Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 141

Chương 117.2.

Cẩm Nương xem tình hình này so lúc trước lại càng không tốt, nhất thời khẩn trương, muốn yêu cầu buông tha, nhưng Lãnh Hoa Đình đâu cho nàng được dị nghị, thoáng một phát liền tự ý phong bế miệng của nàng, lưỡi dài không quan tâm mà vọt đi vào, ngậm lấy cái lưỡi cùa nàng dùng sức hút, Cẩm Nương bị đau, muốn co lại, thì hắn chỉ hút khẽ liền thôi, rồi nhẹ nhàng bưng lấy đầu của nàng, lại để cho thân thể của nàng cùng của mình dán càng chặt hơn, đem lo lắng, đau lòng, thương tiếc, còn có bất mãn, đủ loại cảm xúc của mình toàn bộ hóa thành kính tình nóng rực, lúc gấp lúc trì hoãn, lúc nhẹ lúc chậm, rất nhanh liền đem ngọn lửa trong người Cẩm Nương cũng nhen nhóm lên, Cẩm Nương đầu óc mơ màng, sớm đã quên người ở chỗ nào, chỉ muốn cùng hắn cứ như vậy hóa làm một thể. Mơ hồ thoáng chốc, trong lòng Cẩm Nương than thở một tiếng, nam nhân thuần khiết nhưng ở phương diện này thì thiên phú cũng rất kinh người, tên này hiện tại thủ đoạn càng ngày càng cao minh rồi, mình hoàn toàn không có năng lực chống đỡ, mặc kệ hắn ‘ta cần ta cứ lấy’, chà xát tròn dẹp vân vê, a a a! Có một ngày, bổn cô nương không ở trên thì không thể. Trương ma ma hầu hạ vợ chồng Cẩm Nương cũng mấy hôm rồi, biết rõ thần sắc kia của Thiếu gia nhất định sẽ trừng trị Thiếu phu nhân, cho nên, nàng mỉm cười canh giữ ở phòng ngoài, thấy có tiểu nha đầu đến bẩm sự tình, nàng từ xa liền đem người đuổi đi rồi, không cho người tới gần buồng trong nửa bước, đánh giá thời gian cũng không còn nhiều lắm, mới ở bên ngoài ho nhẹ nói: "Nhị thiếu phu nhân, ngày hôm nay ngài ở trong phòng dùng cơm sao?"

Cẩm Nương nghe mặt đỏ lên, Trương ma ma này thật đúng là người thành tinh, ngay cả việc này đều có thể đoán ra rồi, về sau nếu ra cửa, liền mang theo Trương ma ma cho tốt, tất cả mọi chuyện quản lý ngay ngắn rõ ràng không nói, khó khăn nhất chính là khôn khéo, đi theo nàng sẽ không lỗ lã. Xem Lãnh Hoa Đình cũng thu thập thỏa đáng, Cẩm Nương liền ở trong phòng trả lời: "Trong phòng dùng cơm a, ngươi giúp ta đi chỗ nương bên kia nói một tiếng, nói tướng công thân thể không thoải mái, hôm nay không đi thỉnh an nãi nãi được." Trương ma ma nghe xong liền lên tiếng, quay đầu tìm cái tiểu nha đầu, cho nàng chuẩn bị nước ấm cho phòng trong, tự mình đi chỗ Lão thái thái báo tin, khi trở về, Cẩm Nương vẫn nằm trên giường giả bệnh, nhưng tinh thần Lãnh Hoa Đình lại sảng khoái, mặt mày tươi cười, đâu còn thấy nửa điểm bực mình, Trương ma ma thấy che miệng cười không ngừng, hầu hạ hai vợ chồng son ăn cơm xong, liền đứng ở một bên trông coi.

Lúc này Lãnh Hoa Đình mới nhớ tới lời của Cẩm Nương vừa nói qua, ngưng mắt hỏi Trương ma ma: "Dược kia là ngươi từ nơi nào có? Sao có thể lừa gạt được nhiều người như vậy?" Trương ma ma biết rõ Thiếu gia sẽ hỏi nàng chuyện này, cho nên mới đứng trông coi mà không có lui xuống, lúc này Thiếu gia hỏi, nàng liền thấp đầu trả lời: "Hồi Thiếu gia..., trượng phu nhà nô tài đối với độc dược cũng có chút nghiên cứu, Thiếu phu nhân ăn bất quá là dược làm cho người xuất mồ hôi mà thôi, đối với thân thể cũng không tổn thương." Đương nhiên, Lưu y chính thế nhưng là người khôn khéo nhất, ngày đó hắn cũng là âm thầm phối hợp. Cẩm Nương nghe xong cũng đắc ý nhìn Lãnh Hoa Đình, cái miệng nhỏ nhắn lại chu ra, dáng vẻ là hắn oan uổng nàng, bị ủy khuất to lớn. Lãnh Hoa Đình thấy liền liếc mắt nhìn nàng, nhưng lại đối với Trương ma ma nói: "Ma ma sau khi trở về nói một tiếng với nhà của ngươi, cho hắn chuẩn bị một chút, sau ngày mười lăm thì cùng Thiếu gia ta đi phía nam."

