Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 160

Chương 123.3.

Cẩm Nương miễn cưỡng nghiêng qua nằm trên gối, nhưng lời nói của Trương ma ma lại nghe lọt được, giật mình: "Cũng không có gì, chỉ là đặc biệt muốn ngủ, hay đói, không động đậy nổi, ngày khác đến trên bờ, mời đại phu nhìn một cái là được, chắc không có chuyện gì." Nói xong, lại ngáp một cái, bộ dáng mơ màng chìm vào giấc ngủ. Trương ma ma cau mày suy nghĩ một lát, đột nhiên nhãn tình sáng lên, nắm chặt tay của Cẩm Nương nói: "Thiếu phu nhân nguyệt sự có phải là đã lâu không có tới không?" Cẩm Nương nghe xong mơ mơ màng màng nghiêng đầu nghĩ nghĩ, lẩm bẩm nói: "Hình như là không có tới, mấy chục ngày, nên có mới đúng a, bất quá, nguyệt sự của ta thường không chính xác, cái này cũng không có gì."

"Lần trước uống thuốc của Lưu y chính, ngài đã khá nhiều rồi, nô tỳ chú ý đến việc này, Thiếu phu nhân, theo như bộ dáng của ngài hiện tại cái này, sợ là có?" Trương ma ma mừng rỡ vạn phần lớn tiếng nói với Cẩm Nương. Cẩm Nương nghe vậy chấn động, cả kinh đến buồn ngủ cũng không còn, đứng đắn ngồi thẳng người, không thể tin được mà nhìn Trương ma ma, lẩm bẩm nói: "Không thể nào, làm sao lại có? Ta còn nhỏ, Trương ma ma, làm sao bây giờ a, ta... Ta tháng sau mới vừa mười lăm, sẽ không thực sự đi." Cái thân thể này tuy rằng ở trong Giản Thân Vương phủ điều dưỡng được không sai, hôm nay so với lúc trước cũng đã đầy đặn cao gầy nhiều lắm, có thể Cẩm Nương trong vô thức vẫn rất bài xích chuyện mang thai, ít nhất là bài xích trong lúc nguy hiểm này lại nặng nề mang thai, thời đại này, lại không thể tùy tiện uống thuốc tránh thai, hơn nữa, Vương gia Vương phi còn có mấy đôi mắt đều trông mong nhìn vào bụng của mình, ước gì mình nhanh chút sinh cho bọn hắn một tiểu tôn tử mới tốt, mà mình nếu thật sự đi lấy thuốc tránh thai uống, Vương phi là người đầu tiên sẽ không cho... "Nói lời ngốc gì vậy, đều gả tới hơn nửa năm, đây chính là cực kỳ đúng lúc, mười lăm cũng không nhỏ a, nô tỳ lúc sinh con trai của mình cũng nhỏ hơn một chút, cũng chính là độ tuổi này của Thiếu phu nhân, Lưu di nương lúc sinh Thế tử gia, cũng bằng ngài lúc này, ngài a, người khác khi biết có hỉ thì vui mừng vô cùng, nhìn ngài biểu lộ đây là như thế nào? Một lát nữa Thiếu gia nhìn thấy chắc chắn sẽ mắng ngài." Trương ma ma cười ha hả giận liếc nhìn Cẩm Nương nói.

