Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 18

Chương 18:

"Nhị tỷ đã hiểu lầm, mới vừa rồi chẳng qua là Vương gia ở so sánh thi từ cùng Cẩm Nương thôi, cũng không phải là làm thơ cùng Thế tử gia." Cẩm Nương cười nhạt nhìn Ngọc Nương nói, trong giọng nói cũng rất cung kính đối với Ngọc Nương. Lãnh Hoa Đường nghe thấy liền khẽ gật đầu, phía ngoài Giản Thân Vương đã đi ra khỏi một đoạn đường. Cẩm Nương bận rộn đối với Lãnh Hoa Đường thi lễ lần nữa: "Cung tiễn Thế tử!"

Lãnh Hoa Đường lúc này mới tiêu sái xoay người rời đi. Tôn Ngọc Nương đứng ở trong khách sảnh nhìn theo bóng lưng rời đi của Lãnh Hoa Đường mà không chớp mắt, Cẩm Nương không muốn để ý đến nàng, liền cùng Tú cô lặng lẽ đi ra ngoài. "Tôn Cẩm Nương!" Tôn Ngọc Nương kịp phản ứng, hô lên.

Cẩm Nương bất đắc dĩ dừng bước: "Nhị tỷ còn có chuyện gì?" Tôn Ngọc Nương cười lạnh đi qua đây, đột nhiên giương một tay lên, bốp một tiếng giòn vang đánh vào trên mặt Cẩm Nương, Cẩm Nương không biết nàng đột nhiên xuất thủ, nên nửa bên mặt nhất thời đau rát. Giương mắt tức giận nhìn Tôn Ngọc Nương, thật là một kẻ điên! "Ngươi đang ở trước mặt nam nhân giả vờ phong tao a, ngay cả Giản Thân Vương Thế tử cũng đối với ngươi thay đổi triệt để cách nhìn? Cũng không nghĩ xem mình có cái đức hạnh gì, một bộ dạng bệnh hoạn, ngươi xứng cùng Thế tử nói chuyện sao?" Tôn Ngọc Nương chua ngoa mắng.

Cẩm Nương ngắm nhìn bốn phía, Bạch đại quản gia sớm đã đi theo Lão thái gia đưa Giản Thân Vương về, ở trong phòng hiện giờ chỉ có mấy tiểu nha hoàn đang thu thập chén trà điểm tâm, hiển nhiên mấy cái tiểu nha hoàn thấy Tôn Ngọc Nương đánh mình xong liền bị hù đến rồi, tay thu chén đều có chút run run, ở trong phủ nay người nào không biết Nhị cô nương rất thô bạo, ai cũng không dám chọc nàng để phải gặp rủi ro. Cẩm Nương nhìn tình hình này liền biết, nơi này sẽ không ai vì chính mình nói chuyện, cho dù có bẩm báo với Lão thái thái, thì chuyện bất quá cũng chỉ vì đánh một cái tát thôi, bỏ đi, cần gì cùng kẻ điên so đo. Nàng khinh miệt nhìn Tôn Ngọc Nương một cái, xoay người tiếp tục đi ra ngoài.

Tôn Ngọc Nương đâu có dễ dàng bắt được một cơ hội khi dễ Cẩm Nương như thế, nơi nào mà chịu bỏ qua, thấy nàng muốn đi, liền túm ở cánh tay của nàng, "Làm sao? Bị ta nói trúng? Ngươi không phải là rất có bản lãnh đấy sao? Ngươi không phải ngay cả ta cũng dám lớn tiếng sao? Làm sao không đánh trả nữa?" Ở một bên Tú cô thật sự tức giận, Nhị cô nương còn muốn như thế nào? Tứ cô nương đã đem tức giận nuốt xuống rồi, nàng rất muốn tiến lên đem Nhị cô nương kéo ra, nhưng lại không dám, nàng chỉ là nô tỳ, chớ nói Nhị cô nương là tỷ tỷ con vợ cả đánh muội muội thứ xuất cũng là chuyện thường gặp, cho dù Nhị cô nương cũng là thứ xuất, thì đây cũng là chuyện của chủ tử, làm nô tỳ thấy chủ tử không phản ứng gì, chỉ đành tẫn hết trách nhiệm "Nhị tỷ, Lão thái gia sẽ trở lại, ngươi tốt nhất không nên náo loạn nữa." Cẩm Nương giật ống tay áo của mình, cảnh cáo Ngọc Nương, nàng thật sự có chút đau lòng, cái áo này chỉ mới mặc lên người thôi.