Trương ma ma nghe khẽ giật mình, lập tức vui mừng, phúc thân liền thi lễ một cái cho Lãnh Hoa Đình, cao hứng đáp ứng, nam nhân nhà nàng cũng không phải thật sự không muốn đi làm việc, chỉ là muốn tìm minh chủ mà thôi, tư cách của Nhị thiếu gia cùng Nhị thiếu phu nhân trong mấy tháng này, hắn ở một bên cũng đã xem minh bạch, hắn rốt cục thấy được hi vọng mới, cho nên, khi Trương ma ma khuyên bảo, hắn lại một lần nữa muốn nghĩ cách đi ra làm việc. Trương ma ma mong đợi đúng là những lời này của Thiếu gia, nếu Thiếu gia cùng Thiếu phu nhân đi phía nam, còn không biết sẽ có bao nhiêu nguy hiểm đang chờ bọn họ, nam nhân nhà nàng tuy không có công phu gì, nhưng ít ra tại phương diện độc dược có thể phát ra tác dụng rất lớn đấy, độc dược bình thường chỉ cần mắt hắn nhìn thoáng qua một cái, hắn liền có thể phân biệt rõ là cái gì, có hắn, Thiếu gia cùng Thiếu phu nhân đi ra ngoài liền an toàn rất nhiều, cái này đối với Thiếu gia cùng Thiếu phu nhân là một trợ giúp lớn lao. Mấy người họ đang nói chuyện, thì nha đầu bên ngoài báo lại, nói có Đại cô nương cùng Nhị cô nương trở về, cố ý đến thăm Tứ cô nương.

Cẩm Nương nghe xong tên của Ngọc Nương thì có chút phiền, nàng đều gả làm vợ người ta rồi, nhưng vẫn còn hoa si đối với yêu nghiệt nhà mình, hơn nữa còn ở trước mặt bà bà cùng mình, thật không biết nàng có cảm thấy thẹn hay không, bị tướng công nhục nhã một trận thật nặng, bất quá chẳng bao lâu, lại có mặt gây chuyện khiến người ta ngại, nhưng mà nghĩ lại Vân Nương lúc này trở về, sợ là vì hôn sự của Lãnh Uyển cùng Lãnh Hoa Hiên a, Ninh Vương kia cũng là người bợ đít nịnh bợ, lúc này Nhị thái thái xảy ra chuyện lớn như thế, hôn sự của Lãnh Uyển e rằng sẽ thất bại. Đang nghĩ ngợi, thì Ngọc Nương cùng Vân Nương song song vén rèm tiến đến, gặp Lãnh Hoa Đình ở đó, trên mặt Vân Nương hơi có chút không tự nhiên, gượng cười nói: "Tứ muội phu ở đây a, phụ thân nói muốn mời Tứ muội phu cùng đánh cờ đó, như thế nào mà Trường Trung còn chưa tới mời ngươi sao?" Cẩm Nương nghe ý tứ nàng là có chuyện muốn một mình cùng mình nói chuyện, nhưng đối với hành vi xua đuổi yêu nghiệt nhà mình như thế thì sinh ra chán ghét, nhất thời tùy hứng đối với Lãnh Hoa Đình nói: "Phụ thân cũng thế, vô sự đánh cờ gì, tướng công, ta không thoải mái, chàng ở chỗ này giúp ta, cái gì cũng không cho đi."

Vân Nương cùng Ngọc Nương nghe được đồng thời khẽ giật mình, nào có thê tử đối với tướng công nói chuyện làm càn bốc đồng như thế? Cẩm Nương thật đúng là thị sủng mà kiêu rồi, nhưng Lãnh Hoa Đình nghe xong, trên mặt nhàn nhạt nở nụ cười, nguyên bản mặt mày xinh đẹp mà lộ ra vẻ sủng nịch càng làm cho người khác hít thở không thông, mắt phượng chứa đầy ý cười nhìn Cẩm Nương, ngoan ngoãn nói: "Tốt, nương tử, ta nơi đâu cũng không đi, ở chỗ này cùng nàng." Nghe được thế hai tỷ muội Vân Nương cùng Ngọc Nương vừa đố kị vừa hận, mà Ngọc Nương nàng vốn mang cả tâm hồn thiếu nữ buộc vào trên người Lãnh Hoa Đình, lúc trước bị hắn nhục nhã, lúc này lại thấy hắn đối với Cẩm Nương một mối tình si, trong nội tâm càng như bị mũi nhọn đâm, nhanh chóng tận lực ngậm miệng không nhìn tới Cẩm Nương, sợ để lộ ra ghen ghét của mình. Lãnh Hoa Đình không đi, Vân Nương cùng Ngọc Nương thật đúng là rất không tự nhiên, Ngọc Nương bất đắc dĩ cứng ngắc nói với Cẩm Nương: "Tứ muội muội, tướng công đặc biệt cho ta mang thuốc bổ đến cho ngươi, nói ngươi cứ dưỡng bệnh, sự tình trong nhà, Thế tử phi tỷ tỷ sẽ giúp quản lý, ngươi ở nhà mẹ đẻ dưỡng bệnh cho tốt rồi trở lại a." Nói xong, liền lấy một cái hộp quà tặng ra, đưa cho Trương ma ma.

