Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 155

Chương 122:

Lãnh Hoa Đình nhìn thấy thế thì rất khẩn trương, một cái phi tiêu liền bay về phía dây thừng đang trói buộc Cẩm Nương, ai ngờ người nọ từ trên nóc nhà cũng phóng tới một ám khi, đánh rơi phi tiêu của Lãnh Hoa Đình, dây thừng buột vòng quanh Cẩm Nương nhanh chóng bị kéo về phía nóc nhà, Lãnh Hoa Đình lập tức bỏ quên Trương viên ngoại quay trở lại liền bổ nhào trở về bên giường. Trong lúc này Cẩm Nương bị treo trên không trung, vừa kinh vừa sợ lại chóng mặt, máu trên người toàn bộ dồn về phía đỉnh đầu, cảm giác đầu căng mắt mờ, dây thừng siết chặt hai bên hông làm nàng cực kỳ đau đớn, cố gắng nhìn về phía nóc nhà, lại nhìn thấy một đôi tròng mắt trơn bóng, đang lo lắng nhìn nàng, Cẩm Nương quáng mắt, nhất thời không thấy rõ ràng, chỉ cảm thấy có chút quen thuộc, đồng thời cũng cảm giác người nọ không muốn giết mình, nhưng lại không hiểu rõ lắm dụng ý của hắn, có phải là đồng lõa của những người này không, trong nội tâm nàng quýnh lên, liền hô to với người nọ: "Gian tặc, ngươi thả ta ra." Phía trên, người nọ đang dùng tay kéo dây, trong mắt liền hiện lên một tia đau xót, chỉ chớp mắt này Lãnh Hoa Đình đã đánh tới, tung người bay cao, sợi dây trong tay liền bay qua, cuốn lấy dây thừng đang buộc Cẩm Nương, hắn không dám sử dụng kiếm đi cắt đứt dây thừng, sợ Cẩm Nương bị ngã, thân thể có thể không rơi xuống trên giường, sợi dây kéo một cái, lại đem Cẩm Nương kéo giật trở về, người nọ ở trên nóc nhà thấy hắn đã ôm lấy Cẩm Nương, lúc này mới vứt bỏ dây thừng mà đi, trong nháy mắt đã biến mất trong bóng đêm mênh mông.

Mà lúc này, Trương viên ngoại cùng đại hán áo đen bên cạnh đã nhân cơ hội này chạy trốn về phía cửa, Cẩm Nương thiếu một chút đã bị người bắt đi, Lãnh Hoa Đình thật sự là bị sợ đến không nhẹ, một trái tim lo lắng treo trên lưỡi đao trong ngực đều chưa có hạ xuống, hắn đem nàng cẩn thận ôm vào trong ngực, không dám rời đi nửa bước, vừa quay đầu lại, thấy hai người kia đang định trốn, một bụng tức giận liền toàn bộ đổ về phía hai người kia, hắn tiện tay bắn ra mấy đồng tiền, cũng không quản là chính xác như thế nào, cuồn cuộn bắn về phía hai người họ. Bả vai của Trương viên ngoại bị Lãnh Hoa Đình đánh gãy một đoạn xương, nên tay trái căn bản đã bị phế đi, mà trên người máu chảy như rót ra, lúc này vừa mới chạy tới cửa, sau lưng liền bay đến mấy đồng tiền, thân thể của hắn đột nhiên bay lên một cái, tránh né được hơn phân nửa, nhưng phía sau lưng vẫn trúng hai miếng, làm rách da cắm vào tận xương, đau nhức tận tim phổi, lảo đảo thiếu chút nữa ngã sấp xuống, cũng may trong người hắn công lực thâm hậu, kịp thời ổn định thân hình, miễn cưỡng bỏ chạy ra khỏi phòng. Mà người áo đen phía sau Trương viên ngoại bị đánh ám khí, thì xê dịch một chút công phu, lúc đồng tiền đánh úp lại, hắn liền hiểm hiểm tránh được vài cái, tránh thoát xong, liền xoay thân thể tung người bay về phía cửa sổ, Lãnh Hoa Đình lần thứ hai đem đồng tiền bắn tới, thì lúc này thân thể của hắn ở giữa không trung liền không cách nào trở mình, cũng không linh xảo bằng lúc chạm đất, nên hơn phân nửa đồng tiền toàn bộ đánh trúng phía sau lưng của hắn, bịch một tiếng hắn đã rơi xuống trên cửa sổ, trên lưng giống như bị bàn chông lăn qua.