"Nhưng mà, hiện nay khắp nơi đều là nguy hiểm, ta sợ... Sợ có lẽ là, ai nha, không có đại phu chẩn đoán chính xác, chưa chừng sẽ không có, ta trước không nghĩ đến việc này, trước ngủ mới đúng, Trương ma ma, ngài có thể ngàn vạn lần đừng nói cho Thiếu gia nghe không." Cẩm Nương tự an ủi mình nói với Trương ma ma, vừa quay đầu, nhìn thấy Phong Nhi cũng mang vẻ mặt cười ngây ngô nhìn mình, liền quát khẽ: "Phong Nhi, ngươi là người ưa thích ở trước mặt Thiếu gia lải nhải, phải nhớ kỹ, tuyệt đối không thể đem chuyện này nói lộ ra, bằng không, cẩn thận da của ngươi." Phong Nhi nghe xong không đồng ý còn reo lên: "Thiếu phu nhân thật sự là oan uổng, nô tỳ tâm chính là hướng về Thiếu phu nhân, sao lại ở trước mặt của Thiếu gia lải nhải, nói vậy nô tỳ thật đau lòng a." Nói xong, liền bày ra một bộ dáng ủy khuất đến muốn khóc. "Giả bộ, ngươi đừng xảo biện, đừng tưởng rằng ta không nhìn ra được a, ngươi chính là đôi mắt nhỏ của Thiếu gia nhà ngươi, Thiếu phu nhân ta một chút bí mật đều bị ngươi tiết lộ hết, ngươi còn giả bộ, ngươi hôm nay có Thiếu gia làm chỗ dựa cho ngươi, không sợ Thiếu phu nhân ta phải không?" Cẩm Nương giả bộ nổi giận, chỉa chỉa cái trán của Phong Nhi nói.

"Ha ha ha, khó được Thiếu gia cũng có phần tiểu tâm tư này, Thiếu phu nhân, ngài cũng đừng trách Phong Nhi, Phong Nhi là chuyên môn hầu hạ Thiếu gia, nàng đối với Thiếu gia trung tâm cũng không sai, hơn nữa, ngài chính là người của Thiếu gia, Thiếu gia đối với ngài chính là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong lòng bàn tay sợ té hắn bất quá chỉ là quan tâm ngài thôi." Trương ma ma ở một bên hoà giải, thấy Cẩm Nương mệt mỏi vừa muốn ngủ, ngược lại tới giúp nàng an trí, Phong Nhi mỉm cười nhìn xem Cẩm Nương mấy ngày nay càng ngày càng không nói đạo lý, cũng đi qua hầu hạ, nhưng lại nhỏ giọng nói với Trương ma ma nói: "Không chừng là có thật, trước kia tính tình cũng không lớn như vậy, ta nghe thế hệ trước nói, người mang thai tính tình so với ngày bình thường cũng có thể lớn không ít." Trương ma ma nghe xong cũng lấy tay đâm nàng, cười mắng: "Ở trước mặt nàng nói lời này, cẩn thận nàng thật bới da của ngươi đi." "Hì hì, nàng không nỡ, nhưng mà chính là miệng mắng thành quen, dọa mà thôi, hơn nữa, ta là của hồi môn của Thiếu phu nhân, cái gì không thể nói trước, ta thực sẽ không nói, ngày bình thường làm tiểu báo cáo, bất quá là lấy lòng Thiếu gia thôi, ngài cũng không phải không biết, lòng của Thiếu gia, chỉ có đủ để đặt ở trên người Thiếu phu nhân thôi, không có việc gì liền níu lấy tâm, ta thấy cũng băn khoăn a."

Đi đường thủy khoảng hai ngày, nhưng mà, hai ngày này, sau khi Lãnh Hoa Đình bố trí công việc ứng đối với địch nhân xong, còn không có rời khỏi Cẩm Nương một bước, người đưa thư này, rõ ràng là nhằm vào lúc trên thuyền hỗn loạn mà đến, trên thuyền này cũng không an toàn, nếu không phải người nọ không ác ý, ngày ấy sợ là Cẩm Nương lại gặp bất trắc, vì thế, hắn rất là đau lòng, nói muốn che chở nàng, rồi lại làm cho người ta chui chỗ trống, thật là thực cực kỳ đáng giận. Đến bên ngoài Giang Hoa, thuyền lớn vẫn lại gần bờ, thủy kế tục tục che chở thuyền lớn đi về phía trước, mà Lãnh Hoa Đình lại mang theo Cẩm Nương lên bờ, lấy xe ngựa đã chuẩn bị mà đi, hai đội thị vệ từ trong kinh tới hộ vệ hai bên xe ngựa, hai anh em Lãnh Khiêm và Lãnh Tốn một phải một trái cưỡi ngựa đi theo, sau khi hành trang chuẩn bị chỉnh tề, đoàn xe chậm rãi đi về phía trước, đến cách thị trấn Giang Hoa ba mươi dặm, quả nhiên thấy có một ngọn núi cao lớn, quan đạo cũng trở nên hẹp nhỏ hơn. Bọn thị vệ nâng cao cảnh giác, rút đao nơi tay, khẩn trương thủ vệ tại trước mấy chiếc xe ngựa, lúc tiến lên đi vào trong sơn đạo, đột nhiên từ hai bên trong núi rừng có tiếng mũi tên sưu sưu vang lên, vừa nhấc mắt, đã thấy tên bắn như mưa về phía đội xe ngựa, thị vệ kinh hãi, liền vung đao múa, đánh rơi không ít mũi tên, nhưng vẫn có không ít người trúng tên rơi đao, nhất thời ngựa hí vang trời, Lãnh Khiêm phi kiếm che chở xe ngựa, nhưng mấy cây tên này mục tiêu không phải người trong xe ngựa, mà là hộ vệ chung quanh, nhất thời, hai người bọn họ đánh có vẻ cực kỳ thoải mái, nhìn hộ vệ quanh thân bị thương không ít, Lãnh Khiêm trong nội tâm quýnh lên, hô lớn để cho mọi người xuống ngựa tránh né, chính mình phóng ngựa vung đao, cứu không ít thị vệ.

