Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 119

Chương 110:

Phong Nhi nghe vậy vui vẻ, cười nói với Cẩm Nương: "Nhị thiếu phu nhân, ngài thật đúng là tâm bồ tát, nếu là chủ tử khác, thì đã đem Lục Liễu đi bán hoặc đánh chết rồi, ngài còn cho nàng một con đường sống, nhất định trong lòng nàng sẽ không hai lòng đối với ngài." Cẩm Nương như có điều suy nghĩ nhìn Phong Nhi, đôi mắt trong trẻo nhàn nhạt, lại mang theo chút suy tính, thật lâu, mới chậm rãi nói: "Phong Nhi, ngươi là Lão phu nhân ban cho ta, hơn nữa, khó có được ngươi thông minh cơ linh, cho nên, ta rất là nể trọng ngươi, hi vọng... Ngươi sẽ không để cho ta thất vọng." Phong Nhi vừa nghe, lập tức quỳ xuống, trong mắt chứa một tia kinh hoàng, vội vàng nói: "Nô tỳ không dám, nô tỳ... Trước kia lớn lên cùng Lục Liễu trong Đại Thông viện, vẫn còn có chút phân tình, Bình Nhi chết, Xuân Hồng... Sống cũng không tốt lắm, tuy nhiên các nàng đều là gieo gió gặt bão, trách không được Thiếu phu nhân nửa phần, nhưng mà... Nô tỳ vẫn là không muốn nhìn thấy các nàng từng bước từng bước liền... biến mất, cho nên, nô tỳ nghĩ, có khả năng giúp đỡ Lục Liễu một chút, coi như là làm xong phần tình nghĩa tỉ muội này."

Nói đến chỗ này, Phong Nhi trong mắt đã ướt át, ngẩng đầu, thản nhiên lại dũng cảm nhìn Cẩm Nương, Cẩm Nương nhẹ thở ra một hơi, cúi người nâng nàng dậy: "Ngươi là một cô nương tốt, ta tin tưởng ánh mắt của ngươi, sẽ không nhìn sai người, chỉ là Lục Liễu..." "Thiếu phu nhân, nô tỳ sẽ giúp ngài trông chừng nàng ta, nàng ta lúc này nếu như không biết hối cải... Nô tỳ sẽ là người đầu tiên không tha cho nàng ta." Phong Nhi nghe xong vội vàng nói. Lời đều đã nói đến bước này, Cẩm Nương nghe xong liền gật đầu nói: "Ngươi mà hãy đứng lên đi, một lát nữa Tú cô trở về, ta sẽ nói với nàng trước, để cho nàng đồng ý mới được, người muốn thu con dâu cũng là nàng, ta cũng không thể tùy tiện thay nàng làm chủ."

Phong Nhi nghe xong liền đứng lên lau lệ, phúc thân với Cẩm Nương nói: "Vậy nô tỳ đi sắc thuốc cho Thiếu gia, một lát nữa Thiếu gia từ chỗ Vương gia về liền có thể uống." Cẩm Nương nghe vậy khẽ giật mình, vội vàng kéo Phong Nhi nói: "Thuốc của Nhị thiếu gia không phải do Tú cô sắc sao? Tại sao là ngươi..." Phong Nhi nghe xong liền thở dài nói với Cẩm Nương: "Lúc trước xác thực là Tú cô sắc... Ai, Nhị thiếu phu nhân, ngài nếu như tin tưởng nô tỳ, thuốc của Nhị thiếu gia có thể giao cho nô tỳ sắc, dù sao nô tỳ nguyên là chuyên phục vụ Nhị thiếu gia, một tay bao trọn chẳng phải rất tốt, thật nếu có chuyện gì, ngài ngược lại có thể dễ dàng tìm người không phải sao, tóm lại Nhị thiếu gia lúc này xảy ra chuyện gì, ngài chỉ cần để ý nô tỳ là được."

Cẩm Nương nghe vậy trong nội tâm cũng an lòng, không nghĩ tới Phong Nhi lại có thể đảm đương như thế, là một nha đầu có dũng khí, hơn nữa tâm tư kín đáo, làm việc trầm ổn, thiên tính lương thiện, xem ra, mình có thể tín nhiệm nàng giống như tín nhiệm Tứ Nhi. "Ừ, lời này ta thích nghe, từ nay về sau tất cả mọi chuyện của Nhị thiếu gia hoàn toàn nhờ vào ngươi." Cẩm Nương mỉm cười giữ chặt tay Phong Nhi vỗ vỗ. Phong Nhi nghe vậy trong mắt hiện lên một tia sáng, ngũ quan bình thường không có gì lạ, nhưng ở trong mắt của Cẩm Nương lại xinh đẹp dị thường.