Cẩm Nương chưa hết kinh hồn nằm ở trong ngực của Lãnh Hoa Đình, thở mạnh cũng không dám thở ra ngoài, bất quá, ngực của hắn ấm áp rắn chắc, làm cho tim của nàng đang đập loạn xạ dần dần bình tĩnh lại, ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt phượng sáng trong của Lãnh Hoa Đình, chỗ đó cũng có dư âm của kinh sợ lo lắng không yên, hơn nữa cũng chứa tia mừng rỡ, Cẩm Nương không khỏi ôm chặt hắn, giọng ôn nhu khẽ run nói: "Tướng công, A Khiêm bọn họ sẽ đánh thắng đúng không?" Lãnh Hoa Đình nhẹ vỗ về cái trán của Cẩm Nương, đem nàng ôm ngồi trên đùi của mình, nhẹ gật đầu: "A Khiêm sớm chuẩn bị kỹ càng, hắn và A Tốn công phu không tệ, cộng thêm Tam tỷ phu, hơn nữa còn đánh úp, rất nhanh sẽ có kết quả." Cẩm Nương nhẹ gật đầu, kinh hãi qua đi, thần kinh khẩn trương dần buông lỏng ra, nàng cảm thấy toàn thân vô lực, mềm nhũn dựa vào trong ngực của Lãnh Hoa Đình, giống như con mèo nhỏ, nhắm mắt lại dưỡng thần.

Lãnh Hoa Đình vỗ nhẹ lưng của nàng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hơi có chút tái nhợt: "Nương tử, vừa rồi nàng rất sợ hãi đúng không?." "Ừ, có chút nhưng mà ta biết rõ tướng công sẽ cứu ta." Cẩm Nương ở trong lồng ngực của hắn động cũng không muốn động, nhắm mắt lại nói ra. "Ừ, lần tới, ta sẽ không rời đi nương tử nửa bước, cho dù để bọn họ chạy thì thế nào, chỉ cần nương tử tốt là được." Giọng nói của Lãnh Hoa Đình chứa một tia xấu hổ, hắn không nghĩ tới, sẽ có người từ nóc nhà đột kích, thật đúng là khó lòng phòng bị a, nhưng mà, đồng thời cũng đoán không ra dụng ý của người kia, hình như người nọ cùng bọn Trương viên ngoại không phải đồng lõa, bằng không, hắn nhìn thấy Trương viên ngoại rơi xuống hạ phong, hẳn phải đến tương trợ mới đúng, nhưng hắn lại từ trên nóc nhà mà đến, căn bản không nghĩ cùng mình và bọn người Trương viên ngoại đánh chính diện, hơn nữa, hắn hình như không muốn giết hại Cẩm Nương, bằng không, thừa dịp chính mình còn không kịp phản ứng, chỉ cần một mũi ám khí liền có thể khiến cho Cẩm Nương hương tiêu ngọc vẫn, sợ là hắn thầm nghĩ muốn bắt Cẩm Nương mà thôi, nhưng thật không biết người nọ lai lịch ra sao a.

"Tướng công, người kia, ta nhìn có chút quen mặt, chỉ là lúc ấy quá chóng mặt, nhìn không rõ lắm, chỉ cảm thấy giống như đã từng quen biết." Đang nghĩ ngợi, thì Cẩm Nương ở trong lồng ngực của hắn nhắm mắt lại, buồn bã nói. Lãnh Hoa Đình vừa nghe, sắc mặt càng thêm ngưng trọng: "Nàng nói, tựa hồ đã từng gặp hắn sao? Là trong quý phủ của chúng ta?" Cẩm Nương ít xuất môn, khả năng gặp phải nam tử cũng không nhiều lắm, nếu là quen biết, cũng chỉ có thể là Tôn gia cùng người trong Vương phủ, nếu như là Lãnh Hoa Đường bày ra trận này, nói hắn thì cũng có thể. "Hình như không phải ở trong phủ, ừ, lại càng không phải là Tôn gia a, không nhớ rõ, ấn tượng không sâu a, sợ là chỉ gặp qua một hai lần..." Cẩm Nương càng nói giọng càng yếu, cuối cùng lời nói còn chưa xong, liền ngủ mất.

