Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 117

Chương 109.2.

Dụ Thân Vương nhưng lại cười lóe lên, vung tay ra, liền nói: "Ai nha, Vương huynh, làm sao huynh dễ tức giận như vậy, bất quá chỉ là hai ba câu chọc cười trẻ con thôi, đã chọc giận ngươi, Vương tẩu a, đáng thương cho tẩu nhiều như vậy năm, cùng bình dầu hỏa bạo sinh hoạt chung một chỗ, tẩu ngàn vạn lần nên cẩn thận, đừng để cho hắn có một ngày đem tẩu đốt." Nói xong, chơi xấu vung vạt áo lên trốn tránh: "Tiểu đệ không cần cùng huynh đi diện kiến Hoàng Thượng, một lát nữa Hoàng Thượng lại nói tiểu đệ khiêu khích huynh, lại mắng ta, Vương huynh, huynh cái gì cũng tốt, nhưng lại không chịu được người khác kích thích." Vương gia càng nghe càng tức, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đều đã mấy chục tuổi rồi, ngươi còn cho rằng ngươi là tiểu hài tử, còn có thể đùa giỡn không ra gì, nói chuyện tuyệt không cần suy nghĩ, ngươi tiếp tục uy hiếp bổn vương xem, bổn vương sẽ cùng ngươi động thật." Dụ Thân Vương nghe xong vẫn là cười, liền nói: "Được, được, được, không nói, tiểu đệ ta cũng không thể vì nhi tử suy nghĩ sao, huynh dẫn theo Thanh Dục đi xem, học một ít, tiểu tử kia là một kẻ không nên thân, dù học thế nào, cũng không thành được việc lớn, ngươi sao phải sợ hắn đoạt đi quyền chưởng quản Hắc ngọc chứ?"

Vương gia nghe xong liền liếc mắt nhìn hắn, dở khóc dở cười nói: "Với tính tình này của ngươi sao có thể dạy ra nhi tử tốt chứ, Thanh Dục ngày bình thường đều bị ngươi dạy thành vô lại, hừ, ngươi rõ ràng muốn chen chân vào chuyện tình căn cứ ở phía nam, nhưng lại không tìm được lý do, bổn vương vẫn là câu nói kia, ngươi có thế để cho Hoàng Thượng ân chuẩn, ta sẽ không nói cái gì, cũng để cho tiểu tử Thanh Dục kia đi xem một chút thì như thế nào, hắn nếu như có bản lĩnh, liền đoạt Hắc ngọc từ trong tay Tiểu Đình đi, không có bản lãnh, thì đợi cúp cái đuôi xám xịt mà hồi kinh để tiếp tục chơi bời lêu lổng thôi." Dụ Thân Vương vừa nghe ngữ khí của Vương gia có chút buông lỏng, cười to nói: "Được, muốn đúng là lời này, một lát nữa tiểu đệ phải vào cung diện thánh, đến lúc đó, Hoàng Thượng nếu đáp ứng, huynh không được đổi ý a." Vương gia nghe xong liền nhìn thoáng qua Lãnh Hoa Đình, thấy đôi mắt đẹp đẽ của nhi tử, trong mắt hàm chứa một tia khinh thường cùng vẻ kiên nghị, trong nội tâm liền an lòng, hắn rất tin tưởng con của mình, tin tưởng Đình Nhi nhất định có thể giữ được phần gia nghiệp của tổ tông truyền xuống này.