Phong Nhi đi rồi, Cẩm Nương trong nội tâm liền như khối vải rách, rất khó chịu, nguyên lai tưởng rằng trải qua chuyện lần trước, Tú cô có thể tiến bộ một ít, không nghĩ tới, nàng vẫn như vậy, tâm toàn bộ không có đặt ở trên công việc, mình là xuất phát từ nội tâm đào phổi, coi nàng giống như một nửa mẫu thân, cũng không để cho nàng ở trước mặt mình xưng nô tỳ, từ trong ra ngoài mặt mũi đều cho hết, chỉ mong nàng có thể vì chính mình làm việc... Xem ra, từ nay về sau chuyện trong tay Tú cô nên tính rời dần đi từng chút một, không chừng ngày nào đó chuyện của mình sẽ bị phá hủy trên tay nàng, đến lúc đó, bản thân mình cũng không thể nhẫn tâm, xuống tay không được, sẽ lâm vào thế khó xử, hại người hại mình. Đang nghĩ ngợi, thì Lãnh Khiêm đẩy Lãnh Hoa Đình tiến đến, Cẩm Nương nâng mắt nhìn thấy đôi mi thanh tú lớn lên đậm đặc của hắn đang cau lại, giống như có tâm sự, vội vàng đi qua đẩy hắn, Lãnh Khiêm đẩy Lãnh Hoa Đình vào trong phòng liền rời đi, Cẩm Nương thấy liền gọi hắn nói: "A Khiêm, ngươi đợi một chút." Lãnh Khiêm hơi có chút kinh ngạc, dừng chân lại nhìn Cẩm Nương.

Cẩm Nương buông Lãnh Hoa Đình ra, cười vào buồng trong, một lát sau cầm cái bao hồng đi ra, đưa tới trước mặt Lãnh Khiêm: "A Khiêm, đây là tạ lễ, cám ơn ngươi một năm này chiếu cố tướng công." Nói xong, liễm thân khẽ chào, cung kính thi lễ một cái với A Khiêm. Lãnh Khiêm kinh ngạc nhìn Cẩm Nương, thấy nàng hành lễ, vội vàng muốn đi tới nắm cánh tay của nàng, nhưng bàn tay đến một nửa lại cảm thấy không quá phù hợp, cứng ngắc ở giữa không trung, nghiêm mặt quẫn bách, không biết làm sao, đáy lòng lại bay lên một cỗ tình cảm ấm áp, cũng không đi đón bao hồng trong tay Cẩm Nương.

Cẩm Nương cười đem bao hồng nhét vào trong tay Lãnh Khiêm, nghiêng đầu nói: "A Khiêm, ngươi cũng đã hai mươi tuổi đi, nên tìm một người vợ mới đúng, ngươi xem ngươi, qua năm cũng sắp hai mươi mốt, sớm qua nhược quán (chỉ thanh niên qua 20 tuổi), nam tử ở tuổi này lại không lập gia đình, là bất hiếu, ngươi lại là người có công danh, sự nghiệp cũng coi như đã thành, đương nhiên nên sớm thành gia lập thất, cũng không thể cứ một người lãnh lãnh thanh thanh mà trải qua, để khi lạnh khi nóng có người chiếu cố..." Lãnh Khiêm khuôn mặt vi quẫn dần dần trở nên ám đảm xuống, nhìn thấy Thiếu phu nhân có xu thế tiếp tục, vội vàng quay người lại, giống như chạy trốn đi ra ngoài. Vừa vặn Tứ Nhi ở bên ngoài vén rèm tiến vào, thiếu chút nữa đụng phải hắn, Tứ Nhi khẽ giật mình, rũ mắt xuống nhìn thấy cái bao hồng kia trong tay Lãnh Khiêm: "Di, Lãnh thị vệ cũng có bao hồng, là Thiếu phu nhân tặng lễ a." Nói xong, trong mắt liền toát ra một tia chờ mong: "Cũng không biết bên trong là gì, Thiếu phu nhân thần thần bí bí, nói gì cũng không cho nô tỳ nhìn xem."

