Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 134

Chương 115:

"Chàng phế tay chân của bà ta?" Cẩm Nương nghe được chấn động, đứng lên lượn vòng vòng quanh Lãnh Hoa Đình, nhìn mấy lần từ trên xuống dưới, không có phát hiện có chỗ nào bị thương, lúc này mới yên lòng, thò tay vặn chặt lỗ tai của hắn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chúng ta có rất nhiều biện pháp đối phó nàng, tại sao phải đi mạo hiểm a, nếu Nhị thúc lại làm một cái bẫy cho chàng chui vào, lại bị thương thì làm sao bây giờ? Về sau không được làm như vậy, lại để cho người ta lo lắng đây này." Nói xong nhún nhún cái mũi, bộ dáng muốn khóc. Lãnh Hoa Đình nghe xong trong nội tâm ngọt ngào, nghiêng đầu mặc cho nàng vặn, chỉ tít miệng, lớn tiếng ồn ào: "Đau, đau, nương tử nhẹ chút." Cẩm Nương nhìn trong con ngươi trong suốt tinh khiết của hắn lại lộ ra vẻ đáng thương, thì vội vàng buông lỏng tay, nhưng lại có chút không cam lòng, yên lặng nhìn chăm chú hắn rồi nói: "Ngày ấy ta gặp nạn, chắc đã làm cho tướng công sợ hãi rồi, chàng... Nhất định đã sợ hãi, rất sợ hãi đúng không, cái loại cảm giác này rất khó chịu, chàng nhất định rất đau, đúng không."

Lãnh Hoa Đình nghe được tim hơi chậm lại, đem nàng ôn nhu ôm vào trong ngực, mặt dán vào mặt của nàng, ôn nhu nói: "Ta có chừng mực nương tử yên tâm, ta quyết sẽ không để cho nàng phải bị đau đớn như ta, rất khó chịu, giống như bị đặt ở trên lửa để chiên vậy, về sau ta sẽ không để cho nàng một mình xuất phủ, không bao giờ ... nữa." Trong giọng nói như trẻ con mang theo tính bá đạo. Cẩm Nương vùi đầu vào bên trong hõm vai của hắn, cọ cọ, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Đến mai ta đi tìm Lục Liễu, để cho nàng giúp ta xử lý chút ít chuyện, chàng phái thêm ám vệ giúp đỡ nàng a." Lãnh Hoa Đình biết rõ trong nội tâm nàng có tính toán, chỉ gật đầu mà không có hỏi, một lúc sau, Cẩm Nương lại đi ra ngoài một chuyến, sau khi trở về, hai người liền rửa mặt đi ngủ.

Ngày hôm sau đã là đầu năm rồi, đến mai là ngày Trinh Nương xuất giá, Cẩm Nương liền từ trong nhà thu thập vài thứ, chuẩn bị đến mai cùng Lãnh Hoa Đình cùng nhau đi lại mặt, lúc này, đang thu thập thì Lục Liễu đến, Phong Nhi liền vội vàng cười nghênh đón, thấy trong tay nàng cầm một bao đồ, thì kinh ngạc hỏi: "Ngươi cầm cái gì đấy?" Lục Liễu cười nhấc hộp cơm trong tay lên: "Buổi tối hôm qua Tú cô rốt cục đã tỉnh, vừa tỉnh đã nhớ thương Thiếu phu nhân rồi, cái này là sáng sớm nay nàng bảo ta hầm tổ yến cách thủy, nói là muốn tặng cho Nhị thiếu phu nhân uống, ta nói Nhị thiếu phu nhân ở đây muốn thuốc bổ gì mà không có a, Phong Nhi cùng Mãn Nhi tỷ tỷ tất nhiên đều đã lo chu toàn hết, không cần ta bận tâm, nhưng Tú cô không chịu, nói đây là chút tấm lòng của nàng, cho nên, ta chỉ phải ngoan ngoãn đưa tới." Phong Nhi nghe xong cũng cảm thấy có lý, chuyện Tú cô nàng có nghe nói, vốn còn cảm thấy Tú cô làm việc hồ đồ, không suy nghĩ, nhưng lúc này cũng minh bạch, Tú cô đối với Thiếu phu nhân rất trung thành, đây là chuyện không có người nào có thể so được, Phong Nhi đối với hành vi Tú cô xả thân cứu Nhị thiếu phu nhân cũng rất là cảm động, chỉ là... Đồ ăn này... Hôm nay Nhị thiếu phu nhân là đối tượng trọng điểm để bảo hộ, đồ vật từ bên ngoài đưa đến cũng không cho dính vào bên cạnh nàng...