Từ ngày Tiểu Đình cùng mình chân thành nói chuyện một lần, Vương gia trước sau suy nghĩ rất nhiều, rốt cục cũng minh bạch, bản thân mình thua thiệt Tiểu Đình quá nhiều, con trai trưởng duy nhất đáng thương bị buộc giả ngu hơn sáu năm, phần kiên nhẫn cùng kiên nghị này, cũng không phải người bình thường có thể làm được, tuy là đau lòng nhưng thực sự vui mừng, mấy năm này, khổ cũng là khổ tôi luyện ý chí của Tiểu Đình, đưa hắn từ một Thiếu gia ngây thơ đơn thuần rèn thành làm một nhân tài cán có tâm cơ có mưu lược, Dụ Thân Vương, hắn còn tưởng rằng Tiểu Đình là tiểu hài tử trong quá khứ và là một đứa trẻ nửa ngốc nghếch sao? Cho là mình để Tiểu Đình tiếp nhận Hắc ngọc chỉ là trò đùa sao? Cho rằng con của hắn có thể nhất định mạnh mẽ so với Tiểu Đình của mình sao? Cuối cùng có một ngày, Tiểu Đình sẽ làm cho bọn họ mở rộng tầm mắt, bởi vì, Tiểu Đình còn có một Cẩm Nương, đó là một thê tử kỳ tài. "Bổn vương quyết không hối hận, hừ, không phải ta xem thường ngươi, cho dù bổn vương chắp tay đem Hắc ngọc này để cho Dụ Thân Vương phủ các ngươi, kể cả phụ tử Dụ Thân Vương ngươi tài giỏi như thế nào, cũng khó có thể chèo chống ba năm, việc này, chúng ta sau này nhìn sẽ biết." Vương gia giọng điệu mỉa mai nói với Dụ Thân Vương. Dụ Thân Vương nghe xong trong mắt hiện lên một tia âm lệ, nhưng lập tức lại là vẻ mặt vô lại cười: "Ai ai, ta đã nói Vương huynh lòng dạ hẹp hòi, chỉ là để Thanh Dục tiểu tử kia tôi luyện mà thôi, ngươi không cho rằng tiểu đệ ta muốn đoạt bảo bối của nhà ngươi chứ, ai, yên tâm đi, ta Dụ Thân Vương cam đoan sẽ không đánh chủ ý với khối Hắc ngọc này, bản vương thích nhất là tiêu diêu tự tại, nếu có thể cùng người thương, gắn bó làm bạn, tuấn mã kị binh, du sơn ngoạn thủy, lang thang giang hồ, không phải sống thoải mái sao?" Nói xong, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Vương phi, thần sắc hơi chút thương cảm cùng bất đắc dĩ.

Vương phi hơi có chút đỏ mặt, đôi mi thanh tú cau lại, không được tự nhiên quay đầu đi, né tránh ánh mắt nóng rực này của Dụ Thân Vương. "Tốt lắm, mỗi lần bất kể như thế nào Vương huynh thấy ta đều nổi giận, ta cũng vậy sẽ không chơi xấu phá rối bữa cơm này của nhà ngươi, tiểu đệ đi Đông phủ xin bữa cơm, hừ, cũng không đến mức tất cả huynh đệ của ngươi đều ghét bổn vương." Dụ Thân Vương đứng lên, vừa chắp tay với Vương gia, vừa nhấc chân muốn đi ra ngoài. Vương gia cùng Vương phi nghe được lời này, kinh ngạc liếc nhau, nhất thời đều không biết cản trở hắn như thế nào, một nhà Nhị lão gia đều bị thương, chuyện Nhị phu nhân hạ độc dù sao cũng là chuyện xấu trong nhà, Nhị lão gia lại là quan to tứ phẩm, nếu như làm lớn chuyện ra, cũng sẽ tổn hại thanh danh của Giản Thân Vương.

