Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 173

Chương 128:

Cẩm Nương tự trên guồng máy đi xuống, Lãnh Hoa Đình ở một bên nhìn thấy vậy thì hết hồn hết vía, sợ nàng không cẩn thận một cái sẽ ngã xuống, nên đã sớm đẩy xe lăn qua đó, ở bên cạnh nàng coi chừng, lúc này hắn đột nhiên rất hối hận vì chuyện cứ một mực ngồi ở trên xe lăn, mà không thể đứng thẳng lên sóng vai như lính bảo an để bảo vệ nàng. Nhưng mà, trong nội tâm của mỗ nhân nào đó cuối cùng cảnh cáo chính mình, không thể quá chủ quan, cho dù có muốn đứng lên, cũng không phải là lúc này, nhất định phải chờ thời cơ ai cũng không ngờ được, để cho địch nhân một kích phủ đầu, khiến bọn họ không có cơ hội mà tiếp tục xoay người, những gì là của mình, nhất định phải đoạt lại tất cả. Cẩm Nương nhìn thấy sự tha thiết ân cần cùng lo lắng trong mắt của hắn, nàng liền cười cười nhìn hắn trấn an, cũng bất chấp cùng hắn nhiều lời nữa, nhấc chân bước đến.

Diệp Tam, Diệp Tứ vẫn ở phía sau, nhìn thấy đôi mi thanh tú của Cẩm Nương cau lại, giống như đang suy tư, bọn hắn muốn hỏi nhưng lại sợ quấy rầy ý nghĩ của nàng, nên chỉ đành yên lặng theo sát, Lãnh Khiêm vẫn ở một bên phụ giúp Lãnh Hoa Đình, Cẩm Nương bước nhanh đến phòng nghỉ của nhà máy, cầm lấy cây viết và thước, bắt đầu vẽ lại bản vẽ, nàng tỉ mỉ vẽ lại lớp vỏ ngoài, rồi dựa theo tiêu chuẩn của bản thiết kết ban đầu, dùng ký hiệu có chú giải đặc biệt rõ ràng, để cho nhóm sư phự của Tương Tác Doanh khi rèn có thể dễ dàng xem hiểu, cũng mau chóng chế tạo ra. Vẽ xong bản vẽ lớp vỏ bên ngoài, lại vẽ đến bộ phận quan trọng bên trong của guồng máy, nghĩ kỹ, thời đại này chắc sẽ không có kỹ thuật khoan sắt thép, càng không khả năng có máy bắn vít cùng máy khoan điện, nên phải nghĩ cách vẽ tỉ mỉ món đồ đó, để cho bọn họ đúc những lỗ đó nằm trong vỏ máy luôn, đồng thời, nàng cũng biết thời đại này không có ốc vít cùng con tán (*), nên mấy thứ đó đều sửa thành then cài trực tiếp, nhưng như vậy thì rất dễ dàng bị lỏng, nàng trầm ngâm một lát, trong đầu cố gắng nhớ lại công cụ ròng rọc cùng bánh răng của kiếp trước, mỉm cười lại vẽ một bức vẽ bánh răng, ghi chú tỉ mỉ. Hai bệ máy móc sau khi thay thế chút ít linh kiện xong, tạm thời có thể sử dụng, nhưng Cẩm Nương cũng biết, hai bệ máy móc này vận hành nhiều năm đã quá cũ, đại bộ phận thiết bị để đã biến chất, giống như một con người bảy tám mươi tuổi, cho dù thay đổi vài bộ linh kiện, cũng dùng không được bao lâu, biện pháp một lần vất vả suốt đời nhàn nhã thì phải một lần nữa xếp đặt và chế tạo ra vài bệ máy móc mới, nhưng mà, hiện tại giống như không phải thời điểm để làm cái này, Hoàng Thượng tuy đã đồng ý cho Lãnh Hoa Đình cùng mình chưởng quản Hắc ngọc, nhưng mà, rốt cuộc cũng chỉ vì hoàng gia làm việc, một khi đem hết sở trường của mình đều giao ra cả, thì từ nay về sau đã không còn giá trị lợi dụng... có đôi khi trong đầu nàng miên man suy nghĩ, cuối cùng vẫn đoán không ra vị Giản Thân Vương phi đệ nhất này rốt cuộc là xuyên trở về, hay là... Bởi vì quá thông tuệ bị nghi kỵ, cho nên phải chết, đây vẫn là một bí ẩn, cây dù có mọc thành rừng, thì vẫn bị gió thổi bật rễ, Cẩm Nương từng bước một phân tích tìm tòi ra, muốn cho vị ở trên cao kia vĩnh viễn cần ngươi, không thể thiếu được ngươi, thì phải giữ lại bí quyết mới là phương pháp bảo vệ mình tốt nhất.