Cẩm Nương nghe xong ngược lại rất là ngạc nhiên, nếu như Ngọc Nương nói dược này là của Thượng Quan Mai đưa đến đấy, nàng còn nghĩ thông một chút, Lãnh Hoa Đường sợ là cũng đồng dạng như Nhị thái thái đối với mình hận thấu xương a, hôm nay tại sao lại đặc biệt lấy lòng mình rồi? Hẳn là hắn lại có âm mưu gì đây? Bất quá, Nhị lão gia cùng Nhị thái thái mới gặp tổn thất nặng nề như thế, Lãnh Hoa Đường chắc có lẽ không ngốc đến nỗi ở thời điểm này có hành động đối với mình mới đúng, hơn nữa, còn quang minh chính đại tặng đồ, biết rõ mình đã có phòng bị đối với hắn, thì càng sẽ không ở trong dược động tay động chân. Nghĩ như thế, nàng ngược lại rất là yên lòng, liền cười nói với Ngọc Nương: "Làm phiền Đại ca lo lắng rồi, Nhị tỷ tỷ trở về, nhất định phải thay muội muội nói lời cảm tạ với Đại ca mới được." Ngọc Nương nghe xong liền cười đáp ứng, lại ngồi thêm một hồi, nói thân thể Đại phu nhân không tốt lắm, muốn đi thăm đại phu nhân, nên đứng dậy cáo từ.

Vân Nương thấy Ngọc Nương đi rồi, trong nội tâm càng không tự nhiên, muốn nói chuyện lại ngại Lãnh Hoa Đình, bộ dáng cứ như đang muốn nói lại thôi, mà Lãnh Hoa Đình thì không có nửa điểm là muốn tránh đi ra ngoài, đành phải kiên trì đối với Cẩm Nương nói: Tứ muội muội, Đại tỷ biết rõ ngươi lúc này đã khỏe lên không ít,... Không còn mệt mỏi, hôm nay nhìn dáng vẻ của ngươi có tinh thần, Đại tỷ coi như là yên tâm..." Vừa nói vừa dốc sức liều mạng nháy mắt với Cẩm Nương, Cẩm Nương lúc này cũng đã tiêu hết tức giận, liền nịnh nọt Lãnh Hoa Đình: "Tướng công, ta cùng tỷ tỷ nói chuyện riêng, cái kia... chàng..." "Các ngươi cứ nói, xem như ta không nghe là được." Lãnh Hoa Đình cũng không đợi nàng nói xong, liền nhàn nhạt ngắt lời, tiện tay còn cầm lấy bản vẽ thêu hoa của Cẩm Nương trên đầu giường, trở mình...không quan tâm mảy may.

Cẩm Nương nghe trì trệ nhưng đành phải nói với Vân Nương: "Đại tỷ, ngươi coi như tướng công không có ở đây, chúng ta nói chuyện chúng ta, mặc kệ hắn." Vừa dứt lời, trên đầu bị trúng một cái đánh, quay đầu nhìn lại, Lãnh Hoa Đình trừng mắt nhìn nàng, nàng đành phải xấu hổ mà cười cười với Vân Nương nói: "Đã lâu không gặp Uyển Nhi, không biết nàng ở trong nhà làm gì?" Vân Nương thấy Cẩm Nương cũng hỏi đến, đành phải thở dài nói: "Còn có thể làm cái gì, khóc thôi, Nhị thái thái xảy ra chuyện như vậy, Đông phủ các ngươi sợ sẽ suy tàn đi, bà bà ta lại là người bợ đít nịnh bợ, đương nhiên là không chịu cho Uyển Nhi gả cho Tam thiếu gia nhà các ngươi rồi, đều khóc vài lần rồi, ai khuyên can cũng vô dụng, bà bà phái người trông nom, chỉ sợ nàng tìm cái chết."