"Thiếu phu nhân ở trong nhà bận rộn rồi, nếu không, ngươi trước tiên đặt ở chỗ này đi, một hồi ta giúp ngươi mang vào." Phong Nhi trầm ngâm nói, Tú cô thì nàng tin được, nhưng Lục Liễu... Tuy là mình cứu nàng ta, nhưng không có nghĩa là mình hoàn toàn tin nàng ta, đồ đạc nàng ta đưa tới vẫn là đừng cho Nhị thiếu phu nhân dùng thì tốt hơn. Lục Liễu nghe thế thì nở nụ cười, đem đồ đạc đưa cho Phong Nhi, còn mình thì định quay về, vừa vặn Cẩm Nương từ trong phòng đi ra, Lục Liễu vội vàng bước lên hành lễ cho Cẩm Nương, rồi nói rõ ý đồ đến, Cẩm Nương vừa nghe nói Tú cô tỉnh dậy, còn bảo người đưa món hầm đến thì con mắt ươn ướt, trước mặt Lục Liễu, bưng chén tổ yến lên ăn một ít, Phong Nhi ở bên cạnh nóng nảy, nhưng lại không tiện nói gì, chỉ phải cố gắng liều mạng nháy mắt, muốn ngăn cản Cẩm Nương, nhưng Cẩm Nương thì hồn nhiên không để ý, vẫn uống chén tổ yến nhỏ này. Lục Liễu mỉm cười nhìn Cẩm Nương uống xong, hành lễ rồi trở về hướng Tú cô phục mệnh. Phong Nhi đợi Lục Liễu vừa đi, liền khẩn trương nhìn Cẩm Nương nói: "Chủ tử nha, ngài... Ngài như thế nào lại ăn loạn thế, nếu là..."

Cẩm Nương nghe xong cười trêu chọc nàng: "Người không phải do ngươi dẫn về hay sao, lúc này ngươi lại lo lắng rồi, nàng hiện tại cùng Hỉ Quý rất tốt, quyền lợi và địa vị nàng hiểu rõ hơn so với ngươi nhiều lắm, về sau ta sẽ nhận Hỉ Quý làm nghĩa huynh, địa vị của nàng sẽ đúng với câu “nước lên thì thuyền lên”, về sau cả nhà đều dựa vào ta mà sống, làm sao còn có thể hại ta?" Phong Nhi nghe xong cũng hiểu là có lý, liền sờ đầu, một bên cười ngây ngô. Lúc này Cẩm Nương bận rộn đã xong, liền vào buồng trong, đẩy Lãnh Hoa Đình đi ra, hai người cùng nhau đi đến viện của Vương phi, ngay mai phải về nhà mẹ rồi, nên Vương phi cũng muốn đi cùng, dù sao cũng là sui gia gả khuê nữ, lại nghe Cẩm Nương nói lúc ở nhà mẹ đẻ cùng cái tỷ tỷ kia rất thân thiết, nên dù thế nào cũng phải đi để giữ mặt mũi.

Cẩm Nương lúc này mới đi, một là vì bị bệnh hai ngày, vẫn luôn do Vương phi chiếu cố, hôm nay tốt rồi, cũng nên thỉnh an với Vương phi, hai, chính là thương lượng chuyện ngày mai xuất hành, nên chuẩn bị lễ thế nào mới tốt, Vương phi đối với việc này hiểu biết hơn nàng nhiều lắm. Đến trong phòng Vương phi, chỉ thấy Thượng Quan Mai cùng Ngọc Nương đều đang ở đó, Thượng Quan Mai vừa thấy Cẩm Nương, cái mũi cũng có chút đau xót, đứng lên nghênh đón: "Đệ muội thân thể có khỏe không, sao lại đến rồi, cũng không nghỉ thêm hai ngày." "Đến mai là ngày Tam muội muội ta xuất giá rồi, Tứ muội bị thương cũng không nặng lắm, nghỉ ngơi hai ngày cũng khỏe ra không ít, không thể cứ ở trong phòng để cho mọi người quan tâm mãi, đó không phải là chuyện hay, tỷ tỷ người xem, sắc mặt nàng tốt lắm rồi." Ngọc Nương nghe xong liền ngồi ở trên ghế, đưa tay nhặt mấy vết sơn móng tay trên đầu ngón tay mình, bộ dạng không đếm xỉa tới rồi nói.