Nên đã đem phát hiện của mình, thay đổi lại, sau khi vẽ xong điểm mấu chốt cùng tất cả các linh kiện nhỏ, Cẩm Nương vỗ vỗ tay, duỗi lưng một cái, đang định xoay người muốn đưa cho Lãnh Khiêm. Thì ở trong lúc nàng vẽ, Lãnh Hoa Đình an vị trên xe lăn lẳng lặng nhìn, nhìn như là bản vẽ đơn giản, nàng chỉ mất trọn vẹn có một canh giờ đã vẽ xong, đo đạc ước lượng để vẽ ra, vừa chăm chú vừa tập trung, lúc này Cẩm Nương, thần sắc chuyên chú, khi thì trầm tư, khi thì mỉm cười, khi thì lại chau lông mày, mỗi lần cười đều thánh khiết xinh đẹp, tự tin bay cao như vậy, phảng phất nàng như là một vật phát sáng, tỏa ra ánh sáng chói mắt, đem trái tim cùng linh hồn của hắn đều chiếu sáng tất cả. Xem nàng thật vất vả mới làm việc xong, thẳng thân vươn vai, trong lòng của hắn bỗng lên một tầng thương tiếc cùng yêu thương, "Đã xong bản vẽ rồi sao?" Nhẹ nhàng đến gần nàng, bàn tay to lớn vịn vào bên hông nàng, âm thầm vận dụng nội lực mát xa cho nàng, để giảm bớt mệt mỏi.

"Ừ, bản vẽ đã xong rồi, A Khiêm, ngươi nhanh chóng đi giao cho sư phụ Tương Tác Doanh a, nhờ hắn mau chóng làm ra hàng mẫu, đem lên máy thử một chút." Cẩm Nương quả thật có chút mệt mỏi, nhưng từ eo bỗng truyền đến một luồng hơi ấm đi vào đan điền, làm cho toàn thân đau nhức của nàng giảm bớt không ít, nàng mặc dù không biết võ công, nhưng cũng biết, đây là công lao của tướng công thân ái. Một lúc sau, Diệp Nhất vội vã trở lại, phía đằng sau còn có vài công nhân đi, khiêng một cây sợi lớn trở về, Cẩm Nương nhìn thấy trong nội tâm liền vui vẻ, thầm than Diệp Nhất làm việc cẩn thận vừa nhanh vừa tỉ mỉ, liền bất chấp mệt nhọc, vung tay lên, vội vàng theo sát Diệp Nhất đi đến xưởng, máy dệt bắt đầu vận hành, tuy cũng có trục trặc, nhưng chỉ là trục trặc nho nhỏ, Diệp Tam Diệp Tứ cùng vài đứa con cháu trong nhà, vẫn có thể giải quyết tốt, Cẩm Nương bảo công nhân đang thao tác nhường lại cho Diệp Nhất cùng nhân công khiêng cây sợi. Đưa vào guồng máy thử một lần, quả nhiên có thể sử dụng, chỉ là nhân công kéo sợi không bằng máy móc kéo sợi, ở lúc máy móc vận chuyển với tốc độ cao sẽ dễ dàng bị đứt đoạn, như vậy phải chờ để làm tiếp, nhưng cái này cũng không sao, Cẩm Nương bảo công nhân đem tốc độ máy thả chậm một chút, quả nhiên lúc ghép lại giảm bớt rất nhiều, chỉ cần công nhân chú ý cẩn thận nhìn xem, đám vải này, coi như hợp cách.

