Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 150

Chương 119.2.

“Không có gì, cho dù ngươi có qua bên kia, thì tiền tiêu hàng tháng vẫn do ở bên này phân phát, ta cũng thật lòng lo lắng cho Tam đệ, ngươi là người giỏi giang, đi qua đó ta cùng Nhị thiếu gia cũng yên tâm một ít, ngày mai ngươi hãy dọn dẹp một chút đồ đạc, ta dẫn ngươi đi, nếu như ngày nào đó ở bên kia không được thư thái, thì ngươi quay trở về đây là được.” Cẩm Nương nghe thấy liền cười cười nói. Trong mắt Yên Nhi chảy ra nước mắt, đáy mắt hiện lên một tia đau xót, nhẹ gật đầu, hành lễ rồi tiếp tục làm việc. Cẩm Nương trở lại trong phòng, Lãnh Hoa Đình vẫn chưa về, nàng liền lệch người trên giường xem một bản “Đại Cẩm du chí”, nàng đối với hoàn cảnh địa lý cùng điều kiện khí hậu ở phía nam đều chưa quen thuộc, nên muốn xem một chút phía nam ở đây, phải chăng cũng giống với Giang Nam của kiếp trước, có thể sẽ có thiên đường nhân gian như Tô Hàng vậy hay không, từ lúc nàng xuyên qua đến nơi đây xong, một mực vẫn bị nhốt bên trong nhà cao cửa rộng này, cuối cùng đã có cơ hội ra ngoài nhìn xem thế giới này, nàng cảm thấy mình như chú chim sẻ vui vẻ tung tăng, vừa nghĩ tới có thể ở dưới bầu trời rộng rãi mà tùy ý ngao du, nàng liền không nhịn được tâm tình kích động đang bành trướng không ngừng .

Trương ma ma tiến đến chứng kiến vẻ mặt kích động của Thiếu phu nhân, không khỏi cười nói, “Thiếu phu nhân đã có việc vui gì rồi, mà bộ dạng cao hứng như thế.” Cẩm Nương buông sách, hai mắt sáng tinh nhìn Trương ma ma, “Ma ma, phía nam có phải có rất nhiều phong cảnh hấp dẫn hay không vậy, ta muốn đi xem a, bên đó có Tây Hồ không, có Lôi Phong Tháp hay không, có Đoạn Kiều hay không?” Trương ma ma nghe mà không hiểu rõ, cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng nghe nói qua những..địa danh này, nên không khỏi hơi nhíu lông mày nói: “Nô tỳ cũng chưa từng ra khỏi nhà đi đâu xa, những địa phương Thiếu phu nhân nói, nô tỳ không biết, nhưng vị gia nhà nô tỳ hẳn là biết rõ, một hồi nô tỳ đi về hỏi hắn, trở về lại sẽ nói cho Thiếu phu nhân biết.”

Cẩm Nương nghe xong liền cười, kéo Trương ma ma hướng bên người nàng ngồi xuống, thân thiết tựa ở bên người Trương ma ma nói: “Hiện tại ngươi cùng ta đi xa nhà một chuyến nhé, Thiếu gia không phải cũng mang theo vị gia trong nhà ngươi sao, vừa vặn, có hai lão nhân các ngươi đi theo, ta cùng Thiếu gia cũng yên tâm, chúng ta tuổi còn trẻ, có nhiều chuyện không hiểu, ngươi nên chỉ giáo cho ta mới được.” Thấy Thiếu phu nhân làm nũng còn mang theo tin cậy, khiến cho nội tâm Trương ma ma ấm áp, lại rất kiêu ngạo, quan hệ chủ tớ như vậy đúng là mình chờ đợi nhiều năm rồi, rốt cục phút cuối cùng cũng gặp được chủ tử tốt như Thiếu phu nhân, nghĩ vậy trong lòng kích động, nên mắt có chút chua chua, nhìn đầu Thiếu phu nhân dựa vào vai mình, nàng cũng làm như Tú cô vậy, giơ lên tay nắm vai Thiếu phu nhân, từ đáy lòng mà cười nói: “Tốt, nô tỳ cùng Thiếu phu nhân đi, nô tỳ nhất định sẽ đem chuyện bên người Thiếu phu nhân quản lý ngay ngắn rõ ràng, Thiếu phu nhân ngài hãy an tâm thoải mái đi chơi, đi làm chuyện khác a.” Nói đến đây, Cẩm Nương lại nghĩ tới nên mang ai cùng đi, nàng ngồi thẳng người nghiêm mặt nhìn Trương ma ma nói: “Ngươi nhất định phải đi theo đấy, còn được mang theo hai người, một người hầu hạ Thiếu gia, người khác là giúp đỡ ngươi, hầu hạ Thiếu gia có Phong Nhi đi là tốt rồi, có thể ở bên cạnh ta chính là… Tứ Nhi hiện đang bị thương còn không có khỏi, nếu như nàng có thể khỏe lại để đi tất nhiên là tốt nhất…”