Cẩm Nương nghe xong lời này ngược lại bắt đầu thay đổi cách nhìn đối với Lãnh Uyển..., hiếm người có được ý chí kiên định như thế, trong thời đểm tăm tối nhất của Lãnh Hoa Hiên cũng không bỏ rơi, còn chịu chống lại trong nhà, là nữ tử kiên trinh. Bất quá, việc này cũng chỉ có thể là chuyện bát quái nghe một chút coi như xong, nàng cũng bất lực, mình xếp đặt thiết kế Nhị thái thái, kỳ thật người nàng phải xin lỗi nhất đúng là Lãnh Hoa Hiên, một người ôn hòa thuần khiết như vậy, lại có hiếu tâm, chỉ đáng tiếc sinh ở trong một cái nhà như thế, hi vọng chuyện lần này không có hủy diệt hắn mới tốt a. "Ai, kỳ thật, Tiểu Hiên ngược lại thật là người tốt, Uyển Nhi nếu gả cho hắn cũng hay." Cẩm Nương thở dài, thuận miệng nói cho hợp với tình hình..., Vân Nương nghe xong ánh mắt lóe lóe, đến sát vào Cẩm Nương nói: "Ta đến cũng không phải muốn nói với ngươi cái này, lúc này có muội phu ở đây cũng tốt, Đại tỷ cũng chỉ là muốn đề tỉnh các ngươi một câu, chuyện đi phía nam, sợ là lại có chuyện xấu, hai ngày này, tên khốn tướng công của ta kia cũng ở trong nhà thu dọn đồ đạc, nói là muốn đi xa nhà, ngày tết còn chưa xong, hắn lại vô cùng lười nhác, sau thoáng một cái lại cần cù...mà bắt đầu như thế?"

Cẩm Nương nghe khẽ giật mình, giương mắt lên liếc nhìn Lãnh Hoa Đình, thấy thần sắc hắn vẫn nhàn nhạt, giống như việc này cùng hắn không có quan hệ gì, điều này cũng làm cho Cẩm Nương rất an tâm, nàng tin tưởng, tướng công nhà mình có lẽ đã có đối sách rồi, liền cười đối với Vân Nương nói: "Đại tỷ tỷ nói đúng, bất quá, nếu tỷ phu thực cũng đi, thế thì tốt rồi, dù sao đều là thân thích, cùng một chỗ cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau." Vân Nương nghe xong bên môi hiện lên một tia cười lạnh, đối với Cẩm Nương nói: "Tứ muội muội cũng không cần ở trước mặt ta đây nói lời dễ nghe, hôm nay ta tình nguyện thà các ngươi tốt, cũng không muốn hắn tốt, hắn đối với ta vô tình, ta không cần đối với hắn có nghĩa, hắn là dạng người gì, nên các ngươi phải có chuẩn bị mới được, đừng đến lúc đó lại bị người hại còn không biết, đúng rồi, ta nghe nói, không phải chỉ có mình hắn đi đâu, các ngươi chờ coi a, ngày mười lăm ấy, sẽ có náo nhiệt để xem đấy." Nói xong, nàng liền đứng lên, đối với Cẩm Nương nói: "Ta vừa đến liền đến chỗ ngươi đầu tiên, Nhị muội muội đã đi, ta cứ ngây ngốc ở đây, sợ là nương lại muốn mắng ta rồi." Cẩm Nương nghe xong nhanh chóng giả vờ muốn đứng lên tiễn nàng, Vân Nương vội nói: "Nghỉ ngơi đi, nghỉ ngơi đi, ta cũng không dám làm ngươi vất vả, ngươi hôm nay là người trọng điểm phải bảo hộ của nhà chúng ta đó."

Vân Nương đi rồi, Cẩm Nương liền nhíu lông mày, đoạt lấy khung thêu hoa trong tay Lãnh Hoa Đình sẵng giọng: "Chàng muốn học thêu hoa hay sao?" Lãnh Hoa Đình nghe xong liền nâng mắt lên, thò tay văn vê tóc nàng, đem tóc nàng văn vê thành một đống, "Ta nắm chắc, nàng chỉ để ý dưỡng thân thể thật tốt, đến lúc đó, đường xá xa xôi, ta sợ thân thể nàng chịu không nổi đấy." Lúc này, Cẩm Nương không thể không quan tâm đến xe ngựa cổ đại, cũng may trong kinh thành, mặt đường rộng lớn lại bằng phẳng, nhưng ra khỏi thành, cái gọi là quan đạo kỳ thật cũng là đường đất, ổ gà vũng hố cũng nhiều, hành trình lại chậm, thân thể này vốn không quá mạnh khỏe, chỉ sợ sẽ không chịu đựng nổi đâu, nghĩ như thế, ngược lại đem lời Vân Nương nói để qua một bên, không suy nghĩ nữa.

.