoa Đình: "Đình Nhi, con hôm nay bộc lộ tài năng, là có nghĩ đến chuyện gì sao?" Lãnh Hoa Đình đang muốn nói gì, chợt nghe có tiểu nha đầu vén rèm báo lại: "Dụ Thân Vương đến đây."

Vương gia nghe thấy vậy nhướng mày, ánh mắt ảm đạm rồi đứng lên, quay đầu lại nhìn thoáng qua Vương phi, Vương phi liền giận mình liếc nhìn hắn, quay đầu đi, chẳng muốn nhìn hắn, Vương gia ngượng ngùng không tình nguyện đi ra ngoài đón. "Mẫu thân, Dụ Thân Vương lúc này tới quá trùng hợp?" Lãnh Hoa Đình thuận miệng hỏi. "Con muốn biết, một lát nữa đi theo phụ vương con ra thư phòng nhìn xem." Vương phi ôn nhu nói với Lãnh Hoa Đình, hôm nay Tiểu Đình biểu hiện khiến cho Vương phi rất kích động, cũng rất thư thái, nhi tử cuối cùng không còn là một người nửa ngốc nghếch không ra hồn người, những người kia... Cũng không thể lấy tâm trí Tiểu Đình ra mà nói, điều này làm cho người làm mẫu thân như Vương phi rất tự hào, nhưng nhìn thấy hắn vẫn không thể đi lại trên đôi chân, lại càng đau nhức, khi nào thì Tiểu Đình mới có thể đứng lên ?

Vương gia nghênh đón ở ngoài nhị môn, Dụ Thân Vương đã vào tới, vừa thấy Vương gia liền cười lớn nói: "A nha, Vương huynh, chúc mừng, chúc mừng, tiểu đệ chính là đặc biệt đến chúc mừng." Vương gia nghe xong liền rất tùy ý nói: "Chỉ là một tiểu phong cáo mà thôi, sao lại có thể kinh động đến vương đệ đại giá, vương đệ, ngươi cũng quá cho ca ca ta mặt mũi rồi." "Vương huynh làm gì khiêm tốn thế, tiểu đệ tới, không chỉ là chúc mừng chuyện tình này, nghe nói Tiểu Đình của nhà ngươi hôm nay tâm trí khôi phục, hơn nữa, vừa rồi Hoàng Thượng chính là cho tiểu đệ tới đây nhìn, đầu năm, để cho Tiểu Đình đi theo Vương huynh cùng đi phía nam, đối với Vương huynh mà nói, còn không coi là một chuyện mừng rỡ sao?" Dụ Thân Vương cười nói với Vương gia.

Vương gia nghe xong lông mày lại nhăn, thầm nghĩ thằng nhãi này tin tức thật là nhanh, Hoàng Thượng mới đồng ý thỉnh cầu của hắn, tên này liền tới cửa chúc mừng, không phải chỉ là chúc mừng đơn giản như thế, nhất định còn có mục đích khác. "Việc này còn không có định ra, thánh thượng một ngày không có chỉ rõ, chúng ta làm thần tử, cũng không thể hồ đồ phán đoán, vương đệ làm sao ngươi giống như còn gấp gáp hơn thế." Vương gia bất đắc dĩ cười nói. Hai người nói chuyện một chút, Vương gia liền muốn đem Dụ Thân Vương mang vào thư phòng ngoại viện, Dụ Thân Vương lại giật tay áo của hắn nói: "Vương huynh làm gì khách khí, nhiều năm tình nghĩa, lại sắp đến ngày tết, ngươi dù sao cũng phải mời tiểu đệ một bữa cơm chứ? Hơn nữa, lâu rồi chưa thấy qua Vương tẩu, ngươi không phải còn tồn lòng dạ hẹp hòi chứ?"