Trương ma ma nghe xong cũng ngưng lông mày, muốn nói điều gì, thì chợt nghe bên ngoài có người báo, nói là Thanh Ngọc đến rồi. Cẩm Nương kinh ngạc một hồi, liếc nhìn Trương ma ma, Trương ma ma cũng có chút không hiểu, thuận miệng nói: “Không phải dưỡng thương sao? Sao lúc này lại đến đây, sợ là có chuyện gì gấp gáp yêu cầu Thiếu phu nhân a.” Cẩm Nương nghe xong liền cho người truyền Thanh Ngọc tiến đến, Thanh Ngọc hơi cau mày, mắt mang thần sắc lo lắng mà đi vào, nàng trước hết cung kính thi lễ cho Cẩm Nương một cái, lại đối với Trương ma ma phúc thân “Thiếu phu nhân, nô tỳ tới đưa tin, đại phu nói, thân thể nô tỳ đã không còn đáng ngại nữa rồi, nô tỳ nghĩ trong phòng Thiếu phu nhân đang thiếu người, không thể nằm trên giường mãi được, cho nên trở lại.”

Cẩm Nương xem sắc mặt nàng quả thực phơn phớt hồng nhuận, khí tức nói chuyện cũng đầy đủ, bộ dạng đã hoàn toàn bình phục, liền cười nói: “Ngươi vẫn nên nghỉ nhiều mấy ngày đi, đã xong ngày tết, trong phòng cũng không phải bận bộn nhiều việc, mấy ngày nay không có việc cần làm, ngươi dưỡng tốt thân thể, về sau còn nhiều thời điểm cần làm việc.” Trương ma ma cũng thuận miệng phụ họa: “Đúng vậy a, Thiếu phu nhân lo lắng cho ngươi, nên ngươi hãy nghỉ ngơi thêm mấy ngày đi, vừa vặn, đúng lúc ngươi bị thương lại ở trong ngày tết, nhà cũng không có về, mấy ngày nay nếu như cảm thấy thân thể khỏe hơn rồi, thì không bằng về nhà thăm cha nương một chút, sợ là bọn họ cũng đang lo lắng cho ngươi đó, ngươi trở về để cho bọn họ nhìn thấy, cũng có thể nhẹ lòng hơn đúng không?” “Ừ, đúng là ý này, ta cho ngươi ba ngày nghỉ, trở về thăm cha nương huynh đệ ngươi một lần đi.” Cẩm Nương nghe xong cũng lên tiếng, tiện tay cầm lấy một cái hầu bao bên giường đưa tới: “Nơi này có năm lượng bạc, ngươi lấy về hiếu kính cha nương ngươi a, à ta thưởng thêm cho ngươi một cây trâm, ngày ấy nhờ có ngươi liều mình cứu giúp, ta vẫn còn chưa nói câu cảm ơn ngươi nữa.”

Thanh Ngọc nghe xong lời này của Cẩm Nương, trên mặt liền hiện vẻ kiên quyết cự tuyệt : “Xem Thiếu phu nhân nói kìa, đó là bổn phận của nô tỳ phải làm, nô tỳ chỉ cảm thấy mình quá vô dụng, không có bản lãnh, nếu như nô tỳ cũng học một chút võ công gì đấy, thì về sau có thể chính thức bảo hộ Thiếu phu nhân rồi.” Cẩm Nương nghe liền nở nụ cười, đùa giỡn: “Vậy thì tốt, ngày nào đó ta sẽ mời hộ vệ đến chỉ giáo ngươi, xem trong phòng ta có thể nuôi dưỡng một nữ võ Trạng Nguyên không.” Thanh Ngọc bị Cẩm Nương trêu chọc khiến mặt đỏ rần, buông đầu xuống, tiếp nhận ban thưởng trong tay Cẩm Nương, lại nói tạ ơn, mới quay người đi ra ngoài.

