Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 151

Chương 119.3.

Cẩm Nương biết rõ lại trúng kế của hắn, tức giận trừng hắn, nhưng trong nội tâm lại nóng lòng muốn biết rõ chuyện xảy ra trong triều đình, liền lạnh giọng nói: "Mau mau đem hành tung buổi sáng hôm nay của chàng thành thật khai ra, bằng không thì, hừ hừ." Nói xong lại dựng lên mấy ngón tay ra. "Nói nói, nương tử, nàng quá dữ tợn, ta... Ta sợ..." Lãnh Hoa Đình lập tức rụt đầu, trong mắt phượng mê người lại lộ ra ánh mắt hồn nhiên vô tội, hơi bĩu môi, tội nghiệp như một chú dê nhỏ đợi làm thịt. Cẩm Nương bất đắc dĩ phải lộ ra thanh âm mềm nhũn, nửa cầu xin nửa uy hiếp mà nhìn hắn, hắn liền ủy khuất bắt đầu kể chuyện xảy ra trong triều đình hôm nay, lúc nói đến Liệt Hỏa nổi giận, Cẩm Nương nghe thấy tim như bị thắt lại, ôm cổ hắn, tim đập thùng thùng, Lãnh Hoa Đình vỗ vỗ lưng của nàng, sủng nịch nói: "Vô sự rồi, nương tử, ta hiện tại không phải vẫn tốt sao, may mắn nương tử nghĩ chu toàn, để cho ta mang thuốc mê của chồng Trương ma ma cho, nương tử nhà ta thông tuệ nhất, hôm nay ta đã ở trước mặt Hoàng Thượng dựng lên quân lệnh trạng, nương tử cũng là thân phận khâm sai đi phía nam đó, Hoàng Thượng phong cho ta chức Tứ phẩm tạo sử, nương tử là trợ thủ của ta, khi chúng ta từ phía nam trở về, Hoàng Thượng sẽ sách lập danh hiền đức cho nàng, khen ngợi tài danh của nàng khắp thiên hạ."

Cẩm Nương nghe xong khẽ giật mình, như thế nào đều không nghĩ tới hắn lại ở trong triều đình sẽ vì mình tranh thủ quyền lợi lớn như thế, vậy là... Vậy là không những được đi theo hắn, còn có thể danh chính ngôn thuận, mang theo quan chức đi... Đây là lần thứ nhất nàng được người ta tôn trọng như thế, cái này không chỉ là liên quan đến chuyện tình ý, mà là với tư cách là một nữ nhân, hắn đã cho mình đủ tôn kính, trong mắt hắn, mình không chỉ là người phụ thuộc nam nhân, mà còn là một thể độc lập... Không…những thế chuyện càng làm cho Cẩm Nương thêm cảm động, tại trong thời đại quan niệm nam tôn nữ ti sâu sắc như vậy, mà mình lại gặp được một vị nam tử tôn trọng nữ nhân như thế, đã đem mình đặt ngang hàng như nam nhân là hắn, bảo nàng như thế nào không kích động, không cảm động, nàng chỉ có cảm giác tim mình được lấp tràn đầy, không chỉ là tình cảm của hắn, mà còn có tình nghĩa của hắn. "Tướng công, ta không cần những cái...kia, ta chỉ muốn làm nương tử của chàng là tốt rồi, ta đối với những thanh danh này không có hứng thú, nhưng mà, ta vẫn rất vui vẻ, thật sự vui vẻ, chàng có thể đem ta để ở trong lòng, đặt ở địa vị ngang hàng cùng chàng, tôn trọng ta, yêu thương ta, tướng công, cuộc đời này có chàng là đủ, ta không hối hận đến vì đã đây một lần a." Cẩm Nương cố nén nước mắt bắt đầu tuôn, đem đầu gối ở vai của hắn, thanh âm khẽ run, mặc dù biết có mấy lời hắn nghe không hiểu, nhưng không sao, coi như là nói năng lộn xộn thì thế nào, nàng thầm nghĩ biểu đạt tâm ý của mình giờ phút này, muốn nói cho hắn biết mình cảm kích hắn cỡ nào, gặp được hắn, là may mắn cỡ nào, cho dù có cơ hội xuyên trở về, nàng cũng sẽ bỏ qua, cả đời này, nếu không có hắn, sống còn có ý nghĩa gì? Nhưng Lãnh Hoa Đình lại nghe hiểu, hắn thật sự nghe hiểu, hắn một mực có loại sợ hãi không hiểu được, sợ Cẩm Nương có một ngày sẽ biến mất không dấu vết, giống như vị kỳ nhân năm đó, mịt mù không đấu vết, nghe nói năm đó, Thánh Tổ phái một đại đội nhân mã, tìm gắp chân trời góc biển, cũng không thể tìm được người kia về, cho nên, hắn sợ hãi, rất sợ hãi, chỉ là không có biểu lộ mà thôi, rốt cục đã nghe nàng nói, không hối hận tới nơi này một lần, đó chính là không đi a, là không nỡ bỏ mình rồi a...

