Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 135

Chương 115.2.

Cẩm Nương nhìn cặp mắt nguyên bản ôn nhuận lại thân thiết kia hôm nay thấm đầy thống khổ, trong nội tâm liền cảm thán, kẻ này nếu không sanh ở trong một gia đình như vậy, nếu không phải có phụ mẫu ác độc như Nhị lão gia Nhị thái thái, thì thật đúng là bằng hữu đáng giá để tương giao, chỉ tiếc, phụ mẫu của hắn quá mức ác độc, nhất định cùng mình với tướng công thề bất lưỡng lập, cả đời này, cuối cùng hắn sẽ trở mặt thành thù đây. "Tam đệ, hôm kia Hoàng Thượng đem thuốc trị thương tốt nhất trong nội cung ban thưởng cho ta không ít, cũng không biết có loại ngươi nói hay không, một hồi ta bảo nha đầu đi tìm chút ít xem sao." Cẩm Nương vượt qua dự kiến của mọi người tại đây, đã chủ động mở miệng, nói xong còn nói với Mãn Nhi đi theo cùng, "Ngươi đi tìm Trương ma ma, kêu nàng giúp đỡ tìm xem, nếu như có Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao kia, thì nhanh chóng cầm chút ít mang tới cho Tam thiếu gia a." Vương phi cùng Thượng Quan Mai nghe được thì bị kinh ngạc một hồi, thực tế là Thượng Quan Mai ở trước mặt Lãnh Hoa Hiên mà trừng mắt nhìn Cẩm Nương, dáng vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Vương phi nhìn Cẩm Nương thở dài, con dâu này cũng quá mức thiện tâm đi, cái loại người Nhị thái thái không đáng cho người ta đồng tình, dù chết rồi, cũng không có người tiếc, nàng bị Nhị thái thái làm hại nhiều nhất, như thế nào lại... Quá nhân từ, và chỉ biết nuôi dưỡng cho thói xấu a.

Chỉ có Lãnh Hoa Đình, nghe xong lời của Cẩm Nương thì chỉ hơi nhíu mày, giống như cười mà không phải cười mà nhìn Cẩm Nương, khóe miệng liền hiện ra một nụ cười nghịch ngợm, Ngọc Nương vừa vặn trộm nhìn hắn, cái nụ cười kinh diễm kia thật sự là người người oán trách, cũng khiến cho nàng quên mất mình ở trong hoàn cảnh gì, nhất thời sững sờ ngây dại. Lãnh Hoa Đình khóe mắt liếc qua rốt cục cũng chú ý tới Ngọc Nương, thấy thế liền nhướng mày, vốn hắn đang ngắt một miếng bánh hoa quế đang muốn ăn, tiện tay liền hướng Ngọc Nương quăng tới, điểm tâm này đúng lúc nện trúng chỗ mi tâm của Ngọc Nương, bột phấn vỡ ra, giữa lông mày Ngọc Nương lập tức sưng đỏ một mảng lớn, bột phấn điểm tâm bắn lên trên mặt nàng, cả người thoạt nhìn liền như một gã hề trên sân khấu, rất buồn cười, Cẩm Nương và Thượng Quan Mai thấy thế thì khẽ giật mình, rồi đồng thời che miệng cười, ngay cả Vương phi cũng nhịn không được lờ đi mà cố nén cười ý không nói gì. Lãnh Hoa Đình thở phì phì mà nhìn xem Cẩm Nương cười đến rút cả cơ mặt, trong mắt phượng lửa giận bừng bừng, Cẩm Nương vội vàng chép chép miệng, giả bộ nghiêm trang nhìn về phía Vương phi.

Ngọc Nương trong lúc nhất thời không nhịn được, trên mặt vừa thẹn lại thương tâm, mất mát đầy cõi lòng, cũng không cùng Vương phi cáo từ, che mặt một cái liền chạy ra ngoài. Lãnh Hoa Hiên nguyên bản bụng đầy bi thống, nghe được Cẩm Nương chịu giúp hắn, vừa vui vừa sợ vừa mắc cở, cảm kích đầy mình còn chưa kịp nói, trong phòng lại náo loạn như vậy, hắn nhất thời dở khóc dở cười nhìn về phía Lãnh Hoa Đình, buồn bã mà kêu một tiếng: "Nhị ca..." Lãnh Hoa Đình nghe xong liền hướng hắn trợn mắt, giọng điệu lạnh lùng nói: "Đừng giả bộ, biết rõ ngươi tận hiếu, nhưng nương ngươi thật sự không phải người tốt, hôm nay nương tử của ta cứu nàng là xem mặt mũi của ngươi, nếu ngươi còn có nhớ kỹ phần nhân tình này của nàng, ngày khác ta sẽ đòi lại đấy."