"Vương thúc đã đến đây, sao có thể tới Đông phủ dùng cơm, nói ra, người khác có thể sẽ nói Giản Thân Vương phủ đãi khách không chu toàn, nghe ngài nói, là cố ý vội tới chúc mừng cháu dâu, vậy cháu dâu tự mình xuống bếp, làm vài món ăn cho ngài nhắm rượu như thế nào?" Cẩm Nương mắt thấy Dụ Thân Vương một chân sắp bước ra khỏi cửa, vội vàng vừa cười vừa nói. Dụ Thân Vương nghe xong xoay đầu lại, hừ nhẹ một tiếng nói: "Đa tạ ý tốt của cháu dâu, vương thúc ta hôm nay sẽ không ăn, miễn cho cha chồng ngươi nhìn thấy bổn vương ăn không ngon." Vương gia nghe được vừa tức vừa buồn cười, lại không muốn bỏ xuống mặt mũi lưu hắn lại, đành phải xin giúp đỡ nhìn Vương phi, Vương phi tức giận liếc Vương gia, lại mở miệng nói: "Vương gia, đã đến đây, làm sao có thể không ở lại ăn cơm mà đi, đều là bạn tốt nhiều năm, làm gì so đo ít chuyện này, thiếp thân sẽ tự mình xuống bếp làm vài món ăn cho Vương gia." Vương phi thanh âm dịu dàng động lòng, nhu hòa như tia nước nhỏ, Dụ Thân Vương thân thể ngưng nhẹ, chậm rãi xoay người lại, yên lặng chăm chú nhìn Vương phi nói: "Vương tẩu... Chịu vì tiểu đệ xuống bếp?"

Ở trong mắt Dụ Thân Vương, Vương phi giống như cửu thiên tiên nữ cao quý thanh nhã, không nhiễm một hạt bụi trần, phiêu dật thanh tao thoát tục, sao có thể chịu được khói lửa trong phòng bếp? Nàng ngày thường tất nhiên không phải xuống bếp, không nghĩ tới, hôm nay lại vì mình xuống bếp, đáy lòng một dây cung bị phủ bụi bao lâu nay lại bị người nhẹ nhàng kích thích, phảng phất trong đôi mắt đen xẹt qua một đạo ánh sáng, giờ khắc này, bỗng nhiên đốt sáng lên hi vọng của hắn sớm bị phá hủy, khóe miệng của hắn không khỏi hiện lên một nụ cười ôn nhu, xoay người, đi nhanh trở về. "Đã có Vương tẩu cùng cháu dâu thành tâm tương lưu, vậy bổn vương cũng không khách khí nha, a nha nha, Vương huynh, huynh sẽ không bày bộ mặt này cho ta xem đấy chứ, đây chính là Vương tẩu chính miệng giữ ta a, ngươi nha, coi như đây là phúc của ta, có thể ăn một bữa Vương tẩu tự mình xuống bếp làm món ăn ." Dụ Thân Vương trên mặt lại khôi phục lại thần sắc vô lại, cười hì hì ngồi trở về trên ghế Thái Sư, rõ ràng là một trung niên mỹ nam tử tuấn nhã, lại cứ ngồi rung đùi, khom vai ưởng bụng, bày ra hai cái chân thon dài ngồi ở trên mặt ghế Thái Sư, cười tủm tỉm nhìn Vương phi. Thấy Vương gia tâm hỏa ứa ra, lại không tốt muốn đánh hắn, đành phải mặt đen nói với Vương phi: "Nương tử, tùy tiện làm vài món ăn là được, gần đây nàng cũng đã quá bận, đừng làm bản thân mình mệt mỏi."

Vương phi biết trong nội tâm của Vương gia cũng không thoải mái, bất đắc dĩ thở dài, xoay người đi vào phòng bếp, Cẩm Nương cũng vội vàng đi theo. Trong phòng chỉ còn lại Vương gia cùng Lãnh Hoa Đình và Dụ Thân Vương, Vương phi đi rồi, Dụ Thân Vương ngược lại thu liễm bộ dạng vô lại kia, ngược lại ngồi thẳng một ít, thu chân, cười nói với Vương gia: "Một lát nữa mời Lãnh Lão Nhị lên đây, huynh đệ chúng ta cũng đã lâu rồi không ngồi cùng nhau uống vài chén rượu, hôm nay khó được Vương tẩu chịu xuống bếp, chúng ta hôm nay phải uống thật say như thế nào?" Vương gia nghe xong liền hừ nhẹ nói: "Không phải nói còn muốn đi cầu thánh thượng sao? Uống say bí tỉ, ngươi lại muốn bị mắng sao?"