Lãnh Hoa Đình vốn muốn hỏi tiếp, nhưng cảm giác nàng không có động tĩnh, không khỏi cúi đầu nhìn lại, khóe miệng liền gợi lên một vòng sủng nịnh cười đến ôn nhu nói: "Như thế nào càng ngày càng lười." Vừa nói vừa đem đầu của nàng đặt xuống gối, nửa ôm nửa đỡ, ngồi trong phòng đợi. Lại nói Trương viên ngoại, bụm lấy vai bị thương đi chưa được mấy bước, thì một thanh trường kiếm băng hàn bỗng đâm tới, người nọ vừa đâm đứng bên cạnh nói: "Trương Viên ngoại quả nhiên thật là bản lãnh, thậm chí ngay cả Chức Sử đại nhân đều dám giết, bản quan làm sao lại không thấy được, thì ra ngươi là một lão hồ ly?" Trương viên ngoại mạnh mẽ vung đao chống lại người công kích, phát động ra tiềm lực lớn nhất của bản thân, liều mạng đánh về phía người công lích, người tới chính là Bạch Thịnh Vũ, sau khi hắn giải quyết những kẻ tập kích trong phòng hắn, liền vội vã chạy tới bên này, vừa vặn liền nhìn thấy Trương viên ngoại một thân bị thương định đào tẩu, hắn không khỏi giận dữ, lão cẩu tặc này lại dám lừa hai mắt của mình, uổng công chính mình còn tưởng rằng hắn là người lương thiện, chuyện xảy ra lúc này đây, chính mình không thể không có trách nhiệm.

Một trận tức giận không chỗ phát tiết, liền thấy được đầu sỏ, hắn tự nhiên ra tay càng thêm nặng, Trương viên ngoại nguyên bản thân thể bị trọng thương, mất máu quá nhiều, cường công không có duy trì được bao lâu, liền có chút ít thể lực còn lại đã chống đỡ hết nổi, Bạch Thịnh Vũ ra tay cực kỳ nhanh, một thanh kiếm múa như nước lạnh mùa thu nhìn giống như ưu nhã, nhưng lại chiêu chiêu xảo trá đến cực điểm, khiến cho Trương viên ngoại luống cuống tay chân, chỉ vài chục chiêu sau, Bạch Thịnh Vũ đã chiếm thế thượng phong, các chiêu thức chỉ là trêu đùa Trương viên ngoại, tiêu hao thể lực của hắn mà thôi. Bên kia Lãnh Khiêm cùng Lãnh Tốn mang theo thị vệ, đem phản loạn còn lại vừa giết, vừa đả thương, bắt sống cũng rất nhiều, đang vội vã chạy tới, liếc thấy Bạch Thịnh Vũ đang ở đây chơi trò mèo vờn chuột, trên mặt hai huynh đệ lần đầu tiên khó được có nét mặt cổ quái giống nhau. Lãnh Khiêm chẳng thèm liếc nhìn Bạch Thịnh Vũ, hắn thích thì cứ để hắn chơi nhiều chút đi, tranh thủ thời gian nhìn xem Thiếu gia cùng Thiếu phu nhân mới được.

Vừa rồi lúc xảy ra chuyện, hắn trước tiên liền đi tới phòng của Tứ Nhi, khá tốt, hai nha đầu này cũng sớm có chuẩn bị, cũng không có cởi quần áo, mặc nguyên quần áo ngủ trên giường, bằng không, Lãnh Khiêm đột nhiên chạy vào đi, thật đúng là rất xấu hổ, Tứ Nhi còn dễ nói, dù sao cũng là người mình muốn lấy, nhưng không thể làm hỏng thanh danh của Thanh Ngọc. Lúc đi qua đó, vừa vặn có hai gã hắc y nhân đang muốn lẻn vào trong phòng Tứ Nhi, Lãnh Khiêm một tay một người, rất nhanh liền giải quyết hết bọn họ. Thanh Ngọc sợ tới mức trốn ở góc phòng, Tứ Nhi thì lại mở to đôi mắt trông mong nhìn ngoài cửa, thấy Lãnh Khiêm quả nhiên rất nhanh đã tới cứu mình, trong nội tâm nàng vừa vui vừa mắc cỡ, không để ý đau xót cùng thẹn thùng, từ trên giường nhảy xuống, bổ nhào vào trong lồng ngực của hắn nói: "Ngươi... Ngươi đầu gỗ, như thế nào không đi cứu Thiếu gia cùng Thiếu phu nhân trước, đến chỗ của ta làm cái gì, những người kia dù thế nào cũng sẽ không đối phó hai nha đầu chúng ta trước."