Lãnh Hoa Hiên nghe xong liền gật đầu, chốc lát sau Mãn Nhi thật sự cầm một ít lọ thuốc cao đến, Lãnh Hoa Hiên lấy được thuốc, đối với Cẩm Nương cảm kính tận cùng, không khỏi thấy mình may mắn, nhìn Lãnh Hoa Đình mà nói: "Nhị ca, trách không được ngươi đối đãi với chị dâu như thế, nàng... xứng đáng được." Nói xong, thì bước nhanh đi ra. Thượng Quan Mai cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy Ngọc Nương đối với Lãnh Hoa Đình háo sắc, trong nội tâm nàng càng khinh bỉ Ngọc Nương, Nhị đệ lớn lên mỹ mạo, là toàn bộ Đại Cẩm đều công nhận, ngay cả mình trước kia, cũng bị tướng mạo của hắn hấp dẫn, chẳng qua thân là đã phụ nhân có chồng, sao có thể có ý đối với nam tử khác, dù có là muội phu của mình, thì cũng không thể rình coi trộm? Thực mất mặt xấu hổ a. Lãnh Hoa Hiên vừa đi, Thượng Quan Mai cũng không nói Ngọc Nương cái gì, chỉ bắt đầu quở trách Cẩm Nương, "Ngươi cũng là quá thiện lương rồi, cũng đừng thấy vết sẹo tốt rồi liền quên đau, trước đó vài ngày bọn họ là như thế nào đối đãi với ngươi, chẳng lẽ đều đã quên? Nếu là ta, ai đến cầu cũng sẽ không cho hắn."

Cẩm Nương nghe xong chỉ cười, thở dài nói: "Ta cũng chỉ là thành toàn một mảnh hiếu tâm của Tam đệ mà thôi." Chỉ hi vọng, mấy ngày nữa, Lãnh Hoa Hiên đừng quá hận mình cùng tướng công là tốt rồi, mình làm như vậy đối với hắn tuy không công bình, nhưng cũng là chuyện không có cách nào khác, nếu hắn là người biết lý lẽ, nên cùng phụ mẫu của hắn sớm vạch rõ, bằng không thì, về sau cuối cùng huynh đệ cũng sẽ thành kẻ thù. Nói xong, Cẩm Nương liền đứng lên, cho Vương phi cùng Thượng Quan Mai thành lễ, rồi cùng Lãnh Hoa Đình trở về viện. Sáng sớm ngày thứ hai, Phong Nhi ở trong phòng mang nước hầu hạ Lãnh Hoa Đình rửa mặt, Lục Liễu lại mang hộp đựng thức ăn đến nữa, Cẩm Nương vừa vặn thu đã thập thỏa đáng, định ra khỏi cửa, thì nhìn thấy Lục Liễu, Lục Liễu cũng không nói nhiều lời, thỉnh an cho Cẩm Nương xong, lại đưa hộp cơm lên, Mãn Nhi ngày hôm qua cũng thấy Cẩm Nương uống qua tổ yến Lục Liễu đưa tới, nên hiện tại thấy Thiếu phu nhân ăn hết điểm tâm liền nhận lấy hộp cơm, bới cho Thiếu phu nhân một chén nữa, thấy đồ còn thừa, liền muốn đưa một chén vào cho Lãnh Hoa Đình, Cẩm Nương vội nói: "Mấy ngày nay tướng công có chút nóng, hãy bảo phòng bếp hầm chén ngân nhĩ cách thủy cho hắn đi."