Cẩm Nương hỏi Trương ma ma: “Ngươi xem nàng được không?” Trương ma ma nhíu mày, đáy mắt lại mang theo thần sắc lo lắng, đắn đo nói: “Nha đầu Thanh Ngọc kia là do thẩm thẩm của nô tỳ trông coi từ nhỏ đến lớn, khi còn bé nhìn cũng khá tốt, nhưng vài năm sau thì hầu hạ trong phòng Trần di nương, nên ít gặp, cảm giác như có chút thay đổi, lại không nói ra được là ở đâu không tốt, nàng biết làm việc, so với bọn Phượng Hỉ cũng tài giỏi, ổn trọng hơn, nhưng có chút nhìn không thấu, không biết tâm tư như thế nào, lúc trước nghe nói nàng liều mình cứu ngài, nô tỳ còn cảm thấy thật bất ngờ đó, bất quá, thương thế tốt thật nhanh…” Cẩm Nương cũng hiểu được có chút kỳ quái, nhưng quay đầu suy nghĩ lại, có khả năng Thanh Ngọc gặp may mắn một chút, bị thương cũng không có nặng lắm, dù sao còn vài ngày nữa mới đi, cũng không gấp, nhìn lại tình huống miệng vết thương Tứ Nhi khép lại rồi nói sau.

Hai chủ tớ lại hàn huyên chút lời ong tiếng ve, không lâu, Lãnh Khiêm đưa Lãnh Hoa Đình trở về, Cẩm Nương cao hứng mà ra khỏi phòng nghêng đón, đã thấy đôi mi thanh tú dày rậm to lớn của Lãnh Hoa Đình cau lại, bỉu môi, vẻ mặt mất hứng, trong lòng căng thẳng, không biết hắn ở trong triều đình xảy ra chuyện gì, liền hướng mắt điều tra nhìn về phía Lãnh Khiêm, nhưng Lãnh Khiêm lại mang vẻ mặt cổ quái, trừng mắt nhìn, cái gì cũng không nói còn tránh đi ra ngoài, cả một câu muốn giải thích cũng không có. Cẩm Nương ở phía sau hắn trừng mắt, nhỏ giọng mắng: “Đến ngày mai bảo Tứ Nhi nhanh chóng giáo huấn ngươi một chút mới được, người vốn thành thật, vậy mà đã biết học mánh khéo rồi.” Lãnh Khiêm vừa vặn vọt đến ngoài cửa, thính lực của hắn rất tốt, lời Cẩm Nương một chữ không bỏ sót, đều lọt vào trong lỗ tai, hắn không khỏi nhíu nhíu mày, trên khuôn mặt lạnh lùng có chút khó xử, cẩn thận quay đầu liếc nhìn trong phòng, liền nhanh chóng chạy trốn.

Tại chỗ Lãnh Khiêm không chiếm được tin tức, mặt mũi Cẩm Nương liền tràn đầy tươi cười đẩy Lãnh Hoa Đình đi vào phòng trong, vừa đi vừa nói chuyện: “Tướng công dùng qua cơm chưa? Ta cho Trương ma ma sai người hầm tổ yến cách thủy rồi, uống trước một chút để lót dạ nha.” Lãnh Hoa Đình chỉ nhàn nhạt gật gật đầu, không nói gì, mặc kệ Cẩm Nương đẩy hắn vào phòng, trong nội tâm Cẩm Nương lại càng thấp thỏm không yên, trên triều đình càng phức tạp hơn so với bên trong phủ viện, tướng công sợ là bị tức giận không ít a, vốn nghĩ đến hôm nay hắn sẽ ở trong triều đình đứng lên, không nghĩ tới trở về vẫn còn ngồi trên xe lăn, nàng nhìn thấy trong nội tâm cũng hơi có chút thất vọng, bất quá, chỉ cần hắn thích, hắn cứ ngồi xe lăn a, trong phủ đầy rẫy nguy cơ ẩn nấp còn chưa có giải quyết xong, ngồi xe lăn cũng tốt, ngồi xe lăn có thể làm cho những người kia thiếu cảnh giác chút ít. Vào đến trong phòng, Phong Nhi cũng đi theo, lấy nước cho Lãnh Hoa Đình rửa sạch mặt, Trương ma ma lại bưng tổ yến ra, Cẩm Nương tiếp lấy đưa cho Lãnh Hoa Đình, hắn ngước cặp mắt phượng đẹp đẽ, mang vẻ mặt lên án mà nhìn nàng, trong lòng Cẩm Nương kinh sợ, nhanh chóng tự giác mà múc tổ yến đút cho hắn, Trương ma ma ở bên cạnh nhìn thấy liền quay đầu, cười đem Phong Nhi dẫn đi ra ngoài.