Tứ Nhi hai tay không quan ôm quanh người Lãnh Khiêm, thân thủ mềm mại, mang theo một cỗ khí tức thiếu nữ, trên mặt Lãnh Khiêm nguyên bản nguội lạnh lúc này lại có vẻ ngẩn ngơ, hắn nhất thời không biết ứng phó như thế nào với nhiệt tình của Tứ Nhi, hai tay khẽ nâng lên, lại không có ý ôm trở lại, tình hình này cùng việc đỡ nàng xuống xe ngựa là hai việc khác nhau, hắn biết rõ nàng bị hù dọa, rõ ràng cũng rất sợ hãi, rồi đối với việc mình tới cứu nàng trước tiên càng cao hứng nhưng lại vẫn lo lắng đến Thiếu gia cùng Thiếu phu nhân, Thiếu phu nhân có Thiếu gia che chở, công phu của Thiếu gia so với chính mình còn mạnh hơn, nha đầu này, tâm địa thật quá thiện lương, Tay vẫn khoát lên trên vai của Tứ Nhi, hắn hiếm khi có được kiên nhẫn an ủi nàng, giọng điệu nhu hòa đến ngay cả chính bản thân hắn đều không ngờ được: "Không sao, Thiếu gia đã sớm có chuẩn bị, mấy cái tiểu tặc này, sao có thể là đối thủ của Thiếu gia, yên tâm đi." Thanh Ngọc đang trốn ở trong góc phòng nhìn Tứ Nhi được Lãnh Khiêm nhẹ giọng che chở, trong mắt lộ ra vẻ hâm mộ, nhưng nàng biết rõ, trong mắt Lãnh Khiêm từ trước đến nay chỉ có Tứ Nhi, nàng quay đầu đi, giả bộ như không phát hiện một màn kia, chua xót nhắm mắt lại.

Tứ Nhi ở trong ngực của Lãnh Khiêm hơi ngây người một lát, liền kịp phản ứng, đỏ mặt vội vàng đẩy Lãnh Khiêm ra nói: "Mau đi nhìn một chút Thiếu gia cùng Thiếu phu nhân a, ta cùng Thanh Ngọc chỉ là nha hoàn, sẽ không có người đến hại chúng ta." Vì vậy Lãnh Khiêm liền đi ra cửa, ven đường lại gặp nhiều hắc y nhân, đến lúc này mới chạy tới phòng Lãnh Hoa Đình. Vào nhà xem xét, trong đầu cũng là cả kinh, thích khách trong phòng Thiếu gia quả nhiên so với phòng bọn họ khác hơn nhiều, mặc dù lúc trước đã thương nghị tốt, nhưng trong lòng hắn vẫn nổi lên một cỗ áy náy, nếu như Thiếu gia hơi chút vô ý, khiến cho Thiếu phu nhân bị thương, mình thật chỉ có thể chết, chức trách của hắn là bảo vệ Thiếu gia a...

Đang tự trách, Lãnh Hoa Đình thấy hắn tiến đến, giơ tay lên, để cho hắn trước tiên đừng lên tiếng, nhẹ nhàng đem Cẩm Nương đặt cẩn thận, mới nhỏ giọng hỏi: "Bên ngoài đều xử lý hết rồi chứ? Nhân mã bên ta có bị tổn thương không?" Lãnh Khiêm đang muốn trả lời, thì Lãnh Tốn từ ngoài tiến vào, tay quyền, khom người nói: "Bẩm đại nhân, bên ta chỉ bị thương hai gã thị vệ, những người khác bình yên vô sự, vừa rồi thuộc hạ kiểm tra thực hư một phen, thích khách có tất cả hơn một trăm người, chạy mất mười người, bắt sống sáu người, giết chết hơn bảy mươi người, a, tăng thêm trong phòng Thiếu gia, hẳn là hơn tám mươi, thủ lãnh thích khách thì..." Nói xong, hắn ngừng lại một chút, nhìn về phía ngoài cửa. Trương viên ngoại đang bị Bạch Thịnh Vũ làm cho sức cùng lực kiệt, cuối cùng tự động ném đao, thoáng cái té ngã trên mặt đất, để cho Bạch Thịnh Vũ cầm kiếm đâm vào thân thể của hắn, cũng không nhúc nhích, Bạch Thịnh Vũ vung liên tiếp vài kiếm, cắt đứt gân chân gân tay của Trương viên ngoại, bộ dạng giống như lợn chết bị hắn kéo vào.

.