Diệp Nhất thấy vậy thở dài một hơi, từ đáy lòng đối với Cẩm Nương nói: "Hiện tại tốt rồi, vấn đề của ba nghìn cây vải nguyên sa đã được giải quyết, thiếu chủ thật đúng là Bồ Tát sống, đến một lần liền đem vấn đề mà Vương gia cùng nô tài đều đau đầu giải quyết xong." Cẩm Nương thấy trong mắt của hắn toàn bộ là chân thành, so với hôm qua càng thêm cung kính, hơn nữa, quan trọng nhất là, trong mắt hắn rốt cuộc không còn nhìn thấy sự khinh thường cùng chống đối, trong nội tâm thoáng cái cũng thả lỏng, xem ra, gia nô còn sót lại của Diệp cô nương, toàn thân tự mang một cổ ngạo khí, bọn họ coi trọng chính là thực lực, đối với kẻ mạnh là tuyệt đối phục tòng, nhưng đối với người không bằng bọn hắn, cho dù có địa vị cao hơn hắn, nói chuyện hắn không thể không đáp lại ngươi, nhưng cũng là bằng mặt mà không bằng lòng, nói một đàng làm một nẻo, không đem ngươi để vào mắt. Nghĩ thông suốt này điểm, cách nhìn của nàng đối với Diệp Nhất ngược lại đã thay đổi rất nhiều, người này, vẫn có chỗ rất hữu dụng, đầu tiên mình phải triệt để đem hắn thu phục, thế lực phía sau hắn cũng tuyệt đối không thể khinh thường, tất cả công nhân ở nhà máy, phần lớn rất tôn trọng Diệp Nhất, nhìn sắc mặt hắn mà làm việc, hơn nữa tổ tông bọn họ đều ở hai bệ máy móc này làm việc, thao tác cùng kỹ thuật duy tu đều xem như số một, muốn quản lý tốt bọn họ, ngoại trừ dùng phương pháp quản lý tiên tiến hơn, quan trọng hơn là phải trị được người, mà Diệp Nhất, chính là nhân tuyển 'Trị người' tốt nhất.

Trong lúc này... mình chẳng qua là dùng đá thử vàng thôi, trong lòng Cẩm Nương có mục tiêu xa hơn lớn hơn vừa hình thành, chỉ là, hôm nay không phải thời điểm áp dụng mà thôi, đến lúc đó, không thiếu được sự trợ giúp của Diệp Nhất. "Ngươi cũng khổ cực rồi, ta đã xếp đặt một ít linh kiện mới, đã lệnh cho Tương Tác Doanh mau chóng làm ra, đến lúc đó, sẽ thay đổi một ít thiết bị của máy dệt, hẳn là có thể đề cao tốc độ dệt." Cẩm Nương cười nhạt đối với Diệp Nhất nói, ngữ khí bình thản khách khí. Giọng điệu nàng như thế, đã khiến Diệp Nhất cảm thấy được coi trọng cùng tín nhiệm, lại có cảm giác tự tin cùng uy nghiêm của người ngồi trên cao, khiến hắn chỉ có thể tin phục và tuân theo, rồi lại bảo trì cự ly nhất định, không để người khác quá mức thân cận.

Diệp Nhất nghe được trong nội tâm vui vẻ, ánh mắt đục ngầu lóe ra tia sáng kích động, khom người nói: "Như thế rất tốt, thiếu chủ quả nhiên không giống người thường, lão nô thật bội phục." Cẩm Nương nghe xong thì chỉ cười nhạt, việc thì cũng làm xong rồi, nên liền phân phó Diệp Nhất nhanh chóng đi thu mua sợi tơ thủ công, tận lực không cho máy dệt bị gián đoạn. Từ trong nhà xưởng đi ra, ngồi vào xe ngựa xong, Cẩm Nương lại o o ngủ, Lãnh Hoa Đình đem nàng kéo vào ngực, đau lòng vỗ lưng của nàng, lần đầu tiên có chút bực tức vì mình vô dụng, nếu như mình cũng biết những thứ cơ giới kia, thì nha đầu này không phải khổ cực đến thế.