Mãn Nhi nghe xong cũng không có suy nghĩ nhiều, liền đi phòng bếp, lúc ăn điểm tâm, Cẩm Nương ăn xong chén tổ yến kia, thì cái gì cũng không ăn, Lãnh Hoa Đình thấy liền yên lặng nhìn Cẩm Nương, Cẩm Nương cười hì hì nói: "Sáng sớm, không muốn ăn quá nhiều, chàng lại đây ăn sủi cảo thủy tinh nha." Nói xong, kẹp một miếng sủi cảo nhét vào trong miệng hắn, dời đi chú ý của hắn. Dùng qua điểm tâm, vợ chồng son mang theo lễ vật, cùng Vương phi lên xe ngựa, lần này, Giản Thân Vương phủ phái một đại đội hộ vệ đi theo, thêm chuyện lúc trước xảy ra, nên hiện tại toàn bộ nội thành đều đề phòng nghiêm ngặt vô cùng. Đến Tôn Tướng phủ, từ xa đã thấy Bạch tổng quản ra đón, gặp Giản Thân Vương phi tự mình đến, thì vội vàng phái người báo tin, Nhị phu nhân cùng Đại lão gia song song nghênh đón ở nhị môn, Nhị phu nhân thân mật nhiệt tình giữ chặt tay Vương phi, Đại lão gia liền đối với Cẩm Nương vung tay lên nói: "Con đi cùng bà bà và nương con đi, phụ thân đẩy tướng công của con." Nói xong, liền cười lớn đẩy Lãnh Hoa Đình hướng Tiền viện mà đi.

Nhị phu nhân đợi Đại lão gia cùng Lãnh Hoa Đình vừa đi, vội vàng tới dò xét Cẩm Nương, trước mặt Vương phi nàng cũng không tiện khóc, chẳng qua giọng nói vẫn có chút nghẹn ngào: "Hài tử, con về sau... Nên chú ý nhiều chút! Nếu không, không thể một mình ra ngoài." Vương phi nghe xong vẻ mặt rất xấu hổ, đối với Nhị phu nhân nói: "Đều là ta không có chiếu cố tốt Cẩm Nương, xin lỗi muội tử a." Nhị phu nhân nghe xong vội vàng hướng Vương phi hành lễ, Vương phi thân phận tôn quý, mình tuy nói đã thăng lên bình thê, nhưng xuất thân cũng không sửa đổi được, không ngờ Vương phi lại cùng mình xưng tỷ muội, quả là cho nàng mặt mũi rất lớn lao.

"Vương phi ngài đừng nói như vậy, không trách ngài, là đứa nhỏ này số mệnh có nhiều tai ương, chỉ ngóng trông cho qua lúc này, từ nay về sau bình an là tốt rồi." Vương phi nghe xong trong nội tâm càng khẩn trương, vội vàng nói: "Đúng thế, trải qua đại nạn này, từ nay về sau Cẩm Nương liền thuận buồm xuôi gió, sẽ không còn có gặp trắc trở nữa." Mấy người vừa tán gẫu vừa đi đến nội viện của Lão thái thái, Cẩm Nương hành lễ với Lão thái thái, hai tổ tôn lại là một người rơi nước mắt một người lau, nói không ít lời dặn dò..., Cẩm Nương liền nhớ tới Trinh Nương hôm nay làm tân nương tử, nên dẫn theo Trương ma ma hướng nội viện của Trinh Nương mà đi.