Lãnh Khiêm nghe xong nắm bao hồng tay có chút cứng lại, ánh mắt cũng có chút ngây ngốc, nhìn Tứ Nhi nửa ngày đều không nói gì, tựa hồ muốn vươn tay ra, lại có chút ngượng ngùng, hai người đều đứng ở phòng ngoài, không khí có điểm khác thường, Cẩm Nương ở chính đường nghe được lời nói của Tứ Nhi, cười đến gần phòng ngoài cửa, vừa thấy tình cảnh này, liền cười nói: "Tứ Nhi, ta mới nói để A Khiêm sớm đi kiếm một cô nương tốt, cưới về làm vợ, hắn nghe xong không được tự nhiên, lời ta nói còn chưa hết hắn đã muốn chạy, chê ta dong dài ." Tứ Nhi nghe xong khóe miệng liền chứa tia cười khổ, nghiêng thân thể đi vào bên trong, vừa đi vừa nói chuyện: "Cũng đúng a, Lãnh thị vệ ở tuổi này nên sớm thành thân, Thiếu phu nhân, thấy có đại tiểu thư nhà nào thích hợp, nên chú ý một chút, làm bà mai cho Lãnh thị vệ." Lãnh Khiêm nghe thấy lời nói của Tứ Nhi sắc mặt càng lúc càng ngẩn ngơ, nghiêng đầu, dùng khóe mắt liếc nhìn Tứ Nhi, thấy trong mắt nàng tựa hồ chứa lệ, trong nội tâm xiết chặt, đột nhiên duỗi tay ra, ngăn lại Tứ Nhi, cực kỳ nhanh nói ra: "Cái này... Ngươi giúp ta giữ." Nói xong, liền đem bao hồng nhét vào trong tay Tứ Nhi, người lóe lên liền biến mất không thấy.

Tứ Nhi kinh ngạc nhìn bao hồng trong tay, trên mặt còn mang theo nhiệt độ trên tay Lãnh Khiêm, nhất thời có chút thẫn thờ, ngu ngơ đứng tại chỗ cũng không nhúc nhích, giống như choáng váng. Cẩm Nương thấy vậy liền cười, đi qua thoáng vỗ mạnh nàng nói: "Ngốc tử cũng có thời điểm trộm mở, khó trách, khó trách, người nào đó muốn vén mây mù để nhìn thấy trăng sáng a." Tứ Nhi lúc này cuối cùng kịp phản ứng, hai tai lập tức liền đỏ lên, hờn dỗi dậm chân một cái, hai tay nâng lên bao hồng, thẹn thùng cúi đầu chạy vào trong phòng, vừa chạy vừa nói: "Thiếu phu nhân khi dễ người ta, hắn... Hắn bất quá là để ta giữ giúp hắn thôi, làm gì có chuyện..."

"Làm gì có chuyện gì? Tứ Nhi, trong kinh thành A Khiêm cũng có phủ đệ, có một ngày, Thiếu gia ta sẽ mang theo ngươi cùng Thiếu phu nhân đi đến đó dạo chơi, đương nhiên, chủ yếu là cho ngươi giúp đỡ nhìn, A Khiêm lười, cũng sẽ không bố trí phòng, ngươi đi xem giúp đỡ hắn dọn dẹp một chút." Lãnh Hoa Đình vừa vặn nghe được lời nói của Tứ Nhi, nghiêng đầu cười nói với Tứ Nhi nói. "Thiếu gia, làm sao người cũng vậy... không nên thế, hai người ở cùng một chỗ trêu chọc nô tỳ, nô tỳ... Nô tỳ đi ra phía sau." Nói xong, Yên Nhi vội vàng bỏ chạy . Lãnh Khiêm vừa ra khỏi cửa, cảm giác có người nhìn mình chằm chằm, liền dừng lại chân hướng hành lang nhìn xuống, đã thấy Thanh Ngọc đang cầm khăn lau lệ, hắn nhíu mày, đi qua hỏi: "Ngươi có chuyện gì?"

Thanh Ngọc thấy i từ trước tới nay đều nguội lạnh, rất ít khi Lãnh Khiêm chú ý tới người khác lại nói chuyện với mình, trong mắt có tia mừng rỡ, đôi mắt như nước như mừng như giận liếc nhìn Lãnh Khiêm, lại khẽ cúi đầu xuống: "Nô tỳ... Chỉ là... Chỉ là ở chỗ này chờ Tú cô trở về mà thôi." Thanh Ngọc thanh âm cực kỳ kiều mảnh, nếu Lãnh Khiêm không có thính lực tốt, sợ là căn bản cũng nghe không được. "Ngươi tốt nhất không cần phải đứng ở chỗ này, bằng không, cũng sẽ bị người cho là gian tế." Lãnh Khiêm lạnh lùng nói một câu, liền không hề liếc mắt nhìn Thanh Ngọc, sải bước nhanh chóng rời đi. Thanh Ngọc nghe vậy thì chấn động, trên khuôn mặt xinh đẹp nhanh chóng nhiễm một tầng băng sương, quay đầu ngơ ngác nhìn bóng lưng vĩ ngạn thon dài của Lãnh Khiêm, trong mắt lộ ra một tia ghen ghét.

