Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 138

Chương 116.2.

Thái tử nghe khẽ giật mình, xoay đầu lại lúc này mới nhìn thấy Lãnh Hoa Hiên, không khỏi nhíu lông mày, Lãnh Hoa Hiên Thái tử cũng từng gặp qua, chỉ là không quen thuộc bằng Tiểu Đình vậy, nghe nói kẻ này văn chương không tệ, tài hoa xuất chúng, vốn còn nghĩ đến đầu xuân trong kỳ thi mùa xuân xem thành tích của hắn trên Điện Thí, nếu là có thể tiến tam giáp liền thu về dùng, không nghĩ tới, trong nhà hắn lại xảy ra chuyện như vậy... "Để cho hắn tới." Thái tử trầm ngâm một lát nói. Thị vệ thả Lãnh Hoa Hiên, Lãnh Hoa Hiên lập tức bổ nhào vào chỗ Nhị thái thái, quỳ xuống liền bái: "Nương, người... Vì sao phải như thế a, vì sao không chịu nghe nhi tử khuyên can..." Trong lòng hắn thật sự xấu hổ ray rức, đối với Nhị thái thái là vừa hận vừa đau, lại không đành lòng, đem hai chân nàng mài đến huyết nhục mơ hồ nhẹ nhàng nâng lên ôm vào trong ngực, khóc không thành tiếng.

"Ngươi... Bỏ đi, việc này không quan hệ đến ngươi, nương... Hận tiện nhân kia, nương muốn giết nàng, giết nàng Nhị ca ngươi vĩnh viễn là thứ phế vật, còn muốn giết Đại ca ngươi, như vậy, Thế tử vị liền chỉ có ngươi có thể tiếp nhận, thế nhưng mà... Trời không giúp a, trời không giúp ta à." Nhị thái thái đau nhức muốn chết, lúc này thấy nhi tử ngay cả Thái tử cũng không để ý liền tới bảo vệ mình, cuối cùng nhịn không được lệ trào ra như suối, hai mắt không ngừng nhìn đứa con độc nhất của mình, cố nén đau lòng, gắng gượng tự nhủ trong lòng, càng về sau, đúng là càng cuồng loạn kêu lên. Lãnh Hoa Hiên bị dọa nhanh chóng che miệng của nàng, ngửa mặt lên trời khóc lớn nói: "Nương, nhi tử không cần những cái...kia, nhi tử không cần Thế tử vị, nhi tử chỉ cần người một nhà bình thường chung sống là tốt rồi a, hại người cuối cùng sẽ hại mình, nương, người sai rồi, người làm sai a." Lãnh Hoa Hiên như vậy làm cho Thái tử nhìn rất xúc động, hắn không chút chú ý nào chuyện Lãnh Hoa Hiên không có lập tức hành lễ cho mình, kẻ này nếu không phải đang giả bộ, thì thực sự có một tấm lòng son, chí hiếu lại hiểu chuyện, trong lòng có chính nghĩa lương thiện, Ừ, một hồi sai người cẩn thận điều tra thêm, nếu như hắn xác thực cùng chuyện mưu hại tôn Cẩm Nương không quan hệ, liền tha cho hắn một lần a.

Nhị thái thái nghe xong lời Lãnh Hoa Hiên nói..., đỏ hồng trừng mắt nhìn Lãnh Hoa Hiên: "Ngươi cái đò bất hiếu, nương sai ở đâu? Nương sinh ra ngươi, vì tiền đồ của ngươi suy nghĩ, đều là tử tôn của Lãnh gia dựa vào cái gì ngươi không thể đạt được Thế tử vị? Dựa vào cái gì cùng là con vợ kế, Lãnh Hoa Đường có thể đạt được? Phụ thân ngươi hồ đồ, nương không hồ đồ, nương dù liều mạng này, cũng phải vì ngươi chiếm được tiền đồ tốt nhất." Gặp Lãnh Hoa Hiên còn ôm chân nàng không buông, nàng đột nhiên quát to: "Nam tử hán đại trượng phu, ngươi khóc cái gì, đừng để nương xem thường ngươi, ngươi đi, bỏ đi, từ khi gả vào Lãnh gia các người nương chưa từng có một ngày ngày tốt lành, nương rốt cục cũng có thể giải thoát rồi, có thể giải thoát rồi..." Nói xong, cuối cùng thân thể quá yếu, lại bị thương do trở mình, hôn mê bất tỉnh. Lãnh Hoa Hiên càng thấy càng thương tâm, vừa quay đầu, bổ nhào vào chân Thái tử, đụng đầu bái lạy: "Điện hạ, cầu người, để cho vi thần thay nương thụ hình a, nàng... Nàng hết thảy cũng là vì vi thần, xin thông cảm cho nàng tấm lòng người mẹ thương con, cầu điện hạ khai ân a."