Dụ Thân Vương nghe xong cười ha hả nói: "Hoàng huynh này của ta sớm đã không có nửa điểm hi vọng với ta, hắn hiện giờ cũng lười đi mắng ta, ai nha, sai một người, mời cả nhà Lão Nhị đến đây, nhiều người, uống rượu cũng vui vẻ hơn." Nói xong, liền nói với gã sai vặt nhà mình: "Đi Đông phủ mời lãnh Nhị lão gia đến, nói bổn vương mời hắn qua phủ nói chuyện." Gã sai vặt này nghe xong liền xoay người đi, Vương gia nghĩ ngăn cản cũng không kịp, sắc mặt liền lập tức âm trầm xuống, mặt lạnh nói với Dụ Thân Vương: "Ngươi ngược lại tự tại, một chút cũng không coi mình là người ngoài." "Vương huynh khách khí, ta và ngươi nguyên là cùng một thân tộc, lại là đồng tông, huynh đệ sao còn chú ý tới những xã giao bên ngoài này, thống khoái tiêu sái một chút không phải rất tốt sao?" Dụ Thân Vương lơ đễnh nói.

Vương gia khó thở, rồi lại vô kế khả thi, trừng mắt sau nửa ngày cũng không biết nên nói hắn cái gì, đành phải bưng trà, mãnh uống một ngụm. "Vương thúc hôm nay tới là đặc biệt xem Nhị thúc, hay là tới chúc mừng cháu?" Lãnh Hoa Đình một mực lạnh lùng ngồi ở một bên đột nhiên mở miệng hỏi. "Hai thứ đều có, đều có, nhưng mà, Tiểu Đình, nghe nói ngươi trước kia thích cầm đồ đập người ta, hôm nay cũng không nên, ai, mọi người đều nói ngươi là... Nửa ngốc nghếch, như thế nào ta nhìn, cũng tuyệt không ngốc thế?" Dụ Thân Vương vẫn là vẻ mặt cười, ở trước mặt Lãnh Hoa Đình, cũng không còn nửa điểm bộ dạng trưởng bối, lời vừa nói ra, nhưng lại khiến cho Vương gia tức giận tới mức trợn mắt trắng.

Lãnh Hoa Đình lại lơ đễnh, nghiêng mắt nhìn Dụ Thân Vương nói: "Vương thúc, ta và ngươi bất quá là người đồng đạo, nửa ngốc nghếch của ta cũng giống như ý tứ vô lại của người, kỳ thật Tiểu Đình nhìn ngươi cũng là đang giả bộ lỗ mãng, thật ra khôn khéo có thừa." Dụ Thân Vương nghe được trì trệ, trong đôi mắt tuấn tú nhanh chóng hiện lên một tia âm lệ, mục quang như đao bắn về phía Lãnh Hoa Đình, trên mặt ý cười không giảm, "Không nghĩ tới, ánh mắt Tiểu Đình cũng rất sắc sảo, ngươi là từ chỗ nào nhìn rõ ràng vương thúc vậy? Vương thúc sinh ra ở nhà đế vương, cũng không thể quá bại hoại, lại không thể quá khôn khéo, ai, ta cho rằng, ta đã đem hai thứ này hòa trộn rất tốt, không nghĩ tới, lại bị ngươi xem thấu, xem ra, công phu của vương thúc ta còn không có luyện đến nơi đến chốn." "Vương thúc có nhận thức này là tốt rồi, cho nên a, vương thúc cũng đừng quá thông minh, chỉ sợ thông minh quá sẽ bị thông minh hại, có nhiều thứ có lẽ một trăm người cũng nhìn không ra, nhưng có lẽ, người thứ một trăm lẻ một sẽ nhìn ra, cũng không phải mỗi người đều là người ngu, đúng không, vương thúc." Lãnh Hoa Đình đẩy xe lăn, chậm rãi trượt đến trước mặt Dụ Thân Vương, vây quanh hắn vòng vo di chuyển một hồi, đôi mắt hồn nhiên vô tội mở to, trong lời nói, từng câu từng chữ đều mang tia sắc bén.