Cẩm Nương thấy Tứ Nhi thẹn thùng chạy mất, khuôn mặt tràn đầy ý cười đẩy Lãnh Hoa Đình vào buồng trong, tự mình giúp hắn lấy nước, giặt sạch khăn. Lãnh Hoa Đình vừa vào nhà liền đứng lên, trực tiếp đi vào trong nội đường, lúc đi ra, trong tay lại cầm một bức đồ đến, thả ở trên bàn án trong phòng, nhận lấy khăn trên tay Cẩm Nương lau mặt, liền đi tới trước bàn án, đem bản vẽ mở ra, "Nương tử, phụ vương hôm nay nói với ta, qua năm mới, ta sẽ cùng hắn đi về phía nam, nàng phải tranh thủ dạy hết cho ta đi." Việc này Cẩm Nương ngày hôm trước đã nghe thấy Dụ Thân Vương nói, mấy ngày nay trong nội tâm nàng đang suy nghĩ, bản thân mình có muốn đi theo hay không, nhưng ở trong xã hội này lễ giáo sâm nghiêm, nữ tử không thể tùy tiện xuất phủ, nhưng mà, nếu như là theo chân trượng phu của mình hẳn là có thể đi, chắc sẽ có rất nhiều thứ không tiện, lúc này thấy Lãnh Hoa Đình nói vậy, nàng đến gần hắn, đưa tay giật lấy dây áo ở trước ngực hắn quấn quấn đùa chơi ở tay, ánh mắt lại liếc xéo hắn: "Tướng công, qua năm mới chàng muốn đi phía nam sao?" Thanh âm của nàng vòng vèo cong quẹo, không biết vòng vo điều gì ít nhiều, khiến cho Lãnh Hoa Đình nghe thấy vậy sau lưng bắt đầu thổi gió lạnh, thần kinh có chút khẩn trương lên.

"Là phụ vương nói, hẳn qua mười lăm tháng giêng sẽ khởi hành." Lãnh Hoa Đình cảnh giác nhìn Cẩm Nương, cẩn thận nói ra. "Như vậy a, không biết... Đến lúc đó, chàng có thể mang theo bao nhiêu người hộ tống?" Cẩm Nương đem dây áo trên tay tung lên lại buông ra, thắt chặt xong rồi lại thả ra, chơi đến bất diệc nhạc hồ, ánh mắt lại không hề chớp mắt nhìn Lãnh Hoa Đình, thanh âm kia vẫn hoang vắng lạc điệu, kéo thật dài, như là có thể kéo ra đến mười tám dặm. "A Khiêm tất nhiên là sẽ đồng hành, những người khác sao..." Lãnh Hoa Đình cũng là kéo dài âm, nói một nửa liền cố ý dừng lại, trong mắt phượng đẹp đẽ hiện ra vui vẻ, đôi môi đỏ mọng nở nang có chút câu ra một độ cong xinh đẹp, sủng nịch nhìn tiểu nhân nhi trước mặt, xem bao lâu nàng mới nói ra câu nói hắn muốn nghe nhất.

"Còn có những người khác sao? Tướng công nhất định phải mang một người quan tâm săn sóc chàng, có thể chiếu cố cuộc sống hàng ngày của chàng, lại có thể giúp chàng ngẫu nhiên có thể giải đáp những vấn đề khó hiểu, lúc chàng không vui còn thể khuyên chàng, lúc chàng cao hứng có thể cười cùng chàng, như vậy đường đi mới không tịch mịch nhàm chán, đúng không, tướng công." Cẩm Nương quả nhiên có chút nóng vội, lắp bắp liền nói một tràng dài. Lãnh Hoa Đình nghe xong liền nhíu mi, như có điều suy nghĩ nói: "Có người như vậy sao? Trong nội viện chúng ta ngoại trừ A Khiêm, thì cũng chỉ có Như Hoa có thể giải buồn cho ta, a, nương tử, chẳng lẽ muốn ta dẫn Như Hoa đi theo sao? Không biết hắn có thể thích ứng với khí hậu phía nam hay không?" Cẩm Nương nghe xong thất vọng, đô miệng liền thả dây áo trong tay xuống, chuyển động thân, thở phì phì ngồi xuống bên giường, thì thào mắng: "Thối yêu nghiệt, trong mắt chỉ có tiểu cẩu thối này, chẳng lẽ ta còn không bằng Như Hoa của ngươi sao? Hừ, không mang theo thì không mang, ta sẽ không thể tự mình đi theo sao."

Lãnh Hoa Đình nghe xong liền đem ngón tay ngoáy lỗ tai của mình, cố ý gãi gãi nói: "Nương tử, nàng nói cái gì đó, nói nhỏ quá, ta một câu cũng không nghe rõ." "Hừ, ta không nói, chàng... Trong tâm của chàng không có ta, bằng không, vì cái gì nói nửa ngày, chàng lại không muốn mang ta đi theo, ngay cả cẩu so với ta còn quan trọng hơn, chàng mang nó cũng không mang ta theo?" Cẩm Nương nóng giận, nói năng có chút lộn xộn, nói chuyện cũng không diễn giải, bộ dạng tức giận giống như tiểu hài tử không lấy được đồ chơi mình yêu thích..