Thái tử điện hạ bất đắc dĩ lắc đầu, tự mình giúp đỡ Lãnh Hoa Hiên: "Nương ngươi tội không thể tha thứ, nàng tự gây nghiệt, không thể sống, cô nếu buông tha nàng, làm thế nào không phụ lòng người bị nàng độc hại đâu? Ngươi cũng là người đọc sách thánh hiền, sao có thể vì việc riêng mà vi phạm pháp luật chứ?" Lúc này, thị vệ bắt đầu trắng trợn điều tra toàn bộ Đông phủ, ngoại trừ trong phòng Nhị thái thái lại phát hiện mấy bao độc dược Tây Lương ngoài ra không tìm được vật hữu dụng khác, mà đến lúc này, vẫn không thấy Nhị lão gia hiện thân, Thái tử không khỏi nhíu lông mày nói: "Có thông báo cho Lãnh đại nhân không?" Thị vệ bên cạnh trả lời: "Hồi Thái tử điện hạ, cũng không tìm được tung tích Lãnh đại nhân, theo người gác cổng báo, Lãnh đại nhân sáng sớm đã ra phủ."

Lãnh Hoa Hiên nghe xong giật mình, cảm thấy có chút lạnh, chỉ mong phụ thân là đi tìm trợ thủ giúp mẫu thân rồi, bằng không thì, có một phụ thân lòng dạ ác độc lại ích kỷ... Không bằng không có a. Thái tử nghe xong nhíu nhíu mày, đối với Dương Dũng bên cạnh nói: "Phái người đi tìm trong toàn thành, nếu tìm được, liền báo hắn đến Đại Lý Tự gặp cô." Nói xong, thì nhấc chân đi ra.

Nhị thái thái cùng Lục Liễu cũng đồng thời bị mang đi. Lại nói Lãnh Hoa Đường, từ lúc nghe nói Cẩm Nương gặp chuyện không may về sau, cũng đi theo trở về Vương phủ, nhưng Thái tử lại trực tiếp đi Đông phủ, hắn bị chấn động mạnh nhưng không dám cùng đi qua, ngồi bên trong thư phòng ngẩn người, chuyện ngày hôm nay quá mức kỳ quặc, lẽ ra trong khoảng thời gian nguy hiểm này Nhị thúc Nhị thẩm không nên có bất kỳ động tác gì mới đúng, mà Tôn Cẩm Nương kia phát độc cũng quá đúng lúc rồi, như thế nào vừa thấy Thái tử thì bị phát tác, hơn nữa, nếu thật là trúng tam hoa tán, đâu còn mệnh sống, căn bản là cả Đại Cẩm cũng không có loại giải dược này mới đúng... Còn đang nghi hoặc, thì nha đầu bên ngoài báo lại, nói Lưu di nương cho mời, Lãnh Hoa Đường nhíu nhíu mày, đứng dậy đến sân Lưu di nương.

Lưu di nương vốn là bị Cẩm Nương phạt đi phòng tẩy rửa, nhưng Lãnh Hoa Đường một lần nữa kiên trì nói phải đợi nàng dưỡng hết bệnh xong, mới có thể đi, Vương phi thấy cũng đến ngày tết, liền đồng ý cho nàng ở trong phòng tĩnh dưỡng, dù sao đầu xuân, mặc kệ nàng bệnh dưỡng tốt hay không, đều phạt, không nuông chiều. Lãnh Hoa Đường gần đây bởi vì công việc bận rộn, vài ngày cũng chưa có tới xem Lưu di nương, lúc này Lưu di nương đến thỉnh hắn, trong lòng của hắn liền sinh thêm vài phần xấu hổ, bước chân nhanh hơn chút ít. Vừa đến trong phòng Lưu di nương, Lãnh Hoa Đường liền cảm giác có chút quái dị, giữa ban ngày, không chỉ tất cả rèm cửa đều thả, cửa sổ rèm cũng đóng nghiêm ngặt, mà nha hoàn nghênh đón hắn đi vào vừa đến trước cửa phòng Lưu di nương liền dừng bước, Lãnh Hoa Đường ở cửa ra vào dừng một chút, quay đầu nhìn chung quanh, hắn sợ hãi Vương gia hoặc Tiểu Đình phái người từ một nơi bí mật gần đó giám thị hắn, cho nên, đặc biệt cẩn thận, trong nội tâm cảm giác, cảm thấy dường như sẽ có chuyện gì phát sinh.