Thập toàn ma ma đang chải đầu trang điểm cho Trinh Nương, Cẩm Nương cũng không cho người thông báo, trực tiếp tiến vào buồng trong, Trinh Nương mặc đồ tân nương, mặt như trái đào, trong xinh đẹp mang theo vui mừng, mắt chức sóng xuân, mỹ lệ làm say lòng người, Cẩm Nương đi vào liền nghiên đầu nhìn nàng, Trinh Nương lúc trước còn không có chú ý tới, quay đầu lại nhìn lên thấy Cẩm Nương trở về, liền lấy váy hướng Cẩm Nương ném tới, Cẩm Nương lại càng hoảng sợ, vội vàng đứng thẳng giang hai tay muốn ôm Trinh Nương một cái, Trinh Nương từ lúc nghe được tin tức Cẩm Nương gặp chuyện xong là cơm nước không ngon, trong lòng lo lắng nhiều ngày, hôm nay cuối cùng đã chứng kiến được Cẩm Nương sống sờ sờ hoàn hảo vô khuyết đứng ở trước mặt mình, vừa vui lại giận, nhào đầu về phía trước như muốn nện cho nàng ấy hai cái, không nghĩ tới nàng ấy lại xếp đặt một tư thế tươi cười kia, thì nhịn không được cười ra tiếng. Lại chọc trán Cẩm Nương: "Ngươi... Cũng không biết gửi thư trở về, lại để cho người ta sinh lo lắng a." Cẩm Nương nghe xong trong nội tâm liền có chút ảm đạm, Đại lão gia và Vương gia cùng nhau thẩm án, mấy ngày nay mỗi ngày cùng Vương gia ở chung một chỗ, làm sao có thể không biết thương thế của mình, chỉ là không có đem tin báo với Trinh Nương mà thôi, xem ra, trong nhà Trinh Nương vẫn không được sủng a, cũng may phải gả đi, hơn nữa, lúc này lại mượn thế của mình, Thái tử cũng càng thêm coi trọng Tôn gia, Thái tử chịu tự mình đến tham gia hôn lễ Trinh Nương, đó chính là cho Trinh Nương mặt mũi lớn lao, về sau Trinh Nương đi nhà chồng, bà bà cũng sẽ chào đón hơn.

"Tam tỷ tỷ, tỷ thật đẹp, một hồi Tam tỷ phu của ta đến, sợ là sẽ nhìn mất hồn đi." Cẩm Nương trêu ghẹo Trinh Nương nói. "Nhỏ ba hoa, sau khi gả cho người ta liền bạo gan hơn, nên vừa về đến là trêu chọc tỷ tỷ đây." Trinh Nương cười mắng. Nhất có thời tiểu nha đầu pha trà xong, mang lên cùng trái cây, Cẩm Nương vừa thấy liền nhíu lông mày, nhún nhún cái mũi nói: "Ta hôm nay làm sao ấy, ngửi thấy mùi đồ ăn, là thấy sợ, thấy không thoải mái."

Trinh Nương nghe xong vốn đang nhíu lông mày, bỗng nhiên chốc lát con mắt liền sáng ngời, nói: "Ngươi... Ngươi không phải là có cái kia..." Cẩm Nương như nghe không hiểu, bụm lấy ngực, lệch đầu, trong mắt chứa một tia giảo hoạt: "Tỷ tỷ nói cái nào?" Trinh Nương mặt đỏ lên, nhéo nàng một cái nói: "Ngươi đừng giả vờ, đều gả hơn nửa năm rồi, chỗ nào mà không tự mình biết lấy."

Cẩm Nương liền cố ý cả kinh há to miệng, "Tỷ tỷ sẽ không nói ta là đã có a, tỷ tỷ như thế nào so với ta còn hiểu rõ hơn vậy, có phải là... Còn không có gả, liền muốn sớm cho nhà Tam tỷ phu thêm người nha." Cười cười nói nói ở bên trong, chợt nghe bên ngoài tiếng cổ nhạc vang trời, đội ngũ đón dâu đã đến rồi, Bạch Thịnh Vũ cưỡi con ngựa cao to, một thân quần áo chú rễ đỏ thẫm, đi tới trước cổng chính Tôn gia, người Tôn gia theo như quy củ náo loạn một lúc xong, mới cho hắn tiến môn, vừa vào cửa, hắn liền bị người dẫn tới trong phòng Lão thái gia, trước hết thành lễ cho Lão thái gia xong, lại đi thư phòng Đại lão gia, cho Đại lão gia lễ hặp mặt, cùng Lãnh Hoa Đình, Lãnh Hoa Đường, còn có Trữ Vương Thế tử đều ở đấy, bốn con rể Tôn gia nhất thời tất cả đều đến đông đủ. Đại lão gia đưa mắt nhìn đi, Trữ Vương Thế tử tuy cũng tuấn tú lịch sự, như vì quá mức phóng túng, thần sắc héo tàn, ánh mắt lập loè, nhìn rất bất chính, Lãnh Hoa Đường lại là dáng vẻ công tử nhẹ nhàng, giơ tay nhấc chân ưu nhã cao quý, ăn nói khiêm cung vừa vặn, nhìn qua khiến cho người ưa thích.