Thượng Quan Mai nghe xong liền nhíu lông mày, ngày ấy Cẩm Nương bị đuổi giết, Thượng Quan Mai nghe xong tin tức trong lòng cũng rất khó chấp nhận, nóng vội khẩn cấp từ nhà mẹ đẻ chạy trở về xem Cẩm Nương, nhưng Ngọc Nương thì lại mang dáng vẻ không sao cả, lúc nghe được Cẩm Nương chỉ bị kinh hãi, thần sắc kia tựa hồ còn mang chút thất vọng, cái này đã làm trái tim Thượng Quan Mai băng giá, vốn đối với nàng còn tồn lại một tia thương cảm hiện tại đã biến mất toàn bộ, mấy ngày nay đối với Ngọc Nương càng trở nên lãnh đạm dần. Cẩm Nương nghe xong lời Ngọc Nương cũng không để ý, dù sao Ngọc Nương luôn luôn đối với nàng như vậy, sớm đã có thói quen, mặc kệ nàng ta là được rồi. Thượng Quan Mai đem Cẩm Nương đánh giá từ trên xuống dưới một phen, thấy khí sắc của nàng quả nhiên không tệ, liền buông lỏng lòng, lôi kéo tay của nàng cùng nhau ngồi xuống dưới tay Vương phi.

Lãnh Hoa Đình vừa vào cửa, con mắt Ngọc Nương đã không ngăn được mà dính trên người hắn, nhưng sắc mặt Lãnh Hoa Đình nhàn nhạt, ánh mắt chỉ đuổi theo Cẩm Nương, hoàn toàn như không có thấy Ngọc Nương vậy, Ngọc Nương thấy thế trong nội tâm buồn bực một hồi, cũng không dám lớn gan mà ngắm hắn, đành thấp đầu, cầm khăn đặt ở trên đùi liều mạng mà xoắn. Vương phi thấy nhi tử cùng con dâu đều bình yên vô sự, trong lòng đã yên tâm, cười tủm tỉm mà nhìn Cẩm Nương nói: "Đại tẩu con nói đúng, sao con không nghỉ nhiều thêm một chút, không phải nói, lúc này không cần thỉnh an sao?" Cẩm Nương nghe xong liền cười nói: "Biết rõ nương cùng Đại tẩu thương con rồi, chỉ là, như Nhị tỷ tỷ nói, con không có bệnh nặng gì, ở trong phòng mãi cũng làm cho các trưởng bối lo lắng, còn không bằng ra ngoài đi lại sẽ tốt hơn."

"Con nha, là người luôn nghĩ cho người khác, lễ cho ngày mai nương đều đã chuẩn bị tốt, mới vừa rồi trong nội cung đưa tin đến, nói là Thái tử điện hạ cũng sẽ đến ăn mừng đó, ngày mai chúng ta có thể đi muộn một chút, Thái tử nhờ phụ vương của con chuyển lời, nói là muốn gặp Đình Nhi đấy." Vương phi cười đối với Cẩm Nương nói. Lãnh Hoa Đình nghe nói Thái tử muốn gặp hắn, lông mày nhíu lại, vẻ mặt cổ quái, không giống như tức giận, lại không giống cao hứng, lúc Cẩm Nương nhìn sang, hắn còn nghiêng đầu một bên, tựa hồ rất xấu hổ. Cẩm Nương liền nhớ tới Thái tử nói hắn rất mỹ lệ, không khỏi hé miệng cười cười, mắt nhìn hắn nhíu mày, nhưng trong miệng vẫn trả lời Vương phi: "Con thì cái gì cũng đều không hiểu, toàn bộ nhờ nương chuẩn bị, ngày mai trở về, trong phủ nhất định có không ít họ hàng thân thuộc, con lại chưa có tham dự vào những cuộc gặp lớn, cứ trốn sau lưng nương là được, nương cần phải che chở cho con nha."