Lãnh Hoa Đình yên tĩnh uống xong tổ yến, sắc mặt mới tốt một chút, bất quá vẫn buồn bực không nói lời nào, trong nội tâm Cẩm Nương lại gấp gáp, cẩn thận từng li từng tí ngồi xổm ở trước mặt hắn, giữ chặt tay của hắn, ân cần nhìn hắn nói: “Tướng công, chúng ta không cần cuộc sống nhàm chán kia a, chúng ta sống tốt cuộc sống của mình là được rồi, ta không cần vinh hoa phú quý, cũng không cần chàng quan to lộc hậu, chúng ta có tay có chân, cho dù cái gì cũng mất, chúng ta còn có thể tự mình kiếm tiền nuôi sống chính mình mà, chỉ cần người còn tốt là được rồi, chàng đừng tức giận.” Lãnh Hoa Đình nghe liền ngưng mắt, một tay túm nàng từ trên mặt đất lên, ôm lấy nàng, đem nàng đặt trên đùi của mình, cúi người ở trên môi nàng lướt nhẹ một cái, thanh âm rầu rĩ, có chút khàn khàn, lại mang theo chút hương vị làm nũng: “Thật sự sao? Cho dù ta chỉ có hai bàn tay trắng, nương tử, nàng cũng đi theo ta sao?” “Chàng làm sao mà chỉ có hai bàn tay trắng, chàng còn có ta mà, ngốc tướng công.” Cẩm Nương vuốt mái tóc đen nhánh của hắn, cái mũi ê ẩm, có chút muốn khóc.

“Ừ, cho dù ta không còn cái gì nữa, chỉ cần có nương tử là đủ rồi.” Giọng nói của Lãnh Hoa Đình cũng trở nên phiêu diêu lên, như có dòng nước ấm nhỏ lướt qua đầu quả tim, trong đó mang theo sự cảm động, Cẩm Nương thì rất bình thản, sợ cái gì, quản kết quả là cái khỉ gió gì, coi như là rời khỏi phủ đệ âm u này, bọn hắn làm việc cũng có thể sống hạnh phúc, có lẽ, không có những…ràng buộc kia, sẽ sống càng tự do tự tại. “n, ta cũng chỉ cần có chàng là tốt rồi.” Cẩm Nương cũng ôn nhu nói. “Thế nhưng nương tử, chúng ta còn có Hắc ngọc a, nàng nói xem phải xử lý sao đây? Ném đi hả?” Giọng nói của Lãnh Hoa Đình vẫn còn phiêu diêu, ảo não rất không thành thật lộ ra trước mặt Cẩm Nương, tay đang gác cũng trượt đến trước ngực, còi báo động trong đầu Cẩm Nương lập tức nổi lên, nàng uốn éo thân thể, ngồi thẳng trên người hắn, hai mắt bình tĩnh nhìn hắn, trong giọng nói mang theo uy hiếp nồng đậm, “Tướng công…”

Bên môi Lãnh Hoa Đình lập tức hiện ra một nụ cười xinh đẹp, giọng nói mang theo chút nịnh nọt: “Nương tử, Hắc ngọc kia ai cũng đoạt không được, Hoàng Thượng đã hạ chỉ, Hắc ngọc do ta kế thừa, chúng ta có chỗ thi triển quyền cước rồi.” Nói đến phần sau, vẻ mặt hắn hưng phấn, mắt phượng sáng ngời chiếu sáng rạng rỡ. “Ý tướng công là, hôm nay chàng ở trên triều đình đã thu hoạch toàn thắng?” Cẩm Nương ở trong lòng mừng rỡ vạn phần, nhưng trên mặt hay trong giọng nói vẫn là mang theo ý tứ uy hiếp nồng đậm. Lãnh Hoa Đình nghe xong rụt rụt cổ, nịnh nọt bưng lấy mặt của nàng hôn một cái, đầu cúi xuống vai của nàng, giọng điệu nhỏ nhẹ xin tha thứ: “Ta chỉ cùng nương tử đùa một chút thôi nha, nàng xem, ta cái gì cũng không nói a, đều là nàng nghĩ ngợi lung tung, là chính nàng hiểu lầm, không thể trách ta à… A, không phải, nương tử, ta sai rồi, lần sau sẽ không dám nữa, thật sự không dám, đau a, đau quá, lỗ tai sứt da rồi, nương tử nhẹ chút.”

Hắn nhăn nhăn nhó nhó nói còn không xong, hai tay Cẩm Nương đã kẹp chặt vặn lấy lỗ tai của hắn, thằng nhãi này rất xấu, biết rõ trong lòng mình lo lắng muốn chết, thật vất vả mới ngóng trông hắn trở về, hắn lại còn giả vờ với mình, hại mình tự dưng nói một tràng đau xót không thu lời lại được…, thực nên đánh. Nhưng khi nghe hắn nói lỗ tai nứt da, trong nội tâm lại đau, nhanh chóng buông lỏng tay, vạch lỗ tai của hắn muốn nhìn kỹ, Lãnh Hoa Đình một phát bắt được tay của nàng, cười hì hì lấy đầu chống đỡ trán của nàng, “Đừng, đừng tìm, chỉ là có chút ngứa, một hồi nương tử xoa xoa một chút thì tốt rồi.”.