Mà Lãnh Hoa Đình, tướng mạo kia tất nhiên là không cần nhiều lời, nhưng thần sắc kia lại không quá vui mừng, từ lúc nhìn thấy Lãnh Hoa Đường cũng ở trong phòng, thì hắn liền vẻ lạnh như băng, hai mắt nhìn lên trời, ai đến cũng không phản ứng. Mà Nhị công tử Bạch gia mới vào cửa, khí chất nho nhã hào phóng, thần khí đạm bạc điềm tĩnh, ôn nhuận ở bên trong lại dẫn theo một tia thân hòa, chỉ là cặp mắt kia tĩnh mịch như hồ, ngay cả Đại lão gia từng nhìn qua vô số người, cũng khó thấy rõ nội tâm kẻ này, Đại lão gia thấy liền lập tức thích, xem ra, tam nữ tế này cũng không phải nhân vật đơn giản. Lãnh Hoa Đình ngược lại là đối với tỷ phu mới kết này cảm thấy hứng thú, chờ hắn ta hành hết lễ xong, hắn cũng chắp tay cho Bạch Thịnh Vũ hành bán lễ, rồi nói ra: "Nghe nói tỷ phu ở công bộ nhận chức?"

Bạch Thịnh Vũ nghe xong liền cười trả lời: "Đúng vậy, Hoa Đình huynh, ngươi ở Tương tác doanh nhận chức a, về sau, chúng ta có rất nhiều cơ hội hợp tác nha." Lãnh Hoa Đình nghe xong liền khoát khoát tay nói: "Tỷ phu coi trọng ta rồi, cái đó bất quá là treo một chức quan nhàn tản thôi, ngươi xem thân thể ta thế này... Ta còn không có đi nha môn làm một ngày nào đâu." Bạch Thịnh Vũ nghe xong lại chau lông mày, trong con ngươi tĩnh mịch dẫn theo một tia trêu tức, nhưng lại vòng vo: "Nghe nói cô nương nhà ta cùng Tứ muội muội quan hệ tốt nhất, về sau, vi huynh phải dẫn theo nương tử đi lại chỗ ở của ngươi nhiều nha."

Hai người ngươi một lời ta một câu nói chuyện, Lãnh Hoa Đường cũng ở giữa thêm vài câu, nhưng một là Lãnh Hoa Đình không hỏi hắn, hắn nói cũng không thú vị, hai là Bạch Thịnh Vũ này cũng là quái thai, hắn vừa vào cửa liền chỉ cùng Lãnh Hoa Đình thân cận, ngược lại là đem hai vị Thế tử đứng đắn bỏ qua một bên, về sau chỉ là khách sáo hai câu, liền không hề cùng bọn họ nhiều lời, ngay cả hai vị kia tiến đến đáp lời, hắn cũng chỉ là bình tĩnh khách khí trả lời, không chịu nhiều lời, Lãnh Hoa Đường cùng Trữ Vương Thế tử cảm thấy nói tiếp cũng không có ý nghĩa, liền đi một bên, hai người cùng một chỗ nói chút ít chuyện khác. Đại lão gia nhìn xem liền thở dài, bốn con rể thoáng cái liền chia làm hai phái, không lâu về sau, sợ còn có thể đứng ở hai mặt đối lập, ngẫm lại thật đúng là đau đầu a. Lúc này, hạ nhân báo lại, Thái tử gia đến rồi, mấy người họ liền ra ngoài đón, cho Thái tử gia hành lễ gặp mặt, Thái tử gia vì muốn chạy đến kịp lúc chú rể rước tân nương đi, cười nói hắn cũng chỉ đến xem náo nhiệt thôi.

Mọi người nghe xong liền nở nụ cười, Thái tử cùng mọi người khách sáo vài câu xong, liền hướng Lãnh Hoa Đình đi đến, hai mắt mỉm cười mà nhìn hắn: "Tiểu Đình, Thái tử ca ca đã nhiều năm chưa thấy qua ngươi rồi a, nha, ngươi đúng là càng lớn lên càng xinh đẹp rồi.".