Hắn ôm nàng càng chặt hơn, khóe mắt hơi ẩm ướt, bên môi lại mang theo nụ cười hạnh phúc. Hai người trong phòng dính lấy nhau, Lãnh Hoa Đình đem chuyện trên triều đình một năm một mười nói hết một lượt cho Cẩm Nương, Cẩm Nương nghe xong liền lo lắng, "Tướng công, khi chúng ta đi ra ngoài nhất định phải cẩn thận hơn, những người kia, chắc sẽ không để cho chúng ta sống thoải mái đâu." Lãnh Hoa Đình nghe xong cũng gật đầu, nhưng lại an ủi nàng: "Không có chuyện gì, sẽ có người che chở chúng ta, hôm nay hai người chúng ta là bảo bối trong lòng Hoàng Thượng, những người kia muốn làm chuyện thiêu thân, còn phải xem Hoàng Thượng có đáp ứng không."

Hai người đang nói chuyện, thì bên ngoài Phượng Hỉ đi tới thông báo, nói là Bạch đại nhân Nhị công tử của Tĩnh Ninh Hầu mang theo vợ đến thăm. Cẩm Nương nghe hai mắt liền sáng lên, Trinh Nương đến rồi, nàng nhanh chóng từ trên đùi Lãnh Hoa Đình trượt xuống, mặc quần áo đi ra ngoài, bỗng nhiên vạt áo bị Lãnh Hoa Đình kéo lại, "Tướng công Tam tỷ nàng đến, nàng hấp tấp làm cái gì, đem tướng công nàng ném đi, mặc kệ sao?" Cẩm Nương đâu nghe hắn nói hươu nói vượn, bất quá cảm thấy mình làm thế cũng không ổn, đến thăm là vợ chồng Tam tỷ, Lãnh Hoa Đình tất nhiên cũng phải đi đón khách, trong nội tâm mình nóng lòng ngược lại đem cấp bậc lễ nghĩa này đều quên hết.

Đang nói chuyện, thì Bạch Thịnh Vũ mang theo Trinh Nương tiến vào nhị môn, Cẩm Nương phụ giúp Lãnh Hoa Đình nhanh chóng đi ra ngoài đón, Trương ma ma đã ra trước một bước để nghênh đón, Trinh Nương vừa thấy khí sắc Cẩm Nương hồng nhuận, người cũng có tinh thần hơn, thì từ rất xa đã nói: "A di đà Phật, chỉ sợ Tứ muội muội ngươi thân thể có chuyện gì, hiện tại đã an tâm." Cẩm Nương nghe cái mũi chua xót, nhanh chóng đi qua, thi lễ cho Bạch Thịnh Vũ một cái, ngọt ngào mà kêu một tiếng: "Tam tỷ phu." Bạch Thịnh Vũ một thân nho bào, trong ôn nhã mang theo khí chất tiêu sái, một đôi mắt tinh anh sáng ngời như sao, đang thời kỳ tân hôn, nên cả người cũng lộ ra tinh thần sảng khoái, hắn mỉm cười đối với Cẩm Nương nói: "Mấy ngày nay mỗi ngày đều nghe tỷ tỷ muội lẩm bẩm, hôm nay trên triều đình lại nghe Hoa Đình đem muội khen đến trên trời có dưới đất không thấy, ai nha, cuối cùng đã được chứng kiến chân thần rồi, Tứ muội muội, tỷ phu nhìn muội như thế nào cũng không thấy ánh mắt dài hơn, mũi cao hơn đi a."