Dụ Thân Vương đột nhiên cảm thấy trên người thiếu niên tú lệ này bình thường mình chưa từng đế ý tới, ở trong lòng tản ra một khí thế sắc bén, tuy nhiên hắn vẫn là tàn tật, vẫn là dựa vào xe lăn hành động, nhưng trong mắt của Lãnh Hoa Đình vô tội cùng đơn thuần lại làm cho nội tâm hắn cảm giác được sự khẩn trương khó hiểu, tựa hồ ở phía sau đôi mắt trong suốt kia, bất luận cái gì xấu xí cũng đều không có chỗ ẩn dấu, lẩn trốn, hắn đột nhiên có cảm giác muốn rời xa thiếu niên này. "Tiểu Đình a, vương thúc là người không thông minh, cho nên, mới có thể cùng ngươi thành người đồng đạo chứ, a, ngươi nói, Nhị thúc ngươi như thế nào còn chưa có tới?" Dụ Thân Vương vừa cười vừa nói, dứt khoát chuyển hướng chủ đề. "Vương thúc không biết sao? Nhị thúc sợ là không đến được, bởi vì hắn tự cho là thông minh làm chuyện ngu xuẩn, cho nên nhận lấy báo ứng, lúc này sợ là phải cầu y hỏi dược." Lãnh Hoa Đường cười lạnh nói với Dụ Thân Vương.

Câu nói này vừa xong, gã sai vặt của Dụ Thân Vương vừa vặn tiến lên, khẽ khom người nói với Dụ Thân Vương: "Hồi bẩm Vương gia, Lãnh đại nhân bản thân bị trọng thương, thái y đang trị liệu, không tới được." Dụ Thân Vương nghe xong mặt liền chìm xuống tới, quay đầu hỏi Vương gia: "Sáng sớm rõ ràng còn tốt, làm sao lại bị trọng thương rồi? Vương huynh, chẳng lẽ đúng như lời Tiểu Đình, Lão Nhị nhà ngươi phạm vào việc gì? Hắn đường đường là quan to tứ phẩm, ngoại trừ Hoàng Thượng, ai dám đánh hắn bị trọng thương chứ?" Vương gia nghe xong liền trầm giọng nói: "Quan to tứ phẩm thì như thế nào, trong nhà, hắn chính là người của Giản Thân Vương phủ, phạm vào gia quy, phải chịu gia pháp trừng phạt, Dụ Thân Vương, chẳng lẽ ngươi cái này cũng không hiểu sao?"

"Ha, Vương huynh, ngươi hình như đã quên, chúng ta đều là người thuộc hoàng gia, Giản Thân Vương phủ cho tới bây giờ cũng chính là một thành viên của Hoàng thất, chuyện trong phủ, đã là chuyện nhà, nhưng cũng là chuyện của hoàng gia, hơn nữa, quan to tứ phẩm, cho dù trong phủ phạm vào lỗi lầm gì, vận dụng gia pháp, cũng có mức độ, không thể bị trọng thương, bằng không, hắn làm sao có thể làm việc cho Hoàng Thượng? Vương huynh, ngươi lần này làm việc đúng là đi quá giới hạn rồi." Dụ Thân Vương nhắm lại hai mắt nói với Vương gia. "Vương thúc, làm sao ngươi biết vết thương trên người Nhị thúc là do phụ vương ta phạt, cũng không có ai nói cho ngươi biết a?" Lãnh Hoa Đình mỉm cười liếc mắt nhìn Dụ Thân Vương, nghiêng đầu hỏi. Dụ Thân Vương bị hắn hỏi được trì trệ, mục quang chớp lên: "Đương nhiên là đoán, Nhị thúc ngươi quyền cao chức trọng, trong cái phủ này trừ phụ vương ngươi ra, lại có ai có thể khiến cho hắn chịu phạt nặng như thế chứ?"

.