Vén rèm vào phòng, Lãnh Hoa Đường mất một hồi mới thích ứng được bóng tối trong phòng, chứng kiến Lưu di nương ngồi ngay ngắn ở bên giường, một mắt to lớn quyến rũ kinh ngạc nhìn hắn, nột tâm hắn không khỏi xiết chặt, đi vài bước ra phía trước, ngồi xổm trước mặt Lưu di nương, cầm tay của nàng nói: "Nương, người làm sao vậy?" Lưu di nương thò bàn tay yêu thương vuốt ve đầu hắn nói: "Nương mang con đi gặp một người." Nói xong liền đứng lên, nhưng lại hướng vào phía trong mà đi, Lãnh Hoa Đường nhìn thấy tim liền đánh thình thịch, lá gan di nương cũng quá lớn, dám giữa ban ngày ở bên trong phòng ẩn dấu nam nhân... Bất quá, trong nội tâm tuy là nghĩ như vậy, nhưng cũng biết người kia có khả năng rất quan trọng đối với mình cùng Lưu di nương, nên vẫn ngoan ngoãn theo sát phía sau Lưu di nương đi vào trong.

Trong nội đường lại rỗng tuếch, Lãnh Hoa Đường kinh ngạc một lúc, hỏi: "Nương nói người ở đâu?" Lưu di nương nghe xong cũng không nói, chỉ là cầm tay hắn thật chặt, lôi kéo hắn đến trước một cái tủ đứng lớn, mở cửa tủ, thò tay kéo một cái, bên trong cái tủ đứng kia mở ra một cánh cửa, bên trong ngọn đèn mờ chiếu ra ánh sáng, Lãnh Hoa Đường khó hiểu nhìn Lưu di nương, chỉ thấy nàng thản nhiên buông tay ra, đối với hắn nói: "Nương không tiến vào, chính con vào gặp hắn a." Trong nội tâm Lãnh Hoa Đường nghi hoặc càng sâu, cũng có thêm vài phần đề phòng, nhịn không được hỏi Lưu di nương: "Nương, người... Phòng của người tại sao lại có ám đạo? Tên kia là ai?"

Lưu di nương nhàn nhạt nhìn hắn một cái nói: "Nương là một di nương không được sủng, không làm chút ít cơ quan để mưu tính, ngươi có thể có được Thế tử vị sao? Vào đi thôi, người ở bên trong sẽ không hại ngươi." Lãnh Hoa Đường nghe khẽ giật mình, Thế tử vị là mình như thế nào có được, trong nội tâm đương nhiên hiểu rõ, chỉ là Lưu di nương ở đây còn cất giấu không ít bí mật hắn không biết, cái này làm cho trong lòng hắn hơi có cảm giác khó chịu, do dự trong chốc lát, hắn vẫn giơ chân bước vào bên trong cái tủ đứng kia, lách mình tiến vào ám đạo. Không nghĩ tới, cái ám đạo này rất dài, hắn đã đi khoảng hai khắc chung (20 phút), mới nhìn đến phía trước bỗng nhiên có một căn phòng rộng mở, đi vào nhìn lên, không khỏi ngơ ngẩn, chỉ thấy Nhị lão gia một thân hắc y ngồi ở trong mật thất.

"Đường Nhi đến rồi?" Nhị lão gia nói ra. "Nhị thúc, tại sao thúc lại ở chỗ này, chuyện lớn không tốt a, Tôn Cẩm Nương kia đột nhiên trúng độc, Thái tử tự mình phái người vào trong Vương phủ tra, nhưng tiến vào phủ liền đi thẳng đến Đông phủ..." Lãnh Hoa Đường khẩn cấp nói. Trên mặt Nhị lão gia cũng có lo lắng, nhìn Lãnh Hoa Đường thật sâu nói: "Việc này ta đã biết, Nhị thúc thật ra, muốn cháu đi làm một việc, lần này Nhị thúc chỉ sợ khó thoát khỏi liên quan, tìm cháu, chính là muốn cháu giúp Nhị thúc đi Thành Đông đưa thư tín."