Nhưng mấy mũi tên này càng ngày càng dày, Lãnh Khiêm đột nhiên bỏ xe chạy về phía trước, lúc đầu hoảng sợ mà chạy, lúc gần đi, nói với đội trưởng đội thị vệ: "Đi thôi, không hộ được nữa." Đội trưởng đội thị vệ kia nghe vậy khẽ giật mình, đang muốn quát tháo hành vi hắn lâm trận bỏ chạy như vậy, đã có không ít thị vệ cũng đi theo Lãnh Khiêm trên đường bỏ chạy, người trong lúc nguy cơ, nghĩ đến nhiều nhất chính là mạng của mình, đội trưởng đội thị vệ muốn quát tháo ngưng lại, cũng vô dụng, quay đầu lại nhìn xe ngựa bên cạnh, Lãnh Tốn lãnh đại nhân Thái tử điện hạ phái tới từ lâu đã không biết tung tích, trong xe ngựa chỉ nghe một tiếng nữ nhân khóc, đội trưởng đội thị vệ thấy thế đang muốn đi qua cứu người, lại không nghĩ rằng, con ngựa bị người phía sau quất, con ngựa lại không chần chờ, giơ lên chân liền chạy lên phía trước. Trong lúc nhất thời, ngoại trừ mấy thị về bị thương ngã xuống đất, chỉ còn lại có vài cỗ xe ngựa lẻ loi, trong rừng thấy yên tĩnh, không bao lâu, liền từ hai bên trong núi rừng lao ra hai đội nhân mã, bao bọc vây quanh xe ngựa.

Cầm đầu chính là một nam nhân trung niên thân hình cao lớn, mặt râu quai nón, đôi mắt hẹp dài giống như âm vụ ngắm nhìn xe ngựa ngừng trên đường. Hắn mang người bay thẳng tới một chiếc xe ngựa lớn nhất, hắn cười to hai tiếng: "Hừ, tên chức sử đại nhân thật đúng là miếng bánh khó nhai, lão phu mất vài phen công phu sắp thành đều lại bị bại, lần này, ngươi đã trốn không thoát a." Nói xong, vén rèm xe lên thử xem xét, nhưng lại kinh hãi, ở trong này chẳng có nửa thân ảnh? Lúc trước nhìn lên xe ngựa là một đôi vợ chồng trẻ tuổi lúc này lại vô tung vô ảnh, sắc mặt hắn đại biến, hô to nói: "Trúng kế, mau rời đi." Lời còn chưa dứt, từ hai đầu quan đạo liền xông lên một đại đội quân sĩ chỉnh tề, cầm đầu đúng là tổng đốc Giang Nam, tên râu quai nón thấy vậy vẻ mặt tro tàn, không nghĩ tới, kế hoạch chu đáo cẩn thận như thế, lại rơi vào mưu kế của người khác, cho dù muốn trở lại núi ngoan cố chống lại, nhưng bên kia tổng đốc Giang Nam mang theo quân sĩ đại doanh Giang Nam đã giết đi tới, mà vừa rồi Lãnh Khiêm chạy trốn đi ra ngoài lại dẫn theo thị vệ chắn đường lui, ngẩng đầu, trên núi cũng đang bay quân kỳ của Giang Nam đại doanh, lui không thể lui, chỉ có thể liều mạng .