Cẩm Nương bị hắn nói mặt đỏ lên, không nghĩ tới lần thứ nhất gặp mặt, đã bị Tam tỷ phu trêu chọc rồi, bất quá, lời nói nhẹ nhàng như vậy đã khiến cảm giác lạ lẫm lẫn nhau tiêu tán chút ít, Trinh Nương nghe xong liền liếc giận Bạch Thịnh Vũ, giữ chặt tay Cẩm Nương nói: "Muội đừng để ý đến hắn, hắn thích đùa giỡn đấy." Lại đối với Lãnh Hoa Đình nói: "Nghe tướng công nói, muội phu hôm nay đã khiến cho người ta mở mắt rồi, tướng công về nhà đã khen muội phu ngươi không dứt miệng đó." Lãnh Hoa Đình đối với vợ chồng Trinh Nương có ấn tượng rất tốt, nên cười kêu một tiếng: "Tam tỷ, Tam tỷ phu." Trong mắt Bạch Thịnh Vũ chứa nụ cười, rất tùy ý tiến lên giúp Lãnh Hoa Đình đẩy xe lăn, mấy người họ vừa trò chuyện vừa đi trở về sân nhỏ của Cẩm Nương.

Phong Nhi dâng trà, lại mang trái cây lên, Cẩm Nương theo Trinh Nương nói chuyện, nhìn thấy lông mày Trinh Nương đều mang theo tươi cười, so với lúc ở Tôn gia, cả người đều xinh đẹp rất nhiều, xem ra, Trinh Nương ở Bạch gia sống rất khá a, trong lòng nàng cũng cảm thấy vui mừng, nhất thời lại hỏi tình huống Bạch gia. Bên kia Bạch Thịnh Vũ nhấp một ngụm trà xong, liền đối với Lãnh Hoa Đình nói: "Tứ muội phu, tỷ phu hôm nay đến đây là muốn đầu nhập vào ngươi đấy, ngươi nhất định phải thu nhận tỷ phu nha." Lãnh Hoa Đình nghe khẽ giật mình, thuận miệng hỏi: "Tỷ phu không phải ở công bộ nhậm chức sao? Như thế nào lại..."

Bạch Thịnh Vũ nghe xong trừng mắt nhìn, cười ghé sát vào Lãnh Hoa Đình nói: "Tỷ phu là Ngũ phẩm lang trung của công bộ, trước kia chuyên quản thuỷ lợi, nghe nói toàn bộ cơ giới của căn cứ kia đều là dùng lực nước kéo để chuyển động, tỷ phu thật sự là hiếu kỳ, muốn đi học hỏi, nhìn xem, có lẽ, có thể học được chút ít có lợi cho công trình thuỷ lợi, à, hơn nữa, ngươi cũng nên có một tùy tùng, bên người cũng nên thành lập nhóm thành viên a, tỷ phu ở công bộ nhậm chức cũng đã hai năm, những cái chương trình làm việc này so ngươi còn thành thục hơn nha." Cái này, Lãnh Hoa Đình từ lần thứ nhất gặp Bạch Thịnh Vũ, đã không khỏi sinh ra một loại cảm giác thân cận, đối với loại nói chuyện đi thẳng vào vấn đề, cá tính nói chuyện không vòng vo như hắn thì rất là ưa thích, nghe xong con mắt cũng phát sáng, đưa tay thi lễ một cái: "Tỷ phu nếu chịu giúp ta, đó là cầu còn không được, chỉ là, ngươi có chức quan cũng không nhỏ, nghe phụ vương nói, ngươi cũng có năng lực, công bộ sẽ thả ngươi đi sao?" Bạch Thịnh Vũ thoáng một phát vỗ mặt, bộ dáng đau đầu đối với Lãnh Hoa Đình nói: "Cũng không phải a, ta đã sớm qua tìm Thượng Thư đại nhân rồi, người bảo thủ kia quả thật không chịu thả, ai nha nha, biết rõ muội phu ngươi cùng Thái tử có quan hệ tốt, giúp đỡ tỷ phu đi, về sau tỷ phu nhất định tận lực phụ tá muội phu, bất quá, đến lúc đó, muội phu cũng phải đều đặn chia chút canh cho tỷ phu uống đó, tỷ phu còn phải nuôi nương tử nữa."