Lãnh Hoa Đường nghe xong trong đầu liền xoay chuyển nhanh chóng, chuyện hôm nay sợ là Tiểu Đình cùng Cẩm Nương thiết kế một cái bẫy, kinh động đến Thái tử, tự nhiên khó có chuyện tốt rồi, có lẽ, lúc này người của Tiểu Đình cũng bắt đầu theo dõi mình chằm chằm, nếu như mình hiện tại hành động thiếu suy nghĩ, đây không phải là tự nhảy vào bẫy? "Nhị thúc, thư đâu? Một hồi ta phái người đắc lực giúp ngài đưa đi." Trong nội tâm Lãnh Hoa Đường tuy có ý định, nhưng trên mặt lại rất cung kính, nghiêm chỉnh nói với Nhị lão gia. "Không được, thư này không giống bình thường, thân phận người nọ cũng không phải tùy tiện là ai cũng có thể nhìn thấy, cháu phải tự mình đi một chuyến." Nhị lão gia lạnh lùng cắt đứt lời Lãnh Hoa Đường nói..., trong mắt lộ ra một tia dò xét, Đường Nhi là dạng gì người, trong lòng của hắn rất rõ ràng, xem bộ dạng Đường Nhi như vậy là khẩu thị tâm phi, Nhị lão gia không sợ Lãnh Hoa Đường xảy ra chuyện bán đứng mình, chỉ cảm thấy trong miệng hắn là không thiệt tình trợ giúp mình mà thôi.

Lãnh Hoa Đường nghe liền giật mình, cười khan nói: "Vậy được rồi, chất nhi liền tự mình chạy một chuyến là được." Nói xong, đưa bàn tay hướng Nhị lão gia. Nhị lão gia từ trong túi tay áo rút ra một phong thơ, đưa cho Lãnh Hoa Đường nói: "Thư này không phải chuyện đùa, ngươi cẩn thận không được làm mất, nó thế nhưng quan hệ đến tiền đồ của ta và ngươi a." Lãnh Hoa Đường tiếp nhận tín xong trong lòng cười lạnh, tiền đồ Nhị thúc sợ sẽ dừng ở đây rồi, đến ngày mai Nhị thẩm chịu không nổi hành hình, lộ ra một câu hai câu, Nhị thúc sợ cũng sẽ đi đến đại lao Hình bộ, cùng Nhị thẩm vợ chồng đoàn tụ.

Chuyện hạ độc lần trước, sau khi hắn trở về, Thượng Quan Mai liền một năm một mười nói tất cả cho hắn, hắn cũng không phải người ngu, may mắn mình vốn vẫn có vài phần đề phòng, bằng không thì, nếu thực sự ăn hết những...điểm tâm kia, chỉ sợ sớm đã bị Nhị thẩm hại chết, trải qua lần đó, Lãnh Hoa Đường đối với việc Nhị lão gia quan tâm quá mức đến mình liền sinh ra hoài nghi, mình dù thế nào cũng không phải con ruột Nhị thúc, có lẽ Nhị thúc giúp mình như thế đúng là có cùng tâm tư như Nhị thẩm, trước giúp đỡ loại trừ Tiểu Đình, cho mình có được Thế tử vị, sau lại hại…mình, Tiểu Hiên kia liền thuận lợi trở thành người thừa kế của Giản Thân Vương phủ, Nhị thúc, dụng tâm quá sâu a. Nếu không phải mình cũng muốn cái khối Hắc ngọc kia, Lãnh Hoa Đường thật đúng là không muốn liên hệ cùng một nhà Nhị lão gia, bất quá, phụ vương lập trường quá kiên quyết, đã đem Hắc ngọc truyền cho Tiểu Đình, dùng thế lực hiện tại của mình chống lại phụ vương thì chưa được, hắn vẫn phải mượn lực lượng của Nhị lão gia, đành phải tiếp tục cùng Nhị lão gia dính lấy nhau. Mình mới không ngu như vậy, lại tiếp tục bị Nhị thúc cầm lấy làm vũ khí sử dụng, dù sao Nhị thúc hôm nay cũng thất thế, dựa vào hắn cũng không có nhiều tác dụng lắm, một hồi ra cửa xong, chỉ làm như chưa thấy qua Nhị thúc là được, phong thư này, đương nhiên không bằng đốt đi cho xong.

Tính toán tốt xong, Lãnh Hoa Đường cung kính tiếp nhận phong thư trong tay Nhị lão gia, lại nói vài câu hợp với tình hình..., liền cáo từ muốn đi. Nhị lão gia nheo mắt nhìn hắn, chậm rãi nói: "Đường Nhi a, công phu của ngươi hôm nay luyện đến tầng mấy? Ngày ấy Nhị thúc gặp ngươi kia một tay phi hoa trích diệp không tồi, hoàn mỹ lại âm thầm, đả thương người rất vô hình a.".