Cho dù hắn mang theo những sát thủ trong giang hồ, ngày thường thủ đoạn lại hung ác, khi gặp được quân đội chính quy củng không chịu nổi một kích, lại thêm nữa, nhân số họ chiếm thượng phong nên tuyệt đối đã lâm vào hoàn cảnh xấu, hai anh em Lãnh Khiêm, Lãnh Tốn người người võ công đều tinh xảo, trong lúc đó tả xung hữu đột, chỉ cần vài hiệp, liền khiến cho đội nhân mã hắn mang chết bảy tám phần, Giang Nam tổng đốc Bạch Trung Tề, cầm trong tay một cây ngân thương, bay thẳng về phía nam nhân râu quai nón, cũng đánh qua vài hiệp hắn liền nằm ở dưới ngựa, quân sĩ tiến lên bắt trói hắn lại. Một lát sau chiến dịch trước sau qua nửa canh giờ, chỉ tổn thương vài tên thị vệ mà thôi, lại bắt sống thủ lãnh đạo tặc, coi như là thu hoạch toàn thắng, Bạch tổng đốc lại sai người quét sạch Hắc Phong lĩnh một lần, đem Hắc Sa bang tụ tập trên chân núi tiêu diệt sạch sẽ, điều này cũng làm cho dân chúng địa phương vỗ tay khen hay, vùng này địa thế hiểm yếu, lại là từ kinh thành đến Giang Nam phải đi qua, đạo phỉ hung hăng ngang ngược, không ít dân chúng thương nhân thường bị tấn công, quan địa phương tuy là mang binh đi tiễu trừ, nhưng giống như mèo đuổi chuột, mỗi lần lại lưu lại mấy cái, âm hồn không tiêu tan, giống như cỏ dại, năm đầu tiêu diệt, năm thứ hai phát triển lên, mà trong số đạo phỉ, thế lực lớn nhất chính là Hắc Sa bang, hôm nay Giang Nam tổng đốc đại nhân tự thân suất quân đội mà đến, những phản loạn kia không có khả năng tiếp tục lẫn trốn, rốt cục để lại Hắc Phong sơn một thế giới thái bình. Mà lúc này, vài cỗ xe ngựa dân gian mới ung dung đi đến trên quan đạo, Bạch Thịnh Vũ ngồi trên lưng ngựa, hộ vệ bên cạnh một cỗ xe ngựa lớn nhất, nhìn xem phía trước đang quét dọn chiến trường, sẵng giọng: "Muội phu a, chiến đấu kịch liệt như thế ngươi lại không cho tỷ phu ta động tay qua, thật quá mức."

"Ngươi một quan văn, không có việc gì muốn đánh đánh giết giết làm cái gì, chú ý Tam tỷ lại không thích ngươi đó." Trong xe ngựa liền truyền đến tiếng cười hì hì của Cẩm Nương. "Ai nha, tỷ phu ta văn võ song toàn, Tam tỷ tỷ của ngươi chỉ biết càng yêu thích, làm gì có chuyện ghét bỏ chứ." Bạch Thịnh Vũ đắc ý nói với Cẩm Nương. "Mới không phải, Tam tỷ tính tình là cực kỳ dịu dàng, không thích nhìn nhất là đánh đánh giết giết, nàng yêu mến nam tử đậm đặc trí thức nho nhã lại phong độ nha." Cẩm Nương vừa nghe thế thì càng có tinh thần, vạch ra lời trêu chọc.