Trở lại biệt viện, chứng kiến cửa sân chính có đội ngũ thật dài đang xếp hàng, Trương ma ma cùng Trung Lâm thúc đang ngồi ở ngoài cửa tuyển người, Lãnh Hoa Đình sai Lãnh Khiêm tránh một chút đem xe ngựa chạy đến thiên môn, đang muốn đem Cẩm Nương ôm xuống, thì Cẩm Nương lại tỉnh, mơ mơ màng màng ồn ào nói đói bụng, Lãnh Hoa Đình bất đắc dĩ cười nói: "Một hồi nữa sẽ có ăn, nàng hôm nay thật giống Tiểu Trư, ăn ngủ, ngủ ăn." Cẩm Nương nghe xong chu miệng, bất mãn nói: "Không phải ta muốn ăn, tướng công, là con của chàng muốn ăn, ta một mình ở đâu ăn được nhiều như vậy chứ." Lãnh Hoa Đình cười vò cái mũi nhỏ nhắn của nàng, hai người vừa nói vừa cười đi vào phủ.

Vừa vào cửa, rất xa đã thấy Tứ Nhi ra đón, sắc mặt nàng có chút khó coi, Cẩm Nương nhìn thấy liền cảm thấy kinh ngạc, Lãnh Khiêm ở sau lưng vẻ mặt càng thêm lạnh lùng. Cẩm Nương cũng không có hỏi, chỉ trực tiếp vào phòng, nhìn thấy một người đang quỳ trên mặt đất, thì không khỏi cả kinh, nghiên đầu đi nhìn mặt người đó, nguyên lai là Song Nhi buổi sáng ở ven hồ tiểu trúc đã gặp qua. Mà đứng ở phía trước Song Nhi, lại là Thanh Ngọc, Song Nhi vừa thấy Cẩm Nương tiến đến, liền khóc lạy: "Nhị thiếu phu nhân, nô tỳ là Song Nhi, buổi sáng ngài đã gặp qua nha."

Cẩm Nương cau mày bỏ đi qua một bên, đến chính vị ngồi xuống, cũng để ý đến Song Nhi, chỉ hỏi Tứ Nhi, "Người ở bờ hồ tiểu trúc không phải đều bán sao? Sao nàng còn ở nơi này?" Tứ Nhi nghe xong liền hung hăng trừng mắt liếc Thanh Ngọc, nhỏ giọng trả lời: "Hôm nay nha tử đến thu người, Thanh Nhi liều chết liều mạng bảo phải để lại Song Nhi, nô tỳ cũng không biết nàng có dụng ý gì, nô tỳ ngược lại cho rằng, Song Nhi nhìn có vẻ mờ ám, buổi sáng nàng đối với Thiếu phu nhân cực kỳ ân cần, nhiệt tình đến có chút quá mức, nhìn là thấy có cổ quái, quả nhiên Thiếu phu nhân đã bị trượt đến, hừ, dầu này, không chừng chính là nàng tưới đó." "Thiếu phu nhân, không đúng như vậy, không phải như vậy, ngài nghe nô tỳ nói, nô tỳ làm thế là hướng ngài làm ám hiệu, đáng tiếc ngài không có hiểu được a... Không đúng, là nô tỳ quá đần, dùng biện pháp không tốt, khiến Thiếu phu nhân không có phòng bị, nhưng nô tỳ tuyệt đối không có lòng hại Thiếu phu nhân a." Song Nhi nghe xong, trong đôi mắt to lộ ra vẻ kinh hoàng cùng ủy khuất, ở bên cạnh vừa dập đầu vừa giải thích nói.