Lãnh Hoa Đình nghe xong nở nụ cười, cũng trừng mắt nhìn theo nói: "A, Công Bộ thượng thư thật đúng là người bảo thủ, đến mai ta sẽ nói cùng phụ vương, lại để cho người chuyển cáo Bạch bá phụ, nói con của bá phụ nói công bộ thượng thư là người bảo thủ..." "A, muội phu, không nên như vậy, tiểu bối chúng ta nói chuyện mà thôi, sao có thể để cho Vương gia biết, không được không được, lão phụ thân của ta biết ta mắng hắn là người bảo thủ, không đánh chết ta mới lạ đó." Bạch Thịnh Vũ nghe xong nhanh chóng chắp tay thở dài, cầu xin tha thứ. Lãnh Hoa Đình nghe xong cười ha ha, trong nội tâm càng ưa thích vị tỷ phu này, những lời Bạch Thịnh Vũ nghe như vui đùa, nhưng thật ra là nói cho Lãnh Hoa Đình, giá trị của hắn ở nơi nào, Tĩnh Ninh hầu chính là Công Bộ thượng thư, làm người công chánh liêm minh, là trực thần nổi danh Đại Cẩm, trong căn cứ có nhiều chuyện đều liên hệ cùng công bộ, cần gấp nhất đúng là nhân lực, coi như đầu óc mình cùng Cẩm Nương có thông minh hơn, Hoàng Thượng cùng Thái tử đối với căn cứ xem trọng hơn, thì cũng cần có người ở phía dưới chịu toàn lực phối hợp, sự tình tiến hành mới không bị ngăn trở, chuyện mới có thể nói là thành công một nửa, bản thân Bạch Thịnh Vũ có chức vị quan trọng trong công bộ, lại có một vị Thượng Thư đại nhân ở lại trong kinh, nhân lực cùng vật tư điều phối chưa bắt đầu đã thấy thuận tiện nhiều lắm rồi, Lãnh Hoa Đình tự nhiên là đối với Bạch Thịnh Vũ rất hoan nghênh.

Mấy người cười cười nói nói, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận tiếng đánh nhau, Lãnh Hoa Đình cùng Cẩm Nương nghe trong lòng căng thẳng, lại để cho Trương ma ma kêu gọi vợ chồng Trinh Nương, đứng dậy nhìn, Lãnh Hoa Đình vừa thấy Cẩm Nương cũng muốn đi theo ra, trừng mắt nói: "Ở cùng Tam tỷ a, ngàn vạn đừng có chạy lung tung ra." Bạch Thịnh Vũ cũng thấy rất kinh hãi, đây đường đường là trong viện của Giản Thân Vương phủ, những kẻ...bắt cóc kia cũng quá mức càn rỡ đi, nghĩ vậy nên không chút do dự mà đứng lên, giúp Lãnh Hoa Đình đẩy xe lăn đi ra ngoài. Lãnh Hoa Đình vừa ra khỏi cửa, chứng kiến hai bóng người trên không trung chớp động, trong đó một vị đúng là Lãnh Khiêm, mà thị vệ cùng hộ viện trong phủ đứng ở một bên quan sát, vẻ mặt thong dong, hắn không khỏi càng kinh ngạc, nhìn kỹ người cùng Lãnh Khiêm so chiêu, thấy rất quen thuộc, lại không nhớ rõ đã gặp nhau ở nơi nào, không khỏi thấp đầu, nghĩ ngợi, chợt nghe Bạch Thịnh Vũ ở phía sau hắn nói: "Chúc mừng muội phu, lại có một cái người tài ba đến nhờ vào ngươi."

Lãnh Hoa Đình nghe khẽ giật mình, lại nhìn người nọ, một thân quan phục lục phẩm thị vệ, tướng mạo cũng tương tự Lãnh Khiêm, chỉ là không nguội lạnh giống Lãnh Khiêm, ra tay cũng vừa nhanh lại hung ác, chiêu thức rất xảo trá, nhưng lại nhìn ra được, hắn rõ ràng nhường cho Lãnh Khiêm, mà Lãnh Khiêm vẫn là một khuôn mặt như tấm ván gỗ, trong mắt thì lại tràn đầy lửa giận, ra tay không lưu tình. Người nọ chống đỡ nhưng bên cạnh hướng trong phòng xem, gặp Lãnh Hoa Đình đi ra, nhanh chóng cất giọng nói: "Lục phẩm đái đao thị vệ Lãnh Tốn vâng lệnh Thái tử điện hạ đến đây bái kiến Chức Tạo sử đại nhân.".