"Hừ, ngươi đừng có mà dùng ông tới dọa ta, lần trước ngươi đang ở chỗ Lão thái thái hãm hại ta, ta còn không có tìm ngươi tính sổ đâu, hôm nay, cùng nhau đòi lại một lần, nhìn xem ta có đánh chết con đĩ nhỏ của tiểu phụ nuôi không." Tôn Ngọc Nương nhìn thấy Cẩm Nương có chút ít phục tùng, nên không chịu buông tha . Vừa nói vừa làm bộ dạng muốn đánh, Cẩm Nương quay đầu lại thì nhìn thấy cuộn giấy viết bài thơ trên bàn, đột nhiên linh cơ vừa động, nói: "Ngươi không muốn biết Thế tử mới vừa rồi viết cái gì sao?" Tôn Ngọc Nương vừa nghe thấy, cánh tay đang nâng cao liền dừng ở giữa không trung, vội vàng hỏi: "Hắn viết cái gì?" Thân ảnh nam tử kia lập tức hiện lên ở trước mắt Tôn Ngọc Nương, tim của nàng lập tức nhảy thình thịch.

"Ngươi buông ta ra trước, buông ra, ta mới nói cho ngươi biết." Cẩm Nương nhân cơ hội nói. Tôn Ngọc Nương chần chờ nhìn nàng: "Con quỷ nhỏ ngươi nếu dám gạt ta, ta sẽ cho ngươi biết tay." Nói thế nhưng vẫn buông lỏng tay, trong mắt mang theo chút nóng lòng. Cẩm Nương vỗ vỗ quần áo của mình, quả thật là chó điên, y phục đang tốt lành lại bị nàng ta làm bị nhăn hết rồi, ghê tởm. Trong lòng đem Tôn Ngọc Nương mắng trăm ngàn lần, nhưng vẫn đi tới trước bàn, lấy làm kỳ quái khi phát hiện bài thơ mình viết không thấy đâu, trên bàn chỉ có bài thơ Lãnh Hoa Đường viết, liền cầm lấy ném cho Tôn Ngọc Nương: "Xem đi, đây là thơ Thế tử viết đấy."

Tôn Ngọc Nương nhận lấy như nhặt được chí bảo, nhìn lại, nét chữ của Thế tử cũng như người của hắn, tuấn dật cao ngất, bút lực mạnh mẻ tiêu sái, thơ lại càng khí thế bàng bạc, hào khí lớn, Tôn Ngọc Nương một lần nữa không ức chế được trái tim yêu thích đối với nam tử kia, mặt dần dần đỏ lên. Thấy nàng cầm lấy tờ giấy kia với ánh mắt hoa si, Cẩm Nương nhân cơ hội đi ra bên ngoài, nhanh lên một chút rời khỏi cái người điên này mới là tốt nhất. Tú cô cũng rất có nhãn lực nên lặng lẽ đuổi theo, vừa ra khỏi cửa khách sảnh, Cẩm Nương thở phào nhẹ nhõm, Tú cô thì lại đau lòng sờ sờ mặt của nàng: "Quá độc ác rồi, hạ nặng tay như vậy!" Vành mắt cũng đỏ đi theo: "Đã bị sưng lên rồi, một hồi ta chuẩn bị thuốc mỡ cho ngươi bôi."

Cẩm Nương bắt được tay nàng, trong lòng có chút cảm động: "Không đau đâu, không có sao." Cuối cùng không có như giống lần trước bị nắm lấy đầu tóc, trong lòng vẫn cảm thấy biệt khuất, nhưng nếu cùng một người như chó điên đánh nhau, thì cũng không cần thiết, hơn nữa, chuyện lần trước Đại phu nhân còn không có giở thủ đoạn ra, không biết bà ta sẽ làm ra cái chuyện hành hạ người gì nữa đây, vẫn là nên đàng hoàng một chút mới tốt, không thể quá vọng động nữa. "Về thôi, nếu không một hồi Nhị cô nương lại đuổi tới." Tú cô nhìn về phía sau, nhỏ giọng nói. "Hai người các ngươi đang nói Nhị muội muội cái gì? Ta nghe thấy được đó." Tôn Vân Nương không biết từ nơi nào xông ra, đang lạnh lùng nhìn Cẩm Nương cùng Tú cô.

Cẩm Nương sợ hết hồn, mới tránh được một đứa, bây giờ lại đụng phải đứa này, mấy ngày nay Tôn Vân Nương một mực ở trong viện của mình chuẩn bị đồ cưới, ngay cả thỉnh an Đại phu nhân cũng miễn, nên Cẩm Nương gặp nàng cũng ít hơn, lúc này đột nhiên ở bên cạnh khách sảnh tiền viện đụng phải, quả thực rất kinh ngạc. "Cẩm Nương thỉnh an Đại tỷ tỷ!" Cẩm Nương không quá quen thuộc tính tình Tôn Vân Nương, trong trí nhớ của nàng tính tình vị Đại tỷ này so sánh với Tôn Ngọc Nương thì ôn hòa một chút. "Mặt của ngươi sao vậy?" Tôn Vân Nương nhìn Tứ muội, liền nhớ tới lời nàng mới nghe được vừa rồi, trong lòng có chút hiểu rõ.

.