Vương gia bị hắn nói khiến cho tâm có chút phiền muộn, lại cũng không nên làm mất mặt mũi của hắn quá, dù sao hắn chính là huynh đệ ruột của Hoàng Thượng, tuy nói không bằng Thiết cái mũ vương của mình, nhưng cũng là Vương gia phái thực lực, đành phải cười cười nói: "Vậy được rồi, nhưng mà Đại tẩu của ngươi hôm nay thân thể không khỏe, một lát nữa không biết có thể gặp ngươi hay không." Dụ Thân Vương nghe xong cười to: "Vương huynh, ngươi thật là vờ vớ vẩn mà, sao lại trùng hợp như vậy, tiểu đệ vừa đến, Vương tẩu thân thể liền không khỏe hay sao? Đều đã là người lớn tuổi, chuyện lúc còn trẻ, còn so đo nhiều như vậy làm cái gì, tiểu đệ sớm không còn tâm tư này, Vương huynh, huynh cũng thả lòng đi." Nói xong, vỗ vỗ bả vai Vương gia, thẳng hướng nội viện. Vương phi đang tán gẫu cùng Tiểu Đình và Cẩm Nương, lúc này, Thanh Thạch vén rèm vội vàng báo lại: "Vương phi, Vương gia dẫn Dụ Thân Vương đến đây."

Vương phi nghe vậy khẽ giật mình, trong mắt liền có chút tức giận, nhỏ giọng mắng: "Vương gia hôm nay càng ngày càng hồ đồ, như thế nào đem khách lạ đưa đến trong nội viện?" Cẩm Nương nghe vậy liền muốn đứng dậy tránh một chút, Lãnh Hoa Đình cũng kéo nàng nói: "Nương tử, chúng ta cùng nhau trở về thôi." Nhưng lúc đang nói chuyện, Vương gia khuôn mặt cương cứng dẫn Dụ Thân Vương vào, lại tránh cũng không tốt lắm. Cẩm Nương đành phải cùng Lãnh Hoa Đình lưu lại.

Nâng mắt nhìn lên, trong nội tâm Cẩm Nương liền giật mình, Dụ Thân Vương cùng Lãnh Thanh Dục có bảy tám phần tương tự, cùng Thái tử gia cũng có năm sáu phân giống nhau, giống như cùng một người... Nhưng mà, đầu óc lúc này có chút hôn mê, nhất thời nghĩ không ra giống với ai, chỉ cảm thấy Dụ Thân Vương cũng là tuấn tú lịch sự, tướng mạo tuấn tú, toàn thân lộ ra một cỗ nhẹ nhàng khoan khoái tiêu sái, hơn nữa hoàng gia thân tộc, giơ tay nhấc chân quý khí thiên thành, một đôi mắt tinh sáng ngời hữu thần, vừa tiến đến, ánh mắt kia liền nhìn trên người Vương phi, cũng không đợi Vương gia nói chuyện, liền đi nhanh về phía Vương phi, chắp tay một cái nói: "Vương tẩu, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ?" Trong giọng nói, mang theo có chút vui sướng cùng kích động, khiến cho Cẩm Nương nghe được nhướng mày, vô ý thức liền nhìn về phía Vương gia. Vương gia chỉ yên lặng chăm chú nhìn Vương phi, trong ánh mắt mang theo một tia phẫn sắc, nụ cười trên mặt cũng có chút cứng ngắc. Vương phi thì lại thong dong thi lễ với Dụ Thân Vương phúc nói: "Thiếp thân thỉnh an với Vương gia, không biết Vương gia đại giá, không có từ xa tiếp đón, mong rằng thứ tội." Ngữ khí khách khí lại mang theo cảm giác xa cách, Dụ Thân Vương nghe vậy giật mình, nhưng lại lập tức vừa cười nói: "Vương tẩu làm gì giữ lễ tiết thế, ta và Vương tẩu đều là người quen biết cũ, đâu cần lấy ba cái lễ nghi rờm rà này ra, vậy không phải là quá khách sáo sao?"

.