Cẩm Nương nghe xong thoáng hồi tưởng, ngược lại cảm thấy lời nàng nói cũng có chút đáng tin, đúng là Song Nhi nói cho nàng biết, người ở ven hồ tiểu trúc đã tạm thời đổi, mới làm cho mình nhìn ra, đại tổng quản này kỳ thật cũng là người bị Lãnh Hoa Đường thu mua, lời của nàng, tựa hồ có ẩn chứa chút ít ý tứ cảnh cáo, nhưng mà lúc mình bị trượt, nàng lại không có kịp thời nhắc nhở... Cẩm Nương bán tín bán nghi, vẫn không có trực tiếp trả lời Song Nhi, chỉ nhắm lại mắt, hỏi Thanh Ngọc: "Vì sao ngươi phải liều chết bảo vệ Song Nhi?" Thanh Ngọc nghe xong trầm ổn đi đến phía trước mặt Cẩm Nương quỳ xuống, ngẩng đầu, ánh mắt dũng cảm nhìn xem Cẩm Nương nói: "Nô tỳ từ trên người nàng thấy được bóng dáng của mình, cảm thấy nàng đáng thương, hơn nữa, nô tỳ cũng tin nàng không phải là ác nô giết hại chủ tử, cho nên, nô tỳ mới cả gan cầu Trương ma ma lưu lại nàng, chờ gặp qua Thiếu phu nhân xong, lại bán nàng cũng không muộn."

Cẩm Nương nghe được khẽ giật mình, không nghĩ tới Thanh Ngọc sẽ nói ra những lời như thế, sắc mặt không khỏi trở nên trịnh trọng vài phần, "Trên người nàng có bóng dáng của ngươi? Thanh Ngọc, gia đình của Song Nhi cũng là gia nô trong phủ, có phải là họ hàng xa của ngươi không?" Cẩm Nương thật đúng là không muốn vòng vo tiếp, dứt khoát nói toạc ra, Song Nhi như thế nào, nàng hiện tại không có lòng dạ đi bận tâm, nàng quan tâm chính là thái độ của Thanh Ngọc, Thanh Ngọc là người bên cạnh mình, nếu tâm tư không sạch sẽ, thì rất là phiền toái, nhưng nàng ấy đã cứu qua mình, hầu hạ lâu đến vậy, chưa bao giờ xảy ra bất luận sai lầm gì, cũng nhìn không ra nàng có nửa điểm dị tâm... Nên không thể vô cớ hoài nghi hoặc chèn ép Thanh Ngọc sẽ khiến người bên cạnh nhìn thấy mà thất vọng đau khổ, cho nên, đối đãi với Thanh Ngọc, Cẩm Nương vẫn mang tâm lý rất phức tạp. Chỉ thưởng thức Thanh Ngọc trầm ổn có khả năng, về phương diện khác lại thì trước sau vẫn đối với nàng ấy không chút tín nhiệm, hôm nay nàng ấy đột nhiên vì người không mất liên quan liều chết cầu tình, quả thật là không giống nguyên tắc của Thanh Ngọc chuyện không liên quan không xen vào, cũng không lắm chuyện nhiều điều. Thanh Ngọc nghe được sắc mặt cứng đờ, trong mắt hiện lên một tia ảm đạm, Thiếu phu nhân quả nhiên là không tin tưởng mình, "Hồi Thiếu phu nhân, gia đình nô tỳ tuy đều là gia nô trong phủ, nhưng cũng chưa thấy qua Song Nhi, hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt, chỉ dựa vào cảm giác, nô tỳ cho rằng nàng sẽ là người làm việc tốt, cho nên mới phải cầu xin Thiếu phu nhân nhìn kỹ nàng."

Một phen nói xong, cũng không có trả lời một vấn đề quan trọng nhất, Song Nhi có phải là họ hàng xa của nàng hay không? Chưa thấy qua, không có nghĩa không phải là thân thích!.