Vương phi nghe xong liền ha ha cười, Thượng Quan Mai nghe cũng buồn cười, đang muốn trêu ghẹo Cẩm Nương, thì chợt nghe tiểu nha đầu vội vàng báo lại: "Bẩm Vương phi, Tam thiếu gia đến rồi, nói là yêu cầu gặp Vương phi cùng Nhị thiếu phu nhân." Vương phi nghe được thì kinh ngạc, từ lần chấp hành gia pháp cho Nhị thái thái cùng Nhị lão gia xong, Lãnh Hoa Hiên chưa từng đến đây lần nào, ngay cả lúc hai người Cẩm Nương cùng Tiểu Đình gặp chuyện, Đông phủ bên kia cũng chỉ cho quản sự bà tử đến. Hỏi thăm, rồi đưa chút lễ ứng phó, ngoài ra cũng không có động tĩnh gì, hôm nay như thế nào có chủ tử đứng đắn đến đây?

Không đợi Vương phi nói chuyện, Lãnh Hoa Hiên đã vén rèm tiến đến, vừa vào cửa, gặp Vương phi, Thượng Quan Mai còn có Cẩm Nương đều ở đây, hắn không khỏi thở dài một hơi, đối với Vương phi quỳ xuống. Vương phi thấy vậy cười lạnh nói: "Tiểu Hiên đến làm lễ mừng tuổi có chút chậm chạp đó, hôm nay đều là đầu năm rồi, bá nương đều phát xong hết hồng bao rồi nhé." Lãnh Hoa Hiên nghe được lời châm chọc của Vương phi, hắn lúc này cũng bất chấp chuyện đó, cúi đầu rồi dập đầu nói: "Bá nương, nương của cháu đêm qua đột nhiên bị kẻ bắt cóc hành thích, hôm nay hai tay hai chân toàn bộ bị cắt đứt, bá nương ở đây có Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, phụ thân cháu đã thỉnh danh y chữa trị, nói cần phải có Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao mới có tác dụng làm lành xương cốt vỡ."

Vương phi nghe thấy liền chấn động, không ngờ có người hành thích Nhị thái thái? Còn ở Đông phủ? Người này cũng quá to gan a, trong Vương phủ có không ít hộ vệ cùng ẩn vệ, làm sao có thể? Người như là Nhị thái thái làm ác quá nhiều, là cừu gia tìm tới tính sổ sao? Bất quá, nàng tâm địa ác độc như vậy, tập trung tinh thần muốn hại Cẩm Nương, bị tội này cũng đáng đời, thuốc kia, đừng nói là không có, cho dù là có... Cũng không muốn cho, người như vậy, co quắp không phải rất tốt sao, tránh làm chuyện thiêu thân gì. "Ai nha, tại sao lại có người to gan như thế, dám xông vào Giản Thân Vương phủ hành hung, quả là làm càn, mau mau báo quan a." Vương phi mang vẻ mặt kinh ngạc cùng phẫn nộ nói, nhưng căn bản không có nói đến chuyện cho Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao.

Lãnh Hoa Hiên sốt ruột lại nói: "Bá nương, hành động hôm nay không phải là báo quan hay không báo quan, mà trước hết nên cứu nương của cháu rồi nói sau a, ngài cùng Lưu phi nương nương trong nội cung là tỷ muội ruột, cầu người xem mặt mũi của Hiên Nhi, giúp đỡ mẫu thân của cháu a, nàng... Nàng sợ là sẽ tàn phế cả đời." Vương phi nghe xong rất thương tiếc thở dài nói: "Ai, Tiểu Hiên à, cháu cũng biết, bá nương là một nữ nhân, cũng không múa đao bắn cung gì, lại không phải là người đi làm chuyện ác, cần loại thuốc này làm cái gì, ở chỗ ta thật sự không có a, lúc này đi vào nội cung, chỗ Lưu phi nương nương cũng chưa chắc sẽ có, a, nương cháu không phải là bà con cùng Lệ phi nương nương sao? Đi cầu Lệ phi nương nương a." Lãnh Hoa Hiên nghe được một lúc, trong mắt chảy nước mắt, một đôi con ngươi trong trẻo thống khổ nhìn Vương phi: "Hôm nay nhà ngoại của cháu bị kiếp nạn lớn này, Lệ phi nương nương e sợ tránh không kịp, đâu còn đuổi theo dính bên người mẫu thân cháu nữa, phụ thân đêm qua đã nhờ người cầu rồi, cũng không có a, hôm nay chất nhi cũng đã không có cách nào khác, chỉ có thể đến cầu bá nương."