"Chỉ có nàng nói nhiều, cẩn thận chớ nằm lộn xộn, vừa rồi còn cực kỳ lười biếng, nay lại có tinh thần hăng hái thế." Cẩm Nương còn muốn trêu chọc Bạch Thịnh Vũ vài câu, thân thể đã bị Lãnh Hoa Đình kéo một cái, vừa chu môi lên, trên đầu đã bị đập một cái tạch. Nàng cũng không tức giận, ha ha cười nhắm mắt dựa vào trong lồng ngực của hắn dưỡng thần, lẩm bẩm nói: "Mệt mỏi quá a, mấy ngày nữa liền đến rồi, đường này thật đúng là xa, đều đi gần một tháng." "Mệt mỏi thì đi tới quý phủ của tổng đốc đại nhân nghỉ mấy ngày, đến Giang Hoa, phải đi qua huyện cảnh Tử Quy, chỗ đó chính là căn cứ." Lãnh Hoa Đình sủng nịnh nắm lấy cái mũi nhỏ của nàng dỗ dành nói.

Cẩm Nương cũng không biết Giang Nam tổng đốc là ai, nhưng mà, không cần lại chạy đi, có thể nghỉ mấy ngày liền tốt, xe ngựa này thật sự là quá điên chút ít, đợi lúc đến căn cứ, cái gì cũng đều bỏ qua một bên, trước tiên phải cố gắng cải tạo lại xe ngựa mới được, bằng không, lúc trở về, còn không biết có điên mất nửa cái mạng không? "Tổng đốc đại nhân ở phía trước, muội phu, ta đi trước thi lễ, ngươi xuống xe sau đi." Bạch Thịnh Vũ ở bên ngoài nói ra. "Ừ, vậy phiền tỷ phu."

Chiến trường thu thập sạch sẽ, Bạch tổng đốc cười lớn cưỡi ngựa tới, hắn có một bộ mặt cười dài, hơn bốn mươi tuổi, bởi vì nhiều năm lãnh binh, trên người liền có cỗ khí quân nhân uy nghiêm, nhưng tính tình lại cực kỳ cởi mở, cũng không câu nệ tiểu tiết. "Thịnh Vũ bái kiến thúc phụ đại nhân." Bạch Thịnh Vũ xuống ngựa, một gối chỉa xuống đất, nhấc tay nhún hành đại lễ. "Hiền chất, mau mau đứng lên, trước mặt thúc thúc không cần đa lễ. Đại ca thân thể tốt không?" Bạch tổng đốc cười nghiêng người, lập tức nhảy xuống, đi nhanh tới, nâng Bạch Thịnh Vũ dậy.

Bạch Thịnh Vũ đứng dậy cười cùng tổng đốc đại nhân hàn huyên chút ít việc nhà, nhìn lại, Lãnh Hoa Đình đã xuống xe ngựa, đang đẩy xe lăn mà đến, Bạch tổng đốc cười nghênh đón, cao thấp đánh giá đảo qua Lãnh Hoa Đình nói: "Nhiều năm không thấy, Tiểu Đình quả nhiên càng lớn càng tuấn tú, trách không được Thái tử điện hạ tâm tâm niệm niệm dặn thúc thúc phải chăm sóc cháu nhiều hơn, ai a, đệ nhất mỹ nam của Đại Cẩm chúng ta, thật đúng là không phải tin đồn." Lãnh Hoa Đình như thế nào cũng không nghĩ tới Bạch tổng đốc một thân hào phóng, vừa thấy mình câu nói đầu tiên chính là trêu chọc tướng mạo của mình, nguyên bản trên mặt bình tĩnh thong dong lập tức nổi lên một tia phấn hồng khác thường, bất đắc dĩ lại đau đầu ở trong lòng oán thầm Thái tử, thật là, đều cách ngươi xa như vậy, ngươi còn không chịu buông tha ta, đợi sau này gặp lại mặt Thái tử, sẽ không giả bộ đùa giỡn mà thực làm một phen, nhìn ngươi như thế nào đối mặt với Thái tử phi tính tình cương liệt. "Bạch thúc, ngài như thế nào cũng giống với tính tình của Thái tử, Tiểu Đình Nhiều năm không thấy qua ngài, ngài không thể nói một chuyện khác sao?" Lãnh Hoa Đình giận đưa mắt nhìn Bạch đại tổng đốc, vừa giận vừa khổ sở nói.

.