Thượng Quan Mai nghe xong liền ở một bên cười lạnh nói: "Tam đệ, Nhị thẩm bị đại nạn này, sợ là vì cừu gia nhiều quá, ngày thường nếu làm nhiều việc thiện một chút, người ta cũng sẽ không mạo hiểm ẩn vào phủ để ra tay đối phó một phu nhân trong khuê phòng." Lãnh Hoa Hiên nghe được trên mặt trắng bệch một hồi, hắn vẫn một mực không tin tưởng Nhị thái thái là người tâm ngoan thủ lạt, hắn chỉ cảm thấy, tâm nàng quá nặng về công danh lợi lộc, hết thảy chuyện đó, cơ hồ cũng là vì hắn a, hắn đâu phải không rõ đạo lý này, hơn nữa, nhiều năm như vậy, phụ thân làm những chuyện kia, khiến nàng biến hóa rất lớn, kích thích nàng càng ngày càng không từ thủ đoạn nào, thế nhưng nàng dù không tốt đến đâu, cũng là nương của hắn, dù phải chịu nhiều chế nhạo cùng mỉa mai hơn nữa, hắn cũng phải nhịn, phải tiếp tục cầu xin. "Đại tẩu, nếu nương ta có chỗ nào có lỗi với tẩu, hiện tại Tiểu Hiên thay nàng bồi tội cho tẩu, tẩu... nếu là có thể, xin hãy giúp Tiểu Hiên a, van xin tẩu." Lãnh Hoa Hiên căn bản không có đem châm chọc của Thượng Quan Mai để ở trong lòng, quay đầu lại đây cầu xin Thượng Quan Mai.

Thượng Quan Mai cười lạnh nói: "Tam đệ, thật sự xin lỗi, Đại tẩu cũng giống như mẫu phi, là phụ nhân khêu phòng chân không bước ra khỏi nhà, cần loại thuốc này cũng vô dụng, ta ngay cả tên dược kia đều chưa từng nghe qua đó." Chỗ Thượng Quan Mai tự nhiên là có đấy, Lãnh Hoa Đường thỉnh thoảng sẽ thuận tiện bảo nàng đi chỗ Thái tử phi lấy chút ít kỳ dược trở về, loại gì cũng đều có, nói là dưới tay hắn có trông coi một nhóm nhân mã, luôn luôn có lúc va chạm, chuẩn bị dược cũng là vì thu mua lòng người, Thượng Quan Mai cảm thấy hắn nói rất có lý, liền thường xuyên chuẩn bị chút ít kỳ dược để trong phòng, chỉ là, nàng làm sao có thể lấy ra cho Nhị thái thái người từng hại qua mình cùng tướng công chứ? Câu nói đầu tiên đã đoạn tuyệt suy nghĩ của Lãnh Hoa Hiên, Lãnh Hoa Hiên bất lực lại thống khổ mà chuyển hướng sang Cẩm Nương, hắn... Thật sự cũng không có ý mở miệng cầu xin Cẩm Nương, mẫu thân lúc trước hao hết tâm lực muốn hãm hại nàng, lúc nàng bị người ta ám sát, mình bởi vì thấy Nhị ca đối với mẫu thân quá ác, trong nội tâm đã có khoảng cách, căn bản cũng không có qua thăm... Hơn nữa, hắn mơ hồ cũng hiểu được, những người … ám sát nàng, sợ là cũng có liên quan cùng phụ mẫu của mình, cho nên trong vô thức, hắn cũng sợ hãi đối mặt với Nhị ca cùng Nhị tẩu...

.